Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

CHƯƠNG 23: BÀI HỌC CỦA RẮN ĐỎ

Tám giờ tối. Biệt thự Võ gia, Thảo Điền.

Cơn mưa đầu mùa đổ xuống mái ngói đỏ au—”lộp độp… lộp độp…”—nước chảy thành dòng từ máng xối, quất vào những tán cọ dầu trong vườn. Trong phòng khách, ánh đèn vàng từ đèn chùm pha lê hắt xuống bốn chiếc cũi thép không gỉ. Ba chiếc đã mở—Diệu, Bích, Kim Anh đang quỳ thành hàng ngang trên sàn gỗ lim, trần truồng, vòng cổ da đen trên cổ, hai tay khoanh sau lưng, chân banh rộng, lồn và đít phơi ra dưới ánh đèn.

Chiếc cũi thứ tư vẫn đóng.

Bên trong, Elena Vasiliev nằm co quắp—cơ thể trần truồng vẫn còn hằn những vết bầm tím từ bài học sáng nay. Mái tóc đen dài như thác nước xõa tung trên tấm đệm lót, dính bết vào vai và lưng vì mồ hôi lạnh. Đôi mắt xanh biển mở to—long lanh trong bóng tối—nhìn lên trần cũi. Và trên bụng bà ta, ngay dưới lớp da trắng mịn, con rắn Ouroboros đang động đậy.

Không phải những cử động yếu ớt như sáng nay—mà là trườn. Mạnh mẽ. Giận dữ.

“Slosh… slosh…”

Từng đường vảy đen bóng trườn lên trườn xuống dưới da—”sột soạt… sột soạt…”—và đôi mắt đỏ rực của nó mở to, phát sáng như hai hòn than trong bóng tối. Một luồng linh khí đen tối—lạnh buốt như băng Siberia—tỏa ra từ hình xăm, khiến không khí trong cũi đặc quánh lại. Thép không gỉ của song cũi bắt đầu ngưng tụ sương—”lạnh… lạnh…”—và Elena run lên bần bật—”run… run…”—dù nhiệt độ phòng vẫn là hai mươi lăm độ.

“RÍT—”

Một tiếng rít khe khẽ—không phải từ miệng Elena, mà từ chính hình xăm—vang lên trong phòng khách. Cả ba con chó cái đang quỳ đồng loạt giật nảy người—”giật…”—và quay đầu nhìn về phía cũi thứ tư.

“Cộp… cộp… cộp…”

Lý Hùng bước xuống cầu thang. Hắn mặc quần jeans đen bó sát—phần thân trên để trần, những múi cơ bụng rõ nét lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Trên tay hắn là một chiếc hộp gỗ mun mới tinh—đen bóng, khóa bạc, lớn gấp đôi những chiếc hộp trước đây. Hắn đặt nó xuống bàn—”cạch—” và nhìn về phía cũi của Elena.

“Mở khóa—và lôi con chó cái số bốn ra đây. Hôm nay—chúng ta sẽ có một bài học đặc biệt. Một bài học không chỉ dành cho Elena—mà còn dành cho con rắn trong bụng nó.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh bò tới cũi của Elena—và mở khóa—”tạch—” Cánh cửa bật mở.

Elena không bò ra.

Bà ta nằm im—và từ từ… đứng thẳng dậy. Không run rẩy. Không yếu đuối. Đôi mắt xanh biển của bà ta—giờ đây có một tia đỏ rực ở chính giữa con ngươi—nhìn thẳng vào Hùng với vẻ thách thức.

“Chủ nhân…” Giọng bà ta vang lên—nhưng không phải giọng của Elena. Nó trầm hơn, khàn hơn, và có một âm sắc kỳ lạ—như thể hai người đang nói cùng một lúc. “Hay tao nên gọi mày là… thằng đàn ông may mắn?”

Kim Anh lùi lại—”rẹt… rẹt…”—và Diệu, Bích cũng lùi theo. Chúng chưa từng thấy Elena như thế này—và chúng sợ.

Nhưng Hùng thì không.

Hắn nhếch môi—và bước tới gần Elena. “Zmei Gorynych—tao đoán là mày đã tỉnh dậy hoàn toàn sau bảy trăm năm. Chào mừng đến với thế kỷ hai mươi mốt—con rồng cổ đại. Mày thấy thế nào khi bị nhốt trong cơ thể một con chó cái?”

“RỐNG—”

Elena—hay đúng hơn là thứ đang điều khiển cơ thể bà ta—gầm lên. Một luồng linh khí đen tối bùng phát từ hình xăm—”phả… phả…”—và toàn bộ phòng khách tối sầm lại trong một giây. Đèn chùm pha lê chập chờn—”nhấp nháy… nhấp nháy…”—và ba con chó cái ngã sõng soài xuống sàn—”phịch… phịch… phịch…”—vì áp lực linh khí quá lớn.

Nhưng Hùng vẫn đứng vững.

