Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

# CHƯƠNG 10: THỬ THÁCH CÔNG KHAI

Sáng thứ bảy. Biệt thự Võ gia, quận 2.

Lý Hùng ngồi trên ghế sofa da trong phòng khách chính, tay cầm tách cà phê đen nóng hổi. Trước mặt hắn, ba người phụ nữ đang quỳ thành hàng ngang trên sàn đá cẩm thạch lạnh ngắt—trần truồng, vòng cổ da đen bóng loáng trên cổ, hai tay sau lưng, hai chân mở rộng bằng vai.

Hoàng Xuân Diệu quỳ bên trái. Cơ thể ả sau gần một tháng huấn luyện đã đạt đến độ hoàn hảo: eo thon nhưng không gầy, đùi săn chắc với những múi cơ mềm mại, bộ ngực căng tròn với hai núm vú hồng hào đã cứng lên vì không khí lạnh. Hình xăm rồng đen năm móng sau gáy nổi bật dưới ánh đèn pha lê. Trong lồn ả—trứng rung cỡ lớn vẫn đang rung khe khẽ, tiếng “rzzzz…” vọng ra từ giữa hai mép thịt hồng hào đang ướt đẫm dịch. Trong đít ả—butt plug cỡ lớn, đường kính năm centimet, đã nằm đó suốt đêm qua, khiến lỗ đít ả giãn ra và giờ đây gần như đã quen với cảm giác bị lấp đầy.

Trần Ngọc Bích quỳ ở giữa. Thân hình mảnh khảnh của bà ta run nhẹ—dù đã trải qua nhiều lần huấn luyện, bà ta vẫn chưa hoàn toàn quen với việc bị phơi bày trước những người phụ nữ khác. Mảng lông mu đen tỉa gọn ướt át, hai mép thịt hồng sẫm khép chặt nhưng dịch lồn vẫn rỉ ra chảy dọc theo đùi trong. Kẹp núm vú bằng kim loại vẫn ngoạm chặt lấy hai đầu vú nâu sẫm—”lạch cạch…”—sợi dây xích bạc mảnh nối giữa hai kẹp lắc lư theo từng nhịp thở. Trong đít bà ta—butt plug cỡ vừa, mười hai centimet, vẫn còn hơi căng tức vì lỗ đít bà ta chưa quen với kích thước này.

Võ Thị Kim Anh quỳ bên phải. Bà ta cố giữ vẻ kiêu hãnh—cằm hếch cao, lưng thẳng—nhưng đôi mắt sắc lẹm không giấu được sự mong đợi. Hình xăm phượng hoàng trên xương mu nhẵn nhụi như đang run rẩy theo từng nhịp tim. Chuỗi bi cao su năm viên vẫn nằm trong lồn bà ta—thỉnh thoảng một viên bi chạm vào viên khác tạo thành tiếng “lốc cốc…” khe khẽ mỗi khi bà ta cử động. Trong đít—butt plug cỡ vừa giống của Bích, được lắp vào tối qua, vẫn còn cảm giác căng tức và đầy đặn. Nhưng điều khiến bà ta khác biệt với hai người kia—trên mặt bà ta, lớp tinh dịch khô từ tối qua vẫn còn nguyên, tạo thành những mảng trắng trên da, trên môi, trên cằm. Hùng ra lệnh không được rửa—và bà ta tuân lệnh.

“Ba đứa mày đã sẵn sàng cho bài học hôm nay chưa?” Hùng đặt tách cà phê xuống—”cạch”—và đứng dậy.

“Dạ sẵn sàng, thưa chủ nhân.” Ba giọng nói đồng thanh—Diệu trầm ấm, Bích run rẩy, Kim Anh nghẹn ngào.

“Tốt. Bài học hôm nay sẽ khác. Sẽ không ở trong biệt thự này. Sẽ không an toàn. Sẽ có người ngoài—người thường, và có thể cả tu luyện giả. Ba đứa mày sẽ phải giữ vỏ bọc hoàn hảo—CEO quyền lực, hiệu trưởng đáng kính, tổng giám đốc thành đạt. Nhưng bên trong—ba đứa mày vẫn là những con chó cái của tao. Vẫn đeo đồ chơi. Vẫn tuân lệnh tao. Vẫn ướt lồn vì tao. Hiểu không?”

Im lặng một giây.

“Chủ nhân… ngài định đưa chúng con… ra ngoài sao?” Giọng Bích run lên, mặt tái đi. “Ra ngoài… với những thứ trong người?”

“Đúng vậy. Tối nay, tao đã đặt bàn tại nhà hàng La Lumière—quận 1. Nhà hàng Pháp năm sao, nơi giới thượng lưu Sài Gòn tụ tập. Ba đứa mày sẽ mặc đồ sang trọng nhất, trang điểm đẹp nhất, và đi cùng tao—như ba đối tác kinh doanh. Nhưng bên dưới lớp váy áo—những đồ chơi vẫn ở nguyên vị trí. Những vòng cổ—sẽ được thay bằng vòng cổ ẩn, mảnh hơn, nhưng vẫn khóa chặt. Và trong suốt bữa tối—tao sẽ điều khiển từng đứa một.”

Kim Anh nuốt nước bọt—”ực”. “Thưa chủ nhân… nhà hàng La Lumière… đó là nơi con thường xuyên gặp đối tác. Nếu có người quen nhận ra—”

“Thì sao?” Hùng cắt ngang, bước tới gần bà ta, cúi xuống nắm lấy cằm bà ta. “Mày sợ người ta nhận ra mày là con chó cái của tao à? Mày sợ họ thấy mày ướt lồn khi ngồi cạnh tao? Hay mày sợ họ thấy mày run lên mỗi khi tao bật trứng rung?”

Mặt Kim Anh đỏ bừng. “Con… con không sợ… con chỉ…”

“Chỉ gì?”

“Chỉ… chỉ thấy… kích thích.”

