Nữ Cảnh Sát Nằm Vùng – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Nữ Cảnh Sát Nằm Vùng – Update Chương 4
Tác Giả: Cú Đêm
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Thể Loại: bạo dâm, biến thái, Đánh Thuốc
Ngày Cập Nhật : 11/08/2026
Chương 4
Sáng sớm hôm sau, Châu đứng trước cửa căn hộ tầng bảy của Long. Chung cư cũ kỹ, hành lang hẹp, mùi ẩm mốc lẫn với mùi thức ăn từ các nhà hàng xóm. Cô mặc áo sơ mi trắng đơn giản và quần jeans, cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng ngón tay siết chặt quai túi xách đến trắng nhợt. Tim cô đập mạnh. Đây là lần đầu tiên cô bước vào không gian riêng của người đàn ông này.
Cửa mở. Long kéo cô vào ngay lập tức. Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng. Anh ta cao hơn cô cả một cái đầu, vai rộng, mùi thuốc lá và nước hoa nam tính xộc vào mũi cô. Trước khi cô kịp nói gì, Long đã ôm chặt lấy thân hình nhỏ nhắn của cô, một tay vòng qua eo, tay kia nắm lấy gáy cô, kéo cô sát vào người anh. Môi anh áp xuống môi cô mạnh mẽ, lưỡi anh đẩy thẳng vào, quấn lấy lưỡi cô, hút mạnh, liếm khắp bên trong khoang miệng cô như muốn nuốt chửng.
Châu hoảng hốt. Hai tay cô đẩy mạnh vào ngực anh, miệng kêu “ưm…!” nhưng bị bịt kín bởi cái hôn thô bạo. Cô cố gắng ngoe nguẩy, đầu gối khụy xuống vì bất ngờ, nhưng Long ôm chặt hơn, lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô, kéo ra rồi đẩy vào liên tục, tiếng nước bọt dính ướt vang lên rõ trong căn phòng yên tĩnh. Cô cảm thấy lưỡi mình bị hút mạnh, nước bọt của anh tràn vào miệng cô, cay và nóng.
Sau gần mười giây, Long mới buông ra. Sợi nước bọt nối giữa hai môi họ giãn dài rồi đứt. Châu lùi lại một bước, lưng tựa vào tường, thở hổn hển, môi dưới cô sưng đỏ, cằm còn dính nước bọt của anh. Đôi mắt to tròn của cô long lanh vì hoảng loạn.
Long cười khẩy, lau miệng bằng mu bàn tay. “Sao? Mới thế này đã hoảng hả, cô cảnh sát tí hon? Sau này còn phải hy sinh những thứ khác nữa đấy. Hay là em định giữ ‘cái đó’ cho riêng mình?”
Châu lau vội miệng bằng tay áo, giọng run run nhưng cố giữ bình tĩnh. “Anh… anh không cần làm vậy. Em chỉ đến để nghe anh dặn dò nhiệm vụ thôi.”
Long nhún vai, đi vào phòng khách, ngồi xuống ghế sofa cũ. “Ngồi xuống. Tối nay chúng ta phải gặp lũ khốn kiếp của băng Hoàng Long. Chúng nó không tin ai. Muốn vào được nội bộ, em phải đóng vai bạn gái tôi. Không phải kiểu bạn gái bình thường. Phải tự nhiên. Phải để chúng nó thấy tôi ‘sở hữu’ em. Hiểu chưa?”
Châu ngồi xuống ghế đối diện, hai tay nắm chặt nhau trên đùi. “Em hiểu. Em sẽ cố gắng.”
Long nhìn cô một lúc, ánh mắt sắc như dao. “Tốt. Bây giờ em về đi. Tối nay tôi đón em. Mặc đồ sexy một chút. Đừng mặc như đang đi tuần tra.”
Châu gật đầu, đứng dậy rời khỏi căn hộ. Trên đường về, cô ghé vào một cửa hàng quần áo nhỏ. Trong phòng thử đồ chật hẹp, cô cởi áo sơ mi, mặc thử chiếc váy đen ôm sát. Váy xẻ ngực vừa phải, ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của cô, tôn lên đường cong eo và cặp mông tròn. Chiếc váy ngắn đến giữa đùi, khi cô xoay người trước gương, gương mặt cô hiện lên vẻ kiên quyết xen lẫn bất an. “Để hoàn thành nhiệm vụ… mình phải làm được.”
Tối hôm đó, Long đón cô bằng một chiếc xe máy cũ. Cô mặc chiếc váy đen mới mua, ngồi sau anh, hai tay ôm nhẹ eo anh. Gió đêm thổi vào đùi trần, làm lớp vải mỏng bay lên. Long không nói nhiều, chỉ lái xe nhanh qua những con phố.
Quán bar nằm ở một con hẻm vắng, bên trong đèn màu, nhạc ồn ào. Họ được dẫn vào phòng VIP tầng hai. Bên trong, ba ông chủ khoảng bốn mươi tuổi đang ngồi quanh bàn tròn, đàn em đứng sau lưng. Không khí nặng mùi thuốc lá và rượu mạnh.
