Người thiết kế
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Người thiết kế
Tác Giả: Knight
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 04/09/2026
Chương 5
Năm Mươi
Sau khi thu thêm được một lượng tinh dịch từ lần Mai tự thủ dâm, cả nhóm được phép nghỉ ngơi ngắn. Không khí trong phòng dịu lại đôi chút, nhưng đồng hồ đếm ngược vẫn chạy không ngừng.
Minh Nhật cố gắng một lần nữa. Lần này Mai ngồi sát bên, dùng lời lẽ dịu dàng động viên, thậm chí chủ động hôn lên môi hắn và dùng tay vuốt ve. Dương vật Nhật cương lên được một lúc ngắn ngủi, nhưng chỉ cần Mai bắt đầu nhịp tay thì hắn đã run rẩy và xuất tinh chỉ sau vài chục giây. Tinh dịch loãng, chỉ được khoảng hai đến ba mililít.
Khoa nhìn ống nghiệm, cười khẩy.
“Lại vài giọt. Thằng này đúng là hết thuốc chữa.”
Minh Tuấn cũng phụ họa.
“Ở ngoài thì huênh hoang, vào đây thì chỉ biết nhỏ giọt. Mai khổ vì mày rồi.”
Những lời mỉa mai ấy như dao đâm vào lòng tự trọng vốn đã nát vụn của Nhật. Hắn ngồi sụp xuống sàn, hai tay ôm đầu, giọng bắt đầu run và đầy thù hận.
“Tất cả vì tụi mày! Nếu không có chuyến đi này, nếu không có cái quỹ khốn kiếp ấy, thì đâu đến nông nỗi này! Tại Bảo! Tại tụi bay dẫn tao vào!”
Hắn đổ thừa hết cho hoàn cảnh, cho người khác, cho mọi thứ trừ chính bản thân mình. Con người thật sự của Nhật lần đầu bộc lộ rõ ràng đến vậy: yếu đuối, đổ lỗi, và chỉ biết gào thét khi đã đường cùng.
Mai nghe đến đó thì không chịu nổi. Cô đứng dậy, giọng run vì giận và thất vọng.
“Nhật, anh im đi được không? Mọi người đang cố sống sót. Anh chỉ biết đổ thừa thì giải quyết được gì?”
Nhật ngẩng lên, mắt đỏ ngầu, buông những lời nặng nề chưa từng nói với bạn gái.
“Mày cũng chẳng ra gì! Vừa nãy tự sờ soạng trước mặt chúng nó như con đĩ! Còn giả bộ vì tao!”
Cái tát của Mai vang lên sắc lạnh trong căn phòng.
“Á!”
Nhật ôm má, nhìn không tin. Mai đứng run rẩy, nước mắt ứa ra vì tức giận và đau lòng. Cô chưa từng nghĩ người mình yêu lại có thể nói ra những câu như vậy.
Bảo lập tức bước tới, nắm lấy vai Nhật kéo ra phía sau bức tường.
“Đủ rồi. Mày ra đây. Đừng làm tình hình tệ hơn.”
Hắn đẩy Nhật vào góc khuất, giọng thấp và lạnh.
“Ngồi im. Nếu mày còn la lối, vòng cổ sẽ điện. Lúc đó đừng trách ai.”
Phía bên ngoài, Khoa và Minh Tuấn nhanh chóng tiến đến bên Mai. Họ không đụng chạm ngay, chỉ ngồi xuống hai bên, giọng đầy vẻ đồng cảm.
“Mai, bình tĩnh. Thằng đó nói bậy khi đang tuyệt vọng thôi.”
“Em đừng khóc. Chúng ta còn phải sống sót chứ.”
Mai gục đầu vào gối, khóc sướt mướt. Nước mắt ướt đẫm tay. Cô thì thầm trong tiếng nức nở.
“Em không ngờ… anh ấy lại là người như vậy… em đã tin anh ấy nhiều đến thế…”
Khoa và Minh Tuấn trao đổi ánh mắt với nhau. Cơ hội đang mở ra rất rõ.
