Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

CHƯƠNG 17: PHẦN THƯỞNG CHO CON CHÓ CÁI TRUNG THÀNH

Sáu giờ sáng. Biệt thự Võ gia, Thảo Điền.

Ánh bình minh vàng nhạt len qua khe rèm nhung đỏ thẫm, vằn những vệt sáng dài trên sàn gỗ lim bóng loáng. Ba chiếc cũi thép không gỉ vẫn đặt thẳng hàng ở góc phòng khách—nhưng hôm nay chỉ có hai cũi đóng cửa.

Cũi của Kim Anh trống rỗng. Cửa mở toang—”kẹt… kẹt…”—đung đưa nhẹ trong luồng gió từ máy lạnh thổi xuống—”rè… rè…”

Trong hai cũi còn lại, Diệu và Bích vừa thức giấc. Những đôi mắt sưng húp—phượng và nâu—chớp chậm chạp, cố gắng thích nghi với ánh sáng ban mai. Cơ thể chúng vẫn trần truồng, những chiếc phích cắm thép phẫu thuật với viên ruby đỏ vẫn nằm nguyên trong đít—”thít… thít…”—cơ thắt hậu môn co bóp quanh khối kim loại lạnh ngắt sau suốt một đêm dài.

Nhưng trứng rung trong lồn đã được tháo ra từ tối qua. Dịch lồn khô thành mảng trắng mỏng trên đùi trong—”sột soạt…”—mỗi khi chúng cử động.

“Rẹt… rẹt…”

Lý Hùng bước vào phòng khách từ hướng phòng ngủ chính trên lầu. Hắn mặc mỗi chiếc quần jeans đen bó sát, phần thân trên để trần. Những múi cơ bụng rõ nét lấp lánh trong ánh ban mai—và điều khiến Diệu và Bích chú ý ngay lập tức: dương vật hắn đã cương cứng một nửa, đường chỉ may căng lên đầy đe dọa. Trên ngực hắn—những vệt cào đỏ tươi, còn mới, rỉ máu nhẹ—”tách…”—một giọt đỏ chảy dọc theo khe bụng.

Và theo sau hắn—”rẹt… rẹt…”—là Kim Anh.

Bà ta bò bằng tứ chi. Trần truồng. Vòng cổ da đen ôm sát cổ—”lạch cạch…”—chiếc khóa bạc nhỏ va vào xương quai xanh. Nhưng khác với mọi lần—hôm nay trên cổ bà ta có thêm một sợi dây xích bạc dài, một đầu móc vào vòng cổ, đầu kia nằm trong tay Hùng.

“Lạch cạch… lạch cạch…” Dây xích kêu lên mỗi khi bà ta bò.

Và trên mông bà ta—những vết roi đỏ hằn sâu, đan chéo nhau như mạng nhện. Một số vết còn rỉ máu—”tách… tách…”—những giọt đỏ rơi xuống sàn gỗ lim, loang ra trên nền gỗ sáng bóng.

Nhưng khuôn mặt Kim Anh không hề đau đớn. Đôi mắt sắc lẹm của bà ta long lanh—không phải nước mắt, mà là một thứ ánh sáng kỳ lạ, như thể bà ta vừa trải qua điều gì đó tuyệt vời nhất trong đời. Môi bà ta sưng đỏ, khóe miệng còn dính một vệt trắng đục—tinh dịch khô của Hùng từ đêm qua.

“Chào buổi sáng—hai con chó cái lười biếng.” Hùng dừng lại giữa phòng khách, tay vẫn nắm dây xích của Kim Anh. “Chúng mày ngủ ngon không—trong khi con chó cái trung thành nhất của tao được thưởng suốt đêm qua?”

Diệu và Bích nhìn nhau qua song sắt cũi—rồi nhìn xuống sàn. Cả hai không dám trả lời.

“Kim Anh—nói cho chúng nó biết mày đã được thưởng gì.”

Kim Anh dừng bò—và quỳ thẳng lưng ngay dưới chân Hùng. Bà ta ngước mặt lên, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào hai chiếc cũi trước mặt. Giọng bà ta trầm, đều, và đầy tự hào:

“Thưa hai con chó cái kia… đêm qua chủ nhân đã cho con được hầu hạ người suốt sáu giờ đồng hồ. Chủ nhân đã đụ lồn con ba lần—đụ đít con hai lần—và bắt con bú cặc ba lần. Chủ nhân đã quất roi vào mông con—và con đã đếm từng roi—tổng cộng một trăm hai mươi roi. Chủ nhân đã xuất tinh vào mặt con hai lần—và con đã nuốt tất cả. Chủ nhân đã cho con được ngủ dưới chân giường—như một con chó cái thực sự—và sáng nay khi chủ nhân thức dậy, con đã được bú cặc chủ nhân để đánh thức người.”

