Quyền lực bước lên – Update Chương 30
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Quyền lực bước lên – Update Chương 30
Tác Giả: Bào ra đá
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 06/08/2026
CHƯƠNG 1: KẺ BỊ CHÀ ĐẠP
Tháng Bảy năm 2026.
Mùa hè Sài Gòn đổ lửa xuống những tòa nhà kính cao chọc trời. Nhiệt độ ngoài đường chạm ngưỡng bốn mươi độ, mặt đường nhựa bốc hơi mờ ảo như có lớp sương mỏng phủ lên phố xá. Người người chen chúc nhau trong dòng xe cộ đông nghẹt, tiếng còi xe inh ỏi hòa vào tiếng máy lạnh rè rè từ các tòa cao ốc văn phòng.
Lý Hùng đứng dưới bóng râm của cổng bảo vệ tòa nhà Diamond Tower, mồ hôi chảy dọc thái dương. Bộ đồng phục bảo vệ màu xanh đậm ôm lấy thân hình gầy gò của hắn, vài vết ố vàng trên cổ áo từ những lần giặt đi giặt lại không sạch. Ba mươi tuổi, cao mét bảy hai, gương mặt không có nét gì đặc biệt để người ta nhớ đến—sống mũi hơi thấp, đôi mắt đen nhỏ, làn da sạm đi vì nắng mưa. Đứng giữa dòng người vội vã ra vào tòa nhà, hắn như một món đồ nội thất cũ kỹ mà chẳng ai buồn liếc mắt nhìn.
“Ê, thằng kia!”
Giọng đàn ông the thé từ sảnh vọng ra. Hùng siết chặt tay quanh chiếc dùi cui cao su, hít một hơi sâu trước khi quay lại.
Phó phòng Hành chính Trần Văn Lộc bước tới, bụng phệ căng tròn dưới lớp áo sơ mi trắng đẫm mồ hôi. Gã chùi trán bằng chiếc khăn tay lụa, ánh mắt hằn lên những tia máu đỏ vì men rượu trưa chưa tan hết.
“Mày có biết xe tao bị trầy hông không? Cả buổi sáng mày đứng đây làm cái lồn gì mà không trông coi?”
“Thưa anh, sáng nay tôi chỉ phụ trách cổng chính—”
“Im mẹ mày đi!” Lộc gạt ngang, nước bọt văng ra khỏi khóe miệng. “Tao không cần biết. Lương tháng này của mày trừ hai triệu. Còn cãi thì cút mẹ mày khỏi đây.”
Tim Hùng đập mạnh, máu nóng dồn lên hai gò má. Hai triệu—gần một phần ba lương tháng của hắn. Nhưng hắn chỉ cúi đầu, môi mím chặt đến trắng bệch. Ba năm làm bảo vệ tòa nhà này, hắn đã học được một điều: kẻ không có quyền lực thì im lặng là cách duy nhất để tồn tại.
“Nhìn cái mặt mày kìa.” Lộc cười khẩy, vỗ bốp bốp vào má Hùng. “Đúng là đồ vô dụng. Cút ra chỗ khác cho tao đỡ ngứa mắt.”
Gã quay lưng bước vào sảnh điều hòa mát lạnh, để lại Hùng đứng giữa cái nóng như thiêu như đốt.
Không một ai trong đám nhân viên văn phòng đi ngang qua dừng lại. Họ lướt qua hắn như lướt qua một cái cột đèn, một vũng nước bẩn, một thứ gì đó không đáng để mắt tới.
Hùng đưa tay lau vết nước bọt còn dính trên má, đôi mắt đen vô cảm nhìn theo bóng lưng Lộc. Không giận dữ. Không uất ức. Chỉ có một sự lạnh lẽo đã tích tụ suốt ba mươi năm cuộc đời.
Bởi vì hắn biết—tối nay sẽ khác.
Tối nay, hắn sẽ bước những bước đầu tiên trên con đường mà hắn đã âm thầm chuẩn bị suốt sáu tháng qua.
—
Đêm xuống.
Khu ổ chuột quận 8 chìm trong thứ ánh sáng vàng vọt từ vài bóng đèn đường cũ kỹ. Mùi nước sông tù đọng quyện với mùi rác thải và khói bếp than tổ ong tạo thành một thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt.
Phòng trọ của Hùng nằm ở cuối con hẻm cụt, diện tích chưa đến mười lăm mét vuông. Tường gạch tróc lở, mái tôn rỉ sét, quạt trần quay kẽo kẹt như sắp rơi xuống bất cứ lúc nào. Nhưng bên trong căn phòng tồi tàn ấy là một thế giới hoàn toàn khác.
Dưới ánh đèn màn hình máy tính, khuôn mặt Hùng hiện lên với một vẻ sắc lạnh mà ban ngày không ai nhìn thấy. Năm màn hình LCD xếp thành hình quạt trước mặt hắn, mỗi màn hình hiển thị những dữ liệu khác nhau: bản đồ vệ tinh, sơ đồ tòa nhà, danh sách nhân viên, lịch trình bảo trì, nhật ký ra vào.
Tất cả đều xoay quanh một cái tên: Công ty Cổ phần Công nghệ Sinh học Phượng Hoàng.
Và một người phụ nữ: Hoàng Xuân Diệu.
Hùng click chuột, một bức ảnh phóng to chiếm toàn bộ màn hình chính giữa. Người phụ nữ trong ảnh khoảng ba mươi lăm tuổi, mặc áo vest trắng cắt may hoàn hảo, tóc búi cao gọn gàng để lộ gương mặt trái xoan với những đường nét sắc sảo đến lạnh lùng. Đôi mắt phượng dài, sống mũi cao thẳng, môi mỏng hơi mím lại—tất cả toát lên vẻ quyền lực của một người đã quen ra lệnh và được người khác tuân theo. Cổ áo mở vừa đủ để lộ chiếc cổ thanh mảnh và viên ngọc trai đen trên dây chuyền bạch kim.
Hoàng Xuân Diệu. Tổng Giám đốc Phượng Hoàng BioTech. Ba mươi lăm tuổi. Tiến sĩ Công nghệ Sinh học tốt nghiệp MIT. Khối tài sản cá nhân ước tính trên hai trăm triệu đô la.
Trên bề mặt xã hội, ả là một trong những nữ doanh nhân quyền lực nhất Việt Nam.
Nhưng Hùng biết nhiều hơn thế.
Ngón tay hắn gõ nhẹ lên một file video được mã hóa. Hình ảnh từ camera an ninh cách đây ba tháng hiện lên—bãi đậu xe tầng hầm B3 của tòa nhà Diamond Tower, lúc hai giờ sáng. Hoàng Xuân Diệu bước ra từ thang máy riêng, nhưng không mặc vest công sở. Ả mặc một bộ áo dài cách tân màu đỏ thẫm, tóc xõa dài chấm eo, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ mun chạm trổ hoa văn phức tạp.
