Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

CHƯƠNG 21: NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT CỦA CHÓ CÁI SỐ BỐN

Mười hai giờ trưa. Biệt thự Võ gia, Thảo Điền.

Ánh nắng gay gắt của buổi trưa Sài Gòn xuyên qua khe rèm nhung đỏ thẫm—”rè… rè…”—tiếng máy lạnh công nghiệp vẫn chạy đều đều trong phòng khách tối om. Bốn chiếc cũi thép không gỉ vẫn xếp thành hàng ngang—ba chiếc im lặng, một chiếc vẫn phát ra những âm thanh nghẹt thở.

“RZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZ—”

“Mmnnph… glrk… chủ… nhân… xin… xin…”

Elena Vasiliev nằm co quắp trong cũi thép thứ tư—cơ thể trần truồng ướt đẫm mồ hôi và dịch lồn, máy rung chữ U vẫn hoạt động ở mức tối đa suốt bốn giờ liên tục. Lưỡi bà ta bị kẹp kim loại kéo dài ra ngoài—”a… a…”—nước bọt chảy dọc theo cằm, thấm ướt cả tấm đệm lót bên dưới. Dây xích bạc toàn thân vẫn nối từ vòng cổ xuống kẹp núm vú, rồi từ kẹp núm vú xuống kẹp hạt le—”lạch cạch… lạch cạch…”—mỗi khi bà ta run rẩy, toàn bộ mạng lưới xích lại giật mạnh, kéo theo những cơn đau nhói khắp cơ thể.

Đôi mắt xanh biển của bà ta—từng lạnh lùng và kiêu ngạo như băng tuyết vùng Siberia—giờ đây long lanh nước, viền đỏ vì khóc quá nhiều. Những giọt nước mắt chảy dọc theo thái dương—”tách… tách…”—hòa với mồ hôi và dịch lồn tạo thành một hỗn hợp mằn mặn đọng trên môi bà ta.

Nhưng điều kỳ lạ là—bà ta không muốn dừng lại.

Cơn khoái cảm từ máy rung chữ U—với một nhánh trong lồn, một nhánh trong đít, và đầu rung tròn áp sát vào hạt le—đã đẩy bà ta đến cực khoái bốn lần trong bốn giờ qua. Mỗi lần ra—”SPLORTCH… SPLORTCH…”—dịch lồn lại bắn tung tóe trong cũi, thấm ướt đệm, và máy rung vẫn tiếp tục, không ngừng nghỉ, không thương xót. Sau cực khoái thứ ba, bà ta đã van xin—nhưng không phải van xin dừng lại. Mà van xin được thêm. Đầu óc bà ta—từng sắc bén như dao mổ của một Kết Đan trung kỳ, thành viên Hội Đồng Cổ Tộc—giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn của khoái cảm và đau đớn quyện vào nhau không thể tách rời.

“Rẹt… rẹt…”

Cánh cửa cũi của Diệu bật mở. Rồi đến Bích—”rẹt… rẹt…” Rồi Kim Anh—”rẹt… rẹt…” Ba con chó cái bò ra khỏi cũi, cơ thể trần truồng vẫn còn hằn những vết dây xích và kẹp từ bài học sáng nay. Chúng quỳ thành hàng ngang trên sàn gỗ lim—hai tay khoanh sau lưng, chân banh rộng bằng vai, lồn và đít phơi ra—và nhìn về phía cũi của Elena.

“Bốn giờ rồi—con chó cái số bốn.” Kim Anh lên tiếng—giọng bà ta trầm và đều, nhưng có chút gì đó… tôn trọng? “Mày vẫn còn tỉnh—và mày vẫn chưa ngất. Tao phải công nhận—mày cứng hơn tao nghĩ.”

Bà ta bò tới cũi của Elena—”rẹt… rẹt…”—và nhìn qua song sắt. Elena nằm đó, mắt mở to nhìn bà ta, lưỡi vẫn thè ra, nước bọt chảy dài, và máy rung vẫn gầm gừ—”RZZZZZZZZZZ—” Bà ta run rẩy giơ tay lên—những ngón tay thon dài với móng sơn đen bóng giờ đây run lẩy bẩy—và chạm vào song sắt—”lạch cạch…”

“Chị… Kim… Anh…” Elena cố gắng nói dù lưỡi bị kẹp—giọng bà ta méo mó, đứt quãng. “Xin… chị… nói với… chủ nhân… con… con muốn… thêm…”

Kim Anh nhướng mày—”nhướng…” Bà ta quay sang nhìn Diệu và Bích—cả hai cũng đang nhìn Elena với ánh mắt kinh ngạc. Một con chó cái mới—chưa đầy hai mươi bốn giờ từ khi đeo vòng cổ—lại dám xin thêm? Điều này chưa từng xảy ra với bất kỳ ai trong số chúng.

“Mày muốn thêm?” Kim Anh hỏi lại—và giọng bà ta có chút gì đó vừa ngưỡng mộ vừa ghen tuông. “Mày có biết mày đang nói gì không? Mày đã ra bốn lần trong bốn giờ—và mày vẫn muốn thêm?”

“Dạ… con… muốn…” Elena nhắm mắt lại—và một giọt nước mắt nữa lăn dài trên má—”tách…” “Con… con cần… chủ nhân… con cần… linh khí của người…”

“Im đi—” Kim Anh đột ngột quát—và đập tay vào song sắt—”keng—” “Mày không được phép đòi hỏi chủ nhân. Mày là con chó cái—và chó cái thì chỉ biết nhận, không biết đòi. Mày có hiểu không?”

