Quyền lực bước lên – Update Chương 30
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30
Tác Giả: Bào ra đá
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 06/08/2026
# CHƯƠNG 16: ĐÊM CỦA SÓI – CON MỒI MỚI
Bảy giờ tối. Biệt thự Võ gia, Thảo Điền.
Ánh đèn vàng từ phòng khách hắt qua khe rèm nhung đỏ thẫm, rọi những vệt sáng loang lổ xuống lối đi lát đá cẩm thạch. Trong phòng khách, ba con chó cái đã quỳ sẵn thành hàng ngang trên tấm thảm Ba Tư hoa văn rượu nho. Chúng trần truồng—cơ thể vừa được tắm rửa sạch sẽ, tóc còn ẩm nước dính vào má và cổ, da thơm mùi oải hương từ phòng tắm.
Vòng cổ da đen ôm sát ba cái cổ—”lạch cạch… lạch cạch…”—những chiếc khóa bạc nhỏ va vào nhau mỗi khi chúng thở. Mắt chúng cúi gằm xuống sàn, tay khoanh sau lưng, đầu gối banh rộng bằng vai, lồn và đít phơi trần dưới ánh đèn.
Diệu—tóc đen xõa dài che một bên ngực trắng ngần, bầu vú căng tròn với hai núm vú hồng hào vẫn còn vết hằn đỏ của kẹp titanium mạ vàng từ sáng nay.
Bích—tóc xõa ngang vai, làn da màu mật ong ửng hồng, bộ ngực nhỏ săn chắc với hai núm vú nâu sẫm hơi sưng vì bị kẹp suốt tám giờ.
Kim Anh—tóc bob đen bóng, vai thẳng, đầu ngước cao hơn hai đứa kia một chút, hình xăm phượng hoàng đỏ rực trên xương mu như đang múa dưới ánh đèn, bầu vú đầy đặn và hai núm vú to hơn hẳn, màu nâu thẫm như chocolate.
“Rẹt… rẹt…”
Lý Hùng bước vào phòng khách—giày da đen bóng nện lên sàn gỗ lim—”cộp… cộp…” Hắn mặc quần jeans đen bó sát, phần thân trên để trần. Những múi cơ bụng rõ nét lấp lánh dưới ánh đèn—hắn vừa tập xong một bài luyện thể, mồ hôi còn lấm tấm trên ngực, chảy dọc theo khe bụng xuống cạp quần jeans.
“Chào chủ nhân—” Ba cái miệng đồng thanh cất lên, giọng run rẩy nhưng đầy phục tùng.
Hùng không đáp. Hắn bước tới ghế sofa da đen giữa phòng, ngồi xuống—”phịch”—và duỗi dài hai chân. Ngón tay hắn gõ nhẹ lên thành ghế—”cộp… cộp… cộp…”—và im lặng nhìn ba con chó cái trước mặt.
“Đứng dậy đi.” Hắn ra lệnh đột ngột. “Hôm nay không cần bò. Đứng thẳng lên—và nhìn tao.”
Ba người phụ nữ từ từ đứng dậy—những khớp xương kêu răng rắc—”rắc… rắc…”—sau nhiều giờ quỳ mỏi. Chúng đứng thẳng, hai tay vẫn khoanh sau lưng, mắt nhìn thẳng vào Hùng. Ba cặp mắt—phượng, nâu, sắc—long lanh ánh đèn, vừa sợ hãi vừa mong đợi.
“Tối nay sẽ có khách.” Hùng nói, giọng trầm và chậm rãi như đang thưởng thức từng từ. “Một vị khách đặc biệt. Người đàn ông đã nhìn thấy chúng mày bò trần truồng trên đường Nguyễn Văn Hưởng đêm qua. Người đàn ông đã đến gặp Kim Anh sáng nay và nói rằng… ông ta muốn trở thành nô lệ của tao.”
Diệu và Bích đồng loạt quay sang nhìn Kim Anh—mắt mở to. Kim Anh vẫn giữ nguyên tư thế, chỉ có cơ hàm hơi siết lại—”kẹt…”
“Ông Trần Văn Khang—chủ tịch tập đoàn Dược phẩm Khang Gia, tu luyện giả Luyện Khí tầng bảy.” Hùng đứng dậy khỏi ghế, bước tới gần Kim Anh. Hắn cúi xuống, nắm lấy cằm bà ta, nâng mặt bà ta lên. “Mày có biết ông ta là ai không? Mày đã giao dịch với ông ta bao nhiêu năm? Mày có biết ông ta có sở thích gì trong phòng ngủ không?”
“Dạ… thưa chủ nhân… con chỉ biết ông ta là đối tác… con không biết gì thêm…” Kim Anh thì thầm, mắt long lanh.
