[Phi Lời Nhuận] Quá Trình Dẫn Dắt Vợ iu: Khiến Vợ Từ Không Ham Muốn, Đến Khi Sống Không Thể Thiếu Tình Dục – Update Chương 113
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: [Phi Lời Nhuận] Quá Trình Dẫn Dắt Vợ iu: Khiến Vợ Từ Không Ham Muốn, Đến Khi Sống Không Thể Thiếu Tình Dục – Update Chương 113
Tác Giả: Tà Thiên Ma Đế
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Máy Bay, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm nhẹ, corruption, cuckold, gangbang, green hat, Group sex, Hotwife, Khẩu Dâm, mindbreak, mũ xanh, netorare, ntr, Phá Vỡ Tâm Trí, phô dâm, public sex, Sm, Uniform play, vo dam, vợ dâm nghiện cặc
Ngày Cập Nhật : 09/09/2026
Chương 74:
Tôi chọn một quán vỉa hè ngon nhất khu trung tâm, thận nướng, thịt cừu, gân bò, rau củ đủ loại, cà tím nướng, thêm vài món nhậu lạnh, một thùng bia là đủ bộ.
Quốc Hiểu đến muộn, nhưng vừa lúc món ăn dọn lên. Đã một thời gian không gặp.
Không, phải nói là từ hôm kia trong video thấy anh ta đến hôm nay.
Chỉ thấy anh ta như vừa trải qua một cú sốc lớn trong đời, vẻ mặt mệt mỏi không tả nổi, hai quầng thâm dưới mắt, rõ ràng mấy ngày nay không ngủ ngon.
Tóc tai nhờn nhợt, không biết có phải từ chiều hôm kia đến giờ chưa gội đầu không, hoàn toàn mất đi vẻ tự nhiên thoải mái trước đây.
“Anh Minh Quân.”
(mình cho họ xưng hô anh-em nhé, vì Lan Nhi dẫn Quốc Hiểu về ra mắt, tính theo vai vế thì Quốc Hiểu là em rể của Minh Quôn)
Gặp tôi, Quốc Hiểu miễn cưỡng cười một cái, ngồi xuống đối diện.
Nhìn bộ dạng tàn tạ của Quốc Hiểu lúc này, trong lòng tôi khẽ thở dài, nhưng cũng thấy yên tâm phần nào.
Quốc Hiểu vẫn là Quốc Hiểu mà tôi biết. Chuyện xảy ra, dù có phần do ý nghĩ ẩn sâu trong lòng anh ta, nhưng phần lớn vẫn là ngoài ý muốn.
Vẻ ngoài này cũng đủ chứng minh anh ta đang day dứt và tự trách với tôi, thậm chí ánh mắt khi nhìn tôi cũng hơi né tránh.
“Mày…, mất tình hay bị đơn vị khiển trách rồi?”
Thấy anh ta tự trách như vậy, tôi yên tâm rồi, cười hỏi ngay.
“Haizz.”
Quốc Hiểu nhìn tôi ánh mắt phức tạp, môi mấp máy mấy lần, như chuẩn bị thổ lộ hết chuyện với Lan Anh, khiến tim tôi thắt lại, nhưng cuối cùng anh ta vẫn không nói ra.
Dù sao hiện tại anh ta vẫn chưa biết sở thích của tôi, nếu nói ra thì anh ta thoáng đã, nhưng với tôi và Lan Anh có thể hại nhiều hơn lợi.
Thấy vậy, tôi thở phào nhẹ nhõm, càng yên tâm hơn. Chưa kịp tôi hỏi thêm, Quốc Hiểu đã lên tiếng:
“Có chút chuyện, anh Minh Quân. Giờ em đang nghĩ có nên tìm mối quan hệ chuyển công tác ra tỉnh khác không.”
“Ơ?”
Tôi không ngờ Quốc Hiểu lại quyết tâm lớn thế, suy nghĩ một chút rồi nói:
“Có chuyện gì anh em mình ở đây, mày không muốn nói thì tạm thời đừng nói. Uống rượu đi.”
Nói xong tôi mở một chai bia đẩy tới trước mặt Quốc Hiểu.
“Được, uống.”
Quốc Hiểu nhìn tôi, khoảnh khắc ấy tôi như thấy mắt anh ta đỏ hoe, nhưng lập tức cầm bia cụng với tôi, ực một hơi hết sạch chai.
Tôi nhìn mà không biết nói gì, càng yên tâm, tạm thời không nhắc chuyện Lan Anh, vẫn như mọi khi tám chuyện trời nam biển bắc với anh ta.
Quốc Hiểu bình thường uống không khỏe, hôm nay lại chai này chai kia liên tục. Món nướng và đồ nhậu lạnh trên bàn chẳng động đến, bia thì nhanh chóng hết hơn nửa thùng.
Theo nguyên tắc anh em có khó cùng nhau, tôi cũng uống đến say khướt. Thấy Quốc Hiểu say rồi cũng bạo miệng hơn:
“Anh Minh Quân… chị dâu dạo này khỏe không, rủ chị ấy qua uống cùng đi.”
“Khỏe lắm.” Tôi nửa tỉnh nửa say đáp.
“Thôi kệ, anh Minh Quân.”
Quốc Hiểu nói, giọng đã ngọng nghịu:
“Suốt đời này, anh Minh Quân mãi là anh em tốt của em, chị dâu cũng mãi là chị dâu tốt của em. Chỉ cần anh Minh Quân và chị dâu có chuyện, em lên núi dao xuống biển lửa cũng không chần chừ.”
Người ngoài nghe có lẽ nghĩ hai thằng say rượu khoác lác, nhưng tôi biết Quốc Hiểu lúc này nói hoàn toàn là thật lòng.
“Thôi uống đi ông tướng, đừng nói nữa.”
Tôi cười: “Thề thốt nặng nề làm gì, anh với chị dâu còn chờ dự đám cưới mày nữa.”
“Nhất định lúc đó sẽ có mặt em.”
Quốc Hiểu cũng cười hì hì, nhưng cười cười lại thất vọng:
“Tiếc là sau này em chuyển ra tỉnh khác, gặp anh Minh Quân và chị dâu sẽ ít đi.”
“Ơ, thật chuyển à.”
Tôi giật mình tỉnh rượu.
“Nhất định phải chuyển. Em đã nói với bố rồi, muốn đổi môi trường làm việc.”
“Đệt.”
Tôi tỉnh hẳn, vội định khuyên, miệng vừa mở lại nghĩ ra gì đó, lấy điện thoại ra.
Hóa ra suốt từ nãy tôi vẫn đang kết nối voice call với Lan Anh, toàn bộ cuộc trò chuyện của chúng tôi vừa rồi đều truyền hết vào tai Lan Anh không sót chữ nào.
Tim tôi đập thình thịch, liếc Quốc Hiểu vẫn đang tự rót bia uống, tôi tắt voice call, gửi tin nhắn cho Lan Anh:
“Sao rồi vợ? Thái độ của thằng Quốc Hiểu coi như đúng đắn chứ.”
Lan Anh dừng một lúc mới trả lời:
“Cũng tạm được.”
Nếu bạn muốn Donate, m.ua truyện khác hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Nói chớ, mình cũng yêu tiền lắm, nếu các bạn muốn ngày hôm sau ra nhiều chương hơn, có thể liên hệ mình qua telegram và ném tiền vào mặt mình nhé 😘
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu bạn tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.