Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

# CHƯƠNG 2: SỰ THỨC TỈNH

Ánh sáng xám nhạt của bình minh len qua khe cửa sổ ọp ẹp, rọi những vệt dài lên sàn gạch men nứt vỡ.

Hoàng Xuân Diệu mở mắt.

Một giây đầu tiên, ả không nhận ra mình đang ở đâu. Trần nhà thấp lè tè, mảng sơn vàng ố bong tróc thành từng mảng lớn, quạt trần quay kẽo kẹt như sắp rơi. Mùi mốc meo của tường ẩm quyện với một thứ mùi khác—ngọt ngọt, tanh tanh, quen thuộc đến kỳ lạ.

Rồi cơn đau ập đến.

Giữa hai chân ả—một cảm giác trống rỗng và tê dại kỳ lạ, như thể có thứ gì đó khổng lồ vừa được rút ra khỏi cơ thể. Cửa mình nóng ran, sưng tấy, từng thớ thịt bên trong vẫn còn co thắt nhè nhẹ như đang nhớ lại khoảnh khắc bị kéo căng đến cực hạn đêm qua.

Ả từ từ ngồi dậy, tấm chăn mỏng tuột khỏi ngực để lộ bộ ngực trần với hai núm vú vẫn còn cứng và ửng đỏ. Dưới ánh sáng ban mai, cơ thể ả hiện ra với tất cả dấu vết của đêm qua—những vết cắn mờ trên vai, những vệt cào trên đùi, và thứ chất lỏng trắng đục đã khô thành từng mảng trên bụng, trên đùi non, trên ga trải giường nhàu nát.

Tinh dịch của hắn.

Ký ức đêm qua ập về như thác lũ—bàn tay run rẩy chạm vào dương vật khổng lồ, đôi môi căng ra đến muốn rách, cảm giác bị lấp đầy đến nghẹt thở khi nó chui vào sâu bên trong. Và khoảnh khắc đạt cực khoái—lần đầu tiên trong đời ả biết thế nào là mất kiểm soát hoàn toàn.

Mặt ả nóng bừng. Không phải vì xấu hổ—mà vì thứ còn kinh khủng hơn: sự thật rằng cơ thể ả đã tận hưởng nó.

“Tỉnh rồi à?”

Giọng nói trầm đục vang lên từ góc phòng. Hoàng Xuân Diệu giật mình quay sang.

Lý Hùng ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, mặc quần jeans và áo thun trắng bó sát để lộ những múi cơ đã bắt đầu hình thành rõ nét. Hắn không còn là thằng bảo vệ gầy gò, tầm thường như trong đồng phục nữa. Dưới ánh sáng ban mai, khuôn mặt hắn có một vẻ gì đó sắc lạnh, đôi mắt đen nhìn ả không chớp.

Trên bàn trước mặt hắn, màn hình máy tính vẫn sáng, hiển thị những dòng dữ liệu về Hoàng Gia, về bệnh viện Mount Elizabeth, về con gái ả.

“Bây giờ…” Hùng đứng dậy, bước về phía giường với một sự chậm rãi cố ý. Mỗi bước chân hắn vang lên tiếng “cộp… cộp…” trên nền gạch, như tiếng đồng hồ đếm ngược. “…chúng ta nói chuyện nghiêm túc được chưa?”

Hoàng Xuân Diệu vô thức kéo chăn che ngực, nhưng Hùng đã nhanh hơn. Hắn nắm lấy mép chăn, giật mạnh.

Tấm chăn bay ra, để lộ toàn bộ cơ thể trần truồng của ả dưới ánh sáng ban mai. Bộ ngực căng tròn với hai núm vú nâu nhạt, vòng eo thon, cặp đùi dài—và giữa hai chân, cái lồn sưng đỏ vẫn còn rỉ ra thứ chất lỏng trắng đục quánh đặc.

“Đừng che.” Hùng nói, giọng không lớn nhưng sắc như dao cạo. “Tôi đã thấy mọi thứ rồi. Đêm qua chính cô đã van xin tôi cho cô thứ này.” Ngón tay hắn chạm vào bụng dưới ả, nơi tinh dịch đã khô thành mảng trắng. “Nhớ không?”

Ả im lặng, môi mím chặt.

“Nhớ. Không.” Hùng lặp lại, từng từ một, tay hắn trượt từ bụng xuống đùi ả, nơi những ngón tay để lại vệt trắng trên làn da mịn màng. “Để tôi nhắc lại cho cô.”

Hắn rút điện thoại ra, mở một video.

Âm thanh phát ra từ loa ngoài—tiếng rên rỉ của chính ả, dâm đãng đến mức ả không thể tin đó là giọng mình: “Á… á… nhanh… nhanh nữa… đi… đi… cho tôi… cho tôi tinh dịch của cậu… bơm đầy lồn tôi… làm ơn…”

“Tắt đi.” Giọng ả run lên. “Làm ơn tắt đi.”

Hùng tắt video, nhưng không bỏ điện thoại xuống. Đôi mắt đen của hắn nhìn thẳng vào mắt ả—không giận dữ, không đắc thắng, chỉ có sự lạnh lùng của một kẻ đã tính toán mọi thứ từ trước.

