Quyền lực bước lên – Update Chương 30
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30
Tác Giả: Bào ra đá
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 06/08/2026
# CHƯƠNG 11: CHUỒNG TRONG XE – HÀNH TRÌNH CỦA BA CON CHÓ CÁI
Năm giờ chiều thứ sáu. Tòa nhà Phượng Hoàng BioTech, quận 1.
Tiếng chuông báo hết giờ làm vang lên—”ding… dong…”—khắp các tầng. Nhân viên bắt đầu thu dọn đồ đạc, tiếng máy tính tắt lịm—”tạch… tạch…”—xen lẫn tiếng cười nói rôm rả. Hành lang tầng mười lăm nhuộm màu hoàng hôn đỏ quạch xuyên qua lớp kính cường lực.
Trong phòng tổng giám đốc, Hoàng Xuân Diệu đứng cạnh cửa sổ, bàn tay nắm chặt điện thoại—màn hình hiển thị tin nhắn từ “Chủ Nhân”.
“Cởi hết đồ ra. Đeo tất cả đồ chơi tao để trong ngăn kéo bàn làm việc. Rồi bò từ đây xuống hầm xe B2. Không được đi thang máy. Không được đứng lên. Bò bằng tứ chi—tay và đầu gối. Nếu có người thấy—mày biết hậu quả rồi đấy. Tao đang xem camera.”
Một luồng điện chạy dọc sống lưng ả. Không phải sợ hãi—mà là khoái cảm. Cái khoái cảm quen thuộc của sự phục tùng.
Chưa đầy mười giây sau, bộ vest trắng công sở đã rơi xuống sàn lót thảm—”phạch… phạch…”—áo vest, chân váy bút chì, áo sơ mi lụa, áo ngực ren đen, quần lót ren đen—tất cả xếp gọn trên ghế sofa da. Ả trần truồng đứng trước gương toàn thân gắn sau cánh cửa tủ—ngắm nhìn cơ thể mình. Bộ ngực căng tròn với hai núm vú hồng hào đã cứng lên từ lúc đọc tin nhắn. Eo thon săn chắc. Đùi dài nuột nà. Hình xăm rồng đen năm móng sau gáy ẩn hiện dưới mái tóc búi cao.
Ả bước tới bàn làm việc—mở ngăn kéo—và rút ra từng món đồ chơi mà Hùng đã âm thầm đặt vào đó từ sáng sớm.
Đầu tiên là vòng cổ da đen bóng loáng—”tạch”—khóa vào cổ, vừa khít, ấm áp như một cái ôm độc địa.
Tiếp theo—phích đuôi chó. Một chiếc butt plug kim loại mạ bạc dài mười lăm centimet, đường kính năm centimet, phần đế phẳng được gắn một cái đuôi chó lông đen dài ba mươi centimet—lông mượt, cong vút lên như đuôi chó Akita. Ả liếm môi—”slrk…”—rồi ngồi xổm xuống, một tay banh rộng hai mép đít, tay kia dí đầu plug vào lỗ đít vẫn còn khít sau ba ngày không đeo đồ chơi.
“Phựt…”
Một tiếng ướt át khi đầu plug chui qua vòng cơ thắt. Ả nghiến răng—”kẹt… kẹt…”—nhưng không dừng lại. Cảm giác bị lấp đầy từ phía sau lan tỏa như một cơn sóng nóng—vừa đau vừa kích thích. Chiếc đuôi chó đen mượt giờ đây ve vẩy sau mông ả mỗi khi ả cử động.
Tiếp theo—kẹp nối vú-âm vật-lưỡi. Một hệ thống dây xích bạc mảnh gồm ba điểm: hai kẹp kim loại bọc silicon hồng dành cho hai núm vú, một kẹp nhỏ hơn dành cho hạt le, và một kẹp lưỡi—một viên bi kim loại tròn đường kính hai centimet nối với một thanh ngang bọc cao su để ngậm vào miệng, tất cả được nối với nhau bằng sợi dây xích bạc dài hai mươi centimet.
“Tách—” Kẹp bên trái ngoạm vào núm vú. Một cơn đau nhói bùng lên rồi nhanh chóng chuyển thành cảm giác tê dại nóng ran.
“Tách—” Kẹp bên phải ngoạm vào núm vú còn lại. Ả rít lên khe khẽ—”khụt…”—ngực ả giờ như được nối bằng một sợi xích bạc lấp lánh chạy vắt qua bầu ngực.
“Tách—” Kẹp âm vật. Kẹp này nhỏ hơn, mỏng hơn—nhưng khi nó ngoạm vào hạt le đang cương cứng đỏ ửng, ả suýt hét lên. Dịch lồn trào ra ngay lập tức—”slosh…”—chảy dọc theo đùi trong. Sợi dây xích giờ đây chạy từ hai núm vú xuống tận hạt le, mỗi cử động nhỏ nhất cũng khiến cả ba điểm cùng bị kéo giật—một chuỗi đau-khoái liên hoàn.