Elena run lên—và gật đầu—”dạ… con hiểu… con xin lỗi…”

“Cộp… cộp… cộp…”

Tiếng bước chân trên cầu thang. Cả bốn con chó cái đồng loạt im bặt—và ba con chó cái bên ngoài cúi rạp đầu xuống sàn—”cộp… cộp… cộp…”—lưỡi thè ra, chân banh rộng hết cỡ. Elena trong cũi cũng cố gắng quỳ dậy—nhưng máy rung chữ U khiến bà ta không thể cử động nổi, chỉ có thể nằm đó, run rẩy, và chờ đợi.

Lý Hùng bước xuống cầu thang—và dừng lại ở bậc cuối cùng.

Hắn mặc quần jeans đen bó sát—phần thân trên để trần, những múi cơ bụng rõ nét lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Dương vật hắn đã cương cứng hoàn toàn—đường chỉ may căng lên đầy đe dọa, đầu dương vật tím sẫm in hằn qua lớp vải jeans. Tay hắn cầm một chiếc đồng hồ bấm giờ bằng bạc—”tích… tắc… tích… tắc…”—và trên môi hắn là một nụ cười mỏng.

“Mười hai giờ trưa—” Hùng lên tiếng—và giọng hắn vang lên trong phòng khách tối om như tiếng sấm từ xa. “Đã bốn giờ trôi qua—và con chó cái số bốn vẫn chưa ngất. Tốt—mày đã vượt qua bài kiểm tra sức chịu đựng đầu tiên.”

Hắn bước tới cũi của Elena—”cộp… cộp…”—và cúi xuống nhìn bà ta qua song sắt. Elena ngước lên nhìn hắn—đôi mắt xanh biển long lanh nước, lưỡi vẫn thè ra, mặt đầy nước bọt và nước mắt—và bà ta cố gắng mỉm cười. Một nụ cười méo mó, đau đớn, nhưng trung thành.

“Chủ… nhân…” Bà ta thì thầm—và giọng bà ta vỡ ra. “Con… con đã… không ngất…”

“Tao biết—tao đã xem camera suốt bốn giờ qua.” Hùng rút chìa khóa từ túi quần—”lạch cạch…”—và mở khóa cũi—”tạch—” Cánh cửa cũi bật mở—và hắn thò tay vào trong, tắt máy rung chữ U—”bíp—”

“RZZZZZZZZZZ—… im lặng.”

Sự im lặng đột ngột khiến Elena giật nảy người—”giật…” Cơ thể bà ta—đã quen với rung động liên tục suốt bốn giờ—giờ đây cảm thấy trống rỗng, hụt hẫng. Lồn bà ta vẫn co bóp liên hồi—”thít… thít…”—và dịch lồn vẫn rỉ ra—”slosh…”—dù máy rung đã tắt. Đít bà ta vẫn giãn rộng—cơ thắt hậu môn co bóp quanh khoảng trống nơi nhánh máy rung đã rút ra.

Hùng cúi xuống—và tháo kẹp lưỡi ra khỏi lưỡi Elena—”tách—” Lưỡi bà ta được giải phóng—và bà ta vội vàng rụt lưỡi vào trong miệng, liếm môi—”slrk… slrk…”—để làm ẩm đôi môi khô nẻ.

“Cảm… cảm ơn chủ nhân…” Bà ta thì thầm—và cố gắng bò ra khỏi cũi—”rẹt… rẹt…” Nhưng tay chân bà ta run rẩy đến mức không thể bò nổi—và bà ta ngã sõng soài trên sàn gỗ lim—”phịch—”

“Kim Anh—đỡ nó dậy. Và tháo toàn bộ đồ chơi ra cho nó.” Hùng ra lệnh—và bước về phía ghế sofa da đen, ngồi xuống—”phịch—” như một vị hoàng đế.

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh bò tới chỗ Elena—và bắt đầu tháo dây xích toàn thân. “Tách—” Kẹp núm vú trái được tháo ra—và Elena rên lên—”ư…” Núm vú bà ta sưng đỏ, hằn sâu vết kẹp, và khi máu chảy trở lại—”tê… tê…”—bà ta cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt.

“Tách—” Kẹp núm vú phải—và Elena rên to hơn—”á…” Cả hai núm vú giờ đây sưng vù, đỏ ửng, và cương cứng đến mức gần như tím tái.

“Tách—” Kẹp hạt le—và lần này Elena hét lên—”Á… CHỦ NHÂN… ĐAU…” Hạt le bà ta—nhỏ xíu, màu hồng đậm—sưng to gấp đôi bình thường, và khi kẹp được tháo ra, một luồng khoái cảm muộn màng ập đến—”SPLORTCH—” Dịch lồn bắn ra không kiểm soát—và Elena run lên bần bật—”run… run…”—mắt trợn ngược.

“Tháo butt plug ra cho nó nữa—Kim Anh.” Hùng ra lệnh—và nhấp một ngụm cà phê đen từ tách trên bàn—”phả… phả…”

“Phựt—” Kim Anh rút butt plug đuôi chó ra khỏi đít Elena—và lỗ đít bà ta giãn rộng—năm centimet đường kính—co bóp liên hồi—”thít… thít… thít…” Dịch nhầy trong suốt chảy ra—”slosh…”—thấm ướt sàn gỗ lim. Đuôi chó trắng muốt—giờ đây ướt đẫm dịch nhầy và mồ hôi—được đặt sang một bên.

