PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 11

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: PHẬN GÁI LONG ĐONG – Update Chương 11

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 01/09/2026

Duyên đứng đó, đầu ngửa ra sau, mắt nhắm nghiền. Nước mắt vẫn chảy, nhưng cơ thể thì đang phản ứng một cách phản bội lại ý chí của cô. Cô cảm thấy núm vú mình càng cứng hơn dưới miệng ông Sơn, cảm thấy một luồng điện chạy từ ngực xuống bụng dưới.

Ông Sơn mút một hồi lâu, rồi đứng thẳng dậy. “Bây giờ đến quần.”

Tay ông ta cởi quần Duyên. Chiếc quần lót màu trắng cũng rơi xuống sàn. Giờ đây, Duyên hoàn toàn trần trụi trước mặt ông ta.

Ông Sơn nhìn Duyên từ đầu đến chân, ánh mắt như muốn ghi nhớ từng centimet trên cơ thể cô. “Từ nay về sau, chị thuộc về tôi.”

Rồi ông ta ôm chặt Duyên, đẩy cô lên giường…

CHƯƠNG 11: HAI TIẾNG ĐỒNG HỒ ĐỊNH MỆNH

Duyên ngã ngửa lên chiếc giường đôi lớn, ga trải giường trắng tinh lạnh ngắt dưới lưng. Ông Sơn đứng cạnh giường, cởi quần áo của mình một cách chậm rãi, không vội vàng.

Khi ông ta cởi hết đồ, Duyên có thể thấy rõ cơ thể của một người đàn ông trung niên – hơi béo, không còn trẻ trung như Hùng hay Khánh, nhưng vẫn to khỏe. Và đặc biệt là thứ đang cương cứng giữa hai chân ông ta – to, dài, và đáng sợ.

“Chị sợ à?” ông Sơn hỏi, leo lên giường.

Duyên gật đầu, nước mắt lại trào ra.

“Đừng sợ,” ông Sơn nói, nhưng giọng không an ủi. “Chị phải quen với điều này. Vì từ nay về sau, chị sẽ phải làm điều này nhiều lần.”

Ông ta nằm lên trên Duyên, toàn bộ trọng lượng cơ thể đè lên cô. Duyên cảm thấy khó thở, cảm thấy bị đè nén, cảm thấy mình nhỏ bé và yếu đuối đến tuyệt vọng.

Ông Sơn không dịu dàng. Ông ta không hôn môi Duyên mà thẳng thừng dùng tay tách đôi chân cô ra.

“Rộng ra,” ông ta ra lệnh.

Duyên do dự, nhưng rồi cũng phải nghe theo. Chân cô mở rộng, để lộ vùng kín ẩm ướt vì sợ hãi và… có lẽ một chút kích thích từ những cử chỉ trước đó.

Ông Sơn dùng tay sờ vào đó, ngón tay thô ráp chà xát lên vùng da non nớt.

“Ư… đừng…” Duyên rên lên.

Nhưng ông ta không nghe. Ngón tay xâm nhập vào bên trong, thô bạo, không chuẩn bị. Duyên cảm thấy đau, cảm thấy như bị xé rách.

“A… á… đau quá…” cô kêu lên.

“Im đi,” ông Sơn quát, tay kia tát nhẹ vào mặt Duyên. “Chị phải chịu đựng.”

Rồi ông ta rút ngón tay ra, và thay vào đó là thứ to lớn hơn nhiều…

Ông Sơn không chờ đợi. Ông ta đẩy thẳng vào, mạnh bạo, thô bạo.

“Á!!!!” Duyên hét lên một tiếng đau đớn.

Cảm giác như bị xé làm đôi. Như bị một thứ nóng bỏng, to lớn xâm chiếm cơ thể mình một cách bạo lực. Duyên muốn co người lại, muốn đẩy ông ta ra, nhưng không dám.

Ông Sơn bắt đầu động tác đẩy vào rút ra. Mỗi lần đẩy vào, Duyên lại rên lên một tiếng đau đớn. Mỗi lần rút ra, cô lại thở hổn hển.

Nhưng dần dần… cảm giác bắt đầu thay đổi.

Đau vẫn còn, nhưng xen lẫn vào đó là một cảm giác lạ… một cảm giác đầy đủ, một cảm giác bị chiếm đoạt hoàn toàn. Và có lẽ vì cơ thể cô đã quá lâu không được âu yếm, hoặc có lẽ vì những kích thích trước đó đã làm cô ướt át hơn… dần dần, cơn đau nhường chỗ cho một cảm giác khác.

“Ư… a…” Duyên rên lên, nhưng lần này không phải vì đau.

Ông Sơn cười, giọng đầy thích thú. “Chị thích rồi à? Phụ nữ nào cũng vậy thôi.”

Ông ta tăng tốc độ, đẩy mạnh hơn, sâu hơn. Duyên cảm thấy mình bị đẩy đi đẩy lại trên giường, cảm thấy những cú va chạm mạnh vào điểm nhạy cảm sâu bên trong.

“A… á… chậm… chậm lại…” Duyên nói, nhưng giọng không còn là từ chối nữa.

Sau khoảng nửa tiếng, ông Sơn kéo Duyên ngồi dậy.

“Quay lại,” ông ta ra lệnh.

Duyên do dự, nhưng rồi cũng phải quay người lại, quỳ trên giường, mông hướng về phía ông Sơn.