Cuối cùng—cặt giả. Một dương vật giả bằng silicon y tế màu da thật, dài hai mươi centimet, đường kính năm centimet, với những đường gân nổi cuồn cuộn và đầu khấc tròn trịa. Nó được gắn vào một motor rung bên trong—có thể điều khiển từ xa, năm chế độ rung. Ả dí nó vào khe lồn đang ướt đẫm—”chụt… nhóp nhép…”—và từ từ đẩy vào.
“Phực…”
Toàn bộ chiều dài hai mươi centimet chui vào trong lồn ả—lấp đầy từ cửa lồn đến tận cổ tử cung. Ả rên lên—”ưm… ư… chủ nhân ơi… đầy quá…”—rồi bấm nút khởi động.
“RZZZZ… RZZZZ… RZZZZ…”
Tiếng rung mạnh nhất vang lên từ bên trong cơ thể ả. Cặt giả xoáy vào thành lồn, vào điểm G, vào cổ tử cung. Dịch lồn trào ra không ngừng—”slosh… slosh…”—chảy dọc theo đùi, thấm ướt cả sàn thảm.
Và giờ—kẹp lưỡi. Ả há miệng, đặt viên bi kim loại tròn lên lưỡi, rồi ngậm chặt hai môi quanh thanh ngang bọc cao su. Ngay lập tức, sợi dây xích nối từ kẹp lưỡi đến kẹp núm vú và kẹp âm vật căng ra—mỗi khi ả cử động lưỡi hoặc nuốt nước bọt, cả ba điểm đều bị giật theo.
Ả quỳ xuống—hai tay chống xuống sàn, đầu gối áp vào thảm len. Chiếc đuôi chó ve vẩy sau mông. Sợi dây xích bạc lấp lánh chạy dọc từ miệng xuống vú rồi xuống lồn. Trong lồn ả—cặt giả rung ầm ĩ—”RZZZZ…” Trong đít ả—butt plug đuôi chó lấp đầy khoảng trống cuối cùng.
“Rẹt… rẹt… rẹt…”
Ả bắt đầu bò.
Phòng tổng giám đốc rộng ba mươi mét vuông—vài bước bò đầu tiên dễ dàng. Nhưng cánh cửa phòng—mở ra hành lang—là một thử thách khác. Ả dừng lại trước cửa, nghiêng đầu lắng nghe. Tiếng giày cao gót xa dần—”cốp… cốp…”—nhân viên đang rời đi. Tiếng thang máy “ting” vang lên. Rồi im lặng.
Ả đẩy cửa—”kẹt…”—và bò ra hành lang.
Hành lang tầng mười lăm dài hun hút—sàn đá cẩm thạch trắng bóng loáng, ánh đèn LED vàng nhạt chiếu xuống lạnh lẽo. Ả bò chậm rãi—”rẹt… rẹt…”—mông chổng cao, đuôi chó ve vẩy, dây xích lắc lư—”lạch cạch… lạch cạch…”—và âm thanh rung từ cặt giả vọng ra từ giữa hai mép thịt hồng hào—”rzzzz… rzzzz…”
Ở cuối hành lang—một camera an ninh đang hoạt động, đèn đỏ nhấp nháy—”tít… tít…” Ai đó đang theo dõi. Ả biết Hùng đã hack vào hệ thống camera của tòa nhà. Hắn đang nhìn ả—từ một nơi nào đó.
Mỗi bước bò là một cơn khoái lạc dồn dập. Mỗi lần đầu gối chạm sàn—”rẹt”—cặt giả lại di chuyển nhẹ trong lồn, tạo ra một cú thúc ngắn vào cổ tử cung. Mỗi lần ả cúi đầu—dây xích từ kẹp lưỡi kéo căng, kéo theo kẹp núm vú và kẹp âm vật. Hạt le bị kẹp chặt càng thêm cương cứng, đau điếng và kích thích đến mức ả phải cắn chặt thanh ngang cao su trong miệng để không rên lên thành tiếng.
“Slosh… slosh…” Dịch lồn chảy dọc theo đùi trong, để lại những vệt ướt lấp lánh trên sàn đá cẩm thạch.
Ả bò qua phòng họp kính—nơi chỉ vài giờ trước ả đã chủ trì cuộc họp cổ đông. Qua phòng trợ lý—trống không, màn hình máy tính đã tắt. Qua bàn lễ tân—cô lễ tân đã về từ mười phút trước, may mắn thay.
Và đến cầu thang bộ.
Cửa cầu thang bộ bằng thép, nặng trịch. Ả phải chồm lên—”cạch”—đẩy cửa mở. Cầu thang bê tông lạnh ngắt—bậc thang gồ ghề, không có thảm. Ả bò xuống từng bậc một—”rẹt… cộp… rẹt… cộp…”—mười lăm tầng. Mỗi bậc thang là một cú sốc—cặt giả đập vào cổ tử cung, butt plug va vào trực tràng, kẹp giật vào núm vú và hạt le. Dịch lồn chảy thành dòng, để lại vệt dài trên bậc thang bê tông xám xịt.