“Thú vị đấy—mày mạnh hơn tao nghĩ.” Hùng cười—và một luồng Tiên Thiên linh khí tỏa ra từ cơ thể hắn—”phả… phả…”—màu vàng kim nhạt, ấm áp như nắng sớm, đẩy lùi luồng linh khí đen tối của con rắn. “Nhưng mày quên một điều—cơ thể mà mày đang ở trong đó… thuộc về tao. Và con chó cái số bốn đã thề trung thành với tao—bằng cả mạng sống của nó. Mày không thể điều khiển nó mãi mãi được đâu.”

“Con chó cái này… yếu đuối.” Zmei thì thầm qua miệng Elena—và bàn tay bà ta giơ lên, những ngón tay thon dài với móng sơn đen bóng giờ đây cong lại như móng vuốt. “Nhưng cơ thể nó… là vật chứa hoàn hảo. Và tao sẽ dùng nó—để xé xác mày ra—và hút cạn thứ linh khí chết tiệt đó.”

“Thử đi.” Hùng đứng yên—và dang hai tay ra. “Tao cho mày một cú đánh—miễn phí. Đấm vào ngực tao đi—bằng tất cả sức mạnh của mày.”

“Đừng có khinh thường tao—thằng sâu kiến!” Zmei gầm lên—và nắm đấm của Elena lao thẳng vào ngực Hùng—”ầm—”

Nhưng không có gì xảy ra.

Hùng không lùi một bước. Ngực hắn—nơi nắm đấm chạm vào—phát ra một luồng sáng vàng kim—”lóe…”—và nắm đấm của Elena bị đẩy bật ra—”bật—” như thể vừa đập vào một bức tường thép.

“Đó là tất cả những gì mày có sao—con rồng cổ đại?” Hùng cúi xuống—và nắm lấy cằm Elena—”chụt—” nâng mặt bà ta lên. Đôi mắt xanh biển với tia đỏ rực nhìn thẳng vào mắt hắn—và Hùng nhìn thấy—sâu trong con ngươi đó—một tia sợ hãi. “Mày biết tại sao mày không thể làm tao bị thương không? Vì cơ thể con chó cái này—từng tế bào một—đã thấm đẫm Tiên Thiên linh khí của tao. Nó đã uống tinh dịch của tao—đã bị tao đụ lồn và đít—và cơ thể nó giờ đây thuộc về tao. Mày chỉ là một kẻ ký sinh—một con đỉa bám vào cơ thể nó. Và tao sẽ dạy cho mày biết—điều gì xảy ra với những con đỉa dám cắn chủ nhân.”

Hắn buông cằm Elena ra—và quay sang ba con chó cái đang run rẩy trên sàn. “Đứng dậy—và dựng ghế tra tấn lên. Hôm nay—chúng ta sẽ không chỉ trói con chó cái số bốn. Chúng ta sẽ trói cả con rắn trong bụng nó—và dạy cho nó một bài học mà nó sẽ không bao giờ quên.”

“Rẹt… rẹt… rẹt…” Ba con chó cái run rẩy đứng dậy—và kéo chiếc ghế tra tấn bằng thép không gỉ ra giữa phòng—”keng… keng…” Chúng khóa các khớp nối—và lần này, chúng lấy thêm bốn sợi dây xích bạc mới—dày hơn, nặng hơn—và nối vào bốn góc ghế.

“Trói nó vào.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh và Diệu nắm lấy tay Elena—nhưng lần này, bà ta không để yên. Zmei vùng vẫy—”giãy… giãy…”—và quật Kim Anh ngã xuống sàn—”phịch—” Bích lao vào giữ chân—và bị đạp vào mặt—”bốp—” máu mũi chảy ra—”tách… tách…”

Nhưng rồi—một sợi dây xích bạc từ đâu bay tới—”vút—” và quấn chặt lấy cổ tay Elena—”siết…” Rồi sợi thứ hai—”vút—” quấn lấy cổ tay kia. Sợi thứ ba và thứ tư quấn lấy hai cổ chân. Hùng đứng đó—tay vung ra những sợi dây xích như thể chúng là phần kéo dài của cơ thể hắn—và kéo mạnh—”keng—”

“RẦM—”

Elena bị kéo ngã vào ghế tra tấn—và những chiếc khóa thép ngoạm vào cổ tay và cổ chân bà ta—”tách… tách… tách… tách…” Giờ đây, bà ta bị trói chặt—hai tay dang rộng, hai chân banh ra hết cỡ—và lồn, đít bà ta phơi ra hoàn toàn.

“Tốt.” Hùng bước tới gần ghế tra tấn—và mở chiếc hộp gỗ mun mới—”cạch…”

Bên trong—những món đồ chơi mà ngay cả ba con chó cái kia cũng chưa từng thấy.

