Pháp ý cảnh
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Pháp ý cảnh
Tác Giả: Sấm sét
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: biến thái, cha, con gai, giết người, Khám nghiệm tử thi
Ngày Cập Nhật : 19/08/2026
# CHƯƠNG 1: THI THỂ
## I. Hiện trường kinh hoàng bờ hồ
Sương mù Hà Nội buổi sáng sớm như một tấm voan tang trắng bao phủ lên mặt hồ Hoàn Kiếm. Mùi ẩm mốc của lá cây mục nát hòa lẫn với hơi nước bốc lên từ lòng hồ tạo nên một thứ mùi nồng nặc đặc trưng của đất kinh kỳ vào những ngày giao mùa.
Bà Nguyễn Thị Lý, 67 tuổi, đang đứng gập người bên gốc đa cổ thụ gần tháp Rùa. Bà đã đi tập dưỡng sinh ở đây suốt hai mươi năm nay, nhưng chưa bao giờ thấy cảnh tượng như thế này.
“Trời đất ơi!”
Tiếng hét của bà xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Từ trong đám cỏ lau um tùm, một cánh tay trắng bệch vươn ra ngoài. Và cách đó vài mét, một phần thân người trần trụi nằm sấp trên thảm cỏ.
Phần thân từ cổ đến háng còn nguyên vẹn, da trắng nõn nà như sứ. Hai núm vú hồng hào dựng đứng trên bầu ngực căng tròn. Dưới đó là vùng bụng phẳng lì, và phía dưới nữa — vùng háng trắng muốt, nhúm lông mu được cắt tỉa gọn gàng theo hình tam giác nhỏ, ôm lấy khe bướm khép kín màu hồng nhạt. Dù bị ngâm trong nước hồ, nhưng vùng kín đó vẫn lộ rõ vẻ trẻ trung — các môi lớn môi bé săn chắc, không hề chảy xệ.
Cách đó không xa, phần đầu của nạn nhân được tìm thấy dưới bụi cây sim — mái tóc dài đen mượt, khuôn mặt trẻ trung như đang ngủ. Hai cánh tay và hai chân được vớt lên từ mép nước.
Hai mươi phút sau, bờ hồ Hoàn Kiếm đã bị phong tỏa. Đèn xanh đỏ của xe cảnh sát chớp liên hồi trong sương mù.
Đại tá Trần Văn Nam đứng khoanh tay, đôi mày rậm nhíu chặt. Ông ngước nhìn về phía đường Lê Thái Tổ, nơi một chiếc xe Mercedes màu đen đang tiến vào.
“Thầy Cảnh đến rồi.”
Cánh cửa xe mở ra. Nguyễn Văn Cảnh bước xuống — người đàn ông 51 tuổi với ba mươi năm trong nghề. Tóc ông đã muối tiêu nhiều hơn muối, khuôn mặt vuông vức khắc khổ những nếp nhăn sâu hoắm, nhưng đôi mắt vẫn sắc lạnh như dao phẫu thuật.
“Chào Đại tá,” — Giọng ông Cảnh trầm — “Tình hình?”
“Phân xác. Sáu mảnh. Đầu, hai tay, hai chân, thân. Hung thủ bỏ vào bao tải dứa nhưng bị sót lại khi vứt xuống hồ.”
Ông Cảnh đeo găng tay, cúi xuống quan sát. Nạn nhân là nữ. Da trắng nõn nà, hai núm vú hồng hào dựng đứng trên bầu ngực căng tròn. Vùng âm hộ trắng muốt, lông mu cắt tỉa gọn gàng, lộ ra khe bướm màu hồng phớt.
“Thầy ơi!” — Giọng nữ trẻ trung vang lên.
Phạm Thị Tuyền, 26 tuổi, chạy tới với túi đồ nghề. Bên cạnh là Nguyễn Hoàng Minh, bạn trai cô, tay cầm máy ảnh.
“Xin lỗi thầy, bị kẹt xe ở cầu Chương Dương,” — Tuyền thở hổn hển.
Minh nhìn xuống thi thể, ánh mắt dừng ở vùng ngực và háng:
“Nạn nhân… đẹp thật. Da trắng quá.”
“Không nói nhiều,” — Ông Cảnh ra lệnh — “Tuyền kiểm tra vết cắt. Minh chụp ảnh. Tôi muốn biết loại dao nào tạo ra những vết cắt này.”