“Tốt—bây giờ bò lại đây—tất cả chúng mày.” Hùng vỗ nhẹ vào đùi mình—”bốp… bốp…”

Bốn con chó cái bò về phía ghế sofa—”rẹt… rẹt… rẹt… rẹt…”—và quỳ thành hàng ngang trước mặt Hùng. Kim Anh, Diệu, Bích—cơ thể trần truồng, vòng cổ da đen trên cổ, hai tay khoanh sau lưng, chân banh rộng. Elena—cơ thể run rẩy, núm vú sưng đỏ, hạt le sưng to, lồn và đít vẫn còn giãn rộng, nhưng ánh mắt long lanh đầy phục tùng.

“Bốn giờ trong cũi với máy rung tối đa—và mày vẫn tỉnh. Mày vẫn không van xin dừng lại. Mày thậm chí còn xin thêm.” Hùng nhìn thẳng vào Elena—và trong mắt hắn, một tia ấm áp hiếm hoi lóe lên. “Mày biết tại sao tao phạt mày không—Elena?”

“Dạ… vì con đã để rơi tinh dịch nhân tạo… và con đã thua trong trò chơi…” Elena cúi đầu—và trán bà ta chạm xuống sàn—”cộp—”

“Không—” Hùng đứng dậy—và bước tới gần Elena. Hắn cúi xuống, nắm lấy cằm bà ta—”chụt—” và nâng mặt bà ta lên. “Tao phạt mày không phải vì mày thua. Tao phạt mày vì mày cần phải học—rằng làm chó cái của tao không phải là trò chơi. Mày là Kết Đan trung kỳ—mày mạnh hơn ba con chó cái kia cộng lại. Nhưng mày vẫn để rơi mười ba giọt—nhiều gấp ba lần đứa thua nhiều nhất. Điều đó có nghĩa là mày chưa tập trung—mày chưa thực sự phục tùng.”

Hắn buông cằm bà ta ra—và xoa đầu bà ta—”xoa… xoa…” “Nhưng mày đã chịu đựng bốn giờ trong cũi—và mày vẫn xin thêm. Điều đó chứng tỏ mày có tiềm năng—và mày thực sự muốn trở thành nô lệ của tao, không phải vì lời nguyền, mà vì mày khao khát điều này.”

Elena run lên—và nước mắt lăn dài trên má—”tách… tách…” “Dạ… chủ nhân… con… con thực sự muốn… con không biết tại sao… nhưng khi ở dưới chân chủ nhân… con cảm thấy… bình yên…”

“Tốt—đó là câu trả lời mà tao muốn nghe.” Hùng quay sang ba con chó cái kia. “Chúng mày—bài học hôm nay sẽ khác. Hôm nay—tao sẽ dạy con chó cái số bốn cách phục vụ chủ nhân đúng cách—và chúng mày sẽ là người hướng dẫn.”

“Dạ… chúng con xin nghe lệnh…” Ba con chó cái đồng thanh—và cúi đầu.

“Đầu tiên—chúng ta sẽ bắt đầu với bài học về cách tắm cho chủ nhân. Kim Anh—mày sẽ làm mẫu. Diệu, Bích—chúng mày sẽ giúp. Và Elena—mày sẽ quan sát—rồi làm theo.”

“Rẹt… rẹt… rẹt…”

Bốn con chó cái bò theo Hùng vào phòng tắm. Phòng tắm rộng—sàn cẩm thạch trắng vân xám lạnh buốt dưới chân, bồn tắm lớn hình bầu dục đặt giữa phòng, vòi sen bạc sáng bóng gắn trên tường. Ánh đèn LED trắng hắt xuống—”lấp lánh… lấp lánh…”—làm sáng bóng những viên gạch men.

Hùng đứng giữa phòng tắm—và dang hai tay ra. “Cởi quần cho tao—bằng miệng.”

Kim Anh bò tới—và dùng răng kéo khóa quần jeans của Hùng—”xoẹt…” Quần jeans trượt xuống—và dương vật hắn bật ra, đập nhẹ vào mặt bà ta—”bốp—” Dài hai mươi tám centimet, đường kính sáu centimet, đầu dương vật tím sẫm bóng loáng, những đường gân xanh nổi cuồn cuộn. Hai tinh hoàn căng tròn—”căng… căng…”—chứa đầy tinh dịch đặc quánh. Từ lỗ sáo—”slosh…”—một giọt tinh dịch trắng đục đã rỉ ra và chảy dọc theo thân dương vật.

“Liếm đi—nhưng chỉ được liếm nhẹ thôi. Đây là cách tắm—không phải cách bú.” Hùng ra lệnh.

Kim Anh thè lưỡi ra—và bắt đầu liếm dọc theo thân dương vật Hùng—”SLRK… SLOSH…” Lưỡi bà ta—dài, hồng, ướt—quét từ gốc lên đến đầu, vòng quanh lỗ sáo—”slrk… slrk…”—rồi trượt xuống hai tinh hoàn—”slosh… slosh…” Bà ta liếm nhẹ nhàng, chậm rãi, như đang lau rửa một báu vật. Từng giọt mồ hôi và tinh dịch được lưỡi bà ta thu gom—và nuốt xuống—”ực…”

“Tốt—bây giờ đến lượt Diệu và Bích. Mỗi đứa một bên—liếm từ nách xuống hông.”

Diệu và Bích bò tới—và bắt đầu liếm hai bên thân Hùng—”SLRK… SLOSH… SLRK… SLOSH…” Lưỡi Diệu liếm dọc theo xương sườn—từng kẽ xương được lưỡi ả quét qua—”slrk… slrk…”—và mồ hôi mặn chát trên đầu lưỡi khiến ả rùng mình. Lưỡi Bích liếm dọc theo cơ bụng—từng múi cơ rõ nét được lưỡi bà ta ve vuốt—”slosh… slosh…”—và bà ta cảm nhận được sự săn chắc của cơ thể chủ nhân dưới đầu lưỡi.