Hùng nhếch môi. “Tốt. Đó chính là điều tao muốn. Tao muốn ba đứa mày vừa sợ hãi vừa kích thích. Vừa muốn chạy trốn vừa muốn ở lại. Vừa xấu hổ vừa ướt lồn. Đó mới là bản chất của một con chó cái thực thụ.”

Hắn buông cằm Kim Anh ra, quay sang Diệu. “Diệu—mày sẽ ngồi bên trái tao. Bích—bên phải. Kim Anh—đối diện. Tao muốn nhìn thấy mặt từng đứa khi chúng mày cố gắng giữ vỏ bọc. Khi chúng mày cố gắng không rên lên giữa nhà hàng đông người. Khi chúng mày cố gắng không để dịch lồn chảy xuống ghế.”

Bảy giờ tối. Nhà hàng La Lumière, quận 1.

Căn phòng ánh sáng vàng ấm áp từ những đèn pha lê treo trên trần cao. Tiếng piano du dương từ góc phòng—một bản Chopin nocturne. Tiếng thì thầm của những cuộc trò chuyện lịch sự. Tiếng leng keng của dao nĩa chạm vào đĩa sứ. Mùi bơ tỏi, mùi rượu vang đỏ, mùi nước hoa đắt tiền hòa quyện trong không khí.

Lý Hùng bước vào trước—vest đen cắt may riêng, áo sơ mi trắng, cà vạt đen. Mái tóc hắn vuốt ngược ra sau, để lộ vầng trán cao và đôi mắt đen sâu thẳm. Hắn đi chậm rãi, từng bước một, như một vị hoàng đế bước vào cung điện của mình.

Phía sau hắn—ba người phụ nữ bước theo hàng một.

Hoàng Xuân Diệu mặc váy maxi đỏ rượu vang, lưng trần, tóc búi cao để lộ hình xăm rồng sau gáy. Bên dưới lớp váy—trứng rung cỡ lớn trong lồn, butt plug cỡ lớn trong đít, và vòng cổ ẩn bằng da mỏng màu đỏ rượu vang quấn quanh cổ như một chiếc choker thời trang. Ả bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển, nhưng đôi mắt ả—đôi mắt dài hình phượng—long lanh một tia sáng kỳ lạ mỗi khi trứng rung bất ngờ rung lên.

Trần Ngọc Bích mặc váy dạ hội xanh navy, kín đáo hơn—cổ cao, tay dài—nhưng chất liệu lụa mỏng ôm sát cơ thể mảnh khảnh, để lộ từng đường cong. Bên dưới—kẹp núm vú vẫn ngoạm chặt hai đầu vú, butt plug cỡ vừa trong đít, và vòng cổ ẩn màu xanh navy. Bà ta bước đi run rẩy, mỗi bước chân lại khiến kẹp núm vú lắc lư—”lạch cạch…”—và bà ta phải cắn chặt môi để không rên lên.

Võ Thị Kim Anh mặc áo dài lụa đen thêu chỉ bạc—bộ áo dài quyền lực nhất của bà ta, bộ mà bà ta thường mặc khi gặp đối tác quan trọng. Nhưng bên dưới lớp lụa đen—chuỗi bi cao su trong lồn, butt plug cỡ vừa trong đít, và vòng cổ ẩn màu đen. Bà ta bước đi với vẻ ngoài lạnh lùng, kiêu hãnh—cằm hếch cao, mắt nhìn thẳng—nhưng bên trong, mỗi bước chân đều khiến những viên bi cao su va vào nhau—”lốc cốc…”—và dịch lồn đã bắt đầu rỉ ra, thấm ướt cả mép quần lót ren mỏng manh.

Bốn người được dẫn đến một bàn tròn ở góc khuất—nơi có tầm nhìn ra toàn bộ nhà hàng nhưng lại được che chắn một phần bởi những chậu cây cảnh lớn. Hùng ngồi xuống trước, lưng tựa vào ghế bành nhung đỏ. Ba người phụ nữ ngồi theo đúng vị trí đã được chỉ định—Diệu bên trái, Bích bên phải, Kim Anh đối diện.

“Thực đơn đây, thưa quý khách.” Người phục vụ—một thanh niên trẻ mặc vest trắng—đặt bốn quyển thực đơn bọc da trước mặt họ.

“Cảm ơn.” Hùng cầm thực đơn lên, nhưng mắt hắn không nhìn vào những món ăn. Tay trái hắn—đang để dưới bàn—rút điện thoại ra và mở một ứng dụng điều khiển.

“Bíp—”

Dưới lớp váy đỏ rượu vang của Diệu, trứng rung đột ngột tăng tốc—”RZZZZ… RZZZZ…”—từ mức rung nhẹ lên mức rung mạnh nhất.

“Ưm…” Diệu khẽ rên lên, tay nắm chặt lấy mép bàn. Đôi mắt ả long lanh ánh nước, nhưng ả vẫn cố gắng giữ khuôn mặt bình thản, mắt nhìn vào thực đơn như đang đọc.

“Món khai vị có vẻ ngon đấy.” Hùng nói, giọng bình thản, như thể hắn đang thực sự bàn về món ăn. “Tôi đề xuất món gan ngỗng áp chảo. Và súp hành tây gratinée. Các chị thấy sao?”

“Dạ… dạ ngon ạ…” Diệu đáp, giọng run nhẹ. Bên dưới lớp váy, trứng rung đang xoáy vào thành lồn ả, vào điểm G, và vào cổ tử cung—”rzzzz… rzzzz…”—khiến dịch lồn chảy ra ướt đẫm cả đùi. Ả phải dùng toàn bộ ý chí để không rên lên thành tiếng.

“Bíp—”

Lần này, Hùng bật chế độ rung gián đoạn cho kẹp núm vú của Bích. Những cơn rung điện nhẹ—”tít… tít… tít…”—chạy dọc theo sợi dây xích bạc, truyền thẳng vào hai núm vú đang bị kẹp chặt.

