Nữ Giáo Viên Vú To Xinh Đẹp Sa Vào Dục Vọng Không Lối Thoát – Update Chương 64 END

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nữ Giáo Viên Vú To Xinh Đẹp Sa Vào Dục Vọng Không Lối Thoát – Update Chương 64 END

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

Chương 49
Mã Quân giật mình run lên, vội vàng lắc đầu cười gượng: “Không có đâu cô Lưu, em thật sự không sao.” Dù giờ Lưu Diễm đã biết rõ cậu và Trương Lệ đã ăn nằm với nhau, nhưng Mã Quân vẫn cảm thấy mối quan hệ giữa hai người phụ nữ này rất tế nhị. Cả hai đều để ý cậu lui tới bên người kia, thế mà trước mặt cậu thì chẳng ai chịu lộ rõ. Mã Quân đương nhiên không ngu mà thừa nhận. E rằng Lưu Diễm miệng cười toe toét, nhưng trong bụng đã ghét cậu đến mức muốn giết rồi. Cậu từng thấy trong lớp hai con nhỏ vì tranh một thằng con trai mà cắn xé nhau, ngấm ngầm bắn tên bắn thuốc không từ thủ đoạn. Lưu Diễm tuy đã là phụ nữ trưởng thành, nhưng cái tật hay ghen tị của đàn bà thì chẳng bao giờ thay đổi.
“Thật không đấy?” Lưu Diễm khẽ cười, thừa biết Mã Quân đang nói dối, nhưng cô không vạch trần. Thay vào đó, cô nảy ra ý trêu chọc cậu. Cô thầm nghĩ: Cậu không chịu nói thật thì cô coi như không biết, xem ai sốt ruột hơn. Nghĩ vậy, cô cố tình kéo Mã Quân nói chuyện học hành. Thấy cậu thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ treo tường, mặt lộ vẻ sốt ruột, Lưu Diễm trong lòng lạnh lẽo cười thầm: “Cậu giấu cô thì cô cũng không để cậu yên.”
Mã Quân hơi hối hận. Biết vậy thì thà nói thật với Lưu Diễm từ đầu còn hơn. Nghĩ đến việc sau này ở trường cậu phải xoay xở giữa ba người đàn bà, cậu thấy đầu óc mình to ra. Nhìn tiểu thuyết những nam chính xung quanh toàn mỹ nữ, sống hòa thuận êm đẹp, mình mới chỉ có một rưỡi thôi đã thấy khó xử hai bên rồi. Xem ra mình thật sự không phải chất liệu làm tình nhân.
“À phải rồi, trưa nay cậu không bảo sẽ viết thư cam đoan cho cô sao?” Lưu Diễm đột nhiên nhớ ra, đưa bàn tay trắng trẻo mịn màng ra trước mặt Mã Quân, cười toe toét hỏi, “Sao rồi? Thư cam đoan đâu? Hay là cậu quên mất, những lời trưa nay cậu nói toàn là lừa cô à?”
Mã Quân lúc này mới nhớ ra mình trưa nay đã hớ hênh nói vậy. Lúc đó chỉ là nhất thời hứng khởi, không ngờ Lưu Diễm lại coi là thật. Cậu liền gãi đầu, mặt hơi đỏ: “Cô Lưu, em quên mất. Nhưng những gì em nói đều là thật mà.”
“Không sao, giờ viết cũng kịp.” Lưu Diễm đứng dậy lấy một tờ giấy trắng cùng cây bút đặt trước mặt cậu, “Giấy bút đã sẵn sàng rồi, viết đi.”
Thật sự phải viết à? Mã Quân hơi ngẩn ngơ. Cậu cầm bút nhìn Lưu Diễm, trong lòng lo lắng. Viết kiểm điểm cho Trương Lệ mấy ngàn chữ cậu làm trong mười phút là xong, nghĩ cũng không cần nghĩ. Nhưng cái thư cam đoan này tính chất khác, không thể viết lung tung. Viết ít thì thiếu thành ý, viết nhiều quá thì sau này cậu chẳng làm được gì, càng không có cơ hội phát triển với Lưu Diễm. Rõ ràng Lưu Diễm đang đánh vào cái điểm này.
