Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

# CHƯƠNG 20: BÀI HỌC ĐẦU TIÊN CHO CHÓ CÁI SỐ BỐN

Năm giờ sáng. Biệt thự Võ gia, Thảo Điền.

Bóng tối vẫn còn phủ dày bên ngoài cửa kính—”vù… vù…”—gió sớm thổi qua những tán cọ dầu, mang theo mùi đất ẩm và hoa sứ. Trong phòng khách, bốn chiếc cũi thép không gỉ đã được xếp thành hàng ngang—ba chiếc cũ đã quen thuộc, và một chiếc mới tinh, thép vẫn còn sáng bóng chưa một vết xước.

Elena Vasiliev nằm trong chiếc cũi thứ tư—trần truồng, vòng cổ da đen ôm sát cổ trắng ngần, tấm thẻ bạc “ELENA—CHÓ CÁI SỐ BỐN” lấp lánh dưới ánh đèn ngủ mờ ảo—”lấp lánh… lấp lánh…” Bà ta đã không ngủ suốt đêm. Đôi mắt xanh biển mở to—long lanh trong bóng tối—nhìn lên trần nhà, nơi những đường chỉ chạm trổ hình phượng hoàng uốn lượn.

Cơ thể bà ta vẫn còn run rẩy vì dư chấn của đêm qua. Lồn—”thít… thít…”—vẫn còn đau nhói sau lần đầu tiên sau mười lăm năm bị xâm nhập. Lỗ đít—”thít… thít…”—vẫn còn giãn rộng, cơ thắt co bóp liên hồi quanh khoảng trống nơi dương vật Hùng đã rút ra. Máu khô đóng thành vảy nâu sẫm quanh vành hậu môn—”dính… dính…”—và dịch nhầy vẫn rỉ ra từng chút một—”slosh…”—thấm ướt tấm đệm lót dưới thân.

Nhưng bà ta không hối hận.

Mười một tháng. Đó là tất cả những gì bà ta còn lại—nếu không tìm được người sở hữu Tiên Thiên linh khí. Và bây giờ, bà ta đã tìm thấy hắn. Hắn đã đụ bà ta—đã xuất tinh vào miệng bà ta—và bà ta đã nuốt hết từng giọt tinh dịch đặc quánh ấy. Bà ta đã cảm nhận được—luồng linh khí nguyên thủy chạy dọc theo cổ họng, lan tỏa vào đan điền, và lần đầu tiên sau mười năm, con rắn Ouroboros trên bụng bà ta ngừng siết—”dừng…”—dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

“Tạch—”

Tiếng khóa cũi của Diệu bật mở. Rồi đến Bích—”tạch—” Rồi Kim Anh—”tạch—” Cả ba con chó cái đồng loạt bò ra khỏi cũi—”rẹt… rẹt… rẹt…”—và quỳ thành hàng ngang trên sàn gỗ lim, hai tay khoanh sau lưng, chân banh rộng bằng vai, lồn và đít phơi ra trong bóng tối. Chúng đã được huấn luyện—đồng hồ sinh học của chúng đã bị đảo lộn sau nhiều tuần phục tùng, và năm giờ sáng là giờ thức dậy mặc định.

Nhưng chúng không tự ý ra khỏi cũi. Chúng đợi lệnh—mắt cúi gằm xuống sàn, tai vểnh lên nghe ngóng tiếng bước chân của chủ nhân từ trên lầu.

“Rẹt… rẹt…”

Cửa cũi của Elena vẫn khóa. Kim Anh là người giữ chìa—theo lệnh của Hùng từ đêm qua. Bà ta bò tới—”rẹt… rẹt…”—và dùng miệng ngậm lấy chìa khóa treo trên móc cạnh cũi—”lạch cạch…”—rồi tra vào ổ—”cạch—” Cánh cửa cũi bật mở.

“Ra đi—con chó cái số bốn. Chủ nhân chưa thức dậy—nhưng chúng ta có việc phải làm trước khi người xuống.” Giọng Kim Anh trầm, đều, và đầy uy quyền—giọng của con chó cái đầu đàn.

Elena bò ra khỏi cũi—”rẹt… rẹt…”—và quỳ cạnh ba người phụ nữ kia. Bà ta đã quỳ đêm qua—nhưng bây giờ, trong bóng tối mờ ảo của phòng khách, bà ta mới thực sự cảm nhận được sự nhục nhã. Cơ thể trần truồng—làn da trắng như sứ—đặt cạnh ba cơ thể cũng trần truồng không kém. Những vết roi cũ trên mông Kim Anh—những vết kẹp núm vú trên ngực Bích—những vết hằn của dụng cụ banh lồn trên đùi Diệu. Tất cả đều là bằng chứng của sự phục tùng.

“Bắt đầu bài học đầu tiên—” Kim Anh quay sang Elena, và trong đôi mắt sắc lẹm của bà ta, Elena nhìn thấy một tia tàn nhẫn mà mình chưa từng thấy trước đây. “Mày là lính mới—và mày sẽ học từ chúng tao. Quy tắc thứ nhất: khi vào biệt thự, phải cởi sạch đồ, ngậm vật phẩm vào miệng, và bò bằng tứ chi từ cổng vào. Quy tắc thứ hai: khi không gặp chủ nhân, phải ngồi xổm hai chân mở rộng tối đa, tay sau lưng, lưỡi thè ra. Quy tắc thứ ba: sáng nào cũng phải thụt rửa hậu môn sạch sẽ—và chỉ khi chủ nhân ra lệnh mới được bơm đầy và giữ nước. Quy tắc thứ tư: cả ngày phải mang đồ chơi trong lồn và đít—trứng rung, butt plug, kẹp núm vú… tùy theo lệnh của chủ nhân.”

