Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

# CHƯƠNG 14: BỮA TỐI CỦA NHỮNG CON CHÓ CÁI

Mười một giờ bốn mươi lăm đêm. Biệt thự Võ gia, Thảo Điền.

Ánh đèn vàng ấm từ phòng khách hắt ra hành lang lát đá cẩm thạch. Cánh cửa phòng bếp khép hờ—”kẹt… kẹt…”—và từ bên trong, tiếng xèo xèo của chảo nóng hòa với mùi tỏi phi thơm nức lan tỏa khắp tầng trệt. Lý Hùng đứng trước bếp từ Đức nhập khẩu, tay trần nhúng vào nồi nước sốt—”sùng sục… sùng sục…”—những bong bóng nhỏ vỡ ra trên bề mặt chất lỏng sền sệt màu nâu đỏ.

Hắn mặc mỗi chiếc quần jeans bó, phần thân trên để trần. Những múi cơ bụng rõ nét lấp lánh dưới ánh đèn halogen. Dương vật còn nguyên trong quần, chưa cương cứng, nhưng đường chỉ may căng lên đầy hứa hẹn.

Bếp rộng hai mươi mét vuông—mặt bàn đá granite đen bóng, tủ gỗ sồi, máy hút mùi chạy êm—”rè… rè…” Trên bàn bếp, những túi ni-lông đựng thực phẩm vẫn còn nguyên—mấy ký thịt bò, tôm sú, mực ống, rau muống, cà chua, dưa leo, chuối, cà rốt, dâu tây, và chai dầu olive. Tất cả vừa được ba con chó cái mua ở chợ Bà Chiểu, và tất cả đều đã từng ở trong lồn chúng, trong đít chúng, trên vú chúng, giữa hạt le chúng.

Hùng nhấc từng món lên, ngửi—”hít… hít…”—rồi đặt xuống thớt gỗ.

“Thịt bò tươi… tôm còn sống… mực nguyên con…” Hắn lẩm bẩm, tay cầm dao bếp Nhật—lưỡi thép Damascus sáng bạc—và bắt đầu thái. “Chặt… chặt… chặt…” Lưỡi dao cắt xuyên thớ thịt bò đỏ tươi—những lát mỏng xếp đều trên thớt, vân mỡ trắng xen lẫn thịt nạc hồng.

Tôm sú—”rắc… rắc…”—hắn bóc vỏ, lột chỉ đen trên lưng, bỏ đầu nhưng giữ nguyên đuôi. Mực ống—”rọc… rọc…”—hắn rạch bụng, bỏ túi mực đen, rửa sạch dưới vòi nước—”rào… rào…”—và cắt thành khoanh tròn dày một centimet.

Tỏi băm—”chặt chặt chặt”—vàng thơm trong chảo dầu olive nóng—”xèo… xèo…” Thịt bò được đổ vào chảo—”xèo xèo xèo”—khói bốc lên thơm phức, thịt chuyển từ đỏ sang nâu—Hùng đảo nhanh tay—”xoẹt… xoẹt…”—và nêm một chút muối biển, một chút tiêu đen xay.

Tôm và mực được xào riêng—thêm chút tỏi ớt băm nhỏ, nước mắm, đường—”xèo… sùng sục…”—nước sốt sánh lại, bám đều vào từng con tôm đỏ au, từng khoanh mực trắng muốt.

Rau muống—hắn luộc sơ trong nồi nước sôi—”ùng ục… ùng ục…”—rồi vớt ra ngay, vẫn còn xanh mướt. Cà chua—bổ múi cau, rắc chút đường. Dưa leo—gọt vỏ, cắt lát mỏng, xếp hình quạt trên đĩa sứ trắng. Cà rốt—tỉa hoa, luộc chín tới, vẫn còn giòn.

Chuối—để nguyên trái, chưa gọt vỏ. Dâu tây—rửa sạch, để nguyên cuống xanh, xếp vào tô thủy tinh nhỏ.

Chín món—được bày ra chín chiếc bát sứ trắng, mỗi bát to bằng hai bàn tay, đặt thẳng hàng trên khay inox lớn. Mùi thơm tỏa ra ngào ngạt—mùi thịt nướng, mùi hải sản tươi, mùi rau luộc, mùi trái cây chín.

Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Hùng với tay lấy chai dầu olive—mở nắp—”cạch”—và nhỏ vài giọt vào mỗi bát. Rồi hắn lấy từ tủ bếp ra một lọ thủy tinh nhỏ—bên trong, chất lỏng trắng đục sánh đặc. Tinh dịch của hắn—được bảo quản trong tủ lạnh từ những lần “vắt” trước. Hắn vặn nắp—”xoẹt”—và rưới đều lên từng bát: một chút trên thịt bò, một chút trên tôm, một chút trên rau, một chút trên dâu tây.

