Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

# CHƯƠNG 22: BÍ MẬT CỦA CON RẮN ĐỎ

Năm giờ bốn mươi lăm phút sáng. Biệt thự Võ gia, Thảo Điền.

Ánh bình minh chưa kịp len qua khe rèm nhung đỏ thẫm—”vù… vù…”—máy lạnh công nghiệp vẫn thổi từng luồng khí lạnh buốt vào phòng khách tối om. Bốn chiếc cũi thép không gỉ xếp thành hàng ngang—ba chiếc im lặng, một chiếc vẫn phát ra những âm thanh khe khẽ.

“Slosh… slosh…”

Không phải tiếng máy rung. Không phải tiếng rên rỉ. Mà là tiếng một thứ gì đó đang chuyển động—chậm rãi, nhớp nháp—bên trong chiếc cũi thứ tư.

Lý Hùng đứng trên cầu thang—chân trần chạm vào bậc gỗ lim lạnh buốt—và nhìn xuống. Hắn đã thức từ ba giờ sáng—ngồi trong phòng ngủ chính, xem lại đoạn camera ghi hình Elena suốt đêm qua. Đoạn ghi hình cho thấy bà ta thì thầm điều gì đó lúc ba giờ hai mươi bảy phút—bằng tiếng Nga—và hình xăm Ouroboros trên bụng bà ta… mở mắt. Đôi mắt đỏ rực phát sáng trong bóng tối của cũi thép—”lấp lánh… lấp lánh…”—rồi nhắm lại.

Hắn không đánh thức lũ chó cái ngay lập tức. Hắn chờ—và quan sát.

“Cộp… cộp… cộp…”

Tiếng bước chân hắn vang lên trên sàn gỗ lim—và bốn con chó cái đồng loạt giật mình thức giấc. Kim Anh là người đầu tiên quỳ dậy trong cũi—”rẹt… rẹt…”—hai tay khoanh sau lưng, chân banh rộng, lồn và đít phơi ra, lưỡi thè ra ngoài—”a…” Diệu và Bích cũng làm theo—”rẹt… rẹt…”—quỳ thành hàng trong cũi của mình.

Nhưng Elena—trong cũi thứ tư—không cử động.

Bà ta nằm co quắp trên tấm đệm lót—cơ thể trần truồng ướt đẫm mồ hôi lạnh, mái tóc đen dài như thác nước dính bết vào mặt và cổ. Hai tay bà ta ôm chặt lấy bụng—nơi con rắn Ouroboros đang cuộn tròn—và đôi mắt xanh biển mở to, long lanh nước, nhìn lên trần cũi với vẻ kinh hoàng.

“Elena.” Giọng Hùng trầm và lạnh—như lưỡi dao cắt qua bóng tối. “Nhìn tao.”

Bà ta giật nảy người—”giật…”—và quay đầu nhìn về phía Hùng. Đôi mắt xanh biển chạm vào đôi mắt đen của hắn—và bà ta run lên bần bật—”run… run…”

“Chủ… chủ nhân… con… con xin lỗi… con…”

“Im.” Hùng rút chìa khóa từ túi quần jeans—”lạch cạch…”—và mở khóa cũi của Elena—”tạch—” Cánh cửa bật mở. “Bò ra ngoài—và quỳ xuống giữa phòng. Ba đứa kia—ra khỏi cũi và đứng dậy. Hôm nay chúng mày sẽ chứng kiến một bài học đặc biệt.”

“Rẹt… rẹt… rẹt… rẹt…”

Bốn con chó cái bò ra khỏi cũi. Diệu, Bích, Kim Anh đứng thành hàng ngang—trần truồng, hai tay khoanh sau lưng, chân banh rộng, lồn và đít phơi ra dưới ánh đèn vàng. Elena quỳ giữa phòng—đầu cúi gằm xuống sàn gỗ lim—”cộp—” trán chạm vào gỗ lạnh buốt.