“Khụt…” Bích ho nhẹ, mặt đỏ bừng, tay run rẩy cầm ly nước lên uống—nhưng suýt làm đổ ly vì cơn rung bất ngờ lan từ đầu vú ra khắp bầu ngực. Nước chanh vàng sóng sánh trong ly thủy tinh—”sóng sánh…”—phản chiếu khuôn mặt đang cố gắng giữ bình tĩnh của bà ta.

“Chị Bích—chị không khỏe à?” Hùng hỏi, giọng giả vờ quan tâm. Mắt hắn nhìn thẳng vào mắt bà ta—và trong đôi mắt đen ấy, bà ta thấy một tia sáng tàn nhẫn. Một tia sáng của kẻ đang thưởng thức sự dằn vặt của con mồi.

“Tôi… tôi khỏe… chỉ hơi… hơi nóng một chút thôi…”

“Vậy sao? Để tôi bảo họ tăng điều hòa.”

“Không… không cần đâu ạ… tôi ổn mà…”

Hùng nhếch môi, rồi quay sang Kim Anh. Bà ta đang ngồi thẳng lưng, mắt nhìn vào thực đơn, nhưng Hùng thấy rõ—bàn tay bà ta đang nắm chặt lấy khăn trải bàn, những đốt ngón tay trắng bệch vì siết quá mạnh. Bà ta biết đến lượt mình. Bà ta đang chờ đợi.

“Bíp—”

Chuỗi bi cao su trong lồn Kim Anh bắt đầu rung—nhưng không phải rung liên tục. Mà là rung từng viên một. Viên thứ nhất rung—”rzzz…”—rồi tắt. Rồi viên thứ hai rung—”rzzz…”—rồi tắt. Rồi viên thứ ba… Cứ thế, từng viên bi lần lượt rung lên rồi tắt, tạo thành một chuỗi kích thích lan dọc từ cửa lồn vào sâu tận cổ tử cung.

“Cạch—” Kim Anh cắn mạnh vào thành ly rượu vang—suýt làm vỡ ly. Mắt bà ta nhắm lại trong một thoáng—rồi mở ra, long lanh ánh nước.

“Chị Kim Anh—chị thử món bò Wagyu chưa? Tôi nghe nói ở đây có bò Wagyu A5 nhập từ Nhật.” Hùng hỏi, giọng vẫn đều đều như đang bàn chuyện kinh doanh.

“Tôi… tôi chưa thử… nhưng nghe nói… nghe nói ngon lắm…” Kim Anh đáp, giọng đứt quãng vì những cơn rung vẫn đang tiếp tục—lần này là viên thứ năm, viên sâu nhất, đang rung ngay trên cổ tử cung.

“Vậy chị nên thử. Tôi nghe nói thịt bò Wagyu mềm lắm—gần như tan trong miệng. Giống như…” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt bà ta. “…giống như một số thứ khác cũng tan trong miệng vậy.”

Mặt Kim Anh đỏ bừng. Bà ta hiểu hắn đang nói về điều gì. Và hình ảnh ấy—hình ảnh tinh dịch của hắn tan trong miệng bà ta, chảy xuống cổ họng—khiến một dòng dịch lồn mới trào ra, thấm ướt cả quần lót.

Người phục vụ quay lại—”Thưa quý khách, quý khách đã sẵn sàng gọi món chưa ạ?”

“Rồi.” Hùng gấp thực đơn lại, mỉm cười lịch sự. “Cho tôi bốn phần súp hành tây gratinée. Bốn phần gan ngỗng áp chảo. Và bốn phần bò Wagyu A5—chín vừa. Còn rượu—cho tôi một chai Château Margaux 2015.”

“Dạ vâng, thưa quý khách. Xin quý khách chờ trong giây lát.”

Người phục vụ cúi đầu rồi bước đi. Và ngay khi anh ta khuất sau dãy bàn, Hùng bấm nút một lần nữa—”bíp”—và cả ba đồ chơi trong ba người phụ nữ đồng loạt rung lên ở mức tối đa.

“RZZZZ… RZZZZ… RZZZZ…”

“Ư… ưm… ư…” Cả ba người phụ nữ đồng loạt rên lên—nhưng cố gắng kìm nén, biến tiếng rên thành những tiếng ho nhẹ, những tiếng thở dài, những tiếng nấc cụt.

Diệu bấu chặt lấy mép bàn đến mức móng tay hằn lên gỗ. Bích cúi gằm mặt xuống, tóc xõa che đi khuôn mặt đỏ bừng. Kim Anh nhắm mắt lại, môi mím chặt, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo dài.

Và trong lúc họ đang cố gắng giữ vỏ bọc—một giọng nói vang lên từ phía sau lưng Kim Anh.

“Chị Kim Anh? Chị đấy à?”

Tim Kim Anh như ngừng đập.

Bà ta quay đầu lại—và thấy một người đàn ông trung niên, khoảng năm mươi tuổi, mặc vest xám, tóc bạc muối tiêu, đang đứng cạnh bàn với nụ cười thân thiện. Trần Văn Khang—chủ tịch một tập đoàn dược phẩm lớn, đối tác kinh doanh lâu năm của Võ Gia Thương Hội, và cũng là một tu luyện giả Luyện Khí tầng bảy.

“Ông… ông Khang…” Kim Anh cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng bên dưới lớp áo dài, chuỗi bi cao su vẫn đang rung—”rzzz…”—và mỗi cơn rung lại khiến bà ta muốn rên lên. “Thật trùng hợp… ông cũng dùng bữa ở đây sao?”

“Phải, tôi đang tiếp một vài đối tác bên kia.” Khang chỉ tay về phía một bàn ở góc đối diện. Rồi ông ta quay sang nhìn Hùng—và đôi mắt ông ta nheo lại. “Còn đây là…?”