“Ông ta là một thằng madharchod thích bị đàn bà đánh đập.” Hùng cười khẩy—”hừ”—và buông cằm bà ta ra. “Ông ta đã chi hàng chục ngàn đô la cho những con đĩ chuyên nghiệp ở Singapore và Thái Lan—chỉ để được chúng nó quất roi vào lưng và nhổ nước bọt vào mặt. Và bây giờ—ông ta muốn tao. Muốn trở thành một con chó đực trong đế quốc của tao.”
Hắn bước lùi lại, khoanh tay trước ngực. “Nhưng tao không nhận đàn ông làm nô lệ tình dục. Tao chỉ nhận đàn bà—những con chó cái như chúng mày—vào hậu cung của tao. Vậy tao phải làm gì với ông ta đây? Hả? Nói đi—Kim Anh—mày là người quen biết ông ta lâu nhất. Mày nghĩ tao nên làm gì?”
Kim Anh hít một hơi sâu—”phù…”—và đáp: “Thưa chủ nhân… theo con nghĩ… ông ta có thể hữu dụng. Ông ta có tập đoàn dược phẩm—có thể cung cấp thuốc men, nguyên liệu, và che chắn pháp lý cho đế quốc. Ông ta cũng là tu luyện giả—dù chỉ là Luyện Khí tầng bảy. Và quan trọng nhất—ông ta đã nhìn thấy chúng con. Nếu không kiểm soát được ông ta… ông ta có thể trở thành mối đe dọa.”
“Thông minh lắm—con chó cái của tao.” Hùng gật đầu—và xoa đầu Kim Anh như xoa đầu một con thú cưng. “Đó chính là lý do tối nay tao mời ông ta đến đây. Không phải để nhận ông ta làm nô lệ—mà để uy hiếp. Để cho ông ta thấy quyền lực của tao. Để ông ta sợ hãi—và tự nguyện phục vụ tao như một tay sai, chứ không phải như một con chó cái trong cũi.”
Hắn rút điện thoại ra—”xoẹt”—và nhìn đồng hồ. “Bảy giờ mười lăm. Ông ta sẽ đến lúc bảy giờ ba mươi. Chúng mày có mười lăm phút để chuẩn bị.”
—
“Diệu—mày sẽ rót trà. Bích—mày sẽ đứng sau ghế tao, im lặng, như một món đồ trang trí. Kim Anh—mày sẽ ngồi cạnh tao. Tất cả mặc đồ đàng hoàng vào. Nhưng bên trong—vẫn đeo đồ chơi.”
Hùng mở chiếc hộp gỗ mun—”cạch”—và lấy ra ba bộ đồ chơi mới, khác với những bộ trước. Lần này là ba chiếc phích cắm hậu môn làm bằng thép phẫu thuật sáng bóng—dài mười hai centimet, đường kính bốn centimet—có gắn một viên ngọc ruby đỏ ở phần đế phẳng. Ba chiếc trứng rung hình quả trứng—dài mười centimet, đường kính bốn centimet, màu đen tuyền, kết nối Bluetooth với điện thoại Hùng. Và ba chiếc vòng đeo đùi bằng da đen—mỗi chiếc có một túi nhỏ chứa pin điều khiển từ xa.
“Đeo hết vào. Phích cắm vào đít—trứng rung vào lồn—vòng đeo vào đùi trái. Rồi mặc đồ vào.”
“Rẹt… rẹt… rẹt…” Ba con chó cái bò tới hộp gỗ, tay run rẩy cầm lấy những món đồ chơi.
Diệu là người đầu tiên nhét phích cắm vào đít—”chụt… phựt…” Cơ thắt hậu môn của ả co bóp—”thít… thít…”—rồi từ từ nuốt chửng lấy khối thép lạnh ngắt. Viên ruby đỏ áp sát vào lỗ đít—lấp lánh như một giọt máu. Tiếp theo—trứng rung. Ả banh hai mép thịt hồng hào ra—”slosh…”—dịch lồn đã bắt đầu rỉ ra từ lúc Hùng bước vào phòng—và nhét trứng rung vào. “Chụt…” Quả trứng đen chui vào khe thịt—và nằm gọn trên điểm G. Cuối cùng—vòng đeo đùi—”tạch”—khóa nhựa kêu lên khi ả thắt nó vào đùi trái, ngay dưới háng.
Bích làm theo—”phựt… chụt… tạch…” Khuôn mặt bà ta đỏ bừng khi trứng rung trượt vào lồn—và bà ta cắn môi để không rên lên.
Kim Anh—như mọi lần—làm dứt khoát nhất. “Phựt—” Phích cắm vào đít. “Chụt—” Trứng rung vào lồn. “Tạch—” Vòng đeo đùi. Xong. Bà ta đứng thẳng dậy—và nhìn Hùng.