“Tôi sẽ không dùng video này để uy hiếp cô.” Hắn nói, giọng trầm xuống. “Không cần. Bởi vì cô sẽ tự quay lại với tôi.”

“Đồ điên—”

“Bởi vì cô đã nếm được sức mạnh thực sự rồi.”

Hắn đứng dậy, cởi phăng áo thun, để lộ thân hình gầy nhưng rắn chắc với những đường cơ bắt đầu hiện rõ. Rồi hắn cởi quần—và thứ vũ khí ấy bung ra, cương cứng hoàn toàn chỉ trong vài giây.

Dài hai mươi lăm centimet. Dày bằng cổ tay. Những đường gân xanh chạy dọc thân như rễ cây. Đầu dương vật màu tím sẫm, bóng loáng, lỗ niệu đạo hé mở rỉ ra giọt dịch trong suốt.

Hoàng Xuân Diệu nhìn nó—và cơ thể ả phản ứng trước cả khi ả kịp nhận ra. Cửa mình giật nhẹ. Một cơn co thắt từ sâu bên trong, nơi vẫn còn lưu giữ cảm giác bị lấp đầy đêm qua. Chất dịch mới rỉ ra, ấm nóng, hòa với tinh dịch cũ thành dòng chảy dọc theo khe mông.

Hùng thấy điều đó. Khóe môi hắn nhếch lên.

“Cơ thể cô trung thực hơn miệng cô nhiều, Hoàng tiểu thư.”

Hắn bước tới, dương vật cương cứng chỉ thẳng vào mặt ả. Mùi của nó—thứ mùi ngọt ngào pha gỗ đàn hương, không hề tanh như tinh dịch đàn ông bình thường—lan tỏa trong không khí, và ả nhận ra mình đang hít thở sâu hơn, như thể cơ thể đang cố gắng hấp thụ càng nhiều mùi hương ấy càng tốt.

“Đêm qua cô hỏi tôi tinh dịch của tôi có thể cứu con gái cô không. Câu trả lời là có.” Hắn cầm lấy dương vật, vuốt nhẹ từ gốc lên đỉnh, để lộ rãnh quy đầu sâu. “Nhưng một lọ là không đủ. Con bé cần ít nhất một tháng điều trị, mỗi ngày một lượng tinh dịch tươi. Và chỉ có tôi mới sản xuất ra được thứ này.”

“Vậy là cậu muốn tôi…” Ả nuốt nước bọt, mắt vẫn không rời khỏi đầu dương vật đang căng ra trước mặt. “…phục vụ cậu mỗi ngày?”

“Tôi muốn cô thuộc về tôi.” Hùng nói, giọng trầm và chắc như đá tảng. “Hoàn toàn. Cơ thể cô, tu vi cô, địa vị cô—tất cả đều là của tôi. Đổi lại, con gái cô sẽ sống. Và hơn thế nữa—cô sẽ đột phá Kết Đan trong vòng một năm.”

Mắt ả mở to.

“Không thể nào. Tôi đã mắc kẹt ở Trúc Cơ trung kỳ suốt hai năm—”

“Cảm nhận đi.” Hùng nắm lấy cổ tay ả, kéo bàn tay ả áp vào bụng dưới của chính mình. “Tập trung linh khí vào đan điền. Nói tôi nghe cô thấy gì.”

Ả nhắm mắt, hít một hơi sâu. Linh khí trong cơ thể ả—thứ mà ả đã quen thuộc suốt hơn hai mươi năm tu luyện—bắt đầu vận chuyển theo ý niệm. Nhưng lần này, có một sự khác biệt.

“Không thể nào…” Ả thì thầm, mắt mở bừng.

Kinh mạch ả—vốn đã đình trệ suốt hai năm—đang giãn nở. Dòng linh khí chảy nhanh hơn, mạnh hơn, tinh khiết hơn. Và ở sâu trong đan điền, một tia Tiên Thiên linh khí vẫn còn lưu lại, lấp lánh như một ngôi sao nhỏ.

“Chỉ sau một đêm.” Hùng nói, tay vẫn giữ cổ tay ả. “Tưởng tượng sau một tháng. Một năm. Cô sẽ mạnh đến mức nào.”

Hoàng Xuân Diệu nhìn vào mắt hắn, và lần đầu tiên, ả thấy được thứ gì đó khác ngoài sự lạnh lùng. Một tia lửa nhỏ—của tham vọng, của khao khát, của một kẻ đã dành cả đời dưới đáy xã hội nay đang xây dựng con đường lên đỉnh cao.

Và ả nhận ra—con người này không chỉ muốn cơ thể ả. Hắn muốn xây dựng một đế quốc. Và ả sẽ là viên gạch đầu tiên.

“Được.” Ả nói, giọng đã lấy lại chút lạnh lùng vốn có. “Nhưng tôi có điều kiện.”

“Điều kiện?”

