Quyền lực bước lên – Update Chương 30
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30
Tác Giả: Bào ra đá
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 06/08/2026
CHƯƠNG 15: BÀI HỌC CÔNG KHAI
Sáu giờ sáng. Biệt thự Võ gia, Thảo Điền.
Ánh bình minh lọt qua khe rèm cửa kính phòng khách—những vệt sáng vàng nhạt vằn lên sàn gỗ lim bóng loáng, lên ba chiếc cũi thép không gỉ đặt thẳng hàng ở góc phòng. Trong mỗi cũi—một cơ thể trần truồng co quắp trên tấm đệm cao su đen, máy rung chữ U vẫn còn hoạt động ở chế độ thấp nhất—”rzzz… rzzz… rzzz…”—pin đã gần cạn sau suốt một đêm dài không ngừng nghỉ.
Lý Hùng đứng trước cửa kính, tay cầm ly cà phê đen nóng hổi bốc khói—”sùng sục…”—mắt nhìn ra khu vườn Thảo Điền còn mờ sương. Hắn mặc quần jeans đen bó sát, phần thân trên để trần—những múi cơ bụng rõ nét lấp lánh trong ánh ban mai, dương vật còn mềm nằm gọn trong quần nhưng đường chỉ may đã căng lên đầy hứa hẹn.
Hắn nhấp một ngụm cà phê—”ực…”—rồi quay lại nhìn ba chiếc cũi.
“Bíp—” Hắn bấm nút điều khiển, và ba máy rung chữ U đồng loạt tắt—”rè… rè… phụt—” Ba cơ thể trong cũi giật nhẹ khi dòng rung đột ngột biến mất sau suốt tám giờ liên tục.
“Dậy đi. Sáu giờ sáng rồi. Bài học hôm nay bắt đầu sớm.”
Ba con chó cái cựa mình trong cũi—”rẹt… rẹt…”—và từ từ mở mắt. Những đôi mắt sưng húp vì thiếu ngủ—phượng, nâu, sắc—chớp chậm chạp trong ánh sáng ban mai. Những sợi dây xích bạc nối vú-hạt le-lưỡi vẫn còn kêu lách cách—”lạch cạch… lạch cạch…”—mỗi khi chúng cử động. Những chiếc butt plug bạc vẫn nằm nguyên trong ba cái đít—7 centimet trong đít Kim Anh, 6 centimet trong đít Bích, 5 centimet trong đít Diệu—phần đế phẳng sáng bóng phản chiếu ánh bình minh.
Hùng bước tới gần ba chiếc cũi, tay rút chìa khóa từ túi quần—”xoẹt… lạch cạch…”
“Mở cửa cũi—từng đứa một. Nhưng trước khi ra—phải đọc to lời tuyên thệ. Tao đã viết sẵn trên giấy—dán trên cửa cũi của từng đứa. Đọc đi.”
Ba con chó cái dụi mắt, nhìn lên phía trên cửa cũi—nơi ba tờ giấy trắng được dán băng keo trong, viết tay bằng mực đen nét chữ cứng cáp của Hùng.
Diệu là người đầu tiên đọc—giọng khản đặc vì cặt giả trong miệng đã gây tê lưỡi suốt đêm qua, nhưng ả vẫn cố gắng phát âm rõ ràng:
“Con… con là Hoàng Xuân Diệu. Con là con chó cái của chủ nhân Lý Hùng. Con xin thề—bằng mạng sống của con gái con, bằng linh căn của con—rằng con sẽ phục tùng chủ nhân tuyệt đối. Lồn con, đít con, miệng con, toàn bộ thân thể con—đều thuộc về chủ nhân. Con xin thề sẽ không bao giờ phản bội, không bao giờ che giấu, không bao giờ từ chối bất kỳ mệnh lệnh nào. Nếu con phản bội—xin cho lồn con khô héo, đít con nứt toác, và con gái con chết trong đau đớn.”
Giọng ả run lên ở câu cuối—nhưng ả vẫn đọc hết, và khi đọc xong, ả cúi đầu chạm trán xuống đệm cao su—”phịch—” Nước mắt lăn dài trên má.
“Tốt. Ra đi.”
Hùng mở khóa cũi—”tạch”—và Diệu bò ra—”rẹt… rẹt…”—quỳ trên sàn gỗ lim, tay sau lưng, chân dang rộng bằng vai.
“Bích—đến lượt mày.”
Trần Ngọc Bích run rẩy nhìn tờ giấy dán trên cửa cũi. Bà ta hít một hơi sâu—”phù…”—và bắt đầu đọc, giọng cao hơn Diệu, ngắt quãng hơn:
“Con… con là Trần Ngọc Bích. Con là con chó cái của chủ nhân Lý Hùng. Con xin thề—bằng danh dự của một hiệu trưởng, bằng tu vi Trúc Cơ của con—rằng con sẽ phục tùng chủ nhân tuyệt đối. Lồn con, đít con, miệng con—đều là của chủ nhân. Con xin thề sẽ để chủ nhân đụ con bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, bằng bất cứ cách nào chủ nhân muốn. Nếu con phản bội—xin cho con bị đuổi khỏi trường đại học, bị cả xã hội khinh bỉ, và chết trong nhục nhã.”
Bà ta đọc xong—và gục đầu xuống đệm—”phịch—” Nước mắt thấm ướt cả tấm cao su đen.
“Tạch—” Cửa cũi mở, và Bích bò ra—”rẹt… rẹt…”—quỳ cạnh Diệu.
“Kim Anh—mày cuối cùng.”