Dù vậy cũng không làm khó được Mã Quân. Cậu cắn cán bút suy nghĩ một chút rồi viết một mạch, viết xong cả trang giấy, đưa cho Lưu Diễm: “Cô Lưu, em viết xong rồi.”
Lưu Diễm tiếp lấy, tò mò đọc. Cô thật sự muốn xem Mã Quân viết những gì. Đọc xong nội dung, cô không nhịn được bật cười. Hóa ra Mã Quân trên giấy bày tỏ quyết tâm một hồi lâu, cuối cùng chỉ viết vỏn vẹn: “Cô Lưu, em cam đoan sau này những việc làm cô không vui em sẽ không làm, những lời nói làm cô không vui em sẽ không nói, những người làm cô không vui em sẽ không gặp. Người cam đoan: Mã Quân.”
“Được rồi, coi như cậu viết qua được.” Lưu Diễm vừa cười vừa gấp tờ giấy lại, cẩn thận cất vào ngăn kéo, “Tờ cam đoan này cô sẽ giữ kỹ lắm. Sau này cậu không nghe lời thì cô sẽ tính sổ với cậu, xem cậu còn chối cãi thế nào.”
Thực ra trong thư cam đoan chẳng có nội dung cụ thể gì. Lưu Diễm đương nhiên biết Mã Quân cố tình viết vậy, nhưng cô cũng không bắt cậu viết lại. Vì vốn dĩ đây chỉ là một trò chơi, ai cũng không quá coi là thật. Lưu Diễm cũng không ngây thơ nghĩ một tờ giấy có thể kiềm chế được cậu, chỉ mong sau này Mã Quân làm việc gì cũng nghĩ thêm một chút là cô đã thấy may mắn rồi.
Lưu Diễm thấy cốc nước của Mã Quân đã cạn, lại đứng dậy rót thêm cho cậu. Kết quả khi cậu đưa tay tiếp thì không cẩn thận, cốc nước nghiêng mạnh, hơn nửa cốc nước sôi đổ hết lên đùi cô. Lập tức bốc lên hơi nóng hầm hập.
“A…!” Lưu Diễm kêu lên một tiếng thảng thốt, cốc nước rơi vỡ tan tành dưới sàn. Cảm giác nóng rát như lửa đốt lan nhanh trên đùi, thân thể cô mềm nhũn, suýt nữa ngã nhào. Mã Quân hoảng hốt đỡ cô vào phòng tắm, tháo vòi sen ra xịt nước lạnh mạnh vào chỗ bị bỏng. Xịt gần năm sáu phút, Lưu Diễm mới cảm thấy đỡ đau hơn. Nhưng quần jean đã ướt sũng, dính chặt vào da thịt, cô đành phải để Mã Quân đỡ mình trở lại giường, định cởi quần ra.
“Cậu… ra ngoài một chút đi.” Lưu Diễm ngồi trên giường, hai tay nắm chặt mép quần, mặt đỏ bừng nhìn Mã Quân đang đứng đó. Dù sao trong quần jean của cô chỉ có mỗi chiếc quần lót ren mỏng tang, cởi ra thì cả phần dưới cơ thể cô sẽ lộ hết ra trước mắt cậu học trò.
“Ồ… được ạ, cô Lưu.” Mã Quân như tỉnh mộng, vội vàng lui ra, khẽ khép cửa lại, đứng đợi ở ngoài. Tim cậu đập thình thịch, không biết chân Lưu Diễm bị bỏng nặng đến mức nào.
Đợi một lúc không nghe thấy tiếng động, Mã Quân không nhịn được gõ cửa hỏi: “Cô Lưu, cô thay quần áo xong chưa ạ?” Bên trong vang lên tiếng Lưu Diễm hơi yếu ớt: “Mã Quân… cậu vào đây giúp cô một chút.”