Tuyền cúi xuống, dùng kẹp y tế nâng cánh tay đứt rời:
“Thầy ơi, dao sắc cực kỳ, có thể là dao mổ phẫu thuật loại 10 hoặc 11. Đường cắt một lần, không răng cưa. Hung thủ biết rõ điểm khớp xương.”
Minh vừa chụp ảnh vừa lẩm bẩm:
“Thật chuyên nghiệp… như bác sĩ phẫu thuật. Mà thầy ơi, nhìn da nạn nhân này, trắng mịn quá.”
Ông Cảnh nhìn khuôn mặt nạn nhân. Tóc dài đen mượt, mắt nhắm nghiền, môi hơi mở. Một khuôn mặt xinh đẹp, trẻ trung đến mức khó tin.
“Nạn nhân là Lê Ngọc Giàu, 30 tuổi,” — Đại tá Nam đọc — “Nhân viên văn phòng, mất tích từ tối hai hôm trước. Từng đi thẩm mỹ viện nên trẻ hơn tuổi.”
Ông Cảnh gật đầu. Ông không chút nghi ngờ. Đây chỉ là một vụ án bình thường. Ông không quan tâm nhiều đến Lê Ngọc Giàu — trong đầu ông bây giờ chỉ nghĩ đến việc hoàn thành công việc để đón con gái.
Không khí ngập mùi hóa chất và phoóc-môn. Nhiệt độ 18 độ C. Trên bàn inox, sáu phần thi thể đã được sắp xếp lại thành hình người.
Ông Cảnh đứng chủ trì, bên cạnh là Minh và Tuyền trong áo choàng phẫu thuật xanh lá.
“Nào,” — Giọng ông Cảnh trầm — “Bắt đầu khám nghiệm ngoại tâm. Nạn nhân Lê Ngọc Giàu, 30 tuổi. Phân rác thành sáu khúc. Thời gian tử vong 48-72 giờ.”
Tuyền cầm máy ghi âm:
“Thời tiết ẩm ướt, tốc độ phân hủy chậm. Da còn nguyên vẹn.”
Minh cầm đèn soi:
“Không có dấu hiệu tử thi ban đầu ở vùng bụng. Mắt ngả đục. Nhưng thầy ơi… nhìn da này, em chưa thấy ai 30 tuổi mà da căng bóng thế.”
Tuyền dùng kẹp lật vùng da đùi. Ánh đèn mổ rọi vào khe ngực, lộ hai quả vú trắng nõn, săn chắc, núm vú hồng hào dựng đứng.
“Kỳ lạ…” — Tuyền lẩm bẩm, nhìn chằm chằm bầu ngực.
Cô ghé sát, dùng kính phóng đại soi da cổ và ngực. Lỗ chân lông cực kỳ nhỏ, không nếp nhăn.
“Anh Minh,” — Tuyền quay sang — “Xem kết cấu biểu bì này… không thể nào!”
Minh tiến lại, dùng kính lúp soi. Tay anh vô tình chạm vào bầu ngực trái — săn chắc, mềm mại, đàn hồi tốt.
“Ôi…” — Minh rút tay, rồi lại đưa lên bầu ngực phải — “Tuyền ơi, sờ thử… vú nạn nhân săn quá. Cứng mà mềm, như gái mới lớn.”
Tuyền đưa tay bóp nhẹ bầu ngực trái:
“Trời ơi… đúng vậy. Săn chắc, không chảy xệ. Chị này 30 tuổi mà vú đẹp hơn em nhiều.”
Minh bóp thêm vài lần, mắt sáng rực:
“Thầy ơi! Lớp mô liên kết căng mọng, độ đàn hồi hoàn hảo. Cái xác này… như thiếu nữ 18 tuổi!”
Tuyền gật đầu, tay vẫn trên bầu ngực:
“Đúng vậy thầy ạ. Cấu trúc mô săn chắc bất thường. Da 30 tuổi đã suy giảm elastin, nhưng ở đây như tuổi xuân thì.”
Ông Cảnh sờ nhẹ da cánh tay — mát lạnh, săn chắc, đàn hồi tốt.
“Có thể đại tu nhan sắc,” — Ông nói — “hoặc dùng hormone đặc biệt. Cần xét nghiệm máu.”
Ông cầm dao mổ bản dài, lưỡi sắc lạnh phản chiếu ánh đèn.
“Bắt đầu mổ khám nghiệm nội tâm.”