Võ Thị Kim Anh ngồi thẳng lưng trong cũi—dù cũi chỉ cao bảy mươi centimet, không đủ để ngồi thẳng hoàn toàn, nhưng bà ta vẫn cố gắng giữ tư thế ngay ngắn nhất có thể. Đôi mắt sắc lẹm của bà ta nhìn thẳng vào tờ giấy—và bà ta đọc, giọng trầm, đều, không run rẩy:
“Con là Võ Thị Kim Anh—CEO của Võ Gia Thương Hội, tu luyện giả Trúc Cơ hậu kỳ viên mãn. Con xin thề—bằng toàn bộ tài sản Võ gia, bằng mạng sống của con trai con Võ Gia Bảo, bằng linh căn của con—rằng con hoàn toàn thuộc về chủ nhân Lý Hùng. Lồn con, đít con, miệng con, vú con, toàn bộ thân thể con—là tài sản của chủ nhân từ giây phút này cho đến khi chủ nhân vứt bỏ con. Con xin thề sẽ dùng toàn bộ quyền lực, tiền bạc, và mối quan hệ của Võ Gia Thương Hội để phục vụ chủ nhân. Con xin thề sẽ không để bất kỳ người đàn ông nào khác chạm vào con. Nếu con phản bội—xin cho con trai con chết trong đau đớn, Võ Gia Thương Hội sụp đổ, và con bị thiêu sống trong lửa địa ngục.”
Bà ta đọc xong—và cúi đầu chậm rãi, không phải gục xuống như hai người kia, mà là một cái cúi đầu có kiểm soát—”cộp—” trán chạm vào đệm.
“Tốt nhất trong ba đứa.” Hùng mở cửa cũi—”tạch”—và Kim Anh bò ra—”rẹt… rẹt…”—quỳ bên phải hai người kia.
Ba con chó cái quỳ thành hàng ngang trên sàn gỗ lim—trần truồng, butt plug bạc trong đít, dây xích bạc nối vú-hạt le-lưỡi lấp lánh, máy rung chữ U đã tắt nhưng vẫn còn nằm trong lồn—và mỗi đứa vừa đọc xong lời tuyên thệ bằng chính mạng sống của những người thân yêu nhất.
Hùng bước tới, tay cầm ba chiếc khăn giấy ướt—và lau mặt cho từng đứa. “Lau nước mắt đi. Hôm nay không phải ngày để khóc. Hôm nay là ngày đầu tiên của bài học công khai—và chúng mày cần phải mạnh mẽ.”
Hắn ném khăn giấy vào sọt rác—”phịch—” và bước về phía bàn ăn, nơi một chiếc khay inox lớn đã được chuẩn bị sẵn. Trên khay—ba bát cháo yến mạch nóng hổi bốc khói, ba quả trứng gà luộc, ba ly sữa đậu nành, và ba viên đan dược Hoàng cấp màu xanh lục—loại đan dược bổ sung linh khí mà Hùng đã mua từ thương hội ngầm với giá cắt cổ.
“Bữa sáng—trên bàn. Nhưng chúng mày sẽ không ăn bằng tay—và cũng không ăn trên bàn. Bò lại đây—và tao sẽ đút cho từng đứa. Như chim non mớm mồi.”
“Rẹt… rẹt… rẹt…”
Ba con chó cái bò tới chân bàn ăn—và quỳ thành hàng ngang, mặt ngước lên, miệng há ra—”a… a… a…”—như những con chim non đang chờ mồi.
Hùng cầm thìa—”lạch cạch”—múc một thìa cháo yến mạch, thổi nhẹ—”phù… phù…”—và đút vào miệng Diệu. “Nhóp nhép… ực…” Ả nhai và nuốt—mắt nhắm lại, tận hưởng hương vị ấm nóng của bữa sáng đầu tiên trong ngày.
Thìa thứ hai—cho Bích. “Nhóp nhép… gulp…” Bà ta nuốt vội—và nước cháo dính trên cằm.
Thìa thứ ba—cho Kim Anh. “Nhóp nhép… ực…” Bà ta nhai chậm rãi, mắt nhìn thẳng vào Hùng khi ăn—một tia biết ơn lóe lên trong đôi mắt sắc lẹm.
Hùng thay phiên đút cháo, đút trứng, đút sữa—từng thìa một, từng ngụm một—cho đến khi ba bát cháo cạn sạch, ba quả trứng biến mất, ba ly sữa trống rỗng. Cuối cùng—hắn nhặt ba viên đan dược Hoàng cấp—và đút vào miệng từng đứa.
“Ngậm đi—đừng nuốt vội. Đây là đan dược bổ sung linh khí. Để nó tan từ từ trong miệng—linh khí sẽ thấm vào kinh mạch. Tao đã bỏ ra ba viên đan dược Hoàng cấp cho chúng mày—mỗi viên trị giá bằng nửa tháng lương của một giám đốc. Đừng phụ lòng tao.”
Ba con chó cái ngậm đan dược trong miệng—và cảm nhận linh khí từ từ lan tỏa qua lưỡi, qua vòm miệng, xuống cổ họng, vào đan điền. Những luồng khí ấm áp chạy dọc theo kinh mạch—xoa dịu những cơn đau nhức từ cơ bắp sau một đêm co quắp trong cũi, hồi phục năng lượng đã mất vì máy rung hoạt động suốt tám giờ.
“Bây giờ—đứng dậy đi. Không phải bò nữa. Bài học hôm nay—chúng mày sẽ học cách làm người trở lại.”