Bà ta dừng lại—và nhìn thẳng vào mắt Elena. “Mày đã nhớ chưa—con chó cái số bốn?”

Elena nuốt nước bọt—”ực…” Cổ họng bà ta khô khốc—và mỗi lời Kim Anh nói ra như những nhát dao cứa vào lòng tự trọng của bà ta. Nhưng bà ta đã chọn con đường này. Bà ta đã quỳ—đã bú cặc—đã bị đụ lồn và đít—và đã nuốt tinh dịch. Không còn đường lui.

“Dạ… con nhớ rồi…” Giọng bà ta run lên—nhưng vẫn đủ rõ ràng.

“Gọi tao là gì?” Kim Anh hỏi—và giọng bà ta lạnh đi.

“Chị… chị Kim Anh…” Elena lắp bắp.

“Tốt. Bây giờ—bò theo tao vào phòng tắm. Tao sẽ dạy mày cách thụt rửa đúng cách—như chủ nhân đã dạy tao.” Kim Anh quay đầu—và bò về phía phòng tắm—”rẹt… rẹt…” Diệu và Bích bò theo sau—”rẹt… rẹt…”—và Elena, run rẩy, cũng bò theo—”rẹt… rẹt…”

Phòng tắm rộng—sàn cẩm thạch trắng vân xám, bồn tắm lớn hình bầu dục, vòi sen bạc sáng bóng. Nhưng thứ Elena chú ý nhất—là bốn bộ dụng cụ thụt rửa treo trên tường. Những chiếc bầu cao su đỏ thẫm—dung tích hai lít—nối với ống dẫn dài một mét, đầu ống cong tròn bằng nhựa y tế đường kính hai centimet.

“Ngồi xổm xuống—banh rộng hai chân—và tự bơm nước vào đít. Mỗi đứa hai lít—cho đến khi nước trong đít mày chảy ra trong suốt, không còn cặn bẩn. Đây là quy tắc mỗi sáng—không được quên, không được làm biếng. Nếu chủ nhân phát hiện đít mày bẩn—hình phạt sẽ là mười roi vào lồn.” Kim Anh ra lệnh—và bà ta tự mình thực hiện trước.

“Phựt—” Đầu ống nhựa chui vào lỗ đít bà ta—và bà ta bóp bầu cao su—”bóp… bóp…” Nước ấm chảy vào trực tràng—”slosh… slosh…”—và bụng bà ta phình lên một chút. Bà ta giữ nước trong ba mươi giây—rồi thả ra—”SPLORTCH—” Nước đục ngầu bắn vào bồn cầu—”splortch… splortch…”—mang theo những mảnh cặn nâu. Bà ta lặp lại lần thứ hai—”phựt… slosh… SPLORTCH—” và lần này nước trong hơn. Lần thứ ba—nước gần như trong suốt.

“Đến lượt mày—Diệu. Rồi Bích. Rồi con chó cái số bốn—mày sẽ làm cuối cùng, và tao sẽ giám sát.”

Diệu và Bích lần lượt thực hiện—”phựt… slosh… SPLORTCH… phựt… slosh… SPLORTCH…” Những âm thanh ướt át vang lên trong phòng tắm—và khi đến lượt Elena, tay bà ta run rẩy cầm lấy bầu cao su.

“Chị… chị Kim Anh… con chưa bao giờ làm chuyện này…” Elena thì thầm—và mặt bà ta đỏ bừng vì xấu hổ.

“Thì bây giờ mày học.” Kim Anh đáp—và khoanh tay trước ngực. “Cắm đầu ống vào—và bóp. Đừng để tao phải làm giúp mày—vì nếu tao làm, mày sẽ phải giữ nước cả ngày hôm nay đấy.”

Elena run rẩy cắm đầu ống vào lỗ đít mình—”phựt—” Cơ thắt hậu môn vẫn còn đau sau đêm qua—và ống nhựa cọ vào vết thương khiến bà ta rên lên—”ư… đau…” Nhưng bà ta vẫn bóp bầu cao su—”bóp… bóp…” Nước ấm tràn vào trực tràng—”slosh…”—và cảm giác đầy trướng khiến bà ta muốn rặn ra ngay lập tức.

“Không được rặn—giữ trong ba mươi giây. Đếm đi—một, hai, ba…” Kim Anh đếm—và Elena cắn chặt môi—”cắn…”—cố gắng giữ nước trong bụng. Ba mươi giây trôi qua chậm như ba mươi giờ—và khi Kim Anh nói “Thả—” bà ta thở phào—”phù…”—và thả nước ra—”SPLORTCH—” Nước đục ngầu bắn vào bồn cầu.

“Lại—lần thứ hai.”

“Phựt… slosh… SPLORTCH—”

“Lần thứ ba.”