“Con gái tôi phải được chữa trị trước. Tôi cần bằng chứng rằng tinh dịch của cậu thực sự có tác dụng trước khi tôi… phục tùng hoàn toàn.”

Hùng im lặng một lúc, rồi gật đầu.

“Công bằng. Hôm nay tôi sẽ cho cô một lọ nữa—đủ cho bốn mươi tám giờ điều trị. Cô gửi sang Singapore ngay trong ngày. Khi có kết quả, chúng ta sẽ nói tiếp.”

Hắn buông cổ tay ả ra, quay về phía bàn, lấy một lọ thủy tinh sạch khác.

“Nhưng trước khi có được nó…” Hắn quay lại, dương vật vẫn cương cứng chỉ thẳng vào ả. “…cô phải chứng minh rằng cô thực sự muốn điều này.”

“Chứng minh thế nào?”

Hắn không trả lời bằng lời. Thay vào đó, hắn bước tới, nắm lấy tóc ả, kéo đầu ả về phía trước cho đến khi môi ả chỉ còn cách đầu dương vật vài centimet.

“Bú.”

Một từ duy nhất—nhưng nó mang sức nặng của cả một mệnh lệnh.

Hoàng Xuân Diệu ngước lên nhìn hắn, đôi mắt phượng long lanh. Đêm qua, trong bóng tối, ả đã có thể tự lừa dối mình rằng đó là vì tuyệt vọng, vì bị ép buộc. Nhưng bây giờ—dưới ánh sáng ban mai, với đầy đủ ý thức—ả phải đối mặt với sự thật.

Ả chọn cúi xuống.

Đôi môi mỏng hé mở, đầu lưỡi ả chạm vào lỗ niệu đạo đang rỉ dịch. Vị mặn ngọt lan tỏa trên đầu lưỡi, và ngay lập tức—linh khí. Một luồng năng lượng tinh khiết, ấm áp thấm qua lưỡi, qua vòm họng, chạy dọc xuống cổ. Cơ thể ả run lên.

“Ưm…”

Ả ngậm lấy phần đầu, đôi môi căng ra đến mức tưởng như muốn rách. Hàm ả tê dại khi cố gắng mở rộng hơn nữa để đón nhận thứ vũ khí khổng lồ này. Nước bọt bắt đầu tiết ra nhiều hơn, chảy dọc theo thân dương vật, bôi trơn cho từng động tác.

“Giỏi lắm. Sâu hơn.”

Ả đẩy đầu về phía trước, dương vật chui sâu vào khoang miệng, lấp đầy mọi khoảng trống. Đầu dương vật chạm vào thành sau cổ họng, kích hoạt phản xạ nôn ọe. Cổ họng ả co thắt lại, bóp chặt lấy đầu dương vật, và âm thanh phát ra—

“Ọc… ực… khụt… khẹc…”

Tiếng nước bọt sền sệt, tiếng cổ họng co bóp, tiếng môi trượt trên da thịt. Hùng nắm chặt tóc ả hơn, điều khiển nhịp độ. Hắn đẩy hông về phía trước, bắt ả phải nhận lấy toàn bộ chiều dài của hắn.

“Thở bằng mũi đi. Quen với nó đi. Đây sẽ là bữa sáng của cô mỗi ngày từ giờ trở đi.”

Nước mắt chảy dọc theo gò má ả, nhưng ả không dừng lại. Đôi môi ả trượt dọc theo thân dương vật, để lại vệt nước bọt lấp lánh. Lưỡi ả liếm dọc theo đường gân xanh nổi lên, vòng quanh rãnh quy đầu, rồi lại ngậm sâu vào trong.

Âm thanh “phựt… phựt… nhóp nhép…” vang lên liên tục trong căn phòng nhỏ, hòa với tiếng rên rỉ nghẹn ngào của ả.

Hùng cảm nhận được nó—luồng linh khí từ cơ thể ả đang chảy vào người hắn qua đường miệng. Mỗi lần lưỡi ả chạm vào rãnh quy đầu, một tia linh khí lại truyền sang, hòa vào kinh mạch hắn, thúc đẩy tu vi Luyện Khí tầng ba đang dần tiến đến đỉnh.

“Đủ rồi.”

Hắn kéo đầu ả ra—âm thanh “bựt” vang lên ướt át, một sợi nước bọt dài nối liền đầu dương vật với đôi môi sưng đỏ của ả. Hoàng Xuân Diệu thở hổn hển, nước mắt nước mũi lem nhem trên khuôn mặt vốn luôn hoàn hảo, nhưng trong đôi mắt phượng ấy—một tia khoái cảm không thể che giấu.

“Bây giờ…” Hùng buông tóc ả ra, chỉ tay về phía nhà tắm. “…vào đó. Thụt rửa sạch sẽ. Hôm nay tôi sẽ dạy cô thêm một bài học mới.”

Hoàng Xuân Diệu đứng dậy, đôi chân run rẩy. Ả bước về phía nhà tắm—căn phòng nhỏ hẹp với tường gạch ố vàng, một vòi sen rỉ sét, và một xô nước nhựa màu xanh.

“Đợi đã.”