Mũi dao cắm ngập vào hõm ức. Ông Cảnh rạch một đường dài, dứt khoát, xẻ đôi lồng ngực đầy máu, kéo xuống qua rốn, dừng ở hạ vị.
Tiếng da thịt xé toạc rợn người.
“Minh, Tuyền, hai đứa giữ hai bên,” — Ông ra lệnh — “Kéo căng để tôi lấy mẫu.”
Minh đứng trái, Tuyền đứng phải. Cả hai kẹp vạt da ngực, kéo căng sang hai bên để lộ lồng ngực vỡ và nội tạng. Tay cả hai vô tình chạm vào bầu ngực nhiều lần.
“Tim, phổi, gan, lá lách, thận… nguyên vẹn,” — Minh ghi chép, tay trên vạt da ngực trái — “Không nhiễm độc cấp tính. Nguyên nhân tử vong: vết cắt cổ.”
Tuyền kiểm tra vùng chậu — thủ tục bắt buộc để xác định xâm hại tình dục.
“Thầy ơi,” — Tuyền ngập ngừng, mặt đỏ — “em khám vùng kín đây.”
Cô dùng đèn pin soi vào vùng âm hộ. Lông mu cắt tỉa gọn gàng, lộ khe bướm màu hồng nhạt, hai môi lớn khép kín săn chắc.
“Nhìn này thầy,” — Tuyền chỉ — “Bím nạn nhân… đẹp quá. Môi lớn môi bé săn chắc, màu hồng nhạt, không thâm đen. Niêm mạc bên trong khăng khít…”
Minh cúi xuống, dùng đèn pin soi:
“Trời đất… chị này 30 tuổi thật sao? Nhìn lồn này như gái 18, 20 tuổi. Em khám nhiều xác nữ rồi, chưa thấy ai ngoài 30 mà vùng kín còn đẹp đến thế.”
Ông Cảnh cúi xuống, kéo rộng hai bên đùi. Vùng âm hộ phù nề nhẹ do ngâm nước, nhưng cấu trúc vẫn trẻ trung — nếp gấp niêm mạc khăng khít, sắc hồng nhạt, màng trinh còn nguyên.
“Thật không thể tin nổi…” — Ông lẩm bẩm — “30 tuổi… bướm còn đẹp như gái còn trinh…”
Cả ba nhìn chằm chằm vùng âm hộ, không ai nói nên lời.
“Thầy ơi,” — Minh lên tiếng — “có khi nào… nạn nhân không phải 30 tuổi?”
“Hoặc đã phẫu thuật thẩm mỹ vùng kín?” — Tuyền đoán.
“Không thể thẩm mỹ đẹp đến mức này,” — Ông Cảnh lắc đầu — “Đây là mô tự nhiên. Có chuyện không đúng…”
Ông dùng thanh nạy kiểm tra âm đạo — cấu trúc khăng khít, màng trinh còn sót lại.
“Chắc chắn chưa sinh nở,” — Ông kết luận — “và ít quan hệ. Không khớp với phụ nữ 30 tuổi thành thị.”
“Trừ khi đồng tính nữ, hoặc giữ gìn?” — Tuyền đoán.
“Hoặc không phải 30 tuổi,” — Minh nhấn mạnh.
Ông Cảnh đứng dậy, lau mồ hôi:
“Cần xét nghiệm DNA, kiểm tra răng để xác định tuổi thật. Hoàn thiện báo cáo đã.”
Sau khi ông Cảnh rời phòng giải phẫu để hoàn tất hồ sơ, Tuyền và Minh ở lại. Theo quy định, trước khi đưa vào túi lạnh, phải tắm rửa, chăm sóc cơ thể nạn nhân.
Tuyền mở vòi nước ấm, điều chỉnh 30 độ C. Cô đeo găng tay mới, dùng khăn mềm thấm nước, lau từ cổ xuống vai, đến bầu ngực.
“Chị ơi,” — Tuyền thì thầm — “chị xinh đẹp quá. Em ghen tị thật đấy.”
Cô lau hai quả vú săn chắc:
“Vú chị đẹp thật. Em 26 tuổi mà không săn chắc bằng chị.”
Minh đứng bên cạnh, cũng đang lau phần chân tay cho nạn nhân:
“Để anh lau phần dưới cho.”
“Không,” — Tuyền cản tay Minh — “Phần đó em tự lau. Anh ra ngoài đi, hoặc lau phần đầu chị ấy.”