Một chiếc máy bơm thụt rửa công nghiệp—bằng thép không gỉ, với bình chứa năm lít, áp suất cao gấp ba lần bầu cao su thông thường, đầu ống dài ba mươi centimet và đường kính ba centimet. Một bộ dụng cụ banh lồn mới—bằng titan y tế, có thể mở rộng đến hai mươi lăm centimet, với những chiếc móc nhỏ ở hai đầu và một vòng khóa ren vô cực. Một chiếc máy rung công nghiệp mới—dài bốn mươi centimet, đường kính chín centimet, có hai mươi chế độ rung, mười chế độ xoay, năm chế độ giật điện, và một chip phát hiện cực khoái. Một bộ kẹp toàn thân bằng titan mạ vàng—kẹp núm vú, kẹp hạt le, kẹp lưỡi, kẹp môi trong và môi ngoài—tất cả nối với nhau bằng dây xích titan mảnh, có gắn cảm biến áp lực. Và một chiếc phễu thép dài hai mươi lăm centimet—đầu hẹp năm centimet, đầu rộng hai mươi centimet—có khóa ren để gắn vào miệng.

“Zmei Gorynych—mày đã sống bảy trăm năm, và mày nghĩ mày biết tất cả về sự tra tấn. Nhưng để tao giới thiệu cho mày—công nghệ thế kỷ hai mươi mốt, kết hợp với linh khí tu luyện.” Hùng cầm lấy chiếc máy bơm thụt rửa—và bước tới gần ghế tra tấn. “Kim Anh—đổ nước vào bình. Nước ấm—bốn mươi độ—pha với dung dịch sát khuẩn y tế và một ít… Tiên Thiên linh khí của tao.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh bò tới—và đổ nước vào bình chứa—”rót… rót…” Rồi Hùng nhỏ vào đó ba giọt máu từ ngón tay mình—”tách… tách… tách…” Máu đỏ tươi hòa vào nước—và lập tức, nước sủi bọt—”sủi… sủi…”—và phát ra ánh sáng vàng kim nhạt—”lấp lánh… lấp lánh…”

“Thứ nước này—sẽ thụt rửa ruột con chó cái số bốn—và đồng thời, nó sẽ đốt cháy linh khí đen tối của mày từ bên trong.” Hùng dí đầu ống vào lỗ đít Elena—”chạm…” Cơ thắt hậu môn co bóp liên hồi—”thít… thít…”—và Zmei gầm lên qua miệng bà ta. “Đừng… đừng có làm thế… tao sẽ… tao sẽ…”

“Phựt—”

Đầu ống chui vào lỗ đít Elena—và Hùng bật công tắc—”bíp—” Máy bơm khởi động—”RÈ… RÈ…”—và nước ấm pha Tiên Thiên linh khí tràn vào trực tràng bà ta—”SLOSH… SLOSH…”

“Á… Á… Á…” Elena hét lên—và lần này, cả hai giọng—giọng Elena và giọng Zmei—cùng hét. Nước tràn vào ruột—và bụng bà ta phình lên—”phình… phình…”—như thể đang mang thai. Con rắn Ouroboros trên bụng quằn quại dữ dội—”quằn… quằn…”—và đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên đau đớn tột cùng.

“Thứ nước này… nó đang đốt cháy tao…” Zmei rít lên—và giọng nó yếu đi rõ rệt.

“Tất nhiên rồi—vì nó chứa Tiên Thiên linh khí của tao. Và tao sẽ bơm đầy ruột con chó cái này—cho đến khi mày không còn chỗ nào để trốn.” Hùng tăng áp suất—”bíp—” và nước tràn vào nhanh hơn—”SLOSH… SLOSH… SLOSH…” Bụng Elena căng phồng như quả bóng sắp vỡ—và bà ta khóc nức nở—”tách… tách… tách…”—nước mắt lăn dài trên má.

“Xin… xin chủ nhân… con xin chủ nhân… dừng lại…” Giọng Elena—giọng thật của bà ta—vọt ra trong tiếng khóc. “Con… con sẽ bảo nó phục tùng… con xin chủ nhân…”

“Chưa đủ—tao cần nghe chính con rắn nói.” Hùng tắt máy bơm—”bíp—” và bụng Elena giờ đây căng cứng, chứa đầy năm lít nước pha Tiên Thiên linh khí. “Nói đi—Zmei Gorynych. Nói rằng mày sẽ phục tùng tao—và tao sẽ cho mày thở.”

Im lặng.

Mười giây. Hai mươi giây. Ba mươi giây.

Rồi—một giọng yếu ớt vang lên từ hình xăm. “Tao… tao sẽ phục tùng… tha cho tao…”

“Không—không phải như vậy. Nói: ‘Con là con rắn của chủ nhân—và con xin phục tùng chủ nhân.’ Nói đi—bằng tiếng Nga, để con chó cái số bốn cũng nghe thấy.”

“Я… я змея хозяина… и я… я подчиняюсь хозяину…” (Tao… tao là con rắn của chủ nhân… và tao… tao phục tùng chủ nhân…)

Giọng con rắn vỡ ra—và đôi mắt đỏ rực của nó mờ dần—nhưng vẫn còn mở.