Hùng bước tới gần Elena—và dừng lại ngay trước mặt bà ta. Hắn cúi xuống, nắm lấy cằm bà ta—”chụt—” và nâng mặt bà ta lên.

“Đêm qua—lúc ba giờ hai mươi bảy phút—mày đã thì thầm điều gì?”

Elena run lên—và nước mắt lăn dài trên má—”tách… tách…” “Con… con không… con chỉ… con chỉ nói mơ… chủ nhân…”

“Bốp—”

Cái tát vang lên—và mặt Elena hất sang một bên. Một vệt đỏ hằn lên má trắng như sứ của bà ta—và một giọt máu rỉ ra từ khóe môi—”tách…”

“Đừng có nói dối tao.” Hùng buông cằm bà ta ra—và đứng thẳng dậy. “Tao đã xem camera. Mày thì thầm bằng tiếng Nga—và con rắn trên bụng mày mở mắt. Mày nghĩ tao ngu đến mức không nhận ra sao?”

Elena im lặng—và toàn thân bà ta run rẩy dữ dội—”run… run…” Đôi tay bà ta vẫn ôm chặt lấy bụng—và Hùng nhìn thấy—dưới lớp da trắng mịn, một thứ gì đó đang chuyển động. Không phải co bóp bình thường—mà là trườn. Như một con rắn thực sự đang bò dưới da.

“Bỏ tay ra khỏi bụng—và đứng thẳng dậy.”

Elena run rẩy bỏ tay ra—và đứng thẳng dậy. Và lúc đó—tất cả đều nhìn thấy.

Hình xăm Ouroboros trên bụng bà ta—con rắn đen cuộn tròn, miệng há ra nuốt lấy đuôi mình—đã thay đổi. Đôi mắt đỏ rực của nó đã mở ra—”lấp lánh… lấp lánh…”—và những đường vảy trên thân nó đang chuyển động. Từng chiếc vảy nhỏ xíu trườn lên trườn xuống—”sột soạt… sột soạt…”—như thể con rắn đang thở. Và sâu bên trong—một luồng linh khí đen tối, lạnh buốt như băng—tỏa ra từ hình xăm, khiến không khí trong phòng đặc quánh lại.

“Thú vị đấy.” Hùng nhếch môi—và khoanh tay trước ngực. “Con rắn của mày không chỉ là lời nguyền—phải không? Nó là một thứ gì đó… sống.”

Elena run lên—và bà ta gục xuống—”rầm—” hai đầu gối trắng ngần đập mạnh xuống sàn gỗ lim. “Con… con xin lỗi chủ nhân… con đã không nói hết sự thật… Con rắn… nó là… nó là Ouroboros—một thực thể cổ xưa bị phong ấn trong dòng máu Vasiliev từ bảy trăm năm trước. Nó không chỉ hút linh khí của con… nó còn… nó còn có ý thức riêng. Và nó muốn… nó muốn…”

“Nó muốn gì?” Hùng cúi xuống—và nắm lấy tóc bà ta—”siết…”—kéo đầu bà ta ngửa ra sau.

“Nó muốn… Tiên Thiên linh khí của chủ nhân…” Elena thì thầm—và giọng bà ta vỡ ra. “Khi con đến tìm chủ nhân… con thực sự muốn được cứu… nhưng con rắn… nó có kế hoạch riêng. Nó muốn con tiếp cận chủ nhân—để nó có thể… hút cạn Tiên Thiên linh khí… và giải thoát chính nó khỏi phong ấn…”

“Mày định phản bội tao ngay từ đầu.” Giọng Hùng trầm xuống—và bàn tay nắm tóc bà ta siết chặt hơn—”siết…” “Mày đến đây không phải để làm nô lệ—mà là để làm gián điệp cho con rắn trong bụng mày.”