Điều khiến Hùng phải tua đi tua lại đoạn video này hàng trăm lần không phải là trang phục của ả.
Mà là cách ả biến mất.
Theo đúng nghĩa đen—biến mất.
Camera ghi lại cảnh ả đứng trước bức tường bê tông ở góc khuất của tầng hầm, đưa tay chạm vào một điểm nào đó. Rồi toàn bộ cơ thể ả nhòe đi như làn khói, tan vào bức tường, để lại bãi đậu xe trống rỗng. Không một dấu vết.
Đêm hôm đó, Hùng đã ngồi bất động trước màn hình suốt ba tiếng đồng hồ, tim đập thình thịch, đầu óc quay cuồng cố gắng xử lý những gì mình vừa chứng kiến. Cho đến khi hắn nhớ ra—những câu chuyện cha mẹ hắn từng kể trước khi họ mất. Về một thế giới ngầm bên dưới thế giới này. Về những người có khả năng vượt xa người thường. Về linh khí, tu luyện, và những gia tộc cổ xưa đã tồn tại hàng nghìn năm trong bóng tối.
Lúc đó hắn chỉ nghĩ đó là chuyện cổ tích để ru hắn ngủ.
Nhưng bây giờ—
Hùng click mở một file khác. Hình ảnh chụp từ camera giấu kín hắn đã tự lắp đặt xung quanh biệt thự riêng của Hoàng Xuân Diệu ở quận 7. Biệt thự rộng hơn hai nghìn mét vuông, tường cao ba mét, hệ thống an ninh năm lớp, camera phủ kín mọi góc.
Nhưng điều đáng chú ý nhất không phải là những biện pháp an ninh hiện đại.
Mà là những thứ camera không thể ghi lại được.
Những vùng mờ kỳ lạ trong khung hình. Những khoảnh khắc nhiễu sóng bất thường dù thiết bị của hắn được bọc chống nhiễu loại tốt nhất. Những bóng người di chuyển trong vườn vào lúc nửa đêm nhưng khi tua lại thì không thấy gì.
Và đặc biệt—căn phòng dưới tầng hầm biệt thự. Nơi mà mọi tín hiệu đều biến mất. Nơi mà theo bản vẽ xây dựng chính thức không hề tồn tại.
Hùng ngả người ra ghế, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình. Ngón tay hắn vô thức chạm vào vết sẹo dài sau gáy—di vật của cú ngã xuống vách núi ba năm trước. Cú ngã đáng lẽ đã giết chết hắn.
Nhưng thay vào đó, nó đã mở ra cánh cửa đến một thế giới hắn chưa từng biết đến.
Trong hang động tối om dưới đáy vực, trước khi ngất đi vì đau đớn và mất máu, hắn đã nhìn thấy nó—một bộ xương người ngồi xếp bằng trên phiến đá, quanh thân tỏa ra thứ ánh sáng màu tím nhạt như đang hấp hối. Và trước mặt bộ xương, khắc trên vách đá, là những dòng chữ cổ mà bằng một cách kỳ lạ, hắn có thể đọc được.
“Ngươi đến được đây, tức là máu của dòng tộc ta vẫn còn chảy trong huyết quản ngươi. Công pháp này là tuyệt học thất truyền của Cửu U Môn—môn phái đã bị đồng minh phản bội và tiêu diệt từ thời Thượng Cổ. Chỉ những kẻ mang huyết mạch đặc thù mới có thể luyện thành. Cái giá phải trả là sự cô độc vĩnh viễn—bởi vì con đường này đòi hỏi ngươi phải biến những người khác thành công cụ, thành nguồn sức mạnh, thành nô lệ trung thành tuyệt đối. Nếu ngươi chấp nhận, đặt tay lên vách đá và lặp lại lời thề…”
Hùng đã đặt tay lên vách đá.
Hắn đã lặp lại lời thề.
Và cơ thể hắn đã thay đổi.
Không phải ngay lập tức—mà là một quá trình chậm rãi, âm thầm suốt ba năm qua. Xương cốt hắn cứng hơn. Cơ bắp hắn dẻo dai hơn. Các giác quan của hắn nhạy bén gấp bội so với người thường. Và thứ quan trọng nhất: hắn có thể cảm nhận được linh khí—thứ năng lượng mỏng manh còn sót lại trong không khí, quá yếu ớt để người thường nhận biết, nhưng vẫn đủ để hắn hấp thụ từng chút một.
Công pháp Cửu U Đạo đã ghi rõ: để đột phá từ Luyện Khí tầng ba lên tầng bốn, hắn cần một nguồn linh khí lớn hơn nhiều so với những gì hắn có thể tự hấp thụ từ môi trường.
Và cách để có được nguồn linh khí đó chính là—
Hùng nhìn xuống phần dưới cơ thể mình. Dưới lớp quần vải thô, thứ đang căng cứng và nóng bỏng ấy đã phát triển đến mức không thể tin được. Dài hai mươi lăm centimet, đường kính gần sáu centimet khi cương cứng hoàn toàn, với những đường gân xanh nổi lên như rễ cây cổ thụ. Đầu dương vật màu tím sẫm, to như quả trứng gà, lúc nào cũng hơi ươn ướt dù chưa hề có kích thích.
Công pháp đã biến nó thành thứ vũ khí—và cũng là công cụ tu luyện mạnh nhất của hắn.
Mỗi lần hắn quan hệ với một người phụ nữ, đặc biệt là người có tu vi, cơ thể hắn sẽ tự động hút linh khí từ đối phương qua đường tình dục. Linh khí ấy hòa vào kinh mạch, thúc đẩy tu vi tăng tiến với tốc độ gấp hàng chục lần so với tự tu luyện. Và không chỉ hắn được lợi—tinh dịch của hắn, thứ chất lỏng đặc quánh màu trắng đục như keo, chứa một lượng linh khí tinh khiết có tác dụng như đan dược Hoàng cấp. Nó có thể chữa thương, làm chậm lão hóa, cải thiện nhan sắc và vóc dáng.
Một thứ thuốc gây nghiện hoàn hảo.
Một cái bẫy không thể cưỡng lại.
Và Hoàng Xuân Diệu—với tu vi Trúc Cơ trung kỳ mà hắn đã xác nhận qua vô số lần quan sát và phân tích—sẽ là mục tiêu đầu tiên.
Hùng click mở file cuối cùng. Một danh sách dài những mục được đánh dấu bằng các màu sắc khác nhau. Điểm yếu. Thói quen. Bí mật. Mối quan hệ. Tất cả những gì hắn đã thu thập về Hoàng Xuân Diệu trong sáu tháng qua.