Ba người phụ nữ nhìn nhau—rồi nhìn Hùng, ánh mắt ngỡ ngàng. Làm người trở lại? Sau tất cả những gì đã trải qua—lại được đứng thẳng?
“Đứng dậy đi. Nhưng nhớ—chúng mày vẫn là chó cái của tao. Chỉ là hôm nay—tao cần chúng mày đóng vai người. Bài học công khai—nghĩa là chúng mày sẽ ra ngoài xã hội, gặp gỡ người khác, làm việc như những người bình thường. Nhưng bên trong—chúng mày vẫn sẽ đeo đồ chơi. Vẫn sẽ ướt lồn. Vẫn sẽ không được ra. Và tối nay—khi quay về đây, tao sẽ kiểm tra. Đứa nào làm tốt—sẽ được thưởng. Đứa nào để lộ—sẽ bị phạt.”
Hùng bước tới tủ quần áo—và lấy ra ba bộ vest công sở được treo sẵn từ tối qua. Một bộ trắng ngà cho Diệu—áo blazer cắt may thủ công, váy bút chì dài qua gối, áo sơ mi lụa cổ chữ V. Một bộ xám nhạt cho Bích—áo khoác dáng dài, quần tây ống đứng, áo sơ mi cotton trắng cổ đức. Một bộ đen tuyền cho Kim Anh—áo blazer thắt eo, váy ôm sát, áo ren đen xuyên thấu.
“Thay đồ đi. Nhưng trước khi mặc—phải tháo hết đồ chơi cũ ra, và đeo đồ chơi mới vào.”
Hắn mở chiếc hộp gỗ mun đen bóng—”cạch”—và lấy ra ba bộ đồ chơi mới tinh, chưa từng dùng. Ba chiếc trứng rung thế hệ mới—dài tám centimet, đường kính ba centimet, làm bằng silicon y tế trong suốt, có thể nhìn thấy mạch điện nhỏ xíu bên trong. Điểm khác biệt—chúng có kết nối Bluetooth với điện thoại của Hùng, và có thể rung theo mười chế độ khác nhau, từ “thì thầm” đến “bão tố”. Pin sạc đầy—có thể hoạt động liên tục mười hai giờ.
Ba bộ kẹp núm vú kiểu mới—mỏng hơn, nhẹ hơn, làm bằng titanium mạ vàng, gần như vô hình dưới lớp áo sơ mi. Và ba chiếc phích cắm hậu môn hình chữ T—thiết kế siêu mỏng, phần đế phẳng áp sát vào khe mông, không để lại dấu vết dưới lớp quần áo bó sát. Mỗi phích cắm dài mười centimet, đường kính ba centimet—nhỏ hơn nhiều so với những butt plug bạc đang ở trong đít chúng.
“Tháo đồ chơi cũ ra—và đeo đồ chơi mới vào. Nhanh lên—bảy giờ sáng chúng ta phải rời khỏi biệt thự.”
Ba người phụ nữ tuân lệnh.
“Phựt… phựt… phựt…” Ba chiếc butt plug bạc lần lượt rời khỏi ba cái đít—và những tiếng “slọt… slosh…” vang lên khi gel bôi trơn và dịch nhầy chảy ra. Những lỗ đít đỏ ửng, giãn rộng sau một đêm bị nút chặt, co bóp liên hồi—”thít… thít…”—như những cái miệng nhỏ đang thở.
“Tách… tách… tách…” Mười hai chiếc kẹp rời khỏi mười hai núm vú, ba hạt le, và ba cái lưỡi. Những vết hằn đỏ in sâu trên da—dấu vết của tám giờ bị kẹp liên tục. Ba con chó cái thở phào—”phù… phù… phù…”—và xoa nhẹ lên những chỗ bị kẹp.
“Tách… tách… tách…” Ba máy rung chữ U được rút ra khỏi ba cái lồn—ướt đẫm dịch lồn tích tụ suốt đêm qua—”slosh… slosh…”—và dịch lồn chảy dọc theo đùi trong, nhỏ từng giọt xuống sàn gỗ—”pặc… pặc…”
“Bây giờ—đeo đồ chơi mới vào. Tự làm đi—tao sẽ không giúp. Và nhớ—phải bảo đảm chúng không rơi ra ngoài, không gây tiếng động, không để lộ dưới quần áo. Đây là một phần của bài học.”
Diệu cầm trứng rung mới lên—và banh rộng hai mép thịt hồng hào—”chụt…” Trứng rung chui vào lồn ả—trong suốt, lấp lánh—và nằm gọn ngay trên điểm G. Ả rên nhẹ—”ư…”—rồi cầm phích cắm chữ T, bôi gel bôi trơn—”nhóp nhép…”—và dí vào lỗ đít. “Phựt…” Phích cắm chui vào dễ dàng—và phần đế phẳng áp sát vào khe mông ả, gần như vô hình. Cuối cùng—hai chiếc kẹp núm vú titanium mạ vàng—”tách… tách…”—ngoạm vào hai núm vú hồng hào. Nhẹ hơn kẹp cũ nhiều—nhưng vẫn đủ để nhắc nhở ả về thân phận.
Bích làm theo—”chụt… phựt… tách… tách…”—và khi đeo xong, bà ta đứng dậy, cảm nhận những vật thể lạ trong cơ thể. Trứng rung trong lồn—im lặng, chưa được bật. Phích cắm trong đít—êm ái, không đau. Kẹp núm vú—ẩn dưới lớp áo sơ mi.