Mã Quân đẩy cửa bước vào. Cảnh tượng trước mắt khiến cậu cứng họng. Lưu Diễm nửa nằm trên giường, mặt đỏ bừng như muốn nhỏ máu, hai tay đang cố gắng kéo quần jean xuống. Khuy quần đã mở, nhưng vải jean vốn chật, lại bị nước làm dính chặt vào mông và đùi cô, kéo mãi không xuống nổi. Thấy Mã Quân vào, Lưu Diễm thở dài bất lực: “Mã Quân… cậu giúp cô cởi cái quần này được không? Nó chật quá…”
“Ồ vâng.” Mã Quân vội vàng đi đến bên giường. Cậu bảo Lưu Diễm nằm ngửa, hai chân chống mông lên cao, rồi đưa tay vào giữa eo thon nhỏ của cô, nắm chặt mép quần từ từ kéo xuống. Chiếc quần jean từ từ tuột khỏi mông đầy đặn, lộ ra cái mông trắng trẻo, cong vút đang được bao bọc bởi chiếc quần lót ren gợi cảm. Gốc đùi trắng như tuyết, Mã Quân mơ hồ thấy cái lồn thịt căng tròn, đầy đặn bị lớp vải mỏng che khuất, như một gò thịt non mềm mại, tỏa ra mùi hương nữ tính nồng nàn. Vài sợi lông mu đen nhánh chui ra khỏi mép quần lót, dường như đang vẫy gọi cậu.
Mã Quân nhìn mà hai mắt đỏ rực, không nhịn được nuốt nước bọt. Cái cặc trong quần đột nhiên cứng ngắc, dựng đứng lên, như muốn chào cái lồn thịt đầy đặn, quyến rũ trước mắt. Lưu Diễm thấy vậy, mặt ửng đỏ, vội vàng đưa tay che kín cái nguồn suối đào bí mật của mình, khẽ quở: “Cậu nhìn cái gì vậy… nhanh cởi giùm cô đi.” Nói xong cô lại cảm thấy lời mình quá mơ hồ, trong lòng xấu hổ, quay đầu đi, không dám nhìn Mã Quân.
Nghe Lưu Diễm thúc giục, Mã Quân mới sực tỉnh, hít sâu một hơi, tiếp tục kéo quần xuống. Vì gần chỗ bỏng, cậu hành động rất nhẹ nhàng, từng chút một kéo vải ra khỏi da thịt. Khi đôi đùi trắng như ngà, mịn màng, không tì vết hiện ra trước mắt, Mã Quân cảm thấy trong người mình như có lửa đốt. Cậu rất muốn ôm lấy đôi chân đẹp đẽ này mà hôn nhẹ, nhưng lại không dám.
Chẳng bao lâu chiếc quần jean đã bị cậu vứt xuống sàn. Lưu Diễm giờ chỉ còn mỗi chiếc quần lót nhỏ xíu là hoàn toàn lộ ra. Nhìn đôi chân trắng trẻo, phát ra ánh sáng ngọc thạch, Mã Quân thở dồn dập. Cậu vốn chỉ nghĩ Lưu Diễm có cặp vú to tuyệt thế vô song, không ngờ hai cái chân này cũng hoàn hảo đến mức khiến người ta phát điên. Đùi tròn đầy, săn chắc, cẳng chân thon dài thẳng tắp, da thịt trắng mịn như sữa, không có chút khuyết điểm nào. Ngay cả chân dài của người mẫu trên TV cũng khó sánh bằng.
So với đôi chân của Lưu Diễm, chân Trương Lệ hơi béo thịt, chân Lý Đình không đủ thon dài, còn chân Lý Văn tuy thẳng và dài nhưng hơi gầy, không tròn trịa bằng. Tiếc là không thể đưa tay sờ thử một chút, xem da thịt có trơn mịn, chắc chắn hơn chân Lý Văn không.
Ánh mắt Mã Quân dừng lại ở chỗ đùi Lưu Diễm gần đầu gối. Trên làn da trắng trẻo ấy có một vùng đỏ rát, chính là vết bỏng do nước sôi lúc nãy. May mà là mùa hè, Lưu Diễm mặc mỏng, lại kịp thời xịt nước lạnh, nên không có chuyện gì lớn. Mã Quân thở phào nhẹ nhõm. Nếu đôi chân xinh đẹp này để lại sẹo, cậu sẽ áy náy cả đời. Mặt đỏ bừng, cậu nói: “Cô Lưu… đều là lỗi của em. Em không tiếp tốt cái cốc. Cô cứ trách mắng em đi ạ.”
