Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

# CHƯƠNG 12: THỬ THÁCH CHỢ ĐÊM

Chín giờ tối. Xe van Toyota HiAce dừng lại trước cổng chợ Bà Chiểu, quận Bình Thạnh.

Ánh đèn cao áp vàng rực hắt xuống con đường Trần Quang Khải đông nghẹt xe máy. Tiếng còi xe “bíp… bíp…” inh ỏi hòa với tiếng rao hàng từ những sạp vải, sạp trái cây, sạp hải sản. Mùi khói than từ quầy bún thịt nướng quyện với mùi nước mắm chua ngọt và mùi xăng nhớt đặc quánh trong không khí. Người ta chen chúc nhau—những bà nội trợ tay xách giỏ nhựa đầy rau củ, những cặp tình nhân khoác tay nhau dạo qua hàng quần áo giá rẻ, những đứa trẻ con chạy nhảy giữa dòng người.

Trong thùng xe tối om, ba con chó cái vẫn nằm trong ba chiếc cũi thép. Tiếng piston đã dừng từ lâu, nhưng cơ thể chúng vẫn run lên từng cơn—di chứng của hơn hai giờ bị máy móc đụ liên tục. Dịch lồn đã đọng thành vũng trên đệm cao su, hòa với mồ hôi và nước dãi từ kẹp lưỡi.

Hùng tắt máy—”rè… rè… phụt”—và bước ra khỏi ghế lái, đi vòng ra phía sau xe. Cửa sau bật mở—”cạch”—và ánh đèn đường hắt vào thùng xe, soi rọi ba cơ thể trần truồng đang co quắp trong ba chiếc cũi.

“Mở khóa cũi.” Hắn ra lệnh ngắn gọn—”tạch… tạch… tạch…”—và ba con chó cái bò ra, quỳ thành hàng ngang trên sàn xe, mông chổng cao, mặt cúi thấp. Những chiếc đuôi chó—đen, trắng, đỏ—ve vẩy yếu ớt sau mông. Những sợi dây xích bạc nối từ miệng xuống vú xuống hạt le vẫn lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt.

“Tháo hết đồ chơi ra. Tất cả. Đưa cho tao.”

Hùng quỳ xuống trước mặt Diệu. Tay hắn nắm lấy phần đế butt plug đuôi chó—”phựt”—rút ra khỏi lỗ đít ả. Chiếc đuôi chó đen mượt rời khỏi cơ thể ả, để lại lỗ đít đỏ ửng đang co bóp liên hồi. Tiếp theo—tay hắn móc vào sợi dây rút của cặt giả trong lồn ả—”phựt”—rút ra chậm rãi. Hai mươi centimet silicon ướt đẫm dịch lồn trượt ra khỏi khe thịt hồng hào, kéo theo một dòng dịch trắng đục—”slosh…”—chảy dọc theo đùi trong. Cuối cùng—”tách… tách… tách… tách…”—bốn chiếc kẹp lần lượt rời khỏi hai núm vú, hạt le, và lưỡi. Diệu thở phào—”phù hà…”—nhưng miệng ả vẫn còn tê dại vì bị kẹp suốt nhiều giờ, nước dãi chảy dài xuống cằm.

Đến lượt Bích. “Phựt”—butt plug đuôi chó trắng rời khỏi đít bà ta. “Phựt”—cặt giả rời khỏi lồn. “Tách… tách… tách… tách…”—bốn chiếc kẹp rời khỏi cơ thể. Bà ta thở hổn hển—”hà… hà… phù…”—và nước mắt lăn dài trên má vì nhẹ nhõm.

Cuối cùng—Kim Anh. Hùng cố ý làm chậm hơn với bà ta—như một phần của hình phạt vì suýt bị phát hiện ở tòa nhà Võ Gia. “Phựt… từ từ thôi… cảm nhận từng centimet rời khỏi đít mày đi…” Chiếc butt plug đuôi chó đỏ—to hơn của hai người kia—được rút ra từng chút một. Cơ thắt hậu môn bà ta co bóp điên cuồng, cố gắng giữ lấy vật thể đang rời đi—”slosh… slosh…”—và khi nó bật ra hoàn toàn, một tiếng “bọp” vang lên khe khẽ. “Phựt”—cặt giả ba mươi centimet rời khỏi đít bà ta—và Kim Anh suýt ngất vì cảm giác trống rỗng đột ngột. “Tách… tách… tách… tách…”—bốn chiếc kẹp rời ra. Bà ta gục xuống sàn xe, thở dốc—”hà… hà… phù… chủ nhân… con… con xin lỗi…”