Tầng B2. Hầm xe tối om, chỉ vài ngọn đèn huỳnh quang hắt ánh sáng xanh lè. Mùi xăng nhớt, mùi bê tông ẩm. Ả bò ra khỏi cầu thang—”rẹt… rẹt…”—và thấy chiếc Mercedes S-Class màu đen của Hùng đỗ ngay trước cửa cầu thang. Nhưng hôm nay, phía sau xe Mercedes, một chiếc xe van Toyota HiAce màu trắng cũng đang đỗ—cửa sau hé mở.
Lý Hùng đứng cạnh xe van—áo sơ mi đen, quần jeans bó, tay cầm điện thoại. Hắn nhìn ả—và nhếch môi.
“Mày bò nhanh hơn tao nghĩ. Lại đây—chui vào cũi.”
Cửa sau xe van mở ra—bên trong là ba chiếc cũi chó bằng thép không gỉ, mỗi chiếc dài một mét hai, rộng sáu mươi centimet, cao bảy mươi centimet—đủ để một người phụ nữ chui vào và nằm co quắp. Mỗi cũi có một tấm đệm cao su đen lót bên trong. Và ở phía cuối mỗi cũi—một cần piston cơ khí gắn một cặt giả màu đen dài hai mươi lăm centimet, đường kính sáu centimet, lấp lánh gel bôi trơn.
“Chui vào. Mày là con chó cái đầu tiên—mày được chọn cũi bên trái.”
Diệu bò tới—”rẹt… rẹt…”—và chui vào cũi bên trái. Ngay khi ả vào trong, Hùng khóa cửa cũi—”tạch”—và điều chỉnh cần piston. Đầu cặt giả đen bóng chạm vào khe lồn ả—và cần piston bắt đầu chuyển động.
“Phực… phực… phực… Phực…”
Cặt giả thụt ra vào trong lồn ả với nhịp độ đều đặn—mỗi cú thúc sâu đến tận cổ tử cung, mỗi cú rút ra kéo theo dịch lồn bắn tung tóe—”splortch… splortch…” Ả rên lên trong miệng—”mmmnph… mmmnph…”—vì vẫn ngậm kẹp lưỡi, không thể nói thành lời. Chiếc đuôi chó ve vẩy điên cuồng mỗi khi piston thúc vào.
Hùng không đóng cửa sau xe van. Hắn để hé—một khe hở khoảng ba mươi centimet, đủ để từ trong cũi, ả có thể nhìn thấy bức tường bê tông xám xịt của hầm xe, và xa hơn—lối ra đường Nguyễn Đình Chiểu, nơi dòng xe cộ vẫn tấp nập.
“Nằm yên đó. Tao đi đón Bích.”
Tiếng chân Hùng bước về phía Mercedes—”cộp… cộp…”—rồi tiếng động cơ nổ—”rè… rè… vrùm…”—và chiếc xe lao đi, để lại Diệu một mình trong hầm xe tối om, cặt giả vẫn đang thụt ra vào—”phực… phực… phực…”—và đôi mắt phượng của ả long lanh nhìn ra khe cửa hé mở—một thế giới bên ngoài không hề hay biết con chó cái trong cũi.
—
Sáu giờ kém mười lăm. Đại học Quốc tế Sài Gòn, quận Thủ Đức.
Trần Ngọc Bích ngồi trong phòng hiệu trưởng, hai tay run rẩy đặt lên bàn làm việc gỗ sồi. Bộ áo dài xanh navy vẫn chỉnh tề—nhưng bên dưới lớp lụa, cơ thể bà ta đã ướt đẫm mồ hôi. Tin nhắn từ Hùng đến từ hai mươi phút trước, và bà ta vừa hoàn thành việc đeo đồ chơi y hệt như Diệu.
Vòng cổ da đen—”tạch”—khóa chặt.
Phích đuôi chó—lần này là đuôi chó lông trắng, tương phản với làn da nâu mật của bà ta. Butt plug kim loại lạnh ngắt chui vào lỗ đít—”phựt”—và giờ đây chiếc đuôi trắng muốt đang ve vẩy sau mông bà ta mỗi khi bà ta co thắt vì khoái cảm.
Kẹp nối—hai kẹp núm vú ngoạm chặt lấy hai đầu vú nâu sẫm, kẹp âm vật ngoạm vào hạt le đang cương cứng sau lớp lông mu đen tỉa gọn, và kẹp lưỡi—viên bi kim loại trong miệng, thanh ngang cao su ngậm chặt. Dây xích bạc chạy dọc từ miệng xuống ngực—”lạch cạch…”—mỗi khi bà ta nuốt nước bọt.
Cặt giả—hai mươi centimet silicon da thật, đang rung ầm ĩ trong lồn—”RZZZZ… RZZZZ…” Dịch lồn chảy dọc theo đùi trong, thấm ướt cả mép quần lót ren đã được cởi bỏ từ lâu.
Bà ta quỳ xuống—và bắt đầu bò.
“Rẹt… rẹt… rẹt…”
Hành lang tòa nhà Hiệu bộ dài và tối—đèn đã tắt gần hết. Chỉ còn vài ngọn đèn khẩn cấp xanh lè. Sàn gạch men trắng bóng loáng—mỗi bước bò lại tạo ra tiếng “rẹt” và để lại vệt dịch lồn ướt át.