Lưu Diễm cũng nghiêm túc kiểm tra vết bỏng, thấy không nghiêm trọng lắm cũng yên tâm. Ngẩng đầu lên, cô bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của Mã Quân đang nhìn chằm chằm vào mình. Cô vội vàng kéo chăn che kín thân thể, khẽ nói: “Mã Quân, cậu không cần tự trách như vậy. Ai mà không có lúc lỡ tay. Giờ cũng muộn rồi, cô không giữ cậu nữa, cậu về sớm đi.”
Thấy đôi chân trắng đẹp ấy lại bị che khuất, Mã Quân vẫn còn chưa nhìn đủ. Cậu thật sự muốn vén chăn lên ngắm lại cảnh xuân động lòng người. Nhưng Lưu Diễm không phải kiểu phụ nữ phóng đãng như Lý Đình, có thể ngắm từ xa chứ không được đụng chạm. Cậu không dám hành động lỗ mãng. Hơn nữa, Lý Đình vẫn đang ở tiểu hoa viên chờ mình. Mã Quân đành lưu luyến không nỡ, chào tạm biệt Lưu Diễm và rời khỏi nhà cô.
Sau khi Mã Quân đi, Lưu Diễm vùi mặt vào gối, mặt đầy phiền não. Cô vừa thực hiện một cuộc dụ dỗ khá vụng về. Bản thân lúc nãy cô hoàn toàn có thể tự cởi quần, nhưng khi Mã Quân gõ cửa hỏi han, cô lại đột nhiên ma xui quỷ khiến mở miệng gọi cậu vào. Thế nhưng khi Mã Quân thật sự đứng trước mặt, cô lại hoảng loạn, sợ bị cậu phát hiện tâm tư của mình. Dù sao cô vẫn luôn muốn giữ khoảng cách, luôn xuất hiện với hình ảnh người bạn tri kỷ. Nếu để Mã Quân biết cô chủ động dụ dỗ cậu, không biết cậu có coi cô là một người đàn bà dâm đãng, hạ lưu không.
Lâu sau Lưu Diễm mới đứng dậy, vào tủ lấy một bộ đồ ngủ mỏng manh thay vào. Trở lại giường, cô lặng lẽ hồi tưởng lại khoảng thời gian vừa ở bên Mã Quân, khóe miệng vô thức lộ ra một nụ cười. Mã Quân thằng này có lúc gan lớn làm bừa, khiến người ta vừa giận vừa đau đầu, nhưng có lúc lại e thẹn như một thằng nhóc chưa từng chạm vào phụ nữ. Lúc nãy cậu trộm nhìn đôi chân trần của cô, trông như chưa từng thấy đàn bà bao giờ. Thế mà chính thằng này lại đưa cả cô giáo chủ nhiệm của mình lên giường, hơn nữa còn có quan hệ với một người đàn bà khác. Lưu Diễm còn nhớ rõ cảnh Mã Quân và người đàn bà đó giữa trưa, ở ban công cởi truồng đụ nhau một cách dâm đãng.
Trước đây Lưu Diễm đối với loại nam sinh gan lớn này đều là kính nhi viễn chi. Trong lớp cô cũng có vài thằng con trai viết thư tình, nhưng đều bị cô lạnh lùng xử lý. Dù sao đối với học sinh, cô vẫn khá khoan dung, không muốn như Trương Lệ quá nghiêm khắc. Đây cũng là khoảng cách về quan điểm giáo dục giữa hai người.
Đối với Trương Lệ – loại giáo viên truyền thống – học sinh chính là đối tượng quản lý, giáo viên phải đối xử như cha mẹ, phải thiết lập uy nghiêm tối thượng của nhà giáo. Bất kỳ hành vi khiêu khích sư đạo nào cũng bị đánh trả nghiêm khắc. Còn Lưu Diễm, tốt nghiệp đại học danh tiếng, thì nhân tính hóa hơn, không muốn quan hệ cô trò quá cứng nhắc, thích hòa đồng với học sinh, thậm chí kết bạn riêng tư cũng được.