Bà ta dừng lại—và liếm môi—”slrk…”—nếm lại vệt tinh dịch khô còn dính trên khóe miệng.

“Và bây giờ—con là con chó cái được sủng ái nhất của chủ nhân.”

Diệu và Bích im lặng. Nhưng trong đôi mắt phượng của Diệu—một tia ghen tuông lóe lên. Và trong đôi mắt nâu của Bích—một tia khao khát được như Kim Anh.

“Tốt lắm—Kim Anh.” Hùng xoa đầu bà ta như xoa đầu một con thú cưng ngoan ngoãn. “Bây giờ mở cửa cũi cho hai con chó cái kia ra. Hôm nay chúng ta sẽ có một bài học đặc biệt—và mày sẽ là trợ giảng của tao.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh bò tới hai chiếc cũi—và dùng miệng kéo chốt khóa.

“Tạch… tạch…”

Hai cánh cửa cũi bật mở—và Diệu, Bích lần lượt bò ra—”rẹt… rẹt…”—quỳ thành hàng ngang trước mặt Hùng, ngay bên trái Kim Anh.

Ba con chó cái lại quỳ cạnh nhau—nhưng hôm nay thứ bậc đã rõ ràng. Kim Anh quỳ cao hơn một chút—đầu ngước lên, ngực ưỡn ra, mông hằn roi nhưng vẫn chổng cao đầy kiêu hãnh. Diệu và Bích quỳ thấp hơn—mặt cúi gằm, tay khoanh sau lưng.

“Mở hộp đồ chơi ra.” Hùng chỉ tay về phía chiếc hộp gỗ mun đen bóng đặt trên bàn—và Kim Anh bò tới, dùng miệng mở nắp—”cạch…”

Bên trong—những món đồ chơi mới tinh, chưa từng dùng. Hùng đã chuẩn bị chúng từ tối qua sau khi nhốt hai con chó cái vào cũi.

Ba bộ dụng cụ banh lồn—bằng thép phẫu thuật sáng bóng, có thể điều chỉnh độ rộng từ năm centimet đến mười lăm centimet, có khóa cố định.

Ba chiếc móc đít—bằng thép không gỉ, dài hai mươi centimet, đầu móc cong tròn đường kính ba centimet, tay cầm bọc cao su đen.

Ba chiếc kẹp lưỡi—bằng nhựa y tế trong suốt, có răng cưa nhỏ bám chặt vào bề mặt lưỡi, gắn dây xích bạc dài nối xuống kẹp hạt le.

Và một chiếc máy rung công nghiệp cỡ lớn—dài ba mươi centimet, đường kính tám centimet, màu đen tuyền, có mười chế độ rung và ba chế độ xoay. Dây nguồn dài hai mét—cắm điện trực tiếp, không dùng pin. Trên thân máy có khắc dòng chữ: “CHO CON CHÓ CÁI XUẤT SẮC NHẤT.”

“Kim Anh—mày sẽ là người đầu tiên dùng máy rung công nghiệp này.” Hùng nhấc chiếc máy rung khổng lồ lên—và bật công tắc. “RZZZZZZZZZZ—” Tiếng rung mạnh đến mức mặt bàn gỗ rung lên—”bành bạch… bành bạch…”—và ly nước trên bàn sóng sánh—”sòng sọc…”

“Nhưng trước khi dùng—chúng ta sẽ chuẩn bị cơ thể cho cả ba đứa.”

Hùng bước tới chỗ Diệu trước—và cúi xuống, tay cầm bộ dụng cụ banh lồn.

“Banh chân ra—rộng hơn nữa.”

Diệu run rẩy banh rộng hai chân—và Hùng cúi xuống, tay trái banh hai mép thịt hồng hào của ả ra—”slosh…” Dịch lồn đã bắt đầu rỉ ra dù chưa có kích thích gì—thói quen của cơ thể sau nhiều ngày bị huấn luyện.

“Tách… tách…” Hùng đặt hai thanh kim loại của dụng cụ banh lồn vào hai bên mép thịt—và bắt đầu vặn ốc điều chỉnh. “Kẹt… kẹt… kẹt…” Lồn Diệu từ từ bị banh rộng ra—từ hai centimet, lên bốn centimet, lên sáu centimet—”slosh… slosh…” Dịch lồn chảy thành dòng, thấm ướt cả dụng cụ kim loại.