“Dạ… dạ… nhưng con… con không muốn… con xin thề… con đã cố gắng chống lại nó… nhưng nó quá mạnh… nó đã ở trong con từ khi con sinh ra… con không thể…” Elena khóc nức nở—”tách… tách… tách…”—nước mắt lăn dài trên má, rơi xuống sàn gỗ lim.

“Kim Anh—” Hùng quay sang ba con chó cái đang đứng run rẩy. “Lấy cho tao bộ dụng cụ mới—trong tủ đồ. Hộp gỗ mun thứ ba từ trái sang.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh bò tới tủ đồ—và kéo ra một chiếc hộp gỗ mun đen bóng, khóa bạc. Bà ta mở nắp—”cạch…”—và bên trong, những món đồ chơi sáng bóng hiện ra.

Một chiếc ghế tra tấn bằng thép không gỉ—có thể gập lại thành hình chữ X, với những chiếc khóa ở bốn góc để cố định tay chân. Một bộ dụng cụ banh lồn mới—bằng thép y tế, có thể mở rộng đến hai mươi centimet, với những chiếc móc nhỏ ở hai đầu để kéo căng hai mép thịt. Một chiếc máy rung công nghiệp mới—dài ba mươi lăm centimet, đường kính tám centimet, có mười lăm chế độ rung và năm chế độ xoay, gắn chip phóng điện. Một bộ kẹp toàn thân bằng bạc nguyên chất—kẹp núm vú, kẹp hạt le, kẹp lưỡi, kẹp môi—tất cả nối với nhau bằng dây xích mảnh. Và một chiếc phễu thép không gỉ—dài hai mươi centimet, đường kính năm centimet ở đầu hẹp và mười lăm centimet ở đầu rộng—dùng để bơm chất lỏng vào cổ họng.

“Dựng ghế lên—và trói con chó cái số bốn vào đó.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh và Diệu cùng dựng chiếc ghế tra tấn lên—”keng… keng…”—và khóa các khớp nối lại. Bích và Kim Anh nắm lấy tay chân Elena—và kéo bà ta lên ghế—”phịch—” Những chiếc khóa thép lạnh buốt ngoạm vào cổ tay và cổ chân bà ta—”tách… tách… tách… tách…”—và giờ đây, bà ta bị trói chặt vào ghế, hai tay dang rộng, hai chân banh ra hết cỡ. Lồn và đít bà ta phơi ra hoàn toàn—không thể che giấu, không thể cử động.

“Tốt.” Hùng bước tới gần ghế tra tấn—và nhìn thẳng vào mắt Elena. “Bây giờ—tao sẽ cho mày một bài học mà mày sẽ không bao giờ quên. Mày đã giấu tao một bí mật—và mày sẽ phải trả giá. Nhưng trước khi trừng phạt—tao muốn nghe toàn bộ sự thật. Con rắn trong bụng mày—nó là gì? Nó muốn gì? Và làm sao để tiêu diệt nó?”

Elena run rẩy—và hít một hơi sâu—”phù…” “Con rắn… tên thật của nó là Zmei Gorynych—một con rồng cổ đại của thần thoại Slav, bị phong ấn thành hình rắn và nhốt trong dòng máu Vasiliev như một hình phạt. Nó không thể bị tiêu diệt—nhưng có thể bị… thuần hóa. Chỉ có Tiên Thiên linh khí mới có thể thuần hóa nó—và đó là lý do nó vừa sợ vừa thèm khát chủ nhân. Nó muốn hút cạn linh khí của chủ nhân để tự giải thoát—nhưng nếu chủ nhân đủ mạnh… chủ nhân có thể ngược lại—thuần hóa nó, biến nó thành công cụ của mình.”

“Thú vị.” Hùng nhếch môi—và bàn tay hắn lướt dọc theo bụng Elena—”chạm…” Ngay lập tức, con rắn Ouroboros trên bụng bà ta động đậy—”sột soạt…”—và một luồng linh khí đen tối phả vào tay hắn—”phả… phả…”—lạnh buốt như băng. Nhưng Hùng không rụt tay lại. Hắn ấn mạnh hơn—”ấn…”—và truyền một luồng Tiên Thiên linh khí vào hình xăm.