“Chưa xong đâu.” Hùng đứng dậy, tay cầm một chiếc túi vải đen. Hắn mở túi, lấy ra ba chiếc váy dài—chất liệu cotton mỏng, màu be nhạt, dài đến mắt cá chân, tay dài, cổ cao. Những chiếc váy trông như đồ ngủ của mấy bà nội trợ già—kín đáo, giản dị, không hề gợi cảm. “Mặc vào. Không được mặc quần lót. Không được mặc áo ngực. Chỉ có váy thôi.”

Ba người phụ nữ tuân lệnh—”sột soạt… sột soạt…”—những chiếc váy dài buông xuống che đi cơ thể trần truồng đầy dấu vết của chúng.

Nhưng chưa hết. Hùng lấy ra từ túi vải ba chiếc mặt nạ—không phải mặt nạ che mắt, mà là mặt nạ che toàn bộ nửa dưới khuôn mặt. Chúng là loại khẩu trang y tế cỡ lớn, màu đen, nhưng có một điểm khác biệt—phía bên trong mỗi chiếc khẩu trang, một dương vật giả bằng silicon y tế màu da thật, dài mười lăm centimet, đường kính bốn centimet, được gắn chặt vào lớp vải. Khi đeo vào, cặt giả sẽ đâm thẳng vào miệng và xuống cổ họng người đeo—biến họ thành những con người câm lặng, không thể nói, chỉ có thể thở qua mũi và phát ra những âm thanh méo mó.

“Đeo vào đi. Đây là khẩu trang đặc biệt—vừa che mặt cho khỏi bị nhận diện, vừa giúp chúng mày nhớ mình là ai.”

Diệu cầm chiếc khẩu trang lên, tay run nhẹ. Ả nhìn cặt giả bên trong—rồi nhìn Hùng. Đôi mắt phượng của ả long lanh ánh nước, nhưng không phải nước mắt sợ hãi—mà là nước mắt của sự phục tùng. Ả há miệng—”a…”—và đeo khẩu trang vào.

“Glrk…”

Cặt giả trượt qua môi, qua lưỡi, và đâm thẳng vào cổ họng. Một tiếng nấc nghẹn vang lên khi đầu cặt giả chạm đến thành sau họng. Ả suýt nôn—”ọe… glrk…”—nhưng cố gắng kìm lại. Nước mắt trào ra từ khóe mắt vì phản xạ tự nhiên. Nhưng sau vài giây—ả đã quen. Hơi thở qua mũi trở nên đều đặn. Cặt giả nằm im trong cổ họng ả—một sự hiện diện liên tục, một lời nhắc nhở về thân phận.

Bích run rẩy cầm chiếc khẩu trang thứ hai. Bà ta nhìn cặt giả bên trong, rồi nhìn Hùng—và trong mắt bà ta, một tia van xin yếu ớt lóe lên. “Chủ… chủ nhân… làm ơn… con… con sợ…”

“Sợ cái gì? Mày đã từng ngậm cặc tao—cặc giả thì có gì khác?”

“Con… con không biết… nó sẽ đâm sâu quá…”

“Nếu mày không tự đeo—tao sẽ đeo cho mày. Và tao sẽ không nhẹ nhàng đâu.”

Bích nhắm mắt lại—và đeo khẩu trang vào. “GLRK—” Một tiếng nấc lớn hơn Diệu. Cặt giả đâm vào cổ họng bà ta—và bà ta ho sặc sụa—”khụt… glrk… ọe…”—nước dãi trào ra từ khóe môi, thấm ướt mép khẩu trang. Bà ta lảo đảo, suýt ngã—nhưng Hùng giữ vai bà ta lại. “Thở đi. Thở bằng mũi. Từ từ thôi.” Sau gần một phút, bà ta mới bình tĩnh trở lại.

Cuối cùng—Kim Anh. Bà ta không chần chừ. Bà ta cầm chiếc khẩu trang lên—và đeo vào không một lời van xin. “Glrk…” Tiếng nấc nghẹn vang lên—nhưng nhẹ hơn hai người kia. Bà ta ngước mắt lên nhìn Hùng—đôi mắt sắc lẹm long lanh ánh nước, nhưng cũng long lanh một tia thách thức. Tia thách thức của kẻ đã chấp nhận mọi thứ—và sẵn sàng chứng minh lòng trung thành.