“Nước sốt đặc biệt.” Hắn nhếch môi—và liếm mép lọ thủy tinh—”slrk…”

“Rẹt… rẹt… rẹt…”

Ba con chó cái vừa bò từ phòng tắm ra đến cửa phòng khách. Chúng trần truồng—da ướt vừa được lau khô bằng khăn bông trắng muốt, tóc vẫn còn ẩm dính vào má và cổ. Những chiếc vòng cổ da đen đã được đeo trở lại—”tạch… tạch… tạch…”—khóa kêu lách cách mỗi khi chúng thở. Và trên sàn gỗ lim bóng loáng, ba cặp đầu gối và ba cặp bàn tay in bóng—”rẹt… rẹt…”—từng bước bò chậm rãi, phục tùng.

Chúng không đeo đồ chơi—Hùng đã tháo hết từ trong phòng tắm. Chỉ có vòng cổ—biểu tượng duy nhất của thân phận.

Diệu đi đầu—đôi mắt phượng long lanh ánh nước, tóc đen xõa dài che một bên ngực trắng ngần, bầu vú căng tròn đung đưa theo từng bước bò.

Bích theo sau—mắt nâu cúi gằm, làn da màu mật ong ửng hồng sau khi tắm nước nóng, đôi vai nhỏ run lên vì đói và lo lắng.

Kim Anh cuối cùng—vai thẳng, đầu ngước lên, đôi mắt sắc lẹm quan sát mọi thứ trong phòng, bờ mông căng tròn nhấp nhô theo nhịp bò—trên xương mu, hình xăm phượng hoàng đỏ rực như đang múa trong ánh đèn vàng.

Chúng dừng lại giữa phòng khách—ngay trên tấm thảm len Ba Tư hoa văn rượu nho—và quỳ thành hàng ngang. Tay sau lưng. Ngực ưỡn ra. Đầu gối mở rộng bằng vai. Mắt nhìn thẳng vào Hùng đang đứng ở ngưỡng cửa bếp.

“Lại đây.” Hắn vẫy tay. “Không phải phòng khách—bò vào bếp. Tối nay chúng mày không ăn trên bàn.”

“Rẹt… rẹt… rẹt…”

Ba con chó cái bò qua ngưỡng cửa bếp—”rẹt”—và dừng lại trước khay inox đặt trên sàn gạch men lạnh ngắt. Chín chiếc bát sứ trắng xếp thành ba hàng—ba bát cho mỗi đứa. Thịt bò, tôm, mực—hàng đầu. Rau muống, cà chua, dưa leo—hàng giữa. Cà rốt, chuối, dâu tây—hàng cuối.

Mùi thức ăn bốc lên thơm phức—nhưng xen lẫn trong đó là một mùi khác. Mùi tinh dịch—hơi ngọt, hơi tanh—phảng phất trên bề mặt từng món ăn.

“Đây là bữa tối của chúng mày.” Hùng đứng chống tay lên bệ bếp, nhìn xuống ba cơ thể quỳ dưới chân mình. “Những món chúng mày đã tự mua—và đã từng ở trong lồn, trong đít, trên vú, giữa hạt le chúng mày. Tao đã nấu chín—và thêm nước sốt của tao vào. Bây giờ—ăn đi.”

Hắn chỉ tay xuống sàn—”Không được dùng tay. Chỉ được dùng miệng—như những con chó. Mặt cúi xuống bát—và liếm, gặm, nhai. Tao muốn nghe tiếng chúng mày ăn.”

Ba người phụ nữ nhìn nhau—và Diệu là người đầu tiên cúi xuống.

“Rẹt…” Ả chống hai tay xuống sàn—và cúi đầu vào bát thịt bò. Mặt ả kề sát mặt sứ trắng—mùi thịt bò xào tỏi xộc vào mũi, quyện với mùi tinh dịch quen thuộc. Ả há miệng—”a…”—và liếm.

“SLRK… SLỌT…”

Lưỡi ả quét qua bề mặt thịt—nước sốt thịt bò hòa với dầu olive và tinh dịch tạo thành một hỗn hợp đậm đà. Ả ngoạm lấy một miếng thịt—”nhóp nhép… nhóp nhép…”—và nhai. Tiếng răng nghiến vào thịt—”cạch… cạch…”—hòa với tiếng nuốt—”gulp…”—và ả thở ra một hơi dài—”phù…”—sung sướng.

“Slosh… slrk… nhóp nhép…” Nước sốt dính trên môi ả, trên cằm, trên chóp mũi. Ả liếm quanh miệng—”slrk…”—rồi lại cúi xuống, ngoạm miếng thịt tiếp theo.

Bích cúi xuống theo—”rẹt…”—và hướng mặt vào bát tôm. Những con tôm sú đỏ au, đuôi cong, nằm trong nước sốt tỏi ớt sánh đặc. Bà ta há miệng—và lưỡi chạm vào con tôm đầu tiên.