“RỐNG—”

Một tiếng gầm trầm đục—không phải từ Elena, mà từ chính hình xăm—vang lên trong phòng khách. Cả ba con chó cái kia giật nảy người—”giật…”—và lùi lại. Con rắn trên bụng Elena quằn quại—”quằn… quằn…”—và đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên giận dữ.

“Nó sợ mày—con rắn này.” Hùng cười khẩy—và rút tay lại. “Tốt. Vậy tao sẽ dạy cho nó biết ai mới là chủ nhân thực sự. Và mày—Elena—sẽ là chiến trường.”

Hắn quay sang Kim Anh. “Lấy bộ dụng cụ banh lồn—và banh rộng lồn con chó cái số bốn ra. Mức tối đa—hai mươi centimet.”

“Dạ… chủ nhân…” Kim Anh cầm lấy bộ dụng cụ banh lồn—và bước tới giữa hai chân Elena. Bà ta vạch hai mép thịt hồng hào của Elena ra—”slosh…” Dịch lồn đã chảy thành dòng—và Kim Anh đặt hai chiếc móc thép vào hai bên mép lồn—”tách… tách…” Rồi bà ta bắt đầu vặn ốc—”kẹt… kẹt…”—và từ từ, lồn Elena bị banh rộng ra.

Mười centimet. Mười hai centimet. Mười lăm centimet.

“Ư… ư… chủ nhân… rộng quá… con… con không chịu nổi…” Elena rên lên—và bà ta cắn chặt môi—”cắn…”—để không hét lên. Lồn bà ta giờ đây banh rộng đến mức có thể nhìn thấy sâu bên trong—thành âm đạo màu hồng tươi, những nếp gấp niêm mạc săn chắc, và cổ tử cung màu đỏ thẫm đang co bóp liên hồi—”thít… thít…”

Mười tám centimet. Hai mươi centimet.

“Tách—” Khóa cuối cùng được cố định—và lồn Elena bị banh rộng đến mức tối đa. Hai mép thịt hồng hào bị kéo căng sang hai bên—và bên trong, mọi ngóc ngách của âm đạo đều lộ ra hoàn toàn. Dịch lồn chảy thành dòng—”slosh… slosh…”—thấm ướt cả ghế tra tấn và sàn gỗ lim.

“Tốt. Bây giờ—tao sẽ đụ cái lồn bị banh rộng này—và mày sẽ cảm nhận được từng centimet dương vật của tao cọ vào thành lồn mày. Nhưng đó chưa phải là hình phạt.” Hùng cởi quần jeans—”xoẹt…”—và dương vật hắn bật ra. Hai mươi tám centimet chiều dài, sáu centimet đường kính—đầu dương vật tím sẫm bóng loáng dưới ánh đèn, những đường gân xanh nổi cuồn cuộn. Hai tinh hoàn căng tròn—”căng… căng…”—chứa đầy tinh dịch đặc quánh.

Hắn bước tới giữa hai chân Elena—và dí đầu dương vật vào lồn bị banh rộng của bà ta. Không cần phải vạch mép lồn—lồn bà ta đã mở sẵn, và hắn có thể nhìn thấy toàn bộ bên trong.