“Rộng hơn nữa—tám centimet.” Hùng tiếp tục vặn—”kẹt… kẹt…”—và lồn ả giờ đây mở rộng như một cái hang nhỏ, để lộ toàn bộ bên trong: thành âm đạo hồng hào, những nếp gấp niêm mạc căng ra, và sâu bên trong—cổ tử cung màu hồng nhạt, đang co bóp—”thít… thít…”—như một cái miệng nhỏ đang thở.

“Đau… chủ nhân… đau quá…” Diệu rên lên—nhưng không dám cử động.

“Đau là tốt. Đau để mày nhớ rằng lồn mày là của tao—và tao có quyền làm mọi thứ với nó.” Hùng vặn thêm một vòng nữa—”kẹt—” và lồn ả đạt mười centimet. “Giữ nguyên như vậy—không được đóng lại.”

Hắn chuyển sang Bích—và lặp lại quy trình. “Tách… tách… kẹt… kẹt… kẹt…” Lồn bà ta—màu nâu sẫm hơn Diệu, mép thịt dày hơn, lông mu đen được cắt tỉa gọn gàng—cũng bị banh rộng ra mười centimet. “Slosh… slosh…” Dịch lồn của bà ta chảy dọc theo đùi trong—và bà ta cắn môi đến bật máu—”tách…”—để không hét lên.

Đến Kim Anh—nhưng lần này Hùng không tự làm. Hắn đưa bộ dụng cụ banh lồn cho Diệu và Bích.

“Mỗi đứa cầm một bên—và banh lồn con chó cái trung thành nhất của tao ra. Tao muốn xem hai đứa mày có gan không.”

Diệu và Bích run rẩy cầm lấy dụng cụ—và cúi xuống lồn Kim Anh. Bà ta vẫn quỳ thẳng lưng—mắt nhìn thẳng về phía trước, không hề sợ hãi.

“Tách… kẹt… kẹt… kẹt…” Lồn Kim Anh bị banh rộng—và khác với hai người kia, cơ lồn bà ta không hề co thắt phản kháng, mà tự nguyện giãn ra—như thể nó đã được huấn luyện để chào đón mọi sự xâm nhập. “Slosh…” Dịch lồn chảy ra—nhiều hơn Diệu và Bích, đặc hơn, màu trắng đục hơn vì còn tinh dịch của Hùng từ đêm qua.

Bên trong lồn bà ta—thành âm đạo màu hồng đậm, những nếp gấp niêm mạc dày và săn chắc hơn hai người kia, và cổ tử cung—màu đỏ thẫm, mở hé—”thít… thít…”—như đang mời gọi.

“Tốt—giữ nguyên tất cả. Bây giờ đến móc đít.”

Hùng cầm ba chiếc móc đít lên—và đưa cho ba con chó cái mỗi đứa một chiếc.

“Tự móc đít mình ra—và giữ nguyên. Tao muốn thấy lỗ đít chúng mày giãn rộng đến mức có thể nhìn thấy bên trong.”

“Vâng… chủ nhân…”

Diệu là người đầu tiên cúi xuống—tay run rẩy cầm móc đít, bôi gel bôi trơn—”nhóp nhép…”—rồi dí vào lỗ đít mình. “Phựt…” Đầu móc trượt vào—và ả kéo móc lên trên, về phía trước—”kẹt… kẹt…” Lỗ đít ả bị kéo giãn ra—và qua lớp da căng bóng, có thể nhìn thấy thành trực tràng màu hồng nhạt bên trong, những nếp gấp niêm mạc ướt át—”slosh…”—và sâu hơn nữa, lớp cơ thắt thứ hai đang co bóp—”thít… thít…”

“Ự… ực…” Diệu nuốt nước bọt—và giữ nguyên tư thế: một tay giữ móc đít, một tay chống xuống sàn.

Bích làm theo—”phựt… kẹt… kẹt…” Lỗ đít bà ta bị kéo giãn ra—và bên trong, thành trực tràng màu nâu nhạt, ướt đẫm gel bôi trơn—”slosh…” Bà ta thở gấp—”phù… phù…”—và giữ nguyên.