Ả dừng lại, quay đầu.

Hùng mở ngăn kéo tủ, lấy ra một túi nhựa trong suốt. Bên trong là một ống bơm cao su màu đỏ với vòi dài, và một chai dung dịch màu trắng đục.

“Cầm lấy. Nhớ bơm đầy và giữ ít nhất mười lăm phút trước khi xả ra. Tôi muốn bên trong cô sạch sẽ tuyệt đối.”

Mặt ả đỏ bừng khi nhận ra đó là dụng cụ thụt rửa. Nhưng ả không cãi. Những ngón tay run run cầm lấy túi nhựa, và ả bước vào nhà tắm, đóng cửa lại.

Tiếng nước chảy rè rè sau cánh cửa nhựa ọp ẹp.

Hùng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ nhìn ra con hẻm cụt. Ánh nắng ban mai đã lên cao hơn, nhuộm vàng những mái tôn rỉ sét và dây điện chằng chịt. Tiếng rao hàng rong, tiếng xe máy, tiếng trẻ con khóc—tất cả hòa vào nhau thành thứ tạp âm quen thuộc của khu ổ chuột.

Nhưng tâm trí hắn không ở đó.

Hắn đang nghĩ về những gì đêm qua mang lại. Tu vi của hắn đã tăng—từ Luyện Khí tầng ba đỉnh phong, giờ đã chạm đến ngưỡng cửa của tầng bốn. Chỉ một đêm với một Trúc Cơ trung kỳ, mà tiến bộ nhanh hơn cả ba tháng tự tu luyện. Công pháp Cửu U Đạo quả nhiên như truyền thuyết—càng hút linh khí từ những người phụ nữ có tu vi cao, tốc độ tăng tiến càng khủng khiếp.

Nhưng quan trọng hơn—hắn đã có được mắt xích đầu tiên trong chuỗi xích mà hắn đang rèn.

Hoàng Xuân Diệu không chỉ là một người phụ nữ có tu vi. Ả là chìa khóa để bước vào thế giới của những gia tộc cổ—thế giới mà hắn chỉ mới nhìn thấy từ xa qua những đoạn video và dữ liệu thu thập được. Qua ả, hắn sẽ tiếp cận được những người phụ nữ quyền lực khác. Những nữ CEO, những nữ hiệu trưởng, những nữ gia chủ…

Từng người một.

Từng bước một.

Kiên nhẫn như thợ săn.

Tiếng nước trong nhà tắm ngừng. Cánh cửa nhựa mở ra.

Hoàng Xuân Diệu bước ra, cơ thể trần truồng vẫn còn ướt, những giọt nước lăn dài trên làn da trắng mịn. Tóc ả ướt đẫm, dính bết vào vai và lưng. Trên tay ả là ống bơm đã rỗng.

“Xong rồi.” Ả nói, giọng đã lấy lại chút lạnh lùng, nhưng mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào Hùng.

“Mất bao lâu?”

“Mười… mười bảy phút.”

“Tốt. Lần sau phải đúng mười lăm phút. Không hơn, không kém.” Hùng bước tới, tay cầm một chiếc khăn tắm cũ nhưng sạch. Hắn quàng nó lên vai ả, động tác nhẹ nhàng đến bất ngờ. “Lau khô đi. Rồi ra đây.”

Ả ngước lên nhìn hắn, thoáng chút ngạc nhiên trước cử chỉ ấy. Nhưng Hùng đã quay đi, trở về phía giường.

Khi ả bước ra, tóc đã được lau khô tạm, Hùng đã ngồi trên mép giường, dương vật vẫn cương cứng. Trên tay hắn là một lọ dầu nhỏ màu hổ phách.

“Nằm xuống. Sấp người lại. Chổng mông lên.”

Tim ả đập thình thịch. Ả biết điều gì sắp xảy ra.

“Tôi… tôi chưa từng…”

“Tôi biết.” Hùng vỗ nhẹ vào tấm nệm bên cạnh. “Đó là lý do hôm nay tôi sẽ dạy cô. Từ từ thôi. Nằm xuống đi.”

Ả tuân lệnh, cảm giác tấm nệm cũ kỹ ọp ẹp dưới đầu gối. Ả nằm sấp xuống, mặt áp vào gối, rồi từ từ chổng mông lên—tư thế nhục nhã nhất mà ả từng ở trong đời.

Hùng nhìn cơ thể ả từ phía sau.

Đôi mông căng tròn, trắng mịn, tách ra để lộ khe mông sâu thẳm. Phía dưới—cái lồn sưng đỏ vẫn còn ướt át, hai mép thịt hé mở để lộ lớp thịt hồng hào bên trong. Và phía trên—cái lỗ đít nhỏ xíu, hồng nhạt, nhăn nhúm như một nụ hoa chưa nở.

“Đẹp thật.” Hắn thì thầm, ngón tay chấm một ít dầu từ lọ, xoa đều lên ngón trỏ và ngón giữa. “Giờ thì thư giãn đi. Càng căng cứng càng đau.”