Ban đầu cô tò mò với Mã Quân chỉ vì cậu và Trương Lệ quan hệ rất hòa thuận. Với Trương Lệ loại cổ hủ, bảo thủ như vậy thì đây là chuyện hiếm thấy. Không ngờ sự tò mò ấy lại khiến cô từng bước sa vào. Vì sự quấy rối của Phùng Côn, cô bất ngờ có nhiều cơ hội ở bên Mã Quân hơn. Khi phát hiện cậu có ý đồ phi phân với mình, cô muốn rút lui nhưng sợ tổn thương cậu, đành thuận theo tự nhiên muốn dẫn dắt đối phương đi vào quỹ đạo đúng đắn. Nhưng sau đó một loạt sóng gió xảy ra, khiến hai người giữa họ ba đào không ngừng. Cuối cùng Lưu Diễm mới kinh ngạc nhận ra bản thân đã có một tia tâm sự với cậu học sinh này, nhưng đã là cắt không đứt, lý còn rối.
Lưu Diễm cảm thấy Mã Quân rất đặc biệt. Không giống những nam sinh khác trong lớp, có thể đơn giản xếp vào giỏi hay hư. Nếu dùng quan niệm đạo đức truyền thống phán đoán, Mã Quân một học sinh lại ăn nằm với cô giáo chủ nhiệm của mình, hoàn toàn là kẻ tư tưởng phẩm đức bại hoại, không thể cứu vãn. Nhưng Lưu Diễm lại thấy cậu có rất nhiều điểm sáng: lương thiện, hay giúp người, dám làm dám chịu, và biết sai có thể sửa. Điểm cuối cùng rất nhiều người lớn cũng làm không được. Đây cũng là lý do cô khâm phục Mã Quân.
Lúc nãy để Mã Quân giúp cởi quần, hai cái đùi thậm chí cả cái lồn của cô đều bị cậu nhìn sạch sành sanh. Lưu Diễm tuy xấu hổ, nhưng cũng có một chút hưng phấn. Cảm giác dục vọng tiềm ẩn trong cơ thể lại bắt đầu sôi sục. Cô mới vội vàng đuổi Mã Quân về. Nếu không, nếu cậu tiếp tục ở lại, cô không biết mình có khống chế được không mà chủ động đưa thân. Thấy ánh mắt không che giấu của Mã Quân, cô biết chỉ cần mình biểu lộ một chút ý tứ, cậu sẽ nhào tới cởi sạch những gì còn lại trên người cô, rồi dùng cái cặc to dài của cậu đâm thẳng vào trong lồn mình, khiến cô thật sự được nếm trải thú vui nam nữ giao hoan.
Nhưng bản thân cô vẫn chưa đủ dũng khí bước ra bước đó. Lưu Diễm bất lực thở dài, trong đôi mắt đẹp lộ ra vẻ oán trách. Trong lòng cô thậm chí sinh ra một tia bất mãn với Mã Quân. Thằng này bình thường gan lớn ở đâu rồi? Cô đã để cậu giúp mình cởi quần rồi, giáo viên bình thường nào lại để học sinh nhìn thấy phần dưới cơ thể mình? Tâm ý của cô đối với cậu, chẳng lẽ cậu còn không hiểu? Nếu Mã Quân lúc nãy kiên quyết hơn một chút, thậm chí cứ lì lợm không chịu đi, Lưu Diễm cũng chẳng có cách nào. Có lẽ cô sẽ nửa đẩy nửa thuận để cậu đắc thủ. Đôi khi đàn ông cần một chút xấu.
Chỉ là Lưu Diễm thích Mã Quân cũng chính là sự thuần khiết trên người cậu. Có lẽ cậu thật sự bám víu không chịu đi, Lưu Diễm ngược lại sẽ sinh lòng chán ghét, từ đó xa cách. Ài… Lưu Diễm cũng cảm thấy nội tâm mình mâu thuẫn. Không biết Mã Quân làm thế nào mới đúng với lòng cô. Có lẽ chỉ khi thật sự đến lúc đó, cô mới biết câu trả lời trong lòng mình. Nhưng Lưu Diễm không dám đánh cược. Cô sợ sẽ đánh mất bản thân, càng sợ sẽ mất đi Mã Quân.