“Tốt. Bây giờ mặc đồ vào. Tao đã chuẩn bị sẵn trong tủ.”
Hùng chỉ tay về phía tủ quần áo—và ba con chó cái bò tới—”rẹt… rẹt…”—rồi mở tủ.
Ba bộ đồ khác nhau. Một bộ sườn xám màu đỏ thẫm cho Diệu—bằng lụa Thượng Hải, thêu chỉ vàng hình phượng hoàng, xẻ tà cao đến tận hông, ôm sát cơ thể. Một bộ áo dài trắng cho Bích—bằng lụa Hà Đông, cổ cao, tà dài, thêu hoa sen bạc dọc theo thân áo. Một bộ váy đen ôm sát cho Kim Anh—bằng ren Pháp, xuyên thấu ở phần ngực và lưng, dài qua gối.
“Diệu—sườn xám. Bích—áo dài. Kim Anh—váy ren. Mặc vào—và không được mặc gì bên trong. Chỉ có đồ chơi trong người và những bộ đồ này thôi.”
“Sột soạt… sột soạt… sột soạt…”
Ba người phụ nữ mặc đồ—những lớp vải lụa và ren trượt lên cơ thể ướt át. Diệu mặc sườn xám đỏ—tà xẻ cao để lộ trọn cặp đùi trắng ngần, và mỗi khi ả bước đi, viên ruby đỏ trong đít ả lấp ló sau tà áo. Bích mặc áo dài trắng—tà áo dài che kín đôi chân, nhưng chất lụa mỏng tang vẫn để lộ đường viền của vòng đeo đùi bên dưới. Kim Anh mặc váy đen—phần ngực xuyên thấu để lộ rõ hai núm vú nâu sẫm cương cứng, và phần lưng trần để lộ hình xăm phượng hoàng đỏ rực kéo dài từ xương bả vai xuống tận mông.
“Cộp… cộp… cộp…”
Đúng bảy giờ ba mươi—chuông cửa reo.
“Hắn đến rồi.” Hùng nhếch môi—và bước ra cửa chính. Ba con chó cái đứng thành hàng sau lưng hắn—Diệu bên trái, Kim Anh bên phải, Bích lùi về phía sau.
—
Cánh cửa gỗ lim mở ra—”kẹt… kẹt…”
Trần Văn Khang đứng ở ngưỡng cửa—mặc vest xanh than cắt may thủ công, cà vạt lụa tím thẫm, giày da bóng loáng. Mái tóc muối tiêu chải chuốt, đôi mắt sắc lẹm dưới hàng lông mày rậm. Ông ta cầm một chai rượu vang đỏ—Château Margaux 1996—trên tay.
“Chào cậu Hùng—” Ông ta cúi đầu nhẹ—và mắt ông ta lướt qua ba người phụ nữ sau lưng Hùng. Một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong đôi mắt ấy—tia sáng của một kẻ đang nhìn thấy điều mình khao khát.
“Mời vào—ông Khang.” Hùng bước sang một bên, giọng lạnh lùng nhưng lịch sự.
Trần Văn Khang bước vào phòng khách—”cộp… cộp…”—và dừng lại giữa phòng, nơi tấm thảm Ba Tư trải dài dưới ánh đèn vàng. Ông ta nhìn quanh—thấy ba chiếc cũi thép ở góc phòng, thấy những sợi dây xích treo lủng lẳng trên tường, thấy chiếc hộp gỗ mun đen bóng vẫn còn mở nắp—và những món đồ chơi tình dục lấp lánh bên trong.
“Cậu có một căn nhà… thú vị đấy.” Ông ta mỉm cười—một nụ cười nửa lo lắng nửa thèm khát.
“Ngồi đi.” Hùng chỉ tay vào chiếc ghế bành đối diện sofa—và chính hắn ngồi xuống sofa. Kim Anh ngồi xuống cạnh hắn—sát đến mức đùi bà ta chạm vào đùi hắn. Diệu đứng bên trái ghế sofa—tay cầm khay trà. Bích đứng bên phải—im lặng như một pho tượng.
Trần Văn Khang ngồi xuống ghế bành—”phịch”—và đặt chai rượu lên bàn. “Tôi mang một chút quà—hy vọng cậu thích.”
“Cảm ơn. Diệu—rót trà cho khách.”
Diệu bước tới—”cộp… cộp…”—và cúi xuống rót trà vào tách sứ trắng. Khi ả cúi xuống, tà sườn xám đỏ xẻ cao để lộ trọn cặp đùi—và Trần Văn Khang nhìn thấy chiếc vòng đeo đùi da đen ở đùi trái của ả. Ông ta nuốt nước bọt—”ực…”
“Ông Khang này—” Hùng cầm tách trà lên, nhấp một ngụm—”ực”—rồi đặt xuống. “Tôi nghe nói ông muốn gặp tôi. Và tôi cũng nghe nói… ông muốn trở thành nô lệ của tôi. Có đúng không?”
