PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 11
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 11
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Ông Già, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: hiếp dâm
Ngày Cập Nhật : 01/09/2026
CHƯƠNG 6: ĐÊM TRONG NHÀ TẠM GIỮ
Sau cuộc “kiểm tra thân thể” đầy nhục nhã với cán bộ Minh, Duyên tưởng rằng mình sẽ được về nhà để chuẩn bị cho cuộc gặp với ông Sơn vào sáng mai. Nhưng khi cô run rẩy mặc lại quần áo, nước mắt vẫn còn lưng tròng, Minh đã nói những lời khiến tim cô thắt lại:
“Chị không thể về nhà đâu. Theo quy định, nghi can buôn bán ma túy phải tạm giữ tại trụ sở.”
Duyên ngẩng mặt lên, mắt đỏ hoe: “Nhưng… nhưng anh nói tối nay em được về mà!”
Minh lắc đầu, giọng trở nên lạnh lùng hơn: “Đó là trước khi chúng tôi phát hiện thêm một số tình tiết. Chị phải ở lại đây cho đến khi gặp ông Sơn.”
“Dưới danh nghĩa tạm giữ,” Minh tiếp tục, ánh mắt vẫn không rời khỏi ngực Duyên dù cô đã mặc đồ xong. “Nhưng đừng lo, chị sẽ được ở trong phòng tạm giữ đặc biệt – sạch sẽ hơn, và không có ai khác.”
Duyên cảm thấy tuyệt vọng. Cô không chỉ phải trải qua một đêm trong đồn công an, mà còn không được gặp chồng con, không được chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp định mệnh sáng mai.
Minh dẫn cô ra khỏi phòng làm việc, đi qua một hành lang dài, tối hơn. Cuối hành lang là một dãy phòng tạm giữ. Minh mở cửa một phòng nhỏ – không phải phòng giam thông thường với song sắt, mà là một phòng như phòng khách sạn nhỏ: có giường đơn, bàn ghế nhỏ, và một nhà vệ sinh khép kín.
“Chị ở đây,” Minh nói. “Sáng mai 8 giờ, tôi sẽ đến đón chị đến gặp ông Sơn.”
Cửa đóng lại. Tiếng khóa xoay hai vòng vang lên chát chúa. Duyên đứng giữa phòng, nhìn quanh căn phòng nhỏ tù túng này. Đây là phòng tạm giữ “đặc biệt” dành cho những ai có “quan hệ” – nhưng với Duyên lúc này, nó chỉ là một nhà tù sang trọng hơn mà thôi.
Thời gian trôi qua chậm chạp trong căn phòng tù túng. Duyên ngồi trên giường, ôm đầu, nước mắt không ngừng rơi. Cô nghĩ về chồng, về con, về cuộc sống bình yên đã vĩnh viễn thay đổi sau ngày hôm nay.
Khoảng 9 giờ tối, có tiếng gõ cửa. Một cán bộ trẻ mở cửa, đưa vào một túi đồ.
“Của chị đây. Có người mang đến cho chị.”
Duyên ngơ ngác nhận túi đồ. Khi cán bộ đi ra, khóa cửa lại, cô mở túi ra xem.
Bên trong là vài bộ quần áo mới – một chiếc áo màu hồng nhạt, một chiếc áo bà ba màu xanh lá, và một chiếc áo sơ mi trắng với quần đen. Tất cả đều là hàng mới, còn nguyên tem. Cùng với đó là một hộp cơm hấp còn nóng, và hai hộp sữa tươi.
Không có giấy tờ, không có lời nhắn. Nhưng Duyên biết ngay ai đã gửi những món đồ này: Khánh. Chỉ có anh ta mới biết cô bị tạm giữ ở đây, và chỉ có anh ta mới quan tâm đến cô như vậy.
Tay Duyên run run cầm chiếc áo màu hồng nhạt lên. Vải lụa mịn, màu sắc dịu dàng. Đây là kiểu áo mà cô đã từng ngắm nhìn ở chợ huyện nhưng không dám mua vì giá quá đắt. Và Khánh đã mua nó cho cô.
Cô mở hộp cơm – bên trong là cơm trắng nóng hổi, với thịt kho tàu và rau xào – những món ăn quen thuộc của gia đình cô. Khánh đã nhờ vợ hoặc mẹ cô nấu chăng? Hay anh ta tự đi mua?
Và hai hộp sữa tươi – thứ mà Duyên thường uống mỗi sáng để giữ da đẹp.
