Người thiết kế – Update Chương 16

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Người thiết kế – Update Chương 16

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 08/09/2026

Arc 2

Chương 1

Họp Lớp

Gia Bảo đến buổi họp lớp cấp 3 muộn khoảng mười lăm phút.

Không phải vì anh bận. Mà vì anh không thích cảm giác phải đứng chờ giữa đám người từng học chung, giờ thì mỗi người một hoàn cảnh. Căn nhà hàng tầng hai được thuê riêng cho buổi họp hôm nay khá rộng, ánh đèn vàng ấm, bàn dài xếp thành hình chữ U, trên bàn đã có sẵn bia, rượu vang và vài đĩa đồ ăn nhẹ. Tiếng nói cười ồn ào vang lên ngay khi anh bước vào.

“Bảo! Cuối cùng mày cũng tới!”

Một thằng bạn cũ vỗ vai anh khá mạnh. Bảo chỉ cười nhẹ, gật đầu chào vài người, rồi tìm chỗ ngồi gần góc, nơi có thể quan sát cả bàn mà không cần nói nhiều. Anh chưa bao giờ phải cố gắng trở thành trung tâm chú ý trong những buổi như thế này. Sự hiện diện của anh vốn đã đủ để nhiều người để ý.

Anh lấy điện thoại ra xem tin nhắn công việc một lúc, rồi mới chịu liếc nhìn quanh.

Hầu hết khuôn mặt đều quen. Có người đã béo lên rõ, có người thì gầy đi, có người vẫn giữ được dáng vẻ thời còn đi học. Rồi ánh mắt Bảo dừng lại ở một bóng dáng đang ngồi phía bên kia bàn, hơi cúi đầu nói chuyện với mấy đứa con gái.

Thanh Tuyền.

Anh nhận ra cô gần như ngay lập tức, dù đã hơn ba năm không gặp. Mái tóc dài vẫn được buộc nửa cao như ngày xưa, khuôn mặt thanh sạch, da trắng. Nhưng điều khiến Bảo phải nhìn lâu hơn vài giây chính là thân hình hiện tại của cô.

Chiếc áo thun tay lỡ màu be ôm khá sát. Vòng một của Tuyền giờ đây đầy đặn rõ rệt, không còn lép như thời cấp 3. Khi cô nghiêng người lấy ly nước, đường cong của bầu ngực hiện ra rất rõ dưới lớp vải. Eo vẫn thon, gần như không có mỡ thừa, cho thấy cô vẫn duy trì tập luyện dù đã sinh con. Phần dưới của chiếc quần jean ôm lấy vòng ba săn chắc, không hề xệ.

Bảo nhớ rất rõ.

Thời cấp 3, Thanh Tuyền từng là một trong những cô gái được để ý vì khuôn mặt đẹp và tính cách dịu dàng. Nhưng anh thì chưa bao giờ thấy cô hấp dẫn. Lý do rất đơn giản: vòng một quá lép. Dù mặc áo gì, đường cong phía trước cũng gần như phẳng. Bảo khi ấy đã từng nhận xét với Khoa và Minh Tuấn rằng “mặt đẹp mà thân hình như con trai thì nhìn mãi cũng chán”.

Giờ thì khác.

Cô ấy đã sinh con được một năm. Cơ thể thay đổi theo hướng đầy đặn hơn ở chỗ cần đầy đặn, nhưng vẫn giữ được sự săn chắc nhờ tập luyện. Đặc biệt là bầu ngực. Bảo không cần nhìn kỹ cũng đoán được đó là ngực của một người đang cho con bú. Căng, tròn, và có vẻ rất nặng.

Anh thu ánh mắt lại, không để ai nhận ra mình đang quan sát.

Buổi họp diễn ra đúng như mọi buổi họp lớp khác. Người thì khoe công việc, người thì khoe người yêu, người thì than thở về áp lực cuộc sống. Bảo chỉ nói khi bị hỏi, và luôn trả lời ngắn gọn. Anh không cần khoe. Mọi người trong lớp đều biết gia đình anh dư dả, và bản thân anh đang học rất tốt ở trường đại học top đầu.

Khoảng gần một tiếng sau, câu chuyện mới chuyển sang Thanh Tuyền.

Một đứa con gái hỏi vui:

“Tuyền ơi, sao lâu quá mới gặp lại mọi người vậy? Nghe bảo đẻ con rồi đúng không?”

Tuyền cười hơi ngại, gật đầu.

“Ừ. Bé nhà chị được mười ba tháng rồi. Lúc đầu bận quá nên không dám đi đâu. Giờ mới hơi ổn định một chút.”

“Chồng em sao rồi? Nghe bảo cưới hơi gấp?”

Không khí hơi lặng một nhịp. Tuyền vẫn giữ nụ cười, nhưng ánh mắt có chút mệt mỏi.

“Cũng tại… có bầu trước. Nên cưới luôn. Giờ thì… bình thường. Đức nó đi làm cả ngày, còn chị ở nhà chăm con. Bé vẫn đang bú mẹ hoàn toàn nên chị chưa đi làm lại được.”