“Đây là anh Lý Hùng—chuyên gia y học cổ truyền mà tôi đang hợp tác.” Kim Anh giới thiệu, giọng đã lấy lại được chút bình tĩnh. “Còn đây là chị Hoàng Xuân Diệu và chị Trần Ngọc Bích—chắc ông cũng biết rồi.”

“À, chị Diệu—tổng giám đốc Phượng Hoàng BioTech. Và chị Bích—hiệu trưởng Đại học Quốc tế Sài Gòn. Hân hạnh được gặp.” Khang cúi đầu chào, ánh mắt quét qua ba người phụ nữ với vẻ tò mò. “Thật hiếm khi thấy ba người phụ nữ quyền lực nhất Sài Gòn cùng ăn tối với một người đàn ông.”

“Anh Hùng là đối tác đặc biệt của chúng tôi.” Diệu lên tiếng, giọng ả đã bình tĩnh trở lại—dù bên dưới lớp váy, trứng rung vẫn đang rung. “Anh ấy có phương pháp trị liệu rất… hiệu quả.”

“Vậy sao?” Khang nhìn Hùng với ánh mắt đánh giá. “Rất vui được gặp anh, anh Hùng. Nếu anh thực sự có phương pháp trị liệu hiệu quả như chị Diệu nói—tôi rất mong có dịp hợp tác.”

“Rất sẵn lòng.” Hùng mỉm cười, đứng dậy bắt tay Khang. “Nhưng tôi e rằng phương pháp của tôi không dành cho tất cả mọi người. Nó đòi hỏi sự… cam kết nhất định.”

“Cam kết?”

“Phải. Một sự cam kết… toàn diện. Cả về thể chất lẫn tinh thần. Không phải ai cũng sẵn sàng cho điều đó.”

Khang cười—một tiếng cười xã giao, nhưng trong mắt ông ta, một tia sáng kỳ lạ lóe lên. “Nghe có vẻ thú vị đấy. Để hôm nào chúng ta nói chuyện thêm.”

“Nhất định rồi.”

Khang cúi đầu chào lần nữa rồi bước về bàn của mình. Và ngay khi ông ta khuất dạng, Kim Anh thở phào—”phù…”—và suýt ngã khỏi ghế vì đầu gối bủn rủn.

“Làm tốt lắm.” Hùng thì thầm, tay hắn đặt lên bàn, gần tay Kim Anh. “Mày đã giữ được vỏ bọc. Tao hài lòng.”

“Cảm ơn… cảm ơn chủ nhân…” Kim Anh thì thầm, giọng run rẩy vì nhẹ nhõm và vì những cơn rung vẫn tiếp tục trong lồn bà ta.

“Nhưng chưa xong đâu. Ông Khang đã nhìn thấy tao với ba đứa mày. Ông ta sẽ tò mò. Ông ta sẽ điều tra. Và điều đó có nghĩa là…” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người. “…ba đứa mày phải cẩn thận hơn bao giờ hết. Một sơ suất nhỏ—và mọi thứ sẽ sụp đổ.”

Món súp hành tây gratinée được mang ra—bát sứ nóng hổi với lớp phô mai gratinée vàng ruộm phủ trên mặt. Mùi hành tây caramel hòa với mùi phô mai chảy tan trong không khí.

“Ăn đi.” Hùng ra lệnh, giọng thấp đến mức chỉ có ba người phụ nữ nghe thấy. “Nhưng nhớ—khi tao bấm nút, không đứa nào được dừng ăn. Không đứa nào được rên lên. Không đứa nào được để lộ ra ngoài. Nếu đứa nào làm đổ súp ra bàn—đứa đó sẽ bị phạt tối nay.”

Ba người phụ nữ cầm thìa lên—tay run rẩy—và bắt đầu ăn. Thìa chạm vào bát—”leng keng… leng keng…”—vang lên khe khẽ.

“Bíp—”

Trứng rung trong lồn Diệu tăng tốc—”RZZZZ…”—và ả suýt làm rơi thìa. Nhưng ả vẫn cố gắng—tay run run đưa thìa súp lên miệng, húp một ngụm nhỏ. Súp nóng hổi chảy qua cổ họng—nhưng cảm giác nóng rát ấy không thể át được cảm giác rung động đang lan tỏa từ lồn lên khắp cơ thể.

“Bíp—”

Kẹp núm vú của Bích bắt đầu rung—”tít… tít… tít…”—và lần này, cường độ mạnh hơn trước. Bà ta cắn chặt môi đến mức suýt bật máu, tay cầm thìa run lên bần bật, súp trong thìa sóng sánh—nhưng bà ta vẫn đưa được thìa lên miệng mà không làm đổ.

“Bíp—”

Chuỗi bi cao su trong lồn Kim Anh lại bắt đầu chuỗi rung từng viên—viên một, viên hai, viên ba—nhưng lần này nhanh hơn, mạnh hơn, và khi đến viên thứ năm, nó không dừng lại mà tiếp tục rung—”rzzzz… rzzzz…”—ngay trên cổ tử cung. Bà ta nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, và đưa thìa súp lên miệng—chậm rãi, cẩn thận, như thể mỗi động tác đều là một cuộc chiến.

“Giỏi lắm.” Hùng thì thầm. “Cả ba đứa đều giỏi. Tiếp tục đi. Món chính sắp ra rồi.”

Món bò Wagyu A5 được mang ra—những miếng thịt bò cắt dày, màu hồng ruby bên trong, tỏa khói nghi ngút trên đĩa sứ trắng. Mùi thịt bò nướng hòa với mùi bơ tỏi và mùi rượu vang đỏ Château Margaux khiến không khí càng thêm phần sang trọng.

Nhưng ba người phụ nữ không thể tập trung vào món ăn. Những đồ chơi trong cơ thể họ vẫn đang rung—lúc nhanh lúc chậm, lúc mạnh lúc yếu—theo nhịp điều khiển của Hùng. Dịch lồn của cả ba đã thấm ướt quần lót và bắt đầu thấm ra ghế bành—nhưng may mắn là ghế bọc nhung đỏ thẫm, không dễ nhìn thấy vết ướt.