“PHẬP—”

“Á… Á… CHỦ NHÂN…” Elena hét lên—và toàn thân bà ta run lên bần bật—”run… run…” Dương vật Hùng chui sâu vào trong lồn bị banh rộng—và vì lồn đã mở sẵn, hắn không gặp bất kỳ trở ngại nào. Đầu dương vật chạm vào cổ tử cung—”chạm…”—và bà ta rên lên—”ư… ư…”

“Không được ra—cho đến khi tao cho phép. Và nếu mày ra—con rắn trong bụng mày sẽ bị trừng phạt cùng với mày.” Hùng bắt đầu đẩy hông—”PHỰC… PHỰC… PHỰC…”

Mỗi cú thúc đẩy Elena về phía trước—”rầm… rầm…”—và ghế tra tấn rung lên—”keng… keng…” Dịch lồn bắn ra mỗi khi Hùng rút ra—”splortch… splortch…”—và dưới ánh đèn vàng, những tia dịch long lanh như thủy tinh lỏng. Bầu vú bà ta đung đưa theo nhịp—”bành bạch… bành bạch…”—và những giọt mồ hôi lăn dài trên ngực bà ta—”tách… tách…”

“PHỰC… PHỰC… PHỰC…”

Hùng đụ với tốc độ nhanh hơn—và mỗi cú thúc, hắn lại truyền một luồng Tiên Thiên linh khí vào cơ thể Elena. Linh khí nguyên thủy chạy dọc theo dương vật—”phả… phả…”—và bắn thẳng vào cổ tử cung bà ta. Và mỗi lần như vậy—con rắn Ouroboros trên bụng bà ta lại quằn quại—”quằn… quằn…”—và phát ra những tiếng rít khe khẽ—”rít… rít…”

“Nó đang sợ—con rắn của mày.” Hùng cười khẩy—và tiếp tục đụ. “Nó sợ Tiên Thiên linh khí của tao—và nó sợ cả mày nữa, vì mày đang phục tùng tao. Nó biết rằng nếu mày trung thành với tao—nó sẽ bị thuần hóa. Và đó là lý do nó thì thầm với mày đêm qua—nó muốn mày phản bội tao, để nó có thể thoát ra.”

“Dạ… dạ… con biết… con xin lỗi chủ nhân…” Elena khóc nức nở—và nước mắt lăn dài trên má—”tách… tách…” “Con sẽ không… con sẽ không bao giờ nghe theo nó nữa… con xin thề…”

“Tốt—nhưng tao cần chắc chắn.” Hùng rút dương vật ra khỏi lồn bà ta—”phựt—” và bước tới trước mặt bà ta. Dương vật hắn vẫn cương cứng—ướt đẫm dịch lồn—”slosh…”—và hắn dí nó vào môi bà ta. “Há miệng ra—và bú. Nhưng lần này—tao muốn mày nói chuyện với con rắn. Nói với nó bằng tiếng Nga—và bảo nó rằng mày là nô lệ của tao, và nó cũng sẽ là nô lệ của tao.”

Elena há miệng ra—”a…”—và ngậm lấy dương vật Hùng—”slrk… slosh…” Bà ta bắt đầu bú—và đồng thời, bà ta thì thầm bằng tiếng Nga, giọng méo mó vì dương vật trong miệng.

“Слушай… змея… я раба хозяина… и ты тоже будешь рабой…” (Nghe này… con rắn… tao là nô lệ của chủ nhân… và mày cũng sẽ là nô lệ…)

“RỐNG—”

Con rắn trên bụng bà ta quằn quại dữ dội—và lần này, nó trườn lên—từ bụng, qua ngực, lên đến cổ—”sột soạt… sột soạt…” Đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây ở ngay dưới cằm Elena—và nó há miệng ra—”phì…”—phun một luồng linh khí đen tối vào mặt Hùng.

Nhưng Hùng không lùi bước. Hắn mở miệng—và hút luồng linh khí đen tối đó vào cơ thể mình—”phù…” Công pháp Cửu U Đạo vận chuyển—và linh khí đen tối bị hút vào đan điền hắn, hòa với Tiên Thiên linh khí, và bị đồng hóa.

“Không tồi—linh khí của mày khá mạnh đấy, con rắn ạ.” Hùng cười—và nắm lấy cằm Elena—”chụt—” “Nhưng tao mạnh hơn. Và tao sẽ dạy cho mày biết điều đó.”