Kim Anh làm cuối cùng—nhưng bà ta không run, không thở gấp. Tay bà ta cầm móc đít chắc chắn—và đẩy vào—”phựt…”—rồi kéo lên—”kẹt… kẹt…” Lỗ đít bà ta giãn ra—và qua lớp cơ thắt căng bóng, có thể nhìn thấy trực tràng màu đỏ thẫm, những mạch máu nhỏ li ti trên thành ruột, và lớp niêm mạc ướt đẫm dịch nhầy trong suốt—”slosh… slosh…”

Ba con chó cái quỳ đó—ba cái lồn bị banh rộng, ba cái đít bị móc giãn ra—và Hùng bước tới, tay cầm ba chiếc kẹp lưỡi.

“Thè lưỡi ra—và tự kẹp vào. Rồi nối dây xích từ lưỡi xuống hạt le.”

“Tách… tách… tách…” Ba chiếc kẹp lưỡi lần lượt ngoạm vào ba cái lưỡi—và những sợi dây xích bạc chạy dọc từ miệng xuống ngực xuống lồn—”lạch cạch… lạch cạch…”—nối lưỡi với hạt le. Mỗi khi chúng cử động lưỡi—hạt le sẽ bị kéo giật—và chúng sẽ rên lên—”mmmnph… glrk…”—nhưng không thể nói thành lời.

“Bây giờ—Kim Anh, mày nằm ngửa ra sàn. Hai đứa kia—mỗi đứa giữ một chân nó, banh rộng ra hết cỡ. Hôm nay tao sẽ dùng máy rung công nghiệp—và chúng mày sẽ xem con chó cái trung thành nhất của tao nhận thưởng như thế nào.”

“Rẹt… rẹt…” Diệu và Bích—dù đang bị banh lồn và móc đít—vẫn cố gắng bò tới và giữ lấy hai chân Kim Anh. Chúng banh rộng hai chân bà ta ra—và Kim Anh nằm ngửa trên sàn gỗ lim, lồn bị banh rộng mười centimet, đít bị móc giãn ra, lưỡi bị kẹp nối xuống hạt le, mông đầy vết roi đỏ—và bà ta nhìn lên Hùng với đôi mắt long lanh, chờ đợi.

Hùng cắm điện—”cạch”—và chiếc máy rung công nghiệp khởi động.

“RZZZZZZZZZZZZZZZZZZ—”

Âm thanh lớn đến mức át cả tiếng máy lạnh—”rè… rè…”—và mặt bàn gỗ rung lên bần bật—”bành bạch… bành bạch…” Hắn cầm chiếc máy rung khổng lồ—dài ba mươi centimet, đường kính tám centimet—và bước tới gần Kim Anh.

“Đây là phần thưởng cho mày—con chó cái trung thành nhất. Mày sẽ là người đầu tiên được nếm thử máy rung công nghiệp. Và hai con chó cái kia—chúng mày sẽ nhìn và học.”

Hắn dí đầu máy rung vào lồn Kim Anh—nơi đã bị banh rộng và ướt đẫm dịch—và đẩy vào.

“PHỰC—”

“Ư… Ư… Á… Á… CHỦ NHÂN…” Kim Anh rên lên—nhưng tiếng rên bị át đi bởi tiếng máy rung—”RZZZZZZZZZZ—” Máy rung chui vào lồn bà ta—từng centimet một—mười centimet, mười lăm centimet, hai mươi centimet—”slosh… slosh…” Dịch lồn bắn ra—”splortch… splortch…”—bắn lên tay Hùng, lên mặt Diệu và Bích đang giữ chân bà ta.

“Hai mươi lăm centimet—và vẫn còn vào được nữa.” Hùng đẩy tiếp—và toàn bộ ba mươi centimet chiều dài máy rung chui vào lồn Kim Anh. Đầu máy rung chạm vào cổ tử cung—”chụt…”—và Hùng bật chế độ xoay.

“RẸT… RẸT… RẸT… RZZZZZZZZZZ—”

Máy rung vừa rung vừa xoay—và bụng Kim Anh phồng lên, hạ xuống, phồng lên, hạ xuống—”bành bạch… bành bạch…”—theo từng nhịp xoay của máy. Bà ta rên rỉ không ngừng—”mmmnph… glrk… á… á…”—và lưỡi bà ta bị kẹp kéo giật mỗi khi bà ta rên, kéo theo hạt le bị giật—”giật… giật…”—và bà ta càng rên to hơn.

“Bây giờ—chế độ mười.” Hùng vặn nút điều khiển lên mức tối đa.

“RZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZ—”

Toàn bộ cơ thể Kim Anh rung lên bần bật—”bành bạch… bành bạch…” Bầu vú bà ta đung đưa điên cuồng—”bành bạch… bành bạch…”—những giọt sữa non rỉ ra từ núm vú nâu sẫm—”tách… tách…”—bắn lên bụng bà ta. Mông bà ta đập xuống sàn gỗ lim—”phịch… phịch… phịch…”—và những vết roi đỏ hằn sâu càng đỏ hơn khi máu rỉ ra—”tách… tách…”

Dịch lồn bắn ra như suối—”SPLORTCH… SPLORTCH… SPLORTCH…”—bắn lên tường, lên ghế sofa, lên mặt Diệu và Bích. Hai con chó cái kia vẫn cố gắng giữ chân Kim Anh—nhưng chúng cũng đang rên rỉ vì bị banh lồn và móc đít—và dịch lồn của chúng cũng chảy thành vũng dưới sàn—”slosh… slosh…”

“Chủ… chủ nhân… con… con sắp… con sắp ra…” Kim Anh rên lên—và dây xích nối lưỡi với hạt le giật liên hồi—”giật… giật… giật…”

“Chưa được. Chưa có lệnh của tao—mày không được ra. Nhớ con chip trong trứng rung hôm trước không? Máy rung này cũng có—và nếu mày ra, nó sẽ phóng điện vào cổ tử cung mày. Mày muốn thử không?”

“Dạ… dạ không… con sẽ cố… con sẽ cố…” Kim Anh cắn chặt môi—và cố kìm nén cơn khoái cảm đang dâng lên như thác lũ. Mặt bà ta đỏ bừng, mồ hôi chảy ròng ròng—”tách… tách…”—và toàn thân bà ta run lên bần bật—nhưng bà ta vẫn không ra.

“Năm phút—giữ nguyên như vậy trong năm phút—rồi tao sẽ cho mày ra.” Hùng rút điện thoại ra—”xoẹt”—và bấm giờ.

“RZZZZZZZZZZZZZZZZZZZZ—RẸT RẸT RẸT—BÀNH BẠCH BÀNH BẠCH—SPLORTCH SPLORTCH—”

Những âm thanh hỗn loạn vang lên trong phòng khách—và Kim Anh nằm đó, cơ thể rung bần bật, mắt trợn ngược, miệng há ra nhưng không thể nói vì kẹp lưỡi, lồn bị máy rung khổng lồ đục khoét, đít bị móc giãn rộng—và bà ta vẫn không ra. Vẫn cố kìm nén. Vẫn trung thành với mệnh lệnh của chủ nhân.

Diệu và Bích nhìn nhau—và trong mắt cả hai, một nỗi sợ hãi xen lẫn ngưỡng mộ. Họ sợ—vì biết rằng sớm muộn gì mình cũng sẽ phải trải qua thứ này. Nhưng họ cũng ngưỡng mộ Kim Anh—vì bà ta mạnh mẽ đến mức có thể chịu đựng được năm phút với máy rung công nghiệp ở mức tối đa.

“Hết giờ.” Hùng bấm điện thoại—”bíp—” và tắt máy rung. “Rzzz… rè… phụt—” Máy rung ngừng hoạt động—và Kim Anh thở phào—”phù… phù… hà… hà…” Cơ thể bà ta vẫn run lên vì dư chấn—và dịch lồn vẫn chảy thành dòng—”slosh… slosh…”

“Bây giờ—tao cho phép mày ra. Ra đi—con chó cái trung thành của tao.”

Hùng vừa dứt lời—Kim Anh liền buông thả toàn bộ cơ thể. Bà ta không cần kích thích thêm—chỉ cần lệnh của chủ nhân.

“Á… Á… Á… CHỦ NHÂN… CON… CON RA… CON RAAAA…”

“SPLORTCH—SPLORTCH—SPLORTCH—SPLORTCH—”

Dịch lồn bắn ra như vòi rồng—từng cú bắn mạnh đến mức bắn lên tận trần nhà—”pặc… pặc…”—và rơi xuống như mưa—”tách… tách… tách…” Cơ thể bà ta co giật liên hồi—”giật… giật… giật…”—và bà ta hét lên không ngừng—”Á… Á… CHỦ NHÂN… CON YÊU CHỦ NHÂN… CON YÊU CHỦ NHÂN…”

Cơn cực khoái kéo dài gần một phút—và khi nó kết thúc, Kim Anh nằm bất động trên sàn, mắt nhắm nghiền, miệng vẫn há ra, lưỡi bị kẹp kéo dài ra ngoài, lồn bị banh rộng với máy rung vẫn nằm bên trong, đít bị móc giãn ra—và toàn thân bà ta ướt đẫm mồ hôi và dịch lồn.