“Tốt—nhưng tao vẫn chưa tin mày. Tao sẽ tiếp tục bài học—và mày sẽ cảm nhận được từng giây phút của nó.” Hùng vặn khóa đầu ống—”kẹt… kẹt…”—và tháo ống ra khỏi đít Elena. Nhưng nước không trào ra—vì hắn đã bịt lỗ đít bà ta bằng một nút bịt thép—”tách—” Năm lít nước pha Tiên Thiên linh khí vẫn ở trong ruột bà ta—và con rắn vẫn bị đốt cháy từ bên trong.

“Bây giờ—đến phần thứ hai của bài học.” Hùng cầm lấy bộ dụng cụ banh lồn bằng titan—và bước tới giữa hai chân Elena. Lồn bà ta—ướt đẫm dịch lồn vì bị kích thích dù đang đau đớn—phơi ra dưới ánh đèn. Hai mép thịt hồng hào, hạt le cương cứng màu hồng đậm, và sâu bên trong, cổ tử cung đang co bóp liên hồi—”thít… thít…”

“Mở rộng—hai mươi lăm centimet.”

“Kẹt… kẹt… kẹt…” Kim Anh vặn ốc—và từ từ, lồn Elena bị banh rộng ra. Mười centimet. Mười lăm centimet. Hai mươi centimet. Hai mươi lăm centimet—rộng đến mức có thể nhìn thấy toàn bộ bên trong âm đạo, từng nếp gấp niêm mạc màu hồng tươi, và thậm chí là cổ tử cung màu đỏ thẫm đang mở ra một khe nhỏ—”hé… hé…”

“Á… á… chủ nhân… con… con không chịu nổi…” Elena rên lên—và toàn thân bà ta run rẩy dữ dội—”run… run…” Nhưng Hùng chưa dừng.

“Bây giờ—tao sẽ đặt máy rung công nghiệp vào trong lồn mày—và nó sẽ rung ở mức tối đa. Nhưng lần này—tao sẽ không cho mày ra. Chip phát hiện cực khoái sẽ giật điện mỗi khi mày gần ra—và con rắn trong bụng mày cũng sẽ bị giật cùng với mày.”

“PHỰT—”

Chiếc máy rung công nghiệp—dài bốn mươi centimet, đường kính chín centimet—chui vào lồn Elena đang bị banh rộng. Vì lồn đã mở sẵn, nó vào dễ dàng—”slosh…”—và đầu máy rung chạm vào cổ tử cung—”chạm…”—khiến bà ta rên lên—”ư…”

Hùng bật máy—”bíp—”

“RZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZ—”

Toàn thân Elena rung lên bần bật—”run… run…”—và ghế tra tấn rung theo—”keng… keng… keng…” Máy rung không chỉ rung—mà còn xoay. Đầu máy xoay tròn bên trong âm đạo—”xoay… xoay…”—cọ vào từng nếp gấp niêm mạc, vào điểm G, vào cổ tử cung. Dịch lồn bắn ra như suối—”splortch… splortch…”—và chảy dọc theo đùi bà ta, thấm ướt cả ghế tra tấn và sàn gỗ lim.

“Á… Á… Á… CON… CON SẮP… CON SẮP RA…” Elena hét lên—và chip phát hiện cực khoái ngay lập tức kích hoạt—”BÍP—” Một luồng điện giật mạnh—”XẸT—” phóng thẳng vào cổ tử cung bà ta—và cùng lúc đó, con rắn Ouroboros trên bụng bà ta giật nảy lên—”GIẬT—” và rít lên—”RÍT—”

“Chưa được—mày không được phép ra cho đến khi tao cho phép. Và mỗi lần mày gần ra—mày và con rắn sẽ bị giật điện. Đây là bài học về sự kiểm soát—và tao sẽ dạy cho cả hai đứa chúng mày.”

Hùng quay sang ba con chó cái đang quỳ run rẩy. “Chúng mày—lại đây. Mỗi đứa sẽ có một nhiệm vụ. Kim Anh—mày sẽ kẹp toàn bộ cơ thể con chó cái số bốn bằng bộ kẹp titan. Diệu—mày sẽ gắn phễu vào miệng nó. Bích—mày sẽ ngồi lên mặt tao và để tao liếm lồn mày—trong khi tao theo dõi bài học.”

“Rẹt… rẹt… rẹt…” Ba con chó cái bò tới—và bắt đầu thực hiện nhiệm vụ.

Kim Anh cầm lấy bộ kẹp toàn thân bằng titan mạ vàng—và bắt đầu gắn lên cơ thể Elena. “Tách—” Kẹp núm vú trái ngoạm vào—và núm vú hồng nhạt của Elena cương cứng ngay lập tức—”cứng… cứng…” “Tách—” Kẹp núm vú phải. “Tách—” Kẹp hạt le—và Elena hét lên—”Á…”—dù lồn đang bị banh rộng, hạt le vẫn nằm ở phía trên và bị kẹp chặt. “Tách—” Kẹp môi trong bên trái. “Tách—” Kẹp môi trong bên phải. “Tách—” Kẹp môi ngoài bên trái. “Tách—” Kẹp môi ngoài bên phải. “Tách—” Kẹp lưỡi—và lưỡi bà ta bị kéo dài ra ngoài—”a…”—và nối với dây xích titan xuống kẹp hạt le—”lạch cạch…”

Diệu cầm lấy chiếc phễu thép—và gắn vào miệng Elena. Đầu hẹp của phễu chui vào cổ họng bà ta—”phực…”—và đầu rộng mở ra bên ngoài miệng, đường kính hai mươi centimet—như một cái loa kim loại. Giờ đây, miệng Elena bị banh rộng như một cái hố—và bất cứ thứ gì đổ vào phễu sẽ chảy thẳng xuống cổ họng bà ta.