Ngón tay hắn chạm vào rìa lỗ đít ả. Cơ vòng thắt chặt lại theo phản xạ, nhưng dầu đã bắt đầu bôi trơn.

“Thở ra đi.”

Ả thở ra, và ngón tay hắn từ từ ấn vào.

“Ư… ưm…”

“Hít vào.”

Ngón tay chui sâu thêm một đốt. Cảm giác nóng rát, căng tức bao trùm lấy ả—nhưng có một thứ gì đó khác nữa. Một cảm giác kỳ lạ, như một sự xâm chiếm dễ chịu, lan tỏa từ nơi ngón tay hắn đang di chuyển.

“Tốt. Đây mới chỉ là một ngón tay thôi.”

Hắn di chuyển ngón tay—ra, vào, ra, vào—nhịp điệu chậm rãi đều đặn. Lớp dầu giúp giảm ma sát, nhưng độ khít của lỗ đít ả vẫn khiến mỗi chuyển động đều cảm nhận rõ rệt từng chi tiết. Thành ruột ả mềm mại, ấm nóng, siết chặt lấy ngón tay hắn.

“Giờ thêm ngón thứ hai.”

“Á… á…”

Hai ngón tay—dày hơn, căng hơn. Ả cắn chặt môi, mồ hôi lấm tấm trên trán. Nhưng ả không kêu dừng. Cơ thể ả bắt đầu thích nghi, cơ vòng giãn ra từng chút một.

“Giỏi lắm. Bây giờ tôi sẽ cho vào thứ này.”

Tiếng lọ thủy tinh mở nắp. Một thứ gì đó lạnh ngắt, trơn tuột chạm vào lỗ đít ả.

“Đây là butt plug—nút bịt hậu môn. Nhỏ thôi, chỉ bằng hai ngón tay. Nhưng nó sẽ giúp cô làm quen với cảm giác bị lấp đầy.”

Hùng từ từ đẩy nút bịt vào. Chất liệu silicone mịn màng trượt qua cơ vòng đã được bôi trơn, và ả cảm nhận được từng milimet của nó đang chui vào bên trong cơ thể mình.

“Ọc… ực…”

Âm thanh kỳ lạ phát ra từ cổ họng ả khi nút bịt vào hết—phần đế phẳng áp sát vào rìa lỗ đít, phần thân nằm gọn trong trực tràng, tạo ra một cảm giác đầy ắp kỳ lạ.

“Giữ nó ở đó.” Hùng ra lệnh, tay hắn vuốt nhẹ lên mông ả. “Giờ lật người lại đi. Nằm ngửa ra.”

Ả lật người, cảm giác nút bịt di chuyển bên trong khiến ả rên lên. Nằm ngửa trên giường, hai chân mở rộng, ả nhìn lên Hùng—người đàn ông đang quỳ giữa hai chân ả, dương vật khổng lồ chỉ thẳng vào cái lồn ướt đẫm của ả.

“Bây giờ…” Hắn cầm lấy dương vật, dí đầu dương vật vào hai mép thịt. “…tôi sẽ cho cô thứ cô thực sự muốn.”

“Chụt… chụt… nhóp nhép…”

Đầu dương vật chà xát vào khe lồn, thoa đều chất dịch bôi trơn tự nhiên của ả. Hạt le nhỏ xíu lấp ló dưới lớp da mỏng, căng cứng và ửng đỏ, mỗi lần đầu dương vật lướt qua lại khiến ả giật nảy người.

“Xin cậu… đừng trêu tôi nữa…”

“Xin cái gì?”

“Xin… xin cậu… đụ tôi đi…”

“Đụ cái gì?”

Mặt ả đỏ bừng, nhưng cơn thèm khát đã vượt qua mọi rào cản. “Đụ… đụ lồn tôi… làm ơn…”

“PHỰT—”

Hùng đâm vào không báo trước. Toàn bộ hai mươi lăm centimet chui hết vào trong cơ thể ả chỉ trong một cú thúc, đầu dương vật đập thẳng vào cổ tử cung.

“Á… Á… A… A…”

Tiếng hét của ả vang lên xé toạc không khí. Hai chân ả quắp chặt lấy eo Hùng, móng tay bấu vào lưng hắn, mắt trợn ngược. Nút bịt trong lỗ đít càng làm tăng thêm cảm giác bị lấp đầy—phía trước là dương vật khổng lồ, phía sau là nút silicone, và cả cơ thể ả như muốn nổ tung vì khoái cảm.

“Chết… chết mất… sâu quá… á…”

Hùng bắt đầu di chuyển. Mỗi cú thúc của hắn đều sâu đến mức bụng ả phồng lên. Nhịp điệu lúc nhanh lúc chậm, lúc mạnh lúc nhẹ—không theo một quy luật nào, khiến ả không thể đoán trước được điều gì.

“Phạch… phạch… phạch… phọt… phẹt… nhóp nhép…”

Tiếng da thịt va vào nhau, tiếng dương vật ra vào trong lồn ướt đẫm, tiếng nệm cọt kẹt. Dịch lồn của ả bắn tung tóe mỗi khi Hùng thúc mạnh, ướt đẫm cả bụng và đùi hai người. Chất dịch trắng đục, sền sệt tạo thành những vệt bọt trắng xóa quanh gốc dương vật và hai mép thịt đã sưng đỏ.

