[Phi Lời Nhuận] Quá Trình Dẫn Dắt Vợ iu: Khiến Vợ Từ Không Ham Muốn, Đến Khi Sống Không Thể Thiếu Tình Dục – Update Chương 110

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: [Phi Lời Nhuận] Quá Trình Dẫn Dắt Vợ iu: Khiến Vợ Từ Không Ham Muốn, Đến Khi Sống Không Thể Thiếu Tình Dục – Update Chương 110

Ngày Cập Nhật : 04/09/2026

Chương 77:

Dù là một gã nghiện vợ dâm chính hiệu, và mọi thứ vẫn nằm gọn trong tay mình, tôi vẫn phải giả vờ như một người chồng bình thường, đôi lúc khẽ hỏi han một cách cẩn trọng:

“Em với Quốc Hiểu mới vào đội dạo này thế nào?”

“Ừm, cũng bình thường thôi, hơi phiền một chút.”

Câu trả lời của Lan Anh lúc nào cũng nhẹ tênh, thậm chí còn mang chút khó chịu. Nhưng tôi biết rõ sự thật không phải vậy.

Không phải vì hai người đã có tiến triển gì thật sự.

Theo báo báo cáo của Quốc Hiểu, dù hai người tiếp xúc nhiều hơn, nội dung vẫn chỉ xoay quanh công việc.

Ngoài giờ hành chính, dù là nhắn tin hay gặp mặt, Lan Anh vẫn lạnh lùng như cũ.

Điều thay đổi là tần suất Lan Anh tự sướng. Cô ngày càng dùng những video Thầy Lý gửi đến để thủ dâm. Trong nhật ký có đoạn viết:

“Minh Quân, anh làm em bực mình quá. Sao anh không cho em thêm chút thời gian chứ? Thằng Quốc Hiểu chết tiệt cứ bám riết lấy em suốt ngày.”

Để đẩy mạnh hơn nữa đồng thời thử lòng vợ, tôi làm một việc mà tôi cho là nằm trong giới hạn “hợp lý” của một gã nghiện vợ dâm.

Tôi xin Quốc Hiểu vài tấm ảnh đặc tả con cặc đang cương cứng của anh ta, rồi gửi hết một lượt cho Lan Anh:

“Vợ yêu, hôm nay anh với Quốc Hiểu tám chuyện, nó khoe con cặc to lắm, anh dụ nó chụp vài tấm cho vợ xem thử. Em xem giúp anh, có to thật không?”

Gửi xong, tim tôi như bị lửa đốt, vừa nóng bỏng vừa đau đớn chờ đợi.

Không ngoài dự đoán, Lan Anh sau một lúc im lặng liền ném cho tôi một quả bom cảm xúc:

“Minh Quân, anh thật biến thái mà. Đừng có gửi mấy thứ này nữa, không là em chặn anh liền đó, anh tin không hả?”

“Được rồi được rồi, anh sai rồi, xin lỗi vợ iu mò, tại anh thấy nó to quá nên muốn vợ xem thử ấy chứ.”

Tôi giả vờ xin lỗi, nhưng tôi biết rõ: ngay đêm hôm đó, Lan Anh một mình trốn trong phòng sách, mở hết những tấm ảnh con cặc cương cứng của Quốc Hiểu trên màn hình máy tính.

Cô cắn chặt môi, đôi mắt long lanh mê mẩn, nhìn chằm chằm từng tấm rồi thủ dâm đến cao trào dữ dội.

“Con đĩ dâm… miệng thì chửi mình, mà mắt thì dán chặt vào cặc người ta không rời… Con đĩ dâm… nói xóa anh đi mà giờ lại đang tự sướng vì mấy tấm ảnh này… hazz”

Tôi qua camera giám sát lén nhìn vợ, chỉ cảm thấy máu trong người sôi sùng sục, kích thích đến phát điên.

Khi Lan Anh từ phòng sách bước ra, tôi cố tình hỏi:

“Vợ, tối nay em ở phòng sách lâu thế?”