Hắn rút dương vật ra khỏi miệng bà ta—”phựt—” và bước ra phía sau ghế tra tấn. Hắn cúi xuống—và nhìn vào lỗ đít Elena—vẫn còn giãn rộng sau bài học hôm qua, cơ thắt hậu môn co bóp liên hồi—”thít… thít…”—và dịch nhầy trong suốt rỉ ra—”slosh…”

“Bây giờ—tao sẽ đụ đít mày. Và mỗi lần tao thúc—mày sẽ nói ‘Con là con chó cái của chủ nhân’ bằng tiếng Nga. Và con rắn trong bụng mày sẽ nghe thấy. Nó sẽ hiểu rằng mày thuộc về tao—và nó không thể lợi dụng mày được nữa.”

“PHẬP—”

“Á… Á… Я сука хозяина… я сука хозяина…” (Con là con chó cái của chủ nhân… con là con chó cái của chủ nhân…) Elena hét lên—và toàn thân bà ta run rẩy dữ dội—”run… run…” Dương vật Hùng chui sâu vào trực tràng bà ta—và hắn đẩy mạnh từng cú—”PHỰC… PHỰC… PHỰC…” Mỗi cú thúc đẩy bà ta về phía trước—và ghế tra tấn kêu lên—”keng… keng…” Mông bà ta đập vào bụng hắn—”bốp… bốp… bốp…”—và những giọt mồ hôi từ lưng hắn rơi xuống mông bà ta—”tách… tách…”

“Я сука хозяина… Я сука хозяина… Я сука хозяина…”

Elena lặp đi lặp lại câu nói đó—và mỗi lần bà ta nói, con rắn Ouroboros trên bụng bà ta lại quằn quại yếu ớt hơn. Đôi mắt đỏ rực của nó mờ dần—và những đường vảy trên thân nó ngừng chuyển động. Nó đang bị khuất phục—cùng với Elena.

“PHỰC… PHỰC… PHỰC… SPLORTCH… SPLORTCH…”

Hùng đụ đít bà ta với tốc độ nhanh hơn—và dịch nhầy trong suốt trào ra—”slosh… slosh…”—ướt đẫm cả đùi bà ta và ghế tra tấn. Hắn sắp ra—và hắn muốn ra thật nhiều.

“Ba đứa kia—lại đây. Quỳ xuống dưới chân tao—và há miệng ra. Hôm nay—tất cả chúng mày sẽ được uống tinh dịch của tao—nhưng con chó cái số bốn sẽ nhận phần lớn nhất, vì nó cần linh khí để thuần hóa con rắn trong bụng nó.”

“Rẹt… rẹt… rẹt…” Kim Anh, Diệu, Bích bò tới—và quỳ thành hàng ngang dưới chân Hùng, ngay dưới ghế tra tấn của Elena. Chúng há miệng ra—”a… a… a…”—chờ đợi.

Hùng rút dương vật ra khỏi đít Elena—”phựt—” và bước tới trước mặt bà ta. Hắn nắm lấy dương vật—và bắt đầu vuốt—”nhóp nhép… nhóp nhép…”—ngay trước mặt bà ta.

“PHỌT—”

Cú xuất tinh đầu tiên bắn thẳng vào miệng Elena—một dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh như keo dán, vón thành từng cục lớn—”phọt… phọt… phọt…”—đầy ắp khoang miệng bà ta. Tinh dịch dính trên lưỡi—”dính…”—trên vòm miệng—”dính…”—và tràn xuống cổ họng—”slosh…” Elena nuốt ngay lập tức—”ực…”—nhưng lượng tinh dịch quá nhiều và quá đặc. Nó tràn ra khỏi khóe môi—”slosh…”—chảy dọc theo cằm—”slosh…”—và nhỏ xuống ngực—”pặc… pặc…”