Bộ ngực căng tròn của ả nảy lên nảy xuống theo từng nhịp, hai núm vú cứng ngắc vẽ thành những vòng tròn trong không khí. Mồ hôi từ cơ thể hai người hòa vào nhau, tạo thành một lớp màng mỏng lấp lánh trên da.

“Cảm nhận được không?” Hùng thì thầm vào tai ả, hơi thở nóng rực. “Linh khí đang chảy. Từ lồn cô, qua dương vật tôi, vào kinh mạch tôi. Và từ dương vật tôi, qua lồn cô, vào đan điền cô. Chúng ta đang cùng nhau mạnh lên.”

Quả thực, Hoàng Xuân Diệu có thể cảm nhận được điều đó. Mỗi cú thúc của Hùng không chỉ mang lại khoái cảm thể xác—nó còn mang theo một luồng linh khí tinh khiết, chảy vào cơ thể ả, thấm qua thành lồn, theo kinh mạch chạy thẳng lên đan điền. Tu vi Trúc Cơ trung kỳ của ả—vốn đã đình trệ suốt hai năm—đang rung động, đang khao khát được phá vỡ giới hạn.

“Hùng… Hùng… tôi sắp… tôi sắp ra…”

“Chưa được.” Hắn đột ngột dừng lại, rút dương vật ra hoàn toàn.

“KHÔNG!” Ả hét lên, tay với theo hắn. “Đừng dừng… làm ơn đừng dừng…”

“Van xin tôi đi.”

“Làm ơn… làm ơn đụ tôi tiếp… tôi van cậu… tôi sẽ làm bất cứ thứ gì…”

“Bất cứ thứ gì?”

“Bất cứ thứ gì… chỉ cần cậu đừng dừng… tôi chịu không nổi nữa rồi…”

Hùng nhếch môi—và đâm vào lại. Lần này mạnh hơn, nhanh hơn, sâu hơn.

“PHẠCH—PHẠCH—PHẠCH—”

“Á… Á… A… A… A…”

Cả cơ thể ả co giật, lưng ưỡn cong khỏi mặt nệm, miệng há ra nhưng không phát ra âm thanh nào. Lồn ả co bóp điên cuồng quanh dương vật Hùng, siết chặt đến mức hắn cũng phải rên lên. Dịch lồn bắn ra thành tia, ướt đẫm cả bụng hắn, chảy dọc theo đùi ả xuống ga trải giường.

Và ngay khi ả đang chìm trong cơn cực khoái—

Hùng rút dương vật ra khỏi lồn ả, và trong một chuyển động dứt khoát, hắn rút luôn nút bịt ra khỏi lỗ đít.

“PHỰT—”

Âm thanh vang lên khi lỗ đít ả—giờ đã giãn ra đôi chút sau khi bị nút bịt lấp đầy—đột ngột trống rỗng.

“Bây giờ… đến lượt cái này.”

Hắn dí đầu dương vật—vẫn còn ướt đẫm dịch lồn của ả—vào lỗ đít vừa được rút nút bịt ra.

Mắt ả mở to. “Đợi đã—”

“Tôi đã bảo là tôi sẽ dạy cô mà.”

Và hắn đẩy vào.

“Á… Á… A… A… ĐAU…”

Đầu dương vật màu tím sẫm từ từ chui vào lỗ đít nhỏ xíu, căng ra đến mức tưởng như muốn rách. Cơ vòng thắt chặt lại, cố gắng chống cự, nhưng dầu bôi trơn và dịch lồn còn sót lại trên dương vật đã giúp nó trượt vào—chậm rãi, từng milimet một.

“Nhẹ… nhẹ thôi… á…”

“Thở đi. Đừng gồng.”

Ả cố gắng thả lỏng, hít thở sâu. Và dương vật tiếp tục chui vào—nóng bỏng, rắn chắc, lấp đầy mọi ngóc ngách bên trong trực tràng ả.

Cảm giác khác hẳn so với lồn. Chặt hơn, nóng hơn, và có một thứ gì đó nguyên thủy hơn—cảm giác bị xâm chiếm hoàn toàn, bị sở hữu từ bên trong.

“Hết rồi.” Hùng thì thầm khi toàn bộ dương vật đã nằm gọn trong lỗ đít ả. “Giờ cô đã là của tôi—cả hai lỗ.”

Hắn bắt đầu di chuyển—chậm hơn so với khi đụ lồn, nhưng mỗi cú thúc đều sâu đến mức ả có thể cảm nhận được đầu dương vật chạm vào tận ruột già.

“Phạch… phạch… phạch…”

Âm thanh có phần khác—khô hơn, chặt hơn, nhưng vẫn đầy nhịp điệu. Dịch nhờn từ lồn ả vẫn chảy ra, chảy dọc theo khe mông, bôi trơn thêm cho từng cú thúc.

Và rồi—cơn đau tan đi.