“SLỌT… NHÓP NHÉP…”

Bà ta mút lấy con tôm—”slọt… slọt…”—nước sốt chảy dọc theo khóe môi. Răng bà ta cắn vào thân tôm—”cạch”—và nhai—”nhóp nhép… nhóp nhép…”—vỏ tôm giòn tan, thịt tôm ngọt lịm. Bà ta nuốt—”gulp…”—và nước mắt lăn dài trên má. Không phải vì nhục nhã—mà vì đói. Và vì ngon.

Kim Anh cúi xuống cuối cùng—”rẹt…”—và hướng thẳng vào bát mực. Những khoanh mực trắng muốt, dày dặn, phủ nước sốt nâu bóng. Bà ta há miệng rộng—và ngoạm lấy cả ba khoanh một lúc.

“NHÓP NHÉP… NHÓP NHÉP… GULP…”

Bà ta nhai chậm rãi—từng sợi mực dai giòn tan dưới răng—”cạch… cạch…”—và nước sốt chảy dọc theo cằm, nhỏ từng giọt xuống sàn gạch—”pặc… pặc…” Bà ta không thèm liếm—mà tiếp tục cúi xuống, ngoạm lấy miếng mực tiếp theo.

“SLRK… NHÓP NHÉP… SLỌT… GULP…”

Ba cái miệng cùng lúc làm việc—tiếng liếm, tiếng nhai, tiếng nuốt vang lên hỗn loạn trong căn bếp. Những chiếc lưỡi quét qua mặt sứ—”slosh… slosh…”—liếm sạch nước sốt còn dính. Những hàm răng nghiến vào thịt—”cạch… cạch…” Những cổ họng nuốt—”gulp… ực…”

Chuyển sang hàng rau.

Diệu cúi xuống bát rau muống—những cọng rau xanh mướt, dài ngoằng, vẫn còn ấm. Ả há miệng—và hút lấy một cọng rau—”SLỌT—” Cọng rau trượt vào miệng ả như một sợi mì—và ả nhai—”nhóp nhép… nhóp nhép…” Nước rau ngọt thanh hòa với vị mặn của tinh dịch tạo thành một hương vị kỳ lạ.

“Slrk… slosh…” Ả liếm sạch nước rau dính trên môi—rồi lại cúi xuống, hút cọng rau tiếp theo—”SLỌT—”

Bích hướng sang bát cà chua—những múi cà chua đỏ mọng, rắc đường trắng lấp lánh. Bà ta dí mặt vào bát—và liếm. “SLRK…” Lưỡi bà ta quét qua một múi cà chua—vị chua ngọt bùng lên trong miệng. Bà ta ngoạm lấy cả múi—”nhóp nhép”—và nước cà chua bắn ra—”tách”—dính vào má bà ta, vào trán, vào mũi.

“Slrk… slosh…” Bà ta liếm mặt mình—vô ích—rồi lại cúi xuống bát.

Kim Anh xử lý dưa leo—những lát dưa leo mỏng, xếp hình quạt, xanh mát. Bà ta cúi xuống—và ngoạm lấy cả nửa bát. “CẠCH… NHÓP NHÉP… GULP…” Dưa leo giòn tan dưới răng, nước dưa mát lạnh chảy dọc cổ họng. Bà ta nuốt—và lập tức cúi xuống ăn tiếp.

Hàng cuối cùng—trái cây.

Cà rốt—những miếng tỉa hoa màu cam tươi, luộc chín tới. Diệu liếm lấy một miếng—”slrk…”—và nhai—”cạch… cạch…”—vị ngọt tự nhiên của cà rốt quyện với tinh dịch mằn mặn, thật khó tả, nhưng ngon một cách bệnh hoạn.

Chuối—Bích cầm bằng miệng cả trái chuối chưa gọt vỏ, bà ta cắn một đầu—”CẠCH—” vỏ chuối rách ra, và bà ta bắt đầu liếm phần thịt trắng mềm bên trong—”SLRK… SLỌT…” Lưỡi bà ta quét dọc theo thân chuối—giống như đang bú một dương vật nhỏ. Nước chuối ngọt lịm chảy dọc theo cằm—”slosh…”

Dâu tây—những trái dâu tây đỏ mọng, để nguyên cuống xanh. Kim Anh cúi xuống—và ngoạm lấy một trái. “NHÓP NHÉP—” Nước dâu tây bắn ra—”tách”—đỏ tươi, dính trên môi bà ta, trên cằm, nhỏ giọt xuống ngực—”pặc…” Bà ta nhai—và nuốt—”gulp…”—rồi ngoạm lấy trái tiếp theo.

“Slrk… slosh… nhóp nhép… cạch… gulp…”

Những âm thanh dâm đãng vang lên không ngừng trong căn bếp. Ba cơ thể trần truồng quỳ trên sàn—ba cái đầu cúi xuống ba cái bát—và ba cái lưỡi, ba hàm răng, ba cổ họng làm việc như những con thú được cho ăn.

