NỖI TRUÂN CHUYÊN CỦA NỮ GIÁM ĐỐC

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: NỖI TRUÂN CHUYÊN CỦA NỮ GIÁM ĐỐC

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 19/05/2026

CHƯƠNG 1: CÔ HOA KHÔI VÀ ĐẠI GIA NGÂN HÀNG
Kim Phượng, 38 tuổi, hoa khôi của trường kinh tế một thời, đứng trước cửa phòng giám đốc ngân hàng TMCP Phát triển Quốc tế ở quận 1. Cô mặc chiếc váy đen bút chì cao cấp, áo blazer màu xanh than sang trọng, đôi giày da Italy đắt tiền – những thứ còn lại từ cuộc sống xa hoa trước khi chồng qua đời. Nhưng dưới lớp trang phục đẳng cấp, gương mặt cô ánh lên nỗi lo âu và mệt mỏi.
“Chị Kim Phượng, giám đốc đã sẵn sàng.” Thư ký nhỏ tuổi mở cửa, ánh mắt có chút soi mói khi nhìn người phụ nữ từng là tiểu thư của thành phố này.
Phượng bước vào căn phòng giám đốc sang trọng với bàn làm việc gỗ mun mặt kính, ghế da Italy, và những bức tranh nghệ thuật đắt tiền. Giám đốc Trần Minh Hải – 52 tuổi, người đàn ông với ánh mắt sắc như dao và nụ cười lạnh lùng – đang ngồi đó.
“Chào chị Phượng.” Ông Hải không đứng dậy, chỉ chỉ tay về chiếc ghế đối diện. “Ngồi.”
Phượng ngồi xuống, giữ thế đứng thẳng của một người từng được nuông chiều. “Giám đốc Hải, về khoản vay 50 tỷ của công ty May Mặc Minh Phượng…”
“Đã đến hạn 3 tháng.” Ông Hải cắt lời, mở tập hồ sơ. “Công ty chị không có khả năng trả nợ. Tài sản thế chấp – nhà xưởng và máy móc – giá trị thực tế chỉ bằng 30% khoản vay.”
“Nhưng công ty chúng tôi có lịch sử kinh doanh tốt 15 năm…”
“Lịch sử của anh Minh, không của chị.” Ông Hải nhìn thẳng vào Phượng. “Khi anh Minh còn sống, công ty làm ăn tốt. Khi chị điều hành…” ông lắc đầu. “1 năm, doanh thu giảm 60%, nợ tăng 200%.”
Phượng cảm thấy mặt mình nóng lên. Cô biết mình không có kinh nghiệm kinh doanh. Suốt 15 năm hôn nhân, Minh bao bọc cô hoàn toàn – cho cô tiền tiêu vặt hàng triệu mỗi ngày, cho cô mua sắm ở các boutique sang trọng, cho cô sống như một tiểu thư không biết đến giá trị đồng tiền.
“Tôi… tôi có thể tìm cách…”
“Cách nào?” Ông Hải cười nhạt. “Chị không biết quản lý sản xuất. Chị không biết tiếp thị. Chị không biết đàm phán với đối tác. Chị chỉ biết… mua sắm và làm đẹp.”
Lời nói đó như dao đâm vào trái tim Phượng. Cô nhớ lại những năm tháng xa hoa – những chiếc váy hiệu nghìn đô, những buổi tiệc tại khách sạn 5 sao, những chuyến du lịch châu Âu… và giờ, cô đứng trước bờ vực phá sản.
“Ngân hàng sẽ không cho vay tiếp.” Ông Hải đóng hồ sơ. “Chị có 2 tuần để trả nợ. Nếu không… tài sản thế chấp sẽ được phát mãi.”
“2 tuần? 50 tỷ trong 2 tuần?” Phượng thốt lên. “Điều đó là không thể!”
“Vậy thì chị phải tìm cách khác.” Ông Hải đứng dậy, đi đến cửa sổ nhìn ra thành phố. “Cách mà nhiều người phụ nữ… thiếu kinh nghiệm kinh doanh như chị đã làm.”
Phượng nhìn ông, không hiểu. “Cách nào?”
Ông Hải quay lại, ánh mắt chạm vào thân hình của Phượng – dù đã 38 tuổi nhưng vẫn giữ được nét đẹp của hoa khôi một thời. Da trắng muốt như sữa, gương mặt thanh tú với đường nét thanh thoát, và thân hình với ngực hông to nhưng tròn trịa đầy đặn – một vẻ đẹp phồn thực mà nhiều đàn ông ao ước.
“Chị có… tài sản cá nhân.” Ông Hải nói, giọng nhẹ nhàng nhưng hàm ý đầy đe dọa.
“Tài sản cá nhân? Tôi đã thế chấp tất cả…”
“Không.” Ông Hải đi lại gần, đứng cách Phượng chỉ một mét. “Tài sản… trên thân thể chị.”
