Ngưỡng Cửa Trưởng Thành – Update Chương 5
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ngưỡng Cửa Trưởng Thành – Update Chương 5
Tác Giả: Kẹo Đắng
Thể Loại: dài tập, Drama. Tình Cảm, Loan.luan, tập thể
Ngày Cập Nhật : 05/09/2026
Chương 3
Ánh nắng sớm mai len lỏi qua khe rèm cửa khép hờ, hắt những vệt sáng vàng nhạt lên chiếc đệm đơn còn phảng phất hương thơm dịu nhẹ và thứ mùi vị dâm dục từ chiều qua. Huy mở mắt, bàn tay vươn ra theo phản xạ tự nhiên hướng về phía khoảng trống bên cạnh. Làn da anh chạm vào mặt ga giường đã nguội lạnh. Một thoáng hẫng hẫng lướt qua tâm trí trước khi sự tỉnh táo hoàn toàn trở lại, nhắc nhở anh rằng Nhi đã về nhà từ tối qua.
Anh ngồi dậy, đưa tay vuốt ngược mái tóc lộn xộn. Ký ức về buổi chiều mưa rào hôm qua lập tức ùa về, rõ nét đến từng chi tiết: hơi ướt lạnh trên làn da Nhi, sự tiếp xúc bỏng cháy ở vòng eo mềm mại, nụ hôn nồng nàn, cảm giác ngón tay hư hỏng luồn qua cạp quần chạm vào vùng tam giác ướt át, và nhịp đập dồn dập của hai lồng ngực ép sát vào nhau. Huy cúi đầu nhìn bàn tay mình, ngón tay dường như vẫn còn vương vấn độ đàn hồi êm ái của bộ ngực căng mọng và sức nóng da thịt rạo rực của cô gái thuở nhỏ.
Điện thoại trên bàn bỗng rung lên hai nhịp ngắn.
“Huy dậy chưa? Hôm nay tớ phải lên trường nộp hồ sơ bổ sung nè, tí nữa Huy có rảnh không?” – Tin nhắn từ Nhi kèm theo một biểu tượng mặt cười nũng nịu.
Huy nhếch môi, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím: “8 giờ tớ qua đón. Chuẩn bị xong thì nhắn.”
Chỉ mất vài giây để phía bên kia phản hồi: “Ngoan thế! Tớ đợi nhé ♡”
Dòng tin nhắn ngọt ngào ấy giống như một liều thuốc kích thích nhẹ, làm dịu đi sự uể oải buổi sáng. Huy bước vào nhà tắm, dòng nước lạnh dội thẳng từ vòi hoa sen giúp anh lấy lại sự tỉnh táo. Nhìn bản thân trong gương – thân hình cao lớn, bờ vai rộng vững chãi cùng những đường nét góc cạnh trên gương mặt – Huy biết mình sở hữu sự cuốn hút tự nhiên đối với phái nữ. Nhưng từ trước đến nay, không gian riêng tư và những góc khuất nhạy cảm nhất của anh hầu như chỉ dành riêng cho một người.
Đúng 8 giờ sáng, chiếc xe máy của Huy dừng lại trước cổng nhà Nhi. Cô đã đứng đợi sẵn từ lúc nào. Hôm nay Nhi không mặc chiếc áo thun đơn giản như hôm qua. Cô chọn một chiếc áo kiểu ôm sát màu hồng thạch phối cùng chân váy chữ A ngắn trên gối. Bộ trang phục khéo léo tôn lên bờ vai thon, vòng một đầy đặn tự nhiên nhô cao phập phồng và đôi chân trắng nõn nà. Mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh tung bay trong gió thu, mang theo mùi hương hoa nhài thanh khiết.
Huy nhìn cô vài giây, ánh mắt vô thức tối sầm lại một tông khi nhận ra chiếc váy quá ngắn, để lộ cặp đùi thon gọn đầy khiêu khích.
“Trường đại học đâu có bắt mặc váy ngắn thế này?” – Giọng Huy cất lên, trầm thấp và có phần nghiêm nghị hơn thường ngày.
Nhi bước lại gần, không hề sợ hãi trước thái độ của anh mà ngược lại, ánh mắt cô lấp lánh vẻ thích thú. Cô nghiêng đầu, hai tay chống đằng sau lưng, cố tình tiến sát lại gần chỗ Huy đang ngồi trên xe, uốn cong vòng 3 nảy nở về phía anh: “Đẹp mà đúng không? Hôm nay là buổi tập trung sinh viên khóa mới, tớ phải ăn mặc chỉn chu chút chứ. Huy không thích à?”
“Không phải không thích…” – Huy với tay lấy chiếc mũ bảo hiểm cài vào đầu cho cô, ngón tay anh cố tình chạm nhẹ vào cằm Nhi, rồi trượt xuống miết nhẹ qua vùng cổ mịn màng – “…chỉ là không thích người khác nhìn thôi.”