Thay vào đó là một cảm giác hoàn toàn mới. Một thứ khoái cảm khác biệt, sâu thẳm hơn, nguyên thủy hơn. Mỗi lần dương vật Hùng cọ vào thành ruột, ả lại cảm nhận được một luồng điện giật chạy dọc sống lưng, lan tỏa xuống bụng dưới, khiến lồn ả—dù không bị chạm vào—vẫn co thắt và tiết dịch không ngừng.

“Á… ư… lạ quá… cảm giác… lạ quá…”

“Cô đang tận hưởng nó đấy.” Hùng thì thầm, giọng đầy thỏa mãn. “Lỗ đít cô đang bú lấy dương vật tôi, Hoàng tiểu thư. Cô có cảm nhận được không?”

Ả không thể trả lời—chỉ có thể rên rỉ trong vô thức khi hắn tiếp tục thúc. Mông ả nảy lên theo từng nhịp, hai má mông va vào bụng Hùng tạo thành tiếng “bốp bốp”. Mồ hôi từ trán hắn nhỏ xuống lưng ả, từng giọt nóng hổi.

Và rồi Hùng cảm nhận được nó—khoảnh khắc ấy đang đến.

“Cô muốn tôi xuất ở đâu?” Hắn hỏi, giọng gấp gáp hơn. “Trong lồn? Trong đít? Hay trong miệng?”

“Trong… trong miệng…” Ả thở hổn hển, đôi mắt phượng long lanh nhìn hắn. “Cho tôi… cho tôi uống nó… làm ơn…”

Hùng rút dương vật ra khỏi lỗ đít ả—âm thanh “bựt” vang lên—và di chuyển lên phía trước mặt ả. Ả vội vàng quỳ dậy, há miệng ra, lưỡi thè ra ngoài.

Hắn nắm lấy dương vật, vuốt mạnh từ gốc lên đỉnh—một, hai, ba lần.

“PHỌT—”

Cú xuất tinh đầu tiên bắn thẳng vào lưỡi ả. Dòng tinh dịch đặc quánh, trắng đục như keo, nóng bỏng tràn ngập khoang miệng. Vị ngọt mặn quen thuộc lan tỏa, và cùng với nó—linh khí. Một luồng năng lượng khổng lồ tràn vào cơ thể ả qua đường miệng, mạnh đến mức ả suýt sặc.

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Từng cú xuất tinh tiếp theo bắn ra liên tục. Lượng tinh dịch nhiều đến mức khoang miệng ả không chứa nổi—nó trào ra khỏi khóe môi, chảy dọc theo cằm, nhỏ xuống ngực ả thành từng dòng trắng đục.

“Nuốt đi. Nuốt hết đi.”

Ả nuốt—tiếng “ực… ực…” vang lên khi từng ngụm tinh dịch đặc quánh trôi qua cổ họng. Nhưng Hùng vẫn chưa dừng. Hắn tiếp tục vuốt dương vật, bắn nốt những giọt cuối cùng lên mặt ả, lên tóc ả, lên ngực ả.

Khi hắn dừng lại, Hoàng Xuân Diệu gần như bị bao phủ trong tinh dịch. Mặt ả—từ trán, mắt, mũi, má, cằm—đều dính đầy thứ chất lỏng trắng đục, quánh đặc, chảy thành từng dòng. Tóc ả bết lại, dính đầy tinh dịch. Ngực ả cũng vậy—hai núm vú lấp ló dưới lớp tinh dịch trắng xóa.

Và trong đôi mắt phượng ấy—không còn sự nhục nhã nữa. Chỉ còn sự thỏa mãn, sự khao khát, và một tia lửa của sự phục tùng.

Nửa tiếng sau.

Hoàng Xuân Diệu đứng trước gương trong nhà tắm, dòng nước lạnh từ vòi sen xối xuống cơ thể trần truồng. Tinh dịch trôi đi theo nước, để lộ làn da trắng mịn vốn có—nhưng ả biết, bên trong cơ thể ả, mọi thứ đã thay đổi.

Tu vi của ả đã tăng—một cách rõ rệt. Trúc Cơ trung kỳ đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là đến hậu kỳ. Điều mà ả đã không thể làm được trong hai năm, giờ chỉ cần hai lần quan hệ với hắn.

Và không chỉ tu vi. Cơ thể ả cũng thay đổi. Làn da mịn màng hơn, đôi mắt sáng hơn, và một luồng sinh lực mới chảy trong huyết quản—thứ sinh lực mà ả chưa từng cảm nhận được kể từ khi sinh con.

Ả nhìn vào gương, vào đôi mắt phượng của chính mình. Đôi mắt ấy giờ đây có một vẻ gì đó khác—một sự khuất phục, nhưng cũng là một sự quyết tâm mới.

“Tôi sẽ cứu con bé.” Ả thì thầm với chính mình. “Bằng bất cứ giá nào.”

Khi ả bước ra khỏi nhà tắm, quấn khăn tắm quanh người, Hùng đã mặc quần áo chỉnh tề. Trên bàn, cạnh máy tính, là hai lọ thủy tinh đậy kín—mỗi lọ chứa một lượng tinh dịch trắng đục, đặc quánh.