Minh cười:
“Sao? Em ghen à?”
“Không phải,” — Tuyền đỏ mặt — “Nhưng… đó là vùng kín của nạn nhân. Em là nữ, em lau cho chu đáo hơn. Anh đừng có mà định rửa bím cho người ta.”
Minh nhún vai, quay sang gội đầu cho nạn nhân — dùng dầu gội pha loãng, massage nhẹ nhàng da đầu, rồi xả nước sạch. Mái tóc đen mượt óng ả dưới ánh đèn.
Tuyền tiếp tục lau xuống vùng bụng phẳng lì, rồi đến vùng háng. Khi lau đến vùng kín, cô dừng lại quan sát. Lông mu cắt tỉa gọn, lộ khe bướm màu hồng nhạt, hai môi lớn khép kín săn chắc.
“Chị ơi,” — Tuyền lẩm bẩm — “bím chị đẹp quá. Em chưa thấy ai ngoài 30 mà còn trắng trẻo, khăng khít đến thế. Chắc chị được nhiều người theo đuổi lắm.”
Cô dùng khăn ẩm lau nhẹ vùng kín, rồi nước sạch rửa lại. Sau đó, Tuyền lấy kem dưỡng da chuyên dụng cho tử thi, thoa lên cổ, vai, ngực, bụng, đùi.
“Em xin lỗi chị vì đã phải cắt xẻ,” — Tuyền nói nhỏ — “nhưng chúng em phải tìm ra hung thủ. Chị yên nghỉ nhé.”
Sau khi lau khô, Tuyền lấy túi đựng thi thể màu trắng, nhẹ nhàng đặt từng phần vào — đầu, thân, hai tay, hai chân — sắp xếp gọn gàng. Cô kéo khóa, chỉ để hở phần mặt để nhận diện.
Trên bảng thông tin: “Lê Ngọc Giàu, 30 tuổi, chờ xét nghiệm DNA.”
Tuyền đẩy xe vào buồng lạnh số 3, đứng nhìn túi nilon trắng:
“Chị đẹp thật đấy. Tiếc quá…”
Ông Cảnh lái xe trên cầu Nhật Tân, hướng về sân bay. Trong lòng ông vui sướng — sau bốn năm xa cách, cuối cùng cũng được gặp con gái.
Hoàng My — đứa con gái duy nhất của ông, 24 tuổi, vừa tốt nghiệp thạc sĩ Y khoa từ Stanford. Bốn năm rồi ông không được ôm con, không được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của nó.
Ông đứng ở cửa đón quốc nội, mắt dán chặt vào dòng người ùa ra. Một tiếng… hai tiếng… ba tiếng…
Không có Hoàng My.
Ông kiểm tra điện thoại — không có tin nhắn, không có cuộc gọi nhỡ. Lạ thật. My luôn đúng giờ, luôn thông báo nếu có chuyện.
Điện thoại reo. Cuộc gọi video Zalo từ “My yêu ❤️”.
Tim ông đập thình thịch, run run bấm nghe.
Màn hình hiện lên — không phải khuôn mặt tươi cười của con gái, mà là góc phòng tối. Ánh sáng mờ từ ngọn nến. Rồi… khuôn mặt đeo mặt nạ y tế trắng xuất hiện — chỉ hở hai con mắt lạnh như băng.
“Chào bác sĩ Cảnh,” — Giọng méo mó qua bộ lọc — “Ông đợi con gái ở sân bay phải không?”
“Con gái tôi đâu?” — Ông Cảnh gần như gào, không quan tâm đến ánh mắt xung quanh — “Mày là ai? My đâu?”
Màn hình rung lắc. Camera quay sang.
Hoàng My xuất hiện — bị trói chặt vào ghế gỗ, miệng băng dính kín, mắt mở to đầy kinh hoàng. Cô mặc áo phông trắng và quần short jean — bộ đồ ông nhớ trong ảnh gửi về tuần trước. Mái tóc dài đen mượt rối tung, nước mắt chảy ròng trên má. Cô giật mình, cố gắng kêu qua lớp băng dính nhưng chỉ phát ra tiếng “ư… ư…” đau đớn.
“MY!” — Ông Cảnh hét lên, tim như bị bóp nghẹt — “MY ƠI!”
“Im lặng,” — Giọng lạnh tanh — “Lắng nghe đây, bác sĩ Cảnh. Tôi không quan tâm đến Lê Ngọc Giàu hay danh tính giả nào. Cái xác ông vừa mổ chỉ là con cờ. Nhưng con gái ông… là con tin sống.”
