NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG GIAN NAN CỦA NỮ GIÁM ĐỐC – Update Chương 9
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG GIAN NAN CỦA NỮ GIÁM ĐỐC – Update Chương 9
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: hiếp dâm
Ngày Cập Nhật : 22/08/2026
Chương 4: CÁI GIÁ PHẢI TRẢ
Cánh cửa gỗ nặng mở ra, để lộ một phòng suite sang trọng bậc nhất mà Phượng từng thấy. Phòng khách rộng ít nhất 60m2 với trần nhà cao 4 mét, sàn lát đá cẩm thạch trắng vân vàng, những bức tranh nghệ thuật đắt tiền treo trên tường.
Bên trái là bộ sofa da Ý màu nâu đậm hình chữ U, trước mặt là bàn kính lớn với bình hoa lan hồ điệp trắng tinh khôi. Bên phải là khu vực ăn uống với bàn ăn bằng gỗ mun cho 6 người, tủ rượu kính trong chứa đầy những chai rượu ngoại nhãn đỏ.
Nhưng điều khiến Phượng choáng váng nhất là bức tường kính lớn từ trần đến sàn, phía ngoài là ban công rộng, và xa xa là toàn cảnh sông Sài Gòn uốn lượn với những ánh đèn từ các tòa nhà, cây cầu phản chiếu xuống dòng nước đen huyền.
Thành đang đứng bên cửa kính, tay cầm ly rượu whisky màu hổ phách, mặc bộ đồ ở nhà bằng lụa màu xám xịt, chân đi dép da. Ảnh quay lại khi nghe tiếng cửa mở.
“Em đến rồi,” Thành nói với giọng đắc thắng, môi cong lên thành nụ cười chiến thắng. “Anh biết em sẽ đến mà. Em không phải loại phụ nữ để các con mình phải chịu khổ.”
Phượng đứng ở cửa, không dám bước vào. Cả căn phòng sang trọng này giờ đây với cô như một cái lồng vàng, một nhà tù xa hoa.
“Mời em vào đi,” Thành vẫy tay, đi về phía tủ rượu. “Đóng cửa lại. Ở đây không ai làm phiền chúng ta đâu.”
Phượng bước vào, đóng cửa lại sau lưng với tiếng “tách” nhẹ của khóa tự động. Cô đứng đó, hai tay ôm chặt chiếc túi xách da màu đen như để tìm chút an toàn cuối cùng.
“Em uống gì không?” Thành hỏi, mở tủ rượu lấy ra một chai mới. “Rượu vang Pháp, champagne, hay whisky single malt? Ở đây có đủ loại.”
“Dạ không… em không uống được,” Phượng lắc đầu, giọng khẽ như muốn tắt.
“Vậy anh uống một mình vậy.” Thành rót thêm whisky vào ly, uống một ngụm lớn rồi đi đến gần Phượng. “Em mặc váy này đẹp lắm. Kín đáo, thanh lịch… nhưng mà…” Ảnh dừng lại, mắt nhìn từ đầu đến chân Phượng. “Hình như hơi kín quá. Không hợp với không khí tối nay.”
Phượng lùi lại một bước, lưng chạm vào cánh cửa lạnh lẽo. “Anh Thành… chúng ta nói chuyện được không? Về khoản vay…”
“Khoan đã,” Thành ngắt lời, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy uy hiếp. “Chuyện công ty để sau. Giờ anh muốn nói chuyện với em… như một người đàn ông và một người phụ nữ. Như anh đã nói, chúng ta có cả đêm.”
Ảnh tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn nửa mét. Phượng có thể ngửi thấy mùi rượu whisky, mùi nước hoa nam tính đắt tiền, và một thứ mùi khác – mùi của quyền lực và ham muốn.
“Hồi xưa…” Thành nói, giọng trầm xuống như đang kể lại một kỷ niệm. “Anh thích em nhiều lắm mà em biết không? Anh viết cho em bao nhiêu là thư tình, mỗi bức viết tay mấy trang giấy, tặng quà sinh nhật dù biết em sẽ không nhận, chờ em sau giờ học dưới gốc cây phượng già… Có lần anh đợi suốt 2 tiếng dưới mưa, chỉ để nhìn em đi qua.”