“Phựt… slosh… SPLORTCH—”

Đến lần thứ tư, nước mới trong hoàn toàn—và Elena kiệt sức, ngồi xổm trên sàn cẩm thạch, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt—”tách… tách…” Nhưng Kim Anh không cho bà ta nghỉ.

“Tốt. Bây giờ—bò ra phòng khách. Chủ nhân sắp thức dậy rồi—và chúng ta phải ở tư thế chào khi người xuống.”

“Rẹt… rẹt… rẹt… rẹt…”

Bốn con chó cái bò ra phòng khách—và xếp thành hàng ngang trên sàn gỗ lim, ngay dưới chân cầu thang. Chúng ngồi xổm—hai chân mở rộng tối đa, lồn và đít phơi ra, hai tay khoanh sau lưng, lưỡi thè ra ngoài—”a… a… a… a…” Bốn cái lưỡi—hồng nhạt (Diệu), hồng đậm (Bích), đỏ sẫm (Kim Anh), và hồng anh đào (Elena)—run rẩy trong không khí lạnh của máy lạnh—”rè… rè…”

“Lạch cạch… lạch cạch…”

Dây xích trên cổ Kim Anh—vẫn nối từ vòng cổ xuống kẹp hạt le—kêu lên mỗi khi bà ta thở. Diệu và Bích cũng đã tự đeo dây xích và kẹp hạt le trước khi ra khỏi cũi—đó là quy tắc mới mà chúng đặt ra cho mình sau khi thấy Kim Anh được sủng ái. Elena chưa có—nhưng bà ta biết sớm muộn gì mình cũng sẽ phải đeo.

“Cộp… cộp… cộp…”

Tiếng bước chân trên cầu thang. Tim bốn con chó cái đập thình thịch—”thình thịch… thình thịch…”—và chúng cúi gằm mặt xuống sàn, lưỡi vẫn thè ra, chờ đợi.

Lý Hùng bước xuống cầu thang—và dừng lại ở bậc cuối cùng. Hắn mặc quần jeans đen bó sát—phần thân trên để trần, những múi cơ bụng rõ nét lấp lánh trong ánh bình minh. Dương vật hắn đã cương cứng một nửa—đường chỉ may căng lên đầy đe dọa. Tay hắn cầm một tách cà phê đen—”phả… phả…”—khói trắng mỏng bay lên.

Hắn nhìn xuống bốn con chó cái—và nhếch môi.

“Chào buổi sáng—lũ chó cái của tao. Hôm nay là một ngày đặc biệt—vì chúng ta có thêm một thành viên mới. Elena—mày có thấy thoải mái không trong chiếc cũi mới của mày?”

Elena run rẩy—và cố gắng trả lời dù lưỡi vẫn đang thè ra—”Dạ… dạ… thưa chủ nhân… con… con thấy thoải mái ạ…” Giọng bà ta méo mó vì lưỡi thè ra ngoài—”mmmnph…”

“Tốt. Nhưng mày vẫn chưa biết cách chào chủ nhân đúng cách. Kim Anh—dạy nó đi.”

Kim Anh quỳ thẳng dậy—và quay sang Elena. “Khi chủ nhân bước xuống cầu thang—chúng ta phải cúi đầu chạm trán xuống sàn—và hôn lên mu bàn chân người. Đây là cách chào duy nhất được chấp nhận trong biệt thự này. Làm đi—con chó cái số bốn.”

Elena cúi đầu—và bò tới chân Hùng—”rẹt… rẹt…” Bà ta chạm trán xuống sàn gỗ lim—”cộp—” rồi cúi xuống hôn lên mu bàn chân trần của Hùng—”chụt…” Bàn chân hắn ấm—và mùi da thịt pha lẫn mùi gỗ lim khiến bà ta rùng mình.

“Chụt… chụt…” Bà ta hôn lên từng ngón chân—từng kẽ chân—và cảm nhận được vị mặn của mồ hôi trên đầu lưỡi. Đây là lần đầu tiên trong đời bà ta—một Kết Đan trung kỳ, thành viên Hội Đồng Cổ Tộc—hôn chân một người đàn ông. Và điều kỳ lạ là—bà ta không thấy nhục nhã. Chỉ thấy… phục tùng. Một sự phục tùng kỳ lạ—như thể cơ thể bà ta đã chấp nhận số phận từ lâu rồi.

“Tốt—mày học nhanh đấy.” Hùng xoa đầu Elena—”xoa… xoa…”—và bà ta rùng mình vì hạnh phúc. “Nhưng bài học hôm nay sẽ không dễ dàng như vậy. Đứng dậy đi—tất cả chúng mày. Hôm nay tao sẽ thử thách lòng trung thành của con chó cái số bốn—và ba đứa kia sẽ là ban giám khảo.”

Bốn con chó cái đứng dậy—và đứng thành hàng ngang, hai tay khoanh sau lưng, chân banh rộng, lồn và đít phơi ra. Chúng nhìn Hùng với ánh mắt chờ đợi—và sợ hãi.

“Mở hộp đồ chơi mới ra—Kim Anh.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh bò tới tủ đồ—và kéo ra một chiếc hộp gỗ mun mới tinh, đen bóng, khóa bạc. Bà ta mở nắp—”cạch…”—và bên trong, những món đồ chơi sáng bóng hiện ra dưới ánh đèn.