“Tốt.” Hùng lấy ra ba chiếc trứng rung nhỏ xíu—mỗi chiếc chỉ bằng ngón tay cái, dài năm centimet, đường kính hai centimet, làm bằng silicon y tế màu đen bóng. Nhưng khác với những trứng rung thông thường—những chiếc này có một chức năng đặc biệt. Một con chip nhỏ xíu bên trong có thể phát hiện nhịp tim và độ co thắt của cơ thể người đeo—và khi phát hiện dấu hiệu của cực khoái, nó sẽ phóng một luồng điện nhẹ—đủ để gây đau nhói và ngăn chặn cực khoái ngay lập tức.

“Nhét vào lồn đi. Nó sẽ rung suốt thời gian chúng mày ở trong chợ. Nó sẽ không làm chúng mày đạt cực khoái—nhưng nó sẽ giữ chúng mày luôn ở trạng thái gần đạt cực khoái. Và nếu đứa nào dám ra—đứa đó sẽ bị điện giật. Tao đã thử rồi—nó đau lắm đấy.”

Ba người phụ nữ nhận trứng rung—và nhét vào lồn.

“Chụt…” Trứng rung chui vào lồn Diệu—hai mép thịt hồng hào há ra nuốt lấy vật thể nhỏ xíu. Ả thở gấp—”phù… phù…”—khi cảm nhận nó nằm gọn trong khe thịt, ngay trên điểm G.

“Chụt…” Trứng rung chui vào lồn Bích—và bà ta rên lên khe khẽ trong cổ họng—”mmmnph…”—khi nó chạm vào thành lồn vẫn còn nhạy cảm sau nhiều giờ bị cặt giả piston đụ.

“Chụt…” Trứng rung chui vào lồn Kim Anh—và bà ta nhìn thẳng vào mắt Hùng khi nhét nó vào. Một sự khiêu khích nhẹ nhàng—một lời tuyên bố ngầm: “Con sẵn sàng.”

Hùng rút điện thoại ra—”bíp… bíp… bíp…”—và bật cả ba trứng rung cùng lúc.

“RZZZZ… RZZZZ… RZZZZ…”

Tiếng rung vang lên từ bên trong ba cơ thể phụ nữ—mạnh, nhưng không đủ để đưa họ đến cực khoái. Đủ để khiến dịch lồn rỉ ra liên tục. Đủ để khiến đầu óc họ mụ mị vì khoái lạc không được giải tỏa. Đủ để khiến mỗi bước đi đều là một cực hình.

“Nhiệm vụ tối nay của chúng mày rất đơn giản.” Hùng chỉ tay về phía cổng chợ Bà Chiểu đang sáng đèn. “Vào chợ—và mua đồ ăn cho bữa tối nay. Tao muốn: một ký thịt bò, một ký tôm sú, một ký mực ống, một ký rau muống, một ký cà chua, một trái dưa leo, một trái chuối, một trái cà rốt, một hộp dâu tây, và một chai dầu olive. Sau khi mua xong—chúng mày sẽ tìm một góc khuất trong chợ, và tự nhét từng thứ vào lồn và đít mình. Nhét được thứ gì thì nhét. Thứ gì không nhét được—thì móc vào núm vú hoặc kẹp vào hạt le. Sau đó chụp hình gửi cho tao. Rồi quay lại đây. Đứa nào nhét được nhiều nhất—sẽ được thưởng. Đứa nào nhét ít nhất—sẽ bị phạt.”

Ba người phụ nữ quỳ dưới chân Hùng, mắt mở to. Những trứng rung trong lồn chúng vẫn đang rung—”RZZZZ…”—và dịch lồn đã bắt đầu thấm ướt mép váy dài.

“Trong lúc ở trong chợ—không đứa nào được nói. Không đứa nào được tháo khẩu trang ra. Không đứa nào được để người khác phát hiện mình đang đeo đồ chơi. Nếu bị phát hiện—mày biết hậu quả rồi đấy. Và quan trọng nhất—không đứa nào được đạt cực khoái. Trứng rung sẽ ngăn chúng mày—nhưng nếu đứa nào cố tình phớt lờ và để cơ thể ra—luồng điện sẽ mạnh gấp đôi.”