Một đứa khác hỏi thêm:

“Vậy kinh tế ổn không? Nuôi con nhỏ tốn lắm đúng không?”

Tuyền khẽ thở ra, lần này không cười nữa.

“Cũng… đang cố. Hai vợ chồng vay một ít để trang trải lúc đầu. Đức nó làm từ sáng đến tối, chị thì chỉ ở nhà được thôi. Chị cũng muốn tìm việc gì đó làm thêm, nhưng đang cho con bú nên khó thu xếp lắm. Gửi bé thì sữa không có, mà mang đi làm thì không ổn.”

Câu nói ấy khiến vài người trong bàn gật đầu thông cảm. Có người gợi ý vài công việc online, có người bảo hết thời gian nuôi con nhỏ rồi tính tiếp. Tuyền chỉ cười nhẹ, không nói thêm nhiều.

Bảo ngồi im nghe toàn bộ.

Anh không tham gia góp ý. Anh chỉ ghi nhận.

Thanh Tuyền đang cần tiền. Không phải kiểu cần tiền để mua sắm hay hưởng thụ, mà là cần tiền để đỡ gánh nặng cho chồng, để nuôi con. Cô đang ở vị trí bị động: muốn làm việc nhưng không thể vì con đang bú mẹ. Chồng thì đã gánh khá nhiều. Hai vợ chồng còn đang mang nợ.

Và cơ thể cô… đang ở giai đoạn rất đặc biệt.

Bầu ngực đầy sữa. Vùng kín dù đã sinh nhưng nhìn từ dáng ngồi và cách cô di chuyển, Bảo đoán vẫn còn rất săn. Eo thon. Da vẫn đẹp. Người phụ nữ này vừa mang trong mình sự mệt mỏi của một bà mẹ trẻ, vừa mang một thân xác đang ở giai nhạy cảm cao.

Bảo nhẹ nhàng đặt ly xuống bàn.

Trong đầu anh, những nét phác thảo đầu tiên bắt đầu hiện ra.

Không phải ý tưởng về một cuộc chơi thông thường. Mà là một dạng “công việc”. Một công việc có thù lao rõ ràng, có chỉ tiêu, có thời gian, và quan trọng nhất là có thể khiến đối phương cảm thấy mình vẫn đang tự nguyện lựa chọn.

Anh cần thêm thông tin. Nhưng không vội. Buổi họp lớp chưa phải lúc để làm gì hơn ngoài quan sát.

Gần cuối buổi, Tuyền đứng dậy đi vệ sinh. Khi cô đi ngang qua phía bàn Bảo, anh nhìn thấy rõ hơn phần ngực đang hơi căng dưới lớp áo. Dáng đi vẫn còn nhẹ nhàng, nhưng có chút mệt của người đang thiếu ngủ vì chăm con nhỏ.

Bảo thu ánh mắt, quay sang nói chuyện với một thằng bạn khác như không có gì xảy ra.

Mười một giờ hơn, buổi họp tan. Mọi người bắt đầu chia tay, hẹn lần sau. Tuyền cũng cáo từ sớm vì phải về với con. Bảo đứng từ xa nhìn cô ra về cùng vài đứa bạn gái, rồi mới lấy xe ra về.

Trên đường lái xe về căn penthouse, anh mở loa điện thoại, gọi cho Khoa.

“Tao vừa gặp lại Thanh Tuyền ở họp lớp.”

Giọng Khoa ở đầu dây còn hơi ngái vì đang chơi game.

“Thanh Tuyền nào? Đứa mặt đẹp mà ngực lép hồi cấp 3 ấy hả?”

“Đúng. Giờ không lép nữa. Đẻ được một năm, đang cho con bú, kinh tế đang khó. Chồng phải gánh hết.”

Khoa im lặng một lúc ngắn, rồi cười khẩy.

“Mày để ý đến mức đó rồi thì chắc không phải chỉ để hỏi thăm.”

Bảo không phủ nhận.

“Tao cần mày với Minh Tuấn tối mai đến nhà tao. Có việc bàn. Có thể rủ thêm vài đứa chịu chi, nhưng phải là đứa biết giữ miệng.”

“Được. Tao sẽ gọi.”

Bảo gác máy. Đèn đỏ phía trước khiến xe phải dừng. Anh nhìn dòng người qua lại trên vỉa hè, nhưng đầu óc vẫn đang quay quanh hình ảnh Thanh Tuyền ngồi ở bàn họp lớp, giọng nói mệt mỏi khi nhắc đến chuyện nuôi con và nợ nần.

Một bà mẹ trẻ đang cần tiền.

Một thân xác vừa trải qua sinh nở, đang đầy sữa, vẫn còn khít, và đang ở trong hoàn cảnh dễ bị dẫn dắt nhất.

Bảo khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lạnh đi vài phần.

Dự án mới bắt đầu có hình dạng.

Chỉ còn thiếu bước tiếp cận đúng cách, đúng liều lượng, và đúng thời điểm.