NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG GIAN NAN CỦA NỮ GIÁM ĐỐC – Update Chương 9

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG GIAN NAN CỦA NỮ GIÁM ĐỐC – Update Chương 9

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 22/08/2026

Chương 5: SỰ MẤT MÁT ĐẦU TIÊN

Tiếng khóa kéo “xé xé” vang lên trong căn phòng yên tĩnh, như tiếng xé rách màn đêm, xé rách phẩm giá của một người phụ nữ.

Chiếc váy đen dài tuột xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, để lộ cơ thể Phượng chỉ còn chiếc áo lót màu be và quần lót cùng màu – bộ đồ lót đơn giản nhất cô có, không một chút gợi cảm.

Thành nhìn chằm chằm, ánh mắt như soi mói từng centimet da thịt, từ cổ xuống ngực, xuống eo, xuống đùi. Ảnh thở ra một hơi dài, đầy ham muốn.

“Quần áo lót nữa,” Thành ra lệnh, giọng khàn khàn vì xúc động.

“Anh…” Phượng nghẹn lời, hai tay ôm ngực.

“Cởi ra!” Thành nói gằn giọng, tiến thêm một bước. “Hoặc em quên rồi sao? Trong ba ngày này, em là của anh. Anh muốn làm gì thì làm.”

Tay run run như không còn thuộc về mình, Phượng với ra sau lưng để mở khóa áo lót. Chiếc khóa nhỏ cứ trượt ra trượt vào, cô mất gần chục giây mới mở được.

Tách.

Tiếng khóa mở nhỏ nhưng vang lên như tiếng sét trong tai Phượng. Chiếc áo lót rơi xuống, để lộ bộ ngực trắng muốt, đầy đặn của cô. Hai bầu ngực căng tròn, núm vú màu hồng nhạt nổi lên trong không khí lạnh của phòng máy lạnh.

Thành thở dài một tiếng đầy thỏa mãn. “Đẹp… vẫn đẹp như xưa… thậm chí còn đẹp hơn. Minh sướng thật… được hưởng thụ em bao nhiêu năm.”

Phượng ôm ngực lại, mặt quay đi chỗ khác, không dám nhìn vào mắt Thành.

“Đừng che,” Thành nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy uy hiếp. “Anh muốn nhìn. Anh muốn nhìn thật kỹ.”

Rồi ảnh tiến lại gần, tay với ra sờ vào ngực Phượng. Những ngón tay thô ráp, lòng bàn tay ấm nóng chạm vào da thịt mềm mại, mát lạnh của cô.

“Đừng!” Phượng kêu lên, lùi lại nhưng lưng đã chạm vào tường.

Nhưng Thành nắm lấy tay cô, kéo ra. “Em quên rồi sao? Không được từ chối.”

Tay Thành sờ soạn bầu ngực Phượng, những ngón tay miết lên da thịt mềm mại, rồi dừng lại ở núm vú. Ảnh dùng ngón cái và ngón trỏ véo nhẹ.

“Ư…” Phượng rên lên một tiếng đau đớn và xấu hổ.

“Da vẫn mịn lắm,” Thành thì thầm, như đang nói với chính mình. “Minh sướng thật… được ôm ấp, được yêu thương em mỗi đêm…”

Phượng nhắm nghiền mắt lại, cố gắng không nghĩ đến những gì đang xảy ra. Cô nghĩ đến các con. Nghĩ đến căn nhà. Nghĩ đến công ty mà Minh đã dày công xây dựng…

Thành bóp mạnh núm vú của Phượng, xoắn nó lại, làm cô kêu lên đau đớn.

“Im đi,” Thành nói, giọng lạnh lùng. “Đây chỉ là khởi đầu thôi.”

Rồi ảnh quay ra tủ rượu, lấy ra một chiếc máy ảnh DSLR chuyên nghiệp với ống kính dài.

“Máy ảnh…” Phượng kêu lên, hoảng sợ. “Anh định làm gì?”

“Chụp ảnh kỷ niệm,” Thành cười, một nụ cười đầy ý đồ xấu. “Để sau này em không thể… thay đổi ý định. Để em luôn nhớ rằng em đã đồng ý với điều kiện của anh.”