Long kéo ghế cho cô ngồi sát bên mình. Vừa ngồi xuống, anh ta đã đưa tay vòng qua vai cô, kéo cô sát vào người, rồi cúi xuống hôn cô ngay trước mặt mọi người. Môi anh ép mạnh, lưỡi anh liếm từ môi cô lên má, để lại đường ẩm ướt dài trên da cô. Tiếng hôn ướt át vang lên rõ. Một tay Long vuốt dọc từ vai cô xuống eo, ấn cô sát hơn vào lòng anh.
Một ông chủ bên kia cười lớn, mắt sáng rực. “Ồ, cậu Long hôm nay có bạn gái xinh thế?”
Long buông môi cô ra, nhưng tay vẫn ôm chặt eo cô. Anh ta cười khẩy, giọng lớn và rõ ràng: “Bạn gái? Đây chỉ là một món đồ chơi thôi. Tôi mới ‘nuôi’ được mấy ngày. Nhìn nhỏ xíu mà dâm lắm. Nếu các anh thích, tôi có thể cho mượn một đêm. Coi như quà mở đầu hợp tác.”
Cả bàn im lặng một giây rồi cười ầm ĩ. Một tên đàn em đứng sau lưng ông chủ bên trái liếm môi: “Thật hả anh Long? Con nhỏ này nhìn mặt dễ thương quá. Nhỏ xíu nên chắc lồn khít lắm nhỉ.”
Ông chủ gật đầu, mắt quét từ đầu xuống chân cô. “Được. Tôi sẽ nhận món quà này. Tối nay tôi sẽ thử trước. Con bé này chắc mới khai trương, nhìn mặt còn ngây thơ lắm.”
Châu cứng đờ. Má cô nóng ran vì nhục nhã. Cô đẩy vai Long ra, giọng run nhưng kiên quyết: “Em… em không đồng ý. Em chưa sẵn sàng với những chuyện đó.”
Long quay sang nhìn cô, ánh mắt lạnh tanh, nhưng không nói gì. Ông chủ bên kia khịt mũi: “Ơ, con bé này còn ngang ngược à? Anh Long, vậy là cậu đào tạo chưa kỹ rồi.”
Đúng lúc đó, một tên đàn em đang đứng sau lưng ông chủ bên phải đột nhiên chỉ vào mặt cô, cười lớn: “Ê… em thấy con này quen quen. À! Con nhỏ cảnh sát đánh dân hôm nọ bị đuổi việc chứ gì! Video lan truyền khắp nơi mà. Em nhớ rõ cái cảnh nó tát thằng chụp lén. Giờ bị đuổi việc nên phải đi theo ông chủ nhỏ này hả? Hay thật!”
Cả phòng cười ầm ĩ. Tiếng cười châm chọc vang lên. “Haha! Con bé cảnh sát tí hon bị đuổi việc! Giờ phải làm bé đường để sống à? Thú vị vl! Tao xem video rồi, tưởng nó mạnh mẽ, ai ngờ giờ phải đi bán thân.”
Châu cảm thấy máu dồn lên mặt rồi lại rút hết, để lại màu trắng bệch. Nỗi nhục từ video hôm qua dội lại như một cái tát. Bây giờ ngay cả lũ tội phạm này cũng biết mặt cô, biết cô bị đuổi việc, và đang ngồi đây trong vai “đồ chơi” của Long. Cô cắn chặt môi dưới, hai tay nắm chặt thành nắm đấm dưới bàn.
Ông chủ bên phải gật đầu với tên đàn em đứng sau. Tên này lén nhỏ một viên thuốc màu trắng vào ly rượu của cô khi mọi người đang cười. Viên thuốc tan nhanh trong rượu đỏ sẫm.
Long nâng ly rượu của mình, giọng vang trong phòng: “Uống đi. Làm quen với mọi người. Đừng có làm mặt lạnh như đang làm nhiệm vụ.”
Châu nhìn ly rượu trước mặt. Bên trong chất lỏng đỏ sẫm, có bọt nhẹ. Cô do dự. Tim cô đập loạn. Nhưng nếu cô từ chối, nhiệm vụ sẽ hỏng ngay từ đầu. Long đã nói rõ phải tự nhiên. Cô cắn răng, đưa tay cầm ly, cố mỉm cười với cả bàn.
“Em… em xin phép uống ạ.”
Cô ngửa cổ uống một hơi dài. Rượu cay xộc lên mũi, xuống cổ họng, lan xuống dạ dày. Có một vị lạ lợm nhẹ, đắng chát, nhưng cô nuốt hết. Khi đặt ly xuống, cô cảm thấy một hơi nóng bắt đầu lan từ bụng dưới lên ngực. Da cô bắt đầu nóng ran một cách lạ lùng. Cô cắn môi, cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng hai đùi cô siết lại dưới bàn, cố kìm nén cảm giác đang lan rộng.
Long nhìn cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười rất nhẹ, gần như không thành hình. Ông chủ bên phải cười toe toét, nâng ly rượu của mình.
“Uống thêm đi bé. Tối nay còn dài.”
Châu nhìn ly rượu đã cạn, nhìn bàn tay mình run nhẹ trên mặt bàn. Nỗi nhục, sự sợ hãi và quyết tâm hòa quyện thành một khối nặng nề trong ngực. Cô đã bước vào nhiệm vụ. Bây giờ không còn đường lùi.
Và sâu thẳm trong người cô, một ngọn lửa nhỏ, không phải do rượu, đang bắt đầu cháy lên, lan dần, khiến cô run run mà không hiểu tại sao.