“Tao muốn ba đứa mày nhìn xung quanh đi.” Hùng nói, giọng vẫn đều đều. “Nhìn những người đàn ông kia—những doanh nhân, những chính trị gia, những tu luyện giả. Họ đang nhìn ba đứa mày với ánh mắt kính trọng, ngưỡng mộ, thèm muốn. Họ không biết rằng ba đứa mày đang ngồi đây với lồn đầy đồ chơi và đít đầy butt plug. Họ không biết rằng ba đứa mày đang ướt đẫm vì một thằng đàn ông từng bị xã hội chà đạp. Họ không biết rằng ba đứa mày là những con chó cái của tao.”

“Vâng… thưa chủ nhân…” Ba giọng nói đồng thanh, run rẩy.

“Và bây giờ—tao sẽ cho ba đứa mày một thử thách cuối cùng trước khi rời khỏi đây.” Hắn đặt dao nĩa xuống—”cạch”—và nhìn thẳng vào từng người. “Từng đứa một—sẽ đứng dậy và đi vào nhà vệ sinh. Ở đó, mỗi đứa sẽ tự rút đồ chơi ra khỏi lồn—và mang về đây cho tao. Đặt chúng lên bàn—ngay trên đĩa bò Wagyu của mình. Rồi ngồi xuống và tiếp tục ăn—như thể không có gì xảy ra.”

Ba người phụ nữ nhìn nhau—mắt mở to, mặt tái đi.

“Chủ nhân… ngay trên bàn sao?” Bích thì thầm, giọng vỡ ra. “Lỡ có người thấy…”

“Vậy nên mới gọi là thử thách. Đứa nào làm được mà không bị ai phát hiện—đứa đó sẽ được thưởng tối nay. Đứa nào bị phát hiện—đứa đó sẽ bị phạt. Và tao đảm bảo—hình phạt sẽ không dễ chịu đâu.”

Im lặng một giây.

Rồi Diệu đứng dậy trước—”cạch”—ghế đẩy ra sau. Ả chỉnh lại váy, vuốt tóc, và bước đi về phía nhà vệ sinh với dáng vẻ bình thản nhất có thể. Nhưng bên trong—tim ả đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Trong nhà vệ sinh sang trọng với sàn đá cẩm thạch và gương soi toàn thân mạ vàng, Diệu khóa cửa buồng—”cạch”—và vén váy lên. Tay ả luồn vào trong—và nắm lấy sợi dây rút của trứng rung.

“Phựt—”

Trứng rung bật ra khỏi lồn—ướt đẫm dịch, bóng loáng dưới ánh đèn vàng. Dịch lồn chảy dọc theo đùi ả, thấm ướt cả mép tất da. Ả rút khăn giấy lau sạch trứng rung—rồi giấu nó trong lòng bàn tay, bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Trở lại bàn, ả ngồi xuống—và từ từ đặt trứng rung ướt đẫm dịch lên đĩa bò Wagyu của mình. Vật thể đen bóng, dính đầy dịch lồn trắng đục, nằm ngay cạnh miếng thịt bò hồng ruby.

“Tốt. Đến lượt Bích.”

Bích đứng dậy—run rẩy—và bước đi. Trong nhà vệ sinh, bà ta rút kẹp núm vú ra—”tách… tách…”—hai núm vú đỏ ửng, sưng lên vì bị kẹp suốt nhiều giờ. Rồi bà ta vén váy, rút butt plug ra—”phựt”—và suýt rên lên khi cảm giác trống rỗng đột ngột lan tỏa từ lỗ đít. Bà ta lau sạch cả hai thứ, giấu trong lòng bàn tay, và quay lại bàn.

Butt plug cỡ vừa—vẫn còn ấm nóng vì nhiệt độ cơ thể—được đặt lên đĩa bò Wagyu của bà ta. Cùng với kẹp núm vú, sợi dây xích bạc lấp lánh dưới ánh đèn.

“Cuối cùng—Kim Anh.”

Kim Anh đứng dậy. Bà ta bước đi—nhưng mỗi bước chân đều khiến chuỗi bi cao su trong lồn va vào nhau—”lốc cốc…”—và bà ta phải cắn chặt môi để không rên lên. Trong nhà vệ sinh, bà ta rút chuỗi bi ra—từng viên một—”chụt… chụt… chụt… chụt… chụt…”—và suýt ngã khụy vì cảm giác những viên bi lần lượt rời khỏi thành lồn.

Trở lại bàn, bà ta đặt chuỗi bi cao su năm viên—dính đầy dịch lồn, lấp lánh dưới ánh đèn—lên đĩa bò Wagyu của mình.

Ba đĩa bò Wagyu A5—mỗi đĩa trị giá hơn hai triệu đồng—giờ đây được trang trí bằng những đồ chơi tình dục ướt đẫm dịch lồn. Trứng rung. Kẹp núm vú. Butt plug. Chuỗi bi cao su.

“Ăn đi.” Hùng ra lệnh, giọng vẫn đều đều. “Ăn hết đĩa bò của mình—và đừng để ý đến những thứ trên đĩa. Coi như chúng không tồn tại.”

Ba người phụ nữ cầm dao nĩa lên—và bắt đầu ăn. Họ cắt từng miếng thịt bò, tránh chạm vào những đồ chơi trên đĩa, đưa lên miệng, nhai—nhưng vị giác của họ gần như tê liệt. Tất cả những gì họ cảm nhận được là sự nhục nhã. Sự kích thích. Sự sợ hãi bị phát hiện. Và một cảm giác kỳ lạ—một cảm giác của sự phục tùng tuyệt đối, nơi họ sẵn sàng làm bất cứ điều gì chủ nhân ra lệnh, ngay cả khi điều đó có nghĩa là đặt đồ chơi tình dục ướt đẫm dịch lồn lên đĩa bò Wagyu giữa nhà hàng năm sao.