Bà ta bò qua phòng họp hội đồng—nơi chỉ sáng nay bà ta đã phê duyệt ngân sách cho năm học mới. Qua phòng giảng viên—trống không, những chiếc bàn trống trải, những chiếc ghế xếp ngay ngắn. Qua bảng thông báo—nơi dán hình bà ta trong bộ áo dài xanh, tươi cười trao bằng khen cho sinh viên xuất sắc.
Và đến cầu thang bộ.
Bà ta bò xuống từng bậc—”rẹt… cộp… rẹt… cộp…”—ba tầng. Mỗi bậc thang là một cơn đau-khoái. Kẹp âm vật giật liên hồi mỗi khi bà ta hạ đầu gối xuống—và mỗi lần giật, dịch lồn lại trào ra—”slosh…”—chảy dọc theo đùi, xuống bắp chân, để lại những vệt ướt trên bậc thang bê tông.
Hầm xe tòa nhà Hiệu bộ chỉ có vài chiếc xe hơi—hầu hết giảng viên đã về từ lâu. Chiếc Mercedes S-Class đen bóng đỗ ngay trước cửa cầu thang. Hùng đứng cạnh xe—và đằng sau, chiếc xe van Toyota HiAce trắng, cửa sau hé mở.
“Mày chậm hơn Diệu ba phút.” Hùng liếc đồng hồ. “Nhưng không sao—mày vẫn mới. Chui vào cũi giữa. Nhanh lên—tao còn phải đón Kim Anh.”
Bích bò tới—”rẹt… rẹt…”—và chui vào cũi giữa. Trong cũi bên trái, ả ta thấy Diệu—đang nằm co quắp, đuôi chó đen ve vẩy, kẹp lưỡi trong miệng, cặt giả piston đang thụt ra vào—”phực… phực… phực… phực…”—và dịch lồn của ả đã tạo thành một vũng nhỏ trên đệm cao su.
Ngay khi Bích vào cũi giữa, Hùng khóa cửa—”tạch”—và điều chỉnh piston. Cần piston từ phía sau cũi lao tới—và cặt giả đen bóng đâm thẳng vào lồn bà ta.
“PHỰC—PHỰC—PHỰC—”
Nhịp độ nhanh hơn cũi của Diệu. Mỗi cú thúc sâu đến mức phần đế cặt giả đập vào xương mu bà ta—”bốp… bốp… bốp…”—và dịch lồn bắn tung tóe, ướt đẫm cả đệm cao su. Bà ta rên lên trong miệng—”mmmnph… grlk… mmmnph…”—những âm thanh méo mó vì kẹp lưỡi.
“Phực… Phực… Splortch… Splortch…”
Chiếc đuôi chó trắng ve vẩy điên cuồng. Dây xích bạc từ miệng xuống vú xuống lồn lắc lư—”lạch cạch… lạch cạch…”—theo từng cú thúc.
Hùng không đóng cửa sau xe van. Qua khe hở, Bích thấy những bức tường bê tông của hầm xe, và xa xa—bóng dáng mấy sinh viên đang đi bộ qua sân trường. Họ không hề biết—chỉ cách họ vài chục mét, một hiệu trưởng đại học đang bị nhốt trong cũi chó, lồn đầy cặt giả rung, đít đầy butt plug đuôi chó, và đang rên rỉ như một con chó cái động dục.
—
Sáu giờ rưỡi. Tòa nhà Võ Gia Thương Hội, quận 1.
Võ Thị Kim Anh đứng cạnh cửa sổ phòng CEO tầng hai mươi, nhìn xuống dòng xe cộ Sài Gòn đang tấp nập dưới ánh đèn đường vàng vọt. Bà ta vừa hoàn thành việc đeo đồ chơi—giống hệt hai người kia, nhưng có một khác biệt.
Đuôi chó của bà ta—lông đỏ rực, cùng màu với hình xăm phượng hoàng trên xương mu.
Chiếc butt plug kim loại mạ bạc chui vào lỗ đít—”phựt”—và giờ đây chiếc đuôi chó đỏ rực đang ve vẩy kiêu hãnh sau mông bà ta.
Kẹp nối—hai kẹp ngoạm chặt lấy hai núm vú nâu sẫm trên bộ ngực đầy đặn, một kẹp ngoạm vào hạt le đang cương cứng sau làn da nhẵn nhụi không một sợi lông, và kẹp lưỡi—viên bi kim loại tròn trong miệng, thanh ngang cao su ngậm chặt, dây xích bạc nối từ lưỡi xuống vú xuống hạt le. Mỗi lần bà ta nuốt nước bọt—”ực”—dây xích giật một phát, kéo theo cả ba điểm cùng rung lên vì đau-khoái.
Cặt giả—hai mươi centimet, đang rung mạnh nhất—”RZZZZ… RZZZZ… RZZZZ…”—trong lồn. Dịch lồn chảy dọc theo đùi trong, thấm ướt cả đôi tất da màu da.
Bà ta quỳ xuống—và bắt đầu bò.