“Bây giờ—đứng dậy. Đi vào chợ. Và làm nhiệm vụ.”

Chợ Bà Chiểu lúc chín giờ tối vẫn đông như hội.

Ánh đèn huỳnh quang trắng xóa chiếu xuống những sạp hàng san sát nhau. Tiếng rao—”Thịt bò tươi đây! Thịt bò tươi đây!”—hòa với tiếng mặc cả—”Bao nhiêu một ký? Mắc quá! Bớt đi chị ơi!”—và tiếng dao thớt—”chặt… chặt…”—từ hàng thịt. Mùi tanh nồng của hải sản quyện với mùi thơm của rau quả chín và mùi mồ hôi người chen chúc.

Ba người phụ nữ bước vào chợ—mỗi người một hướng, như Hùng ra lệnh.

Hoàng Xuân Diệu rẽ trái, tiến về dãy hàng thịt. Dưới lớp váy dài cotton be nhạt, chân ả run lên theo từng bước. Trứng rung trong lồn—”RZZZZ…”—đang xoáy vào điểm G không ngừng. Cặt giả trong miệng—đâm sâu vào cổ họng—khiến ả chỉ có thể thở gấp qua mũi—”phù… phù…”—và nước dãi đã bắt đầu thấm ướt mép khẩu trang đen. Ả nhìn quanh—những bà nội trợ, những người bán hàng, những đứa trẻ—không ai để ý đến ả. Họ chỉ thấy một người phụ nữ mặc váy dài kín đáo, đeo khẩu trang đen, đang đi mua thực phẩm.

Nhưng bên trong—ả là một con chó cái đang rên rỉ trong câm lặng.

“Chị mua gì?” Bà bán thịt bò—một phụ nữ trung niên mập mạp, tay cầm dao—hỏi.

Diệu không thể nói—cặt giả trong miệng chặn mọi âm thanh. Ả chỉ tay vào miếng thịt bò thăn đỏ tươi—rồi giơ một ngón tay lên.

“Một ký hả? Được rồi—chờ chị một chút.” Bà bán thịt cắt thịt—”chặt… chặt…”—và gói vào túi ni-lông—”sột soạt…”

Trong lúc chờ, Diệu đứng im—nhưng trứng rung đột ngột tăng tốc. “RZZZZ RZZZZ RZZZZ—” Ả bấu chặt lấy mép bàn—móng tay hằn lên gỗ. Một cơn khoái cảm ập đến—gần như cuốn phăng ả đi. Nhưng ngay khi cơ thể ả bắt đầu co thắt—”TẠCH—” một luồng điện nhỏ phóng ra từ trứng rung, đánh thẳng vào thành lồn.

“Ư…”

Ả giật nảy người—một cơn đau nhói lan từ lồn lên khắp cơ thể. Nhưng cơn đau ấy cũng dập tắt cơn khoái cảm ngay lập tức. Đầu óc ả tỉnh táo trở lại—nhưng dịch lồn thì vẫn chảy ra, thấm ướt cả đùi trong.

“Thịt bò của chị đây—một trăm hai mươi nghìn.”

Diệu run rẩy lấy tiền từ túi váy, trả—và cầm túi thịt bò đi tiếp.

Bên dãy hải sản, Trần Ngọc Bích đang đứng trước sạp tôm. Bà ta cúi gằm mặt—cố gắng không để ai nhìn thấy đôi mắt long lanh ánh nước của mình. Trứng rung trong lồn bà ta—”RZZZZ…”—đang rung ở chế độ không đều: lúc nhanh, lúc chậm, lúc dừng hẳn rồi lại bất ngờ rung mạnh. Cảm giác bị trêu ngươi—bị đưa lên gần đỉnh rồi lại thả xuống—khiến bà ta muốn phát điên. Cặt giả trong miệng—đâm sâu vào cổ họng—khiến mỗi lần bà ta nuốt nước bọt—”ực”—đầu cặt giả lại chạm vào thành họng, tạo ra phản xạ nôn.

“Bao nhiêu tiền một ký tôm vậy chị?” Một giọng nói vang lên bên cạnh bà ta—và Bích quay sang, thấy một người phụ nữ trẻ đang đứng cạnh, cũng mua tôm.

Bà ta không thể trả lời. Chỉ biết lắc đầu—ra hiệu mình không nói được.