Chín giờ tối. Bữa tối kết thúc.

Hùng thanh toán hóa đơn—hơn bốn mươi triệu đồng—bằng thẻ đen của Kim Anh. Hắn đứng dậy, và ba người phụ nữ đứng dậy theo—đồ chơi đã được thu lại, giấu trong túi xách của từng người. Họ bước ra khỏi nhà hàng La Lumière với vẻ ngoài lạnh lùng, quyền lực—nhưng bên trong, lồn họ ướt đẫm, đít họ trống rỗng và thèm khát được lấp đầy trở lại, và tim họ đập thình thịch vì những gì vừa trải qua.

Trên đường về biệt thự Võ gia, trong chiếc Mercedes S-Class màu đen, không ai nói gì. Hùng ngồi ghế trước, mắt nhìn ra đường phố Sài Gòn lấp lánh ánh đèn. Ba người phụ nữ ngồi ghế sau—im lặng, run rẩy, nhưng trong mắt họ lấp lánh một thứ ánh sáng kỳ lạ.

Họ đã vượt qua thử thách.

Họ đã chứng minh được lòng trung thành.

Và họ biết—khi trở về biệt thự, phần thưởng đang chờ đợi.

Mười giờ đêm. Biệt thự Võ gia.

Ngay khi cánh cổng sắt đóng lại sau lưng—”rè… rè… rè…”—Hùng quay sang ba người phụ nữ.

“Cởi sạch đồ ra. Ngay tại sảnh. Gấp lại ngay ngắn. Rồi bò vào phòng khách. Tối nay—tao sẽ thưởng cho ba đứa mày vì đã vượt qua thử thách.”

Ba người phụ nữ không do dự. Những bộ váy áo sang trọng—váy maxi đỏ rượu vang, váy dạ hội xanh navy, áo dài lụa đen—lần lượt rơi xuống sàn đá cẩm thạch. Những vòng cổ ẩn được tháo ra, thay bằng vòng cổ da đen bóng loáng—”tạch… tạch… tạch…”—khóa lại quanh cổ họ.

Và họ bò—”rẹt… rẹt… rẹt…”—bằng tứ chi, mông chổng cao, theo sau Hùng vào phòng khách.

Trong phòng khách, Hùng đã chuẩn bị sẵn mọi thứ. Trên sàn—ba chiếc đệm lót da màu đen, đặt cạnh nhau. Trên bàn—vali da đen mở sẵn, bên trong là những món đồ chơi mới tinh. Và trên tường—một màn hình lớn, đang chiếu lại cảnh quay từ camera giấu kín trong nhà hàng La Lumière: cảnh ba người phụ nữ đang run rẩy ăn súp, cảnh họ đặt đồ chơi lên đĩa bò Wagyu, cảnh họ cố gắng giữ bình tĩnh khi ông Khang đến chào.

“Nhìn đi.” Hùng chỉ tay lên màn hình. “Nhìn chính mình đi. Đây là những gì ba đứa mày đã làm tối nay. Đây là bằng chứng cho thấy ba đứa mày thuộc về tao—hoàn toàn, tuyệt đối, không thể chối cãi.”

Ba người phụ nữ quỳ trên đệm, mắt nhìn lên màn hình—và họ thấy chính mình. Thấy những khoảnh khắc nhục nhã. Thấy những khoảnh khắc họ suýt bị phát hiện. Thấy những khoảnh khắc họ đặt đồ chơi tình dục ướt đẫm dịch lồn lên đĩa bò Wagyu giữa nhà hàng sang trọng.

Và thay vì cảm thấy nhục nhã—họ cảm thấy… tự hào.

Họ đã làm được. Họ đã chứng minh được lòng trung thành của mình. Họ đã khiến chủ nhân hài lòng.

“Bây giờ—phần thưởng.” Hùng mở vali, lấy ra ba lọ thủy tinh nhỏ—mỗi lọ chứa một chất lỏng trắng đục, đặc quánh, lấp lánh dưới ánh đèn. Tinh dịch của hắn—được vắt ra từ sáng nay, ủ ấm trong vali giữ nhiệt suốt cả ngày. “Mỗi đứa sẽ được uống một lọ. Uống hết—không được để sót một giọt. Và sau đó… tao sẽ đụ từng đứa một. Đứa nào khiến tao hài lòng nhất tối nay—đứa đó sẽ được ngủ trên giường với tao. Hai đứa còn lại—sẽ ngủ trong cũi chó.”

Ba người phụ nữ nhận lọ thủy tinh—và uống.

“Gulp… ực… slosh…”

Những âm thanh nuốt vang lên khi tinh dịch trôi qua cổ họng họ. Và ngay khi những giọt cuối cùng được nuốt hết—họ cảm nhận được luồng linh khí quen thuộc tràn vào cơ thể. Nhưng lần này, nó mạnh hơn. Mạnh hơn nhiều. Bởi vì Hùng đã đạt Luyện Khí tầng năm—và tinh dịch của hắn giờ đây còn chứa nhiều linh khí hơn trước.

“Á…” Diệu rên lên khi cảm nhận đan điền rung động. Tu vi của ả—Trúc Cơ hậu kỳ—đang tiến gần hơn đến đỉnh phong. Chỉ một chút nữa thôi—và ả sẽ chạm đến viên mãn.

“Ưm…” Bích thở gấp, mặt đỏ bừng. Tu vi Trúc Cơ trung kỳ của bà ta rung động dữ dội—và bức tường ngăn cách với hậu kỳ bắt đầu nứt ra.

“Chủ… chủ nhân…” Kim Anh thì thầm, mắt long lanh ánh nước. “Con… con cảm thấy… con sắp đột phá… Kết Đan… con sắp chạm đến Kết Đan…”

“Chưa phải lúc.” Hùng cắt ngang, giọng lạnh nhưng không tàn nhẫn. “Mày sẽ đột phá—nhưng không phải hôm nay. Tao muốn mày tích lũy thêm. Tao muốn khi mày đột phá—nó sẽ là một cú đột phá hoàn hảo, không tì vết. Và tao sẽ ở đó—trong mày—khi điều đó xảy ra. Hiểu không?”