Kim Anh—như thường lệ—làm nhanh nhất, dứt khoát nhất. “Chụt—” Trứng rung vào lồn. “Phựt—” Phích cắm vào đít. “Tách… tách—” Kẹp núm vú vào hai đầu vú nâu sẫm. Xong. Bà ta đứng thẳng người—và nhìn Hùng chờ lệnh tiếp theo.
“Tốt. Bây giờ—mặc quần áo vào. Và nhớ—không được mặc quần lót. Không được mặc áo ngực. Chỉ có quần áo bên ngoài thôi.”
Ba người phụ nữ mặc đồ—”sột soạt… sột soạt…” Những bộ vest công sở khoác lên cơ thể trần truồng—che đi những chiếc kẹp núm vú, những trứng rung, những phích cắm. Nhưng bên dưới lớp vải—cả ba đều đang mang trong mình những món đồ chơi tình dục, sẵn sàng rung lên bất cứ lúc nào.
Diệu mặc bộ vest trắng ngà—tóc đen búi cao, đôi mắt phượng đã khô nước mắt, gương mặt trang điểm nhẹ che đi vẻ mệt mỏi. Ả nhìn vào gương—”tách”—và thấy một nữ tổng giám đốc quyền lực. Nhưng ả biết—bên trong lớp váy bút chì bó sát kia, lồn ả đang ướt đẫm, đít ả đang bị nút chặt, và vú ả đang bị kẹp đau.
Bích mặc bộ vest xám nhạt—kính áp tròng thay cho cặp kính cũ, tóc xõa ngang vai, gương mặt trẻ hơn hẳn nhờ tinh dịch của Hùng. Bà ta nhìn vào gương—và thấy một nữ hiệu trưởng đáng kính. Nhưng bà ta biết—bên trong lớp quần tây ống đứng kia, những chiếc chuông nhỏ trên núm vú (từ bộ kẹp mới) sẽ kêu leng keng nếu bà ta bước đi quá mạnh.
Kim Anh mặc bộ vest đen tuyền—tóc bob đen bóng, đôi mắt sắc lẹm, gương mặt lạnh lùng như thường ngày. Bà ta nhìn vào gương—và thấy một nữ CEO quyền lực. Nhưng bà ta biết—bên trong lớp áo ren đen xuyên thấu kia, hình xăm phượng hoàng đỏ rực đang ẩn hiện sau mỗi nhịp thở.
“Bây giờ—ra xe. Tao sẽ chở từng đứa đến chỗ làm. Nhưng trên đường đi—sẽ có bài học.” Hùng cầm điện thoại lên—”bíp… bíp… bíp…”—và bật ứng dụng điều khiển đồ chơi. Ba thanh trượt hiện lên màn hình—Diệu, Bích, Kim Anh—mỗi thanh trượt có thể điều chỉnh từ 0 đến 100.
“Rời khỏi biệt thự thôi. Và nhớ—hôm nay là thứ Hai. Một ngày làm việc bình thường. Hãy cư xử như những người phụ nữ quyền lực mà xã hội nghĩ về chúng mày. Nhưng bên trong—chúng mày là những con chó cái đang bị tao điều khiển từ xa.”
—
Bảy giờ mười lăm sáng. Xe Mercedes S-Class màu đen lăn bánh ra khỏi cổng biệt thự Võ gia—”vrùm… vrùm…”—và hòa vào dòng xe cộ đông đúc trên đường Nguyễn Văn Hưởng. Hùng ngồi sau tay lái—mắt nhìn đường, tay trái cầm điện thoại mở sẵn ứng dụng điều khiển. Ba con chó cái ngồi ở ghế sau—im lặng, căng thẳng, chờ đợi.
“Diệu—mày đến công ty trước. Trên đường đi—tao sẽ bật trứng rung của mày ở mức hai mươi phần trăm. Đủ để mày ướt lồn—nhưng không đủ để mày mất kiểm soát. Nhớ—mày có cuộc họp với đối tác lúc chín giờ sáng. Đừng để họ thấy mày rên rỉ trên bàn họp.”
Hắn trượt thanh điều khiển của Diệu lên—”bíp”—và trứng rung trong lồn ả bắt đầu rung.
“RZZZZ…” Một tiếng rung khe khẽ—như tiếng điện thoại rung trong túi—và Diệu giật nhẹ. Ả siết chặt hai đùi vào nhau—”sột soạt…”—và hít một hơi sâu—”phù…” Cơn rung nhẹ nhàng nhưng dai dẳng—xoáy vào điểm G, khuấy động dịch lồn đã tích tụ từ đêm qua—và ả cảm thấy một dòng dịch ấm nóng bắt đầu rỉ ra, thấm ướt mép váy bút chì.
“Bích—mày đến trường đại học lúc tám giờ. Trên đường—trứng rung của mày sẽ ở mức ba mươi phần trăm. Mày có buổi giảng cho sinh viên lúc chín giờ—hãy đứng trên bục giảng và giảng bài như bình thường. Và đừng để sinh viên thấy mày run rẩy.”
“Bíp—” Trứng rung của Bích bắt đầu rung—mạnh hơn Diệu một chút—”RZZZZ RZZZZ…” Bà ta cắn môi—”hự…”—và hai tay bấu chặt vào ghế da. Cơn rung lan từ lồn lên khắp cơ thể—và bà ta cảm thấy mặt mình đỏ bừng—một phản ứng không thể kiểm soát.