Nước mắt Duyên lại trào ra, nhưng lần này không chỉ vì sợ hãi và tuyệt vọng, mà còn vì một cảm giác khó tả. Trong hoàn cảnh khốn cùng này, người quan tâm đến cô lại là Khánh – người đàn ông đã chiếm đoạt cô trong xe hơi, người mà cô nên oán hận.
Duyên ngồi xuống giường, cầm hộp cơm lên nhưng không ăn nổi. Tâm trí cô quay về với ký ức vài ngày trước – cuộc gặp gỡ định mệnh với Khánh trên chiếc xe hơi.
Cô nhớ lại cảm giác bất ngờ khi bị Khánh hôn. Nhớ lại sự kinh ngạc khi anh ta thổ lộ tình cảm đã có từ lâu. Và nhớ lại… cảm giác cơ thể mình đã đáp lại những cử chỉ của anh ta.
Rượu trong người, sự cô đơn sau nhiều ngày không được chồng âu yếm, và có lẽ… một chút tò mò về người đàn ông khác không phải chồng – tất cả đã khiến cô buông xuôi.
Duyên nhắm mắt lại, hình ảnh Khánh trên người cô hiện lên rõ ràng. Anh ta đã không dịu dàng như Hùng. Anh ta thô bạo hơn, hung hăng hơn. Nhưng chính sự thô bạo đó lại kích thích cô, khiến cô đạt đến cực khoái một cách mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Tay Duyên vô thức chạm vào ngực mình, nơi mà vài ngày trước đã bị Khánh mút, bóp mạnh. Trên làn da trắng mịn đó, những vết hôn đỏ đã phai nhạt, nhưng cảm giác thì vẫn còn nguyên.
“Không… mình không nên nghĩ đến anh ta,” Duyên thì thầm với chính mình.
Nhưng làm sao có thể không nghĩ? Anh ta là người duy nhất biết cô bị tạm giữ ở đây (ngoài công an). Anh ta là người duy nhất quan tâm mang đồ ăn và quần áo cho cô. Và anh ta… đã chiếm đoạt cô, khiến cô cảm thấy những khoái cảm mà lâu nay cô không có với chồng.
Một cảm giác tội lỗi ghê gớm xâm chiếm Duyên. Cô đang nghĩ về một người đàn ông khác trong khi sắp phải đối mặt với một người đàn ông khác nữa vào sáng mai. Cô đang nhớ lại cảm giác được âu yếm bởi Khánh trong khi biết rằng mình sắp phải “phục vụ” ông Sơn để được tự do.
Thời gian càng về khuya, nỗi lo về cuộc gặp sáng mai càng lớn. Duyên nằm trên giường, mắt mở to nhìn lên trần nhà tối om.
Ông Sơn… phó công an huyện. Người đàn ông quyền lực có thể cứu cô, nhưng cũng có thể hủy hoại cô. Minh đã nói rõ: cô phải “làm ông ấy hài lòng”.
Duyên biết điều đó có nghĩa là gì. Cô sẽ phải trao thân xác mình cho ông ta. Sẽ phải để ông ta làm bất cứ điều gì ông ta muốn với cơ thể cô.
Tay Duyên run run vuốt lên ngực. Đôi vú no tròn, trắng mịn này – thứ mà chồng cô yêu thích, thứ mà Khánh đã say mê – sáng mai sẽ thuộc về một người đàn ông khác nữa. Và không chỉ ngực, mà toàn bộ cơ thể cô.
Cô nghĩ đến Minh, đến ánh mắt thèm muốn của hắn khi nhìn ngực cô, đến cảm giác đầu ngón tay hắn chạm vào núm vú cô. Nếu chỉ là một cán bộ cấp dưới đã dám làm vậy, thì ông Sơn – cấp trên, người có quyền lực hơn – sẽ làm gì?
Nỗi sợ hãi khiến Duyên run lên. Cô ôm chặt ngực, như muốn bảo vệ nó khỏi những ánh mắt và bàn tay thô bạo sắp tới. Nhưng cô biết mình không thể. Sáng mai, cô sẽ phải tự nguyện (hay đúng hơn là bị ép buộc) để lộ cơ thể mình cho ông Sơn.
Cô nhìn sang túi đồ của Khánh. Chiếc áo màu hồng nhạt nằm đó, đẹp đẽ, dịu dàng. Có lẽ sáng mai cô sẽ mặc nó để gặp ông Sơn. Một ý nghĩ chợt lóe lên: liệu Khánh có biết cô sẽ mặc chiếc áo này cho một người đàn ông khác không? Liệu anh ta có ghen không?