Bích—run rẩy—bò lên ghế sofa và ngồi lên mặt Hùng—”phịch—” Lồn bà ta—màu nâu sẫm, hai mép thịt dày và dài, hạt le cương cứng—áp sát vào miệng Hùng. Và hắn bắt đầu liếm—”SLRK… SLOSH… NHÓP NHÉP…” Lưỡi hắn quét dọc theo khe thịt—từ hạt le xuống lỗ lồn, rồi ngược lên—và Bích rên lên—”ư… ưm… chủ nhân…”

“Bây giờ—phần thứ ba của bài học.” Hùng vừa liếm lồn Bích vừa nói—giọng hắn đều đều như đang đọc báo. “Elena—mày sẽ uống tinh dịch của tao. Nhưng không phải uống trực tiếp—mà qua phễu. Và tao sẽ xuất tinh vào phễu—và tinh dịch sẽ chảy thẳng xuống cổ họng mày. Mày sẽ không được nuốt—mày sẽ để nó tự chảy xuống. Và mỗi khi mày nuốt—con rắn trong bụng mày sẽ bị giật điện.”

Hắn đứng dậy—và Bích phải bò ra khỏi mặt hắn—”rẹt… rẹt…” Hắn bước tới gần ghế tra tấn—và đứng ngay trước phễu. Dương vật hắn cương cứng—dài hai mươi tám centimet, đường kính sáu centimet, đầu dương vật tím sẫm bóng loáng dưới ánh đèn, những đường gân xanh nổi cuồn cuộn. Hai tinh hoàn căng tròn—”căng… căng…”—chứa đầy tinh dịch đặc quánh.

Hắn nắm lấy dương vật—và bắt đầu vuốt—”nhóp nhép… nhóp nhép…”—ngay trên miệng phễu. Những giọt tinh dịch đầu tiên rỉ ra từ lỗ sáo—”slosh…”—và rơi vào phễu—”tách…”—rồi chảy xuống cổ họng Elena—”slosh…” Bà ta rên lên—”mmmnph…”—và cố gắng không nuốt—nhưng phản xạ tự nhiên khiến bà ta nuốt—”ực—”

“BÍP—XẸT—” Luồng điện giật mạnh vào cổ tử cung—và con rắn trên bụng bà ta giật nảy lên—”GIẬT—” và rít lên—”RÍT—”

“Tao đã bảo—không được nuốt.” Hùng lạnh lùng nói—và tiếp tục vuốt. “Để tinh dịch tự chảy xuống—và mày sẽ cảm nhận được nó tràn vào dạ dày mày, vào ruột mày—và đốt cháy con rắn trong bụng mày từ bên trong.”

“PHỌT—”

Cú xuất tinh đầu tiên bắn thẳng vào phễu—một dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh như keo dán, vón thành từng cục lớn—”phọt… phọt… phọt…”—tràn ngập phễu và chảy xuống cổ họng Elena—”slosh… slosh…” Bà ta cố gắng không nuốt—và tinh dịch tự chảy xuống thực quản—một cảm giác ấm nóng, đặc quánh, tràn ngập lồng ngực.

“PHỌT—PHỌT—”

Hai cú xuất tinh liên tiếp—và phễu đầy ắp tinh dịch, tràn ra khỏi mép phễu—”slosh…”—chảy dọc theo cằm Elena, xuống cổ, xuống ngực. Tinh dịch dính trên mặt bà ta—”dính…”—trên tóc bà ta—”dính…”—và trên hai bầu vú trần trắng ngần đang bị kẹp titan—”dính…”

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Ba cú xuất tinh nữa—và giờ đây, toàn bộ cơ thể Elena dính đầy tinh dịch. Nhưng phần lớn nhất—vẫn chảy xuống cổ họng bà ta, vào dạ dày, vào ruột—và gặp năm lít nước pha Tiên Thiên linh khí đang ở trong đó. Phản ứng hóa học xảy ra—”sủi… sủi…”—và con rắn Ouroboros trên bụng bà ta quằn quại dữ dội hơn bao giờ hết.

“RỐNG—” Zmei gầm lên—nhưng lần này, tiếng gầm yếu ớt, đứt quãng. Đôi mắt đỏ rực của nó mờ dần—và những đường vảy trên thân nó ngừng chuyển động. Nó đang bị đốt cháy từ bên trong—và nó không thể chịu đựng được nữa.

“Tao… tao xin… dừng lại… tao sẽ phục tùng… tao sẽ làm bất cứ điều gì…” Zmei thì thầm—và giọng nó chỉ còn là tiếng rít khe khẽ.