Hùng đứng đó—dựa lưng vào bệ bếp, hai tay khoanh trước ngực, mắt quan sát từng động tác nhỏ nhất. Mỗi lần một con chó cái nuốt—”gulp…”—yết hầu di chuyển lên xuống dưới lớp da cổ. Mỗi lần một cái lưỡi quệt qua mặt sứ—”slrk…”—hắn lại nhìn thấy nước sốt và tinh dịch của mình biến mất vào miệng chúng.

“Chưa xong đâu.” Hắn bước tới—giày bệt đen dừng ngay trước mặt Diệu. “Liếm sạch bát đi. Từng bát một—tất cả phải bóng lên như chưa từng đựng gì. Dùng lưỡi—chỉ dùng lưỡi thôi.”

Diệu run lên—và cúi xuống bát thịt bò. Lưỡi ả quét dọc theo mặt sứ—”SLOSH… SLOSH…”—liếm từng giọt nước sốt còn sót lại. Mặt sứ lạnh ngắt áp vào lưỡi ả—và ả liếm vòng tròn từ ngoài vào trong, như một cái máy. “Slrk… slosh…” Nước bọt của ả hòa với nước sốt—và chiếc bát trắng dần trở nên sạch bóng.

“Nhanh hơn. Tao không có cả đêm để chờ mày.”

“Vâng… vâng… chủ nhân…” Diệu thì thầm, rồi lại cúi xuống. “Slrk… slrk… slosh…” Lưỡi ả quét mạnh hơn, nhanh hơn—và trong chưa đầy một phút, chiếc bát đầu tiên sạch bóng.

Đến bát thứ hai. Bát thứ ba. Bát thứ tư.

Bích và Kim Anh cũng làm theo—ba cái lưỡi liếm sạch chín chiếc bát. “Slrk… slosh… slọt… slosh…” Những âm thanh ướt át vang lên, hòa với tiếng thở gấp của chúng—”phù… phù… hà…”

Khi chiếc bát cuối cùng được liếm xong—bát dâu tây của Kim Anh, mặt sứ bóng lên dưới ánh đèn—Hùng vỗ tay—”bốp… bốp… bốp…”—chậm rãi, mỉa mai.

“Tốt. Chúng mày đã ăn no—và liếm sạch. Nhưng bữa tối chưa kết thúc.” Hắn cúi xuống, nhặt ba chiếc bát rỗng—và đặt lên bệ bếp. “Còn món tráng miệng.”

Hắn quay lưng về phía ba con chó cái—và bắt đầu cởi quần jeans.

“Xoẹt…” Khóa quần được kéo xuống chậm rãi, từng răng một—”tách… tách… tách…”—và chiếc quần tụt khỏi hông hắn, rơi xuống sàn—”phạch—” Hắn bước ra khỏi quần, để lộ cặp đùi săn chắc, mông cong, và dương vật—hai mươi tám centimet cương cứng, sáu centimet đường kính, đầu dương vật tím sẫm bóng loáng, những đường gân xanh nổi cuồn cuộn, hai tinh hoàn căng tròn như hai quả trứng gà. Tinh dịch đã rỉ ra từ lỗ sáo—”slosh…”—một giọt trắng đục, đặc quánh, lấp lánh dưới ánh đèn.

“Bò lại đây. Ba đứa—xếp hàng ngang trước mặt tao. Miệng há ra. Lưỡi thè ra ngoài. Đây là món tráng miệng của chúng mày—và đây cũng là phần thưởng cho đứa nào ăn sạch bát nhanh nhất. Ai là người liếm sạch bát đầu tiên?”

Ba con chó cái nhìn nhau—và Kim Anh từ từ cúi đầu. “Là con… thưa chủ nhân.”

“Tốt. Vậy mày sẽ được uống trước.”

“Rẹt… rẹt…” Kim Anh bò tới trước mặt Hùng—và quỳ thẳng lưng, mặt ngước lên, miệng há ra—”a… a…” Lưỡi bà ta thè ra ngoài—dài, ướt, hồng hào—sẵn sàng đón nhận.

Hùng nắm lấy dương vật—và bắt đầu vuốt. Những ngón tay hắn di chuyển chậm rãi từ gốc lên đến đầu—”slosh… slosh…”—da quy đầu trượt qua trượt lại trên đầu khấc tím sẫm. Tinh dịch rỉ ra nhiều hơn—những giọt trắng đục chảy dọc theo thân dương vật, bóng nhẫy dưới ánh đèn.

“Bây giờ—không được nuốt vội. Phải giữ trong miệng. Tao muốn thấy má mày phồng lên—và khi tao ra lệnh, mày mới được nuốt. Hiểu chưa?”

“Dạ… chủ nhân… con hiểu…” Kim Anh thì thầm—và há miệng rộng hơn.

“SLOSH… SLOSH… SLOSH…”

Tay Hùng di chuyển nhanh dần—và rồi—

“PHỌT—”

Cú xuất tinh đầu tiên bắn thẳng vào miệng bà ta. Một dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh như keo, vón thành từng cục lớn—”phọt… phọt…”—đầy ắp khoang miệng. Má bà ta phồng lên—”ọ…”—và mắt bà ta mở to, long lanh ánh nước, khi tinh dịch tràn vào quá nhiều, quá nhanh.

