PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 11
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 11
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Ông Già, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: hiếp dâm
Ngày Cập Nhật : 01/09/2026
Ông ta bước thêm một bước nữa, khoảng cách chỉ còn nửa mét. Duyên có thể ngửi thấy mùi rượu và thuốc lá từ hơi thở ông ta.
“Chuyên án này… phía Campuchia đang theo dõi rất sát. Bên đó quyết định tất cả.” Ông Sơn nhìn thẳng vào mắt Duyên. “Nhưng tôi có cách giúp chị.”
Tay ông ta chạm vào cánh tay Duyên. Đầu ngón tay lướt nhẹ trên lớp vải lụa ướt đẫm mồ hôi, cảm nhận độ ấm và mềm mại của da thịt bên dưới.
“Chúng ta… nên vào trong bàn kỹ hơn,” ông Sơn nói, giọng đầy ẩn ý.
Ông Sơn nắm tay Duyên – không phải một cái nắm tay lịch sự, mà là một cái nắm chặt, đầy sở hữu. Ông ta dẫn cô qua một cánh cửa nhỏ bên cạnh bàn làm việc, vào một căn phòng khác.
Đây là phòng nghỉ riêng thật sự. Rộng khoảng 20 mét vuông, với một chiếc giường đôi lớn trải ga trắng tinh, một bộ sofa da màu nâu, tủ quần áo, và một nhà vệ sinh khép kín sang trọng. Tất cả đều sạch sẽ, thơm tho, như một phòng khách sạn cao cấp.
“Đây là nơi tôi nghỉ ngơi khi làm việc muộn,” ông Sơn giải thích, tay vẫn không buông tay Duyên. “Và cũng là nơi chúng ta có thể… nói chuyện riêng tư.”
Duyên đứng giữa phòng, toàn thân run lên. Cô biết điều gì sắp xảy ra. Cô biết rằng “nói chuyện” ở đây không chỉ là nói.
Ông Sơn khóa cửa phòng lại từ bên trong. Tiếng khóa xoay nghe như tiếng kết án.
“Bây giờ,” ông Sơn quay lại, mặt đối mặt với Duyên. “Chị hãy thư giãn đi. Chúng ta có thời gian.”
Tay ông ta chạm vào cổ Duyên, vuốt nhẹ lên xuống. “Da chị ướt quá. Lo lắng à?”
Duyên gật đầu, không nói được lời nào. Nước mắt bắt đầu ứa ra.
“Đừng khóc,” ông Sơn nói, nhưng giọng không phải là an ủi. “Nước mắt không giúp được gì đâu.”
Rồi tay ông ta di chuyển xuống vai, rồi… dừng lại ở ngực.
“Chiếc áo này đẹp, nhưng ướt quá,” ông Sơn nói. “Chị nên cởi ra.”
Tay ông ta bắt đầu cởi khuy áo dài. Từng khuy một được mở ra, chậm rãi, cố ý. Duyên đứng đó, như bị tê liệt, không dám cử động, không dám phản kháng.
Khi khuy cuối cùng được mở, ông Sơn nhẹ nhàng kéo chiếc áo ra khỏi vai Duyên. Vải lụa ướt đẫm mồ hôi trượt xuống cơ thể cô, rơi xuống sàn thành một đống hồng nhạt.
Duyên đứng đó, chỉ còn mặc chiếc áo lót màu trắng và quần lót cùng màu. Chiếc áo lót cũng ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào da, làm lộ rõ hình dáng đôi vú no tròn bên trong.
“Trời ơi…” ông Sơn thốt lên, mắt mở to nhìn ngực Duyên.
Dưới lớp áo lót ướt, đôi vú của Duyên hiện lên rõ mồn một. Ông Sơn có thể thấy hình dáng tròn đầy của chúng, thấy cả hai núm vú cương cứng dưới lớp vải mỏng. Quầng vú hồng nhạt và núm vú nhỏ màu hồng nâu hiện lên mờ mờ như một lời mời gọi.
Ông Sơn nuốt nước bọt, tay run run giơ lên.
Đầu ngón tay ông Sơn chạm vào bầu vú trái của Duyên, ngay trên lớp áo lót ướt. Một cảm giác điện giật chạy khắp người Duyên. Cô rùng mình, nhưng không dám lùi lại.
“Mềm quá…” ông Sơn thì thầm, tay bắt đầu nắn bóp.
Ông ta không vội vàng. Tay ông ta nắn từng bầu vú một, cảm nhận độ đàn hồi và mềm mại qua lớp vải ướt. Ngón cái xoay nhẹ quanh núm vú, khiến chúng càng cứng hơn.
Duyên nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên má. Trong lòng cô, sự xấu hổ, nhục nhã và tội lỗi trộn lẫn vào nhau. Nhưng đồng thời, một cảm giác kỳ lạ cũng trỗi dậy – cảm giác cơ thể đang phản ứng lại những chạm vào này.
“Ah…” Duyên rên lên một tiếng nhỏ khi ông Sơn véo nhẹ núm vú phải.
“Chị thích à?” ông Sơn cười, giọng đầy thích thú.
“Không… không phải…” Duyên lắp bắp.