“Tốt—nhưng tao vẫn chưa xong.” Hùng rút dương vật ra khỏi phễu—và bước ra phía sau ghế tra tấn. Hắn tháo nút bịt thép khỏi đít Elena—”phựt—” và ngay lập tức, năm lít nước pha Tiên Thiên linh khí và tinh dịch trào ra—”SPLORTCH—SPLORTCH—SPLORTCH—” như một cơn lũ—bắn tung tóe khắp sàn gỗ lim, thấm ướt cả ba con chó cái đang quỳ gần đó.

“Bây giờ—tao sẽ đụ đít mày. Và lần này—tao sẽ không nhẹ nhàng. Mày sẽ cảm nhận được từng centimet dương vật của tao cọ vào trực tràng mày—và con rắn trong bụng mày sẽ cảm nhận được từng cú thúc. Và mỗi lần tao thúc—mày sẽ nói ‘Con là con chó cái của chủ nhân’ bằng tiếng Hindi—để tao chắc rằng mày đang học một ngôn ngữ mới.”

Hắn dí đầu dương vật vào lỗ đít Elena—và đẩy mạnh—”PHẬP—”

“Á… Á… MAIN… MAIN MALIK KI KUTTIYA HOON…” (Con… con là con chó cái của chủ nhân…) Elena hét lên—và giọng bà ta méo mó vì đau đớn và khoái cảm. Dương vật Hùng chui sâu vào trực tràng bà ta—và hắn bắt đầu đẩy—”PHỰC… PHỰC… PHỰC…”

Mỗi cú thúc đẩy bà ta về phía trước—”rầm… rầm…”—và ghế tra tấn rung lên—”keng… keng…” Mông bà ta đập vào bụng hắn—”bốp… bốp… bốp…”—và những giọt mồ hôi từ lưng hắn rơi xuống mông bà ta—”tách… tách…” Dây xích titan kêu lên—”lạch cạch… lạch cạch…”—mỗi khi bà ta run rẩy—và kẹp núm vú, kẹp hạt le bị kéo giật—”giật… giật…”—khiến bà ta càng rên to hơn.

“MAIN MALIK KI KUTTIYA HOON… MAIN MALIK KI RANDI HOON… MERI CHUT MALIK KI HAI… MERI GAND MALIK KI HAI…” (Con là con chó cái của chủ nhân… Con là con đĩ của chủ nhân… Lồn con là của chủ nhân… Đít con là của chủ nhân…)

Elena lặp đi lặp lại những câu nói đó—bằng tiếng Hindi—và mỗi lần bà ta nói, con rắn Ouroboros trên bụng bà ta lại quằn quại yếu ớt hơn. Đôi mắt đỏ rực của nó mờ dần—và cuối cùng—nhắm lại.

“PHỰC… PHỰC… PHỰC… SPLORTCH… SPLORTCH…”

Hùng đụ đít bà ta với tốc độ nhanh hơn—và dịch nhầy trong suốt trào ra—”slosh… slosh…”—ướt đẫm cả đùi hắn và ghế tra tấn. Hắn sắp ra—và hắn muốn ra thật nhiều.

“Ba đứa kia—lại đây. Quỳ xuống dưới chân tao—và há miệng ra. Hôm nay—tất cả chúng mày sẽ được uống tinh dịch của tao—nhưng con chó cái số bốn sẽ nhận phần lớn nhất—vì nó cần linh khí để thuần hóa con rắn trong bụng nó.”

“Rẹt… rẹt… rẹt…” Kim Anh, Diệu, Bích bò tới—và quỳ thành hàng ngang dưới chân Hùng, ngay dưới ghế tra tấn của Elena. Chúng há miệng ra—”a… a… a…”—chờ đợi.

Hùng rút dương vật ra khỏi đít Elena—”phựt—” và bước tới trước mặt bà ta. Hắn nắm lấy dương vật—và bắt đầu vuốt—”nhóp nhép… nhóp nhép…”—ngay trên phễu.

“PHỌT—”

Cú xuất tinh đầu tiên bắn thẳng vào phễu—một dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh, vón thành từng cục lớn—”phọt… phọt… phọt…”—tràn ngập phễu và chảy xuống cổ họng Elena—”slosh…” Lần này—bà ta không nuốt. Bà ta để nó tự chảy—và tinh dịch tràn vào dạ dày, vào ruột—và con rắn trên bụng bà ta run lên lần cuối cùng—trước khi nằm im hoàn toàn.