“Elena—bò lại đây. Mày sẽ liếm lưng tao—từ cổ xuống mông.”

Elena run rẩy bò ra phía sau Hùng—”rẹt… rẹt…”—và bắt đầu liếm dọc theo xương sống hắn—”SLRK… SLOSH…” Lưỡi bà ta chạm vào làn da ấm—và một luồng điện nhẹ chạy dọc theo sống lưng bà ta. Đây là lần đầu tiên bà ta liếm cơ thể một người đàn ông—không phải để bú cặc, không phải để làm tình, mà chỉ đơn giản là để tắm cho hắn. Và điều kỳ lạ là—bà ta không thấy nhục nhã. Chỉ thấy… phục tùng. Một sự phục tùng ngọt ngào—như thể cơ thể bà ta được sinh ra để làm điều này.

“Tốt—tất cả chúng mày đều làm tốt. Bây giờ—mở vòi sen ra. Nước ấm—ba mươi lăm độ. Và dùng bông tắm kỳ cọ cho tao. Nhớ—chỉ được dùng miệng để cầm bông tắm.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh bò tới vòi sen—và dùng miệng vặn núm—”kẹt… kẹt…” Nước ấm phun ra—”rào… rào…”—và hơi nước bốc lên—”phả… phả…” Bà ta ngậm lấy bông tắm—và bắt đầu kỳ cọ cho Hùng, từ vai xuống ngực, từ ngực xuống bụng, từ bụng xuống đùi. Diệu và Bích cũng ngậm bông tắm—và cùng kỳ cọ—”sột soạt… sột soạt…”—những bọt xà phòng trắng xóa phủ khắp cơ thể Hùng. Elena ngậm bông tắm thứ tư—và kỳ cọ lưng hắn—”sột soạt… sột soạt…”—bàn tay bà ta run rẩy nhưng vẫn cố gắng làm thật tốt.

“Rào… rào…” Nước xả sạch bọt xà phòng—và cơ thể Hùng giờ đây sạch bóng, những múi cơ rõ nét lấp lánh dưới ánh đèn LED.

“Tốt—tắm xong rồi. Bây giờ—liếm khô người cho tao. Từng chút một—không được bỏ sót chỗ nào.”

Lại một lần nữa—bốn cái lưỡi bắt đầu liếm khắp cơ thể Hùng—”SLRK… SLOSH… SLRK… SLOSH…” Những giọt nước được thu gom—và nuốt xuống—”ực… ực…” Elena liếm dọc theo bắp chân Hùng—từng sợi lông chân được lưỡi bà ta vuốt ve—và bà ta cảm nhận được vị nước ấm pha lẫn vị mặn của da thịt.

“Bây giờ—đến phần thưởng cho chúng mày. Ai làm tốt nhất sẽ được uống tinh dịch của tao trước. Và tao sẽ quyết định ai là người làm tốt nhất.” Hùng bước ra khỏi phòng tắm—và quay lại phòng khách, ngồi lên ghế sofa da đen—”phịch—” Bốn con chó cái bò theo sau—”rẹt… rẹt… rẹt… rẹt…”—và quỳ thành hàng ngang trước mặt hắn, chờ đợi phán quyết.

“Kim Anh—mày luôn làm tốt nhất, nhưng hôm nay tao muốn thử thách mày bằng cách khác. Diệu—mày liếm rất đều, nhưng còn thiếu lửa. Bích—mày có lửa, nhưng còn vụng về. Elena—mày là lính mới, nhưng mày đã làm rất tốt—và mày sẽ là người được uống tinh dịch của tao trước. Bò lại đây—và há miệng ra.”

Elena run lên vì hạnh phúc—và bò tới—”rẹt… rẹt…” Bà ta quỳ ngay dưới chân Hùng, há miệng ra—”a…”—và chờ đợi. Đôi mắt xanh biển long lanh nhìn thẳng vào mắt Hùng—đầy khao khát và phục tùng.

Hùng nắm lấy dương vật—và bắt đầu vuốt—”nhóp nhép… nhóp nhép…” Tay hắn trượt dọc theo thân dương vật—từ gốc lên đến đầu, rồi lại từ đầu xuống gốc. Những giọt tinh dịch đầu tiên rỉ ra từ lỗ sáo—”slosh…”—và hắn bôi chúng lên đầu dương vật, làm bóng loáng lớp da tím sẫm.

“PHỌT—”

Cú xuất tinh đầu tiên bắn thẳng vào miệng Elena—một dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh như keo dán, vón thành từng cục lớn—”phọt… phọt… phọt…”—đầy ắp khoang miệng bà ta. Tinh dịch dính trên lưỡi—”dính…”—trên vòm miệng—”dính…”—và tràn xuống cổ họng—”slosh…” Elena nuốt ngay lập tức—”ực…”—và cảm nhận được luồng linh khí nguyên thủy chạy dọc theo cổ họng, lan tỏa vào đan điền. Con rắn Ouroboros trên bụng bà ta giật lên—”giật…”—rồi thả lỏng ra một chút—”thả…”—và bà ta thở phào—”phù…”