Bốn chiếc máy rung hình chữ U—bằng silicon y tế đen tuyền, có mười hai chế độ rung, đường kính ba centimet, dài hai mươi centimet mỗi nhánh. Một nhánh cắm vào lồn, một nhánh cắm vào đít—và phần giữa áp sát vào hạt le với một đầu rung nhỏ hình tròn.

Bốn bộ dây xích toàn thân—bằng bạc nguyên chất, sáng bóng, gồm: vòng cổ nối với kẹp núm vú trái, vòng cổ nối với kẹp núm vú phải, hai kẹp núm vú nối với kẹp hạt le, và kẹp hạt le nối với kẹp lưỡi. Một mạng lưới xích bạc bao phủ toàn bộ cơ thể.

Bốn chiếc butt plug đuôi chó mới—lông giả màu trắng muốt, dài bốn mươi centimet, dày và mượt như lông thú thật. Phần nút bít bằng thép phẫu thuật dài mười lăm centimet, đường kính năm centimet—lớn hơn tất cả những butt plug trước đây. Trên mỗi chiếc đuôi có thêu một dòng chữ nhỏ bằng chỉ đỏ: “CHÓ CÁI SỐ MỘT”, “CHÓ CÁI SỐ HAI”, “CHÓ CÁI SỐ BA”, “CHÓ CÁI SỐ BỐN”.

Và một chiếc máy phun tinh dịch nhân tạo—bằng thép không gỉ, dài ba mươi centimet, có bình chứa một lít, áp suất cao, có thể phun ra chất lỏng màu trắng đục giống hệt tinh dịch thật.

“Hôm nay—chúng ta sẽ chơi một trò chơi.” Hùng cầm chiếc máy phun tinh dịch lên—và bật công tắc—”RÈ… RÈ…” Máy rung lên trong tay hắn. “Trò chơi tên là ‘Ai là con chó cái trung thành nhất?’ Mỗi đứa sẽ được đeo toàn bộ bộ đồ chơi này—máy rung chữ U, dây xích toàn thân, butt plug đuôi chó. Sau đó—tao sẽ ra lệnh cho chúng mày bò ra ngoài vườn—và ở đó, tao sẽ phun tinh dịch nhân tạo lên người chúng mày. Ai bò về đây với nhiều tinh dịch nhất trên người—sẽ được thưởng. Ai để tinh dịch rơi xuống đất—sẽ bị phạt. Và hình phạt hôm nay… là bị nhốt vào cũi suốt hai mươi bốn giờ—không ăn, không uống, không được nói chuyện—với máy rung chữ U vẫn hoạt động ở mức tối đa.”

Bốn con chó cái run lên—và nhìn nhau. Nhưng trước khi chúng kịp phản ứng, Hùng đã búng tay—”tách—”

“Bắt đầu đeo đồ chơi vào. Kim Anh—mày giúp con chó cái số bốn. Nó chưa biết cách.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh bò tới chỗ Elena—và cầm lấy bộ dây xích toàn thân. “Đứng yên—và đừng cử động. Nếu mày cử động—tao sẽ siết chặt kẹp hơn mức cần thiết—và mày sẽ đau đấy.”

“Tách—” Chiếc kẹp núm vú đầu tiên ngoạm vào núm vú trái của Elena—”ư…” Bà ta rên lên—và núm vú hồng nhạt của bà ta cương cứng ngay lập tức—”cứng… cứng…” Kim Anh vặn ốc siết chặt—”kẹt… kẹt…”—và kẹp siết vào da thịt mỏng manh, để lại vệt đỏ.

“Tách—” Chiếc kẹp thứ hai ngoạm vào núm vú phải—”á…” Elena rên to hơn—và ngực bà ta nhấp nhô theo từng hơi thở gấp gáp—”phù… phù…”

“Tách—” Kẹp hạt le. Kim Anh cúi xuống—và vạch hai mép thịt hồng hào của Elena ra—”slosh…” Dịch lồn đã bắt đầu rỉ ra dù chưa có kích thích trực tiếp—và hạt le nhỏ xíu màu hồng đậm đang cương cứng—”cứng… cứng…” Kẹp ngoạm vào—”tách—” và Elena hét lên—”á… chị Kim Anh… đau quá…”

“Im đi—chưa gì đã kêu đau. Chủ nhân còn chưa bắt đầu mà mày đã yếu đuối như vậy sao?” Kim Anh lạnh lùng đáp—và tiếp tục siết ốc—”kẹt… kẹt…” Cuối cùng—kẹp lưỡi. “Thè lưỡi ra—và đừng cử động.”

Elena thè lưỡi ra—”a…”—và kẹp ngoạm vào—”tách—” Lưỡi bà ta bị kéo dài ra ngoài—và giờ đây, toàn bộ cơ thể bà ta bị nối với nhau bằng những sợi dây xích bạc. Mỗi khi bà ta cử động lưỡi—hạt le bị kéo giật—”giật…” Mỗi khi bà ta thở mạnh—núm vú bị kéo căng—”căng…” Và mỗi khi bà ta run rẩy—toàn bộ mạng lưới xích kêu lên—”lạch cạch… lạch cạch…”

“Tốt. Bây giờ đến máy rung chữ U.” Kim Anh cầm lấy chiếc máy rung—và bôi gel bôi trơn lên cả hai nhánh—”nhóp nhép…” “Banh chân ra—và đừng cử động.”