“PHỌT—PHỌT—” Hai cú xuất tinh tiếp theo—nhưng lần này, Hùng nhắm vào ba con chó cái dưới chân. Một phát bắn vào miệng Kim Anh—”phọt—” bà ta nuốt gọn—”ực…” Một phát bắn vào miệng Diệu và Bích—chia đôi—và cả hai cùng nuốt—”ực… ực…”

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Bốn cú xuất tinh cuối cùng—và Hùng nhắm thẳng vào người Elena. Tinh dịch bắn lên mặt bà ta—”phọt…”—lên tóc bà ta—”phọt…”—lên ngực bà ta—”phọt…”—lên bụng bà ta—”phọt…”—và lên chính hình xăm Ouroboros—”PHỌT—”

Ngay khi tinh dịch chạm vào hình xăm—con rắn phát ra một tiếng rít cuối cùng—”RÍT—” rồi im bặt. Đôi mắt đỏ rực của nó nhắm lại—và toàn bộ hình xăm trở về trạng thái tĩnh lặng—chỉ còn là một hình xăm bình thường trên da.

Tổng cộng bảy cú xuất tinh—và cơ thể Elena dính đầy tinh dịch. Từ tóc, mặt, cổ, ngực, bụng, đùi—tất cả đều phủ một lớp tinh dịch trắng đục dày đặc. Những cục tinh dịch to bằng đầu ngón tay cái dính trên má—”dính…”—trên núm vú—”dính…”—trên hạt le—”dính…”—và từ từ trượt xuống—”rớt…”—rơi xuống sàn—”phịch… phịch…”

Elena nằm đó—miệng bị banh rộng bởi phễu, lồn bị banh rộng bởi máy rung, đít vẫn còn giãn rộng, toàn thân run rẩy—và con rắn trên bụng bà ta đã im lặng.

“Tốt—con rắn đã bị khuất phục hoàn toàn—ít nhất là trong lần này.” Hùng cúi xuống—và tháo phễu ra khỏi miệng Elena—”phựt—” Bà ta thở hổn hển—”phù… phù…”—và nước bọt hòa với tinh dịch chảy dọc theo cằm—”slosh…”

“Chủ… chủ nhân… con… con đã… con đã không phản bội…” Elena thì thầm—và giọng bà ta giờ đây chỉ là giọng của chính bà ta—không còn âm sắc của con rắn nữa.

“Tao biết—và tao tự hào về mày.” Hùng xoa đầu bà ta—”xoa… xoa…” “Mày đã chiến đấu với con rắn—và mày đã thắng. Nhưng đây mới chỉ là trận chiến đầu tiên. Con rắn sẽ còn tỉnh dậy nhiều lần nữa—và mày sẽ phải tiếp tục chiến đấu. Nhưng tao sẽ ở đây—và tao sẽ giúp mày. Mỗi ngày—tao sẽ truyền Tiên Thiên linh khí cho mày—và mày sẽ mạnh hơn. Cho đến khi con rắn hoàn toàn phục tùng—và trở thành công cụ của chúng ta.”

“Dạ… cảm ơn chủ nhân… cảm ơn chủ nhân…” Elena khóc—và nước mắt lăn dài trên má—”tách… tách…”—hòa với tinh dịch trên mặt bà ta.

“Kim Anh—cởi trói cho nó. Và dẫn nó vào phòng tắm—rửa sạch sẽ. Hôm nay—nó sẽ được ngủ trên giường—với tao. Nó đã chứng minh được lòng trung thành của mình—và nó xứng đáng được thưởng.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh bước tới—và bắt đầu tháo toàn bộ đồ chơi ra khỏi cơ thể Elena. “Tách—” Kẹp núm vú trái. “Tách—” Kẹp núm vú phải. “Tách—” Kẹp hạt le. “Tách—” Kẹp môi trong. “Tách—” Kẹp môi ngoài. “Tách—” Kẹp lưỡi. “Phựt—” Máy rung công nghiệp rút ra khỏi lồn—và dịch lồn trào ra—”slosh…”—ướt đẫm ghế tra tấn. Cuối cùng—bà ta tháo bộ dụng cụ banh lồn—”kẹt… kẹt… kẹt…”—và lồn Elena từ từ khép lại—nhưng vẫn còn giãn rộng hơn bình thường, cơ thắt âm đạo co bóp liên hồi—”thít… thít…”

“Đi nào—con chó cái số bốn. Để tao dẫn mày đi tắm.” Kim Anh đỡ Elena đứng dậy—và dìu bà ta vào phòng tắm. “Rẹt… rẹt…”—tiếng bò của hai người phụ nữ trần truồng vang lên trên sàn gỗ lim—và biến mất sau cánh cửa phòng tắm.

Hùng quay sang Diệu và Bích—vẫn đang quỳ dưới chân hắn, miệng dính tinh dịch. “Chúng mày—liếm sạch sàn đi. Và sau đó—vào cũi nghỉ ngơi. Tối mai—chúng ta sẽ có bài học mới—và lần này, Diệu sẽ là người được thưởng đặc biệt.”

“Dạ… chủ nhân… cảm ơn chủ nhân…” Diệu run lên vì hạnh phúc—và cúi đầu xuống sàn—”cộp—” Bích cũng cúi đầu—”cộp—” và cả hai bắt đầu liếm sạch tinh dịch, dịch lồn, và nước thụt rửa trên sàn gỗ lim—”SLRK… SLOSH… SLRK… SLOSH…”

Hùng bước lên cầu thang—”cộp… cộp… cộp…”—và trở về phòng ngủ chính. Hắn ngồi xuống ghế bành cạnh cửa sổ—và rút điện thoại ra, mở file kế hoạch.