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Ba cú xuất tinh liên tiếp nữa—và miệng Elena đầy ắp tinh dịch, má phồng lên—”phồng…” Bà ta cố gắng nuốt—”ực… ực…”—nhưng lượng tinh dịch quá nhiều và quá đặc. Nó tràn ra khỏi khóe môi—”slosh…”—chảy dọc theo cằm—”slosh…”—và nhỏ xuống ngực—”pặc… pặc…” Những cục tinh dịch to bằng đầu ngón tay cái dính trên ngực bà ta—và từ từ trượt xuống—”rớt…”—rơi xuống đùi—”phịch—”

“PHỌT—PHỌT—”

Hai cú cuối cùng—và Hùng buông dương vật ra. Tổng cộng sáu cú xuất tinh—và miệng Elena đầy ắp tinh dịch, mặt bà ta dính đầy tinh dịch, ngực bà ta dính đầy tinh dịch. Bà ta nuốt hết phần trong miệng—”ực… ực…”—rồi dùng ngón tay cạo tinh dịch trên mặt và ngực—”cạo… cạo…”—đưa vào miệng—”slọt… slọt…”—và liếm sạch—”slrk… slrk…”

“Tốt—mày đã uống hết. Bây giờ—ba đứa kia, lại đây. Mỗi đứa sẽ được hai phát.”

Kim Anh bò tới đầu tiên—và há miệng ra—”a…” “PHỌT—PHỌT—” Hai cú xuất tinh bắn vào miệng bà ta—và bà ta nuốt gọn trong một lần—”ực…”—không để rơi một giọt nào. Diệu bò tới thứ hai—”PHỌT—PHỌT—” và ả cũng nuốt gọn—”ực…” Bích bò tới cuối cùng—”PHỌT—PHỌT—” và bà ta nuốt—”ực…”—dù một chút tinh dịch tràn ra khỏi khóe môi—”slosh…”—và bà ta vội vàng liếm lại—”slrk…”

Hùng thở ra một hơi dài—”phù…”—và ngả lưng vào ghế sofa. Dương vật hắn vẫn cương cứng—nhưng hắn chưa muốn đụ ai cả. Hắn nhìn bốn con chó cái đang quỳ dưới chân mình—và một cảm giác thỏa mãn dâng lên trong lồng ngực.

“Bây giờ—bài học tiếp theo. Elena—mày đã học cách tắm cho chủ nhân, cách nhận tinh dịch. Nhưng mày vẫn chưa học cách… phục vụ các chị em của mày. Hôm nay—Kim Anh sẽ dạy mày cách liếm lồn đúng cách.”

“Dạ… con xin nghe lệnh…” Elena cúi đầu—và nhìn sang Kim Anh. Kim Anh nhếch môi—một nụ cười mỏng, đầy ẩn ý—và bà ta nằm ngửa ra sàn gỗ lim—”phịch—” Chân bà ta banh rộng—và lồn bà ta phơi ra trước mặt Elena.

Lồn Kim Anh—màu nâu sẫm, hai mép thịt dày và dài, hạt le to bằng hạt đậu đỏ sẫm đang cương cứng—”cứng… cứng…” Dịch lồn đã chảy thành dòng—”slosh…”—ướt đẫm cả lông mu đen tuyền được cắt tỉa gọn gàng hình tam giác ngược. Bên trong—thành âm đạo màu đỏ thẫm, những nếp gấp niêm mạc săn chắc, và sâu bên trong, cổ tử cung co bóp liên hồi—”thít… thít…”—như một cái miệng nhỏ đang thở.

“Bò lại đây—Elena. Và liếm đi. Bắt đầu từ hạt le—liếm nhẹ thôi, đừng mạnh quá.” Kim Anh ra lệnh—và giọng bà ta đầy uy quyền của con chó cái đầu đàn.

Elena bò tới—”rẹt… rẹt…”—và cúi đầu xuống giữa hai chân Kim Anh. Mùi dịch lồn—mặn, hơi ngọt, mùi đặc trưng của phụ nữ—xông vào mũi bà ta—”phả… phả…” Bà ta thè lưỡi ra—và chạm nhẹ vào hạt le của Kim Anh—”slrk…”

“Ư…” Kim Anh rên lên—và đùi bà ta siết chặt lấy đầu Elena—”siết…” “Tốt—bây giờ liếm dọc theo khe thịt—từ hạt le xuống lỗ lồn. Chậm thôi—và dùng đầu lưỡi.”

Elena làm theo—”SLRK… SLOSH…” Lưỡi bà ta quét dọc theo khe thịt nâu sẫm—từ hạt le xuống lỗ lồn, rồi ngược lên. Dịch lồn dính trên lưỡi bà ta—và bà ta nuốt—”ực…” Vị mặn, hơi tanh, nhưng cũng có chút ngọt hậu—một hương vị kỳ lạ mà bà ta chưa từng nếm trước đây.

“Tốt—bây giờ thọc lưỡi vào sâu trong lồn tao—và liếm bên trong. Tìm điểm G của tao—nó ở khoảng năm centimet từ cửa lồn, trên thành trước.” Kim Anh hướng dẫn—và giọng bà ta đã bắt đầu run lên vì khoái cảm.

Elena thọc lưỡi vào sâu trong lồn Kim Anh—”phực…” Lưỡi bà ta—dài và linh hoạt—quét dọc theo thành trước âm đạo, tìm kiếm điểm G. Một vùng mô xốp, hơi nhám—và khi bà ta chạm vào—”chạm…”—Kim Anh giật nảy người—”giật…” “Đúng rồi—đúng chỗ đó—liếm mạnh hơn—”

“SLRK SLRK SLRK—”

“Ư… ư… đúng rồi… mày học nhanh đấy… con chó cái số bốn…” Kim Anh rên lên—và tay bà ta bấu chặt lấy sàn gỗ lim—”bấu…” Mặt bà ta đỏ bừng, mắt trợn ngược, và dịch lồn chảy ra nhiều hơn—”slosh… slosh…”—thấm ướt cả mặt Elena.