“Em… em xin lỗi,” Phượng nói nhỏ, mắt nhìn xuống sàn. “Em không biết…”
“Không biết?” Thành cười khẩy, một tiếng cười chua chát. “Hay là em biết nhưng cố tình làm ngơ? Em và Minh cười nói vui vẻ bước qua chỗ anh đứng, tay trong tay, không thèm liếc nhìn anh một cái.”
Phượng nhớ lại – có một lần như vậy thật. Cô và Minh đi qua sân trường sau giờ học, thấy Thành đứng dưới gốc cây ướt sũng. Minh hỏi: “Thằng Thành đứng đó làm gì?” Cô trả lời: “Kệ nó đi, chắc đang chờ ai.”
Giờ nghĩ lại, cô thấy mình thật tàn nhẫn.
“Xin lỗi?” Thành nhắc lại, giọng đầy mỉa mai. “Giờ thì em xin lỗi à? Khi em cần tiền của anh? Khi công ty em sắp phá sản? Khi em sắp mất nhà cửa?”
Nước mắt Phượng rơi xuống không kiểm soát. “Em thật lòng xin lỗi… Em biết em đã làm anh tổn thương…”
Thành đặt tay lên vai Phượng. Bàn tay ấm, nặng nề, như một gông cùm. “Anh không trách em,” ảnh nói, giọng nhỏ lại như lời thì thầm. “Nhưng bây giờ… em cần anh giúp, mà anh cũng muốn giúp em thật lòng… Chỉ là anh muốn em… đền bù cho anh những năm tháng anh từng thương em mà không được đáp lại.”
“Anh muốn gì?” Phượng hỏi, giọng run run như sợ hãi câu trả lời.
Thành nhìn sâu vào mắt Phượng, ánh mắt ảnh tối sầm lại. “Đơn giản thôi. Em chiều anh… vài ngày. Anh sẽ ký duyệt khoản vay 5 tỷ cho công ty em. Lãi suất ưu đãi, thời hạn 5 năm, không cần thế chấp phức tạp.”
Năm tỷ! Con số đó vang lên trong đầu Phượng như một lời hứa cứu rỗi. Nhưng cô biết cái giá phải trả.
“Và… em phải làm gì cụ thể?” Phượng hỏi, giọng yếu ớt.
Thành mỉm cười, một nụ cười đắc thắng của kẻ nắm quyền lực trong tay. “Ba ngày. Em ở lại đây với anh ba ngày. Trong ba ngày đó, em là của anh. Anh muốn gì, em chiều nấy. Không hỏi, không từ chối.”
Phượng lắc đầu, nước mắt tuôn rơi. “Không… không được… Em có chồng con rồi… Dù Minh mất rồi nhưng…”
“Chồng em chết rồi,” Thành nói thẳng thừng, không một chút nể nang. “Còn em thì sắp mất hết. Nhà cửa, công ty, tất cả sẽ về tay ngân hàng. Em sẽ trắng tay, về quê sống cuộc đời nghèo khổ, hai đứa con sẽ phải chuyển trường công, không được học trường quốc tế nữa.”
Lời nói của Thành như những nhát dao sắc lạnh đâm vào tim Phượng. Cô biết ảnh nói đúng. Không có sự giúp đỡ, cô sẽ mất tất cả.
“Em… em đồng ý,” Phượng thì thầm, một lời thú nhận đầy nhục nhã.
“Tốt,” Thành nói, nụ cười trên mắt rộng hơn. “Bây giờ… cởi đồ ra.”
Phượng giật mình. “Cái gì?”
“Cởi đồ ra,” Thành lặp lại, giọng không chút cảm xúc. “Từ từ. Anh muốn xem em… sau bao nhiêu năm em thay đổi thế nào. Anh muốn thưởng thức món quà mà anh đã chờ đợi 15 năm.”
“Ở… ở đây sao?” Phượng hỏi, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và nhục nhã.
“Ở đây,” Thành nói, giọng lạnh lùng. “Ngay trước mặt anh. Hoặc là em về.”
Phượng nhắm nghiền mắt lại, nước mắt chảy dài trên má. Tay cô run run với lên khóa kéo chiếc váy ở sau lưng…