Nữ Cảnh Sát Nằm Vùng – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Nữ Cảnh Sát Nằm Vùng – Update Chương 4
Tác Giả: Cú Đêm
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Thể Loại: bạo dâm, biến thái, Đánh Thuốc
Ngày Cập Nhật : 11/08/2026
Chương 3
“Đúng vậy.” Anh Minh gật đầu, giọng vẫn giữ sự nghiêm khắc nhưng có thêm một chút gì đó sâu hơn. “Chúng ta đang nhắm vào một đường dây buôn lậu hàng hóa và tổ chức các buổi tụ tập kín có yếu tố giải trí không hợp pháp. Một sĩ quan của chúng ta đã nằm vùng được gần năm tháng. Tên anh ta là Long. Anh ấy đã xây dựng được lòng tin với vài nhân vật then chốt trong đường dây. Nhưng để đi sâu hơn, đặc biệt là vào các buổi tụ tập nội bộ, Long cần một người phụ nữ trẻ, trông trong sáng, dễ gây thiện cảm để đóng vai bạn gái hoặc người tình mới của anh ta.”
Anh Minh dừng lại, ánh mắt quét qua thân hình nhỏ nhắn của Châu đang đứng thẳng trong bộ đồng phục. “Em có đúng ngoại hình mà nhiệm vụ cần. Trông em trẻ, xinh, và… không giống một cảnh sát. Đó là lợi thế.”
Châu cảm thấy má mình nóng ran. Cô chưa bao giờ được giao nhiệm vụ kiểu này. Ý nghĩ phải sống chung, phải đóng vai thân mật với một người đàn ông xa lạ, dù là đồng nghiệp, khiến trong lòng cô dâng lên một cảm giác hỗn loạn, lo sợ, hồi hộp, và một thứ gì đó nóng bỏng khó gọi tên đang lan từ dưới bụng lên ngực.
“Anh Long… anh ấy đang ở đâu ạ?” giọng cô khẽ run.
“Anh ấy đang ở ngoài kia, trong vai một quản lý cấp trung của đường dây. Em sẽ được đưa đến gặp anh ta trong vòng hai ngày tới. Em sẽ sống cùng anh ta trong một căn hộ mà đường dây cung cấp. Mọi hành vi của em phải thật tự nhiên. Em phải nghe lời Long tuyệt đối. Không được tự ý hành động như lần trước. Lần này, nếu em thất bại… không còn cơ hội thứ hai.”
Anh Minh bước lại gần hơn một chút. Anh hạ giọng, gần như thì thầm:
“Em hiểu không? Nhiệm vụ này đòi hỏi em phải sẵn sàng cho những tình huống thân mật để duy trì vỏ bọc. Long sẽ hướng dẫn em. Em chỉ cần tuân theo và không để cảm xúc cá nhân chi phối. Em đã đánh một tên biến thái vì quá nóng nảy. Lần này, em phải học cách kiểm soát… ngay cả khi phải ở rất gần một người đàn ông.”
“Dạ… em hiểu,” Cô đáp, giọng nhỏ nhưng kiên quyết. “Em sẽ làm tốt. Em xin được nhận nhiệm vụ.”
Anh Minh nhìn cô thêm một lúc lâu, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười rất nhẹ, gần như không thành hình. Anh gật đầu.
“Tốt. Mai em lên đây nhận hồ sơ chi tiết và gặp người phụ trách hỗ trợ. Còn hôm nay… về nhà nghỉ ngơi. Chuẩn bị tinh thần. Vì từ giờ, em không còn là cảnh sát nữa. Em sẽ là tay trong của bọn anh.”
Anh quay lại bàn, ngồi xuống, giọng trở lại nghiêm nghị như cũ:
“Và nhớ kỹ: lần này, em không được đánh ai. Dù người đó có chọc tức đến mức nào. Em chỉ được dùng trí óc để hoàn thành nhiệm vụ. Hiểu chưa?”
Châu cúi đầu. “Dạ, em hiểu ạ.”