Nhưng có một mục được đánh dấu màu đỏ tươi, nằm ở đầu danh sách: bí mật về con gái riêng của ả—một đứa trẻ mười ba tuổi mắc chứng bệnh lạ mà y học hiện đại bó tay, hiện đang được điều trị tại một bệnh viện tư nhân ở Singapore dưới tên giả. Bệnh tình ngày càng xấu đi. Thời gian không còn nhiều.
Và Hoàng Xuân Diệu, dù có tu vi Trúc Cơ, cũng không thể cứu được con gái mình bằng linh khí thông thường.
Nhưng tinh dịch của Hùng thì có thể.
Đôi môi hắn khẽ nhếch lên thành một nụ cười mỏng, lạnh lẽo. Không phải nụ cười của kẻ ác nhân khoái trá trước nỗi đau của người khác. Mà là nụ cười của một kẻ đã dành cả đời bị chà đạp dưới chân người khác, cuối cùng cũng tìm thấy con đường để đứng lên.
Ngày mai, hắn sẽ thực hiện bước đầu tiên.
—
Sáu giờ sáng hôm sau.
Mưa rơi rả rích trên mái tôn, từng giọt nước gõ vào bề mặt kim loại tạo thành thứ nhịp điệu buồn bã, đều đều. Hùng thức dậy từ bốn giờ, cơ thể chỉ cần hai tiếng ngủ mỗi đêm kể từ khi bắt đầu tu luyện. Hắn đứng trước tấm gương nhỏ nứt vỡ trong góc phòng, ngắm nhìn cơ thể trần truồng của mình dưới ánh đèn vàng nhạt.
Những đường cơ bắp bắt đầu hiện rõ dưới làn da, dù vẫn còn gầy nhưng không còn gầy guộc như trước. Các khớp xương rắn chắc, chuyển động linh hoạt không phát ra tiếng kêu răng rắc như người bình thường. Và giữa hai chân, thứ vũ khí ấy buông thõng trong trạng thái nửa cương, đầu dương vật sẫm màu ươn ướt dưới ánh đèn.
Hắn mặc bộ đồng phục bảo vệ, giấu đi cơ thể đã bắt đầu thay đổi của mình. Khuôn mặt vẫn là khuôn mặt cũ—tầm thường, vô hại, dễ dàng bị lãng quên. Đó chính là lớp ngụy trang hoàn hảo nhất mà hắn có.
Sáu giờ ba mươi, Hùng đã đứng ở vị trí cũ—cổng bảo vệ tòa nhà Diamond Tower. Mưa vẫn rơi, bong bóng nước vỡ tan trên mặt đường nhựa. Dòng xe cộ bắt đầu đông dần, tiếng còi xe và tiếng động cơ hòa vào nhau thành thứ tạp âm quen thuộc của buổi sáng Sài Gòn.
Đúng bảy giờ mười lăm, chiếc Mercedes S-Class màu đen bóng lộn rẽ vào cổng.
Tim Hùng đập nhanh hơn một nhịp, nhưng khuôn mặt hắn vẫn trơ ra như đá. Hắn cúi chào theo đúng quy trình, mắt không nhìn thẳng vào kính xe mà chỉ tập trung vào bánh trước.
Chiếc xe lướt qua.
Rồi dừng lại.
Cửa kính sau từ từ hạ xuống, để lộ gương mặt của Hoàng Xuân Diệu.
Lần đầu tiên Hùng nhìn thấy ả ở khoảng cách gần như vậy. Làn da trắng mịn như sứ, không một nếp nhăn dù ả đã ba mươi lăm tuổi—dấu hiệu rõ ràng của người có tu vi. Đôi mắt phượng dài dưới hàng mi cong vút, con ngươi đen sâu thẳm như hai hố đen không đáy. Mùi nước hoa thoang thoảng từ trong xe bay ra—một loại hương gỗ trầm pha chút cam bergamot, thanh lịch và đắt tiền.
“Cậu.” Giọng ả lạnh và sắc như lưỡi dao cạo. “Lên xe.”
Hùng sững lại. Đây không nằm trong kế hoạch.
“Tôi—”
“Tôi không thích lặp lại.”
Cửa xe bật mở.
Hùng liếc nhìn xung quanh. Mấy nhân viên bảo vệ khác đang đứng cách đó vài chục mét, khuất sau trụ bê tông, không ai để ý đến hắn. Hắn hít một hơi, cúi người bước vào trong xe.
Nội thất da màu kem, điều hòa mát lạnh, mùi nước hoa đậm đặc hơn trong không gian kín. Cửa kính đóng lại với tiếng “cạch” nhẹ nhàng, cắt đứt mọi âm thanh từ bên ngoài. Hoàng Xuân Diệu ngồi bắt chéo chân ở ghế đối diện, tay cầm một chiếc máy tính bảng, mắt vẫn không rời khỏi màn hình.
“Cậu tên Lý Hùng. Ba mươi tuổi. Làm bảo vệ ở đây ba năm. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Không người thân. Không bạn bè. Không tiền án tiền sự.” Ả đọc ra từng chữ như đọc báo cáo tài chính, không cảm xúc. “Ngoại hình bình thường, học vấn trung bình, không có gì nổi bật. Một con người hoàn toàn… vô hình.”
Ả ngẩng lên, đôi mắt phượng lạnh băng nhìn thẳng vào Hùng.
“Nhưng cậu biết không, Lý Hùng? Chính những kẻ vô hình mới là những kẻ nguy hiểm nhất. Bởi vì chẳng ai buồn để mắt đến họ cho đến khi quá muộn.”
Hùng giữ khuôn mặt bất động, nhưng trong đầu hắn, mọi suy nghĩ đang chạy đua với tốc độ chóng mặt. Ả biết gì? Ả đã phát hiện ra camera? Hay ả chỉ đang thăm dò?
“Tôi không hiểu cô đang nói gì—”
“Câm miệng.”
Hai chữ bắn ra như roi quất. Và rồi—
Hùng cảm nhận được nó.
Một luồng áp lực vô hình ập xuống vai hắn, đè nặng như cả tảng đá. Linh khí—từ cơ thể Hoàng Xuân Diệu tỏa ra như sóng nhiệt, bao trùm lấy hắn, siết chặt lấy từng thớ cơ. Đây không còn là nghi ngờ nữa. Ả đang dùng sức mạnh tu vi để áp chế hắn.
“Cậu nghĩ tôi không biết sao?” Giọng ả vẫn đều đều, lạnh nhạt, nhưng ẩn bên dưới là một sự tức giận được kiểm soát chặt chẽ. “Những camera cậu giấu quanh biệt thự của tôi. Những buổi tối cậu ngồi trong phòng trọ quận 8, mở máy tính, theo dõi từng bước chân của tôi. Cậu nghĩ mình thông minh lắm sao, thằng bảo vệ?”