“Rẹt… rẹt… rẹt…”
Phòng CEO rộng sáu mươi mét vuông—sàn gỗ lim bóng loáng. Bà ta bò qua bàn làm việc—nơi những báo cáo tài chính vẫn xếp chồng chất, con số hàng chục tỷ đồng hiện ra dưới ánh đèn bàn. Qua tủ sách—nơi những cuốn sách cổ về thương mại và tu luyện nằm im lìm. Qua bức ảnh chồng quá cố trên bàn thờ nhỏ—và bà ta dừng lại một giây, mắt ngước lên nhìn bức ảnh, rồi lại cúi xuống và tiếp tục bò.
Hành lang tầng hai mươi trống trải—nhân viên đã về gần hết. Chỉ còn tiếng máy lạnh chạy đều đều—”rè… rè…”—và tiếng thang máy thỉnh thoảng “ting” vang lên ở xa.
Bà ta bò về phía cầu thang bộ—nhưng chưa kịp đến cửa cầu thang, một giọng nói vang lên từ phía sau.
“Chị Kim Anh? Chị còn ở đây sao?”
Tim bà ta như ngừng đập.
Một nhân viên nữ trẻ—cô thư ký riêng tên Mỹ Linh, hai mươi lăm tuổi, mặc áo dài trắng—vừa bước ra từ thang máy, trên tay cầm tập tài liệu. Cô ta đứng cách bà ta khoảng mười mét—và vì hành lang cong, cô ta chưa nhìn thấy bà ta đang bò. Nhưng chỉ cần cô ta bước thêm vài bước—mọi thứ sẽ sụp đổ.
Kim Anh đứng hình. Đầu óc bà ta quay cuồng. Không kịp chạy. Không kịp đứng lên. Không kịp mặc đồ—vì đồ đã ở trong phòng.
Và rồi—như một phép màu—điện thoại của Mỹ Linh reo lên—”ring… ring…”
“Alo? Dạ… dạ… vâng… con đến ngay ạ.”
Cô thư ký quay người, bấm thang máy—”ting”—và bước vào. Cửa thang máy đóng lại—”vù…”—và hành lang lại chìm trong im lặng.
Kim Anh thở phào—tiếng thở nghẹn lại vì kẹp lưỡi—”phù… phù…”—và nước mắt trào ra vì nhẹ nhõm. Nhưng bà ta không dám chần chừ thêm. Bà ta bò nhanh hơn—”rẹt rẹt rẹt rẹt”—về phía cầu thang bộ.
Hai mươi tầng. Bà ta bò xuống từng bậc một—”rẹt… cộp… rẹt… cộp…”—trong bóng tối mờ ảo của cầu thang bộ, chỉ có ánh đèn khẩn cấp xanh lè soi đường. Mỗi bậc thang là một cú thúc của cặt giả vào cổ tử cung. Mỗi bậc thang là một cơn giật của dây xích kéo vào núm vú và hạt le. Mỗi bậc thang—dịch lồn lại chảy ra, để lại vệt dài trên bậc thang bê tông lạnh lẽo.
Khi bà ta bò ra đến hầm xe B2—thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ bừng, dịch lồn chảy thành vũng trên đùi—Hùng đã đứng chờ sẵn. Chiếc xe van trắng, cửa sau hé mở, bên trong—hai con chó cái đã nằm trong hai cũi bên trái và giữa, đang rên rỉ với cặt giả piston thụt ra vào không ngừng.
“Mày suýt bị phát hiện.” Giọng Hùng lạnh như băng. “Tao đã phải dùng điện thoại gọi cho con bé thư ký của mày để đánh lạc hướng. Mày nợ tao một mạng.”
“Con… con xin lỗi… chủ nhân…” Kim Anh cố gắng nói—nhưng kẹp lưỡi khiến giọng bà ta méo mó, khó nghe—”mlk… mlk… chủ nhân…”
“Đừng nói nữa. Chui vào cũi cuối cùng—bên phải. Và mày sẽ bị phạt vì suýt để lộ.”
Kim Anh chui vào cũi bên phải. Ngay khi bà ta vào trong, Hùng khóa cửa—”tạch”—và điều chỉnh piston. Nhưng lần này—cần piston không mang cặt giả hướng vào lồn. Nó mang một cặt giả to hơn—dài ba mươi centimet, đường kính bảy centimet—và hướng thẳng vào lỗ đít.
“PHỰC—”
Cú thúc đầu tiên vào đít—và Kim Anh hét lên trong miệng—”GRLK… GRRRR…” Chiếc butt plug đuôi chó đỏ đã được Hùng rút ra từ trước, và giờ đây cặt giả khổng lồ đang thụt ra vào trong lỗ đít bà ta—”PHỰC… PHỰC… PHỰC…”—với nhịp độ chậm hơn nhưng mạnh hơn nhiều so với hai người kia.
“Phực… Splortch… Phực… Splortch…”
Đít bà ta giãn ra hết cỡ—cơ thắt co bóp điên cuồng quanh cặt giả—và mỗi cú thúc lại đẩy bà ta về phía trước, khiến dây xích kẹp nối giật mạnh, kéo theo núm vú và hạt le cũng bị kéo căng. Một vòng tuần hoàn đau-khoái không dứt.