“Kim Anh—mày sẽ về Võ Gia Thương Hội. Tao sẽ không bật trứng rung của mày trên đường—vì mày là người mạnh nhất. Nhưng khi mày bước vào văn phòng—tao sẽ bật nó ở mức năm mươi phần trăm. Không báo trước. Và mày sẽ phải tiếp tục làm việc—gặp gỡ đối tác, ký hợp đồng, điều hành công ty—trong khi lồn mày đang rung bần bật.”
Kim Anh nhìn thẳng vào gương chiếu hậu—và gật đầu. “Con hiểu… thưa chủ nhân.”
“Tốt. Bây giờ—xuống xe đi. Diệu—mày xuống trước. Đây là trước cổng công ty Phượng Hoàng BioTech.”
Xe dừng lại trước tòa nhà kính cao hai mươi tầng ở quận 1—trụ sở của Phượng Hoàng BioTech. Cổng chính bằng kính cường lực phản chiếu ánh nắng ban mai—và những nhân viên mặc đồng phục trắng đang lần lượt bước vào.
Diệu mở cửa xe—”cạch”—và bước ra ngoài. Đôi giày cao gót đen—”cộp… cộp…”—nện xuống vỉa hè. Ả chỉnh lại váy—và bước về phía cổng công ty. Nhưng mỗi bước đi—trứng rung trong lồn ả lại xoáy vào điểm G—”RZZZZ…”—và ả phải cố gắng hết sức để giữ gương mặt bình thản, để không cắn môi, để không siết chặt đùi.
“Chào chị Diệu ạ!” Cô bảo vệ ở cổng cúi đầu chào.
“Ừ… chào em…” Diệu đáp lại—giọng hơi run, nhưng vẫn đủ bình thường để không ai nghi ngờ. Ả bước qua cửa kính—và biến mất vào bên trong tòa nhà.
“Bích—đến lượt mày.”
Xe tiếp tục lăn bánh—và dừng lại trước cổng Đại học Quốc tế Sài Gòn ở quận Thủ Đức. Những sinh viên đeo ba lô đang lũ lượt bước vào cổng—tiếng cười nói vang lên rộn ràng trong nắng sớm.
Bích bước ra khỏi xe—”cộp… cộp…”—và ngay lập tức, trứng rung ở mức ba mươi phần trăm khiến bà ta suýt khuỵu gối. “RZZZZ RZZZZ—” Cơn rung mạnh đến mức bà ta phải vịn vào cửa xe một lúc—”phù… phù…”—trước khi có thể bước đi.
“Cô Bích ơi! Cô khỏe không ạ?” Một nữ sinh viên chạy lại—áo dài trắng bay trong gió.
“Ừ… cô khỏe… cảm ơn em…” Bích cố gắng mỉm cười—và bước qua cổng trường, từng bước một, cẩn thận, chậm rãi. Dịch lồn đã thấm ướt đũng quần tây—và bà ta chỉ biết cầu nguyện rằng màu xám nhạt của quần sẽ không để lộ vết ướt.
“Kim Anh—cuối cùng.”
Xe dừng trước tòa nhà Võ Gia Thương Hội—một tòa nhà mười lăm tầng ở quận 3, mặt tiền ốp đá granite đen bóng. Biển hiệu bằng đồng—”VÕ GIA THƯƠNG HỘI”—sáng lấp lánh dưới ánh nắng.
Kim Anh bước ra khỏi xe—”cộp… cộp…”—và đi thẳng vào sảnh chính. Nhân viên lễ tân cúi đầu chào—”Chào chị Kim Anh ạ!”—và bà ta gật đầu đáp lại, không một chút biểu cảm. Nhưng ngay khi bà ta bước vào thang máy—”bíp”—điện thoại của Hùng gửi tín hiệu, và trứng rung trong lồn bà ta bắt đầu rung.
“RZZZZ RZZZZ RZZZZ—”
Mức năm mươi phần trăm.
Kim Anh đứng trong thang máy—một mình—và bà ta dựa lưng vào thành thang máy, mắt nhắm nghiền. Cơn rung mạnh đến mức bà ta cảm thấy đầu gối mình muốn khuỵu xuống—nhưng bà ta không cho phép mình ngã. Bà ta hít một hơi sâu—”phù…”—và mở mắt ra.
Cửa thang máy mở—”keng”—và bà ta bước ra ngoài, bước vào văn phòng của mình, nơi Mỹ Linh—cô thư ký trẻ mặc áo dài trắng—đang đứng chờ sẵn.
“Chị Kim Anh! Có ông Trần Văn Khang đang chờ chị ở phòng khách ạ. Ông ấy nói có việc quan trọng cần gặp chị gấp.”
Tim Kim Anh như ngừng đập. Trần Văn Khang—người đàn ông đã nhìn thấy bà ta bò trần truồng trên đường Nguyễn Văn Hưởng đêm qua—đang chờ bà ta ở phòng khách. Và lồn bà ta đang rung bần bật.
—
Chín giờ sáng. Phượng Hoàng BioTech, quận 1.
Hoàng Xuân Diệu bước vào phòng họp lớn—nơi năm đối tác từ Nhật Bản đang ngồi chờ sẵn quanh bàn họp hình oval. Họ mặc vest đen chỉnh tề—và cúi đầu chào khi ả bước vào.
“Yoroshiku onegaishimasu—” Người trưởng đoàn Nhật Bản—một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng—cúi đầu lịch sự.
“Rất hân hạnh được đón tiếp các ông—” Diệu đáp lại bằng tiếng Nhật trôi chảy—và ngồi xuống ghế chủ tọa. Nhưng ngay khi ả ngồi xuống—trứng rung trong lồn ả đột ngột tăng tốc.