Trần Văn Khang im lặng vài giây. Rồi ông ta đặt tách trà xuống—và nhìn thẳng vào mắt Hùng.
“Đúng.” Ông ta nói, giọng trầm và run rẩy. “Tôi đã tìm kiếm một người như cậu suốt hai mươi năm. Tôi có tiền—rất nhiều tiền. Tôi có quyền lực—tập đoàn dược phẩm của tôi là một trong những tập đoàn lớn nhất nước. Nhưng tôi… yếu. Tôi chỉ là Luyện Khí tầng bảy. Tôi không thể đột phá Trúc Cơ. Và tôi khao khát… phục tùng. Tôi khao khát được một người mạnh hơn tôi kiểm soát—sai khiến—trừng phạt.”
Ông ta cúi đầu xuống—và giọng ông ta nhỏ dần. “Tôi đã thấy ba người phụ nữ này—tối qua—bò trần truồng trên đường. Tôi thấy họ đeo vòng cổ. Tôi thấy họ đeo đuôi chó. Và tôi biết—họ là nô lệ của cậu. Họ đã thay đổi—mạnh hơn, trẻ hơn, đẹp hơn. Đó là điều tôi muốn. Tôi muốn phục tùng cậu—và đổi lại, tôi muốn cậu cho tôi sức mạnh.”
Hùng nhìn ông ta chằm chằm—rồi bật cười—”hà… hà… hà…” Một tràng cười lạnh lẽo, không chút ấm áp.
“Ông nghĩ tôi sẽ nhận một thằng đàn ông già—năm mươi lăm tuổi—làm nô lệ sao? Ông nghĩ tôi sẽ cho ông bú cặc tôi—như ba con chó cái này vẫn làm hàng ngày sao? Ông nhầm rồi—ông Khang ạ.”
Trần Văn Khang ngước lên—và trong mắt ông ta, một tia tuyệt vọng lóe lên. “Vậy… vậy cậu muốn gì ở tôi?”
“Tôi muốn ông làm tay sai cho tôi—không phải nô lệ. Ông sẽ dùng tập đoàn dược phẩm của ông để cung cấp thuốc men, nguyên liệu, và che chắn pháp lý cho đế quốc của tôi. Ông sẽ dùng mối quan hệ của ông để thu thập thông tin. Và đổi lại—tôi sẽ cho ông thứ ông khao khát.”
Hùng đứng dậy—và bước tới gần Trần Văn Khang. Hắn cúi xuống—và thì thầm vào tai ông ta: “Tôi sẽ cho ông được phục tùng. Nhưng không phải như một con chó cái trong cũi. Mà như một con chó săn—săn mồi cho tôi. Ông sẽ được quỳ dưới chân tôi—liếm giày tôi—và thỉnh thoảng, nếu ông làm tốt, tôi sẽ cho ông nhìn thấy ba con chó cái này phục vụ tôi. Đó là phần thưởng cho ông. Hiểu chưa?”
Trần Văn Khang thở gấp—”phù… phù…”—và gật đầu. “Tôi… tôi hiểu. Tôi đồng ý. Tôi sẽ làm tất cả những gì cậu yêu cầu.”
“Tốt. Vậy bắt đầu bài học đầu tiên ngay bây giờ.” Hùng đứng thẳng dậy—và chỉ tay xuống sàn. “Quỳ xuống.”
“Rầm—” Trần Văn Khang quỳ xuống ngay lập tức—hai đầu gối đập mạnh xuống sàn gỗ lim, mặt cúi gằm.
“Cởi giày tao ra. Dùng miệng.”
Trần Văn Khang run rẩy cúi xuống—và áp miệng vào giày da đen bóng của Hùng. Ông ta dùng răng cắn vào dây giày—”cạch… cạch…”—và kéo dây giày ra—”rẹt… rẹt…” Rồi ông ta dùng lưỡi đẩy gót giày ra khỏi chân Hùng—”slrk… chụt…” Chiếc giày rơi xuống—”phịch”—và để lộ bàn chân trần của Hùng. Ông ta lặp lại với chiếc giày còn lại—”cạch… rẹt… chụt… phịch…”—và giờ đây, Hùng đứng chân trần trên sàn gỗ.
“Liếm chân tao.”
“SLRK… SLOSH… NHÓP NHÉP…” Lưỡi Trần Văn Khang quét dọc theo mu bàn chân Hùng—từ gót chân lên đến ngón chân cái. Ông ta liếm từng kẽ ngón chân—”slrk… slrk…”—nước bọt chảy dọc theo lòng bàn chân Hùng. Ông ta mút lấy ngón chân cái—”slọt… slọt…”—và liếm vòng quanh móng chân—”slosh…” Mùi da giày hòa với mùi mồ hôi và nước bọt tạo thành một thứ mùi nồng nặc.
