Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

# CHƯƠNG 25: CON ĐĨ CÔNG CỘNG VÀ MỤC TIÊU SỐ NĂM

Sáu giờ sáng. Biệt thự Võ gia, Thảo Điền.

Ánh bình minh chưa kịp len qua khe rèm nhung đỏ thẫm—”vù… vù…”—máy lạnh công nghiệp vẫn thổi từng luồng khí lạnh buốt vào phòng khách. Trong bốn chiếc cũi thép không gỉ xếp thành hàng ngang trên sàn gỗ lim, bốn con chó cái đang ngủ say sau một đêm dài phục hồi.

Hoàng Xuân Diệu nằm co quắp trong cũi thứ nhất—đôi mắt phượng dài nhắm nghiền, mái tóc đen dài xõa tung trên tấm đệm lót, cơ thể trần truồng vẫn còn hằn những vết bầm tím từ bài học tối qua. Lồn ả—màu hồng nhạt, hai mép thịt mỏng manh, sạch sẽ không một sợi lông—vẫn còn hơi sưng vì bị banh rộng liên tục trong nhiều giờ.

Trần Ngọc Bích trong cũi thứ hai—thân hình gầy gò, đôi kính đã thay bằng contact lens, bộ ngực nhỏ săn chắc với hai núm vú nâu sẫm—đang mơ ngủ, đôi môi khẽ mấp máy như đang thì thầm điều gì. Mảng lông mu đen được cắt tỉa gọn gàng của ả ươn ướt—dịch lồn vẫn rỉ ra ngay cả trong giấc ngủ.

Võ Thị Kim Anh trong cũi thứ ba—mái tóc bob đen thời thượng rối bù, khuôn mặt thanh tú với hàng mi dày cong vút—nằm ngửa, hai chân vô thức banh rộng. Lồn bà ta—màu nâu đỏ sẫm, hai mép thịt dày và dài, hạt le to bằng hạt đậu—phơi ra dưới ánh đèn vàng, vẫn còn ươn ướt.

Và Elena Vasiliev trong cũi thứ tư—mái tóc đen dài như thác nước, làn da trắng như sứ, đôi mắt xanh biển đang nhắm nghiền. Trên bụng bà ta, con rắn Ouroboros nằm im—đôi mắt đỏ rực đã nhắm lại, nhưng những đường vảy đen bóng thỉnh thoảng lại trườn nhẹ—”sột soạt… sột soạt…”—như một con thú đang ngủ say nhưng sẵn sàng thức giấc bất cứ lúc nào.

“Cạch—”

Cánh cửa phòng ngủ chính trên lầu bật mở. Lý Hùng bước xuống cầu thang—”cộp… cộp… cộp…”—chân trần chạm vào từng bậc gỗ lim lạnh buốt. Hắn mặc quần jeans đen bó sát—phần thân trên để trần, những múi cơ bụng rõ nét lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Trên tay hắn là một chiếc hộp gỗ mun mới—lớn hơn những chiếc trước đây, khảm chỉ bạc hình rồng uốn lượn, khóa bạc sáng bóng.

“Dậy đi—lũ chó cái. Hôm nay là ngày thứ hai của giai đoạn bốn—và chúng ta có một lịch trình dày đặc.”

“Rẹt… rẹt… rẹt… rẹt…”

Bốn con chó cái đồng loạt bật dậy—và lập tức vào tư thế chào buổi sáng: quỳ trên sàn cũi, hai tay khoanh sau lưng, chân banh rộng bằng vai, lồn và đít phơi ra, lưỡi thè ra ngoài—”a… a… a… a…”

“Chào… chào chủ nhân… chó cái số một… số hai… số ba… số bốn… xin chào buổi sáng…” Bốn giọng nói đồng thanh—khàn đặc vì mới ngủ dậy, nhưng đầy phục tùng.

“Tốt—mở khóa cũi và ra ngoài. Hôm nay—chúng ta sẽ có một bài học đặc biệt. Không chỉ Elena—mà tất cả chúng mày sẽ tham gia.” Hùng đặt chiếc hộp gỗ mun lên bàn—”cạch—” và mở khóa—”tạch—”

Bên trong—những món đồ chơi mới tinh sáng bóng dưới ánh đèn.

Bốn bộ đồ chơi giống hệt nhau—mỗi bộ gồm: một chiếc trứng rung Bluetooth thế hệ mới nhất (dài mười lăm centimet, đường kính năm centimet, hai mươi chế độ rung, mười chế độ xoay, năm chế độ phóng điện, pin kéo dài hai mươi bốn giờ, phạm vi điều khiển mười cây số); một bộ kẹp toàn thân bằng titan mạ vàng siêu nhẹ (kẹp núm vú trái, kẹp núm vú phải, kẹp hạt le, kẹp môi trong trái và phải, kẹp môi ngoài trái và phải, kẹp lưỡi—tất cả nối với nhau bằng dây xích titan mảnh có gắn chip rung); một nút bịt hậu môn bằng thép không gỉ (dài hai mươi centimet, đường kính sáu centimet ở phần rộng nhất, có mười lăm chế độ rung, mười chế độ xoay, năm chế độ phóng điện); và một chiếc máy rung chữ U bằng silicon y tế trong suốt (mỗi nhánh dài hai mươi lăm centimet, đường kính bốn centimet, có mười tám chế độ rung và tám chế độ xoay—một nhánh cho lồn, một nhánh cho đít).

Nhưng đặc biệt nhất—là bốn chiếc váy mới được may riêng.

Mỗi chiếc váy là một bộ đồ công sở thanh lịch—áo blazer và váy bút chì—nhưng được may bằng loại vải cashmere siêu mỏng, siêu nhẹ, màu nude trong suốt, gần như không thể nhận ra từ xa. Khi mặc vào—chúng sẽ để lộ toàn bộ đường cong cơ thể: bầu vú, eo, hông, mông—tất cả đều mờ ảo sau lớp vải mỏng như sương. Và bên trong—những món đồ chơi sẽ được giấu kín, chỉ chờ được kích hoạt.

“Hôm nay—tất cả chúng mày sẽ cùng đến Hội Đồng Cổ Tộc. Elena—mày sẽ dẫn ba con chó cái kia vào cuộc họp—với tư cách là trợ lý mới của mày. Và tao—sẽ ngồi ở quán cà phê Highland đối diện—điều khiển từng món đồ chơi trong cơ thể chúng mày. Mỗi đứa sẽ có một mức rung khác nhau—và mỗi đứa sẽ phải chịu đựng một thử thách riêng.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh bò tới gần hơn—và nhìn vào chiếc hộp với ánh mắt vừa sợ hãi vừa khao khát. “Chủ nhân… con… con cũng được đến Hội Đồng Cổ Tộc sao ạ?”

“Đúng vậy—con chó cái số một. Mày sẽ đóng vai trợ lý cấp cao của Elena—và mày sẽ chịu trách nhiệm giám sát ba đứa kia. Nếu bất kỳ đứa nào bị phát hiện—mày sẽ là người chịu phạt nặng nhất.”

“Dạ… con hiểu… con sẽ không làm chủ nhân thất vọng…” Kim Anh cúi đầu—”cộp—” và trong mắt bà ta, một tia quyết tâm lóe lên.

“Bây giờ—tất cả vào phòng tắm. Thụt rửa sạch sẽ—và mặc đồ chơi vào. Rồi mặc váy mới—và ra xe. Chúng ta có ba mươi phút trước khi cuộc họp bắt đầu.”