“Chưa được nuốt.”

Hắn xoay người sang Diệu—và vuốt tiếp. “PHỌT—PHỌT—” Hai cú xuất tinh nữa bắn vào miệng ả. Diệu há miệng đón nhận—”a… a…”—và tinh dịch bắn vào lưỡi, vào vòm miệng, vào cổ họng. Má ả phồng lên—”mmph…”—và một giọt tinh dịch trào ra khỏi khóe môi, chảy dọc theo cằm.

“Giữ nguyên.”

Đến lượt Bích. Hắn vuốt thêm một lần nữa—”slosh… slosh…”—và “PHỌT—” Cú xuất tinh cuối cùng bắn vào miệng bà ta. Bích đón nhận—và má bà ta phồng lên như một con sóc, đôi mắt nâu mở to, nước mắt lăn dài trên má vì cố gắng giữ tinh dịch trong miệng.

“Tốt. Bây giờ—quay mặt vào nhau. Nhìn tao.”

Ba con chó cái quỳ thành vòng tròn—quay mặt vào nhau, cách nhau nửa mét. Ba cái miệng phồng lên—đầy tinh dịch—và qua làn da căng ra, có thể thấy chất lỏng trắng đục đang di chuyển bên trong mỗi khi chúng nuốt nước bọt. Ba đôi mắt—phượng, nâu, sắc—nhìn Hùng chờ lệnh.

Hắn cầm điện thoại lên—”tách”—mở camera, bắt đầu quay. Đèn flash sáng lên—”tít…”—soi rọi ba khuôn mặt phồng má.

“Bây giờ—không được dùng tay. Chỉ dùng miệng—bơm tinh dịch cho nhau. Mỗi đứa sẽ quay sang đứa bên cạnh—và bơm tinh dịch từ miệng mình vào miệng đứa kia. Như những con chim non mớm mồi cho nhau. Bắt đầu—từ Diệu sang Bích.”

“MMMNPH…” Diệu quay sang Bích—và áp miệng mình vào miệng bà ta. Hai đôi môi chạm vào nhau—”chụt…”—và Diệu bắt đầu đẩy tinh dịch từ miệng mình sang. “SLOSH… SLỌT…” Dòng tinh dịch trắng đục chảy từ miệng ả qua miệng Bích—và má Bích càng phồng hơn—”mmph…”—khi nhận thêm tinh dịch từ Diệu. Một ít tinh dịch trào ra từ khóe môi cả hai—”slosh…”—chảy dọc theo cằm, xuống cổ, xuống ngực.

“Tốt. Bây giờ Bích sang Kim Anh.”

Bích quay sang Kim Anh—hai đôi môi chạm vào nhau—”chụt…”—và bà ta đẩy tinh dịch từ miệng mình sang. “SLOSH… SLỌT…” Kim Anh nhận lấy—và má bà ta giờ đây phồng lên gần gấp đôi, chứa tinh dịch của hai người. Tinh dịch trào ra từ khóe môi—”slosh…”—chảy dọc theo cổ, xuống ngực, thấm ướt cả bầu vú đầy đặn.

“Kim Anh sang Diệu.”

Kim Anh quay sang Diệu—”chụt…”—và đẩy tinh dịch từ miệng mình sang. Nhưng má Diệu vẫn còn tinh dịch dư—và khi hai dòng tinh dịch hòa vào nhau, ả suýt sặc—”khụt… glrk…”—nhưng cố kìm lại. Tinh dịch trào ra từ mũi ả—”slosh…”—chảy ngược vào miệng, và ả ho sặc sụa—”khụt… khụt…”—nhưng vẫn cố gắng giữ trong miệng.

“Được rồi. Nuốt đi. Cả ba đứa—cùng lúc.”

“ỰC—ỰC—ỰC—”

Ba tiếng nuốt đồng loạt vang lên. Ba yết hầu di chuyển lên xuống—và ba cái miệng từ từ mở ra—”a… a… a…”—để lộ những khoang miệng trống rỗng, chỉ còn ít tinh dịch dính trên lưỡi, trên vòm miệng, trên răng. Chúng liếm môi—”slrk… slrk…”—và nuốt nốt những giọt cuối cùng.

“Tốt. Rất tốt.” Hùng tắt điện thoại—”tách”—và đặt nó lên bệ bếp. “Nhưng món tráng miệng vẫn còn.”

Hắn với tay lấy ba trái chuối—còn nguyên vỏ, chưa bóc—và ba hộp dâu tây nhỏ. Hắn đặt chúng xuống sàn—ngay trước mặt ba con chó cái.

“Bóc vỏ chuối—bằng miệng. Và đút dâu tây vào lồn nhau—cũng bằng miệng. Đứa nào làm xong trước—sẽ được thưởng. Bắt đầu.”