“Phực… Phực… Phực… Phực…”
Dịch lồn—dù cặt giả đang ở đít—vẫn trào ra không ngừng, chảy dọc theo đùi trong, thấm ướt cả đệm cao su. Bà ta rên rỉ trong miệng—”mmmnph… glrk… mmmnph… slrk…”—và nước dãi từ kẹp lưỡi chảy dọc theo dây xích bạc, hòa vào mồ hôi và dịch lồn.
“Cả ba đứa mày đã đủ mặt.” Hùng đóng cửa sau xe van—nhưng không đóng hẳn, vẫn để hé một khe khoảng mười lăm centimet, đủ để ba con chó cái trong ba cũi có thể nhìn thấy con đường phía sau. Hắn bước lên ghế lái—”cạch”—và nổ máy.
“Vrùm… vrùm…”
Chiếc xe van Toyota HiAce lăn bánh ra khỏi hầm xe tòa nhà Võ Gia Thương Hội—và hòa vào dòng xe cộ Sài Gòn giờ tan tầm.
—
Bảy giờ tối. Đường Nguyễn Huệ, trung tâm quận 1.
Dòng xe cộ tấp nập—tiếng còi xe “bíp… bíp…” inh ỏi, tiếng động cơ “vrùm… vrùm…” vang vọng, tiếng người đi bộ cười nói rôm rả trên vỉa hè. Ánh đèn neon từ các tòa nhà cao tầng hắt xuống con đường nhựa đen bóng, nhuộm mọi thứ trong sắc đỏ, vàng, xanh, tím.
Trong thùng xe van, ba con chó cái nằm trong ba chiếc cũi thép không gỉ—và qua khe cửa sau hé mở, chúng có thể nhìn thấy tất cả.
Chúng thấy những người đi bộ trên vỉa hè—những cô gái mặc váy ngắn, những chàng trai áo phông quần jeans, những cặp đôi nắm tay nhau, những gia đình dắt theo trẻ nhỏ. Họ cách chúng chỉ vài mét—và họ không hề biết.
Chúng thấy những chiếc xe máy len lỏi—những người lái xe quay đầu nhìn chiếc xe van trắng đang bò chậm trên đường, rồi lại quay đi, không mảy may nghi ngờ.
Chúng thấy những tòa nhà cao tầng sáng đèn—những văn phòng nơi chúng từng ngồi điều hành, những phòng họp nơi chúng từng ra quyết định, những bàn làm việc nơi chúng từng ký những hợp đồng hàng trăm tỷ đồng. Và giờ đây—chúng đang ở đây. Trong cũi chó. Với cặt giả thụt ra vào trong lồn và đít. Với đuôi chó ve vẩy sau mông. Với vòng cổ da đen khóa chặt trên cổ.
“Phực… phực… phực… phực…”
Tiếng piston vẫn tiếp tục—đều đặn, không ngừng nghỉ. Trong cũi trái, Diệu đã trải qua hơn một giờ với cặt giả thụt ra vào trong lồn—và ả đã đạt cực khoái ít nhất hai lần. Dịch lồn của ả đã tạo thành một vũng lớn trên đệm cao su—”slosh… slosh…”—và mỗi khi xe chạy qua ổ gà—”xóc… xóc…”—cặt giả lại đâm sâu hơn, mạnh hơn, khiến ả rên lên—”mmmnph… glrk… mmmnph…”
Trong cũi giữa, Bích đã khóc. Nước mắt chảy dài trên má—hòa vào nước dãi từ kẹp lưỡi. Nhưng không phải khóc vì đau hay nhục nhã—mà là khóc vì khoái lạc không thể kiểm soát. Cặt giả trong lồn bà ta đã đưa bà ta đến cực khoái ba lần—và mỗi lần, bà ta lại cảm thấy mình càng lún sâu hơn vào vũng lầy của sự phục tùng. “Phực… phực… splortch…” Dịch lồn bắn tung tóe—ướt đẫm cả mặt bà ta, ướt đẫm cả đệm cao su, ướt đẫm cả thanh thép của cũi.
Trong cũi phải, Kim Anh đang chịu hình phạt. Cặt giả khổng lồ trong đít vẫn thụt ra vào—”PHỰC… PHỰC… PHỰC…”—và mỗi cú thúc lại khiến toàn thân bà ta bị đẩy về phía trước, mặt úp vào thành cũi, mông chổng cao, đuôi chó đỏ ve vẩy. Nhưng bà ta không khóc. Bà ta nhìn qua khe cửa—nhìn dòng người trên phố đi bộ Nguyễn Huệ—và trong đôi mắt sắc lẹm của bà ta, một tia sáng kỳ lạ lóe lên.
Họ đang ở ngay trung tâm thành phố—nơi hàng nghìn người qua lại mỗi phút. Và họ—ba người phụ nữ quyền lực nhất Sài Gòn—đang nằm trong cũi chó, trần truồng, đầy đồ chơi, và bị đụ bởi máy móc.