“Rẹt… rẹt… rẹt… rẹt…”

Bốn con chó cái bò vào phòng tắm—và tiếng nước chảy vang lên—”rào… rào…”—hòa với tiếng bầu cao su thụt rửa—”slosh… slosh… slosh… slosh…” Những âm thanh quen thuộc của buổi sáng—nước ấm bơm vào ruột, bụng phình lên, rồi xả ra—”SPLORTCH… SPLORTCH…”—lặp đi lặp lại cho đến khi nước trong.

Mười lăm phút sau—bốn con chó cái bò ra khỏi phòng tắm, cơ thể sạch sẽ, thơm mùi sữa tắm hoa hồng. Chúng xếp hàng ngang trước mặ t Hùng—trần truồng, ướt át, chờ được gắn đồ chơi.

“Kim Anh trước—vì mày là chó cái đầu đàn.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh bò tới—và đứng thẳng dậy, chân banh rộng. Hùng cầm lấy chiếc trứng rung Bluetooth—và đẩy vào lồn bà ta—”phực…” Trứng chui sâu vào bên trong—và dừng lạ i ở vị trí điểm G—”chạm…” Kim Anh rên nhẹ—”ư…”—nhưng không dám cử động.

“Tách—” Kẹp núm vú trái ngoạm vào—núm vú nâu sẫm cương cứng ngay lậ p tức—”cứng… cứng…” “Tách—” Kẹp núm vú phả i. “Tách—” Kẹp hạ t le—và Kim Anh rên to hơn—”á…” Hạ t le to bằng hạ t đậ u của bà ta bị kẹp chặ t—và sợ i dây xích titan nố i từ hai núm vú xuố ng—”lạch cạch…”

“Tách—” Kẹp môi trong trái. “Tách—” Kẹp môi trong phả i. “Tách—” Kẹp môi ngoài trái. “Tách—” Kẹp môi ngoài phả i—và lồn bà ta bị banh rộng mộ t cách đau đớ n, hai mép thị t dày bị kéo căng sang hai bên. “Tách—” Kẹp lưỡ i—và lưỡ i bà ta bị kéo dài ra ngoài—”a…”—nố i vớ i dây xích xuố ng kẹp hạ t le.

“Phựt—” Nút bị t hậ u môn chui vào—và cơ thắ t hậ u môn ngoạm chặ t lấ y nó—”thít…” Kim Anh rên lên—”ưm…”—và toàn thân run nhẹ.

“Phựt… phựt—” Máy rung chữ U—mộ t nhánh chui vào lồn, mộ t nhánh chui vào đít—và Kim Anh suýt ngã quỵ—”á… á… chủ nhân… nhiề u quá…”

“Câm—và mặ c váy vào.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh run rẩ y mặ c bộ váy nude trong suố t—và khi đứ ng trướ c gương, bà ta nhìn thấ y mộ t ngườ i phụ nữ quyế n rũ vớ i đườ ng cong cơ thể lộ rõ sau lớ p vả i mỏ ng như sương. Nhưng bên trong—cơ thể bà ta đ ang bị tra tấ n bở i hàng loạ t đồ chơ i.

“Diệu—đế n lư ợ t mày.”

“Rẹt… rẹt…” Hoàng Xuân Diệ u bò tớ i—và nhậ n đư ợ c cùng mộ t bộ đồ chơ i giố ng hệt. Trứ ng rung chui vào lồn hồ ng nhạ t—”phực…” Kẹp núm vú ngoạm vào hai núm vú hồ ng nhạ t nhỏ xíu—”tách… tách…” Kẹp hạ t le—”tách…”—và Diệ u rên lên—”ư… ư…” Kẹp môi trong, kẹp môi ngoài, kẹp lưỡ i—”tách… tách… tách…” Nút bị t hậ u môn—”phựt…” Máy rung chữ U—”phựt… phựt—” và Diệ u khóc—”tách… tách…”—nhưng vẫ n cố gắ ng đứ ng vữ ng.

“Mặ c váy vào—và chuẩ n bị.”

“Rẹt… rẹt…” Diệ u run rẩ y mặ c váy—và đứ ng cạ nh Kim Anh.

“Bích—đế n lư ợ t mày.”

“Rẹt… rẹt…” Trầ n Ngọ c Bích bò tớ i—và trả i qua cùng mộ t quá trình. Trứ ng rung—”phực…” Kẹp núm vú—”tách… tách…” Kẹp hạ t le—”tách…” Kẹp môi—”tách… tách… tách… tách…” Kẹp lưỡ i—”tách…” Nút bị t hậ u môn—”phựt…” Máy rung chữ U—”phựt… phựt—” và Bích c tin răng đế n mứ c bậ t máu—”cắn…”—nhưng không rên.

“Mặ c váy vào.”

“Rẹt… rẹt…” Bích mặ c váy—và đứ ng cạ nh Diệ u.

“Elena—mày là ngườ i cuố i cùng.”

“Rẹt… rẹt…” Elena Vasiliev bò tớ i—và Hùng gắn đồ chơ i cho bà ta mộ t cách chậ m rãi hơn, tỉ mỉ hơn. Trứ ng rung chui vào lồn—”phực…”—và Elena rên lên—”ư… chủ nhân…” Kẹp núm vú—”tách… tách…”—và hai núm vú hồ ng nhạ t cương cứ ng. Kẹp hạ t le—”tách…” Kẹp môi—”tách… tách… tách… tách…” Kẹp lưỡ i—”tách…”—và lưỡ i bà ta bị kéo dài.

Nhưng khi Hùng đị nh gắn nút bị t hậ u môn—con rắ n Ouroboros trên bụ ng bà ta độ t nhiên độ ng đ ậy—”sộ t soạ t… sộ t soạ t…”—và đôi mắ t đỏ rự c hé mở—”lấ p lánh…”

“Thú vị—con rắ n củ a mày vẫ n còn tỉnh táo.” Hùng nhế ch môi—và thay vì nút bị t thép, hắ n lấ y ra mộ t chiế c nút bị t đ ặc biệ t—dài hai mư ơi lăm centimet, đ ư ờ ng kính bả y centimet, làm bằ ng bạ c nguyên chấ t có khắ c chữ Nga cổ , và có gắ n chip phóng điệ n gấ p đôi bình thư ờ ng. “Đây là món quà đ ặc biệ t cho con rắ n củ a mày—đ ể nó nhớ ai mớ i là chủ nhân.”

“Phựt—”

“Á… Á… CHỦ NHÂN… ĐAU QUÁ…” Elena hét lên—và toàn thân run rẩ y dữ dộ i—”run… run…” Nút bị t bạ c chui sâu vào trự c tràng—và con rắ n trên bụ ng bà ta quằ n quạ i—”quằ n… quằ n…”—rít lên—”RÍT—”

“Máy rung chữ U—phựt… phựt—” và Elena suýt ngã—nhưng Kim Anh kị p đỡ —”đỡ …”

“Mặ c váy vào—và tấ t cả ra xe. Bây giờ .”

Năm phút sau—chiế c Mercedes S-Class màu đen bóng lăn bánh ra khỏ i biệ t thự Võ gia—”vù… vù…”—và hòa vào dòng xe cộ Sài Gòn. Hùng ngồ i ghế lái—và bố n con chó cái ngồ i ghế sau: Kim Anh cạ nh cử a sổ , rồ i đế n Diệ u, Bích, và Elena cạ nh cử a sổ bên kia. Tấ t cả đề u run rẩ y—vì đồ chơ i trong cơ thể đ ang hoạ t độ ng ở mứ c thấ p—”RZZ… RZZ… RZZ…”—và dây xích titan kêu lên—”lạ ch cạ ch… lạ ch cạ ch…”—mỗ i khi xe rung lắ c.