“Tốt. Rất tốt.” Hùng cúi xuống—và rút máy rung ra khỏi lồn bà ta. “PHỰT—” Máy rung rời khỏi lồn với một tiếng ướt át—và dịch lồn trào ra theo—”splortch…”—thấm ướt cả sàn gỗ lim.

Hắn đứng thẳng dậy—và nhìn Diệu, Bích. “Tháo hết đồ chơi ra cho con chó cái đó—và bế nó lên ghế sofa. Rồi quay lại đây—đến lượt chúng mày.”

“Rẹt… rẹt…” Diệu và Bích vội vàng tháo dụng cụ banh lồn, móc đít, kẹp lưỡi khỏi người Kim Anh—”tách… tách… phựt… phựt…”—rồi bế bà ta lên ghế sofa—”phịch—” đặt bà ta nằm xuống. Kim Anh vẫn bất tỉnh—nhưng khuôn mặt bà ta giãn ra trong một nụ cười thỏa mãn tột độ.

“Sẵn sàng chưa—hai con chó cái kia? Đến lượt chúng mày—nhưng với điều kiện khác. Ai chịu được máy rung công nghiệp lâu hơn—sẽ được thưởng. Ai thua—sẽ bị phạt. Và hình phạt hôm nay… là chép lại lời tuyên thệ bằng tay—trong khi lồn và đít vẫn bị banh rộng.”

Diệu và Bích nhìn nhau—và cùng cúi đầu. “Dạ… chúng con sẵn sàng… thưa chủ nhân.”

“Tốt. Nằm xuống đi—cạnh nhau. Mỗi đứa sẽ có mười lăm phút—và tao sẽ bấm giờ.”

“Rầm… rầm…” Hai cơ thể trần truồng nằm xuống sàn gỗ lim—cạnh nhau, chân banh rộng, lồn vẫn bị dụng cụ banh rộng mười centimet, đít vẫn bị móc giãn ra, lưỡi vẫn bị kẹp.

Hùng cắm điện máy rung lần nữa—”cạch”—và bước tới Diệu trước.

“Mày trước—và mày có mười lăm phút. Nếu mày ra trước khi hết giờ—mày sẽ bị phạt. Nếu mày không ra—mày cũng bị phạt vì không đạt khoái cảm khi tao ra lệnh. Chỉ có một cách để thắng: mày phải ra đúng giây thứ chín trăm—không sớm hơn, không muộn hơn. Hiểu chưa?”

“Dạ… dạ… con hiểu…” Diệu run rẩy đáp—và Hùng dí máy rung vào lồn ả.

“PHỰC—”

“RZZZZZZZZZZ—RẸT RẸT RẸT—”

Diệu giật nảy người—”Ư… Á… CHỦ NHÂN…”—và toàn thân ả run lên bần bật. Máy rung công nghiệp đục khoét lồn ả—và ả cảm thấy như mình sắp nổ tung ra từ bên trong. Nhưng ả phải kìm nén—phải canh đúng giây thứ chín trăm—và điều đó gần như không thể.

Mắt ả dán vào đồng hồ trên điện thoại của Hùng—từng giây trôi qua chậm như từng giọt nước—”tách… tách… tách…” Cơ lồn ả siết chặt lấy máy rung—”thít… thít…”—và dịch lồn bắn ra—”splortch… splortch…”—nhưng ả vẫn chưa ra. Vẫn cố kìm nén.

Tám trăm chín mươi giây. Tám trăm chín mươi lăm giây. Chín trăm giây.

“RA ĐI—” Hùng hét lên.

“Á… Á… Á… CON RAAAA—” Diệu hét lên—và buông thả toàn bộ cơ thể. “SPLORTCH—SPLORTCH—SPLORTCH—” Dịch lồn bắn ra—và ả nằm bất động, thở hổn hển—”phù… phù… hà… hà…”

“Chín trăm lẻ hai giây. Mày trễ hai giây—mày thua.” Hùng rút máy rung ra—”phựt—” và bước sang Bích. “Đến lượt mày. Canh cho đúng—hoặc mày cũng thua như nó.”

Bích hít một hơi sâu—”phù…”—và gật đầu. Bà ta đã rút kinh nghiệm từ Diệu—và bà ta sẽ không để trễ dù chỉ một giây.

“PHỰC—”

“RZZZZZZZZZZ—RẸT RẸT RẸT—”

Bích cắn chặt môi—và mắt bà ta dán vào đồng hồ. Mỗi giây trôi qua—bà ta đếm trong đầu: một, hai, ba… Cơn khoái cảm dâng lên như thác lũ—nhưng bà ta kìm nén, kìm nén, kìm nén—cho đến khi đồng hồ chạm chín trăm giây.