Rồi Duyên lắc đầu, tự trách mình ngu xuẩn. Cô đang nghĩ gì vậy? Khánh chỉ là người tình vụng trộm, còn cô sắp phải bán thân để cứu mạng. Làm sao có thể nghĩ đến chuyện ghen tuông?
Cô mở một hộp sữa, uống từng ngụm nhỏ. Vị sữa ngọt dịu trôi xuống cổ họng, nhưng không làm dịu đi nỗi lo trong lòng.
Đêm dần trôi qua. Tiếng động từ hành lang thỉnh thoảng vang lên – tiếng bước chân của cán bộ trực đêm, tiếng nói chuyện xa xa. Nhưng trong phòng tạm giữ này, Duyên cảm thấy cô đơn vô cùng.
Cô nghĩ về chồng. Giờ này, anh ấy đang làm gì? Có lo lắng cho cô không? Có tin rằng cô vô tội không? Và nếu anh ấy biết được sự thật – rằng cô sắp phải làm gì để được tha – anh ấy sẽ nghĩ sao?
Nước mắt lại trào ra. Duyên khóc thầm, nức nở trong bóng tối. Cô ước gì mình chưa từng đẹp như vậy. Ước gì mình có làn da đen hơn, thân hình kém hấp dẫn hơn. Có lẽ khi đó, cô sẽ không bị Minh xìpo để ý, không bị Tuấn thẹo hãm hại, không bị Minh sờ soạng, và không phải đối mặt với ông Sơn.
Nhưng số phận đã an bài. Vẻ đẹp của cô – với làn da trắng mịn và đôi vú no tròn – đã trở thành lời nguyền. Nó thu hút ánh mắt đàn ông, và giờ đây, nó đang đẩy cô vào vòng xoáy của dục vọng và quyền lực.
Ánh sáng đầu tiên của bình minh lọt qua cửa sổ nhỏ có song sắt. Duyên đã không ngủ được một phút nào suốt đêm. Mắt cô sưng húp vì khóc, khuôn mặt tái nhợt vì lo âu.
Cô đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh nhỏ. Nhìn mình trong gương, cô thấy một người phụ nữ kiệt quệ, sợ hãi. Nhưng dưới lớp vẻ mệt mỏi đó, vẫn là một gương mặt thanh tú với làn da trắng mịn, và một thân hình khiến đàn ông phải thèm muốn.
Cô tắm rửa qua loa bằng nước lạnh, cố gắng tỉnh táo. Rồi cô mở túi đồ của Khánh, lấy chiếc áo màu hồng nhạt ra.
Tay run run, cô mặc chiếc áo mới. Vải lụa mịn ôm sát cơ thể, tôn lên từng đường cong. Màu hồng nhạt làm làn da cô càng thêm trắng sáng. Duyên không dám nhìn mình trong gương lâu – cô sợ sẽ thấy một người phụ nữ đang chuẩn bị bán thân.
Cô chải lại mái tóc đen dài, buộc gọn thành một búi thấp. Không trang điểm – cô không có đồ trang điểm, và cũng không muốn làm mình đẹp hơn cho ông Sơn. Nhưng ngay cả không trang điểm, với làn da trắng mịn tự nhiên và đôi môi hồng nhạt, cô vẫn xinh đẹp một cách tự nhiên.
8 giờ sáng, tiếng khóa xoay. Cửa mở ra, Minh đứng ở cửa.
“Chị sẵn sàng chưa? Ông Sơn đang đợi.”
Duyên gật đầu, không nói được lời nào. Cô bước ra khỏi phòng tạm giữ, bước theo Minh qua hành lang dài.
Mỗi bước chân như nặng nghìn cân. Duyên biết rằng mình đang đi về phía số phận mới – một số phận mà cô không hề muốn, nhưng buộc phải chấp nhận.
Trong lòng, cô vẫn nghĩ về Khánh. Về món quà anh ta đã gửi. Về cuộc tình vụng trộm trong xe hơi. Và một ý nghĩ kỳ lạ lóe lên: liệu sau khi thoát khỏi đây, cô có còn gặp lại anh ta không? Và nếu có, cô sẽ đối xử với anh ta thế nào?
Nhưng những suy nghĩ đó nhanh chóng bị dập tắt bởi hiện thực phũ phàng trước mắt: cô sắp gặp ông Sơn. Sắp phải dùng thân xác mình để đổi lấy tự do.
Minh dừng lại trước một cánh cửa gỗ sang trọng. “Ông Sơn ở trong này. Chúc chị… may mắn.”
FULL TRUYỆN ZALO 0835444776