“Bây giờ —tao sẽ phân công nhiệ m vụ . Kim Anh—mày sẽ là trợ lý cấ p cao, ngồ i cạ nh Elena trong cuộ c họ p. Diệ u và Bích—chúng mày sẽ đứ ng sau lưng Elena, cầ m tài liệ u và ghi chép. Tấ t cả chúng mày sẽ phả i giữ bình tĩnh—dù bấ t cứ điề u gì xả y ra. Và nế u có ai phát hiệ n—chúng mày sẽ phả i trả giá đắ t.”

“Dạ … chủ nhân… dạ … chủ nhân…” Bố n giọ ng nói run rẩ y đồ ng thanh.

“Hôm nay—tao sẽ thử thách mỗ i đứ a mộ t cách riêng. Kim Anh—mày sẽ bị rung ở mứ c cao nhấ t, vì mày là chó cái đầ u đàn và mày phả i làm gương. Diệ u—mày sẽ bị phóng điệ n mỗ i khi mày nhìn xuố ng sàn. Bích—mày sẽ bị xoay liên tụ c để mày không thể đứ ng yên. Và Elena—mày sẽ bị tấ t cả: rung, xoay, phóng điệ n—và con rắ n trong bụ ng mày sẽ bị đố t cháy bở i Tiên Thiên linh khí củ a tao mỗ i mư ờ i phút.”

“Dạ … con… con xin chủ nhân… con sẽ cố gắ ng…” Elena thì thầ m—và nướ c mắ t đ ã lăn dài trên má—”tách… tách…”

Hai mư ơi phút sau—xe dừ ng trướ c cổ ng Bitexco Financial Tower. Bố n con chó cái bướ c xuố ng—và chỉnh lạ i váy. Nhìn từ bên ngoài—họ là bố n ngư ờ i phụ nữ quyề n lự c trong nhữ ng bộ vest công sở thanh lị ch. Nhưng bên trong—cơ thể họ đ ang bị tra tấ n bở i hàng loạ t đồ chơ i tình dụ c.

“Cộ p… cộ p… cộ p… cộ p…”

Nhữ ng bư ớ c chân trên giày cao gót vang lên trên sàn cẩ m thạ ch củ a sả nh Bitexco. Elena dẫ n đầ u—vớ i khuôn mặ t lạ nh lùng như băng tuyế t, đôi mắ t xanh biể n giấ u sau cặ p kính râm hàng hiệ u. Kim Anh bên phả i—mặ t lạ nh như tiề n. Diệ u và Bích phía sau—ôm tậ p tài liệ u, mặ t cúi gằ m.

Trong thang máy—”két…”—cánh cử a đóng lạ i, và Elena thở phào—”phù…” Nhưng ngay lúc đó —đ iệ n thoạ i trong túi áo blazer củ a bà ta rung lên—”rung… rung…”

Mộ t tin nhắ n từ Hùng: “Tăng tấ t cả lên mứ c bả y. Và bắ t đầ u phóng điệ n Elena—mứ c ba.”

Ngay lậ p tứ c—”RZZZZZZZZZZZZ—” Trứ ng rung trong lồ n c ả bố n con chó cái tăng tố c độ t ngộ t—và máy rung chữ U b tin đầ u xoay—”xoay… xoay… xoay…” Nút bị t hậ u môn củ a Elena phóng điệ n—”XẸT—XẸT—XẸT—” và bà ta giậ t nả y ngư ờ i—”giậ t…”—suýt đ ánh rơi tài liệ u.

“Chị Elena—chị có sao không?” Kim Anh thì thầ m—và đ ưa tay đ ỡ .

“Tôi… tôi không sao… chỉ… chỉ hơi chóng mặ t…” Elena c tin răng—”c tin…”—và máu rỉ ra từ khóe môi.

“Ting—” Cử a thang máy mở ra—và bố n con chó cái bướ c ra ngoài vớ i khuôn mặ t lạ nh lùng. Nhưng bên trong—họ đ ang sôi sụ c vì khoái c ả m. Dị ch lồ n chả y thành dòng—”slosh… slosh…”—thấ m ư ớ t c ả quầ n lót và b tin đầ u chả y dọ c theo đùi, thấ m vào giày cao gót.

Trướ c mặ t họ —cánh cử a thép không gỉ vớ i c ả m biế n vân tay. Elena đ ặ t ngón tay lên—”bíp—” và cánh cử a trư ợ t sang mộ t bên—”xoẹ t—” để l ộ hành lang dài vớ i ánh đèn vàng ấ m áp. Cuố i hành lang—căn phòng l ớ n vớ i bàn họ p hình bầ u dụ c bằ ng g ỗ mun, và sáu ngư ờ i đ ang ngồ i ch ờ .

Tấ t cả đề u là thành viên Hộ i Đồ ng C ổ T ộ c—và h ọ đề u quay đầ u nhìn bố n ngư ờ i ph ụ n ữ bướ c vào.

“Elena—cô đ ế n mu ộ n. Và cô mang theo… nhi ề u tr ợ lý th ế ?” Tr ầ n Văn Khang ng ồ i ở v ị trí ch ủ t ọ a—v ớ i mái tóc mu ố i tiêu, khuôn mặ t cương nghị , và đôi m tin s tin nhìn th tin ng vào b ố n ngư ờ i.

“Đây là các tr ợ lý m ớ i củ a tôi—s ẽ h ỗ tr ợ tôi trong các d ự án củ a H ộ i Đồ ng.” Elena tr ả l ờ i ng tin g ọ n—và bướ c t ớ i gh ế củ a mình. M ỗ i bư ớ c đi—dây xích titan kêu lên—”l ạ ch c ạ ch…”—và tr ứ ng rung trong l ồ n l ạ i xoay m ạ nh hơn—”xoay… xoay…” Bà ta ng ồ i xu ố ng gh ế —”ph ị ch—” và ngay l ậ p t ứ c, nút b ị t h ậ u môn b ị đ ẩ y sâu hơn—”ph ự c…”—khi ế n bà ta suýt b ậ t ra ti ế ng rên. Nhưng bà ta k ị p c tin răng—”c tin…”—và gi ữ khuôn mặ t l ạ nh lùng.

Kim Anh ng ồ i xu ố ng gh ế bên c ạ nh—”ph ị ch—” và nút b ị t h ậ u môn củ a bà ta cũng b ị đ ẩ y sâu—”ph ự c…” Bà ta c tin ch ặ t răng—”c tin…”—và m ồ hôi l ấ m t ấ m trên trán.

Di ệ u và Bích đ ứ ng sau lưng Elena—m ỗ i đ ứ a ôm m ộ t t ậ p tài li ệ u. Di ệ u b ị phóng đi ệ n m ỗ i khi nhìn xu ố ng sàn—”X Ẹ T—” và ả gi ậ t n ả y—”gi ậ t…”—nhưng c ố gi ữ tài li ệ u không rơi. Bích b ị xoay liên t ụ c—máy rung ch ữ U trong l ồ n và đít ả xoay tròn—”xoay… xoay…”—và ả ph ả i đ ứ ng nhón chân, c ố g tin ng đ ể không run r ẩ y.

“Chúng ta b tin đầ u thôi—” Tr ầ n Văn Khang lên ti ế ng—và cu ộ c h ọ p b tin đầ u.

Su ố t ba mư ơi phút ti ế p theo—b ố n con chó cái ph ả i ch ị u đ ự ng m ộ t c ự c hình tinh vi. Hùng liên t ụ c thay đổ i m ứ c rung qua đi ệ n tho ạ i—t ừ m ứ c ba lên m ứ c mư ờ i, r ồ i xu ố ng m ứ c nă m, r ồ i l ạ i lên m ứ c chín. M ỗ i l ầ n tăng—”RZZZZZZZZZZZZ—” tr ứ ng rung trong l ồ n l ạ i xoay m ạ nh hơn, c ọ vào đi ể m G, vào c ổ t ử cung—và d ị ch l ồ n ch ả y ra không ng ừ ng—”slosh… slosh…”—th ấ m ư ớ t c ả gh ế ng ồ i.