Diệu cúi xuống ngay lập tức—và ngoạm lấy trái chuối bằng miệng. Môi ả kẹp lấy cuống chuối—”chụt”—và ả bắt đầu lột vỏ. Răng ả cắn vào vỏ chuối—”cạch”—và kéo xuống—”rẹt…” Từng mảng vỏ vàng rơi ra—và phần thịt chuối trắng mềm dần lộ ra. Nước chuối chảy dọc theo cằm ả—”slosh…”—và ả liếm môi—”slrk…”—rồi tiếp tục bóc đến khi toàn bộ trái chuối trần trụi nằm trên sàn.

Bích cúi xuống hộp dâu tây—và dùng miệng ngoạm lấy một trái. Răng bà ta cắn nhẹ vào cuống—”cạch”—và bà ta bò sang bên Kim Anh—”rẹt… rẹt…”—rồi cúi xuống, dí miệng vào khe lồn của Kim Anh.

“SLRK… CHỤT…”

Bà ta dùng lưỡi banh hai mép thịt hồng hào của Kim Anh ra—và đẩy trái dâu tây vào. “Chụt…” Trái dâu đỏ mọng chui vào lồn bà ta—và Bích dùng lưỡi đẩy nó vào sâu hơn—”slrk… chụt…”—cho đến khi nó nằm gọn trong khe thịt, chỉ còn cuống xanh thò ra ngoài.

“Ưm… ư…” Kim Anh rên lên khe khẽ—nhưng vẫn tiếp tục công việc của mình: bóc chuối bằng miệng.

Kim Anh cúi xuống hộp dâu tây—và ngoạm lấy một trái. Bà ta bò sang Diệu—”rẹt… rẹt…”—và cúi xuống, áp miệng vào lồn ả. “SLRK… CHỤT…” Lưỡi bà ta banh hai mép thịt hồng hào của Diệu—và đẩy trái dâu tây vào sâu trong khe thịt ẩm ướt. “Chụt…” Trái dâu chui vào—và lồn Diệu siết chặt lấy nó—”slosh…”—dịch lồn trào ra, thấm ướt cả cuống dâu.

Diệu—sau khi bóc xong chuối—cũng cúi xuống ngoạm lấy một trái dâu tây và bò sang Bích. “SLRK… CHỤT…” Lưỡi ả đẩy trái dâu vào lồn bà ta—”chụt…”—và Bích rên lên—”ư… Diệu… nhẹ thôi…”

“SLOSH… CHỤT… SLRK…”

Ba con chó cái tiếp tục vòng tròn—dùng miệng đút dâu tây vào lồn nhau. Mỗi đứa nhận một trái—và cho đi một trái. Dịch lồn chảy dọc theo đùi trong cả ba—”slosh… slosh…”—thấm ướt sàn gạch. Những trái dâu tây đỏ mọng nằm trong ba cái lồn—ba khe thịt căng đầy—và những cuống dâu xanh thò ra như những cái râu ngộ nghĩnh.

“Xong rồi—thưa chủ nhân.” Kim Anh ngước lên—miệng dính đầy nước chuối và dịch lồn, mắt long lanh tự hào. “Con là người đầu tiên hoàn thành.”

“Tốt. Vậy mày sẽ nhận phần thưởng.” Hùng bước tới—và cúi xuống, tay nắm lấy cuống dâu tây trong lồn Kim Anh—”phựt”—rút ra. Trái dâu ướt đẫm dịch lồn, đỏ bóng. Hắn đưa lên miệng—và ăn. “Nhóp nhép… ực…” Hắn nhai chậm rãi—và nuốt. “Ngon. Có vị của mày—ngọt hơn.”

Rồi hắn cúi xuống Diệu—”phựt”—rút trái dâu trong lồn ả ra—và ăn tiếp. “Nhóp nhép… ực…” Và cuối cùng—Bích—”phựt…”—”nhóp nhép… ực…”

“Sáu trái dâu—tao ăn hết. Nhưng còn ba trái chuối.” Hắn nhặt ba trái chuối đã bóc vỏ lên—và đặt chúng thành hàng ngang trên sàn. “Chuối không phải để ăn bằng miệng nữa. Nhét vào lồn đi—cả ba đứa. Rồi bò theo tao ra phòng khách. Tao muốn xem đứa nào giữ được chuối trong lồn lâu nhất—mà không bị rơi ra.”

“Rẹt… rẹt… rẹt…”

Ba con chó cái lại cúi xuống—và mỗi đứa nhặt một trái chuối bằng miệng. Rồi chúng ngồi xổm xuống—banh rộng hai mép thịt—và nhét chuối vào lồn.

“Chụt…” Chuối trượt vào lồn Diệu—lạnh ngắt, trơn tuột vì nước chuối và dịch lồn. Ả rên lên—”ư… ưm…”—khi cảm nhận trái chuối dài mười tám centimet nằm trọn trong khe thịt, đầu chuối chạm vào cổ tử cung.