“Phựt—” Nhánh thứ nhất chui vào lồn Elena—”slosh…” Dịch lồn trào ra—và máy rung trượt vào dễ dàng. “Phựt—” Nhánh thứ hai chui vào lỗ đít—”slọt…” Cơ thắt hậu môn siết chặt lấy nhánh máy rung—”thít… thít…”—và phần giữa áp sát vào hạt le—”chạm…”—với đầu rung nhỏ hình tròn đè lên hạt le đang bị kẹp.

“Bây giờ—bật máy rung ở mức hai.” Kim Anh bấm nút—”bíp—” và máy rung khởi động.

“RZZZZ… RZZZZ…”

“Ư… ưm… mmph…” Elena rên lên—nhưng lưỡi bà ta bị kẹp nên chỉ phát ra những âm thanh vô nghĩa. Cả ba điểm—lồn, đít, hạt le—đều bị rung cùng một lúc, và cơ thể bà ta run lên bần bật—”run… run…” Dịch lồn chảy dọc theo đùi—”slosh…”—và dây xích kêu lên—”lạch cạch… lạch cạch…”—mỗi khi bà ta run rẩy.

“Tốt—mày đang học cách trở thành chó cái đấy.” Kim Anh mỉm cười—một nụ cười lạnh lẽo—và cầm lấy butt plug đuôi chó. “Bây giờ—phần cuối cùng. Nằm sấp xuống—và chổng mông lên.”

Elena nằm sấp xuống sàn—và chổng mông lên cao. Lỗ đít bà ta vẫn đang bị nhánh thứ hai của máy rung chữ U cắm vào—và Kim Anh rút nó ra—”phựt—” Dịch nhầy trong suốt chảy ra—”slosh…”—và lỗ đít giãn rộng, co bóp liên hồi—”thít… thít…”

“Phựt—” Kim Anh đẩy butt plug đuôi chó vào lỗ đít Elena—mười lăm centimet chiều dài, năm centimet đường kính—và Elena hét lên dù lưỡi bị kẹp—”MMMNPH… GLRK…” Lỗ đít bà ta giãn rộng hơn bao giờ hết—và cơ thắt siết chặt lấy nút bít thép—”thít… thít…” Đuôi chó trắng muốt dài bốn mươi centimet rũ xuống sau mông bà ta—và dòng chữ thêu “CHÓ CÁI SỐ BỐN” nổi bật trên nền lông trắng.

Kim Anh cũng tự đeo bộ đồ chơi cho mình—và Diệu, Bích cũng vậy. Mất gần mười lăm phút—và cuối cùng, bốn con chó cái đứng thành hàng ngang trước mặt Hùng, toàn bộ cơ thể bị bao phủ bởi dây xích bạc, máy rung chữ U đang hoạt động—”RZZZZ… RZZZZ…”—và những chiếc đuôi chó ve vẩy sau mông—”ve vẩy… ve vẩy…”

“Tắt máy rung đi—và bắt đầu trò chơi.” Hùng ra lệnh—và bốn con chó cái lần lượt tắt máy rung—”bíp… bíp… bíp… bíp…” Sự im lặng đột ngột khiến chúng thở phào—nhưng chúng biết đây mới chỉ là bắt đầu.

“Bò ra ngoài vườn đi—và xếp thành hàng ngang dưới gốc cây bồ đề. Tao sẽ phun tinh dịch nhân tạo lên người chúng mày—và chúng mày phải bò về đây mà không được để một giọt nào rơi xuống đất. Nhớ—ai giữ được nhiều nhất sẽ thắng. Ai để rơi—sẽ bị phạt. Bắt đầu.”

“Rẹt… rẹt… rẹt… rẹt…”

Bốn con chó cái bò ra ngoài vườn qua cánh cửa kính trượt—”rẹt…” Không khí buổi sáng mát lạnh—”vù… vù…”—và sương sớm vẫn còn đọng trên những phiến lá—”lấp lánh… lấp lánh…” Chúng bò qua thảm cỏ ướt—”sột soạt… sột soạt…”—và dừng lại dưới gốc cây bồ đề cổ thụ, nơi những rễ cây to bằng bắp chân trồi lên khỏi mặt đất.

Hùng bước theo sau—tay cầm chiếc máy phun tinh dịch nhân tạo, bình chứa đầy chất lỏng trắng đục sánh như keo. Hắn đứng trước mặt bốn con chó cái—và nhếch môi.

“Bắt đầu—con chó cái số một.”

“RÈ… RÈ… PHỌT—”

Máy phun khởi động—và một dòng tinh dịch nhân tạo trắng đục bắn thẳng vào người Kim Anh—”phọt… phọt…” Chất lỏng đặc quánh dính trên tóc bà ta—”dính…”—trên mặt bà ta—”dính…”—trên ngực bà ta—”dính…”—và chảy dọc theo dây xích bạc—”slosh…” Từng cục tinh dịch nhân tạo to bằng ngón tay cái bám vào da thịt bà ta—và bà ta không được cử động mạnh, không được để chúng rơi xuống.

“Con chó cái số hai.”