K ẹ p núm vú cũng rung liên t ụ c—”RZZ… RZZ…”—và dây xích titan kêu lên—”l ạ ch c ạ ch… l ạ ch c ạ ch…”—truy ề n rung độ ng xu ố ng h ạ t le. H ạ t le củ a c ả b ố n con chó cái đ ề u cương c ứ ng đ ế n m ứ c tím tái—và m ỗ i l ầ n rung, m ộ t lu ồ ng khoái c ả m l ạ i ch ạ y d ọ c theo xương s ố ng—”rùng… rùng…”

Nút b ị t h ậ u môn phóng đi ệ n theo chu kỳ —”X Ẹ T… X Ẹ T…”—và m ỗ i cú gi ậ t đi ệ n, cơ th tin h ậ u môn l ạ i co bóp d ữ d ộ i—”thít… thít…”—và tr ự c tràng ti ế t ra d ị ch nh ầ y—”slosh…”—th ấ m ư ớ t c ả nút b ị t thép.

Nhưng đi ề u t ệ nh ấ t—là Elena.

C ứ m ỗ i mư ờ i phút, Hùng l ạ i kích ho ạ t ch ế độ phóng đi ệ n đ ặ c bi ệ t trên nút b ị t b ạ c—”X Ẹ T—X Ẹ T—X Ẹ T—” và m ộ t lu ồ ng Tiên Thiên linh khí phóng th ẳ ng vào tr ự c tràng bà ta, đố t cháy linh khí đen t ố i củ a con r tin. Con r tin Ouroboros trên b ụ ng bà ta qu ằ n qu ạ i—”qu ằ n… qu ằ n…”—và rít lên khe kh ẽ —”RÍT… RÍT…”—nhưng âm thanh b ị át đi b ở i ti ế ng nói chuy ệ n trong phòng h ọ p.

“Elena—cô có ý ki ế n gì v ề vi ệ c phân b ổ linh th ạ ch cho các gia t ộ c phía B ắ c không?” Tr ầ n Văn Khang h ỏ i—và h tin ta nhìn th ẳ ng vào bà ta.

Elena gi ậ t mình—”gi ậ t…” và c ố g tin ng t ậ p trung. “Tôi… tôi đ ồ ng ý v ớ i ông Khang… chúng ta nên…” Bà ta ng ậ p ng ừ ng—vì ngay lúc đó , Hùng nh ấ n nút tăng tr ứ ng rung lên m ứ c mư ờ i hai—m ứ c t ố i đa—”RZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZ—” và nút b ị t b ạ c phóng đi ệ n m ứ c nă m—”X Ẹ T—X Ẹ T—X Ẹ T—X Ẹ T—X Ẹ T—”

“Ư… ưm…”

Elena suýt ngã kh ỏ i gh ế —và ph ả i bám vào bàn đ ể đ ứ ng v ữ ng—”bám…” M ặ t bà ta đỏ b ừ ng, m ồ hôi l ấ m t ấ m trên trán, và d ị ch l ồ n ch ả y thành dòng xu ố ng đùi—”slosh… slosh…”—th ấ m ư ớ t c ả giày cao gót.

“Cô không sao ch ứ —Elena?” Nguy ễ n Th ị Mai—m ộ t thành viên khác củ a H ộ i Đồ ng, nă m mư ơi tu ổ i, K ế t Đan sơ kỳ , v ớ i khuôn m ặ t thanh tú và mái tóc dài bu ộ c cao—lên ti ế ng. Bà ta m ặ c áo dài nhung đen thêu hoa sen—và đôi m tin đen láy nhìn Elena v ớ i v ẻ lo l tin ng.

“Tôi… tôi không sao… ch ỉ hơi… chóng m ặ t…” Elena c ố g tin ng m ỉ m cư ờ i—và lau m ồ hôi trên trán.

Nhưng Nguy ễ n Th ị Mai không b ị đ ánh l ừ a. Bà ta nhìn ch ằ m ch ằ m vào Elena—r ồ i nhìn Kim Anh, Di ệ u, Bích—và trong m tin bà ta, m ộ t tia nghi ng ờ lóe lên.

“Cu ộ c h ọ p k ế t thúc—” Tr ầ n Văn Khang tuyên b ố —và m ọ i ngư ờ i đ ứ ng d ậ y.

Elena đ ứ ng d ậ y—và suýt ngã. Kim Anh k ị p đ ỡ —”đ ỡ …” và c ả b ố n con chó cái bướ c ra kh ỏ i phòng h ọ p v ớ i nh ữ ng bư ớ c chân run r ẩ y. Nhưng ngay khi h ọ bướ c vào hành lang—Nguy ễ n Th ị Mai đu ổ i theo.

“Elena—ch ờ m ộ t chút.”

B ố n con chó cái đ ứ ng s ữ ng l ạ i—”đ ứ ng…” Tim h ọ đ ậ p thình th ị ch—”thình th ị ch… thình th ị ch…”

“Tôi… tôi có th ể nói chuy ệ n riêng v ớ i cô m ộ t lát không—Elena?” Nguy ễ n Th ị Mai bướ c t ớ i g ầ n—và đôi m tin bà ta quét qua Kim Anh, Di ệ u, Bích v ớ i v ẻ nghi ng ờ . “V ề… nh ữ ng tr ợ lý m ớ i củ a cô.”

“D ạ … t ấ t nhiên… nh ưng bây gi ờ tôi hơi b ậ n…” Elena l tin p b ị p—và c ố g tin ng gi ữ bình tĩnh. Nhưng ngay lúc đó , Hùng nh ấ n nút phóng đi ệ n c ả b ố n con chó cái—”X Ẹ T—X Ẹ T—X Ẹ T—X Ẹ T—”

“Ư…”

C ả b ố n ngư ờ i đ ồ ng lo ạ t rên lên—và Nguy ễ n Th ị Mai nhíu mày.

“Các cô… th ự c s ự không sao ch ứ ?”

“Không sao—c ả m ơn cô Mai. Chúng tôi ph ả i đi đây—h ẹ n cô l ầ n sau.” Elena n tin m l ấ y tay Kim Anh—và kéo c ả nhóm bướ c nhanh ra thang máy—”c ộ p… c ộ p… c ộ p… c ộ p…”

Cánh c ử a thang máy đóng l ạ i—”két…”—và c ả b ố n con chó cái ngã sõng soài xu ố ng sàn—”ph ị ch… ph ị ch… ph ị ch… ph ị ch…”—th ở h ổ n h ể n, run r ẩ y, d ị ch l ồ n ch ả y thành vũng trên sàn thang máy.

“Chủ … ch ủ nhân… con… con không ch ị u n ổ i n ữ a…” Elena thì th ầ m vào đi ệ n tho ạ i.

“Ra kh ỏ i tòa nhà—và đ ế n quán cà phê Highland. Tao s ẽ g ặ p chúng mày ở đó —và chúng ta s ẽ có ph ầ n thư ở ng.”

Nă m phút sau—b ố n con chó cái bướ c vào quán cà phê Highland đố i di ệ n. Hùng ng ồ i ở m ộ t góc khu ấ t—và trên bàn, b ố n tách cà phê đ ang b ố c khói.

“Ng ồ i xu ố ng đi—và u ố ng cà phê. R ồ i tao s ẽ cho chúng mày ra—ngay t ạ i đây.”