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Ba cú xuất tinh liên tiếp nữa—và miệng Elena đầy ắp tinh dịch, má phồng lên—”phồng…” Bà ta cố gắng nuốt—”ực… ực…”—nhưng tinh dịch tràn ra khỏi mũi—”slosh…”—và chảy dọc theo cằm, xuống cổ, xuống ngực. Những cục tinh dịch to bằng đầu ngón tay cái dính trên má—”dính…”—trên trán—”dính…”—trên tóc—”dính…”—và trên hai bầu vú trần trắng ngần—”dính…”

“PHỌT—PHỌT—” Hai cú xuất tinh tiếp theo—nhưng lần này, Hùng nhắm vào ba con chó cái dưới chân. Một phát bắn vào miệng Kim Anh—”phọt—” bà ta nuốt gọn—”ực…” Một phát bắn vào miệng Diệu và Bích—chia đôi—và cả hai cùng nuốt—”ực… ực…”

“PHỌT—” Cú xuất tinh cuối cùng—và Hùng nhắm thẳng vào hình xăm Ouroboros trên bụng Elena. Dòng tinh dịch trắng đục bắn thẳng vào con rắn—”phọt—” và ngay lập tức, con rắn quằn quại dữ dội—”quằn… quằn…”—và phát ra một tiếng rít chói tai—”RÍT—” trước khi đôi mắt đỏ rực của nó nhắm lại—và nó nằm im, không còn động đậy nữa.

Tổng cộng bảy cú xuất tinh—và cơ thể Elena dính đầy tinh dịch. Từ tóc, mặt, cổ, ngực, bụng—tất cả đều phủ một lớp tinh dịch trắng đục dày đặc. Những cục tinh dịch to bằng đầu ngón tay cái dính trên núm vú bà ta—”dính…”—và từ từ trượt xuống—”rớt…”—rơi xuống đùi—”phịch—” Bà ta nằm đó—miệng đầy tinh dịch, mặt đầy tinh dịch, toàn thân run rẩy—và con rắn trên bụng bà ta đã im lặng.

“Tốt—con rắn đã bị khuất phục—ít nhất là tạm thời.” Hùng cúi xuống—và xoa đầu Elena—”xoa… xoa…” “Nhưng mày vẫn phải tiếp tục huấn luyện. Mỗi ngày—tao sẽ truyền Tiên Thiên linh khí cho mày—và mày sẽ dùng nó để thuần hóa con rắn. Cho đến khi nó hoàn toàn phục tùng—và trở thành công cụ của chúng ta.”

“Dạ… cảm ơn chủ nhân… cảm ơn chủ nhân…” Elena thì thầm—và nước mắt lăn dài trên má—”tách… tách…”—hòa với tinh dịch trên mặt bà ta.

“Kim Anh—cởi trói cho nó. Và dẫn nó vào phòng tắm—rửa sạch sẽ. Hôm nay—nó sẽ không bị nhốt vào cũi. Nó sẽ được nghỉ ngơi trên giường—và tối nay, chúng ta sẽ tiếp tục bài học.”

“Dạ… chủ nhân…” Kim Anh bước tới—và mở khóa ghế tra tấn—”tách… tách… tách… tách…” Elena ngã về phía trước—và Kim Anh đỡ lấy bà ta—”đỡ…” “Đi nào—con chó cái số bốn. Để tao dẫn mày đi tắm.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh dìu Elena ra khỏi phòng khách—và biến mất vào phòng tắm. Tiếng nước chảy vang lên—”rào… rào…”—và tiếng Elena khóc nhẹ—”tách… tách…”

Hùng quay sang Diệu và Bích—vẫn đang quỳ dưới chân hắn, miệng dính tinh dịch. “Chúng mày—liếm sạch sàn đi. Và sau đó—vào cũi nghỉ ngơi. Tối nay—chúng ta sẽ có bài học mới.”

