Nữ Cảnh Sát Nằm Vùng – Update Chương 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nữ Cảnh Sát Nằm Vùng – Update Chương 4

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 11/08/2026

Chương 2

Châu bị dẫn về đồn trong im lặng. Trên đường, cô thấy một số người nhìn cô với ánh mắt phán xét. Một bà cụ chỉ tay: “Cảnh sát mà đánh dân, trời ơi là trời.”

Khi về đến đồn, không khí đã thay đổi hoàn toàn. Mọi người thì thầm khi thấy cô. Chị Lan và chị Hương nhìn cô với vẻ thương hại pha lẫn lo lắng. “Châu… em ổn không? Nghe nói video đã lên xu hướng rồi.”

Châu không đáp. Cô được gọi ngay vào phòng của trưởng đồn, anh Minh, khoảng bốn mươi tuổi, cao lớn, nghiêm nghị. Anh ngồi sau bàn làm việc rộng, trên màn hình máy tính là đoạn video vừa được đăng lên mạng, đang có hàng nghìn lượt xem và chia sẻ.

“Ngồi xuống đi.” Anh Minh nói, giọng trầm và lạnh. “Em Châu, đúng không? Vừa ra trường, ngày đầu tiên đã gây ra chuyện lớn như vậy.”

Châu ngồi thẳng lưng trên ghế, hai tay để trên đùi, cố giữ bình tĩnh. Nhưng cơ thể cô vẫn run nhẹ vì adrenaline chưa tan. Chiếc áo sơ mi dính vào da, làm nổi bật đường cong của bộ ngực nhỏ. Anh Minh liếc nhìn cô một cách khó hiểu, ánh mắt dừng lại một chút ở vòng eo thon được thắt lưng siết chặt, rồi ở đôi môi mỏng đang cắn chặt.

“Em giải thích đi.” Anh nói. “Tại sao em lại đánh một người dân ngay ngoài đường như vậy?”

Châu nuốt nước bọt, giọng run run nhưng vẫn rõ ràng: “Dạ thưa anh, em bắt quả tang hắn chụp lén một cô gái. Khi em yêu cầu kiểm tra điện thoại, hắn đẩy em và chửi bới. Em… em chỉ tự vệ và làm nhiệm vụ.”

Anh Minh gõ ngón tay lên bàn. “Tự vệ? Em xem lại video đi. Em tát hắn một cái, hắn ngã, rồi em còn định tát tiếp. Hắn không có vũ khí, không có hành vi bạo lực rõ ràng. Em là cảnh sát, em phải biết kiềm chế. Bây giờ, video lan truyền khắp nơi, dân chúng phẫn nộ. Họ nói em lạm quyền, đánh người.”

Châu cảm thấy như bị một cái tát khác vào mặt. Những lời trêu chọc từ sáng đến giờ dội lại trong đầu: nhỏ xíu, không phù hợp, búp bê. Giờ thì nó trở thành lý do để cô bị chỉ trích.

“Em bị đình chỉ nhiệm vụ tạm thời.” Anh Minh tiếp tục, giọng nghiêm khắc. “Chờ kết quả điều tra nội bộ. Em phải viết bản tường trình chi tiết. Và có lẽ em sẽ phải xin lỗi công khai trước dư luận. Nếu không xử lý tốt, em có thể bị kỷ luật nặng, thậm chí sa thải trong thời gian thử việc.”

Châu ngồi im lặng. Nước mắt muốn trào ra, nhưng cô cắn chặt môi, không để rơi. Đôi mắt to tròn của cô long lanh, nhưng cô không khóc. Cô chỉ cảm thấy mình nhỏ bé hơn bao giờ hết. Thân hình mảnh mai của cô, vốn đã khiến cô tự ti, giờ lại trở thành vũ khí chống lại chính cô. Người ta không thấy cô là sĩ quan cảnh sát đã được đào tạo. Họ chỉ thấy một cô gái nhỏ xíu, yếu đuối, nhưng lại cậy chức quyền bắt nạt dân chúng.

Anh Minh đứng dậy, đi vòng qua bàn, đứng trước mặt cô. Anh cao hơn cô cả một cái đầu, thân hình to lớn che khuất ánh sáng. “Em còn trẻ, em có tương lai. Đừng để một phút nóng giận phá hỏng tất cả. Về nhà đi, nghỉ ngơi, và suy nghĩ lại. Mai em lên đây làm tường trình.”

Châu đứng dậy, chào theo quy định, rồi quay ra. Khi bước ra khỏi phòng, cô cảm thấy ánh mắt của anh Minh vẫn dõi theo mình, dừng lại ở cặp mông được quần tây ôm sát, ở đôi chân nhỏ nhắn đang bước đi. Cô không biết đó là ánh mắt phán xét hay là thứ gì khác, nhưng nó khiến cô thấy mình bị lột trần dưới lớp đồng phục.

Ra ngoài hành lang, các đồng nghiệp tránh né ánh mắt cô. Một số thì thầm. Chị Lan chạy tới, nắm tay cô: “Châu… em đừng buồn. Chị biết em không cố ý. Nhưng bây giờ…”

Châu gật đầu yếu ớt, rút tay ra. “Em… em về đây ạ.”