“Bây giờ—mút hạt le của tao. Mút mạnh vào—như mày mút cặc chủ nhân ấy.”

“SLỌT… SLỌT… NHÓP NHÉP…” Elena ngậm lấy hạt le của Kim Anh—và mút mạnh. Hạt le—to bằng hạt đậu, đỏ sẫm—cương cứng trong miệng bà ta—”cứng… cứng…”—và bà ta mút như thể đang mút một viên kẹo ngọt.

“Á… Á… ĐÚNG RỒI… CON SẮP… CON SẮP RA…” Kim Anh hét lên—và bà ta không cần xin phép. Cơn cực khoái ập đến như sóng thần—và bà ta bắn dịch lồn thẳng vào mặt Elena—”SPLORTCH—SPLORTCH—SPLORTCH—” Dịch lồn bắn vào mắt Elena, vào mũi Elena, vào miệng Elena—và bà ta nuốt vội—”ực… ực…”—nhưng không kịp. Dịch lồn tràn ra khỏi miệng bà ta—”slosh…”—chảy dọc theo cằm—và nhỏ xuống sàn—”pặc… pặc…”

“Phù… phù…” Kim Anh thở hổn hển—và nằm bất động trên sàn, mắt nhắm nghiền, mặt đỏ bừng, lồn vẫn co bóp liên hồi—”thít… thít…” Sau một lúc, bà ta mở mắt ra—và nhìn Elena với ánh mắt… tôn trọng? “Mày… mày liếm giỏi đấy… con chó cái số bốn…”

“Cảm ơn chị Kim Anh… đã dạy con…” Elena cúi đầu—và trên mặt bà ta, dịch lồn của Kim Anh vẫn còn dính đầy, long lanh dưới ánh đèn.

“Tốt—bài học kết thúc.” Hùng đứng dậy khỏi ghế sofa—và vỗ tay—”bốp… bốp…” “Elena—mày đã học được ba bài học hôm nay: cách tắm cho chủ nhân, cách nhận tinh dịch, và cách liếm lồn. Mày đã vượt qua tất cả—và tao hài lòng.”

Hắn bước tới gần Elena—và cúi xuống, nắm lấy cằm bà ta—”chụt—” “Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Ngày mai—mày sẽ bắt đầu bài học thực sự. Bài học về cách trở thành một con chó cái hoàn hảo—không chỉ trong biệt thự, mà còn ở ngoài xã hội. Mày sẽ phải đeo đồ chơi đến nơi làm việc—đến Hội Đồng Cổ Tộc—và mày sẽ phải giữ bí mật tuyệt đối. Mày có sẵn sàng không?”

“Dạ… con sẵn sàng… thưa chủ nhân…” Elena thì thầm—và trong mắt bà ta, một tia quyết tâm lóe lên. “Con sẽ không làm chủ nhân thất vọng…”

“Tốt. Bây giờ—tất cả chúng mày vào cũi và nghỉ ngơi đi. Tối nay—chúng ta sẽ có một bữa tiệc nhỏ để chào mừng con chó cái số bốn đã hoàn thành giai đoạn một của huấn luyện.”

“Rẹt… rẹt… rẹt… rẹt…” Bốn con chó cái bò về phía cũi của mình—và lần lượt chui vào. Lần này—Elena không còn run rẩy như sáng nay nữa. Bà ta chui vào cũi—và tự khóa cửa lại—”tạch—” rồi nằm xuống, mắt nhìn lên trần nhà.

Cơ thể bà ta vẫn còn đau—núm vú sưng đỏ, hạt le sưng to, lồn và đít vẫn còn giãn rộng. Nhưng bên trong—bà ta cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Con rắn Ouroboros trên bụng bà ta đã ngừng siết—và lần đầu tiên sau mười năm, bà ta không cảm thấy nó đang hút cạn linh khí của mình. Tinh dịch của Hùng—với Tiên Thiên linh khí—đã bắt đầu có tác dụng.

Nhưng không chỉ có vậy. Bà ta nhận ra—mình không chỉ phục tùng Hùng vì lời nguyền. Mà còn vì… bà ta thực sự khao khát điều này. Sự phục tùng—sự nhục nhã—sự đau đớn và khoái cảm quyện vào nhau—tất cả đều khiến bà ta cảm thấy… sống. Lần đầu tiên sau ba mươi chín năm—bà ta cảm thấy mình thực sự sống.

“Tạch—tạch—tạch—” Ba chiếc cũi còn lại cũng đóng lại—và bốn con chó cái nằm trong bóng tối của phòng khách, chờ đợi buổi tối.

Trên lầu—Hùng ngồi trong phòng ngủ chính, tay cầm điện thoại, và gõ vào file kế hoạch:

“GIAI ĐOẠN HAI VỚI ELENA VASILIEV—BẮT ĐẦU VÀO NGÀY MAI.”

“BÀ TA ĐÃ CHỨNG MINH ĐƯỢC LÒNG TRUNG THÀNH BAN ĐẦU.”

“TUY NHIÊN—CẦN KIỂM TRA THÊM. BÀ TA VẪN LÀ KẾT ĐAN TRUNG KỲ—VÀ CÓ THỂ ĐANG GIẤU MỘT PHẦN SỨC MẠNH.”