“PHỌT—PHỌT—” Diệu nhận hai phát—và toàn bộ khuôn mặt ả bị phủ kín bởi chất lỏng trắng đục. Ả không thể mở mắt—”dính… dính…”—và phải thở bằng miệng—”phù… phù…”—vì mũi bị bít kín.

“Con chó cái số ba.”

“PHỌT—” Bích nhận một phát—dòng tinh dịch nhân tạo bắn thẳng vào bụng bà ta, chảy dọc theo rốn và thấm vào lông mu đen tuyền—”slosh…”

“Con chó cái số bốn—vì mày là lính mới, tao sẽ cho mày gấp đôi.”

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Bốn phát liên tiếp bắn vào người Elena—và bà ta gần như bị nhấn chìm trong chất lỏng trắng đục. Tóc đen dài như thác nước của bà ta giờ đây ướt đẫm—”nhỏ giọt…”—từng giọt tinh dịch nhân tạo chảy dọc theo sống lưng—”slosh…” Khuôn mặt bà ta—với đôi mắt xanh biển—giờ đây chỉ còn là một mảng trắng, chỉ có đôi mắt long lanh nhìn qua lớp chất lỏng dày đặc. Ngực bà ta—hai bầu vú trắng ngần—giờ đây phủ đầy tinh dịch nhân tạo, từng cục bám vào núm vú đang bị kẹp—”dính… dính…” Bụng bà ta—nơi hình xăm Ouroboros ẩn dưới lớp tinh dịch—phập phồng theo từng hơi thở gấp gáp—”phù… phù…” Và đuôi chó trắng sau mông bà ta—giờ đây cũng dính đầy chất lỏng, nặng trĩu, không thể ve vẩy được nữa.

“Tốt. Bây giờ—bò về phòng khách đi. Và nhớ—không được để rơi một giọt nào.”

“Rẹt… rẹt… rẹt… rẹt…”

Bốn con chó cái bắt đầu bò ngược trở lại—qua thảm cỏ ướt, qua bậc thềm đá, qua cánh cửa kính trượt. Mỗi bước bò là một cực hình—vì chúng phải giữ thăng bằng để không làm rơi tinh dịch nhân tạo trên người. Dây xích kêu lên—”lạch cạch… lạch cạch…”—và những chiếc đuôi chó lết trên mặt đất—”sột soạt… sột soạt…”

Kim Anh bò đầu tiên—và bà ta bò chậm, đều, cẩn thận. Từng bước một—”rẹt… rẹt…”—và tinh dịch trên người bà ta gần như không rơi một giọt. Bà ta đã được huấn luyện—và cơ thể bà ta đã quen với những thử thách như thế này.

Diệu bò thứ hai—và ả run rẩy đến mức tinh dịch trên mặt ả rơi xuống—”tách…”—một giọt rơi trên thảm cỏ. Ả rên lên—”mmmnph…”—nhưng vẫn tiếp tục bò.

Bích bò thứ ba—và bà ta cũng run rẩy, nhưng cố gắng giữ thăng bằng. Tinh dịch trên bụng bà ta chảy dọc theo đùi—”slosh…”—nhưng chưa rơi xuống đất.

Elena bò cuối cùng—và bà ta gần như không thể bò nổi. Tinh dịch trên người bà ta quá nhiều—nó chảy dọc theo cơ thể, thấm vào mắt, vào mũi, vào miệng—”slosh… slosh…” Bà ta không thể thở—”phù… phù…”—và mỗi bước bò, lại có một giọt tinh dịch rơi xuống—”tách… tách… tách…” Khi bà ta bò đến cửa kính, đã có ít nhất mười giọt rơi trên đường đi.

Cuối cùng—sau gần mười phút—bốn con chó cái đã bò về đến phòng khách và quỳ thành hàng ngang trước mặt Hùng. Chúng thở hổn hển—”phù… phù… hà… hà…”—và tinh dịch nhân tạo trên người chúng vẫn còn dính đầy, nhưng cũng đã rơi không ít.

Hùng kiểm tra từng đứa—và ghi chép vào điện thoại.

“Kim Anh—mày chỉ rơi hai giọt. Tốt lắm—mày vẫn là con chó cái xuất sắc nhất của tao.”

“Diệu—mày rơi năm giọt. Trung bình—có thể chấp nhận được.”

“Bích—mày rơi bốn giọt. Cũng tạm được.”

“Elena—mày rơi mười ba giọt. Mày là người thua cuộc—và mày sẽ bị phạt.”

Elena run lên—và cúi đầu chạm trán xuống sàn—”cộp—” “Dạ… con xin lỗi chủ nhân… con xin chịu phạt…”

“Tất nhiên mày sẽ chịu phạt. Nhưng trước khi phạt—tao sẽ cho mày một cơ hội để chuộc lỗi. Bú cặc tao đi—và nếu mày làm tao xuất tinh trong vòng mười phút—tao sẽ giảm hình phạt xuống còn mười hai giờ thay vì hai mươi bốn. Nếu không—mày sẽ phải chịu toàn bộ hai mươi bốn giờ—và mức rung sẽ là tối đa.”