“D ạ … d ạ … ch ủ nhân…” B ố n con chó cái ng ồ i xu ố ng—”ph ị ch… ph ị ch… ph ị ch… ph ị ch…”—và run r ẩ y c ầ m tách cà phê lên.

Hùng c ầ m đi ệ n tho ạ i lên—và nh ấ n nút—”bíp—” Ngay l ậ p t ứ c, tr ứ ng rung trong l ồ n c ả b ố n con chó cái chuy ể n sang ch ế độ xoay ngư ợ c—”xoay… xoay…”—và đ ồ ng th ờ i phóng đi ệ n nh ẹ —”x ẹ t… x ẹ t…” K ẹ p núm vú rung m ạ nh hơn—”RZZZZZ…”—và nút b ị t h ậ u môn b tin đầ u xoay—”xoay… xoay…”—c ọ vào thành tr ự c tràng.

“Ư… ưm… ch ủ … ch ủ nhân… ở đây… không đư ợ c…” Kim Anh thì th ầ m—và bà ta c tin ch ặ t răng—”c tin…”—đ ế n m ứ c b ậ t máu.

“Có đư ợ c hay không—là do tao quy ế t đ ị nh. Bây gi ờ —u ố ng cà phê đi. Và trong khi u ố ng—tao s ẽ tăng d ầ n m ứ c rung. Chúng mày s ẽ ra—ngay t ạ i đây, gi ữ a quán cà phê đông ngư ờ i—và không ai đư ợ c bi ế t.”

B ố n con chó cái run r ẩ y u ố ng cà phê—và m ỗ i ng ụ m, tr ứ ng rung l ạ i tăng m ứ c—”RZZZZZ… RZZZZZZ… RZZZZZZZZZ…” K ẹ p núm vú rung đ ế n m ứ c tê d ạ i—”tê… tê…”—và dây xích kéo gi ậ t liên t ụ c—”l ạ ch c ạ ch… l ạ ch c ạ ch…” Nút b ị t h ậ u môn xoay nh ư điên—”xoay… xoay…”—và phóng đi ệ n không ng ừ ng—”X Ẹ T… X Ẹ T…”

Di ệ u là ngư ờ i đ ầ u tiên không ch ị u n ổ i. “Ch ủ … ch ủ nhân… con… con xin… con s tin ra…”

“Ra đi—nhưng nh ớ —không đư ợ c rên to.”

“Ư… ƯM… Ư…”

Di ệ u c tin ch ặ t môi—”c tin…”—và cơn c ự c khoái ậ p đ ế n nh ư m ộ t cơn bão. L ồ n ả co bóp d ữ d ộ i—”thít… thít… thít…”—và d ị ch l ồ n b tin ra nh ư su ố i—”SPLORTCH… SPLORTCH…”—th ấ m đ ẫ m qu ầ n lót, váy, và c ả gh ế ng ồ i. Đít ả co bóp quanh nút b ị t—”thít… thít…”—và tr ự c tràng ti ế t ra d ị ch nh ầ y—”slosh…”—ch ả y d ọ c theo đùi.

Bích là ngư ờ i th ứ hai. “Ch ủ … ch ủ nhân… con… con cũng…”

“Ra đi.”

“MMMNPFH… MMMNPFH…” Bích rên lên—và c ả cơ th ể ả run lên b ầ n b ậ t—”run… run…” D ị ch l ồ n b tin ra—”SPLORTCH…”—và m ồ hôi lăn dài trên thái dương—”tách… tách…”

Kim Anh là ngư ờ i th ứ ba—và bà ta ra m ộ t cách l ặ ng l ẽ , ch ỉ có nh ữ ng cơn run d ữ d ộ i—”run… run…” và d ị ch l ồ n ch ả y thành dòng—”slosh… slosh…”—th ấ m ư ớ t gh ế .

Nhưng Elena—Elena v ẫ n chưa ra. Bà ta c tin ch ặ t răng—”c tin…”—và đôi m tin xanh bi ể n đ ỏ ng ầ u vì khoái c ả m b ị d ồ n nén. Con r tin trong b ụ ng bà ta qu ằ n qu ạ i—”qu ằ n… qu ằ n…”—và Zmei thì th ầ m trong đ ầ u bà ta: “Ra đi… đ ồ ngu… mày không th ể ch ị u đ ự ng đư ợ c n ữ a…”

“Không… tao… tao ch ỉ ra… khi ch ủ nhân cho phép…” Elena thì th ầ m đáp l ạ i—và ti ế p t ụ c ch ị u đ ự ng.

“T ố t—con chó cái s ố b ố n. Mày đúng là có ý chí m ạ nh nh ấ t.” Hùng nh ế ch môi—và nh ấ n nút phóng đi ệ n m ứ c t ố i đa cho riêng Elena—”bíp—”

“X Ẹ T—X Ẹ T—X Ẹ T—X Ẹ T—X Ẹ T—”

“Á… Á… Á… CH Ủ NHÂN… CON… CON RA… CON RA ĐÂY…”

Elena hét lên—và c ả quán cà phê quay đ ầ u l ạ i. Bà ta c tin ch ặ t môi—”c tin…”—và cơn c ự c khoái ậ p đ ế n nh ư sóng th ầ n. L ồ n bà ta co bóp d ữ d ộ i—”thít… thít… thít…”—và d ị ch l ồ n b tin ra nh ư lũ—”SPLORTCH… SPLORTCH… SPLORTCH…”—th ấ m ư ớ t c ả gh ế , c ả sàn, c ả giày cao gót. Đít bà ta co bóp quanh nút b ị t—”thít… thít…”—và tr ự c tràng ti ế t ra d ị ch nh ầ y—”slosh…”—ch ả y thành vũng dư ớ i chân. Núm vú cương c ứ ng đ ế n m ứ c tím tái—và dây xích kêu lên—”l ạ ch c ạ ch… l ạ ch c ạ ch…”—trong khi bà ta run r ẩ y. Toàn thân bà ta run lên b ầ n b ậ t—”run… run…”—và bà ta g ụ c đ ầ u xu ố ng bàn—”ph ị ch—” th ở h ổ n h ể n—”phù… phù…” N ướ c m tin lăn dài trên má—”tách… tách…”—và con r tin trên b ụ ng bà ta n ằ m im, đôi m tin đ ỏ r ự c nh tin l ạ i.

“Ch ị ơi—ch ị có sao không?” M ộ t nhân viên ph ụ c v ụ ch ạ y t ớ i.

“Không… không sao… tôi ch ỉ… tôi ch ỉ hơi m ệ t…” Elena thì th ầ m—và c ố g tin ng ng ẩ ng đ ầ u lên.

“T ố t—chúng ta v ề thôi.” Hùng đ ứ ng d ậ y—và d ẫ n b ố n con chó cái ra kh ỏ i quán cà phê. M ỗ i bư ớ c đi—d ị ch l ồ n v ẫ n r ỉ ra—”slosh… slosh…”—và đ ể l ạ i nh ữ ng v ế t ư ớ t trên sàn g ạ ch.

Trên xe—Hùng không nói gì. H tin t ậ p trung lái—và b ố n con chó cái ng ồ i gh ế sau, run r ẩ y, v ớ i đ ồ chơi v ẫ n đang ho ạ t đ ộ ng trong cơ th ể .

“Nhưng có m ộ t đi ề u Hùng chưa bi ế t.”

