Phía sau hiên nhà – Update Chương 2

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Phía sau hiên nhà – Update Chương 2

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 09/09/2026

Khung cảnh  quay về hai năm trước , mùa hè năm ấy nắng hơn mọi năm oi nồng đến mức mặt đất nứt nẻ. Căn nhà cấp bốn hai gian lợp mái ngói đỏ nằm cuối xóm,  bức tường đã bạc màu thời gian . Gian ngoài  là nơi chỗ tiếp khách sơ sài, gian trong là phòng ngủ của Huệ . Quý con trai cô nay cũng đã lớn, nên cậu dọn xuống gian nhà  kho cạnh nhà – nơi chất củi, nông cụ và vài cái chum  thóc.

Huệ năm ấy đã ngoài ba mươi. Chồng đi làm ăn xa đã năm, sáu năm chưa một lần về. Quý  năm đó vừa tròn mười tám, vừa học xong , đang làm thuê cho  lò rèn nhỏ của bác Tín cách nhà chưa đầy một cây số. Cuộc sống tuy vất vả, nhưng trong gian nhà nhỏ đó luôn tràn ngập tiếng cười nói râm ran của  hai mẹ con .

Mỗi ngày , khi trời còn chưa sáng hẳn, Huệ  đã dậy. Cô nhóm bếp, đun nước, nấu nồi cơm nhỏ. Khi Quý dậy , mùi cơm nóng mùi khói bếp đã thoang thoảng trong không khí mang lại cảm giác thật dễ chịu. Quý thường đứng nhìn bóng lưng của mẹ đang cúi xuống thổi lửa thật lâu , rồi khẽ nói:

“Mẹ dậy sớm  thế mẹ .”

Huệ khẽ đáp lai con trai rồi dục cậu vệ sinh cá nhân ăn sáng còn đi làm  rồi lại cặm cụi quay lại với nồi cơm và nồi cá kho mà không để ý phía sau ánh mắt của Quý từ sâu trong đáy mắt luôn ẩn chứa một điều gì đó . Từ năm mười lăm, mười sáu, những ý nghĩ bậy bạ đã bắt đầu len lỏi trong đầu của Quý. Ban đầu chỉ là tò mò khi theo đám bạn rình trộm  những đôi trai gái ngoài cánh  đồng. Tiếp sau đó là những cuốn băng đĩa mờ nhòe xem lén hay những câu chuyện tục tĩu của các chú các bác ở lò rèn . Rồi dần dần, trong căn nhà chỉ có hai mẹ con, hình ảnh ấy bắt đầu gắn với người phụ nữ duy nhất quanh cậu.

Cậu nhớ mùi mồ hôi nhè nhẹ trên lưng mẹ sau buổi làm đồng. Nhớ những  đường cong của cặp vú nặng nề dưới lớp áo nâu sần  khi mẹ cúi người nấu cơm. Nhớ cả cặp mông của mẹ được ẩn dưới lớp quần kaki sờn cũ  mỗi khi mẹ cậu ngồi xuống làm gì đó cậu luôn dõi mắt theo lén  nhìn ngắm từ phía sau . Cậu cũng đã biết thủ dâm ,những  lần thủ dâm trong gian nhà  kho chật hẹp leo lét ánh đèn đó , Quý cố nghĩ đến những gương mặt xa lạ, nhưng cuối cùng vẫn là thân thể mẹ hiện lên rõ nhất. Cậu xuất tinh trong im lặng, rồi nằm im rất lâu, cảm giác tội lỗi lẫn với một thứ thỏa mãn kỳ lạ không sao dứt ra được. Cậu ghét bản thân vì những ý nghĩ ấy, nhưng càng ghét lại càng không thể dừng lại mà những suy nghĩ đó ngày một in sâu vào tâm trí của cậu .

Huệ cũng vậy. Xa chồng đã nhiều năm, cái thèm muốn thể xác bị dồn nén thành một thứ âm ỉ dai dẳng. Những đêm hè oi bức, sau khi nghe tiếng Quý thở đều truyền đến  từ gian kho, nàng nằm trên giường, hai tay đặt lên bụng, rồi từ từ trượt xuống. Ngón tay nàng tìm đến chỗ đã ẩm ướt từ lúc nào không hay. Nàng tự vuốt ve nhưng mà điều đó chẳng thể làm cảm giác kia nguôi đi phần nào mà càng như đổ thêm dầu vào lửa .  Nàng tự nhủ đó chỉ là nhu cầu sinh lý bình thường của người đàn bà đã lâu không được gần đàn ông. Nhưng đôi khi, trong khoảnh khắc  nàng thèm khát suy nghĩ giá như  chồng ở bên cạnh để khỏa lấp đi cái cảm giác này nhưng rồi lại hụt hẫng thấp vọng  cố nhắm mắt  chìm vào giấc ngủ với cảm giác bí bách kia .

Hai người tuy sống cạnh nhau, nhưng mỗi người đều  che giấu cho mình những bí mật thầm kín.