“Tốt. Bây giờ—nhìn lên đi. Nhìn ba con chó cái của tao—và tự sướng.”
Hùng búng tay—”tách”—và Diệu, Bích, Kim Anh đồng loạt bước tới. Chúng đứng thành hàng ngang trước mặt Trần Văn Khang—và bắt đầu cởi đồ.
“Sột soạt…” Diệu kéo khóa sườn xám—và chiếc váy đỏ trượt khỏi cơ thể ả, rơi xuống sàn—”phạch—” Ả trần truồng—chỉ còn vòng cổ da đen trên cổ, vòng đeo đùi ở đùi trái, và viên ruby đỏ lấp lánh ở đít.
Bích cởi áo dài trắng—từng chiếc cúc bung ra—”tạch… tạch… tạch…”—và tà áo dài rơi xuống, để lộ cơ thể nhỏ nhắn với bộ ngực săn chắc và vòng đeo đùi da đen trên đùi trái.
Kim Anh tuột váy đen xuống—”rẹt…”—và bước ra khỏi đống ren, cơ thể trần truồng với hình xăm phượng hoàng đỏ rực nổi bật trên nền da trắng ngần.
Ba con chó cái đứng đó—trần truồng, ướt át, đồ chơi trong lồn và đít—và bắt đầu mân mê cơ thể mình trước mặt Trần Văn Khang.
Diệu đưa tay xuống lồn—và banh hai mép thịt hồng hào ra—”slosh…” Dịch lồn chảy dọc theo đùi trong, thấm ướt vòng đeo đùi. Ả xoa nhẹ hạt le—”nhóp nhép… nhóp nhép…”—và rên lên—”ư… ưm…”
Bích bóp lấy hai núm vú nâu sẫm—”nhóp nhép…”—và vê tròn chúng giữa ngón tay—”slosh…” Bà ta thở gấp—”phù… phù…”—và tay kia mân mê phích cắm hậu môn trong đít—”chụt… chụt…”
Kim Anh không tự sướng. Bà ta đứng đó—hai tay sau lưng—và nhìn thẳng vào Trần Văn Khang với ánh mắt thách thức. Nhưng dịch lồn của bà ta vẫn chảy—”slosh… slosh…”—và nhỏ từng giọt xuống sàn—”pặc… pặc…” Cơ lồn bà ta siết chặt lấy trứng rung bên trong—và trứng rung vẫn chưa được bật.
“Bây giờ—bật trứng rung.” Hùng rút điện thoại ra—”bíp…”—và trượt thanh điều khiển.
“RZZZZ… RZZZZ… RZZZZ…”
Ba trứng rung đồng loạt hoạt động ở mức ba mươi phần trăm—và ba con chó cái rên lên—”mmmnph… ư… á…”—nhưng vẫn tiếp tục mân mê cơ thể.
Trần Văn Khang quỳ đó—mắt mở to, mồ hôi túa ra trên trán—và ông ta đưa tay xuống quần mình. “Cạch—” Ông ta mở khóa quần—và rút dương vật ra.
Dương vật ông ta—dài khoảng mười tám centimet, đường kính ba centimet, đầu dương vật màu đỏ sẫm, bao quy đầu đã tuột hết, những đường gân xanh nổi mờ—cương cứng và rỉ dịch—”slosh…” Ông ta bắt đầu vuốt—”nhóp nhép… nhóp nhép…”—tay di chuyển dọc theo thân dương vật, mắt vẫn dán vào ba cơ thể trần truồng trước mặt.
“Nhanh hơn đi—thằng behenchod già này.” Hùng quát—và đá nhẹ vào đùi ông ta—”phịch—” “Mày muốn làm chó săn của tao thì phải chứng minh đi. Sóc lọ đi—và nhìn những con chó cái của tao mà sóc. Đây là phần thưởng duy nhất mày được nhận tối nay.”
“Vâng… vâng… chủ nhân…” Trần Văn Khang rên lên—và tay ông ta di chuyển nhanh hơn—”nhóp nhép nhóp nhép nhóp nhép…” Dịch dương vật rỉ ra nhiều hơn—”slosh…”—chảy dọc theo thân dương vật, thấm ướt cả tay ông ta.
“Tăng mức rung lên sáu mươi phần trăm.” Hùng bấm điện thoại—”bíp—” và ba trứng rung tăng tốc.