“Chụt…” Chuối vào lồn Bích—bà ta thở gấp—”phù… phù…”—và hai mép thịt nâu sẫm khép lại quanh thân chuối, chỉ còn một đoạn ngắn thò ra.

“Chụt…” Chuối vào lồn Kim Anh—và bà ta đứng thẳng người lên, hai tay chống hông, mông ưỡn ra sau, như thể đang khoe chiến tích. Hình xăm phượng hoàng đỏ rực ngay trên xương mu như đang bay lên từ phía trên trái chuối trắng ngà.

“Bây giờ—bò ra phòng khách. Chậm thôi. Không được để chuối rơi. Đứa nào để rơi—sẽ bị phạt.”

“Rẹt… rẹt… rẹt…”

Ba con chó cái bắt đầu bò ra khỏi bếp—qua ngưỡng cửa—và vào phòng khách. Mỗi bước bò là một thử thách—cơ lồn siết chặt lấy trái chuối trơn tuột, cố gắng giữ nó không rơi ra. Nhưng dịch lồn vẫn chảy—”slosh… slosh…”—và mỗi khi chúng di chuyển, chuối lại trượt ra một chút—”chụt… chụt…”—rồi bị cơ thịt hút vào trở lại.

Diệu bò chậm nhất—mặt đỏ bừng vì tập trung, mồ hôi lấm tấm trên trán, hai tay run lên khi chống xuống sàn gỗ lim bóng loáng.

Bích bò theo sau—và bà ta suýt đánh rơi chuối khi bò qua tấm thảm len—”rẹt”—sợi len cọ vào đùi trong, khiến bà ta giật mình, cơ lồn co thắt—và chuối trượt ra gần nửa centimet—nhưng bà ta kịp siết chặt lại—”chụt”—

Kim Anh bò nhanh nhất—”rẹt rẹt rẹt”—và là người đầu tiên đến giữa phòng khách. Bà ta dừng lại—và đứng bằng bốn chi, mông chổng cao, đầu cúi thấp, trái chuối vẫn nằm nguyên trong lồn, không hề xê dịch.

Hùng bước theo sau—và ngồi xuống ghế sofa da đen giữa phòng khách. Hắn vỗ tay—”bốp… bốp…”—và ba con chó cái quỳ thành hàng ngang trước mặt hắn.

“Được rồi—bây giờ rút chuối ra. Và ăn đi. Dùng miệng của chính mình—hoặc dùng miệng của nhau. Tao muốn thấy chúng mày ăn những trái chuối đã ở trong lồn chúng mày.”

Kim Anh là người đầu tiên hành động. Bà ta ngồi xổm xuống—và dùng hai ngón tay banh rộng hai mép thịt—nhưng thay vì dùng tay rút chuối ra, bà ta cúi người về phía trước—và dí miệng vào lồn mình.

“SLRK… CHỤT…”

Lưỡi bà ta quét dọc theo khe thịt—và chạm vào đầu chuối. Răng bà ta cắn nhẹ vào đầu chuối—”cạch”—và kéo ra—”phựt—” Trái chuối trượt ra khỏi lồn, ướt đẫm dịch, và rơi vào miệng bà ta. Bà ta nhai—”nhóp nhép… nhóp nhép…”—và nuốt—”gulp…”

“SLRK… SLOSH…” Bà ta liếm môi—và nhìn Hùng với ánh mắt thách thức.

Diệu và Bích nhìn nhau—và cùng hành động. Chúng quay sang nhau—mỗi đứa cúi xuống lồn đứa kia—và dùng miệng rút chuối ra.

“SLRK… CHỤT… PHỰT—”

Diệu ngoạm lấy trái chuối trong lồn Bích—và kéo ra. “Nhóp nhép… ực…” Ả nhai và nuốt.

“SLRK… CHỤT… PHỰT—”

Bích ngoạm lấy trái chuối trong lồn Diệu—và kéo ra. “Nhóp nhép… gulp…” Bà ta nhai và nuốt.

Hai trái chuối biến mất vào hai cái miệng—và hai con chó cái liếm môi—”slrk… slrk…”—thỏa mãn.

“Tốt. Rất tốt.” Hùng đứng dậy khỏi ghế sofa—và bước tới gần ba con chó cái đang quỳ. “Bữa tối đã kết thúc. Chúng mày đã ăn—và tao đã cho chúng mày uống sữa. Bây giờ là lúc cho bài học tiếp theo.”

Hắn cúi xuống—và từ dưới ghế sofa, hắn kéo ra một chiếc hộp gỗ mun đen bóng, dài khoảng năm mươi centimet, rộng ba mươi centimet. Hắn mở nắp—”cạch”—và bên trong, những món đồ chơi mới lấp lánh dưới ánh đèn vàng.

