PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 11
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 11
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Ông Già, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: hiếp dâm
Ngày Cập Nhật : 01/09/2026
CHƯƠNG 5: CUỘC LÀM VIỆC TRONG ĐÊM
8 giờ tối, Duyên bị đưa lại phòng làm việc với tâm trạng nặng trĩu. Cô mặc chiếc áo bà bà lúc chiều. Nhưng ngay cả chiếc áo dài kín đáo cũng không che giấu được vẻ đẹp của người phụ nữ 41 tuổi với làn da trắng mịn và thân hình cân đối.
Đồn công an lúc này vắng vẻ hơn ban ngày. Chỉ có vài cán bộ trực đêm, và tất cả đều đã được “sắp xếp” để không làm phiền cuộc làm việc đặc biệt này.
Minh đang đợi trong phòng làm việc. Khi Duyên bước vào, ánh mắt hắn sáng lên một cách khó tả – sự pha trộn giữa thèm muốn, quyền lực, và một chút áy náy vì biết rõ đây là một vụ dàn dựng.
“Chúng ta chuẩn bị làm việc,” Minh nói, giọng trầm ấm hơn ban ngày. “Mời chị ngồi.”
Duyên ngồi xuống ghế đối diện, tay run run nắm chặt vào nhau. Ánh đèn vàng trong phòng tạo ra một không khí ấm cúng giả tạo, nhưng chỉ làm Duyên thêm căng thẳng.
Minh mở một tập hồ sơ, giả vờ nghiêm túc. “Chị Duyên, tôi cần lấy lời khai đầy đủ của chị về vụ việc hôm nay.”
“Tôi đã nói rồi,” Duyên nói, giọng run run. “Tôi không biết gì về gói bột trắng đó. Có ai đó bỏ vào xe tôi.”
Minh gật đầu, nhưng ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt thanh tú của Duyên. “Tôi tin chị. Nhưng… bằng chứng thì rành rành. Và đây không phải vụ nhỏ.”
Hắn cúi xuống, giọng trở nên nghiêm trọng hơn. “Chị biết không, chúng tôi điều tra thì phát hiện đây có thể liên quan đến một đường dây ma túy xuyên biên giới Campuchia. Và bên Campuchia… họ đang theo dõi vụ này rất sát.”
Duyên mắt mở to: “Campuchia? Nhưng tôi không liên quan gì đến…”
“Tôi biết,” Minh cắt ngang. “Nhưng nếu chuyển hồ sơ sang cho cảnh sát Campuchia, với tội danh buôn bán ma túy xuyên biên giới…”
Hắn dừng lại, để câu nói lơ lửng trong không khí.
“Thì… thì sao?” Duyên hỏi, giọng đầy sợ hãi.
Minh thở dài, như thể đang do dự có nên nói hay không. “Bên đó… khác với Việt Nam. Cảnh sát Campuchia nổi tiếng là thô bạo. Với một phụ nữ trẻ đẹp, da trắng như chị…”
Tay hắn chạm nhẹ vào tay Duyên. “Họ sẽ không chỉ bắt chị. Họ sẽ… sử dụng chị. Phục vụ họ, tập thể. Và trong tù, chị sẽ bị nhốt chung với tù nhân nam. Và chị biết điều gì sẽ xảy ra rồi đấy.”
Duyên mặt tái mét, toàn thân run lên. “Không… không được…”
“Tôi cũng không muốn,” Minh nói, giọng đầy vẻ thông cảm giả tạo. “Nhưng nếu chị không hợp tác, không khai thật… tôi buộc phải chuyển hồ sơ.”
“Nhưng tôi khai thật mà!” Duyên khóc nức nở. “Tôi không có gì để khai!”
Minh nhìn Duyên một lúc, rồi như chợt nghĩ ra điều gì. “Có một cách… Tôi có thể nhờ ông Sơn can thiệp. Ông ấy là phó công an huyện, có quyền lực. Nếu ông ấy đồng ý bảo vệ chị…”
“Ông Sơn?” Duyên ngẩng đầu lên, trong mắt lóe lên tia hy vọng.
“Đúng. Nhưng ông ấy không giúp không. Chị phải… gặp ông ấy. Nói chuyện trực tiếp.”
Duyên do dự. Cô không biết ông Sơn là ai, nhưng nghe danh phó công an huyện, cô nghĩ đó có thể là cơ hội cứu mình.
“Tôi… tôi đồng ý,” Duyên nói sau một hồi im lặng. “Tôi sẽ gặp ông Sơn.”
Minh gật đầu hài lòng. “Tốt. Nhưng trước khi chị gặp ông Sơn, tôi cần đảm bảo một điều.”
“Điều gì?” Duyên hỏi, trong lòng dấy lên cảm giác bất an.
“Tôi phải kiểm tra xem chị có giấu gì trong người nữa không,” Minh nói, giọng bỗng trở nên khác. “Đây là thủ tục bắt buộc. Để đảm bảo chị không mang theo bất cứ thứ gì… nguy hiểm.”
Duyên giật mình: “Kiểm tra? Nhưng… tôi không có gì hết.”
“Tôi biết. Nhưng vẫn phải kiểm tra.” Minh đứng dậy, đi vòng quanh bàn. “Chị hãy đứng dậy.”
Duyên đứng dậy, run rẩy. Minh đứng trước mặt cô, khoảng cách chỉ còn vài phân.
“Từ từ cởi áo dài ra,” Minh nói, giọng khàn khàn.