Người phụ nữ kia nhìn bà ta với ánh mắt tò mò—rồi quay đi.

Bích thở phào—”phù…”—và chỉ tay vào đống tôm sú còn nhảy tanh tách trong thùng xốp. Người bán—một thanh niên gầy—cân cho bà ta một ký. Bà ta trả tiền—và cầm túi tôm đi tiếp. Nhưng chưa được ba bước—”RZZZZ RZZZZ RZZZZ—” trứng rung lại tăng tốc. Cơn khoái cảm ập đến như một cái tát—và bà ta phải dừng lại, bám vào cột sắt của sạp hàng bên cạnh. “TẠCH—” Luồng điện phóng ra—và bà ta giật nảy, suýt đánh rơi túi tôm.

“Chị có sao không?” Người bán hàng bên cạnh hỏi—một bà lão bán rau muống.

Bích lắc đầu—và bước tiếp.

Võ Thị Kim Anh tiến thẳng vào sâu trong chợ—dãy rau củ. Bà ta đi chậm rãi, từng bước một—nhưng mỗi bước đi đều là một cuộc chiến. Trứng rung trong lồn bà ta—đang rung ở chế độ liên tục, mạnh nhất—”RZZZZZZZ—” và dịch lồn đã chảy dọc theo đùi trong, thấm ướt cả mép váy dài. Cặt giả trong miệng—đâm sâu vào cổ họng—khiến bà ta chỉ có thể thở gấp qua mũi—”phù… phù…”—và nước dãi đã tạo thành một vệt ướt trên khẩu trang đen.

Bà ta dừng lại trước sạp rau—và chỉ tay vào bó rau muống, mấy trái cà chua, một trái dưa leo, một trái chuối, một củ cà rốt, và một hộp dâu tây. Người bán—một cô gái trẻ—nhanh nhẹn cân và gói từng thứ vào túi.

“Tổng cộng hai trăm ba mươi nghìn chị ơi.”

Kim Anh trả tiền—và cầm mấy túi đồ đi tìm chai dầu olive.

Lúc này—”RZZZZ RZZZZ RZZZZ—” trứng rung tăng tốc đột ngột, và một cơn khoái cảm dữ dội ập đến. Bà ta đứng sững lại—mắt nhắm nghiền, tay bấu chặt lấy túi đồ. “TẠCH—” Luồng điện phóng ra—mạnh hơn hai lần trước, vì bà ta đã gần đạt cực khoái hơn. Cơn đau nhói chạy dọc từ lồn lên tận bụng—và bà ta cắn chặt cặt giả trong miệng đến mức suýt cắn thủng silicon.

Nhưng bà ta không ngã. Bà ta mở mắt ra—và bước tiếp.

Mười lăm phút sau, ba người phụ nữ gặp nhau ở một góc khuất phía sau chợ—nơi những thùng rác lớn xếp chồng lên nhau, và ánh đèn đường không chiếu tới. Mùi rác thối quyện với mùi nước mắm và mùi bùn đất.

Chúng nhìn nhau—và không cần nói (vì không thể nói), chúng hiểu đây là lúc hoàn thành nhiệm vụ.

Diệu là người đầu tiên hành động. Ả đặt túi đồ xuống đất, kéo váy lên—và ngồi xổm xuống. Tay ả cầm trái dưa leo—dài hai mươi centimet, đường kính bốn centimet, màu xanh đậm, vỏ sần sùi—và dí vào khe lồn đang ướt đẫm.

“Chụt… nhóp nhép…” Dịch lồn làm trơn cho dưa leo trượt vào. Ả rên lên trong cổ họng—”mmmnph… glrk…”—khi cảm nhận từng centimet dưa leo chui vào trong. Trứng rung vẫn đang rung—và dưa leo đẩy nó vào sâu hơn, ép chặt vào điểm G—”RZZZZ…” Thành lồn giãn ra—nuốt chửng lấy trái dưa leo. Khi nó đã vào hết—chỉ còn một đoạn ngắn thò ra ngoài—ả thở phào—”phù…”—rồi rút điện thoại ra chụp ảnh.

“Tách—” Đèn flash lóe lên trong bóng tối, soi rọi cảnh một trái dưa leo xanh đậm đang nhô ra từ giữa hai mép thịt hồng hào ướt đẫm dịch.