“Không! Đừng chụp!” Phượng van xin, hai tay che ngực và vùng kín. “Xin anh… đừng làm thế…”

“Nếu em không đồng ý thì về đi,” Thành nói, đặt máy ảnh xuống bàn với vẻ thờ ơ. “Nhưng nhớ là, một khi em bước ra khỏi cửa này, khoản vay 5 tỷ coi như hủy bỏ. Ngày mai ngân hàng sẽ xiết nợ.”

Phượng im lặng, nước mắt rơi không ngừng. Cô nhìn về phía cửa – tự do chỉ cách vài bước chân. Nhưng sau cánh cửa đó là sự phá sản, là mất nhà cửa, là tương lai u ám của các con…

Cô quay lại, từ từ buông hai tay xuống, để lộ cơ thể trần trụi trước ống kính máy ảnh.

“Tốt lắm,” Thành nói, nhấc máy ảnh lên. “Đứng thẳng lên. Mặt nhìn vào ống kính.”

Click. Click. Click.

Âm thanh chụp ảnh vang lên liên tục. Ánh đèn flash nhấp nháy, làm lóa mắt Phượng. Cô đứng đó như một con rối, mắt nhìn thẳng vào ống kính nhưng không thấy gì ngoài một màn sương mờ của nước mắt.

Thành di chuyển quanh cô, chụp từ mọi góc độ: từ trước, từ sau, từ bên hông. Những tấm ảnh Phượng khỏa thân, mặt đầy nước mắt, thân thể run rẩy, được lưu lại vĩnh viễn trong thẻ nhớ.

“Cười lên một chút đi,” Thành nói, giọng chế nhạo. “Đừng có vẻ như anh đang ép em.”

Nhưng Phượng không thể. Cô chỉ có thể đứng đó, để mặc cho nước mắt chảy.

Sau khoảng 20 phút, Thành dừng lại, xem lại những bức ảnh trên màn hình máy ảnh. “Tốt lắm. Giờ thì… đến phần chính.”

Ảnh đặt máy ảnh xuống, cởi áo choàng lụa ra. Và Phượng kinh hoàng nhận ra – Thành hoàn toàn khỏa thân dưới lớp áo choàng. Cơ thể ảnh săn chắc, cơ bắp rõ nét của người tập gym thường xuyên, nhưng điều khiến Phượng sợ hãi là thứ đang cương cứng giữa hai chân ảnh.

“Lên giường đi,” Thành ra lệnh, chỉ về phía chiếc giường king-size lớn ở phòng ngủ với ga trải giường màu trắng tinh.

Phượng lắc đầu, bước lùi về phía cửa.

“Nếu em bước ra khỏi cửa đó,” Thành nói chậm rãi, không vội vàng. “Thì coi như hợp đồng hủy bỏ. Ngày mai ngân hàng sẽ xiết nợ, công ty em phá sản, nhà em bị tịch thu. Em và các con sẽ ra đường.”

Phượng dừng lại. Cô nhìn về phía cửa – tự do chỉ cách vài bước chân. Nhưng sau cánh cửa đó…

Cô nhắm mắt lại, thở một hơi thật sâu, rồi quay lại, từ từ đi về phía giường. Mỗi bước chân như mang ngàn cân.

“Tốt lắm,” Thành nói, theo sau cô.

Chiếc giường lớn êm ái với nệm cao su thiên nhiên, ga trải giường bằng vải lanh Ai Cập, nhưng với Phượng lúc này như một tấm thớt, một bàn thờ hiến tế.

Thành đẩy cô lên giường. Thân thể trần trụi của cô chìm vào lớp ga mềm mại, lạnh lẽo.

Ảnh trèo lên người Phượng, dùng sức nặng của mình đè cô xuống. Hơi thở nồng nặc mùi rượu whisky phả vào mặt cô.

“Hồi xưa anh mơ ước được như thế này,” Thành thì thầm, miệng sát vào tai Phượng. “Được ở trên người em… được làm chủ em… được chiếm hữu thứ mà Minh có.”

Rồi ảnh hôn Phượng – một nụ hôn thô bạo, miệng ảnh ép chặt vào miệng cô, lưỡi ảnh cố gắng đẩy vào, mùi rượu và thuốc lá xộc vào mũi cô.

Phượng cố gắng quay mặt đi nhưng không được. Cô nhắm nghiền mắt lại, để mặc cho Thành làm gì thì làm. Cơ thể cô cứng đờ, không một phản ứng.