“RA ĐI—” Hùng hét lên—và Bích buông thả.

“Á… Á… CON RAAAA—” “SPLORTCH—SPLORTCH—SPLORTCH—”

“Chín trăm lẻ một giây. Mày cũng trễ.” Hùng rút máy rung ra—”phựt—” và đứng thẳng dậy. “Cả hai đứa đều thua. Cả hai đứa đều bị phạt.”

Hắn chỉ tay về phía bàn ăn—nơi hai tờ giấy trắng và hai cây bút đã được chuẩn bị sẵn.

“Bò ra bàn đi—và chép lại lời tuyên thệ. Mỗi đứa chép mười lần—bằng tay phải của mình, trong khi tay trái giữ móc đít và dụng cụ banh lồn. Nếu chữ xấu—chép lại từ đầu. Nếu sai chính tả—chép lại từ đầu. Bắt đầu.”

“Rẹt… rẹt…”

Diệu và Bích bò ra bàn—và ngồi xổm xuống ghế, lồn vẫn bị banh rộng, đít vẫn bị móc giãn ra. Chúng cầm bút lên—và bắt đầu chép.

“Sột soạt… sột soạt…”

Tay Diệu run rẩy—và nét chữ của ả nguệch ngoạc, xiêu vẹo. “Con… là… Hoàng… Xuân… Diệu…” Mỗi chữ viết ra—lồn ả lại siết chặt lấy dụng cụ banh—”thít… thít…”—và dịch lồn chảy dọc theo đùi—”slosh…”—thấm ướt cả ghế.

Bích cũng vậy—tay bà ta run rẩy, và chữ viết không khá hơn. “Con… là… Trần… Ngọc… Bích…” Mỗi khi bà ta viết—cơ thể bà ta lại run lên vì dư chấn của máy rung công nghiệp—và bà ta phải dừng lại, thở—”phù… phù…”—rồi viết tiếp.

Hùng đứng sau lưng chúng—và giám sát từng nét chữ. Mỗi khi một đứa sai—hắn lại xé tờ giấy—”xoẹt—” và bắt chép lại từ đầu.

“Viết lại. Chữ ‘chủ nhân’ phải viết hoa—và phải có dấu chấm than phía sau. Chép lại—lần thứ ba.”

“Sột soạt… sột soạt…”

Một giờ trôi qua—và hai con chó cái vẫn ngồi đó, tay run rẩy chép đi chép lại lời tuyên thệ. Lồn bị banh rộng đến mức tê dại—”thít… thít…”—và đít bị móc giãn ra đến mức mất cảm giác. Dịch lồn đã khô thành mảng trắng trên đùi—”sột soạt…”—và mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt.

Cuối cùng—sau lần chép thứ mười hai, cả hai đều hoàn thành.

“Tốt. Ký tên vào—và quỳ xuống đọc to lên cho tao nghe.” Hùng nhặt hai tờ giấy lên—và kiểm tra từng dòng.

“Rẹt… rẹt…” Diệu và Bích quỳ xuống sàn—và đọc to lời tuyên thệ, giọng run rẩy nhưng rõ ràng:

“Con—Hoàng Xuân Diệu—là con chó cái của chủ nhân Lý Hùng…”

“Con—Trần Ngọc Bích—là con chó cái của chủ nhân Lý Hùng…”

Chúng đọc xong—và cúi đầu chạm trán xuống sàn—”cộp… cộp…”

“Tốt. Bài học hôm nay kết thúc.” Hùng gấp hai tờ giấy lại—và cất vào hộp gỗ mun. “Nhưng trước khi kết thúc—tao có một thông báo.”

Hắn bước tới ghế sofa—nơi Kim Anh vừa tỉnh dậy và đang quỳ xuống sàn, chờ lệnh.

“Tối nay—chúng ta sẽ có một buổi lễ đặc biệt. Một buổi lễ đánh dấu sự ra đời chính thức của đế quốc nô lệ. Và tao muốn tất cả chúng mày—cả ba đứa—phải chuẩn bị.”

Hắn rút điện thoại ra—và mở một file mới—tên file: “LỄ THÀNH LẬP ĐẾ QUỐC.”

“Tối nay—tất cả sẽ mặc những bộ đồ đẹp nhất. Tất cả sẽ đeo vòng cổ—công khai, không che giấu. Và tất cả sẽ quỳ trước mặt tao—và đọc lại lời tuyên thệ một lần nữa. Nhưng lần này—không phải trong căn biệt thự này. Mà ở một nơi đặc biệt hơn.”