Tim Hùng đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng hắn không để lộ ra ngoài. Thay vào đó, hắn tập trung vào luồng linh khí đang đè nặng lên người mình, cố gắng phân tích nó. Trúc Cơ trung kỳ—mạnh hơn hắn rất nhiều. Nhưng không phải là không có cách…
“Tôi không có ý—”
“Tôi đã bảo câm miệng!”
Áp lực tăng lên gấp đôi. Xương sống Hùng kêu răng rắc, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Nhưng hắn không gục xuống. Cơ thể hắn run lên, cơ bắp căng cứng chống lại sức ép, đôi mắt đen vẫn mở to nhìn thẳng vào ả.
Hoàng Xuân Diệu hơi nhướng mày—một biểu cảm gần như không thể nhận ra, nhưng Hùng thấy được.
“Thú vị đấy.” Ả khẽ nói, như thể đang tự nói với chính mình. “Một thằng người thường lại có thể chịu được áp lực linh khí của Trúc Cơ kỳ. Trừ khi…”
Đôi mắt phượng nheo lại, lần đầu tiên lộ ra một tia sắc bén thực sự.
“Trừ khi cậu không phải người thường.”
Ả vươn tay ra, những ngón tay thon dài với móng sơn đỏ sẫm chạm vào cằm Hùng, nâng mặt hắn lên. Làn da ả lạnh ngắt như da rắn, nhưng nơi ngón tay chạm vào, Hùng cảm nhận được một luồng linh khí khác—nhẹ hơn, nhưng sắc bén như kim châm—đang thăm dò cơ thể hắn.
“Cơ thể cậu có dấu vết của linh khí.” Ả thì thầm, gần như không thành tiếng. “Yếu lắm, mỏng manh như sợi tơ. Nhưng có tồn tại. Cậu đang tu luyện.”
Ngón tay ả trượt từ cằm xuống cổ, dừng lại ở động mạch cảnh, nơi mạch máu đang đập mạnh dưới lớp da mỏng.
“Ai dạy cậu? Cậu thuộc gia tộc nào? Hay là tản tu?”
Hùng nuốt nước bọt. Đây chính là khoảnh khắc quyết định—hắn có thể tiếp tục giả vờ và chết dưới tay ả, hoặc…
“Tôi không thuộc gia tộc nào.” Giọng hắn khàn đặc vì áp lực, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạ lùng. “Tôi chỉ là một kẻ may mắn tìm thấy di vật của tiền nhân. Và tôi biết cô cần tôi.”
“Cần cậu?” Ả bật cười—một tiếng cười lạnh lẽo, không chút ấm áp. “Một thằng bảo vệ Luyện Khí sơ kỳ mà dám nói tôi cần cậu? Cậu có biết tôi có thể bóp nát cổ cậu ngay bây giờ, ném xác xuống sông, và sẽ không một ai thèm hỏi han gì không?”
“Cô có thể.” Hùng nói, mắt vẫn không rời khỏi mắt ả. “Nhưng rồi con gái cô sẽ chết.”
Không khí trong xe đông cứng lại.
Theo đúng nghĩa đen—nhiệt độ tụt xuống đột ngột đến mức Hùng có thể nhìn thấy hơi thở của mình hóa thành làn khói trắng trước mặt. Áp lực linh khí bùng lên dữ dội, sàn xe rung nhẹ, và một âm thanh trầm đục như tiếng đá nứt vang lên từ đâu đó dưới ghế ngồi.
“Sao cậu biết về con bé?” Mỗi từ ả thốt ra như một nhát dao cứa vào không khí. “Nói. Ngay. Bây. Giờ.”
“Cô đưa con bé sang Singapore dưới tên giả Trần Bảo Ngọc. Bệnh viện Mount Elizabeth, phòng đặc biệt tầng mười hai. Bác sĩ điều trị chính là Tan Wee Ming, chuyên gia huyết học nhi. Bệnh của con bé…” Hùng dừng lại một nhịp. “…y học hiện đại không chữa được, bởi vì nó không phải bệnh thông thường. Đó là di chứng của việc linh căn bị tổn thương từ trong bào thai, phải không?”
Mặt Hoàng Xuân Diệu tái nhợt đi trông thấy. Đôi tay ả run lên—một phản ứng mà Hùng chưa từng thấy ở ả trong suốt sáu tháng theo dõi.
“Làm sao cậu…”
“Tôi đã nói rồi. Tôi tìm thấy di vật của tiền nhân. Trong đó có ghi chép về cách nhận biết và chữa trị tổn thương linh căn.” Hùng nói dối một cách trơn tru. Thực ra hắn chỉ suy luận ra từ những dữ liệu thu thập được, nhưng ả không cần biết điều đó. “Và tôi có thứ có thể cứu con bé.”
Ả im lặng hồi lâu. Áp lực linh khí giảm dần, rút về như thủy triều rút khỏi bờ cát. Hơi lạnh trong xe cũng tan đi, trả lại nhiệt độ bình thường. Cuối cùng, ả cất tiếng, giọng đã mất đi vẻ lạnh lùng tuyệt đối ban nãy:
“Cậu muốn gì?”
“Tối nay, mười giờ. Đến phòng trọ của tôi.” Hùng mở cửa xe, bước ra ngoài trước khi ả kịp phản ứng. “Và đừng mang theo ai. Nếu không, thỏa thuận coi như hủy bỏ.”
Hắn đóng cửa xe lại, quay lưng bước về phía cổng bảo vệ. Tim vẫn đập thình thịch, mồ hôi lạnh vẫn chảy dọc sống lưng, nhưng trên môi hắn là một nụ cười mỏng.
Mồi đã được thả.
Và con cá đã cắn câu.
—
Mười giờ tối.
Mưa đã tạnh từ lâu, để lại những vũng nước đọng lấp lánh dưới ánh đèn đường vàng vọt. Trong căn phòng trọ quận 8, Hùng ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, trước mặt là chiếc bàn nhựa ọp ẹp đã được dọn sạch sẽ. Trên bàn chỉ có hai thứ: một chiếc cốc thủy tinh đựng nước lọc, và một lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng màu trắng đục, sánh đặc.
Tinh dịch của hắn—được thu thập và bảo quản trong ba ngày qua.
Đúng mười giờ ba phút, tiếng gõ cửa vang lên.
Hùng mở cửa. Hoàng Xuân Diệu đứng đó, không mặc vest công sở mà thay bằng một bộ đồ đen giản dị—quần jeans ôm sát đôi chân dài và áo sơ mi đen để mở hai cúc trên. Tóc ả buông xõa thay vì búi cao, thả dài qua vai, và gương mặt ả—dù vẫn giữ vẻ lạnh lùng—có một nét gì đó khác hẳn ban sáng. Một sự căng thẳng, một chút lo lắng mà ả đang cố che giấu.