“ELENA VASILIEV—BÀI HỌC THỨ BA HOÀN TẤT.”

“ZMEI GORYNYCH ĐÃ BỊ KHUẤT PHỤC TẠM THỜI—NHƯNG CẦN TIẾP TỤC HUẤN LUYỆN HÀNG NGÀY.”

“ELENA ĐÃ CHỨNG MINH LÒNG TRUNG THÀNH TUYỆT ĐỐI—CÓ THỂ BẮT ĐẦU GIAI ĐOẠN BA: HUẤN LUYỆN CÔNG KHAI.”

“KẾ HOẠCH: CHO ELENA ĐEO ĐỒ CHƠI ĐẾN HỘI ĐỒNG CỔ TỘC—VÀ THEO DÕI PHẢN ỨNG CỦA CÁC THÀNH VIÊN KHÁC.”

Hắn tắt điện thoại—”tách—” và nhìn ra cửa sổ, nơi cơn mưa đã tạnh. Bên dưới—trong phòng khách, Diệu và Bích vẫn đang liếm sàn, và trong phòng tắm, tiếng nước chảy—”rào… rào…”—hòa với tiếng Kim Anh nhẹ nhàng nói chuyện với Elena.

Nhưng có một điều Hùng chưa biết.

Trong phòng tắm—khi Kim Anh đang kỳ cọ lưng cho Elena—bà ta thì thầm vào tai Elena: “Mày đã làm tốt lắm—con chó cái số bốn. Nhưng đừng tưởng mày có thể vượt mặt tao. Tao là con chó cái đầu đàn—và tao sẽ luôn là số một. Nhớ lấy điều đó.”

Elena quay đầu lại—và nhìn Kim Anh với đôi mắt xanh biển long lanh nước. “Chị Kim Anh… em không muốn tranh giành gì với chị cả. Em chỉ muốn… phục tùng chủ nhân… và sống.”

“Tốt—vậy thì chúng ta sẽ là đồng minh.” Kim Anh mỉm cười—một nụ cười lạnh lẽo—và tiếp tục kỳ cọ lưng cho Elena. “Nhưng nhớ—đồng minh của tao cũng phải biết vị trí của mình.”

Trên lầu—Hùng đứng dậy khỏi ghế bành—và bước tới cửa sổ. Hắn nhìn ra khu vườn ướt đẫm sau cơn mưa—và một tia sáng đỏ rực lóe lên trong mắt hắn. Không phải từ con rắn—mà từ chính công pháp Cửu U Đạo trong cơ thể hắn.

“Thú vị đấy—Zmei Gorynych.” Hắn thì thầm—và một luồng linh khí đen tối—giống hệt linh khí của con rắn—tỏa ra từ tay hắn—”phả… phả…” “Mày tưởng mày là kẻ duy nhất có thể hút linh khí của người khác sao? Tao đã hút một phần linh khí của mày—và giờ đây, tao có thể sử dụng nó. Cảm ơn mày—vì món quà này.”

Hắn nắm chặt tay lại—và luồng linh khí đen tối biến mất.

“Ngày mai—chúng ta sẽ bắt đầu giai đoạn ba. Và lần này—cả thế giới sẽ biết đến đế quốc nô lệ của tao.”

“Rào… rào…”

Tiếng nước trong phòng tắm vẫn chảy—và trong bóng tối của phòng khách, Diệu và Bích đã liếm sạch sàn và chui vào cũi của mình—”tạch… tạch…” Cả hai nằm đó—trần truồng, mệt mỏi, nhưng hài lòng—và chìm vào giấc ngủ.

Kim Anh dìu Elena ra khỏi phòng tắm—và dẫn bà ta lên cầu thang—”cộp… cộp… cộp…”—vào phòng ngủ chính. Ở đó, trên chiếc giường king-size, Elena nằm xuống—lần đầu tiên sau ba ngày làm nô lệ, bà ta được nằm trên giường—và chờ đợi chủ nhân.

Kim Anh quay trở lại phòng khách—và chui vào cũi của mình—”tạch—” Bà ta nằm đó—và nhìn lên trần nhà, với một nụ cười mỏng trên môi.

“Đế quốc này—sẽ còn lớn mạnh hơn nữa. Và tao—sẽ luôn là người đứng đầu—dù có bao nhiêu con chó cái mới đi nữa.”

“Tách… tách… tách…”

Đồng hồ trên tường điểm mười một giờ đêm—và trong biệt thự Võ gia, bốn con chó cái—ba trong cũi, một trên giường—đều đã chìm vào giấc ngủ. Trên lầu—Hùng đứng bên cửa sổ, tay nắm chặt điện thoại, và trong mắt hắn, một tia sáng đỏ rực vẫn còn lóe lên—tàn dư của linh khí Zmei Gorynych mà hắn vừa hấp thụ.

“Ngày mai—sẽ là một ngày dài.”