Phượng giật nảy, mặt đỏ bừng. “Giám đốc Hải… ý ông là…”
“Ý tôi là…” ông cúi xuống, mặt gần sát mặt Phượng. “Chị đẹp. Đẹp hơn nhiều phụ nữ cùng tuổi. Đẹp… có giá trị.”
“Ông định nói gì?” Phượng lùi lại, nhưng ghế da ngăn cô không thể di chuyển nhiều.
Ông Hải đặt một tay lên vai Phượng – tay áo blazer màu xanh than sang trọng. “Vải tốt. Gucci?”
“Dạ… là Gucci.” Phượng nói, giọng run.
“Anh Minh chiều chị quá.” Ông Hải cười. “Cho chị mua Gucci, mua Louis Vuitton, mua Hermès… nhưng không cho chị học cách điều hành công ty.”
Tay ông chạm vào ve áo. “Giờ anh Minh không còn. Chị phải tự học… cách khác.”
Click.
Chiếc cúc đầu tiên của áo blazer được mở.
“Ông… ông làm gì đó?” Phượng hoảng hốt, hai tay ôm ngực.
“Dạy chị.” Ông Hải nói, mở chiếc cúc thứ hai. Click.
“Dạy cách… để công ty không phá sản.”
Chiếc cúc thứ ba. Click.
Áo blazer Gucci rộng ra, để lộ chiếc áo sơ mi lụa trắng bên trong – vải lụa cao cấp mà Phượng chỉ mua ở các boutique sang trọng.
“Áo lụa.” Ông Hải tán thưởng. “Chất liệu tốt. Như vải áo cưới.”
Tay ông chạm vào cổ áo sơ mi. “Nhưng áo cưới… chỉ mặc một lần. Áo này… có thể mặc nhiều lần.”
Phượng run rẩy. “Tôi… tôi sẽ đi ra…”
“Ra?” Ông Hải cười lớn. “Chị ra thì công ty phá sản. Chị ra thì tài sản được phát mãi. Chị ra thì… cuộc sống xa hoa của chị kết thúc.”
Ông nhìn thẳng vào mắt Phượng. “Chị muốn trở lại làm người phụ nữ nghèo? Muốn sống trong căn hộ chung cư nhỏ? Muốn không có tiền mua Gucci, Louis Vuitton?”
Phượng im lặng. Cô không muốn. Cô không thể quay lại cuộc sống bình dân sau 15 năm sống như tiểu thư.
“Vậy thì…” ông Hải nói, tay ôm vào ngực Phượng qua lớp áo lụa. “Chị phải học cách… giữ cuộc sống này.”
Phượng cảm thấy bàn tay ông Hải trên ngực mình – ngực to, tròn trịa mà nhiều năm được chăm sóc bằng các liệu trình spa đắt tiền.
“Ông… buông ra…” cô nói, giọng yếu ớt.
“Buông?” Ông Hải cười, bóp nhẹ. “Ngực chị đẹp. To nhưng không quá lớn. Tròn như hai quả đào chín.”
Rồi ông xé áo sơ mi lụa.
Rẹt!
Vải lụa cao cấp rách từ cổ xuống eo.
“Á! Áo của tôi!” Phượng kêu lên.
“Áo đắt tiền.” Ông Hải nhìn vào bên trong. “Nhưng áo lót còn đắt hơn.”
Bên dưới lớp lụa rách là chiếc áo lót ren màu nude của Chanel – món đồ Phượng mua ở Paris năm trước, giá 5 nghìn euro.
“Chanel.” Ông Hải thở dốc. “Chị sống xa hoa thật.”
Tay ông chạm vào đường ren, ngón tay luồn vào bên trong áo lót.
“Ren Italy… mềm như da chị.”
Phượng rên: “Ư… đừng…”
“Đừng?” Ông Hải nhắc lại khoản nợ 50 tỷ. “50 tỷ đồng. Chị có thể trả bằng cách nào? Bằng việc… cho tôi ‘thưởng thức’ vẻ đẹp của chị?”
Tay ông xé tiếp chiếc áo lót Chanel.
Rắc!
Dây áo đứt.
Xé!
Ren cao cấp rách toạc, để lộ hoàn toàn bộ ngực của Kim Phượng.
Ông Hải lặng đi một lúc.
Đó là bộ ngực tuyệt mỹ của một phụ nữ được chăm sóc kỹ lưỡng – trắng muốt như sữa, căng tròn như hai quả đào chín mọng, săn chắc nhờ các liệu trình thể hình tại spa cao cấp. Da mịn như nhung, với hai đầu vú màu hồng phấn nhạt – được bảo dưỡng bằng các loại kem đặc biệt.
“Trời ơi…” ông Hải thốt lên. “Đẹp… đẹp không thể tả…”
Tay ông run run nâng lên một bên ngực. “Nặng… mềm… như nhung…”
Phượng khóc. “Xin ông… đừng…”
“Không.” Ông Hải cười, bắt đầu bóp mạnh. “Đây là phần đầu của thỏa thuận.”
Ông cúi xuống, dùng miệng ngậm lấy một đầu vú.
“Á! Lạnh!” Phượng rên lên, thân thể run rẩy.