Sự chiếm hữu bộc phát một cách tự nhiên trong lời nói của Huy làm tim Nhi đập hẫng một nhịp. Sự ngọt ngào lan tỏa khắp cơ thể khiến cô không kiềm được mà kiễng chân, ghé sát vào tai anh thì thầm dâm dật: “Thì tớ chỉ cho một mình Huy nhìn kỹ… với sờ thôi mà…”
Giọng nói trong trẻo mang theo hơi thở ấm áp mút nhẹ vào vành tai làm Huy rùng mình, hạ bộ bất giác nảy lên một nhịp. Anh xoay mặt sang, ánh mắt khóa chặt lấy đôi môi hồng đang mím lại đầy khiêu khích của Nhi. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt thu hẹp lại nguy hiểm ngay giữa ban ngày ban mặt, ngay trước cổng nhà cô.
“Nhi càng ngày càng biết cách chọc tớ đấy nhé.” – Huy thì thầm, giọng khàn đục.
Nhi mỉm cười đắc thắng nhưng cũng nhanh chóng lùi lại một bước, nhanh nhẹn trèo lên hàng ghế sau xe máy, hai tay tự nhiên vòng qua ôm lấy eo anh, cặp ngực căng mọng dán chặt vào lưng Huy, cằm tựa lên bờ vai vững chãi: “Đi thôi bạn thân ơi, muộn giờ của tớ bây giờ!”
Cái danh xưng “bạn thân” lại được cô thốt ra với sự nũng nịu cố tình, tạo nên một sự mỉa mai êm ái giữa những hành động vượt quá giới hạn tình bạn của cả hai.
Đoạn đường đến trường Đại học của Nhi kéo dài khoảng 20 phút. Buổi sáng mùa thu Hà Nội nắng vàng rực rỡ, gió thổi lồng lộng qua từng con phố. Suốt chuyến đi, Nhi không ngừng líu lo kể cho Huy nghe về những dự định sắp tới, về nỗi lo lắng khi phải học môi trường mới mà không có anh ở bên cạnh. Hai tay cô luôn siết chặt lấy eo Huy, cơ thể mềm mại dán sát vào lưng anh theo từng nhịp phanh xe, khiến đôi gò bồng đảo mềm mại liên tục cọ xát vào tấm lưng rộng của anh.
Khi xe dừng lại trước cổng trường Đại học Kinh tế – ngôi trường Nhi sẽ gắn bó suốt 4 năm tới – không khí tấp nập của ngày hội tân sinh viên đã rộn ràng khắp nơi. Hàng trăm sinh viên khóa mới cùng các anh chị khóa trên đi lại đông đúc. Sự xuất hiện của chiếc xe máy với chàng trai cao 1m8 điển trai và cô gái sở hữu ngoại hình nóng bỏng nhanh chóng thu hút ánh nhìn của không ít người xung quanh.
Nhi bước xuống xe, cởi mũ bảo hiểm đưa cho Huy. Cô vuốt lại mái tóc rủ trước ngực, đôi mắt long long nhìn anh đầy vẻ quyến luyến.
“Huy chờ tớ ở đây hay về?” – Nhi hỏi, tay vẫn nắm nhẹ tay lái xe của anh.
“Tớ chờ. Nộp hồ sơ chắc nhanh thôi đúng không? Xong rồi tớ đưa đi ăn trưa.” – Huy đáp, ánh mắt anh khéo léo lướt qua những nam sinh khóa trên đang tò mò nhìn về phía vóc dáng quyến rũ của Nhi.
“Yêu Huy nhất!” – Nhi reo lên một tiếng nho nhỏ, cô cúi xuống, nhanh như chớp hôn phớt lên má Huy một cái rồi xoay người chạy nhanh vào trong cổng trường, không quên quay lại vẫy tay chào anh.
Huy ngồi lại trên xe, đưa tay chạm vào vị trí vừa nhận được nụ hôn ngọt ngào. Sự mềm mại của đôi môi cô vẫn còn vấn vương trên da mặt. Anh nhìn theo bóng dáng mảnh mai, lắc lư vòng 3 quyến rũ của Nhi chìm dần vào đám đông, lòng dâng lên một sự hãnh diện khó tả, nhưng đi kèm với đó là một nỗi bất an mơ hồ vừa nhen nhóm.
Ở đây, trong môi trường mới này, Nhi giống như một bông hoa rực rỡ thu hút mọi sự chú ý. Cô phụ thuộc vào anh, ngọt ngào với anh, nhưng giữa họ lại thiếu đi một danh phận chính thức để anh có thể đường đường chính chính tuyên bố chủ quyền trước tất cả những vệ tinh xung quanh.