Camera zoom cận mặt Hoàng My. Nước mắt cô chảy ròng, đầu lắc tuyệt vọng. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào camera — đầy sợ hãi, đau đớn, van xin.
“Nếu ông muốn nó sống,” — Giọng kéo dài đầy đe dọa — “ông sẽ làm theo đúng những gì tôi nói. Không một chữ sai.”
Ông Cảnh nắm chặt điện thoại, gân tay nổi lên, mắt đỏ ngầu:
“Mày muốn gì? Tôi làm gì cũng được! Thả con bé ra!”
“Thứ nhất,” — Giọng đếm từng bước — “ông quay về nhà ngay lập tức. Không được đi đâu khác. Không được ghé cơ quan, không được gặp Minh, không được gặp Tuyền, không được gặp bất kỳ ai.”
“Thứ hai,” — Mắt sau mặt nạ như cười — “ông không được nói với bất kỳ ai về cuộc gọi này. Đặc biệt là công an. Đặc biệt là Đại tá Nam. Nếu tôi phát hiện ông báo động, nếu tôi thấy một chiếc xe công an nào xuất hiện gần nhà ông…”
Camera quay xuống. Con dao phẫu thuật loại 10 — giống hệt loại ông vừa dùng sáng nay — áp sát cổ Hoàng My. Cô giật nảy, mắt trợn trắng, cơ thể run lẩy bẩy.
“…tôi sẽ cắt cổ con bé ngay tức khắc. Từng milimet. Từng mạch máu. Từng động mạch cảnh. Giống như cách ông mổ cái xác kia vậy. Ông hiểu chứ?”
Ông Cảnh cảm thấy đầu gối nhũn ra, suýt ngã quỵ giữa sảnh:
“Tôi… tôi hiểu. Tôi hứa. Tôi sẽ không nói với ai.”
“Thứ ba,” — Giọng hài lòng — “về nhà đi. Đóng kín cửa. Chờ điện thoại. Tôi sẽ gọi lại sau. Và nhớ… tôi đang theo dõi ông. Mọi bước đi. Mọi cuộc gọi. Mọi tin nhắn.”
“Nghe đây, bác sĩ Cảnh. Tôi có ba điều kiện cho ông. Ba nhiệm vụ. Một ngày — một nhiệm vụ. Trong vòng ba ngày. Nếu ông hoàn thành… con gái ông sống. Nếu thất bại…”
Màn hình tối đen.
Cuộc gọi cúp.
Ông Cảnh đứng đơ như tượng gỗ giữa dòng người tấp nập. Tiếng loa thông báo chuyến bay, tiếng trẻ khóc, tiếng vali kéo… tất cả tan biến.
Ông không nhớ chạy ra khỏi sân bay thế nào. Không nhớ lái xe về nhà thế nào. Chỉ biết khi tỉnh lại, ông đã đứng trước cánh cửa căn hộ tập thể cũ ở phố Hàng Bông, tay run run tra chìa khóa.
Cửa mở.
Ngôi nhà trống trải, tối tăm. Không có Hoàng My.
Ông Cảnh khóa trái cửa, lùi lại ghế sofa, hai tay ôm mặt. Trên bàn kính, tấm ảnh con gái cười tươi trong lễ tốt nghiệp Stanford vẫn còn đó — nhưng giờ như lời nhạo báng.
Ông nhìn vào gương. Người đàn ông 51 tuổi, tóc bạc, mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vì khóc.
Điện thoại rung. Tin nhắn Zalo từ số lạ:
*”Bác sĩ Cảnh, ông đã về nhà. Tốt. Im lặng là vàng. Và vàng ở đây là mạng sống của con gái ông. Chờ điện thoại. Nhiệm vụ thứ nhất sẽ đến trong 24 giờ tới. Đừng làm tôi thất vọng.”*
Ông Cảnh ngước nhìn lên. Ở góc phòng, một điểm sáng đỏ nhỏ trên kệ sách — camera ngụy trang mà ông chưa từng thấy.
Họ đang ở trong nhà ông.
Ông Cảnh ngồi bất động, chờ đợi. Ngoài kia, thành phố Hà Nội vẫn nhộn nhịp, nhưng với ông, thế giới đã sụp đổ.
**HẾT CHƯƠNG 1**
Còn tiếp