Ả bước vào phòng, đôi mắt phượng quét một vòng quanh căn phòng tồi tàn. Hùng thấy khóe môi ả hơi nhếch lên—không phải khinh thường, mà giống như ngạc nhiên hơn.
“Đây là nơi cậu sống?”
“Không phải ai cũng có biệt thự hai nghìn mét vuông.” Hùng đáp, đóng cửa lại.
Ả không trả lời, chỉ bước đến bàn, cầm lọ thủy tinh lên ngang tầm mắt. Chất lỏng bên trong đặc quánh đến mức gần như không chảy khi ả nghiêng lọ, màu trắng đục như sữa đặc, tỏa ra một thứ ánh sáng mờ nhạt dưới ánh đèn vàng.
“Đây là thứ cậu nói có thể cứu con bé?” Giọng ả đầy hoài nghi. “Nó chỉ là—”
“Tinh dịch.” Hùng nói thẳng, không vòng vo. “Nhưng không phải tinh dịch thông thường. Công pháp tôi tu luyện biến nó thành một loại đan dược tự nhiên. Tôi đã thử nghiệm trên chuột bạch bị tổn thương nội tạng—tỷ lệ hồi phục sau bốn mươi tám giờ là chín mươi bảy phần trăm. Và quan trọng hơn…”
Hắn bước lại gần ả hơn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn nửa mét.
“…nó chứa linh khí tinh khiết. Thứ linh khí có thể chữa lành linh căn bị tổn thương.”
Mặt ả thoáng biến sắc. Những ngón tay thon dài siết chặt quanh lọ thủy tinh.
“Cậu có bằng chứng không?”
“Cô có thể tự kiểm tra.” Hùng chỉ vào lọ. “Cô là Trúc Cơ kỳ, cô có thể cảm nhận được linh khí trong đó. Hãy mở nắp ra.”
Ả do dự một giây, rồi vặn nắp lọ.
Ngay khi nắp bật ra, một mùi hương kỳ lạ lan tỏa trong không khí—không phải mùi tanh nồng của tinh dịch thông thường, mà là một thứ hương thơm ngọt ngào, ấm áp, pha chút mùi gỗ đàn hương và mật ong rừng. Và cùng với mùi hương ấy—
Mắt Hoàng Xuân Diệu mở to.
“Hỗn Độn…” Ả thì thầm, giọng run lên vì kinh ngạc. “Đây không phải linh khí bình thường. Đây là Tiên Thiên linh khí—thứ chỉ có trong truyền thuyết…”
“Đủ để cứu con bé chưa?”
Ả không trả lời ngay. Đôi tay ả run lên, những ngón tay bấu chặt vào lọ thủy tinh như sợ nó sẽ biến mất. Và rồi—một giọt nước mắt lăn xuống gò má trắng ngần của ả.
“Tôi đã thử mọi cách.” Giọng ả vỡ ra, không còn chút lạnh lùng nào nữa. “Linh mạch của gia tộc, đan dược Huyền cấp, thậm chí cả việc cầu xin Hội Đồng Cổ Tộc… Không gì có thể chữa được linh căn của con bé. Bác sĩ nói nó chỉ còn nhiều nhất là sáu tháng…”
“Nhưng bây giờ cô có thứ này.” Hùng chỉ vào lọ. “Và tôi có thể cho cô nhiều hơn. Nhiều hơn rất nhiều.”
Ả ngẩng lên nhìn hắn, đôi mắt phượng đẫm lệ nhưng đã bắt đầu lấy lại vẻ sắc bén.
“Cậu muốn gì để đổi lấy nó?”
“Tôi muốn cô.”
Im lặng.
Tiếng quạt trần kẽo kẹt trên đầu là âm thanh duy nhất trong căn phòng suốt một phút dài. Rồi Hoàng Xuân Diệu bật cười—một tiếng cười khô khốc, chua chát.
“Cậu muốn ngủ với tôi? Chỉ có vậy thôi sao?” Ả lắc đầu, nụ cười méo xệch trên môi. “Được thôi. Một đêm. Đổi lấy một lọ này. Tôi đồng ý.”
“Không chỉ một đêm.” Hùng lắc đầu. “Tôi muốn cô thuộc về tôi. Hoàn toàn.”
Ánh mắt ả trở nên lạnh lẽo trở lại.
“Cậu điên rồi. Tôi là gia chủ tương lai của Hoàng Gia. Tôi không thuộc về bất kỳ ai—”
“Cô sẽ mất chức gia chủ nếu Hội Đồng phát hiện ra cô có con riêng với người thường.” Hùng ngắt lời, giọng đều đều như đọc báo cáo. “Đứa trẻ mang nửa dòng máu phàm nhân, linh căn tổn thương bẩm sinh—một sự sỉ nhục đối với danh dự gia tộc cổ. Và tôi còn biết thêm một điều nữa: cha của con bé không phải mất tích như cô khai báo với gia tộc. Ông ta đang sống ở Úc dưới một cái tên khác, sau khi cô trả cho ông ta năm triệu đô la để biến mất vĩnh viễn.”
Mặt ả trắng bệch ra như tờ giấy.
“Sao cậu…”
“Tôi đã nói rồi. Tôi là kẻ vô hình. Và kẻ vô hình nhìn thấy mọi thứ.” Hùng bước tới gần hơn, khoảng cách giữa hắn và ả chỉ còn một gang tay. Mùi nước hoa gỗ trầm của ả quyện với mùi mồ hôi của hắn tạo thành một thứ hỗn hợp kỳ lạ trong không khí. “Cô có hai lựa chọn: hoặc chấp nhận điều kiện của tôi, cứu con gái cô và giữ được vị trí của mình. Hoặc từ chối, và ngày mai toàn bộ hồ sơ về con bé sẽ được gửi đến Hội Đồng Cổ Tộc.”
“Đồ khốn nạn…” Ả rít lên, hơi thở gấp gáp, ngực phập phồng dưới lớp áo sơ mi đen.
“Tôi không phải người tốt.” Hùng thừa nhận. “Nhưng tôi cũng không phải kẻ tồi tệ nhất mà cô từng gặp. Tôi sẽ không làm hại con bé. Tôi sẽ giúp cô chữa trị cho nó. Và đổi lại, tôi cần sức mạnh của cô—cả về tu vi lẫn địa vị xã hội—để xây dựng thế lực của riêng mình.”
“Cậu muốn dùng tôi như công cụ.”
“Cũng như cả thế giới này đã dùng tôi như công cụ suốt ba mươi năm qua.” Giọng Hùng trầm xuống, lần đầu tiên để lộ một chút cảm xúc thực sự. “Nhưng tôi sẽ cho cô thứ mà không ai khác cho cô: một cơ hội cứu con gái cô. Và hơn thế nữa—tôi có thể giúp cô mạnh hơn. Công pháp của tôi không chỉ sản sinh ra tinh dịch có linh khí. Khi tôi quan hệ với một người phụ nữ có tu vi, cả hai cùng tăng tiến. Cô muốn đột phá Kết Đan không, Hoàng tiểu thư?”