Một lúc sau Bảo trở lại. Anh nhìn đồng hồ trên tường.
“Hai tiếng nữa đã trôi qua. Chúng ta phải tiếp tục. Nếu không đêm nay sẽ không có gì để ăn.”
Vấn đề lại xuất hiện. Lần này cả Bảo, Khoa lẫn Minh Tuấn đều gần như kiệt sức. Dương vật họ mềm nhũn dù cố gắng kích thích. Nhật thì càng không cần nói đến.
Minh Tuấn lên tiếng, giọng khàn và có vẻ mệt mỏi.
“Mai… em có thể giúp tụi anh bằng tay được không? Chỉ cần vậy thôi. Tụi anh sắp không còn sức nữa.”
Mai ngẩng lên, mắt còn đỏ hoe. Trong lòng cô lúc này đang đầy giận dữ với Nhật. Cô nhìn sang góc tường nơi người yêu bị đẩy vào, rồi cắn răng gật đầu.
“Được… em làm.”
Cô ngồi xuống giữa ba người đàn ông. Tay run run nắm lấy dương vật của Bảo trước, bắt đầu nhịp lên xuống. Cảm giác nóng hổi và cứng dần dưới lòng bàn tay khiến cô xấu hổ, nhưng cơn giận với Nhật đang đẩy cô đi xa hơn.
Khoa và Minh Tuấn cũng đưa về phía cô. Mai lần lượt dùng cả hai tay, rồi xen kẽ. Trong lúc đó, dưới danh nghĩa “làm cho nhanh”, bàn tay của họ bắt đầu lướt lên đùi cô, chạm vào eo, rồi nhẹ nhàng bóp lấy bầu ngực vẫn còn ẩn dưới lớp bikini.
“Xin lỗi… chỉ để kích thích thêm một chút…” Khoa thì thầm.
Mai không đẩy ra. Cô chỉ cắn môi, tăng tốc độ tay, nước mắt vẫn âm thầm lăn dài. Dương vật ba người nhanh chóng cương cứng và phập phồng trong tay cô. Chỉ sau vài phút, họ lần lượt xuất tinh. Tinh dịch đặc hơn lần trước được thu hết vào ống nghiệm.
Bảo cầm ống lên nhìn. Mốc năm mươi mililít đã được vượt qua.
Ngay lập tức, một cánh cửa khác mở ra phía tường bên trái. Bên trong là nhà vệ sinh nhỏ với vòi sen và bồn cầu.
Cả nhóm thở phào. Họ thay phiên nhau vào tắm.
Khi đến lượt Mai, cô đứng dưới dòng nước lạnh, hai tay ôm lấy cơ thể đang đầy dấu vết chạm trạm. Nước chảy qua bầu ngực, xuống bụng, xuống giữa hai đùi còn hơi ướt. Cô khóc thầm, vừa cảm thấy tội lỗi với chính mình, vừa không thể phủ nhận rằng cơ thể đã phản ứng với những bàn tay vừa rồi.
Phía ngoài, Bảo đứng tựa tường, mắt nhìn về phía cửa nhà vệ sinh. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh Mai đang khóc và dùng tay giúp họ. Cảm giác kiểm soát và khoái cảm trộn lẫn khiến anh hài lòng.
Khoa thì thầm với Minh Tuấn khi cả hai ngồi chờ.
“Con bé đang lung lay mạnh. Thằng Nhật thì đã tự hủy gần xong.”
“Ừ. Chỉ cần thêm vài bước nữa.”
Khi tất cả tắm xong, mệt mỏi ập đến. Họ nằm dài trên sàn, lần lượt thiếp đi. Mai nằm cách Nhật rất xa, lưng quay vào tường, mắt vẫn còn đỏ. Còn Bảo thì nằm với hai mắt lim dim, trong đầu đã tính toán sẵn những bước tiếp theo khi mọi người tỉnh dậy.
Năm mươi mililít đã đạt. Nhưng khoảng cách đến một trăm vẫn còn dài, và ranh giới của Ngọc Mai đang dần sụp đổ từng mảng.