“ưmmmm…emmm”

Má Lan Anh vẫn còn ửng hồng, nhưng giọng nói lại bình thản lạ thường:

“Xử lý chút việc đơn vị.”

“Đệt…”

Tôi suýt nữa bắn tinh tại chỗ. Đợi vợ ngủ say, tôi lẻn vào phòng sách, vừa xem lại đoạn video Lan Anh thủ dâm trước ảnh cặc Quốc Hiểu, vừa nhớ lại vẻ mặt vô cùng tự nhiên của cô lúc nãy.

Sự tương phản mạnh mẽ ấy, cộng với mùi tình dục còn vương lại trong phòng, khiến tôi không kìm được, bắn ra một phát thật mạnh.

Còn Quốc Hiểu cũng không phụ lòng tin. Trong một ca trực đêm hai người cùng trực, anh ta ngồi trong phòng nghỉ cố tình kích thích con cặc cứng ngắc, chờ Lan Anh đi tuần qua bất ngờ.

Quả nhiên Lan Anh đã thấy. Cô kêu khẽ một tiếng kinh ngạc, không nói gì, quay ngoắt rời đi.

Nhưng qua nhật ký, tôi biết ngay đêm hôm đó, ngay trong trụ sở An Ninh, Lan Anh đã một mình thủ dâm.

Quốc Hiểu vốn không phải dạng người trong sáng gì, anh ta từng là dân chăn rau trên tinder.

Trong một lần trò chuyện, anh ta đột nhiên đề nghị lắp camera ngầm lên áo, để tôi có thể theo dõi thời gian thực tình huống giữa anh ta và Lan Anh.

Dùng camera ngầm trong trụ sở An Ninh, phải nói Quốc Hiểu cũng gan to bằng trời. Nhưng nhờ vậy, cuộc sống của tôi thêm phần hồi hộp và mong chờ đến phát điên.

“Anh Quân, mông chị dâu nhìn thôi đã khiến em không kiềm được rồi.”

Đó là tin nhắn Quốc Hiểu gửi kèm hình ảnh thời gian thực từ camera ngầm.

Lúc này Quốc Hiểu đang ngồi trong văn phòng Lan Anh báo cáo công việc. Lan Anh đứng quay lưng về phía anh ta, cúi nhìn tài liệu trên tay.

Chiếc quần đồng phục An Ninh vốn rộng rãi, nhưng dưới cặp mông đầy đặn và căn tròn của Lan Anh, nó lại ôm sát thành một đường cong hoàn hảo như quả đào chín mọng.

Mỗi khi cô khẽ cử động, lớp vải lại rung lên những đợt sóng mông khẽ khàng.

“Quốc Hiểu, báo cáo của em còn vài chỗ sai.”

Lan Anh quay người lại, giọng nghiêm túc, sắc lạnh. Quốc Hiểu ngồi ngay ngắn, vẻ mặt chăm chú nghe lệnh.

Nhưng trong đầu tôi, hình ảnh anh ta đè Lan Anh xuống bàn làm việc một cách cuồng nhiệt đã hiện ra rõ mồn một.

Máu nóng dồn lên đầu. Không ngờ Quốc Hiểu cũng là đồng đạo. Vừa rời khỏi văn phòng Lan Anh, anh ta lập tức nhắn:

“Anh Quân, lúc nãy em suýt nữa không kiềm được, muốn đè chị dâu xuống luôn.”

Tôi cười ngốc nghếch, tim đập thình thịch.

Càng về sau, nhờ Quốc Hiểu “mặt dày” và những lần tôi cố tình nhắc đến Quốc Hiểu khi làm tình với vợ, thái độ của Lan Anh trong chat với Quốc Hiểu dần thay đổi.

Dù câu trả lời vẫn ngắn gọn, nhưng không còn lạnh lùng như trước.

Lần tiếp xúc thân mật gần nhất là một ca trực đêm khác. Trong video, hai người ngồi ăn khuya cùng nhau.

Quốc Hiểu đột nhiên thấy một chút thức ăn dính ở khóe miệng Lan Anh, anh ta nóng máu, đưa tay lau nhẹ nhàng cho cô.