Ả im lặng nhìn hắn, đôi mắt phượng giằng xé giữa căm phẫn, tuyệt vọng và một thứ gì đó khác—một tia hy vọng le lói.
“Cởi đồ ra.” Ả đột ngột nói.
Hùng nhướng mày.
“Nếu cậu muốn tôi thuộc về cậu, thì ít nhất hãy cho tôi xem cậu có gì trước đã.” Môi ả nhếch lên thành một nụ cười mỏng, lạnh lẽo nhưng cũng đầy thách thức. “Hay cậu chỉ giỏi nói suông?”
Không chần chừ, Hùng cởi phăng áo đồng phục, để lộ thân hình gầy nhưng rắn chắc với những múi cơ bắt đầu hiện rõ dưới ánh đèn vàng. Hắn cởi quần, quần lót, đứng trần truồng trước mặt ả.
Và thứ giữa hai chân hắn—
“Chết tiệt…” Hoàng Xuân Diệu thì thầm, đôi mắt phượng mở to không giấu nổi sự kinh ngạc.
Dương vật của Hùng đã cương cứng hoàn toàn, dựng đứng giữa hai chân như một khúc gỗ mun khổng lồ. Dài hai mươi lăm centimet, thân dương vật to bằng cổ tay trẻ em, những đường gân xanh chạy dọc thân như rễ cây cổ thụ. Bao quy đầu đã tuột hẳn xuống để lộ cái đầu dương vật màu tím sẫm, bóng loáng dưới ánh đèn, to như một quả trứng gà với cái rãnh sâu phân cách rõ rệt. Lỗ niệu đạo hé mở, một giọt chất lỏng trong suốt đã rỉ ra, lấp lánh như ngọc trai dưới ánh sáng vàng.
Bên dưới, hai tinh hoàn to như quả mận chín, căng tròn và nặng trĩu trong lớp bìu da sẫm màu, hơi nhăn nheo và phủ một lớp lông đen mỏng.
“Cậu… cậu là quái vật sao?” Giọng ả lạc đi, không còn chút lạnh lùng nào nữa.
“Tôi là kết quả của công pháp Cửu U Đạo.” Hùng đáp, nắm lấy dương vật của mình, vuốt nhẹ từ gốc lên đến đỉnh. Đầu dương vật căng ra, lỗ niệu đạo mở rộng thêm một chút, một giọt dịch nữa trào ra. “Và tôi có thể khiến cô cảm thấy những thứ cô chưa từng cảm thấy trong đời.”
Hắn bước tới, dương vật cương cứng chỉ thẳng vào người ả như một mũi giáo.
“Quỳ xuống.”
Hai từ ấy—như một mệnh lệnh không thể chối cãi.
Hoàng Xuân Diệu đứng im, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào thứ vũ khí khổng lồ trước mặt. Mọi bản năng của một gia chủ tương lai, của một Trúc Cơ kỳ, của một nữ doanh nhân quyền lực—tất cả đều gào thét trong đầu ả. Quỳ xuống trước một thằng bảo vệ? Một kẻ Luyện Khí sơ kỳ? Một tên sống trong ổ chuột?
Nhưng rồi ả nghĩ đến con gái.
Đứa con gái bé bỏng đang nằm trong phòng bệnh ở Singapore, mái tóc đen rụng dần sau mỗi đợt điều trị, gương mặt xanh xao hốc hác, đôi mắt đen—giống hệt mắt ả—vẫn ngây thơ nhìn mẹ và hỏi: “Bao giờ con được về nhà hả mẹ?”
Đầu gối ả khuỵu xuống.
Váy jeans chạm vào nền gạch men lạnh ngắt. Đôi tay ả run run đưa lên, những ngón tay thon dài với móng sơn đỏ sẫm chạm vào thân dương vật nóng bỏng của Hùng. Làn da trên thân dương vật mịn như nhung nhưng cứng như thép bên dưới, và khi ngón tay ả lướt qua những đường gân xanh nổi lên, ả có thể cảm nhận được mạch máu đang đập mạnh bên trong.
“Cầm chặt hơn.” Hùng ra lệnh, tay đặt lên đỉnh đầu ả.
Ả siết chặt tay quanh gốc dương vật. Các ngón tay ả thậm chí không thể chạm vào nhau—nó quá dày. Cảm giác nóng bỏng, rắn chắc và sống động đến kỳ lạ truyền qua lòng bàn tay ả, khiến đầu ngón tay ả tê dại.
“Bây giờ… ngậm nó vào miệng.”
Hoàng Xuân Diệu ngước lên nhìn hắn, đôi mắt phượng long lanh ánh nước. Đây là khoảnh khắc cuối cùng—khoảnh khắc mà ả có thể đứng dậy, bỏ đi, và đối mặt với hậu quả. Nhưng rồi ả cúi xuống, hé mở đôi môi mỏng, và áp miệng mình vào cái đầu dương vật khổng lồ.
“Ưm—”
Âm thanh nghẹn lại trong cổ họng ả khi đầu dương vật chạm vào lưỡi. Nó quá to—hàm ả căng ra đến mức đau đớn, khóe môi như muốn rách ra khi cố gắng ngậm lấy chỉ riêng phần đầu. Vị mặn mặn, hơi ngọt của chất dịch rỉ ra từ lỗ niệu đạo lan tỏa trên đầu lưỡi ả, và ngay lập tức, ả cảm nhận được—
Linh khí.
Một luồng năng lượng tinh khiết, ấm áp tràn vào khoang miệng ả, thấm qua lưỡi, qua vòm họng, chạy dọc xuống cổ họng như một dòng nước nóng. Cơ thể ả run lên, lỗ chân lông nở ra, và một cảm giác dễ chịu đến tê dại lan tỏa khắp người.
“Thấy chưa?” Hùng thì thầm, tay vẫn giữ trên đầu ả. “Đây mới chỉ là khởi đầu thôi. Hãy bú nó đi, Hoàng tiểu thư. Hãy cho tôi thấy cô muốn cứu con gái mình đến mức nào.”
Và Hoàng Xuân Diệu—nữ tổng giám đốc quyền lực, gia chủ tương lai của Hoàng Gia, Trúc Cơ trung kỳ—bắt đầu di chuyển.
Đôi môi ả trượt dọc theo thân dương vật, để lại vệt nước bọt lấp lánh trên làn da căng bóng. Lưỡi ả—mềm mại, ấm nóng—liếm dọc theo đường gân xanh nổi lên, từ gốc lên đến đỉnh, rồi vòng quanh cái đầu dương vật màu tím sẫm. Mỗi lần lưỡi ả chạm vào rãnh quy đầu, Hùng lại cảm nhận được một luồng điện giật chạy dọc sống lưng.