“RZZZZ RZZZZ RZZZZ—”
“Ư… Á… CHỦ NHÂN…” Diệu rên lên—và ả cắn môi, tay vẫn xoa hạt le—”nhóp nhép nhóp nhép—” Dịch lồn bắn ra—”splortch—” bắn cả vào tay ả và xuống sàn.
Bích khuỵu gối—”phịch—” và ngồi sụp xuống sàn, hai tay vẫn bấu lấy núm vú, chân dang rộng, lồn phơi ra—trứng rung trong lồn rung bần bật—”RZZZZ RZZZZ—” và bà ta rên rỉ—”mmmnph… glrk…”
Kim Anh vẫn đứng—nhưng hai tay đã bấu chặt vào đùi, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt, và hình xăm phượng hoàng như đang múa dữ dội theo từng nhịp rung—”RZZZZ RZZZZ—”
“Á… Á… CHỦ NHÂN… CON SẮP RA… CON SẮP RA MẤT…” Trần Văn Khang rên lên—và tay ông ta vuốt điên cuồng—”nhóp nhép nhóp nhép—”
“Chưa được.” Hùng lạnh lùng nói—và giật mạnh tóc ông ta—”hự—” “Mày không được ra cho đến khi tao cho phép. Nếu mày ra—tao sẽ đuổi mày ra khỏi đây và không bao giờ gặp mày nữa. Hiểu chưa—thằng madharchod này?”
“Dạ… dạ… con hiểu… con sẽ cố…” Trần Văn Khang cắn môi—và tay ông ta chậm lại, run rẩy, cố kìm nén cơn khoái cảm đang dâng lên.
“Nhìn đi—nhìn con chó cái Kim Anh này.” Hùng ra hiệu—và Kim Anh bước tới gần Trần Văn Khang. Bà ta đứng ngay trước mặt ông ta—chân dang rộng, lồn ngang tầm mắt ông ta. “Banh lồn ra—cho thằng chó săn này thấy.”
Kim Anh cúi xuống—và dùng hai tay banh rộng hai mép thịt hồng hào—”slosh…” Dịch lồn chảy thành dòng—”slọt…”—và rơi xuống mặt Trần Văn Khang—”pặc…” Ông ta liếm môi—”slrk…”—và nếm vị dịch lồn của bà ta—mặn, hơi ngọt, mùi đặc trưng.
“Mày muốn liếm lồn con chó cái của tao không?” Hùng hỏi—và cười khẩy.
“Dạ… dạ… con muốn…” Trần Văn Khang rên lên.
“Vậy thì xin đi. Xin con chó cái đó—và xin cả tao nữa. Nói ‘Làm ơn cho con được liếm lồn của nô lệ chủ nhân’—nói đi.”
“Làm ơn… làm ơn cho con được liếm lồn của nô lệ chủ nhân…” Trần Văn Khang thì thầm—và nước mắt lăn dài trên má ông ta.
Kim Anh nhìn Hùng—và Hùng gật đầu. Bà ta bước tới—và ấn lồn mình vào mặt Trần Văn Khang.
“SLRK… SLOSH… NHÓP NHÉP…” Ông ta liếm ngay lập tức—lưỡi ông ta quét dọc theo khe thịt hồng hào, từ hạt le xuống đến lỗ lồn, rồi ngược lên. Ông ta mút lấy hạt le của bà ta—”slọt… slọt…”—và Kim Anh rên lên—”ư… ưm… chủ nhân… hắn liếm con…”
Tay Trần Văn Khang vẫn vuốt dương vật—”nhóp nhép nhóp nhép—” và ông ta vừa liếm lồn Kim Anh vừa tự sướng, mắt nhắm nghiền, nước mắt và dịch lồn hòa vào nhau trên mặt ông ta.
“Đủ rồi.” Hùng kéo Kim Anh ra—”phựt—” và lồn bà ta rời khỏi mặt ông Khang với một tiếng ướt át. “Mày đã thấy—và mày đã nếm. Nhưng mày sẽ không bao giờ được đụ những con chó cái của tao. Mày chỉ được nhìn—và liếm khi tao cho phép. Đó là số phận của mày—thằng chó săn già.”
“Dạ… con hiểu… con hiểu…” Trần Văn Khang gật đầu—và tay ông ta vẫn vuốt dương vật, giờ đã ướt đẫm dịch.
“Bây giờ—tao sẽ đụ một con chó cái trước mặt mày. Và mày sẽ nhìn—và mày sẽ không được ra. Nếu mày còn giữ được không ra cho đến khi tao cho phép—tao sẽ nhận mày làm chó săn. Nếu mày ra—cút ra khỏi đây và quên hết những gì mày đã thấy. Hiểu chưa?”