Tay Thành sờ soạn khắp người Phượng – từ ngực xuống bụng, xuống đùi… Những ngón tay thô ráp lướt trên da thịt mềm mại, như đang khám phá một vùng đất mới.

Rồi ảnh kéo chiếc quần lót cuối cùng của cô xuống.

“Không…” Phượng thì thầm qua nước mắt, một lời khẩn cầu yếu ớt.

Nhưng Thành không nghe. Ảnh dùng sức mạnh của mình để ép Phượng phải mở rộng chân ra…

Và rồi sự xâm nhập xảy ra – thô bạo, đau đớn, không một chút dịu dàng, không một chút chuẩn bị. Thành đâm thẳng vào cô, xé rách sự khô khan vì sợ hãi và không hưng phấn.

“Á!” Phượng kêu lên một tiếng đau đớn thật sự, thân thể co giật.

Nhưng Thành bịt miệng cô lại bằng bàn tay to lớn. “Im đi,” ảnh gằn giọng. “Đây là cái giá em phải trả cho 5 tỷ đồng. Cho sự sống còn của công ty em. Cho tương lai của các con em.”

Rồi ảnh bắt đầu động tác – mạnh bạo, thô ráp, như muốn trút hết những năm tháng hận thù, những năm tháng bị từ chối, những năm tháng ghen tị với Minh vào trong đó.

Mỗi cú đẩy của ảnh như một nhát dao đâm vào thể xác và tâm hồn Phượng. Cô nằm đó, mắt nhìn lên trần nhà sang trọng với ánh đèn chùm pha lê lung linh. Nước mắt cô chảy không ngừng, ướt đẫm cả gối, nhưng cơ thể thì bất động như một xác chết.

Trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ lặp đi lặp lại: Mình ơi… anh có tha thứ cho em không? Em biết em đang phản bội anh… nhưng em làm tất cả vì các con… Các con ơi… mẹ làm tất cả vì các con…

Thành tiếp tục hành động, tiếng rên rỉ khoái cảm của ảnh vang lên trong căn phòng yên tĩnh, hòa với tiếng thở gấp và tiếng giường cót kẹt.

“Phượng… em đẹp quá… anh chờ ngày này bao lâu rồi…” Thành thì thầm, tay bóp chặt hai bầu ngực của cô, những ngón tay in hằn lên da thịt trắng mịn.

Đối với ảnh, đây không chỉ là sự thỏa mãn thể xác, mà còn là sự trả thù ngọt ngào sau bao nhiêu năm chờ đợi. Là chiến thắng của kẻ bị từ chối trước người từng khinh thường mình.

Còn với Phượng, đây là sự mất mát đầu tiên trong chuỗi ngày đen tối sắp tới. Là cái chết của người phụ nữ trong trắng, thủy chung mà cô từng là. Là sự khởi đầu của một cuộc đời mới – cuộc đời của kẻ phải bán thân để sống.

Sau gần 30 phút, Thành rên lên một tiếng đầy thỏa mãn, thân thể ảnh run lên, rồi ảnh đổ ập xuống người Phượng, nặng nề, đẫm mồ hôi.

Phượng nằm đó, bất động, mắt mở nhưng không nhìn thấy gì. Trên người cô là Thành – người đàn ông vừa cướp đi thứ quý giá nhất của cô, không phải là trinh tiết (cô đã có chồng con), mà là lòng tự trọng, là sự trong sạch, là ký ức đẹp về tình yêu với Minh.

“Được rồi,” Thành nói sau một lúc, lăn ra khỏi người cô. “Đi tắm đi. Anh còn muốn nhiều hơn nữa tối nay.”

Phượng không nhúc nhích. Cô chỉ nằm đó, nước mắt vẫn chảy.

Thành đứng dậy, đi vào phòng tắm. Tiếng nước chảy vang lên.

Phượng nhìn lên trần nhà, thì thầm: “Mình ơi… em xin lỗi… em xin lỗi…”

Nhưng không có câu trả lời. Chỉ có tiếng nước chảy từ phòng tắm, và tiếng thở dài của chính cô trong căn phòng sang trọng, lạnh lẽo.

Sự mất mát đầu tiên đã xong. Nhưng cô biết, đây chỉ là khởi đầu. Ba ngày với Thành mới chỉ bắt đầu…

full truyện zalo 0835444776