“Giỏi lắm… sâu hơn nữa…”
Ả cố gắng đưa dương vật vào sâu hơn, nhưng mới được một nửa chiều dài, đầu dương vật đã chạm vào thành sau cổ họng ả. Phản xạ nôn ọe khiến cổ họng ả co thắt lại, bóp chặt lấy đầu dương vật, và âm thanh phát ra—
“Ọc… ực… khụt…”
Tiếng nước bọt sền sệt, tiếng cổ họng co bóp, tiếng môi trượt trên da thịt—tất cả hòa vào nhau thành một bản nhạc dâm đãng vang vọng trong căn phòng trọ nhỏ bé. Nước bọt chảy ra từ khóe miệng ả, chảy dọc theo thân dương vật, nhỏ giọt xuống sàn gạch thành những vệt dài lấp lánh.
“Nhìn tôi.” Hùng ra lệnh.
Ả ngước mắt lên, đôi mắt phượng giờ đây long lanh ánh nước, hàng mi dài dính bết vào nhau vì nước mắt. Nhưng trong ánh mắt ấy—ngoài sự nhục nhã, ngoài sự căm phẫn—còn có một thứ khác. Một tia lửa nhỏ của khoái cảm.
Hùng mỉm cười.
“Bây giờ cô đã hiểu chưa, Hoàng tiểu thư? Đây không phải là sự trừng phạt. Đây là con đường để cô mạnh hơn. Để cứu con gái cô. Để đạt được mọi thứ cô muốn. Cô chỉ cần… phục tùng.”
Hắn rút dương vật ra khỏi miệng ả—âm thanh “phựt” vang lên ướt át, một sợi nước bọt dài nối liền đầu dương vật với đôi môi sưng đỏ của ả.
“Bây giờ, cởi đồ của cô ra.”
Hoàng Xuân Diệu đứng dậy, đôi chân run rẩy. Những ngón tay ả—vẫn còn vương vết nước bọt—lần mở từng cúc áo sơ mi. Chiếc áo đen rơi xuống sàn, để lộ bộ ngực đầy đặn được bọc trong chiếc áo lót ren đen. Ả tháo khóa quần jeans, đẩy nó tuột khỏi hông, để lộ cặp đùi thon dài và chiếc quần lót nhỏ xíu cùng màu.
Áo lót được tháo ra. Bộ ngực của ả bung ra—căng tròn, đầy đặn, hai núm vú màu nâu nhạt cứng lên trong không khí lạnh. Vòng eo thon nhỏ, bụng phẳng lỳ với rãnh cơ mờ hiện rõ mỗi khi ả thở. Và khi chiếc quần lót cuối cùng cũng rơi xuống—
Hùng thấy được thứ mình muốn.
Lồn của Hoàng Xuân Diệu.
Được cạo sạch sẽ, để lộ hai mép thịt căng mọng, hồng hào, khép chặt vào nhau như một nụ hoa e ấp. Phía trên, hạt le nhỏ xíu lấp ló dưới lớp da mỏng, hơi ửng đỏ. Và điều khiến Hùng chú ý nhất—dù ả đang run rẩy vì nhục nhã, dù mắt ả vẫn long lanh nước, nhưng giữa hai mép thịt ấy, một giọt chất lỏng trong suốt đã rỉ ra, lấp lánh dưới ánh đèn vàng.
Cơ thể ả đã phản bội ý chí ả.
“Nằm xuống giường. Mở rộng chân ra.”
Ả tuân lệnh như một cái máy. Tấm nệm cũ kỹ kêu cọt kẹt khi ả nằm xuống, hai chân mở rộng, đầu gối co lên, để lộ hoàn toàn phần nhạy cảm nhất của cơ thể. Mép thịt hồng hào hé mở, để lộ bên trong là lớp thịt ướt át, đỏ thẫm hơn, và sâu bên trong—cái lỗ nhỏ xíu đang co bóp nhè nhẹ, tiết ra từng giọt dịch trong suốt.
Hùng quỳ xuống giữa hai chân ả, dương vật cương cứng chỉ thẳng vào mục tiêu. Hắn cầm lấy nó, dí đầu dương vật vào hai mép thịt, chà xát nhẹ nhàng. Chất dịch từ lồn ả hòa với dịch từ đầu dương vật hắn, tạo thành thứ âm thanh nhớp nháp, ướt át—
“Chụt… chụt… nhóp nhép…”
“Xin cậu…” Ả thì thầm, giọng vỡ ra. “Đừng làm tôi đau…”
“Tôi sẽ không làm cô đau.” Hùng đáp, giọng trầm xuống. “Nhưng tôi sẽ khiến cô không bao giờ quên được đêm nay.”
Và hắn đẩy vào.
Đầu dương vật màu tím sẫm từ từ chui vào giữa hai mép thịt, căng ra đến mức tối đa. Hoàng Xuân Diệu hét lên—không phải vì đau đớn, mà vì cảm giác bị lấp đầy đến mức không thể tin được. Lồn ả—vốn khít chặt vì chưa từng tiếp nhận thứ gì to như vậy—đang bị kéo căng ra từng milimet, từng thớ thịt, từng nếp gấp bên trong đều bị ép giãn đến cực hạn.
“Á… á… a… a…”
Từng tiếng rên rỉ thoát ra từ cổ họng ả, không kiểm soát được. Chân ả run lên bần bật, các ngón chân cong lại, móng sơn đỏ bấu chặt vào ga trải giường đã ngả vàng vì thời gian. Bụng ả co thắt lại, và Hùng có thể nhìn thấy—qua lớp da bụng phẳng lỳ—hình dáng dương vật của mình đang di chuyển bên trong cơ thể ả.
“Đây mới chỉ là một nửa thôi.” Hùng thì thầm, mồ hôi lăn dài trên trán. “Cô có muốn tôi dừng lại không?”
“Không…” Ả thở hổn hển, mắt nhắm nghiền, nước mắt chảy dọc hai bên thái dương. “Đừng… đừng dừng… làm ơn…”
Hùng đẩy sâu thêm.
“PHỰT—”
Âm thanh vang lên ướt át khi toàn bộ hai mươi lăm centimet của hắn chui hết vào trong cơ thể ả. Đầu dương vật chạm vào một điểm cứng ở sâu bên trong—cổ tử cung—và Hoàng Xuân Diệu hét lên, lưng ưỡn cong khỏi mặt nệm, toàn thân co giật như bị điện giật.
“Chết… chết mất… sâu quá… á… á… a…”
Hùng bắt đầu di chuyển.
Rút ra—từng centimet thịt hồng hào của thành lồn bị kéo ra theo dương vật, lộn ra ngoài trước khi được đẩy trở lại vào trong cùng với cú thúc tiếp theo. Nhịp điệu chậm rãi ban đầu, nhưng mỗi cú thúc lại sâu đến mức bụng ả phồng lên trông thấy.