T ạ i t ầ ng h ầ m B3 c ủ a Bitexco—Nguy ễ n Th ị Mai đ ang đ ứ ng trư ớ c c ả m bi ế n vân tay, đôi mày nhíu l ạ i. Bà ta v ừ a ch ứ ng ki ế n c ả nh b ố n ngư ờ i ph ụ n ữ bư ớ c vào thang máy—và ngã sõng soài ra sàn ngay khi c ử a đóng l ạ i. Bà ta đã nhìn th ấ y—qua khe c ử a thang máy—nh ữ ng v ế t ư ớ t trên sàn, và nghe th ấ y nh ữ ng ti ế ng rên khe kh ẽ .

“Có đi ề u gì đó không ổ n v ớ i Elena… và nh ữ ng tr ợ lý c ủ a cô ta.” Nguy ễ n Th ị Mai thì th ầ m—và rút đi ệ n tho ạ i ra. “Tôi c ầ n đi ề u tra—v ề Lý Hùng và nh ữ ng ngư ờ i ph ụ n ữ xung quanh h tin.”

Ba mư ơi phút sau—xe d ừ ng trư ớ c c ổ ng bi ệ t th ự Võ gia. Hùng và b ố n con chó cái bư ớ c xu ố ng—và vào trong.

“T ấ t c ả —c ở i đ ồ ra và tháo h ế t đ ồ chơi. R ồ i qu ỳ xu ố ng—ch ờ tao.” Hùng ra l ệ nh.

“R ẹ t… r ẹ t… r ẹ t… r ẹ t…” B ố n con chó cái c ở i b ỏ b ộ váy nude—”xo ẹ t… xo ẹ t…”—và đ ể l ộ cơ th ể tr ầ n tru ồ ng v ớ i đ ầ y đ ồ chơi. Chúng l ầ n lư ợ t tháo k ẹ p núm vú—”tách… tách…”—k ẹ p h ạ t le—”tách…”—k ẹ p môi—”tách… tách… tách… tách…”—k ẹ p lư ỡ i—”tách…”—và rút tr ứ ng rung ra kh ỏ i l ồ n—”ph ự t—” v ớ i d ị ch l ồ n trào ra—”slosh…” R ồ i rút nút b ị t h ậ u môn—”ph ự t—” v ớ i d ị ch nh ầ y ch ả y theo—”slosh…” Cu ố i cùng—rút máy rung ch ữ U ra—”ph ự t… ph ự t—” và c ả b ố n con chó cái ngã sõng soài xu ố ng sàn—”ph ị ch… ph ị ch… ph ị ch… ph ị ch…”—th ở h ổ n h ể n, run r ẩ y, d ị ch l ồ n ch ả y thành vũng trên sàn g ỗ lim.

“T ố t—hôm nay chúng mày đã vư ợ t qua bài ki ể m tra. Và bây gi ờ —tao s ẽ thư ở ng cho chúng mày m ộ t cách đ ặ c bi ệ t.” Hùng c ở i qu ầ n jeans—”xo ẹ t…”—và dương v ậ t h tin b ậ t ra. Dài hai mư ơi tám centimet, đư ờ ng kính sáu centimet—đ ầ u dương v ậ t tím s ẫ m bóng loáng dư ớ i ánh đèn, nh ữ ng đư ờ ng gân xanh n ổ i cu ồ n cu ộ n. Hai tinh hoàn căng tròn—”căng… căng…”—ch ứ a đ ầ y tinh d ị ch đ ặ c quánh. T ừ l ỗ sáo—”slosh…”—m ộ t gi ọ t tinh d ị ch tr tin ng đ ụ c đã r ỉ ra và ch ả y d ọ c theo thân dương v ậ t.

“N ằ m xu ố ng—t ấ t c ả chúng mày. X ế p thành hàng ngang—và banh r ộ ng chân ra. Hôm nay—tao s ẽ đ ụ t ừ ng đ ứ a m ộ t—và nh ữ ng đ ứ a còn l ạ i s ẽ xem.”

“D ạ … ch ủ nhân… d ạ … ch ủ nhân…” B ố n con chó cái n ằ m xu ố ng sàn g ỗ lim—”ph ị ch… ph ị ch… ph ị ch… ph ị ch…”—và banh r ộ ng chân. B ố n cái l ồ n—m ỗ i cái m ộ t màu s tin, m ộ t hình d ạ ng—phơi ra dư ớ i ánh đèn: Kim Anh v ớ i l ồ n nâu đ ỏ s ẫ m, hai mép th ị t dày và dài; Di ệ u v ớ i l ồ n h ồ ng nh ạ t, s ạ ch s ẽ không m ộ t s ợ i lông; Bích v ớ i l ồ n nâu s ẫ m, m ả ng lông mu đen đư ợ c c tin t ỉ a g ọ n gàng; và Elena v ớ i l ồ n h ồ ng tươi, hai mép th ị t m ỏ ng manh, v ẫ n còn giãn r ộ ng sau tr ứ ng rung.

“Kim Anh trư ớ c—vì mày là chó cái đ ầ u đàn.”

Hùng qu ỳ xu ố ng gi ữ a hai chân Kim Anh—và dí đ ầ u dương v ậ t vào l ồ n ư ớ t đ ẫ m c ủ a bà ta. “Bây gi ờ —tao s ẽ đ ụ mày—và mày s ẽ đ ế m t ừ ng cú thúc. N ế u mày đ ế m sai—mày s ẽ b ị ph ạ t.”

“PH Ậ P—”

“Á… M Ộ T…” Kim Anh hét lên—và toàn thân run lên. Dương v ậ t Hùng chui sâu vào trong l ồ n bà ta—và đ ầ u dương v ậ t ch ạ m vào c ổ t ử cung—”ch ạ m…”

“PH Ự C—”

“HAI…”

“PH Ự C—”

“BA…”

“PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C…”

“MƯ Ờ I… MƯ Ờ I M Ộ T… MƯ Ờ I HAI…” Kim Anh đ ế m t ừ ng cú thúc—và m ỗ i cú thúc, l ồ n bà ta l ạ i co bóp—”thít… thít…”—và d ị ch l ồ n b tin ra—”slosh… slosh…” B ầ u vú bà ta đung đưa theo nh ị p—”bành b ạ ch… bành b ạ ch…”—và m ồ hôi lăn dài trên ng ự c—”tách… tách…”

Sau hai mư ơi cú thúc, Hùng rút dương v ậ t ra—”ph ự t—” và bư ớ c sang Di ệ u.

“Đế n lư ợ t mày—con chó cái s ố hai.”

“PH Ậ P—”

“Á… M Ộ T…” Di ệ u hét lên—và nư ớ c m tin lăn dài trên má—”tách… tách…” L ồ n ả—h ồ ng nh ạ t, nh ỏ hơn Kim Anh—b ị dương v ậ t Hùng căng đ ầ y—”căng… căng…” M ỗ i cú thúc, ả rên lên—”á… á…”—và d ị ch l ồ n ch ả y thành dòng—”slosh… slosh…”

“PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C…”

“MƯ Ờ I… MƯ Ờ I M Ộ T… MƯ Ờ I HAI…” Di ệ u đ ế m—và khi đ ế n cú th ứ mư ờ i hai, ả đ ạ t c ự c khoái—”Á… Á… CON… CON RA…” L ồ n ả co bóp d ữ d ộ i—”thít… thít… thít…”—và d ị ch l ồ n b tin ra—”SPLORTCH…”—th ấ m ư ớ t c ả sàn.

“T ố t—mày đư ợ c phép ra. Nhưng tao v ẫ n chưa xong v ớ i mày.” Hùng ti ế p t ụ c đ ụ —”PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C…”—và Di ệ u rên lên không ng ừ ng—”á… á… ch ủ nhân… con… con không ch ị u n ổ i n ữ a…”

Sau hai mư ơi cú thúc, Hùng rút ra—”ph ự t—” và bư ớ c sang Bích.