“RZZZZ RZZZZ RZZZZ—”
Hùng vừa tăng mức rung từ hai mươi lên bốn mươi phần trăm—ngay giữa cuộc họp quan trọng.
“Ư…” Diệu suýt rên lên—và ả giả vờ ho—”khụt… khụt…”—để che giấu âm thanh vừa phát ra. Mặt ả đỏ bừng—và ả cúi xuống, giả vờ xem tài liệu, nhưng thực ra là để giấu đi đôi mắt đang long lanh vì khoái cảm.
“Chị Diệu—chị có sao không?” Trợ lý của ả—một cô gái trẻ—thì thầm hỏi.
“Không… không sao… chỉ là hơi cảm thôi…”
Cuộc họp tiếp tục—và Diệu cố gắng tập trung vào những con số, những biểu đồ, những câu hỏi từ đối tác. Nhưng trứng rung trong lồn ả—”RZZZZ RZZZZ RZZZZ”—liên tục xoáy vào điểm G, và dịch lồn đã thấm ướt cả ghế da bên dưới—”slosh… slosh…” Mỗi khi ả cử động—một tiếng ướt át khe khẽ lại vang lên từ bên dưới váy.
“Chúng tôi muốn đầu tư thêm mười triệu đô la vào dự án nghiên cứu tế bào gốc của công ty chị—” Đối tác Nhật Bản nói—và đẩy một tập tài liệu về phía ả.
Diệu với tay lấy tập tài liệu—và khi ả cúi người về phía trước, phích cắm trong đít ả bị đẩy sâu hơn—”chụt—” và ả suýt kêu lên—”a…”—nhưng đã kịp biến nó thành một tiếng ho—”khụt—”
“Chị chắc là chị khỏe chứ?” Trợ lý lại hỏi—lần này lo lắng hơn.
“Chị… chị khỏe… chỉ là… cảm nhẹ thôi…” Diệu cố gắng mỉm cười—và ký vào hợp đồng với bàn tay run rẩy. Nét chữ của ả—vốn thanh thoát và đẹp đẽ—giờ đây nguệch ngoạc như trẻ con mới tập viết.
“Xin lỗi các ông—tôi cần vào nhà vệ sinh một lát.” Ả đứng dậy—”cộp… cộp…”—và bước nhanh ra khỏi phòng họp, hai tay bấu chặt vào váy, cố gắng không để ai nhìn thấy vết ướt đang lan rộng trên ghế da.
Vào đến nhà vệ sinh—”rầm—” ả đóng cửa lại và ngồi phịch xuống bồn cầu—”phịch—” Mặt ả đỏ bừng, thở hổn hển—”phù… phù… hà… hà…”—và ả lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Hùng: “Chủ nhân… làm ơn… giảm mức rung xuống… con sắp không chịu nổi rồi…”
Một giây sau—”bíp”—tin nhắn đáp lại: “Chịu đựng thêm mười phút nữa. Rồi tao sẽ giảm.”
“RZZZZ RZZZZ RZZZZ—”
Mức rung vẫn ở bốn mươi phần trăm—và Diệu ngồi đó, trong nhà vệ sinh, tay bấu chặt lấy bồn cầu, cố gắng không đạt cực khoái. Nếu ả ra—trứng rung sẽ phát hiện và phóng điện. Và ả không muốn bị điện giật trong nhà vệ sinh công ty.
—
Cùng lúc đó—Đại học Quốc tế Sài Gòn, quận Thủ Đức.
Trần Ngọc Bích đứng trên bục giảng—trước mặt hai trăm sinh viên năm nhất đang chăm chú nhìn lên. Bà ta mặc bộ vest xám nhạt—và trông rất uy nghiêm, rất đáng kính. Nhưng bên trong—trứng rung trong lồn bà ta đang rung ở mức ba mươi lăm phần trăm—”RZZZZ RZZZZ—” và những chiếc chuông nhỏ trên núm vú đang kêu leng keng mỗi khi bà ta cử động.
“Hôm nay… chúng ta sẽ học về… về…” Bích nhìn xuống giáo án—và những dòng chữ nhòe đi trước mắt bà ta. Cơn rung liên tục khiến đầu óc bà ta mụ mị—và bà ta phải bấu chặt lấy bục giảng để đứng vững.
“Về thuyết tương đối của Einstein—” Một sinh viên ngồi bàn đầu nhắc.
“Đúng rồi… cảm ơn em… thuyết tương đối…” Bích cố gắng mỉm cười—và bắt đầu giảng. Nhưng giọng bà ta run rẩy—và thỉnh thoảng lại ngắt quãng bởi những tiếng thở gấp.
“Cô Bích ơi—cô có mệt không ạ? Mặt cô đỏ quá—” Một nữ sinh viên ngồi bàn thứ ba hỏi, giọng lo lắng.
“Không… không sao… chỉ là… hơi nóng thôi…”
Bích bước xuống bục giảng—và đi vòng quanh lớp học, như bà ta vẫn thường làm. Nhưng mỗi bước đi—”leng keng… leng keng…”—những chiếc chuông trên núm vú lại kêu lên, và bà ta phải ho—”khụt… khụt…”—để che giấu âm thanh.
“RZZZZ RZZZZ RZZZZ—”
Đột nhiên—trứng rung tăng lên mức năm mươi phần trăm. Hùng vừa điều chỉnh từ xa.
“Ư…” Bích suýt khuỵu gối—và bà ta phải vịn vào bàn của một sinh viên—”cạch—” Cả lớp học nhìn bà ta với ánh mắt lo lắng.