“Dạ… con hiểu…”
Hùng bước tới chỗ Diệu—người đang quỳ trên sàn, run rẩy vì trứng rung vẫn đang hoạt động ở mức sáu mươi phần trăm. Hắn nắm lấy tóc ả—và kéo ả đứng dậy—”hự…” Rồi hắn ấn ả cúi gập người xuống ghế sofa—mông chổng cao, lồn và đít phơi ra.
“Phựt—” Hắn rút phích cắm hậu môn ra khỏi đít ả—và viên ruby đỏ rời khỏi lỗ đít với một tiếng “slọt—” Dịch nhầy trong suốt chảy ra—”slosh…”—thấm ướt cả đùi ả.
“Phựt—” Trứng rung cũng được rút ra khỏi lồn—”splortch—” và dịch lồn bắn tung tóe, dính vào tay Hùng, vào ghế sofa.
Hùng cởi quần jeans—”xoẹt…”—và dương vật hắn bật ra—hai mươi tám centimet, sáu centimet đường kính, đầu dương vật tím sẫm bóng loáng, những đường gân xanh nổi cuồn cuộn, hai tinh hoàn căng tròn như hai quả trứng gà. Tinh dịch đã rỉ ra từ lỗ sáo—”slosh…”—một giọt trắng đục, đặc quánh, chảy dọc theo thân dương vật.
“NHÌN ĐI—THẰNG CHÓ SĂN GIÀ—” Hùng quát—và đâm dương vật vào lồn Diệu.
“PHẬP—”
“Á… Á… CHỦ NHÂN…” Diệu hét lên—và lồn ả siết chặt lấy dương vật Hùng—”thít… thít…” Dịch lồn trào ra—”slosh…”—bắn tung tóe quanh gốc dương vật.
“PHỰC… PHỰC… PHỰC…” Hùng bắt đầu đụ—những cú thúc mạnh bạo, sâu đến tận cổ tử cung. Mỗi cú thúc đẩy ả về phía trước—”rầm… rầm…”—và ghế sofa rung lên. Bầu vú ả đung đưa theo nhịp—”bành bạch… bành bạch…”—và ả rên rỉ không ngừng—”á… á… chủ nhân… sâu quá… mạnh quá…”
Trần Văn Khang quỳ đó—mắt mở to, tay vẫn vuốt dương vật—”nhóp nhép nhóp nhép—” nhưng ông ta cố kìm nén, cố không ra, dù dương vật ông ta đã căng cứng đến mức muốn nổ tung.
“Phực… phực… phực… SPLORTCH… SPLORTCH…” Dịch lồn của Diệu bắn ra mỗi khi Hùng rút ra—ướt đẫm cả đùi ả và đùi hắn. Tiếng “phực… phực… slosh… splortch…” vang lên hỗn loạn trong phòng khách.
“Bây giờ—đít.” Hùng rút dương vật ra khỏi lồn Diệu—”phựt—” và dí dương vật vào lỗ đít ả—nơi vẫn còn giãn rộng và ướt đẫm gel bôi trơn. “PHẬP—” Hắn đâm vào.
“Ư… Ư… Á… Á…” Diệu rên lên—và đít ả siết chặt lấy dương vật Hùng—”thít… thít…” Dịch nhầy từ trực tràng trào ra—”slosh…”—hòa với gel bôi trơn tạo thành một hỗn hợp trắng đục quanh gốc dương vật.
“PHỰC… PHỰC… PHỰC…” Hùng đụ đít ả với tốc độ nhanh hơn—mỗi cú thúc đẩy ả về phía trước, mặt ả úp vào đệm ghế sofa, mông chổng cao, đít nuốt chửng toàn bộ dương vật—”glrp… glrp…”
Trần Văn Khang nhìn—và tay ông ta vuốt nhanh hơn—”nhóp nhép nhóp nhép—” Mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt ông ta, và ông ta cắn môi đến bật máu—”tách…”—để kìm nén cơn khoái cảm.
“Tao sắp ra rồi—và mày sẽ nhận tinh dịch của tao—thằng chó săn.” Hùng rút dương vật ra khỏi đít Diệu—”phựt—” và bước tới trước mặt Trần Văn Khang. Hắn nắm lấy dương vật—và bắt đầu vuốt—”nhóp nhép… nhóp nhép…”—ngay trước mặt ông ta.
“PHỌT—”
Cú xuất tinh đầu tiên bắn thẳng vào mặt Trần Văn Khang—một dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh như keo, vón thành từng cục lớn—”phọt… phọt… phọt…”—đầy ắp mặt ông ta, dính trên trán, trên mắt, trên mũi, trên miệng. Tinh dịch chảy dọc theo má—”slosh…”—và nhỏ xuống cổ áo vest xanh than—”pặc… pặc…”
“PHỌT—PHỌT—PHỌT—” Hùng xuất tinh liên tiếp—ba cú nữa bắn vào mặt ông ta—và lượng tinh dịch nhiều đến mức tràn ngập cả khuôn mặt ông ta, nhỏ từng giọt xuống sàn—”pặc… pặc… pặc…”
“Bây giờ—nuốt đi. Và mày có thể ra.” Hùng ra lệnh—và buông dương vật ra.