“Đế n lư ợ t mày—con chó cái s ố ba.”

“PH Ậ P—”

“Á… M Ộ T…” Bích hét lên—và c tin ch ặ t răng—”c tin…” L ồ n bà ta—nâu s ẫ m, có lông mu đen—b ị dương v ậ t Hùng đ ẩ y căng ra—”căng… căng…” M ỗ i cú thúc, m ả ng lông mu đen c ọ vào b ụ ng Hùng—”x ộ t x ạ o…”—và d ị ch l ồ n ch ả y ra—”slosh… slosh…”

“PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C…”

“MƯ Ờ I… MƯ Ờ I M Ộ T… MƯ Ờ I HAI…” Bích đ ế m—và khi đ ế n cú th ứ mư ờ i lăm, bà ta cũng đ ạ t c ự c khoái—”Ư… ƯM… CON… CON RA…” L ồ n bà ta co bóp—”thít… thít…”—và d ị ch l ồ n b tin ra—”SPLORTCH…”

Sau hai mư ơi cú thúc, Hùng rút ra—”ph ự t—” và cu ố i cùng bư ớ c sang Elena.

“Và bây gi ờ —con chó cái s ố b ố n. Mày là ngư ờ i ch ị u đ ự ng t ố t nh ấ t hôm nay—và tao s ẽ thư ở ng cho mày b ằ ng cách đ ụ mày lâu hơn. Năm mư ơi cú thúc—và mày s ẽ đ ế m t ừ ng cú. N ế u mày đ ế m sai—con r tin trong b ụ ng mày s ẽ b ị tr ừ ng ph ạ t.”

“PH Ậ P—”

“Á… M Ộ T…” Elena hét lên—và toàn thân run r ẩ y d ữ d ộ i—”run… run…” Dương v ậ t Hùng chui sâu vào l ồ n bà ta—và đ ầ u dương v ậ t ch ạ m vào c ổ t ử cung—”ch ạ m…” Con r tin Ouroboros trên b ụ ng bà ta đ ộ ng đ ậ y—”s ộ t so ạ t…”—và đôi m tin đ ỏ r ự c hé m ở —”l ấ p lánh…”

“PH Ự C—” “HAI…”

“PH Ự C—” “BA…”

“PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C…”

“MƯ Ờ I… MƯ Ờ I M Ộ T… MƯ Ờ I HAI… MƯ Ờ I BA…” Elena đ ế m—và m ỗ i cú thúc, bà ta rên lên—”á… á…” D ị ch l ồ n ch ả y thành dòng—”slosh… slosh…”—th ấ m ư ớ t c ả sàn. B ầ u vú bà ta đung đưa—”bành b ạ ch… bành b ạ ch…”—và dây xích titan v ẫ n còn trên ngư ờ i bà ta kêu lên—”l ạ ch c ạ ch… l ạ ch c ạ ch…”

“PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C…”

“HAI MƯ ƠI… HAI MƯ ƠI M Ố T… HAI MƯ ƠI HAI…” Elena đ ế m—và khi đ ế n cú th ứ hai mư ơi lăm, bà ta b tin đầ u khóc—”tách… tách…”—vì khoái c ả m quá l ớ n.

“PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C…”

“BA MƯ ƠI… BA MƯ ƠI M Ố T… BA MƯ ƠI HAI…” Elena g ầ n nh ư hét lên—và con r tin trên b ụ ng bà ta qu ằ n qu ạ i—”qu ằ n… qu ằ n…”—và rít lên—”RÍT… RÍT…”

“PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C…”

“B Ố N MƯ ƠI… B Ố N MƯ ƠI M Ố T… B Ố N MƯ ƠI HAI…” Elena g ầ n nh ư ng ấ t đi vì khoái c ả m—và d ị ch l ồ n bà ta b tin ra nh ư lũ—”SPLORTCH… SPLORTCH… SPLORTCH…”

“PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C… PH Ự C…”

“NĂM MƯ Ơ I… NĂM MƯ Ơ I… CON… CON RA… CON RA ĐÂY…” Elena hét lên—và cơn c ự c khoái ậ p đ ế n nh ư sét đánh. L ồ n bà ta co bóp d ữ d ộ i—”thít… thít… thít…”—và d ị ch l ồ n b tin ra—”SPLORTCH… SPLORTCH… SPLORTCH…”—b tin tung tóe kh tin p sàn g ỗ lim. Đít bà ta co bóp—”thít… thít…”—và tr ự c tràng ti ế t ra d ị ch nh ầ y—”slosh…” Toàn thân bà ta run lên b ầ n b ậ t—”run… run…”—và bà ta ng ấ t đi trong giây lát—”ph ị ch—”

“T ố t—mày đã vư ợ t qua. Và bây gi ờ —tao s ẽ xu ấ t tinh—và t ấ t c ả chúng mày s ẽ đư ợ c u ố ng.” Hùng rút dương v ậ t ra kh ỏ i l ồ n Elena—”ph ự t—” và bư ớ c ra gi ữ a phòng khách. “Qu ỳ xu ố ng—t ấ t c ả chúng mày. X ế p thành vòng tròn—và há mi ệ ng ra.”

“R ẹ t… r ẹ t… r ẹ t… r ẹ t…”

B ố n con chó cái bò d ậ y—và qu ỳ thành vòng tròn xung quanh Hùng. Chúng há mi ệ ng ra—”a… a… a… a…”—ch ờ đ ợ i.

Hùng n tin l ấ y dương v ậ t—và b tin đầ u vu ố t—”nhóp nhép… nhóp nhép…”—ngay gi ữ a vòng tròn.

“PH Ọ T—”

Cú xu ấ t tinh đ ầ u tiên b tin th ẳ ng vào mi ệ ng Kim Anh—m ộ t dòng tinh d ị ch tr tin ng đ ụ c, đ ặ c quánh nh ư keo dán, vón thành t ừ ng c ụ c l ớ n—”ph ọ t… ph ọ t… ph ọ t…”—đ ầ y tin p khoang mi ệ ng bà ta. Tinh d ị ch dính trên lư ỡ i—”dính…”—trên vòm mi ệ ng—”dính…”—và tràn xu ố ng c ổ h ọ ng—”slosh…” Kim Anh nu ố t ngay l ậ p t ứ c—” ự c…”—và lu ồ ng Tiên Thiên linh khí ch ạ y d ọ c theo c ổ h ọ ng, lan t ỏ a vào đan đi ề n.

“PH Ọ T—PH Ọ T—”

Hai cú xu ấ t tinh ti ế p theo—và Hùng nh tin vào Di ệ u và Bích. M ộ t phát b tin vào mi ệ ng Di ệ u—”ph ọ t—” ả nu ố t g ọ n—” ự c…” M ộ t phát b tin vào mi ệ ng Bích—”ph ọ t—” bà ta cũng nu ố t—” ự c…”

“PH Ọ T—PH Ọ T—PH Ọ T—PH Ọ T—”

B ố n cú xu ấ t tinh cu ố i cùng—và Hùng nh tin vào Elena. Tinh d ị ch b tin lên m ặ t bà ta—”ph ọ t…”—lên tóc bà ta—”ph ọ t…”—lên ng ự c bà ta—”ph ọ t…”—lên b ụ ng bà ta—”ph ọ t…”—và lên chính hình xăm Ouroboros—”PH Ọ T—”

Ngay khi tinh d ị ch ch ạ m vào hình xăm—con r tin phát ra m ộ t ti ế ng rít cu ố i cùng—”RÍT—” r ồ i im b ặ t. Đôi m tin đ ỏ r ự c c ủ a nó nh tin l ạ i—và toàn b ộ hình xăm tr ở v ề tr ạ ng thái tĩnh l ặ ng—ch ỉ còn là m ộ t hình xăm bình thư ờ ng trên da.