Hắn nhìn ba con chó cái—và nhếch môi. “Tao đã thuê hẳn một phòng tiệc ở khách sạn Rex—tầng thượng, view toàn cảnh Sài Gòn. Và chúng mày sẽ quỳ ở đó—dưới bầu trời đêm—trước mặt tao—và trước mặt con chó săn Trần Văn Khang, với tư cách là nhân chứng duy nhất.”

“Buổi lễ sẽ bắt đầu lúc tám giờ tối. Đừng đến trễ—và đừng để tao thất vọng.”

Hắn quay lưng—và bước về phía phòng ngủ trên lầu. “Kim Anh—theo tao. Còn hai đứa kia—vào cũi và nghỉ ngơi đi. Tối nay sẽ là một đêm dài.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh bò theo Hùng lên cầu thang—”cộp… cộp…”—dây xích vẫn nối từ vòng cổ bà ta vào tay hắn.

Diệu và Bích nhìn nhau—rồi bò về phía hai chiếc cũi thép. Chúng chui vào—”rẹt… rẹt…”—và tự đóng cửa cũi lại—”tạch… tạch…”—không cần Hùng ra lệnh.

Trong cũi—Diệu nằm co quắp, tay xoa nhẹ lồn vẫn còn banh rộng, và thì thầm: “Bích… mày có sợ không? Tối nay… ở khách sạn… lỡ có ai phát hiện…”

Bích im lặng một lúc lâu—rồi đáp, giọng run rẩy: “Sợ… nhưng tao còn sợ chủ nhân thất vọng hơn. Nếu chủ nhân thất vọng… hình phạt sẽ còn kinh khủng hơn nhiều…”

Cả hai im lặng—và nhìn lên trần nhà, chờ đợi buổi tối định mệnh.

Trên lầu—trong phòng ngủ chính, Kim Anh quỳ dưới chân giường, và Hùng ngồi trên mép giường, tay vẫn nắm dây xích của bà ta.

“Mày có biết tại sao tao chọn khách sạn Rex không?”

“Dạ… không ạ… thưa chủ nhân…”

“Vì đó là nơi mà mười năm trước—chồng mày đã tổ chức tiệc cưới với mày. Và cũng là nơi mà tám năm trước—mày đã tổ chức tiệc tang cho hắn sau khi hắn chết. Và bây giờ—cũng tại nơi đó—mày sẽ chính thức trở thành nô lệ của tao. Thơ mộng không?”

Kim Anh run lên—và nước mắt lăn dài trên má. “Dạ… thưa chủ nhân… con… con không biết nói gì…”

“Không cần nói gì cả. Chỉ cần quỳ đó—và im lặng. Tao có việc cần làm.”

Hùng mở điện thoại—và gửi một tin nhắn cho Trần Văn Khang:

“Tối nay—tám giờ—khách sạn Rex, tầng thượng. Mặc vest đen—và mang theo một chai Champagne Louis Roederer Cristal 2008. Đây sẽ là buổi lễ chính thức—và mày là nhân chứng. Đừng đến trễ.”

Một giây sau—”bíp—” tin nhắn đáp: “Vâng—thưa chủ nhân. Con sẽ đến đúng giờ.”

Hùng tắt điện thoại—”tách”—và nhìn xuống Kim Anh đang quỳ dưới chân mình. Hắn đưa tay xuống—và xoa đầu bà ta nhẹ nhàng.

“Mày là con chó cái đầu tiên—và sẽ luôn là con chó cái được sủng ái nhất. Nhớ điều đó—và đừng bao giờ làm tao thất vọng.”

“Con xin thề—bằng mạng sống của con trai con—con sẽ không bao giờ làm chủ nhân thất vọng.” Kim Anh thì thầm—và cúi đầu hôn lên mu bàn chân Hùng—”chụt…”

Bên ngoài—nắng Sài Gòn đã lên cao, và một ngày mới bắt đầu. Nhưng trong biệt thự Võ gia—ba con chó cái vẫn nằm trong cũi và dưới chân chủ nhân, chờ đợi buổi tối định mệnh—khi đế quốc nô lệ chính thức ra đời trên tầng thượng khách sạn Rex, dưới bầu trời đêm Sài Gòn.

“Tách… tách… tách…”

Đồng hồ trên tường điểm bảy giờ sáng—và còn mười ba giờ nữa cho đến buổi lễ.