“Phạch… phạch… phạch…”
Tiếng da thịt va vào nhau, tiếng bìu dái đập vào mông ả, tiếng nệm cọt kẹt theo từng nhịp—tất cả tạo thành một bản giao hưởng dâm đãng, nguyên thủy, vang vọng trong căn phòng trọ nhỏ bé.
Dịch lồn của ả chảy ra thành dòng, ướt đẫm cả ga giường, bắn tung tóe mỗi khi Hùng thúc mạnh. Chất dịch trắng đục, sền sệt quyện với nước bọt còn sót lại trên dương vật hắn, tạo thành những vệt bọt trắng xóa quanh gốc dương vật và hai mép thịt đã sưng đỏ.
“Á… á… nhanh… nhanh nữa… đi… đi…”
Hoàng Xuân Diệu—người phụ nữ chưa từng để ai thấy mình yếu đuối—giờ đây đang nằm dưới thân một thằng bảo vệ, hai chân quấn chặt quanh eo hắn, mông đẩy lên đón lấy từng cú thúc, miệng rên rỉ những âm thanh dâm đãng không thể kiểm soát.
Bộ ngực căng tròn của ả nảy lên nảy xuống theo từng nhịp, hai núm vú cứng ngắc cọ vào ngực trần của Hùng. Mồ hôi từ cơ thể hai người hòa vào nhau, mùi mồ hôi quyện với mùi dịch tình dục và mùi hương gỗ trầm tạo thành một thứ không khí đặc quánh, ngây ngất.
“Cô cảm nhận được không?” Hùng thì thầm vào tai ả, hơi thở nóng rực. “Linh khí đang chảy vào cơ thể cô. Từ dương vật của tôi, qua lồn cô, vào kinh mạch cô. Cô sẽ mạnh hơn. Và khi tôi xuất tinh vào trong cô—cô sẽ được nếm thử thứ sức mạnh thực sự.”
“Đi… đi đi… cho tôi… cho tôi xin…”
“Xin cái gì?”
“Xin… xin cậu… cho tôi tinh… cho tôi tinh dịch của cậu… bơm đầy lồn tôi… làm ơn…”
Đôi mắt phượng của ả giờ đây đã mất hết vẻ lạnh lùng, chỉ còn lại sự van xin, thèm khát và một nỗi tuyệt vọng dâm đãng. Ả bấu chặt vào lưng Hùng, móng tay cào thành những vệt đỏ dài trên da hắn, trong khi bên dưới—lồn ả đang co bóp điên cuồng quanh dương vật hắn, như muốn vắt kiệt từng giọt tinh dịch.
Hùng cảm nhận được khoảnh khắc ấy đang đến. Tinh hoàn hắn co thắt lại, dương vật căng cứng hơn nữa, và một luồng nhiệt khủng khiếp dồn xuống từ bụng dưới, chạy dọc theo niệu đạo, sẵn sàng bùng nổ.
“Đây… nhận lấy đi… Hoàng tiểu thư…”
“PHỌT—”
Cú xuất tinh đầu tiên bắn ra như một phát súng, đập thẳng vào cổ tử cung của ả. Hoàng Xuân Diệu hét lên, toàn thân co giật, lồn siết chặt lấy dương vật Hùng như muốn bóp nát nó. Dòng tinh dịch đặc quánh, nóng bỏng tràn vào tử cung ả, lấp đầy mọi ngóc ngách, và cùng với nó—
Linh khí.
Một luồng năng lượng khổng lồ, tinh khiết đến mức ả có thể cảm nhận được từng tế bào trong cơ thể mình đang hấp thụ nó. Kinh mạch ả giãn nở, đan điền ả rung động, và tu vi Trúc Cơ trung kỳ của ả—thứ đã đình trệ suốt hai năm qua—bắt đầu tăng tiến.
“PHỌT—PHỌT—PHỌT—”
Từng cú xuất tinh tiếp theo bắn ra liên tục, mỗi cú lại mang theo một lượng tinh dịch khổng lồ. Bụng ả phồng lên trông thấy khi tử cung bị lấp đầy, và chất dịch trắng đục bắt đầu trào ra khỏi lồn, chảy dọc theo khe mông, thấm ướt đẫm ga trải giường.
Mùi tinh dịch—thứ mùi ngọt ngào như mật ong pha gỗ đàn hương—tràn ngập căn phòng.
Hùng tiếp tục thúc, mỗi cú thúc lại đẩy thêm tinh dịch ra ngoài, tạo thành những tiếng “nhóp nhép”, “bọp bọp”, “phọt phẹt” vang lên không ngớt.
Và Hoàng Xuân Diệu—lần đầu tiên trong đời—đạt đến cực khoái.
Cơ thể ả cong lên như cánh cung, miệng há ra nhưng không phát ra âm thanh nào. Mắt ả trợn ngược, chỉ còn lại lòng trắng. Dịch lồn bắn ra thành tia, hòa với tinh dịch đang trào ra từ bên trong, tạo thành một vũng chất lỏng trắng đục, ấm nóng dưới mông ả.
Và rồi—ả ngất đi.
—
Hùng rút dương vật ra khỏi cơ thể ả. Âm thanh “bựt” vang lên như nút chai bật khỏi cổ chai, và ngay lập tức, một dòng tinh dịch trắng đục trào ra từ cái lồn đỏ au, sưng mọng của ả, chảy thành dòng xuống đệm.
Hắn nhìn xuống cơ thể mình, nơi dương vật vẫn còn cương cứng—chưa hề mềm đi dù đã xuất tinh một lượng khổng lồ. Đó là một trong những đặc điểm của Cửu U Đạo: sức bền tình dục gần như vô hạn.
Nhưng tối nay, hắn sẽ dừng lại ở đây.
Bởi vì cuộc chinh phục này không phải chuyện một đêm.
Đây mới chỉ là bước đầu tiên.
Hoàng Xuân Diệu vẫn nằm bất động trên giường, hơi thở đều đều, khuôn mặt—dù vẫn còn vương nước mắt—đã giãn ra trong một vẻ bình yên kỳ lạ. Dòng tinh dịch vẫn tiếp tục chảy ra từ giữa hai chân ả, hòa với dịch lồn, tạo thành một vũng chất lỏng ngày càng lan rộng trên tấm ga trải giường cũ kỹ.
Hùng với lấy chiếc chăn mỏng, đắp lên cơ thể trần truồng của ả. Rồi hắn ngồi xuống ghế, mở máy tính, bắt đầu viết tiếp kế hoạch cho giai đoạn hai.
Ngày mai, khi ả tỉnh dậy, mọi thứ sẽ bắt đầu thay đổi.
Nhưng tối nay—
Tối nay, kẻ bị chà đạp đã có được chiến thắng đầu tiên