Tiếp theo—trái chuối. Dài mười tám centimet, đường kính ba centimet, vỏ vàng, hơi cong. Ả banh rộng hai mép đít—và dí chuối vào lỗ đít.

“Phựt…” Chuối trượt vào dễ dàng—lỗ đít ả đã quen với những thứ còn to hơn. “Slosh…” Một tiếng ướt át khi nó chui hết vào trong—chỉ còn phần cuống chuối thò ra ngoài. “Tách—” một bức ảnh nữa.

Củ cà rốt—dài mười lăm centimet, đường kính hai centimet, màu cam tươi. Ả nhét vào lồn—cùng với dưa leo? Không—lồn đã đầy. Vậy ả kẹp nó vào giữa hai mép thịt hạt le—”tách”—cà rốt nằm ngang, đè lên hạt le đang cương cứng. “Tách—” ả chụp ảnh.

Dâu tây—những trái dâu tây nhỏ xíu, ả móc từng trái vào hai núm vú—dùng cuống dâu kẹp vào đầu vú hồng hào. Mỗi bên vú—ba trái dâu tây lủng lẳng. “Tách—” một bức ảnh.

Thịt bò—miếng thịt bò thăn, ả đặt lên bụng, kẹp giữa hai mép lồn và dưa leo—như một cái đĩa sống. “Tách—”

Xong. Ả gửi tất cả ảnh cho Hùng—và đứng dậy, chỉnh lại váy.

Đến lượt Bích.

Bà ta run rẩy ngồi xổm xuống. Tay cầm trái dưa leo—dài hai mươi centimet—và dí vào lồn. Nhưng khác với Diệu, lồn bà ta nhỏ hơn—và dưa leo trượt vào khó khăn hơn. “Chụt… chụt… nhóp nhép…” Bà ta phải đẩy mạnh—”phực”—và rên lên trong cổ họng—”GRLK…”—khi nó chui vào. Trứng rung bị đẩy sâu vào trong, chạm vào cổ tử cung—”RZZZZ…” Dịch lồn trào ra—”slosh…”—và bà ta chụp ảnh. “Tách—”

Chuối—vào đít. “Phựt…” Chuối trượt vào—và lần này bà ta phải cắn chặt cặt giả trong miệng để không hét lên vì đau-khoái. “Tách—”

Cà rốt—bà ta kẹp vào hạt le giống Diệu. “Tách—”

Dâu tây—móc vào hai núm vú đang cương cứng sau lớp kẹp vừa được tháo ra. “Tách—”

Tôm sú—những con tôm sú còn sống, nhảy tanh tách. Bà ta đặt một con lên bụng, ngay trên xương mu—và nó nhảy—”tách tách”—tạo ra những cú đập nhẹ vào da bụng. “Tách—” bức ảnh cuối cùng.

Kim Anh là người cuối cùng.

Bà ta ngồi xổm—và không chần chừ, nhét dưa leo vào lồn. “Chụt… nhóp nhép… phực—” Dưa leo trượt vào dễ dàng—lồn bà ta đã ướt đẫm từ lâu. “Tách—”

Chuối—vào đít. “Phựt—” Bà ta đẩy chuối vào sâu đến mức chỉ còn cuống chuối thò ra. “Tách—”

Cà rốt—bà ta kẹp vào hạt le. “Tách—”

Mực ống—một con mực ống dài mười lăm centimet, thân trắng muốt, râu dài ngoằng. Bà ta nhét nó vào lồn—cùng với dưa leo. Hai thứ chen chúc trong lồn bà ta—dưa leo và mực ống—tạo thành một cảm giác căng đầy chưa từng có. “Tách—”

Dâu tây—móc vào hai núm vú. “Tách—”

Cà chua—những trái cà chua bi tròn xoe, đỏ mọng. Bà ta kẹp từng trái vào khe mông—giữa hai mép đít—và chúng nằm đó như những viên bi đỏ trên nền da trắng muốt. “Tách—”

Rau muống—bà ta quấn quanh eo như một cái nịt, rồi cài vài cọng vào khe lồn—chúng lủng lẳng như những sợi rong biển. “Tách—”

Chai dầu olive—bà ta kẹp giữa hai đùi, ngay dưới lồn. “Tách—”

Xong. Bà ta gửi tất cả ảnh—và nhìn vào điện thoại, chờ phản hồi từ Hùng.

Trong xe van, Lý Hùng nhận được ba chuỗi ảnh từ ba con chó cái.