“Cô Bích! Cô có cần xuống phòng y tế không ạ?”
“Không… không cần… cô chỉ… hơi chóng mặt thôi… Cả lớp… tự đọc sách… năm phút… cô cần… ra ngoài một lát…”
Bà ta bước nhanh ra khỏi lớp học—”cộp cộp cộp”—và lao vào nhà vệ sinh gần nhất. Cửa vừa đóng—”rầm—” bà ta liền ngồi sụp xuống sàn—”phịch—” và thở hổn hển—”phù… phù… hà…” Dịch lồn đã thấm ướt đẫm đũng quần tây—và một vệt ướt lớn hiện rõ trên nền vải xám nhạt.
“Chủ nhân… làm ơn… con van xin chủ nhân… giảm xuống đi… con sắp ra mất… xin chủ nhân…”
“Bíp—” Tin nhắn đáp: “Giảm xuống ba mươi phần trăm. Nhưng tối nay mày sẽ bị phạt vì suýt để lộ.”
“RZZZZ…” Mức rung giảm xuống—và Bích thở phào—”phù…” Bà ta đứng dậy, chỉnh lại quần áo—và bước ra khỏi nhà vệ sinh. Nhưng khi bà ta quay lại lớp học—tất cả sinh viên đều nhìn thấy vệt ướt trên quần bà ta. Họ không nói gì—nhưng ánh mắt họ đã nói lên tất cả.
—
Chín giờ mười lăm. Võ Gia Thương Hội, quận 3.
Võ Thị Kim Anh bước vào phòng khách—nơi Trần Văn Khang đang ngồi chờ. Ông ta mặc vest xanh than lịch lãm, tóc muối tiêu chải chuốt, và đôi mắt sắc lẹm sáng lên khi thấy bà ta bước vào.
“Chào chị Kim Anh—” Ông ta đứng dậy, cúi đầu chào. “Cảm ơn chị đã dành thời gian gặp tôi.”
“Chào ông Khang—” Kim Anh đáp lại, giọng lạnh lùng như thường ngày. Bà ta ngồi xuống ghế đối diện—và ngay khi bà ta ngồi xuống, trứng rung trong lồn bà ta đột ngột tăng lên sáu mươi phần trăm.
“RZZZZ RZZZZ RZZZZ—”
Mức cao nhất từ trước đến nay.
“HỰ—” Kim Anh suýt rên lên—và bà ta cắn chặt môi đến mức suýt bật máu. Mặt bà ta đỏ bừng—và hai tay bấu chặt lấy thành ghế.
“Chị có sao không?” Trần Văn Khang hỏi—đôi mắt sắc lẹm của ông ta nhìn bà ta chằm chằm.
“Không… không sao… chỉ là… hơi mệt…” Kim Anh cố gắng trả lời—và bà ta nhận ra rằng Trần Văn Khang đang nhìn bà ta với một ánh mắt kỳ lạ. Không phải ánh mắt lo lắng—mà là ánh mắt… hiểu biết. Như thể ông ta biết chính xác chuyện gì đang xảy ra với bà ta.
“Tôi sẽ nói nhanh thôi—” Ông ta mỉm cười—một nụ cười bí hiểm. “Tối qua—tôi đã nhìn thấy chị. Và tôi đã giữ lời hứa—không nói với ai. Nhưng tôi đến đây hôm nay không phải để nhắc lại chuyện đó. Tôi đến để… đưa ra một lời đề nghị.”
Kim Anh nhìn ông ta—đôi mắt sắc lẹm của bà ta mở to. “Đề nghị gì?”
“RZZZZ RZZZZ RZZZZ—” Trứng rung vẫn tiếp tục—và bà ta phải cố gắng hết sức để giữ giọng nói bình thường.
“Tôi muốn gặp chủ nhân của chị.”
Tim Kim Anh như ngừng đập. “Ông… ông nói gì?”
“Tôi nói—tôi muốn gặp người đàn ông đã biến ba người phụ nữ quyền lực nhất Sài Gòn thành… thú cưng của anh ta. Tôi đã quan sát chị—và hai người phụ nữ kia—suốt một thời gian dài. Tôi thấy chị thay đổi. Trẻ hơn. Mạnh hơn. Tu vi tăng vọt. Và tôi biết—đó không phải là kết quả của đan dược hay công pháp thông thường. Đó là kết quả của một thứ gì đó… đặc biệt hơn.”
Trần Văn Khang đứng dậy—và bước tới gần Kim Anh. Ông ta cúi xuống—và thì thầm vào tai bà ta: “Tôi cũng muốn được nếm thử thứ sức mạnh đó. Tôi muốn được phục tùng—như cách chị đang phục tùng. Và tôi sẵn sàng trả bất cứ giá nào.”
Kim Anh nhìn ông ta—và lần đầu tiên trong đời, bà ta thấy một tia khao khát điên cuồng trong đôi mắt của người đàn ông quyền lực này. Một tia khao khát mà bà ta hiểu rất rõ—vì chính bà ta cũng đã từng có nó.
“Tôi sẽ… chuyển lời đến chủ nhân của tôi.” Bà ta nói—giọng run rẩy, không phải vì trứng rung, mà vì shock.
“Cảm ơn chị.” Trần Văn Khang cúi đầu—và bước ra khỏi phòng khách—”cộp… cộp… cộp…”
Kim Anh ngồi đó—một mình trong phòng khách—trứng rung vẫn đang rung ở mức sáu mươi phần trăm—”RZZZZ RZZZZ—” và bà ta lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Hùng: “Chủ nhân… Trần Văn Khang vừa đến gặp con. Ông ta muốn gặp chủ nhân. Ông ta muốn… trở thành nô lệ của chủ nhân.”