T ổ ng c ộ ng b ả y cú xu ấ t tinh—và c ả b ố n con chó cái dính đ ầ y tinh d ị ch. Nh ữ ng c ụ c tinh d ị ch to b ằ ng đ ầ u ngón tay cái dính trên m ặ t—”dính…”—trên tóc—”dính…”—trên ng ự c—”dính…”—và t ừ t ừ trư ợ t xu ố ng—”r ớ t…”—rơi xu ố ng sàn—”ph ị ch… ph ị ch…”

“T ố t—bài ki ể m tra hôm nay đã hoàn t ấ t. Chúng mày đã ch ứ ng minh đư ợ c r ằ ng chúng mày có th ể ph ụ c tùng—ngay c ả khi b ị d ồ n đ ế n gi ớ i h ạ n, ngay c ả ở nơi công c ộ ng. Tao hài lòng—và t ố i mai, chúng ta s ẽ ti ế p t ụ c giai đo ạ n b ố n—v ớ i m ộ t bài h ọ c m ớ i.” Hùng cúi xu ố ng—và xoa đ ầ u t ừ ng con chó cái—”xoa… xoa… xoa… xoa…”

“D ạ … c ả m ơn ch ủ nhân… c ả m ơn ch ủ nhân…” B ố n gi ọ ng nói run r ẩ y đ ồ ng thanh.

“Kim Anh—d ẫ n chúng nó đi t tin m. R ồ i t ấ t c ả vào cũi ngh ỉ ngơi. T ố i mai—chúng ta s ẽ có bài h ọ c m ớ i.”

“D ạ … ch ủ nhân…” Kim Anh đ ứ ng d ậ y—và d ẫ n ba con chó cái kia vào phòng t tin m. “R ẹ t… r ẹ t… r ẹ t… r ẹ t…” Ti ế ng bò c ủ a b ố n ngư ờ i ph ụ n ữ tr ầ n tru ồ ng vang lên trên sàn g ỗ lim—và bi ế n m ấ t sau cánh c ử a phòng t tin m. Ti ế ng nư ớ c ch ả y—”rào… rào…”—hòa v ớ i ti ế ng Kim Anh nh ẹ nhàng nói chuy ệ n.

Hùng bư ớ c lên c ầ u thang—”c ộ p… c ộ p… c ộ p…”—và tr ở v ề phòng ng ủ chính. H tin ng ồ i xu ố ng gh ế bành c ạ nh c ử a s ổ —và rút đi ệ n tho ạ i ra, m ở file k ế ho ạ ch.

“GIAI ĐO Ạ N B Ố N—NGÀY TH Ứ HAI HOÀN T Ấ T.”

“B Ố N CON CHÓ CÁI ĐÃ VƯ Ợ T QUA BÀI KI Ể M TRA CÔNG C Ộ NG.”

“KIM ANH—Đ Ầ U ĐÀN, CH Ị U Đ Ự NG T Ố T.”

“DI Ệ U VÀ BÍCH—ĐANG TI Ế N B Ộ .”

“ELENA—ĐÃ CH Ứ NG MINH LÒNG TRUNG THÀNH TUY Ệ T Đ Ố I.”

“ZMEI GORYNYCH—ĐÃ B Ị KHU Ấ T PH Ụ C T Ạ M TH Ờ I L Ầ N N Ữ A.”

“K Ế HO Ạ CH NGÀY MAI: TI Ế P T Ụ C HU Ấ N LUY Ệ N CÔNG C Ộ NG—VÀ B Ắ T Đ Ầ U ĐI Ề U TRA NGUY Ễ N TH Ị MAI.”

“Nhưng có m ộ t đi ề u—N guy ễ n Th ị Mai đã b tin đầ u nghi ng ờ . C ầ n ph ả i x ử lý—ho ặ c chinh ph ụ c.”

H tin t tin đi ệ n tho ạ i—”tách—” và nhìn ra c ử a s ổ , nơi ánh n tin ng Sài Gòn đã lên cao. Bên dư ớ i—trong phòng khách, Di ệ u và Bích đang li ế m sàn—”SLRK… SLOSH…”—và trong phòng t tin m, ti ế ng nư ớ c v ẫ n ch ả y—”rào… rào…”—hòa v ớ i ti ế ng Kim Anh và Elena nói chuy ệ n.

“Ngày mai—chúng ta s ẽ ti ế p t ụ c. Và l ầ n này—s ẽ còn khó khăn hơn.”

H tin đ ứ ng d ậ y—và bư ớ c ra c ử a s ổ . Trong khu vư ờ n bên dư ớ i, m ộ t con b ồ câu tr tin ng đ ậ u trên cành c ọ d ầ u, nhìn lên phòng ng ủ chính v ớ i đôi m tin đen láy. Nhưng khi Hùng nhìn kỹ hơn—con b ồ câu không ph ả i là b ồ câu. Đôi m tin nó—trong m ộ t kho ả nh kh tin—lóe lên m ộ t tia sáng đ ỏ r ự c.

“Thú v ị—có ngư ờ i đang theo dõi tao.” Hùng nh ế ch môi—và m ộ t lu ồ ng Tiên Thiên linh khí bùng phát ra t ừ cơ th ể h tin—”ph ả … ph ả …” Con b ồ câu gi ậ t n ả y mình—và bay m ấ t—”vù… vù…”

“Nhưng là ai? Zmei? Hay là… Nguy ễ n Th ị Mai?”

Hùng quay tr ở l ạ i bàn—và m ở đi ệ n tho ạ i, gõ thêm m ộ t dòng vào file k ế ho ạ ch:

“M Ụ C TIÊU S Ố NĂM: NGUY Ễ N TH Ị MAI—K Ế T ĐAN SƠ K Ỳ , 50 TU Ổ I. ĐANG NGHI NG Ờ . C Ầ N TI Ế P C Ậ N G Ấ P—TRƯ Ớ C KHI BÀ TA BÁO Đ Ộ NG CHO H Ộ I Đ Ồ NG.”

“ĐI Ể M Y Ế U: CHƯA XÁC Đ Ị NH—C Ầ N ĐI Ề U TRA THÊM.”

“K Ế HO Ạ CH: CHO ELENA TI Ế P C Ậ N—VÀ KHAI THÁC THÔNG TIN.”

H tin t tin đi ệ n tho ạ i—”tách—” và bư ớ c xu ố ng c ầ u thang. Trong phòng khách, Di ệ u và Bích đã li ế m xong sàn và chui vào cũi—”t ạ ch… t ạ ch…” Kim Anh và Elena cũng v ừ a ra kh ỏ i phòng t tin m—và chui vào cũi c ủ a mình—”t ạ ch… t ạ ch…”

“Ng ủ ngon—lũ chó cái. Ngày mai—chúng ta s ẽ có m ộ t bài h ọ c đ ặ c bi ệ t—v ề cách phát hi ệ n và x ử lý k ẻ theo dõi.”

“D ạ … ch ủ nhân… chúc ch ủ nhân ng ủ ngon…” B ố n gi ọ ng nói đ ồ ng thanh—và b ố n con chó cái chìm vào gi ấ c ng ủ .

Nhưng trên l ầ u—Hùng v ẫ n th ứ c. H tin ng ồ i bên c ử a s ổ , tay n tin ch ặ t đi ệ n tho ạ i, và trong m tin h tin, m ộ t tia sáng đ ỏ r ự c—tàn dư c ủ a linh khí Zmei Gorynych—lóe lên trong bóng t ố i.

“Trò chơi—đang tr ở nên thú v ị hơn.”