“Không… không được,” Duyên lắp bắp. “Đây là… là…”
“Là thủ tục,” Minh cắt ngang. “Chị muốn tôi gọi đồng nghiệp vào làm cùng không? Hay chị muốn tự mình cởi?”
Trong ánh mắt của Minh, Duyên thấy sự đe dọa thật sự. Cô biết mình không có lựa chọn. Tay run run, cô bắt đầu cởi khuy áo dài.
Từng khuy áo được mở ra, để lộ chiếc áo lót màu be bên trong – cùng chiếc áo lót cô mặc hôm trước khi đi đám giỗ với Khánh. Áo ngoài rơi xuống sàn, để lại Duyên chỉ mặc áo lót và quần.
Minh nuốt nước bọt, mắt không rời khỏi phần trên cơ thể Duyên. Chiếc áo lót màu be ôm sát, làm nổi bật đôi vú no tròn. Minh có thể thấy rõ hình dáng của chúng, thấy cả hai núm vú cương cứng dưới lớp vải vì sợ hãi và xúc động.
“Tiếp đi,” Minh nói, giọng càng khàn hơn.
Duyên khóc, nhưng vẫn tiếp tục. Tay cô run run cởi chiếc áo lót. Khi chiếc áo rơi xuống, đôi vú trắng mịn, no tròn của cô hoàn toàn lộ ra trước mắt Minh.
“Trời ơi,” Minh thốt lên, không thể kìm được.
Đôi vú của Duyên thật sự tuyệt mỹ. Trắng mịn như sữa, căng tròn như hai quả đào chín, với quầng vú hồng nhạt và núm vú nhỏ màu hồng nâu. Làn da trên ngực không một tì vết, mịn màng đến khó tin với một phụ nữ 41 tuổi đã sinh hai con.
Minh bước tới gần hơn, tay run run giơ lên, như muốn chạm vào. “Đẹp quá… không ngờ…”
Duyên ôm ngực lại, xấu hổ và sợ hãi. “Xin anh… đừng…”
Nhưng Minh không ngừng lại. “Tiếp tục đi. Cởi hết.”
Nước mắt Duyên chảy dài trên má, nhưng cô vẫn phải làm theo. Tay run run cởi quần, rồi quần lót. Trong chốc lát, cô hoàn toàn trần trụi trước mặt người đàn ông này.
Minh nhìn Duyên từ đầu đến chân, ánh mắt như muốn thiêu đốt làn da trắng mịn của cô. Cô đứng đó, run rẩy, tay che ngực, chân khép chặt, như một con mồi sợ hãi trước thợ săn.
Minh biết mình không nên. Biết rõ Duyên là “con mồi” mà ông Sơn đã nhắm tới. Biết rằng nếu làm gì quá đáng, hắn có thể gặp rắc rối. Nhưng trước vẻ đẹp tuyệt mỹ này, trước thân thể trần trụi run rẩy của người phụ nữ này, hắn không thể kìm lòng.
“Tôi… tôi cần kiểm tra kỹ hơn,” Minh nói, giọng đầy dục vọng bị kìm nén.
Hắn bước tới, tay chạm vào vai Duyên. Đầu ngón tay lướt nhẹ trên làn da trắng mịn, cảm nhận độ mềm mại và ấm áp.
“Xin anh…” Duyên thì thầm, nước mắt không ngừng rơi.
Minh không nói gì, chỉ tiếp tục “kiểm tra”. Tay hắn di chuyển xuống cánh tay, rồi lên cổ, rồi… dừng lại gần ngực.
“Hai tay chị buông xuống,” Minh ra lệnh.
Duyên do dự, nhưng rồi cũng buông tay xuống. Đôi vú no tròn lộ ra hoàn toàn, run nhẹ theo nhịp thở gấp gáp của cô.
Minh thở hổn hển, tay run run tiến đến gần bầu vú phải. Hắn biết không nên, nhưng… chỉ một chút thôi. Chỉ chạm một chút thôi.
Đầu ngón tay hắn chạm vào núm vú của Duyên.
“Ah…” Duyên rên lên, toàn thân run lên.
Cảm giác đó… lạnh, nhưng lại gây ra một sự kích thích khó tả. Núm vú cô càng cứng hơn dưới đầu ngón tay của Minh.
Minh xoay nhẹ đầu ngón tay quanh núm vú, cảm nhận độ cứng và nhạy cảm của nó. Tay kia của hắn cũng tiến đến, chạm vào bầu vú trái, nắn nhẹ.
“Mềm quá… đẹp quá…” Minh thì thầm, như đang nói với chính mình.
Hắn muốn nhiều hơn. Muốn cúi xuống mút lấy đôi vú ấy. Muốn đẩy Duyên lên bàn và chiếm đoạt cô ngay tại đây. Nhưng hắn biết không thể. Ông Sơn sẽ không tha thứ.
Vì vậy, hắn chỉ dừng lại ở đó. Tay tiếp tục “kiểm tra”, vuốt ve làn da trắng mịn trên bụng, trên eo, trên đùi. Mỗi lần chạm vào, Duyên đều run lên, nước mắt không ngừng chảy.
“Được rồi,” Minh nói sau một hồi, giọng đầy tiếc nuối. “Chị có thể mặc đồ lại.”
Duyên vội vàng nhặt quần áo lên, mặc vội vàng trong nước mắt. Tay cô run quá, phải mất vài lần mới cài được khuy áo.
full truyện zalo 0835444776