Mã Quân vội vã rời nhà Lưu Diễm, chạy về hướng trường. Trên đường cậu thỉnh thoảng nhớ đến thái độ kỳ lạ của Lưu Diễm tối nay, cảm thấy mình dường như bỏ lỡ điều gì đó, nhưng lại nghĩ không ra. Đành tạm gác lại. Đến tiểu hoa viên phía sau tòa nhà dạy học, cậu tìm nửa ngày cũng không thấy bóng dáng Lý Đình. Cậu nghĩ thầm có lẽ cô chỉ đùa với mình, đành bất lực trở về trước tòa nhà văn phòng. Thấy đèn tầng hai văn phòng Trương Lệ vẫn sáng, cậu lén lút lên, đẩy cửa bước vào.
Trương Lệ đang nằm trên ghế sofa đọc sách. Trên người cô mặc một chiếc áo T-shirt mỏng và quần short ngắn cũn cỡn. Hai cái đùi trắng trẻo, đầy đặn bắt chéo chồng lên nhau. So với vẻ nghiêm túc ban ngày lên lớp, giờ Trương Lệ trông nữ tính đầy đủ, quyến rũ hơn rất nhiều. Thấy Mã Quân, cái cặc cậu lập tức cứng ngắc, dựng đứng lên.
Thấy Mã Quân vào, Trương Lệ ném sách xuống, từ trên sofa đứng dậy, mặt khẽ trầm xuống: “Sao cậu mới đến vậy? Xem đã mấy giờ rồi.” Mã Quân vội vàng bước tới ôm lấy Trương Lệ, cười toe toét: “Chị Lệ, chị có phải chờ em sốt ruột không?” Trương Lệ mặt hơi đỏ, khẽ quở: “Ai chờ cậu vậy. Vừa nãy chị đang soạn giáo án, cậu thích đến thì đến, không đến thì thôi. Chị chuẩn bị về nhà rồi.”
“Chị Lệ, chị không phải còn phải giảng văn cho em sao?” Mã Quân vừa nói, vừa đưa tay từ vai Trương Lệ trượt xuống ngực cô. Từ cổ áo T-shirt thò vào, cậu nắm chặt hai cái vú to tròn, đầy đặn của chị Lệ mà vuốt ve. Cái cặc cứng ngắc của cậu chặt chẽ đụng vào mông đầy đặn, mềm mại của Trương Lệ.
“Cậu làm vậy chị giảng sao được?” Trương Lệ bị Mã Quân sờ soạng toàn thân phát mềm, mặt đỏ bừng, vô lực vùng vẫy, “Cậu buông chị ra trước đã, chị giảng cho cậu nghe.”
Mã Quân vừa nãy ở nhà Lưu Diễm đã bị kích thích đến mức dâm đãng, giờ ôm lấy thân thể trắng trẻo, đầy đặn của Trương Lệ sao chịu buông. Cậu đơn giản cởi phăng áo T-shirt của chị Lệ ra, lại kéo quần short xuống. Trương Lệ chỉ còn mặc mỗi áo ngực và quần lót, gần như khỏa thân. Thân thể ngọc trắng trẻo, trưởng thành tỏa ra mùi hương nữ tính nồng nàn. Mã Quân kéo Trương Lệ đến trước bàn làm việc, tự ngồi vào ghế, ôm nửa khỏa thân chị Lệ vừa vuốt ve da thịt trơn mịn lên xuống, vừa cười nói: “Chị Lệ, giờ chị có thể giúp em giảng văn rồi chứ?”
“Ai da… sao cậu lại loạn vậy… mau buông chị ra, chị sắp giận rồi.” Trương Lệ mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập. Nếu bị người ta thấy cô gần như khỏa thân bị học sinh ôm, thật sự không còn mặt mũi nào gặp người.
Nhưng Mã Quân lại ôm chặt Trương Lệ, khiến cô không thể vùng vẫy. Cuối cùng chị Lệ chỉ có thể cầu xin, giọng hơi run: “Mã Quân… cậu đừng có làm khổ chị nữa… chúng ta lên giường được không?”

– Đọc full hoặc xem thêm các truyện khác tại: t.me/truyenechxanh