Cô đi vào phòng thay đồ, cởi bộ đồng phục ra một cách máy móc. Khi cởi áo sơ mi, cô nhìn thấy dấu vân tay đỏ trên da thịt trắng mịn ở vai, dấu vết từ cú đẩy của tên chụp lén. Cô sờ nhẹ vào đó, cảm nhận sự đau nhức lan tỏa. Chiếc áo lót được cởi ra, hai vú nhỏ nhắn lộ ra, núm vú vẫn còn cứng vì căng thẳng. Cô nhìn bản thân trong gương một lần nữa. Hình ảnh phản chiếu không còn là nữ cảnh sát kiêu hãnh nữa. Đó là một cô gái trẻ, xinh đẹp, thân hình mảnh mai như hoa liễu, nhưng đang run rẩy vì sợ hãi và tức giận.

Cô mặc lại quần áo thường, rồi rời khỏi đồn mà không nói lời tạm biệt với ai. Trên đường về nhà, điện thoại của cô rung liên tục, thông báo từ các nhóm chat, từ mạng xã hội. Video đã lan truyền với tốc độ kinh hoàng. Bình luận đầy rẫy: “Cảnh sát mà như vậy thì dân nhờ ai?”, “Con bé này chắc bị stress gì đó, đánh người ta tàn nhẫn quá”, “Nhìn nó nhỏ xíu mà dám làm lớn, đúng là lạm quyền.”

Cô tắt điện thoại, bước vào phòng trọ, đóng cửa lại. Cô ngồi xuống giường, ôm đầu. Nỗi đau từ bàn tay vẫn còn, nhưng nỗi đau trong lòng còn lớn hơn. Ngày đầu tiên ra đường làm nhiệm vụ, thay vì bắt tội phạm và được khen ngợi, cô lại trở thành tội đồ trong mắt công chúng.

Cô nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà. Đôi mắt to tròn mở to, không chớp. Trong đầu cô, hình ảnh tên chụp lén, tiếng “bốp” của cú tát, tiếng la hét của đám đông, và khuôn mặt nghiêm khắc của trưởng đồn, tất cả hòa quyện thành một mớ hỗn độn. Cô không biết tương lai của mình sẽ ra sao. Nhưng cô biết một điều: từ giờ trở đi, cô sẽ không còn là “cô bé cảnh sát” nữa. Cô sẽ phải chứng minh, dù bằng cách nào, rằng thân hình nhỏ nhắn của cô không định nghĩa được giá trị của cô.

Và sâu thẳm trong lòng, một cảm giác lạ lùng đang nhen nhóm, không phải chỉ là sợ hãi hay hối hận, mà là một thứ gì đó nóng bỏng, như ngọn lửa nhỏ đang chờ dịp bùng lên. Cô không biết đó là gì. Nhưng nó khiến cô run run, và đồng thời, khiến cô cảm thấy mình… sống động hơn bao giờ hết.

Ngày hôm sau, Châu xốc lại tinh thần trước khi mặc đồng phục và đi đến đồn cảnh sát.

Châu đứng nghiêm trước bàn làm việc của anh Minh, hai tay chắp sau lưng, ánh sáng từ cửa sổ chiếu xiên qua vai cô, làm nổi bật đường cong của eo thon được thắt lưng siết chặt. Bộ đồng phục hôm nay cô mặc hơi chật hơn một chút ở vùng ngực, hai núm vú nhỏ nhắn cọ nhẹ vào lớp vải áo lót mỗi khi cô hít sâu. Đêm qua cô gần như không ngủ, đầu óc quay cuồng với video lan truyền và lời kỷ luật nặng nề. Giờ đây, khi được gọi vào phòng trưởng đồn lần thứ hai, cô không biết mình sắp nghe tin gì.

Anh Minh ngồi sau bàn, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô từ trên xuống dưới một cách chậm rãi. Anh không nói ngay, chỉ đẩy một tập hồ sơ về phía trước.

“Em đã đọc bản tường trình của em.” Anh nói, giọng trầm thấp, vang vọng trong căn phòng có mùi giấy cũ và cà phê nguội. “Video vẫn đang lan truyền. Công chúng đòi kỷ luật. Nhiều người bảo em lạm quyền. Nếu theo quy định, em có thể bị đình chỉ dài hạn, thậm chí bị buộc thôi việc trong thời gian thử việc.”

Châu nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. “Dạ… em xin nhận lỗi.”

Anh Minh đứng dậy, đi vòng ra phía trước bàn. Thân hình cao lớn của anh che khuất một phần ánh sáng, khiến không gian quanh cô trở nên chật hẹp hơn. Anh dừng lại cách cô chưa đầy một mét, nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn đang long lanh của cô.

“Nhưng tôi không muốn phí một sĩ quan trẻ có tiềm năng chỉ vì một phút nóng giận. Em có một cơ hội để chứng minh mình. Một nhiệm vụ nằm vùng.”

Châu ngẩng phắt lên, khóe mắt giật nhẹ vì ngạc nhiên.

“Nhiệm vụ nằm vùng… ạ?”