“Vâng… vâng thưa chủ nhân…”

“Tốt. Bây giờ—nằm xuống đệm. Cả ba đứa—nằm ngửa, chân dang rộng, tay đặt trên đầu. Tao sẽ đụ từng đứa một. Và hai đứa còn lại—sẽ nhìn. Sẽ học. Sẽ chờ đến lượt mình.”

Hùng bắt đầu với Diệu.

Ả nằm ngửa trên đệm da đen, chân dang rộng hết cỡ, hai tay đặt trên đầu. Lồn ả—ướt đẫm dịch, hai mép thịt hồng hào sưng lên vì bị trứng rung kích thích suốt nhiều giờ—phơi bày hoàn toàn dưới ánh đèn. Hạt le cương cứng, đỏ ửng, nhô ra khỏi lớp mũ nhỏ.

Hùng quỳ giữa hai chân ả, dương vật cương cứng—hai mươi bảy centimet chiều dài, đường kính sáu centimet, đầu dương vật tím sẫm bóng loáng, những đường gân xanh nổi cuồn cuộn—dí vào khe lồn.

“Chụt… chụt… nhóp nhép…” Đầu dương vật chà xát vào hai mép thịt ướt át, thoa đều dịch lồn lên toàn bộ thân dương vật.

“PHỰT—”

Cú thúc đầu tiên—và Diệu rên lên—”ư… ưm… chủ nhân ơi… đầy quá… lúc nào cũng đầy quá…”

“Phạch… phạch… phạch… phọt… phẹt… splortch…”

Hùng bắt đầu di chuyển—những cú thúc sâu, mạnh, chậm rãi. Hắn muốn ả cảm nhận được từng centimet. Hắn muốn Bích và Kim Anh—đang nằm trên hai tấm đệm bên cạnh, chân dang rộng, tay tự mân mê lồn mình theo lệnh—nhìn thấy và thèm khát.

“Phạch… phạch… phọt… nhóp nhép…”

Bộ ngực Diệu nảy lên nảy xuống dữ dội—”bốp bốp bốp”—hai núm vú hồng hào vẽ thành những vòng tròn trong không khí. Dịch lồn bắn ra tung tóe, ướt đẫm cả đùi ả và bụng Hùng.

“Con… con sắp… con sắp ra…” Ả rên lên, lưng ưỡn cong khỏi mặt đệm.

“Ra đi. Nhưng nhớ—khi mày ra, tao muốn mày hét lên tên tao. Tao muốn hai đứa kia nghe thấy. Tao muốn cả căn biệt thự này nghe thấy.”

“CHỦ NHÂN… CHỦ NHÂN ƠI… CON RA… CON RAAAA…”

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Diệu phun trào—một tia dịch trong suốt bắn ra từ lồn ả, ướt đẫm cả bụng Hùng. Cơ thể ả co giật, lồn co bóp điên cuồng quanh dương vật Hùng, và ngay lúc đó—hắn rút ra—”bọp”—và xuất tinh lên mặt ả.

“PHỌT—”

Dòng tinh dịch đầu tiên bắn thẳng vào trán ả, chảy xuống mắt, xuống mũi.

“PHỌT—PHỌT—”

Dòng thứ hai và thứ ba bắn vào má, vào cằm, vào miệng đang há ra của ả.

“Gulp… ực…” Ả nuốt vội—nhưng vẫn còn quá nhiều. Tinh dịch trào ra khỏi khóe môi, chảy dọc theo cổ, xuống ngực, hòa vào mồ hôi và dịch lồn đã ướt đẫm từ trước.

“Tiếp theo—Bích.”

Hùng quay sang Bích—và bà ta run lên vì mong đợi. Bà ta đã nhìn Diệu được đụ suốt mười phút vừa qua. Đã thấy Diệu rên rỉ, đã thấy Diệu phun trào, đã thấy Diệu được bắn đầy tinh dịch lên mặt. Và bà ta muốn—cần—được như vậy.

“PHỰT—”

Hùng đâm vào không báo trước—và Bích hét lên—”Á… Á… A… CHỦ NHÂN… SƯỚNG QUÁ…”

“Phạch… phạch… phạch… phọt… phẹt… splortch…”

Lần này, nhịp điệu nhanh hơn. Mạnh hơn. Dồn dập hơn. Bởi vì Bích đã chờ đợi quá lâu—và Hùng biết điều đó. Hắn muốn đưa bà ta lên đỉnh nhanh nhất có thể—và rồi lại kéo bà ta xuống, lại đưa lên, lại kéo xuống—cho đến khi bà ta không còn biết đâu là đau đớn, đâu là khoái lạc nữa.

“Phạch… phạch… phọt… phẹt…”

Bộ ngực nhỏ săn chắc của bà ta nảy lên nảy xuống, hai núm vú nâu sẫm—vẫn còn đỏ ửng vì bị kẹp suốt nhiều giờ—cương cứng hết cỡ. Mảng lông mu đen tỉa gọn ướt đẫm dịch, bết lại thành từng mảng.

“Con… con sắp… con sắp…” Bà ta rên lên, mắt trợn ngược, lưỡi thè ra ngoài.

“Chưa được. Chưa được ra. Tao chưa cho phép.”

“Làm ơn… làm ơn chủ nhân… con không chịu nổi nữa…”

“Chịu đi. Vì tao.”

“Phạch… phạch… phạch… PHẠCH—”

“RA ĐI—”

“Á… Á… A… A… CHỦ NHÂN ƠI… CON RAAAA…”

Bích phun trào—và ngay lúc đó, Hùng rút ra—”bọp”—và xuất tinh lên mặt bà ta.