Hắn mở ảnh của Diệu—và thấy dưa leo nhô ra từ lồn hồng hào, chuối trong đít, cà rốt kẹp hạt le, dâu tây lủng lẳng trên núm vú, thịt bò trên bụng.

Ảnh của Bích—tương tự, nhưng thêm con tôm sú đang nhảy trên xương mu.

Ảnh của Kim Anh—và hắn dừng lại lâu hơn. Dưa leo trong lồn. Chuối trong đít. Cà rốt kẹp hạt le. Mực ống trong lồn—cùng với dưa leo. Cà chua bi trong khe mông. Rau muống quấn quanh eo và cài vào khe lồn. Chai dầu olive kẹp giữa hai đùi. Dâu tây trên núm vú.

Hắn đếm—Kim Anh nhét được nhiều thứ nhất. Diệu ít nhất.

“Tốt.” Hắn nhắn tin—”Kim Anh thắng. Diệu thua. Bây giờ—ba đứa rút hết đồ ra khỏi người, bỏ vào túi mang về. Và đi mua thêm đồ chơi tình dục—có một cửa hàng người lớn ở góc chợ, phía đường Lê Quang Định. Mỗi đứa mua một món—và mang về đây cho tao.”

Ba người phụ nữ đọc tin nhắn—và bắt đầu rút đồ ra.

“Phựt… phựt… phựt…” Dưa leo rời khỏi ba cái lồn—ướt đẫm dịch. “Phựt… phựt… phựt…” Chuối rời khỏi ba cái đít. “Tách… tách…” Cà rốt, dâu tây, cà chua, rau muống, mực ống, tôm sú, thịt bò—tất cả được gỡ ra, cho vào túi ni-lông. Những món đồ ăn giờ đây đã dính đầy dịch lồn và gel bôi trơn tự nhiên—và sẽ trở thành bữa tối của chúng.

Chúng chỉnh lại váy—và bước ra khỏi góc khuất, tiến về phía cửa hàng người lớn ở góc chợ.

Cửa hàng người lớn “Đêm Sài Gòn” nằm khuất sau một dãy sạp quần áo—một căn phòng nhỏ với ánh đèn neon đỏ hồng nhấp nháy. Bên trong—những kệ hàng chất đầy đồ chơi tình dục: dương vật giả đủ kích cỡ và màu sắc, trứng rung, butt plug, kẹp núm vú, dây xích, còng tay, roi da, mặt nạ, vòng cổ…

Ba người phụ nữ bước vào—và người bán hàng, một người đàn ông trung niên đeo kính dày, ngước lên nhìn họ với ánh mắt tò mò. Ba người đàn bà mặc váy dài kín đáo, đeo khẩu trang đen, đi mua đồ chơi tình dục lúc chín rưỡi tối—không phải cảnh tượng thường thấy.

“Các chị cần gì ạ?”

Diệu—không thể nói—bước tới kệ hàng và chỉ tay vào một chiếc máy rung hình con bướm màu tím, có dây đeo vào đùi. Ả đặt nó lên quầy.

Bích—run rẩy—chọn một bộ kẹp núm vú mới, loại có gắn chuông nhỏ xíu ở đầu kẹp. Mỗi khi rung, chuông sẽ kêu—”leng keng… leng keng…”

Kim Anh—bà ta đi thẳng tới kệ hàng và chọn một chiếc butt plug đuôi chó mới—lần này là đuôi chó màu tím, dài hơn, lông mượt hơn. Và thêm một bộ dây xích nối vú-hạt le bằng bạc—giống bộ Hùng vừa tháo ra, nhưng dày hơn, nặng hơn.

Người bán hàng tính tiền—và ba người phụ nữ rời khỏi cửa hàng, tay cầm túi đồ chơi mới.

Mười giờ đêm. Xe van Toyota HiAce vẫn đỗ trước cổng chợ Bà Chiểu.

Ba người phụ nữ quay trở lại—và bò vào thùng xe van. Chúng quỳ thành hàng ngang, đặt túi đồ ăn và đồ chơi mới mua trước mặt. Trứng rung trong lồn vẫn đang rung—”RZZZZ…”—và dịch lồn đã thấm ướt đẫm váy dài của chúng.

Hùng ngồi trên ghế lái, xoay người lại nhìn chúng. Hắn cầm điện thoại—và lần lượt mở từng bức ảnh chúng vừa gửi.

