Ở ngụ

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Ở ngụ

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 13/08/2026

Được một thời gian sau bọn nó làm giấy đi xuất khẩu lao động sang Malai. Tao không ở ngụ nữa. Tao quay lại Q2 lúc đấy cũng có mấy đứa bạn học ngày xưa.
Thời gian trôi qua thì cũng được mấy tháng, từ Q2 đi chiếc cup 81 chạy Bình Tân làm rồi chiều chạy về. Cứ như vậy lặng lẽ.
Một ngày, tăng ca về muộn trời lại mưa vừa ra khỏi nơi làm từ tỉnh lộ 10 chạy gần tới 4 xã xe bị hư bất chợt, dắt bộ cũng tìm được 1 tiệm sửa xe, sau khi đưa vào thợ mở ra sửa, tao mới nhớ là trong túi chỉ còn hơn 20k mà nghe chủ tiệm nói thay và sửa 150k và sáng mai mới lấy, chứ giờ lấy liền không kịp. Không biết phải làm sao. Chợt nhớ gần đây chỉ có thằng bạn, nhưng nó đã đi Malai. Không điện thoại không người thân. Biết phải làm sao? Nhìn sang bên kia đường cái tiệm tạp hóa có để chữ điện thoại công cộng. Tao đi qua gọi điện lý do tao còn nhớ số điện thoại di dộng của thằng bạn. Hy vọng khi nó đi thì để lại cái điện thoại đập đá( theo ngôn ngữ bây giờ), cho mẹ nó. Bấm gọi thì có đổ chuông, nhưng mấy lần không bắt máy. May sao khoảng 5p sau gọi lại thì:
– Alo. Ai đó.
– Dạ. Cô Chi phải không?
-Đúng rồi, mà cháu là ai?
– Cháu là thằng Tèo , bạn của thằng Thiện đây. Ở quê đó.
-À, thằng Tèo à. Cô biết rồi, có chuyện gì không?
Sau khi kể ra sự tình, cô nói để đó cô ra xem thử. Vì chỗ tiệm và nơi cô trọ cũng gần khoảng 1km. Một lát sau cô cỡi chiếc xe đạp đi tới, thì chủ tiệm nói lấy liền thì phải chờ khoảng 10 giờ xong, còn không thì sáng ngày mai.
Nhìn ngoài trời thì đang mưa, mà giờ này 8h30 9 giờ kém tối. Cô Chi nói” thôi mày về phòng trọ cô ngủ lại- sáng mai đi làm luôn, chứ giờ này đợi sửa xe xong rồi về Q2 xa lắm”. Lưỡng lự 1 hồi, tao cũng về phòng trọ cô ngủ lại một đêm.
Sáng hôm sau, cô đưa tao 250k để đi lấy xe và tiêu. Thời đó 250k rất là lớn.
Khoảng 1 tháng sau tao ghé lại để trả tiền. Ngồi chơi trong phòng trọ, cô hỏi thăm nhiều từ lúc đó ở đâu, sao đi làm xa vậy. Tao cũng kể là quay lại Q2 ở vì chỗ đó giá phòng cũng rẻ, mà ở chung 3,4 đứa nên chia nhau tiền phòng. Cô tính đi tính lại bảo” chia nhau thì rẻ đó, nhưng đi xa, rồi ăn uống nữa thì cũng hết- phòng trọ cô đây rộng rãi, mày xem liệu có chuyển lên ở thì ở ăn nhiều chứ ở bao nhiêu”. Tao lưỡng lự nhiều lắm. Nhưng cô lại nói ” cô đi làm tối ngày- phòng này cũng rẻ, chỉ 400k + điện nước nữa khoảng hơn 500k- mày ở dưới đó chắc cũng bấy nhiêu tiền- rồi tiền xăng đi lên xuống chưa kể đường xa nguy hiểm.”
” Xem liệu được thì ở đây cũng là đồng hương dễ sống”.
Tao trù trừ khấc hẹn để xem sao, hứa là sắp xếp sau.
Khoảng 2 tháng sau, nhà trọ của bọn tao ở Q2 chủ nhà bán, thế là cả nhóm bạn thời sv phải chia tay. Tao mới gọi điện cho mẹ thằng bạn. Là nhờ xem trên 4 xã có phòng nào giá rẻ, để tao xem. Bả cũng đi tìm nhưng có nhiều phòng thì giá mắc, còn phòng giá rẻ rất là nóng ngột ngạt. Thấy thế cô mới nói cứ về phòng cô ở, ngại thì tháng đưa cô 250k cũng được. Chứ giờ thuê ở một mình cũng 500k 600k/ tháng là ít . Chưa tính ăn uống, rồi thanh niên nữa thì không có dư. Ở đây sáng cô nấu cho ăn tối ăn cơm nhà. Đỡ tốn.
Đắn đo một hồi, thì mấy hôm sau tao dọn lên ở chung phòng trọ với cô.
Ở chung, chủ nhật không đi làm, hay những bữa không tăng ca thì cô nấu cho ăn, còn bữa nào tăng ca, sáng sớm cô đi chợ nấu đơn giản, chiều tối về hâm nóng lại. Cũng nhờ thế mà cũng đỡ tốn. Đến tháng gửi tiền, cô chỉ lấy tiền phòng trọ điện nước, còn tiền ăn cô không chịu nhận. Nói mãi lâu lâu cô mới lấy cho có lệ.