Buổi sáng, Quý đi lò rèn. Cậu đạp xe trên con đường đất đỏ, ánh nắng sớm chiếu nghiêng qua mặt . Lò rèn của bác Tư lúc nào cũng đỏ lửa  nóng bức, tiếng búa đập đều đều tiếng sắt kêu leng keng . Quý làm việc chăm chỉ, mồ hôi nhễ nhại. Nhưng trong đầu cậu thi thoảng vẫn còn hiện lên  hình ảnh của  mẹ buổi sáng – tóc búi cao, áo nâu sờn, cái cổ trắng ngần , cặp mông tròn lẳn . Cậu cố tập trung vào công việc , nhưng thỉnh thoảng lại phải dừng lại, lấy tay áo lau mồ hôi, và nuốt nước bọt. Giờ nghỉ cậu hay ngồi uống nước chè với các chú bác , đôi ba câu chuyện tầm phào hay có khi là cả tục tĩu về các cô gái trong làng  Quý ngồi đó lắng nghe nhưng trong đầu lại luôn là những suy nghĩ không nên với mẹ .

Buổi chiều, khi Quý đi làm về thường đi ra đồng phụ thêm việc với mẹ . Huệ lúc này đang khom người giữa những luống khoai, áo  ướt đẫm mồ hôi dính sát  vào lưng. Những giọt mồ hôi từ thái dương lăn dài xuống má, xuống cổ, rồi biến mất vào khe ngực sâu hoắm kia . Quý  đứng cách đó không xa, tay cầm cái cuốc nhưng đôi khi lơ đễnh không còn chú ý đến việc mình đang làm. Ánh mắt dán chặt vào thân hình của mẹ . Cổ họng khô khốc. Con cặc trong quần đã cứng ngắc từ lúc nào không hay. Cậu cố lim dim, cố nghĩ đến việc phải cuốc nốt đám đất còn lại, nhưng càng cố lại càng không được.

Có lần, Huệ ngẩng lên đúng lúc ấy. Ánh mắt nàng vô tình lướt qua chỗ bất thường trên người con trai. Nàng khẽ giật mình, vội vàng quay đi, giả vờ chỉnh lại luống khoai. Trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả – vừa ngạc nhiên, vừa bối rối, vừa có một thứ gì đó nóng ran nơi  bụng dưới  mà nàng không muốn thừa nhận. Nàng không nói gì. Chỉ khẽ nói :

“Con nghỉ một chút đi. Chiều mà nắng còn gắt quá.”

Quý như bị tạt một gáo nước lạnh. Cậu vội cúi xuống, lấy tay áo lau mồ hôi, cố che giấu đi cảm giác xấu hổ . Cả hai không ai nhắc đến khoảnh khắc vừa rồi. Nhưng không khí giữa họ bỗng trở nên thật vi diệu .

Những buổi tối, hai mẹ con ngồi dưới ánh đèn dầu. Mâm cơm đạm bạc: cơm trắng độn , canh rau, đôi khi có thêm vài con cá con tép . Quý gắp thức ăn vào bát mẹ trước. Huệ  nhận lấy, khẽ cười. Trong ánh mắt nàng vẫn còn bóng dáng của sự mệt mỏi và trống trải. Còn Quang thì cố không nhìn lâu vào khuôn mặt mẹ, sợ ánh mắt mình sẽ nói hết mọi thứ.

Sau bữa cơm, Huệ rửa bát xong thường hay  ngồi phơi tóc hoặc vá quần áo. Quý thì ra gian kho, hoặc ngồi trước sân nhìn trời đôi khi theo đám bạn trong xóm đi chơi. Có những đêm, cậu nghe tiếng mẹ trở mình bên kia vách tường mỏng. Cậu biết mẹ cũng không ngủ yên. Cậu biết những tiếng thở khe  khẽ, những khoảng im lặng kéo dài. Và Huệ cũng biết con trai mình chưa ngủ . Cả hai đều nằm đó, trong cùng một căn nhà nhỏ, cùng mang trong mình những ham muốn không thể nói thành lời, cùng sợ hãi trước chính điều mình đang khao khát.

Có đêm, Huệ nằm trên giường, hai chân khép lại rồi lại mở ra. Ngón tay nàng lén lút đưa xuống mà xoa nhẹ vùng ẩm ướt kia . Nàng tự kích thích, vừa làm vừa cắn môi. Trong một  khoảnh khắc , hình bóng Quý lại hiện lên – bờ vai rộng, cánh tay rắn chắc, cả cái thứ cộm lên ở quần mà nàng vô tình nhìn thấy. Nàng giật mình, xấu hổ đến mức muốn khóc, rồi cố quên đi bằng cách nghĩ về chồng, về công việc ngày mai còn đang dang dở  .

Quý cũng vậy. Trong gian kho tối, cậu nằm nhìn lên mái tôn. Hình ảnh ban ngày cứ hiện lại rõ mồn một. Cậu cố nghĩ đến chuyện khác, nhưng cuối cùng vẫn lại là mẹ – mùi mồ hôi nhè nhẹ, đường cong khi cúi người, giọng nói khẽ bảo “con thương mẹ lắm mẹ ơi”. Cậu thủ dâm trong im lặng , rồi nằm im rất lâu sau đó, cảm giác tội lỗi hòa quyện lấy sự thỏa mãn đến mức nghẹt thở.

Ngày này qua ngày khác, sự dồn nén ngày càng tăng thêm .