“Diệu—mày nhét được ít nhất. Dưa leo, chuối, cà rốt, dâu tây, thịt bò. Thiếu sáng tạo. Mày sẽ bị phạt—tối nay ngủ trong cũi không có đệm.”

Ả cúi đầu—”mmmnph…”—tiếng rên nhẹ trong cổ họng.

“Bích—mày nhét được nhiều hơn Diệu. Nhưng con tôm sú nhảy trên bụng mày—đó là điểm cộng. Mày sẽ được ngủ trên đệm tối nay.”

Bà ta thở phào—”phù…”

“Kim Anh—mày thắng. Dưa leo, mực ống trong lồn. Chuối trong đít. Cà rốt kẹp hạt le. Cà chua trong khe mông. Rau muống quấn quanh eo và cài vào lồn. Chai dầu olive kẹp giữa hai đùi. Dâu tây trên núm vú. Mày là con chó cái sáng tạo nhất—và mày sẽ được thưởng.”

Bà ta ngước lên nhìn hắn—đôi mắt sắc lẹm long lanh tự hào và thèm khát.

Hùng mở cửa thùng xe—và bước ra ngoài. Hắn đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt, tụt quần xuống—để lộ dương vật đang cương cứng. Hai mươi tám centimet, sáu centimet đường kính, đầu dương vật tím sẫm bóng loáng, những đường gân xanh nổi cuồn cuộn.

“Kim Anh—bò ra đây. Mày là người thắng—mày sẽ được uống sữa trước.”

Kim Anh bò ra khỏi xe van—”rẹt… rẹt…”—và quỳ dưới chân Hùng, ngước mặt lên. Hắn tháo khẩu trang của bà ta—”tách”—và cặt giả rời khỏi cổ họng bà ta với một tiếng “glrp”. Nước dãi chảy dài xuống cằm. Bà ta há miệng—”a… a…”—và lưỡi thè ra ngoài.

Hùng nắm lấy dương vật—và bắt đầu vuốt. “Slosh… slosh… slosh…” Tay hắn di chuyển nhanh dần—và rồi—

“PHỌT—”

Cú xuất tinh đầu tiên bắn thẳng vào miệng bà ta—một dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh như keo, vón thành từng cục lớn—”gulp… ực…”—bà ta nuốt vội, nhưng tinh dịch vẫn trào ra khỏi khóe môi vì quá nhiều.

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Những cú xuất tinh tiếp theo bắn lên mặt bà ta—trán, má, cằm, mũi—phủ trắng xóa toàn bộ khuôn mặt. Tinh dịch dày đặc, ấm nóng, chảy dọc theo cổ xuống ngực. Bà ta liếm môi—”slrk… slrk…”—cố gắng nuốt thêm, nhưng không kịp.

“Bích, Diệu—ra đây. Cùng uống.”

Hai người phụ nữ bò ra—và Hùng tháo khẩu trang cho cả hai. Rồi hắn tiếp tục vuốt—và xuất tinh lên mặt chúng.

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Tinh dịch bắn tung tóe—lên mặt Diệu, lên mặt Bích, lên mặt Kim Anh. Ba khuôn mặt giờ đây được phủ một lớp mặt nạ trắng dày—và chúng tranh nhau liếm mặt nhau, liếm tinh dịch từ má nhau, từ mũi nhau, từ cằm nhau—”slrk… slosh… nhóp nhép… gulp… ực…”

“Slrk… slrk… slosh… mmmnph…” Những âm thanh dâm đãng vang lên trong đêm, dưới ánh đèn đường vàng vọt, trước cổng chợ Bà Chiểu đã dần vắng người.

Khi những giọt tinh dịch cuối cùng đã được nuốt hết, Hùng nhìn xuống ba con chó cái của mình—mặt đầy tinh dịch, miệng còn dính những cục trắng, mắt long lanh thỏa mãn và phục tùng.

“Bây giờ—về biệt thự. Và tối nay—chúng ta sẽ dùng bữa tối với những món đồ chúng mày vừa mua.” Hắn chỉ tay vào túi đồ ăn đã dính đầy dịch lồn của chúng. “Và sau bữa tối—tao sẽ dùng những món đồ chơi mới này lên cơ thể chúng mày.”

Ba con chó cái run lên—nhưng không phải run vì sợ hãi.

Mà run vì mong đợi