Ba chiếc butt plug—mỗi chiếc to hơn chiếc trước, đường kính lần lượt là năm centimet, sáu centimet, và bảy centimet, tất cả đều bằng kim loại mạ bạc sáng bóng, phần đế phẳng, phần thân thuôn dài.

Ba bộ dây xích nối vú-hạt le-lưỡi—bằng bạc nguyên chất, nặng hơn, dày hơn những bộ trước.

Ba chiếc máy rung hình chữ U—một đầu đưa vào lồn, một đầu kẹp vào hạt le, thiết kế ôm sát cơ thể.

“Tối nay—chúng mày sẽ đeo tất cả những thứ này. Và ngủ trong cũi—ngay tại phòng khách này. Không được lên giường. Không được lên ghế sofa. Chỉ có sàn gỗ—và cũi thép.”

Hắn nhặt chiếc butt plug lớn nhất—đường kính bảy centimet—và vẫy tay về phía Kim Anh. “Mày thắng tối nay—mày sẽ đeo cái to nhất. Đây là phần thưởng của mày.”

Kim Anh bò tới—”rẹt… rẹt…”—và quỳ trước mặt Hùng, mông chổng cao. Hắn bôi một lớp gel bôi trơn dày lên butt plug—”nhóp nhép…”—rồi dí vào lỗ đít bà ta.

“Phựt… từ từ… cảm nhận đi…” Hắn đẩy từng chút một—và cơ thắt hậu môn của Kim Anh giãn ra—”kẹt… kẹt…”—rồi nuốt chửng lấy chiếc butt plug khổng lồ. “PHỰT—” Toàn bộ chiều dài mười lăm centimet chui vào trong đít bà ta—và bà ta rên lên—”ư… ưm… chủ nhân… đầy quá…” Phần đế phẳng áp sát vào lỗ đít—bóng loáng như một đồng xu bạc.

“Bích—cỡ vừa.” Hùng nhặt chiếc butt plug đường kính sáu centimet—và đẩy vào đít Bích. “Phựt… chụt…” Bà ta cắn môi—”hự…”—và nước mắt lăn dài trên má vì đau-khoái.

“Diệu—cỡ nhỏ nhất. Nhưng đừng tưởng mày được nhẹ nhàng.” Hắn đẩy chiếc butt plug năm centimet vào đít ả—”phựt”—và ả thở phào—”phù…”—nhưng chưa kịp thở xong, Hùng đã nhặt bộ dây xích bạc—và đeo cho cả ba.

“Tách… tách… tách… tách…” Mười hai chiếc kẹp lần lượt ngoạm vào mười hai núm vú, ba hạt le, và ba cái lưỡi. Ba sợi dây xích bạc chạy dọc từ miệng xuống ngực xuống lồn—”lạch cạch… lạch cạch…”—lấp lánh dưới ánh đèn.

Cuối cùng—máy rung chữ U. Hắn đeo cho từng đứa—đầu to đưa vào lồn, đầu nhỏ kẹp vào hạt le, và bật công tắc.

“RZZZZ… RZZZZ… RZZZZ…”

Ba tiếng rung đồng loạt vang lên—và ba con chó cái rên lên—”mmmnph… glrk… ư…”—nhưng không thể nói thành lời, vì kẹp lưỡi đã chặn mọi âm thanh.

“Bây giờ—vào cũi đi. Ngủ ngon—và nhớ rằng ngày mai sẽ còn nhiều bài học hơn nữa.”

Hắn chỉ tay về phía góc phòng khách—nơi ba chiếc cũi thép không gỉ sáng bóng đã được đặt sẵn từ trước. Mỗi cũi dài một mét hai, rộng sáu mươi centimet, cao bảy mươi centimet, bên trong có một tấm đệm cao su đen.

“Rẹt… rẹt… rẹt…”

Ba con chó cái lần lượt bò vào cũi—và Hùng khóa cửa từng cũi một. “Tạch… tạch… tạch…” Ba ổ khóa đồng loạt kêu lên.

Hắn đứng giữa phòng khách—nhìn ba cơ thể trần truồng đang nằm co quắp trong ba chiếc cũi. Những chiếc đuôi chó—tím, trắng, đỏ—ve vẩy yếu ớt. Những sợi dây xích bạc lấp lánh. Những tiếng rung—”RZZZZ…”—vẫn tiếp tục, không ngừng.

“Ngủ ngon—những con chó cái của tao.” Hắn cầm điện thoại lên—và bấm gửi một tin nhắn. Màn hình sáng lên—dòng chữ: “Giai đoạn bốn—hoàn tất. Ngày mai bắt đầu bài học công khai.”

Và khi ánh đèn phòng khách tắt dần—”tách”—chỉ còn ánh trăng bạc hắt qua khung cửa kính, soi rọi ba cơ thể quằn quại trong ba chiếc cũi thép.

“Slosh… slosh… RZZZZ… mmmnph…”

Những âm thanh dâm đãng tiếp tục vang lên trong bóng tối—và sẽ không dừng cho đến bình minh.