Khi cô quay người bước ra khỏi phòng, cô cảm nhận rõ ràng ánh mắt của anh Minh vẫn đang dõi theo đường cong của mông được quần tây ôm sát, và cả nhịp bước nhỏ nhắn của đôi chân mình. Cửa đóng lại sau lưng, nhưng tiếng tim cô đập vẫn vang vọng trong tai.
Cô không biết Long trông như thế nào. Cô cũng không biết mình sẽ phải làm những gì khi ở bên anh ta. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, khi bước dọc hành lang vắng, Châu nhận ra một điều: cơ thể nhỏ nhắn của cô, từng bị trêu chọc và từng khiến cô tự ti, giờ đang trở thành công cụ chính trong một nhiệm vụ mà cô chưa từng hình dung nổi. Và điều đó khiến cô vừa sợ, vừa… run run vì một sự mong chờ lạ lùng.
Buổi tối, Châu nằm ngửa trên giường đơn trong căn phòng trọ, chỉ mặc chiếc áo ngủ mỏng màu trắng, hai chân duỗi thẳng, bàn chân nhỏ nhắn hơi co lại vì hơi lạnh của màn đêm. Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt trái xoan, làm đôi mắt to tròn long lanh hơn, mái tóc ngắn ngang vai xõa tung trên gối. Cô lướt vô thức, ngón tay mảnh mai lướt trên kính, cho đến khi dừng lại ở trang chính thức của đồn cảnh sát.
Bài đăng mới nhất hiện lên rõ ràng:
“Thông báo kỷ luật: Do vi phạm quy trình nghiệp vụ trong quá trình tuần tra, sĩ quan Hà Huyền Châu đã bị buộc thôi việc kể từ ngày hôm nay. Vụ việc đã được xử lý theo đúng quy định pháp luật. Đồn công an xin gửi lời xin lỗi đến người dân và dư luận.”
Cô ngồi phắt dậy. Áo ngủ trượt xuống một bên vai, để lộ đường cong non nớt của bộ ngực nhỏ và làn da trắng mịn dưới ánh đèn. Tim cô đập mạnh, cổ họng khô khốc. Họ đã công khai đuổi việc cô. Trên mạng, bình luận đang tràn ngập sự hài lòng: “Đúng rồi, phải đuổi mấy đứa lạm quyền như vậy”, “Mới ra trường mà đã vậy, giờ thì xong đời.”
Cô siết chặt điện thoại, đầu ngón tay trắng lại. Nỗi nhục nhã dâng lên như một lớp màng mỏng bao phủ lấy thân thể nhỏ nhắn của cô. Cô bị ném ra ngoài công khai để dư luận nguôi ngoai. Nhưng rồi cô nhớ lại ánh mắt của anh Minh hôm trước, lời anh nói về “cơ hội chứng minh” và nhiệm vụ nằm vùng với Long.
Cô từ từ nằm lại, đặt điện thoại xuống ngực. Ánh sáng màn hình tắt, căn phòng chìm trong bóng tối chỉ còn lại tiếng quạt trần kêu khẽ. Trong bóng tối ấy, Châu cảm nhận rõ ràng sự mong manh của chính mình. Nhưng đồng thời, cô cũng cảm nhận được một ngọn lửa nhỏ đang cháy lên trong ngực.
“Mình sẽ cố gắng hết sức vì nhiệm vụ lần này.” cô thì thầm với chính mình, giọng run run nhưng kiên quyết. “Dù phải đóng bất kỳ vai nào… hay hy sinh điều gì đi nữa. Mình sẽ không thất bại nữa đâu.”
Cô đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc mình, cảm nhận từng cơn run rẩy mãnh liệt vì quyết tâm. Nỗi nhục từ bài đăng kia không còn làm cô tổn thương nữa. Nó chỉ khiến cô càng muốn chứng minh rằng thân hình nhỏ nhắn và khuôn mặt xinh đẹp của cô không phải là điểm yếu, mà sẽ là vũ khí sắc bén nhất trong nhiệm vụ nguy hiểm sắp tới.