“KẾ HOẠCH: CHO BÀ TA ĐEO ĐỒ CHƠI ĐẾN HỘI ĐỒNG CỔ TỘC—VÀ THEO DÕI PHẢN ỨNG.”

Hắn tắt điện thoại—”tách—” và nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng Sài Gòn đã lên cao. Bên dưới—trong phòng khách tối om, bốn con chó cái vẫn nằm trong cũi, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.

Nhưng có một điều Hùng chưa biết.

Trong bóng tối của chiếc cũi thứ tư—Elena Vasiliev đang thì thầm điều gì đó. Một câu thần chú cổ—bằng tiếng Nga—mà chỉ có những người mang dòng máu Vasiliev mới biết. Và khi bà ta thì thầm—con rắn Ouroboros trên bụng bà ta… động đậy. Không phải vì lời nguyền—mà vì một lý do khác. Một lý do mà ngay cả Hùng cũng chưa biết.

“Скоро… скоро всё изменится…” (Sớm thôi… sớm thôi mọi thứ sẽ thay đổi…)

Bà ta thì thầm—và nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.

Nhưng trong giấc ngủ—một nụ cười mỏng hiện lên trên môi bà ta. Một nụ cười bí ẩn—không phải của một con chó cái phục tùng, mà của một người đàn bà đang có một kế hoạch riêng.

Tám giờ tối. Biệt thự Võ gia, Thảo Điền.

Ánh đèn vàng từ đèn chùm pha lê hắt xuống phòng khách—”lấp lánh… lấp lánh…” Bốn chiếc cũi thép đã được mở ra—và bốn con chó cái đang quỳ thành hàng ngang trên sàn gỗ lim, trần truồng, vòng cổ da đen trên cổ, hai tay khoanh sau lưng, chân banh rộng.

Nhưng hôm nay—phòng khách đã được trang hoàng khác hẳn.

Một chiếc bàn thấp—cao chưa đến ba mươi centimet—được đặt giữa phòng, trải khăn trắng tinh. Trên bàn—những đĩa thức ăn đã được chuẩn bị sẵn: thịt bò Wagyu thái lát mỏng, tôm hùm nướng bơ tỏi, salad rau củ, và một chai rượu vang đỏ Château Margaux 1996. Nhưng không có ghế—và không có dao nĩa. Chỉ có những chiếc đĩa đặt trực tiếp trên mặt bàn thấp—và bốn cái bát bằng bạc đặt trên sàn, cạnh bàn.

Hùng ngồi trên ghế sofa da đen—và nhìn xuống bốn con chó cái.

“Tối nay—chúng ta sẽ có một bữa tiệc mừng. Mừng con chó cái số bốn đã hoàn thành giai đoạn một của huấn luyện. Nhưng đây không phải là bữa tiệc bình thường—và chúng mày sẽ không ăn bằng tay.”

Hắn đứng dậy—và bước tới gần bàn thấp.

“Kim Anh—mày là con chó cái đầu đàn, và mày sẽ được ăn cùng bàn với tao. Nhưng ba đứa còn lại—sẽ ăn dưới đất, bằng bát bạc, và không được dùng tay. Chỉ được dùng miệng—như những con chó thực sự.”

“Dạ… chúng con xin nghe lệnh…” Bốn con chó cái đồng thanh.

Kim Anh bò lên ghế sofa—và ngồi cạnh Hùng, nhưng vẫn trần truồng, vòng cổ da đen trên cổ. Bà ta ngồi thẳng lưng—đầu ngước cao—và nhìn xuống ba con chó cái dưới sàn với ánh mắt đầy tự hào.

Diệu, Bích, Elena bò tới ba chiếc bát bạc đặt trên sàn—”rẹt… rẹt… rẹt…”—và cúi đầu xuống, chờ đợi.

Hùng gắp một miếng thịt bò Wagyu—và đặt vào bát của Diệu—”cạch…” “Ăn đi—và nhớ, chỉ được dùng miệng.”

Diệu cúi đầu xuống—và ngậm lấy miếng thịt bò—”slọt…” Ả nhai—”nhóp nhép… nhóp nhép…”—và nuốt—”ực…” Nước sốt thịt bò dính trên môi ả—và ả liếm sạch—”slrk…”

Hùng gắp một miếng tôm hùm—và đặt vào bát của Bích—”cạch…” Bích cúi đầu xuống—và ngậm lấy miếng tôm—”slọt…” Bà ta nhai—”nhóp nhép…”—và nuốt—”ực…” Bơ tỏi dính trên cằm bà ta—và bà ta liếm—”slrk…”

Hùng gắp một miếng salad—và đặt vào bát của Elena—”cạch…” Elena cúi đầu xuống—và ngậm lấy miếng salad—”slọt…” Bà ta nhai—”nhóp nhép…”—và nuốt—”ực…” Nước sốt dấm balsamic dính trên mũi bà ta—và bà ta liếm—”slrk…”

“Tốt—chúng mày đang học cách ăn như những con chó ngoan.” Hùng mỉm cười—và quay sang Kim Anh. “Còn mày—ăn đi. Bằng tay—và bằng dao nĩa. Mày xứng đáng được như vậy.”

Kim Anh cầm dao nĩa lên—và bắt đầu ăn một cách thanh lịch—”lạch cạch… lạch cạch…” Bà ta cắt thịt bò thành từng miếng nhỏ, chấm vào nước sốt, và đưa lên miệng. Nhưng thỉnh thoảng—bà ta lại liếc xuống ba con chó cái dưới sàn—và trong mắt bà ta, một tia thương hại lóe lên. Bà ta đã từng như chúng—ăn dưới sàn, bằng miệng, như một con chó. Nhưng bây giờ—bà ta đã leo lên được vị trí đầu đàn, và bà ta sẽ không bao giờ quay lại.