Xe dừng đèn đỏ ở ngã tư Nguyễn Huệ – Lê Lợi. Một nhóm thanh niên đi bộ ngang qua—và một trong số họ liếc nhìn chiếc xe van trắng. Qua khe cửa hé mở, cậu ta có thể thấy—một cái gì đó đang chuyển động trong bóng tối. Một cái gì đó màu trắng, màu đen, và màu đỏ—những cái đuôi chó đang ve vẩy.
“Mày thấy gì không?” Cậu ta hỏi bạn.
“Thấy gì đâu—xe van thôi mà.”
Cậu ta nheo mắt nhìn kỹ hơn—và trong khoảnh khắc, một tia sáng từ đèn đường hắt vào thùng xe, soi rọi một thoáng hình ảnh—ba cơ thể trần truồng, ba cái đuôi chó, ba sợi dây xích bạc lấp lánh.
Nhưng đèn xanh bật lên—”ting”—và chiếc xe van lăn bánh. Cậu thanh niên lắc đầu, tự nhủ mình nhìn nhầm, rồi bước tiếp.
Trong thùng xe, Hùng nhìn qua gương chiếu hậu—và nhếch môi. Hắn bấm nút trên điện thoại—”bíp”—và đồng thời, cả ba cặt giả trong ba cũi tăng tốc.
“PHỰC PHỰC PHỰC PHỰC PHỰC—”
Cả ba con chó cái đồng loạt rên lên—”MMMNNPH… GRLK… SPLORTCH…” Dịch lồn bắn tung tóe khắp thùng xe—”slosh… splortch… slosh…”—ướt đẫm cả đệm, cả thanh thép, cả những cái đuôi chó đang ve vẩy điên cuồng.
Xe chạy chầm chậm dọc phố đi bộ Nguyễn Huệ—qua những quán cà phê sang trọng, qua những cửa hàng thời trang, qua những khách sạn năm sao. Và qua khe cửa hé mở, ba con chó cái nhìn thấy thế giới bên ngoài—một thế giới mà chúng từng là những người thống trị. Một thế giới giờ đây đã trở nên xa lạ—vì thế giới thực sự của chúng, giờ đây, là cái cũi chó này. Là cặt giả trong lồn và đít. Là vòng cổ trên cổ. Là chủ nhân—Lý Hùng—người đàn ông duy nhất chúng phục tùng.
“Hãy nhìn cho kỹ.” Giọng Hùng vang lên từ ghế lái, đều đều, lạnh lẽo. “Nhìn những người ngoài kia—những người đang sống cuộc đời bình thường của họ. Họ không biết ba đứa mày là ai. Họ không biết ba đứa mày từng có quyền lực gì. Và họ càng không biết—ba đứa mày giờ đây là những con chó cái của tao. Nhưng tao biết. Và ba đứa mày biết. Vậy là đủ.”
“Phực… Phực… Phực…”
“Và bây giờ—tao sẽ cho ba đứa mày thấy thứ còn tuyệt vời hơn. Thứ mà chỉ những con chó cái trung thành mới được hưởng.”
Hắn bấm nút—”bíp”—và ba piston dừng lại. Ba cặt giả nằm im trong ba cái lồn—và một cái đít. Ba con chó cái thở hổn hển—”phù… phù… hà… hà…”—kiệt sức, nhưng vẫn còn một khoảng trống chưa được lấp đầy. Một khoảng trống mà chỉ có một thứ mới lấp đầy được.
Hùng lái xe vào một con hẻm tối gần chợ Bến Thành—và dừng lại. Hắn tắt máy—”rè… rè… phụt…”—và bước ra khỏi ghế lái, đi vòng ra phía sau xe. Cửa sau bật mở—”cạch”—và ánh đèn đường vàng vọt hắt vào thùng xe, soi rọi ba con chó cái đang nằm co quắp trong ba chiếc cũi.
Hắn mở khóa từng cũi—”tạch… tạch… tạch…”—và ra lệnh.
“Ra khỏi cũi. Quỳ xuống đất—thành hàng ngang. Mặt ngước lên. Miệng há ra. Lưỡi thè ra ngoài. Tao sẽ cho ba đứa mày uống sữa.”
Ba người phụ nữ bò ra khỏi cũi—”rẹt… rẹt… rẹt…”—và quỳ thành hàng ngang trên mặt đường nhựa lạnh ngắt, ngay phía sau xe van. Xung quanh—con hẻm vắng tanh, chỉ vài chiếc xe máy dựng ven tường. Nhưng cách đó không xa—chỉ vài chục mét—là dòng người tấp nập trên đường Lê Lợi.
Chúng quỳ đó—trần truồng, vòng cổ da đen trên cổ, đuôi chó ve vẩy sau mông, kẹp nối vú-âm vật-lưỡi vẫn lấp lánh, cặt giả vẫn còn trong lồn và đít, mặt ướt đẫm mồ hôi và nước mắt và dịch lồn. Và chúng há miệng—”a… a… a…”—ba cái lưỡi thè ra ngoài, ba đôi mắt ngước lên nhìn Hùng với vẻ van xin và thèm khát.