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Lượng tinh dịch lần này còn nhiều hơn lần trước—như thể hai tinh hoàn của Hùng đã kịp sản xuất thêm trong lúc hắn đụ Diệu. Nó phủ trắng xóa toàn bộ khuôn mặt Bích—từ trán xuống cằm, từ má trái sang má phải—tạo thành một lớp mặt nạ dày đặc. Bà ta há miệng cố nuốt—”gulp… ực…”—nhưng tinh dịch vẫn trào ra, chảy xuống cổ, xuống ngực.

“Và cuối cùng—Kim Anh.”

Kim Anh đã chờ đợi. Đã nhìn Diệu và Bích được đụ. Đã nhìn họ được xuất tinh lên mặt. Và bà ta—bà ta đã ướt đẫm từ lâu. Dịch lồn chảy thành vũng trên đệm da đen, và hai tay bà ta—vẫn đặt trên đầu theo lệnh—run lên vì khao khát được chạm vào chính mình, được chạm vào Hùng.

“PHỰT—”

“Ư… ƯM… CUỐI CÙNG… CUỐI CÙNG CON CŨNG ĐƯỢC ĐỤ…”

“Phạch… phạch… phạch… phọt… phẹt… splortch… nhóp nhép…”

Lần này, Hùng không chậm rãi nữa. Hắn đụ như vũ bão—những cú thúc nhanh, mạnh, sâu đến mức đầu giường đập vào tường—”cạch… cạch… cạch…”—và mỗi cú thúc lại khiến Kim Anh rên lên—”á… a… chủ nhân… chủ nhân ơi… sâu quá… mạnh quá… con sắp chết mất…”

“Phạch… phạch… phọt… phẹt…”

Bộ ngực đầy đặn của bà ta nảy lên nảy xuống dữ dội—”bốp bốp bốp”—hai núm vú nâu sẫm cương cứng hết cỡ. Hình xăm phượng hoàng trên xương mu—ướt đẫm dịch lồn—lấp lánh dưới ánh đèn. Và đôi mắt sắc lẹm của bà ta—giờ đây long lanh ánh nước, đầy van xin và thèm khát—nhìn thẳng vào mắt Hùng.

“Con… con yêu chủ nhân… con yêu ngài… con yêu…”

Những từ ấy bật ra khỏi miệng bà ta—và ngay khi chúng được nói ra, Hùng cảm nhận được một luồng linh khí khổng lồ—mạnh hơn bất kỳ lần nào trước đây—tràn vào đan điền hắn. Tình yêu. Sự phục tùng tuyệt đối. Sự trung thành không thể lay chuyển. Đó là thứ công pháp Cửu U Đạo khao khát nhất—và Kim Anh vừa trao nó cho hắn.

“RA ĐI—CÙNG TAO—”

“PHẠCH—PHẠCH—PHẠCH—”

“Á… Á… A… A… CHỦ NHÂN ƠI… CON RA… CON RAAAA…”

Cả hai cùng đạt cực khoái đồng thời. Kim Anh phun trào—dịch lồn bắn ra ướt đẫm cả bụng hai người. Và Hùng—rút dương vật ra khỏi lồn bà ta—”bọp”—và xuất tinh lên mặt bà ta.

“PHỌT—PHỌT—PHỌT—PHỌT—PHỌT—”

Năm cú xuất tinh liên tiếp—mỗi cú một nơi. Trán. Mắt trái. Mắt phải. Mũi. Miệng. Tinh dịch trắng đục, đặc quánh như keo, phủ kín toàn bộ khuôn mặt bà ta—dày hơn bất kỳ lần nào trước đây, như thể đây là phần thưởng đặc biệt cho người đã nói ra ba từ “con yêu chủ nhân”.

“Gulp… ực… ực…” Kim Anh nuốt—và khác với những lần trước, lần này bà ta không thấy nhục nhã. Chỉ thấy hạnh phúc. Chỉ thấy biết ơn. Chỉ thấy tình yêu—một thứ tình yêu bệnh hoạn, đen tối, nhưng chân thật hơn bất kỳ thứ tình yêu nào bà ta từng trải qua.

Nửa đêm. Biệt thự Võ gia chìm trong im lặng.

Ba người phụ nữ nằm cạnh nhau trên giường king-size—kiệt sức, nhưng thỏa mãn. Trên mặt họ—tinh dịch đã khô thành từng mảng trắng, như những tấm huy chương danh dự. Trong lồn họ—dịch lồn và tinh dịch hòa vào nhau, vẫn đang rỉ ra thấm ướt ga lụa trắng muốt. Trên cổ họ—vòng cổ da đen vẫn khóa chặt.

Hùng ngồi trên ghế bành cạnh cửa sổ, nhìn ra khu vườn Nhật Bản dưới ánh trăng. Trong tay hắn—một ly rượu vang đỏ.

Hắn nhấp một ngụm, rồi rút điện thoại ra, mở file kế hoạch.

Dưới tên của ba nô lệ, hắn gõ:

“Giai đoạn 4: Công khai bán công khai—Hoàn tất một phần. Cần tiếp tục thử thách ở những địa điểm đông người hơn.”

Rồi hắn mở một file mới—file “Mục Tiêu Tiếp Theo”.

Và gõ:

“4. ????—Đang thu thập thông tin.”

Hắn đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ một lần nữa.

“Ba viên gạch đầu tiên đã vững chắc.” Hắn thì thầm. “Đã đến lúc tìm viên gạch thứ tư.”

Ngoài kia, trong đêm Sài Gòn, những người phụ nữ quyền lực khác vẫn đang sống cuộc đời của họ—không biết rằng một ngày nào đó, họ cũng sẽ quỳ dưới chân người đàn ông này.

Một ngày nào đó.

Nhưng không phải hôm nay.

Hôm nay—ba con chó cái đã vượt qua thử thách công khai đầu tiên.

Và đế quốc của Lý Hùng đã sẵn sàng mở rộng.