Trần Văn Khang há miệng—”a…”—và tinh dịch trên môi ông ta chảy vào miệng—”slosh…” Ông ta nuốt—”ực… ực…”—và tay ông ta vuốt dương vật lần cuối—”nhóp nhép—”
“PHỌT—PHỌT—” Ông ta xuất tinh—dòng tinh dịch của chính ông ta bắn ra, nhưng ít hơn và loãng hơn nhiều so với Hùng—”splortch…”—bắn lên sàn gỗ lim.
“Tốt. Mày đã vượt qua bài kiểm tra.” Hùng nhếch môi—và đưa chân ra. “Liếm sạch tinh dịch trên sàn đi—rồi chúng ta sẽ nói chuyện công việc.”
“SLRK… SLOSH… NHÓP NHÉP…” Trần Văn Khang cúi xuống—và liếm sạch tinh dịch của chính mình trên sàn gỗ, rồi liếm cả tinh dịch của Hùng dính trên mặt mình—tay thu gom từng giọt và đưa vào miệng—”slrk… ực…”
Hùng quay sang ba con chó cái—và vỗ tay—”bốp… bốp…” “Diệu, Bích, Kim Anh—bò vào cũi đi. Tối nay chúng mày ngủ sớm. Còn tao và con chó săn mới có việc cần bàn.”
“Rẹt… rẹt… rẹt…” Ba con chó cái bò về phía ba chiếc cũi thép—và lần lượt chui vào. Hùng không khóa cửa cũi tối nay—chỉ đóng lại—”tạch… tạch… tạch…”—và để chúng nằm nghỉ.
Hắn quay lại Trần Văn Khang—người vừa liếm xong sàn nhà và đang quỳ chờ lệnh tiếp theo.
“Ông Khang—từ nay ông là chó săn của tôi. Ông sẽ dùng mọi nguồn lực của tập đoàn dược phẩm để phục vụ tôi. Ông sẽ báo cáo cho tôi mỗi tuần một lần—và sẽ nhận phần thưởng nếu làm tốt. Nhưng nhớ—nếu ông phản bội tôi—tôi sẽ hủy hoại ông. Không chỉ bằng vũ lực—mà bằng chính những bí mật của ông. Tôi có video ông vừa liếm lồn nô lệ của tôi—và tự sướng. Nếu video này lộ ra—ông biết điều gì sẽ xảy ra với danh tiếng của chủ tịch tập đoàn dược phẩm Khang Gia rồi đấy.”
“Dạ… con hiểu… con xin thề trung thành với chủ nhân…” Trần Văn Khang cúi đầu chạm trán xuống sàn—”cộp—”
“Tốt. Bây giờ ra về đi. Ngày mai—ông sẽ nhận được chỉ thị đầu tiên. Và nhớ—đừng bao giờ tự ý đến đây nếu không được gọi.”
“Dạ… vâng… cảm ơn chủ nhân…” Trần Văn Khang đứng dậy—run rẩy—và bước ra khỏi biệt thự. Cánh cửa đóng lại sau lưng ông ta—”rầm—”
—
Mười giờ đêm. Phòng khách biệt thự Võ gia.
Hùng ngồi trên ghế sofa—dương vật đã mềm nhưng vẫn còn dính tinh dịch và dịch lồn, lấp lánh dưới ánh đèn. Hắn cầm điện thoại lên—và mở file “TRẦN VĂN KHANG”—gõ thêm dòng: “Đã thuần hóa. Chó săn số một.”
Rồi hắn nhìn về phía ba chiếc cũi—nơi ba con chó cái đã ngủ say, mệt mỏi sau một ngày dài. Hắn đứng dậy—và bước tới cũi của Kim Anh. Hắn mở cửa cũi—”tạch”—và cúi xuống, thì thầm vào tai bà ta:
“Kim Anh—mày làm tốt lắm hôm nay. Ngày mai—tao sẽ thưởng cho mày. Một mình mày.”
Kim Anh mở mắt—và nhìn hắn với đôi mắt long lanh, môi mấp máy—”Cảm ơn chủ nhân…”
Hùng khóa cửa cũi lại—”tạch”—và trở về ghế sofa. Hắn nhìn ra cửa kính—nơi ánh trăng bạc đang rọi xuống khu vườn Thảo Điền—và lên kế hoạch cho mục tiêu tiếp theo.
Đế quốc nô lệ—giờ đã có ba con chó cái và một con chó săn.
Và nó sẽ còn lớn mạnh hơn nữa.