Hùng đứng trước mặt chúng—tụt quần xuống, để lộ dương vật cương cứng. Hai mươi tám centimet chiều dài, sáu centimet đường kính, đầu dương vật tím sẫm bóng loáng, những đường gân xanh nổi cuồn cuộn, hai tinh hoàn căng tròn—sẵn sàng.
“Tao đã nhịn suốt ba ngày. Chỉ để dành cho tối nay.” Hắn nắm lấy dương vật—và bắt đầu vuốt. “Ba đứa mày sẽ uống no—rồi tao sẽ đưa ba đứa mày đến nơi tiếp theo.”
Bàn tay hắn di chuyển nhanh dần—”slosh… slosh… slosh…”—và rồi—
“PHỌT—”
Cú xuất tinh đầu tiên bắn thẳng vào giữa ba cái mặt đang há miệng chờ đợi. Một dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh như keo, vón thành từng cục lớn—”phọt… phọt…”—bắn tung tóe lên trán Diệu, má Bích, cằm Kim Anh.
“PHỌT—PHỌT—PHỌT—”
Những cú xuất tinh tiếp theo bắn ra liên tục—mỗi cú một nơi, để ba con chó cái phải xoay đầu, cúi người, liếm láp điên cuồng. Tinh dịch bắn vào mắt—”PHỌT—” và lưỡi một con chó cái khác liếm sạch. Tinh dịch bắn vào miệng—”PHỌT—” và con chó cái đó nuốt chửng—”gulp… ực…”—nhưng tinh dịch vẫn trào ra khỏi khóe môi vì quá nhiều.
“Slrk… slosh… nhóp nhép… gulp… ực… slrk…”
Tiếng liếm, tiếng nuốt, tiếng mút, tiếng tinh dịch trào ra khỏi miệng vang lên hỗn loạn. Những cục tinh dịch vón cục—trắng đục, dày như hồ—bám đầy trên mặt, trên tóc, trên ngực, trên vai của ba con chó cái. Chúng liếm mặt nhau—”slrk… slrk…”—liếm cổ nhau—”slosh…”—liếm ngực nhau—”nhóp nhép…”—cố gắng nuốt càng nhiều càng tốt.
Nhưng tinh dịch quá nhiều. Nhiều đến mức—ngay cả sau khi ba cái miệng đã đầy cứng, ngay cả sau khi ba cái dạ dày đã no căng—vẫn còn tinh dịch chảy dọc theo cằm, chảy xuống ngực, chảy xuống bụng, nhỏ giọt xuống mặt đường nhựa—”pặc… pặc… pặc…”
“Mmmmnph… slrk… glrp…” Những âm thanh méo mó phát ra từ ba cái miệng đầy tinh dịch—và những cái lưỡi vẫn thè ra ngoài, cố gắng liếm nốt những giọt cuối cùng trên mặt nhau.
Hùng bước lại gần—và dùng tay vốc tinh dịch từ má Kim Anh, bôi lên trán Diệu, rồi lại vốc từ cằm Bích, bôi lên ngực Kim Anh. Hắn chơi đùa với chúng—như người ta chơi đùa với những con thú cưng, bôi thức ăn lên mặt chúng và xem chúng tranh nhau liếm.
“Liếm sạch đi. Mọi ngóc ngách. Mọi kẽ hở. Tao muốn không còn một giọt nào khi chúng ta rời khỏi đây.”
Và chúng lại lao vào nhau—ba cái lưỡi quét qua từng centimet da, từng kẽ tay, từng sợi tóc. Tiếng “slrk… slosh… nhóp nhép…” vang lên không ngừng trong con hẻm tối.
—
Tám giờ tối. Con hẻm gần chợ Bến Thành.
Ba con chó cái đã liếm sạch tinh dịch trên mặt nhau—và giờ đây chúng đang quỳ trở lại trong thùng xe van, ba đôi mắt long lanh ánh nước nhìn Hùng đang đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt.
Hắn cầm điện thoại—và bấm gửi một tin nhắn.
Xong, hắn mở cửa ghế lái—”cạch”—và nói, không quay đầu lại.
“Bò trở lại vào cũi đi. Chúng ta sẽ đến nơi tiếp theo. Và lần này—sẽ còn đông người hơn. Sẽ còn nguy hiểm hơn. Và ba đứa mày—sẽ còn phải chứng minh nhiều hơn nữa.”
Ba con chó cái bò trở lại vào cũi—”rẹt… rẹt… rẹt…”—và Hùng đóng cửa sau xe van. Nhưng vẫn không đóng hẳn. Vẫn để hé một khe—đủ để chúng nhìn thấy thế giới bên ngoài.
Động cơ nổ—”vrùm… vrùm…”—và chiếc xe van lăn bánh ra khỏi con hẻm, hòa vào dòng xe cộ Sài Gòn đang dần thưa thớt. Qua khe cửa, ba con chó cái thấy ánh đèn neon rực rỡ của chợ Bến Thành lùi dần—và trước mặt, một điểm đến mới đang chờ đợi.
Hùng nhìn vào gương chiếu hậu—và trong đôi mắt đen của hắn, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên.
“Đế quốc của tao vừa có thêm một đêm đáng nhớ.” Hắn thì thầm