Nửa giờ đồng hồ trôi qua. Trong lúc chờ đợi, Huy nhận được vài ánh nhìn gây chú ý từ các tân sinh viên nữ đi ngang qua cổng, nhưng anh chỉ giữ vẻ mặt lạnh, mắt chăm chăm nhìn vào màn hình điện thoại. Cho đến khi bóng dáng Nhi xuất hiện trở lại từ phía tòa nhà hiệu bộ.
Cô không đi một mình. Đi bên cạnh cô là một nam sinh khóa trên cao ráo, ăn mặc phong cách, đang tươi cười nói chuyện và tận tình chỉ trỏ vào tờ bản đồ trường học trên tay Nhi. Nhi nghe đối phương nói, thỉnh thoảng lại gật đầu và nở nụ cười rạng rỡ.
Lồng ngực Huy bỗng nhiên thắt lại. Một luồng khí nóng tràn lên từ da đầu, đốt cháy sự bình thản thường ngày của anh. Đôi mắt anh nheo lại, dán chặt vào khoảng cách hơi gần quá mức giữa Nhi và người đàn ông lạ mặt kia.
Nhi ngẩng lên, nhìn thấy Huy đang đứng chờ bên chiếc xe máy dưới bóng cây bàng. Cô nhanh chóng nói vài lời tạm biệt với người kia rồi tung tăng chạy về phía anh. Người nam sinh khóa trên cũng ngoái nhìn theo, ánh mắt dừng lại trên người Huy vài giây trước khi quay lưng đi vào trong.
“Xong rồi nè Huy ơi! Nộp hồ sơ nhanh cực kỳ luôn.” – Nhi líu lo, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí quanh Huy đã thay đổi.
Huy không đáp ngay. Anh nhận lấy tập hồ sơ trên tay cô đặt vào cốp xe, hành động có phần mạnh bạo hơn bình thường. Giọng nói ấm áp thường ngày giờ đây trở nên lạnh nhạt và trầm đục: “Người vừa rồi là ai?”
Nhi ngẩn ra một chút, rồi đôi mắt cô chợt lóe lên một tia sáng ranh mãnh khi nhận ra thái độ bất thường của anh. Cô mím môi giấu nụ cười, giọng điệu tỏ ra vô tư: “À, đó là anh Đức, sinh viên năm ba ngành Quản trị. Anh ấy là tình nguyện viên hỗ trợ tân sinh viên hôm nay. Anh ấy nhiệt tình lắm, còn cho tớ cả số điện thoại để sau này có gì thắc mắc thì hỏi nữa.”
“Nhi lấy số điện thoại rồi?” – Huy quay sang, chiều cao 1m8 tạo nên một áp lực vô hình khi anh cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô.
“Thì… người ta có ý tốt giúp đỡ mình mà, tớ không lẽ lại từ chối…” – Nhi ngước nhìn anh, giọng nhỏ dần, cố tình giả vờ e sợ nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi niềm vui sướng khó tả.
Huy đang ghen. Sự ghen tuông rõ ràng và quyết liệt của anh là bằng chứng chứng minh vị trí của cô trong lòng anh.
Huy hít một hơi sâu, đè nén cơn tức giận vô cớ đang sôi sục trong lòng. Anh biết mình không có quyền cấm đoán cô giao tiếp, nhưng sự sở hữu bản năng khiến anh không thể nuốt trôi cảm giác nhìn thấy người đàn ông khác tiếp cận cơ thể quyến rũ này.
“Lên xe.” – Huy ngắn gọn thốt ra hai từ, cắm chìa khóa vào ổ.
“Huy giận tớ à?” – Nhi nũng nịu, cô kéo kéo tà áo anh, không chịu lên xe ngay.
Huy xoay lại, không nói không rằng, tay anh nắm lấy cổ tay Nhi kéo mạnh cô lại gần. Trước sự ngỡ ngàng của Nhi, Huy cúi xuống, áp môi mình lên môi cô ngay trước cổng trường đại học đông đúc. Nụ hôn lần này không dịu dàng như buổi sáng, mà mang theo sự trừng phạt. Anh cắn mạnh vào bờ môi dưới của cô, luồn lưỡi vào quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ, mút mát một cách tham lam và mãnh liệt.
“Ưm…” – Nhi khẽ thốt lên một tiếng, toàn thân mềm nhũn ra trước sự tấn công bất ngờ. Bàn tay cô vô thức bám chặt vào vai anh để giữ thô cân bằng, hai chân khép chặt vì một luồng điện nóng rực chạy thẳng xuống vùng tư mật.