“Của cô đây.” Hắn chỉ vào hai lọ. “Đủ cho bốn mươi tám giờ. Hướng dẫn sử dụng tôi đã gửi vào email của cô—mã hóa rồi, chỉ cô đọc được. Cho con bé uống trực tiếp, mỗi ngày một lần, chia làm hai lần sáng tối.”

Ả cầm lấy hai lọ thủy tinh, cảm nhận hơi ấm còn sót lại từ thứ chất lỏng bên trong. Đôi tay ả run nhẹ.

“Cảm ơn cậu.”

“Đừng cảm ơn tôi. Đây là giao dịch.” Hùng ngồi xuống ghế, mở máy tính. “Khi nào có kết quả từ bệnh viện, quay lại đây. Tôi sẽ cho cô thêm.”

Ả gật đầu, bắt đầu mặc quần áo. Chiếc áo sơ mi đen, quần jeans—từng món đồ được mặc vào một cách máy móc, như một lớp vỏ bọc đang được dựng lại. Khi cài đến cúc áo cuối cùng, ả đã trở lại thành Hoàng Xuân Diệu—nữ tổng giám đốc lạnh lùng, quyền lực.

Nhưng ả biết—lớp vỏ ấy giờ đây chỉ là vỏ bọc.

Bên trong, ả đã là một con người khác.

“Tôi sẽ liên lạc với cậu sau.” Ả nói, tay đã đặt lên nắm cửa.

“Chờ đã.”

Ả dừng lại, quay đầu.

Hùng không nhìn ả, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính, nhưng giọng hắn có một vẻ gì đó khác—trầm hơn, ít lạnh lùng hơn.

“Cô nên biết một điều. Tôi không làm việc này chỉ vì thù hận hay tham vọng. Tôi làm vì tôi không còn lựa chọn nào khác. Cả thế giới này đã chà đạp tôi suốt ba mươi năm—và con đường duy nhất để tôi đứng lên chính là con đường này. Nếu điều đó khiến tôi thành quái vật trong mắt người khác… thì tôi chấp nhận.”

Hắn quay sang nhìn ả, đôi mắt đen sâu thẳm.

“Nhưng với những người thuộc về tôi, tôi sẽ không bao giờ phản bội. Nhớ lấy điều đó.”

Hoàng Xuân Diệu nhìn hắn—và lần đầu tiên, ả thấy được con người thật đằng sau lớp vỏ lạnh lùng ấy. Một kẻ cô độc. Một kẻ bị tổn thương. Một kẻ đã học được rằng cách duy nhất để không bị tổn thương nữa là kiểm soát mọi thứ.

“Tôi sẽ nhớ.” Ả đáp, giọng nhẹ hơn. “Và tôi sẽ quay lại. Không phải chỉ vì con gái tôi.”

Cánh cửa đóng lại sau lưng ả.

Hai ngày sau.

Tin nhắn mã hóa gửi đến điện thoại của Hùng lúc ba giờ sáng.

“Kết quả xét nghiệm cho thấy chỉ số linh căn của con bé đã tăng từ 12% lên 31% chỉ sau bốn mươi tám giờ. Bác sĩ Tan nói đó là điều không thể tin được. Ngày mai tôi sẽ quay lại.”

Hùng đọc tin nhắn, khóe môi nhếch lên.

Mồi đã được tiêu hóa. Con cá đã mắc câu. Và bây giờ—đã đến lúc kéo lưới.

Hắn mở file kế hoạch trên máy tính, click vào một cái tên mới trong danh sách mục tiêu.

Trần Ngọc Bích. Hiệu trưởng Đại học Quốc tế Sài Gòn. Bốn mươi hai tuổi. Trúc Cơ sơ kỳ. Góa chồng.

Bên dưới là một danh sách dài những điểm yếu, bí mật và thói quen mà hắn đã thu thập được trong ba tháng qua.

Nhưng đó là câu chuyện cho một ngày khác.

Tối nay—hắn sẽ chuẩn bị cho sự trở lại của Hoàng Xuân Diệu.

Và khi ả quay lại, ả sẽ không chỉ nhận được tinh dịch của hắn.

Ả sẽ nhận được bài học tiếp theo trong hành trình trở thành nô lệ đầu tiên—viên gạch nền móng cho đế quốc mà Lý Hùng đang xây dựng từ bóng tối.

Sáng hôm sau, đúng bảy giờ mười lăm, chiếc Mercedes S-Class màu đen lại rẽ vào cổng Diamond Tower.

Nhưng lần này, khi cửa kính hạ xuống, Hoàng Xuân Diệu không nhìn Hùng với ánh mắt lạnh lùng hay thăm dò nữa.

Ả nhìn hắn—và khẽ cúi đầu.

Một cái cúi đầu gần như không thể nhận ra, nhưng Hùng thấy được.

Và hắn biết—giai đoạn một đã hoàn thành.

Giai đoạn hai sắp bắt đầu.