Lan Anh không kịp phản ứng, đến khi Quốc Hiểu cười hì hì rút tay về mới giật mình. Má cô đỏ bừng, giọng hơi giận:

“Quốc Hiểu, sau này đừng làm những động tác dễ gây hiểu lầm như vậy nữa.”

“Vâng, chị dâu.”

Quốc Hiểu chẳng hề ngại, nhìn theo bóng Lan Anh rời đi còn nói thêm:

“Em nghĩ, lúc không có ai, thì không sao chứ, chị dâu?”

Lan Anh khựng người một chút, không phản bác, chỉ bước nhanh hơn.

Một tuần trôi qua. Dù có những tiểu tình cảm, những va chạm nhỏ, nhưng vẫn chưa có bước đột phá thực sự.

Thời hạn một tháng Thầy Lý đưa ra sắp hết. Liệu tôi có thua Thầy Lý?

Nhưng cơ hội nhanh chóng đến. Vẫn là ca trực đêm hai người. Quốc Hiểu sốt ruột nhắn tin:

“Anh Quân, em cảm thấy tối nay là cơ hội. Em lấy cớ mang đồ ăn khuya lên phòng chị dâu thăm dò một chút, anh thấy sao?”

“Anh thấy ý tưởng này hay đấy, triển khai đi em.”

Tôi đang nằm nhà sắp ngủ, nghe tin lập tức tỉnh táo hẳn. Tôi suy nghĩ một chút rồi nhắn:

“Em chờ tín hiệu của anh đã.”

Quốc Hiểu tuy không hiểu nhưng vẫn trả lời gọn:

“Được.”

Quốc Hiểu chỉ định thăm dò, nhưng tôi lại muốn một đòn quyết định. Tôi hít sâu một hơi, mở tài khoản phụ Zalo gửi cho Thầy Lý:

“Tôi nghĩ đã đến lúc cho tôi thấy trình độ thật sự của anh rồi.”

“Ừ? Ý anh là sao?”

Thầy Lý online rất nhanh, trả lời ngay.

Tim tôi nóng ran, tay hơi run, gõ nhanh:

“Bây giờ, bất kể anh dùng cách gì, hãy làm cho vợ tôi hưng phấn lên.”

“He he.”

Thầy Lý cười khẽ:

“Trực giác mách bảo anh có mục đích gì đó, nhưng trước đây chúng ta đã thỏa thuận, mỗi tháng anh có một lần được yêu cầu tôi. Tôi sẽ đáp ứng.”

Tôi không quan tâm những thứ lằng nhằng, chỉ tính toán rằng khi Lan Anh bị Thầy Lý chọc cho hưng phấn cực độ, Quốc Hiểu nhân cơ hội xông vào, xác suất thành công rất cao.

Khoảng thời gian chờ đợi dài nhất cũng là lúc khiến tôi khoái cảm nhất. Chừng nửa tiếng sau, tin nhắn từ Thầy Lý vang lên.

Trong bản ghi chat gộp, tin đầu tiên là một video ngắn Thầy Lý gửi cho Lan Anh. Mở ra chính là đoạn cảnh rõ nét nhất lúc Quốc Hiểu và Lan Anh quan hệ, đặc biệt là đoạn họ quan hệ với nhau, cực kỳ chi tiết.

Sau đó là cuộc gọi thoại kéo dài khoảng hai mươi phút.

Tôi không biết hai người nói gì, nhưng ở cuối bản ghi chat, Thầy Lý nói:

“Em đã hưng phấn rồi.”

“Đúng vậy.” Lan Anh trả lời rất dứt khoát: “Nhưng không nó chả liên quan gì đến anh.”

“Không sao.”

Nếu bạn muốn Donate, m.ua truyện này hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé

Nói chớ, mình cũng yêu tiền lắm, nếu các bạn muốn ngày hôm sau ra nhiều chương hơn, có thể liên hệ mình qua telegram và ném tiền vào mặt mình nhé 😘

Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu bạn tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message