“PHẬP—”

Không cần đợi thêm—Elena lao tới và há miệng ngậm lấy dương vật Hùng—”slrk… slosh…” Bà ta bú một cách điên cuồng—đầu lắc qua lắc lại—”lắc… lắc…”—và lưỡi bà ta quét dọc theo thân dương vật—”slrk… slrk…”—dù lưỡi vẫn đang bị kẹp. Nước bọt chảy dọc theo cằm—”slosh…”—hòa với tinh dịch nhân tạo còn dính trên mặt bà ta—tạo thành một hỗn hợp trắng đục chảy xuống cổ—”slosh…”

“GLRK… GLRK… SLOSH… NHÓP NHÉP…” Elena bú sâu hơn—và dương vật Hùng chui vào cổ họng bà ta—”phực…” Cơ cổ họng siết chặt lấy thân dương vật—”thít… thít…”—và Hùng rên lên—”hự…” Hắn nắm lấy tóc bà ta—và bắt đầu đẩy hông—”PHỰC… PHỰC… PHỰC…”

Ba con chó cái kia quỳ nhìn—và trong mắt chúng, một tia ghen tuông lóe lên. Chúng muốn được như Elena—được bú cặc chủ nhân, được chủ nhân đụ miệng. Nhưng chúng không dám nói gì—chỉ im lặng nhìn.

“PHỰC… PHỰC… PHỰC… GLRK… GLRK…” Hùng đụ miệng Elena với tốc độ nhanh hơn—và bà ta vẫn không bị nghẹn. Cổ họng bà ta đã quen với kích thước của hắn—và bà ta siết chặt cơ cổ họng theo từng nhịp thúc—”thít… thít…”—khiến Hùng càng sướng hơn.

“Tao sắp ra rồi—và mày sẽ nuốt hết. Đây là phần thưởng cho mày—dù mày đã thua. Nhưng tao rộng lượng—và tao cho mày cơ hội để chứng minh lòng trung thành. Nuốt đi—từng giọt một.”

“PHỌT—”

Cú xuất tinh đầu tiên bắn thẳng vào cổ họng Elena—và bà ta nuốt ngay lập tức—”ực…” Nhưng tinh dịch quá nhiều và quá đặc—nó tràn ngập khoang miệng bà ta, tràn ra khỏi khóe môi—”slosh…”—và chảy xuống cằm—”slosh…”

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Ba cú xuất tinh liên tiếp—và miệng Elena đầy ắp tinh dịch, má phồng lên—”phồng…” Bà ta cố gắng nuốt—”ực… ực…”—nhưng không kịp. Tinh dịch tràn ra khỏi mũi—”slosh…”—và bà ta suýt nghẹn—”glrk… glrk…”

“PHỌT—PHỌT—”

Hai cú cuối cùng—và Hùng rút dương vật ra khỏi miệng bà ta—”phựt—” Một sợi dây tinh dịch dài nối từ môi bà ta đến đầu dương vật hắn—”dính…”—rồi đứt ra—”tách…” Elena ngã sõng soài trên sàn—”phịch—” và bà ta nằm đó, miệng đầy tinh dịch, mặt đầy tinh dịch nhân tạo, toàn thân run rẩy vì kiệt sức.

“Tám phút ba mươi hai giây. Mày đã làm được—và hình phạt của mày giảm xuống còn mười hai giờ.” Hùng cúi xuống—và xoa đầu Elena—”xoa… xoa…” “Nhưng mày vẫn sẽ bị nhốt vào cũi—với máy rung chữ U ở mức tối đa. Đây là bài học cho mày—để mày nhớ rằng mày phải cố gắng hơn nữa. Hiểu chưa?”

“Dạ… con hiểu… cảm ơn chủ nhân… đã khoan hồng…” Elena thì thầm—và bà ta cố gắng nuốt nốt chỗ tinh dịch còn trong miệng—”ực… ực…”

“Còn ba đứa kia—chúng mày sẽ được thưởng. Cởi bỏ đồ chơi ra—và ngồi lên mặt tao. Mỗi đứa mười phút—và tao sẽ liếm lồn chúng mày. Đây là phần thưởng cho sự trung thành của chúng mày.”

“Rẹt… rẹt… rẹt…” Ba con chó cái vội vàng tháo bỏ đồ chơi—và Diệu là người đầu tiên ngồi lên mặt Hùng—”phịch—” Lồn ả áp sát vào miệng hắn—và hắn liếm ngay lập tức—”SLRK… SLOSH… NHÓP NHÉP…” Lưỡi hắn quét dọc theo khe thịt hồng hào—từ hạt le xuống lỗ lồn, rồi ngược lên. Ả rên lên—”ư… ưm… chủ nhân… sướng quá…”—và dịch lồn chảy vào miệng Hùng—”slosh…”—và hắn nuốt—”ực…”

Mười phút với Diệu—rồi đến Bích—”phịch—” Lồn bà ta màu nâu sẫm hơn, mép thịt dày hơn—và Hùng liếm mạnh hơn—”SLRK… SLOSH…” Bích rên rỉ—”mmmnph… glrk… chủ nhân… con sắp… con sắp ra…”

“Ra đi—tao cho phép.”