Huy buông cô ra sau vài giây ngắn ngủi nhưng đủ để làm bờ môi Nhi trở nên đỏ mọng và hơi sưng lên, ướt đẫm nước bọt. Anh nhìn đôi mắt lơ đễnh, ngợp thở vì tình xao của cô, giọng nói trầm thấp phả vào mặt cô: “Ngoan ngoãn lên xe. Tớ không muốn nói lại lần thứ hai.”
Nhi gật đầu một cách vô điều kiện. Sự bá đạo và mãnh liệt bất ngờ của Huy không những không làm cô sợ hãi, mà ngược lại càng kích thích sự lệ thuộc sâu sắc trong tâm hồn cô. Cô ngoan ngoãn leo lên sau xe, ôm chặt lấy eo anh hơn bao giờ hết, mặt dán chặt vào lưng anh, khóe môi cong lên một nụ cười hạnh phúc.
Huy không đưa Nhi đến nhà hàng đông đúc mà lái xe thẳng về hướng hồ Tây, dừng lại trước một quán cà phê studio riêng tư nằm trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh. Quán có những căn phòng nhỏ được ngăn cách riêng biệt bằng rèm vải dày, dành riêng cho những cặp đôi muốn tìm kiếm khoảng không gian yên tĩnh.
Sau khi nhân viên phục vụ mang nước uống lên rồi lui ra ngoài, kéo tấm rèm che lại, không gian bên trong lập tức trở nên biệt lập và mờ ảo dưới ánh đèn vàng ấm áp. Nhi ngồi trên chiếc ghế sofa dài mềm mại, ánh mắt rụt rè nhìn Huy đang ngồi đối diện. Sự lạnh lùng trên gương mặt anh vẫn chưa tan hết hẳn.
“Huy…” – Nhi cất tiếng gọi nhỏ, tay cô với sang qua mặt bàn gỗ, chạm vào những ngón tay dài của anh – “Huy giận tớ thật đấy à?”
Huy nhìn xuống bàn tay nhỏ nhắn đang rụt rè vuốt ve tay mình. Sự mềm mại của cô luôn là điểm yếu lớn nhất của anh. Anh thở dài một tiếng, lật ngón tay lại đan chặt lấy các ngón tay của Nhi, kéo nhẹ cô về phía mình.
“Lại đây ngồi.” – Huy nói, giọng đã dịu lại vài phần.
Nhi không chần chừ một giây nào. Cô đứng dậy, bước sang phía ghế của Huy và tự nhiên ngồi xuống ngay bên cạnh anh, dựa toàn bộ thân hình mảnh mai vào cơ thể cao lớn của anh. Huy đưa tay vòng qua vai cô, kéo Nhi sát vào lòng mình.
“Tớ không giận.” – Huy thì thầm, cằm tựa lên đỉnh đầu cô – “Tớ chỉ không thích thấy Nhi thân thiết với người con trai khác.”
“Người ta chỉ chỉ đường cho tớ thôi mà…” – Nhi thủ tỉ, ngón tay cô di chuyển trên lồng ngực rắn chắc của anh, qua lớp áo thun vạch từng đường tròn nhỏ – “Trong lòng tớ chỉ có một mình Huy thôi, Huy không biết à?”
Lời tỏ bạch mập mờ nhưng đầy chân thành của Nhi làm ngọn lửa dâm dật trong lòng Huy bùng cháy trở lại. Anh xoay người Nhi lại, bế xốc cô lên để cô ngồi đối diện trên đùi mình. Vóc dáng cao của Huy dễ dàng ôm trọn Nhi vào lòng. Hai đôi chân dài của Nhi vòng qua eo anh, chiếc váy ngắn bị kéo cao lên hết cỡ, để lộ cặp đùi trắng nõn và chiếc quần lót ren mỏng dính tiếp xúc trực tiếp với lớp vải quần của Huy.
Sự va chạm cơ thể đột ngột ở khoảng cách quá đỗi nhạy cảm khiến cả hai cùng nín thở. Huy có thể cảm nhận rõ ràng độ nóng và sự ẩm ướt nhẹ lan ra qua lớp vải mỏng ở đũng quần Nhi.
“Nhi nói lại xem…” – Ánh mắt Huy rực lên những tia sáng u tối đầy nhục dục, bàn tay anh đặt trên đùi cô bắt đầu chậm rãi di chuyển ngược lên trên, miết mạnh vào làn da mát rượi – “…trong lòng Nhi có ai?”
Nhi cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần, nhưng sự thèm muốn thể xác và khao khát được Huy làm chủ lại khiến cô không thể cưỡng lại. Cô đưa hai tay ôm lấy gương mặt góc cạnh của anh, đôi mắt long long phủ một tầng sương mờ tình xao xuyến.
“Có Huy… chỉ có một mình Huy thôi…” – Giọng Nhi run rẩy, hơi thở dồn dập phả vào môi anh.