“Bây giờ—đến phần thưởng đặc biệt cho con chó cái số bốn.” Hùng đặt dao nĩa xuống—”cạch—” và đứng dậy. “Elena—bò ra giữa phòng. Và nằm ngửa ra.”

Elena run lên—và bò ra giữa phòng—”rẹt… rẹt…” Bà ta nằm ngửa ra sàn gỗ lim—và banh rộng hai chân—”banh…” Lồn bà ta—vẫn còn ướt đẫm dịch lồn từ bài học ban sáng—phơi ra dưới ánh đèn chùm pha lê. Hai mép thịt hồng hào, hạt le sưng đỏ, và sâu bên trong, cổ tử cung co bóp liên hồi—”thít… thít…”

“Kim Anh—đưa tao chai rượu vang.”

Kim Anh cầm chai Château Margaux 1996—và đưa cho Hùng. Hắn cầm lấy chai rượu—và bước tới gần Elena. Hắn quỳ xuống giữa hai chân bà ta—và dí miệng chai rượu vào lồn bà ta.

“Đây là phần thưởng cho mày—Elena. Rượu vang sẽ được rót vào lồn mày—và tao sẽ uống từ lồn mày. Đừng cử động—và đừng để rơi một giọt nào.”

“Rót… rót… rót…”

Rượu vang đỏ sánh đặc chảy từ miệng chai vào lồn Elena—”slosh… slosh…” Chất lỏng màu đỏ thẫm tràn ngập khoang âm đạo bà ta—và trào ra ngoài—”slosh…”—chảy dọc theo khe mông, thấm ướt sàn gỗ lim. Mùi rượu vang—nồng nàn, ngọt ngào—hòa với mùi dịch lồn—mặn, tanh—tạo thành một hỗn hợp mùi hương kỳ lạ.

Hùng cúi đầu xuống—và áp miệng vào lồn Elena—”SLRK… SLOSH… NHÓP NHÉP…” Hắn uống rượu vang từ lồn bà ta—từng ngụm một—”ực… ực…” Lưỡi hắn quét dọc theo thành âm đạo—liếm sạch những giọt rượu còn đọng lại—”slrk… slrk…” Vị rượu vang hòa với vị dịch lồn—một thứ cocktail đặc biệt mà chỉ hắn mới được uống.

“Ư… ưm… chủ nhân…” Elena rên lên—và bà ta run rẩy dữ dội—”run… run…” Cảm giác lưỡi Hùng trong lồn—kết hợp với rượu vang lạnh—khiến bà ta gần như phát điên. Bà ta muốn ra—muốn bắn dịch lồn vào miệng Hùng—nhưng bà ta không dám. Bà ta nhớ bài học sáng nay—và bà ta cắn chặt môi—”cắn…”—để kìm nén cơn cực khoái.

“Tốt—mày đã học được cách kiềm chế.” Hùng ngẩng đầu lên—và lau miệng—”lau…” “Mày đã không ra khi chưa được phép—và điều đó chứng tỏ mày đã tiến bộ.”

Hắn đứng dậy—và nhìn xuống ba con chó cái còn lại. “Diệu, Bích—chúng mày cũng sẽ được thưởng. Bò lại đây—và liếm sạch rượu vang trên người Elena.”

“Rẹt… rẹt…” Diệu và Bích bò tới—và bắt đầu liếm khắp cơ thể Elena—”SLRK… SLOSH… SLRK… SLOSH…” Diệu liếm rượu vang trên bụng Elena—từng giọt rượu đỏ thẫm được lưỡi ả thu gom—”slrk… slrk…” Bích liếm rượu vang trên đùi Elena—và cả hai cùng liếm sạch toàn bộ cơ thể bà ta.

“Bây giờ—tất cả vào cũi và nghỉ ngơi. Ngày mai—sẽ là một ngày dài—đặc biệt là cho con chó cái số bốn.” Hùng tuyên bố—và bước lên cầu thang.

“Rẹt… rẹt… rẹt… rẹt…” Bốn con chó cái bò về cũi của mình—và lần lượt chui vào. Nhưng lần này—trước khi chui vào cũi, Elena dừng lại một chút—và nhìn lên cầu thang, nơi bóng Hùng vừa khuất.

“Спасибо, хозяин…” (Cảm ơn, chủ nhân…) Bà ta thì thầm—bằng tiếng Nga—và trong đôi mắt xanh biển của bà ta, một tia sáng kỳ lạ lóe lên. Không phải là sự phục tùng—mà là một điều gì đó sâu sắc hơn. Một điều gì đó… nguy hiểm hơn.

“Tạch—” Cánh cửa cũi đóng lại—và bốn con chó cái chìm vào giấc ngủ.

Nhưng trong bóng tối—con rắn Ouroboros trên bụng Elena vẫn động đậy. Và lần này—nó không siết chặt. Nó… mở mắt. Một đôi mắt đỏ rực—như hai hòn than—phát sáng trong bóng tối của chiếc cũi thép.

Và một giọng nói cổ xưa—bằng tiếng Nga cổ—thì thầm trong đầu Elena:

“Скоро… скоро он будет наш…” (Sớm thôi… sớm thôi hắn sẽ là của chúng ta…)

Elena mỉm cười trong giấc ngủ—và ôm lấy bụng mình, nơi con rắn đang cuộn tròn