“Á… Á… CON RAAAA—” “SPLORTCH—SPLORTCH—” Dịch lồn bắn vào miệng Hùng—và hắn nuốt từng ngụm—”ực… ực…”

Cuối cùng—Kim Anh—”phịch—” Lồn bà ta—vẫn còn giãn rộng sau những lần bị đụ, vẫn còn đầy tinh dịch của Hùng từ đêm qua—áp sát vào miệng hắn. Hắn liếm sâu hơn—”SLRK… SLOSH…”—và nếm được vị tinh dịch của chính mình hòa với dịch lồn của bà ta. Kim Anh rên lên—”ư… ưm… chủ nhân… con yêu chủ nhân…”—và bà ta ra ngay khi Hùng mút lấy hạt le—”SPLORTCH—” Dịch lồn bắn vào miệng hắn—và hắn nuốt—”ực…”

“Tốt—phần thưởng kết thúc.” Hùng đứng dậy—và lau miệng—”lau…” “Bây giờ—nhốt con chó cái số bốn vào cũi. Bật máy rung chữ U ở mức tối đa—và khóa lại. Mười hai giờ—không ăn, không uống, không nói chuyện. Còn ba đứa kia—vào cũi và nghỉ ngơi đi. Tối nay—chúng ta sẽ có bài học tiếp theo.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh, Diệu, Bích lần lượt chui vào cũi của mình—”tạch… tạch… tạch…”—và tự khóa cửa lại.

Elena bò vào cũi của mình—”rẹt… rẹt…”—và Kim Anh bật máy rung chữ U của bà ta lên mức tối đa—”bíp—”

“RZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZ—”

Toàn thân Elena rung lên bần bật—”run… run…”—và bà ta rên lên không ngừng—”mmmnph… glrk… á… á…”—nhưng lưỡi bà ta vẫn bị kẹp, và dây xích vẫn nối khắp cơ thể. Mỗi khi bà ta run rẩy—dây xích kêu lên—”lạch cạch… lạch cạch…”—và hạt le, núm vú bị kéo giật—”giật… giật…”—khiến bà ta càng rên to hơn.

Kim Anh khóa cửa cũi—”tạch—” và bà ta thì thầm qua song sắt: “Chào mừng đến với đế quốc nô lệ—con chó cái số bốn. Mày sẽ sớm quen thôi—như tao đã từng.”

Bà ta chui vào cũi của mình—và tự khóa lại—”tạch—”

Bốn chiếc cũi thép—bốn con chó cái—nằm trong bóng tối của phòng khách, chờ đợi buổi tối. Elena vẫn rên rỉ—”mmmnph… glrk…”—và máy rung chữ U vẫn hoạt động—”RZZZZZZZZZZ—” Lồn bà ta—đít bà ta—hạt le bà ta—tất cả đều bị rung liên tục, không ngừng nghỉ. Và bà ta biết—mười hai giờ sắp tới sẽ là mười hai giờ dài nhất trong đời mình.

Nhưng bà ta không hối hận.

Vì bà ta đã cảm nhận được—khi Hùng xuất tinh vào miệng bà ta, con rắn Ouroboros trên bụng bà ta đã ngừng siết thêm một lần nữa. Chỉ cần tiếp tục—chỉ cần phục tùng—và bà ta sẽ sống.

“RZZZZZZZZZZ—”

“MMMNPH… GLRK… CHỦ NHÂN… CON… CON SẼ… CON SẼ KHÔNG BAO GIỜ PHẢN BỘI…”

Giọng Elena vỡ ra trong tiếng rung—và bà ta nhắm mắt lại, chấp nhận số phận của mình. Từ đây—bà ta không còn là Elena Vasiliev, thành viên Hội Đồng Cổ Tộc, Kết Đan trung kỳ nữa. Bà ta là con chó cái số bốn—và bà ta sẽ phục tùng chủ nhân cho đến khi chết.

Trên lầu—Hùng ngồi trong phòng ngủ chính, tay cầm điện thoại, và gõ vào file kế hoạch:

“GIAI ĐOẠN MỘT VỚI ELENA VASILIEV—HOÀN TẤT.”

“BÀ TA ĐÃ CHẤP NHẬN THÂN PHẬN CHÓ CÁI.”

“TUY NHIÊN—CẦN THẬN TRỌNG. BÀ TA LÀ KẾT ĐAN—VÀ CÓ THỂ ĐANG GIẢ VỜ.”

“THEO DÕI THÊM—VÀ TIẾP TỤC HUẤN LUYỆN.”

Hắn tắt điện thoại—”tách—” và nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng Sài Gòn đã lên cao. Bên dưới—trong phòng khách tối om, bốn con chó cái vẫn nằm trong cũi, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.

Đế quốc nô lệ—giờ đây đã có bốn thành viên.

Và nó sẽ còn lớn mạnh hơn nữa.

“Tách… tách… tách…”

Đồng hồ trên tường điểm tám giờ sáng—và còn mười giờ nữa cho đến khi Elena được thả ra khỏi cũi. Mười giờ—với máy rung chữ U ở mức tối đa, với dây xích siết chặt khắp cơ thể, với lưỡi bị kẹp và hạt le bị kéo giật mỗi khi bà ta run rẩy.

Mười giờ—để học cách trở thành một con chó cái thực sự.

Và Elena Vasiliev—với đôi mắt xanh biển long lanh nước—đã sẵn sàng cho bài học đó.

“RZZZZZZZZZZ—”

“MMMNPH… GLRK…”