“Dạ… chủ nhân…” Diệu và Bích cúi đầu—và bắt đầu liếm sạch tinh dịch và dịch lồn trên sàn gỗ lim—”SLRK… SLOSH… SLRK… SLOSH…”

Hắn bước lên cầu thang—”cộp… cộp… cộp…”—và trở về phòng ngủ chính. Hắn ngồi xuống ghế bành cạnh cửa sổ—và rút điện thoại ra, mở file kế hoạch.

“ELENA VASILIEV—ĐÃ LỘ BÍ MẬT.”

“OUROBOROS (ZMEI GORYNYCH) LÀ THỰC THỂ SỐNG BỊ PHONG ẤN TRONG DÒNG MÁU VASILIEV.”

“CÓ THỂ BỊ THUẦN HÓA BẰNG TIÊN THIÊN LINH KHÍ.”

“ĐÃ KHUẤT PHỤC TẠM THỜI—NHƯNG CẦN TIẾP TỤC HUẤN LUYỆN.”

“KẾ HOẠCH: MỖI NGÀY TRUYỀN LINH KHÍ CHO ELENA—ĐỂ THUẦN HÓA CON RẮN. KHI CON RẮN HOÀN TOÀN PHỤC TÙNG—ELENA SẼ TRỞ THÀNH VŨ KHÍ MẠNH NHẤT CỦA ĐẾ QUỐC.”

Hắn tắt điện thoại—”tách—” và nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng Sài Gòn đã lên cao. Bên dưới—trong phòng khách, Diệu và Bích vẫn đang liếm sàn, và trong phòng tắm, tiếng nước vẫn chảy—”rào… rào…”—hòa với tiếng khóc của Elena.

Nhưng Hùng biết—đây mới chỉ là khởi đầu. Con rắn Zmei Gorynych là một thực thể cổ đại—và nó sẽ không dễ dàng bị khuất phục. Nó sẽ tìm cách phản kháng—và có thể, nó sẽ lợi dụng Elena một lần nữa.

Hắn cần phải cẩn thận—và hắn cần phải mạnh hơn. May mắn thay—hắn có ba con chó cái trung thành, và giờ đây, hắn có thêm một con rắn để thuần hóa.

Đế quốc nô lệ—giờ đây không chỉ có bốn thành viên.

Mà còn có một con rồng cổ đại—đang chờ được thức tỉnh.

“RÍT—”

Một tiếng rít khe khẽ vang lên từ phòng tắm—và Hùng nhếch môi.

Con rắn đã tỉnh lại—và nó đang giận dữ.

Nhưng điều đó không quan trọng. Bởi vì càng giận dữ—nó càng dễ bị thao túng. Và Hùng biết chính xác cách để biến cơn giận dữ đó thành sức mạnh.

“Cộp… cộp… cộp…”

Hắn đứng dậy—và bước xuống cầu thang. Hắn có một bài học nữa cho Elena—và cho con rắn trong bụng bà ta.

Một bài học về sự phục tùng tuyệt đối.

Và khi hắn bước vào phòng tắm—nơi Elena đang nằm trong bồn tắm, run rẩy dưới dòng nước ấm—hắn nhìn thấy đôi mắt đỏ rực của con rắn đã mở ra một lần nữa, nhìn thẳng vào hắn qua làn nước.

“Chào mày—Zmei Gorynych.” Hùng thì thầm—và một luồng Tiên Thiên linh khí tỏa ra từ cơ thể hắn—”phả… phả…” “Chúng ta sẽ có nhiều thời gian để làm quen với nhau. Và tao hứa—mày sẽ sớm trở thành một phần của đế quốc này. Dù mày muốn hay không.”

Con rắn rít lên—”RÍT—” nhưng lần này, tiếng rít yếu ớt hơn. Nó sợ—và Hùng biết điều đó.

Hắn cười—và bước ra khỏi phòng tắm, để lại Elena nằm đó, run rẩy, với con rắn đang quằn quại trên bụng.

Bài học tiếp theo sẽ bắt đầu vào tối nay.

Và lần này—sẽ không có sự khoan hồng