—
Mười giờ sáng. Quán cà phê Highlands Coffee, quận 1.
Lý Hùng ngồi ở góc khuất của quán—một mình, ly cà phê đen đá trên bàn, điện thoại trong tay. Hắn vừa nhận được tin nhắn từ Kim Anh—và khóe môi hắn nhếch lên.
“Thú vị đây.” Hắn lẩm bẩm—và mở file hồ sơ mới trên điện thoại.
Tên file: “TRẦN VĂN KHANG.”
Hắn gõ nhanh: “Nam, 55 tuổi, chủ tịch tập đoàn Dược phẩm Khang Gia, tu vi Luyện Khí tầng bảy, góa vợ, không con. Bí mật: có sở thích BDSM—từng chi hàng chục ngàn đô la cho các dịch vụ dominatrix ngầm ở Singapore và Thái Lan. Khao khát thầm kín: được phục tùng một người mạnh hơn mình.”
“Thì ra là vậy.” Hùng tắt điện thoại—”tách”—và nhấp một ngụm cà phê—”ực…” Hắn nhìn ra cửa kính—nơi dòng xe cộ Sài Gòn vẫn đang hối hả trôi qua—và bắt đầu lên kế hoạch.
“Nhưng trước khi gặp ông ta—tao cần hoàn thành bài học hôm nay với ba con chó cái đã.”
Hắn mở ứng dụng điều khiển—và tăng mức rung của cả ba lên mức tối đa: tám mươi phần trăm.
—
Mười giờ ba mươi. Khắp Sài Gòn.
Trong văn phòng Phượng Hoàng BioTech—”RZZZZ RZZZZ RZZZZ RZZZZ—” Hoàng Xuân Diệu đang ngồi trong phòng làm việc của mình, và đột ngột, trứng rung tăng lên mức tám mươi phần trăm. Ả giật nảy người—”Ư… Á…”—và phải cắn chặt tay mình để không hét lên. Cơn rung mạnh đến mức ả cảm thấy toàn bộ cơ thể mình đang run lên bần bật—và dịch lồn trào ra như suối—”SLOSH… SLOSH…”—thấm ướt cả ghế da, chảy dọc theo đùi trong, nhỏ từng giọt xuống sàn—”pặc… pặc… pặc…”
“Chị Diệu ơi—có cuộc gọi từ đối tác—” Trợ lý gõ cửa—”cốc cốc—”
“ĐỂ… ĐỂ ĐÓ… CHỊ SẼ GỌI LẠI SAU—” Diệu hét lên—và ả trượt khỏi ghế, ngồi sụp xuống sàn, hai tay ôm lấy bụng, cố gắng không đạt cực khoái.
Trong lớp học ở Đại học Quốc tế Sài Gòn—”RZZZZ RZZZZ RZZZZ RZZZZ—” Trần Ngọc Bích đang đứng trên bục giảng, và đột ngột, trứng rung tăng lên mức tám mươi phần trăm. Bà ta đứng hình—mặt đỏ bừng, mồ hôi túa ra—và rồi—”PHỊCH—” Bà ta khuỵu gối, ngã sụp xuống sàn, ngay trên bục giảng.
“Cô Bích! Cô Bích ơi!” Hàng chục sinh viên chạy lên—và Bích chỉ kịp nói: “Gọi… gọi cấp cứu… cô bị… tụt huyết áp…”
Trong phòng khách Võ Gia Thương Hội—”RZZZZ RZZZZ RZZZZ RZZZZ—” Kim Anh vẫn đang ngồi trên ghế, và trứng rung tăng lên mức tám mươi phần trăm. Nhưng bà ta không ngã. Bà ta ngồi thẳng lưng—mặt đỏ bừng, mồ hôi chảy ròng ròng—và cắn chặt môi đến mức máu rỉ ra—”tách…” Bà ta không cho phép mình ngã. Bà ta là con chó cái mạnh nhất của chủ nhân—và bà ta phải chứng minh điều đó.
Nhưng khi trứng rung đạt mức tám mươi phần trăm trong năm phút liên tục—ngay cả Kim Anh cũng không thể chịu đựng được nữa. “PHỊCH—” Bà ta ngã khỏi ghế, nằm sõng soài trên sàn phòng khách—và hai tay bấu chặt lấy tấm thảm Ba Tư dưới sàn.
“Chủ… chủ nhân… làm ơn…” Bà ta thì thầm—và điện thoại trong tay bà ta sáng lên—”bíp—”
Tin nhắn từ Hùng: “Tốt lắm. Tất cả đã hoàn thành bài học. Trứng rung sẽ tắt trong ba mươi giây nữa. Chiều nay—nghỉ ngơi đi. Tối nay—tất cả quay lại biệt thự. Chúng ta sẽ có một buổi tối đặc biệt.”
“RZZZZ… rzzz… rè… phụt—”
Trứng rung tắt.
Và ba con chó cái—trong ba tòa nhà khác nhau trên khắp Sài Gòn—đồng loạt thở phào—”phù… phù… phù…”—và nằm bất động trên sàn, dịch lồn chảy thành vũng dưới chân, cơ thể run lên vì kiệt sức và khoái cảm không được giải tỏa.
Bài học công khai—đã hoàn tất.
Nhưng buổi tối đặc biệt—vẫn còn ở phía trước.