Tiếng mút “chụt chụt” vang lên trong phòng giám đốc trang trọng. Ông Hải say sưa trên bầu ngực của Phượng như con thú đói khát được thỏa mãn.
“Vị ngọt.” Ông nói trong khi miệng vẫn ngậm đầu vú. “Da chị thơm mùi nước hoa Chanel No.5.”
Phượng chỉ biết rên: “Ư… ư… dừng đi…”
“Đau… đau quá…”
“Làm ơn… tôi xin…”
Ông Hải đứng dậy, mặt đỏ gay, thở dốc. “Giờ đến phần dưới.”
Ông ra hiệu cho Phượng nằm lên bàn làm việc – chiếc bàn gỗ mun lớn, mặt kính dày 2cm.
“Không! Trên bàn này không!” Phượng kêu lên.
“Trên bàn này mới tốt.” Ông nói, tay kéo váy đen bút chì của Phượng lên.
Chân váy đen cao cấp bó sát, ông phải dùng lực để kéo lên đến hông.
Rẹt!
Đường may bên hông bung ra.
“Váy công sở hiệu.” Ông cười. “Dior?”
“Dạ… Dior.” Phượng khóc.
“Giờ nó là đồ rách.” Ông xé tiếp, cả chiếc váy rách toang từ hông xuống đùi.
Bên trong là chiếc quần lót cùng bộ với áo lót – ren Chanel màu nude, nhỏ xinh và đắt tiền.
“Bộ đồ lót Chanel.” Ông thì thầm, mắt sáng rực. “Đắt tiền. Như xứng với body chị.”
Ông dùng tay xé chiếc quần lót.
“Không! Quần tôi!” Phượng gào lên, hai chân đạp loạn xạ.
Ông Hải dùng một tay đè chặt hai chân cô xuống mặt bàn kính lạnh.
Rẹt!
Vải ren Chanel rách toạc.
Phượng cảm thấy phần dưới của mình bị lộ ra hoàn toàn trên bàn làm việc của giám đốc ngân hàng. Cô cảm thấy nhục nhã đến tận xương tủy.
“Trời ơi… cứu tôi… có ai không…” Cô khóc lóc.
“Không ai cứu chị.” Ông Hải nói, cởi thắt lưng. “Trong phòng này, sau 6 giờ tối, chỉ có tôi và chị.”
Rồi ông xâm nhập vào Phượng một cách thô bạo.
“Á! Đau! Rách! Chết tôi rồi!” Phượng gào thét.
“Cứ kêu đi!” Ông Hải thở dốc. “Kêu to vào! Cho cả ngân hàng nghe!”
Phượng chỉ biết rên trong đau đớn: “Á… á… trời ơi… cứu tôi…”
“Đau quá… làm ơn… dừng đi…”
“Tôi không chịu được…”
Nhưng ông Hải không dừng. Ông tiếp tục hành hạ Phượng suốt gần nửa tiếng trên bàn làm việc gỗ mun mặt kính, thay đổi nhiều tư thế.
Mỗi lần Phượng kháng cự hay van xin, ông lại nhắc đến khoản nợ 50 tỷ và cuộc sống xa hoa của cô.
“Chị muốn mất công ty?”
“Chị muốn mất nhà xưởng?”
“Chị muốn không có tiền mua Chanel, Dior?”
Những lời đe dọa đó như những nhát dao đâm vào tim người phụ nữ từng sống trong nhung lụa. Phượng chỉ biết rên trong nước mắt: “Á… á… đừng nhắc đến…”
“Tôi xin ông… dừng đi…”
“Đau… đau quá…”
Khi ông Hải hoàn thành, ông đứng dậy, kéo quần lên. “Tuần sau, chị đến khách sạn Majestic, phòng 508.”
Phượng ngơ ngác nhìn ông, thân thể đầy vết bầm tím và tinh dịch của ông trên bàn làm việc.
“Phòng 508?” Cô hỏi, giọng yếu ớt.
“Đúng.” Ông Hải nói, chỉnh lại áo vest. “Có ba người đàn ông khác muốn ‘giúp’ chị… giữ công ty.”
Phượng hiểu ra. Cô sẽ không chỉ là ‘món hàng’ của ông Hải, mà còn của nhiều người khác.
Ông dúi vào tay cô một xấp tiền. “10 triệu. Mua đồ mới vào. Tuần sau mặc đồ đẹp hơn.”
Phượng nhìn xấp tiền – 10 triệu đồng, số tiền cô từng tiêu trong một buổi shopping tại cửa hàng hiệu. Giờ đó là giá trị của một lần ‘thỏa thuận’ với giám đốc ngân hàng.
Cô khóc không thành tiếng khi rời phòng giám đốc, trên người là những mảnh vải rách của áo blazer Gucci, áo sơ mi lụa trắng, áo lót Chanel và váy Dior – những biểu tượng của cuộc sống xa hoa mà giờ trở thành biểu tượng của sự nhục nhã…

AI CẦN NT ZALO 0835444776 full