Người thiết kế

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Người thiết kế

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 04/09/2026

Chương 3

Áp Lực Đầu Tiên

Minh Nhật vẫn còn đang ôm chặt Ngọc Mai khi giọng nói từ loa vừa dứt. Hắn gào lên một lần nữa, mắt đỏ ngầu, tay nắm chặt chiếc vòng cổ kim loại như muốn bẻ gãy nó.

“Thả tụi tao ra ngay! Các người không có quyền làm thế này!”

Ngay lập tức, tiếng rít ngắn phát ra từ vòng cổ. Dòng điện mạnh hơn lần trước truyền thẳng vào cổ hắn. Nhật giật bắn người, toàn thân co cứng, miệng há to nhưng không thành tiếng. Cơn đau khiến hắn lăn lộn trên sàn, chân tay đập loạn xạ rồi dần yếu đi. Chỉ sau vài giây, hắn nằm bất động, mắt trắng dã, bất tỉnh.

Mai khóc thét lên, ôm lấy người yêu.

“Nhật! Nhật ơi! Đừng làm vậy nữa! Xin đừng điện nữa!”

Khoa và Minh Tuấn lúc này cũng vờ la lên, mặt đầy sợ hãi.

“Trời ơi! Nó bị điện ngất luôn rồi!”

“Sao lại thế này? Chúng ta sẽ chết mất!”

Bảo ngồi xổm xuống bên cạnh Mai, giọng trầm và cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.

“Mai, bình tĩnh đã. Càng la hét càng bị điện. Nhìn Nhật này. Nếu tiếp tục chống đối thì lần sau sẽ nặng hơn.”

Mai quay sang nhìn Bảo, nước mắt lưng tròng, giọng run rẩy.

“Anh Bảo… chúng ta phải làm sao bây giờ? Em sợ lắm…”

Bảo hít một hơi, như đang suy nghĩ rất kỹ, rồi nói chậm rãi.

“Luật là phải thu thập đủ một trăm mililít. Cách nhanh nhất lúc này là Nhật và em quan hệ, lấy tinh dịch của Nhật. Còn ba đứa tụi anh sẽ tự giải quyết ở góc khác. Như vậy vừa đỡ ngại cho hai đứa, vừa có thể góp chung vào chỉ tiêu.”

Mai trợn mắt, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và giận dữ.

“Không được! Em không làm chuyện đó trước mặt mọi người! Em không phải loại người như vậy!”

Bảo không ép. Anh chỉ nhìn sang Nhật đang nằm bất tỉnh, rồi nói nhẹ.

“Em nhìn Nhật đi. Nếu nó tỉnh dậy rồi tiếp tục la hét chống đối, vòng cổ sẽ điện tiếp. Lúc đó không biết nó có chịu nổi nữa hay không. Em muốn điều đó xảy ra với em, hay với nó lần nữa sao?”

Mai cắn môi chặt. Nước mắt cứ thế lăn dài. Cô nhìn người yêu nằm bất động, rồi nhìn chiếc vòng cổ lạnh ngắt trên cổ mình. Nỗi sợ bị điện giật và nỗi sợ Nhật bị làm sao đã thắng. Cô gật đầu rất nhẹ, giọng nghẹn ngào.

“Em… em đồng ý. Nhưng chỉ lần này thôi. Mọi người phải quay đi.”

Bảo gật đầu.

“Được. Tụi anh sẽ ra phía sau bức tường bên kia. Có gì gọi.”

Khoa và Minh Tuấn cũng vờ đồng ý ngay, mặt vẫn còn vẻ sợ hãi giả tạo. Ba người nhanh chóng đi về phía góc khuất có bức tường ngăn cách. Khi đã khuất tầm nhìn, vẻ mặt họ lập tức đổi khác.

Khoa hạ thấp giọng.

“Thằng Nhật sợ đến mức ngất luôn rồi. Con Mai thì đang lung lay.”

Minh Tuấn cười khẩy, tay đã tháo khóa quần.

“Cứ để từ từ. Bảo nói đúng. Càng để chúng nó tự làm trước, càng dễ đẩy sâu hơn sau này.”

Bảo tựa lưng vào tường, giọng rất nhẹ.

“Đừng vội. Để chúng nó thất bại trước đã. Khi thằng Nhật không làm được, áp lực sẽ tự đẩy con bé về phía chúng ta.”

Ba người bắt đầu tự giải quyết. Tiếng thở nhẹ và tiếng da thịt ma sát nhỏ vang lên trong góc khuất, kèm theo những lời thì thầm về bước tiếp theo của kế hoạch.

Phía bên kia, Mai vừa khóc vừa lay Nhật tỉnh dậy. Cô vỗ nhẹ vào má hắn, giọng run run.

“Nhật ơi… tỉnh lại đi… chúng ta phải làm gì đó để sống sót…”

Nhật dần mở mắt, còn rất mệt. Khi nghe Mai giải thích kế hoạch, mặt hắn đỏ bừng vì xấu hổ và sợ hãi. Hai người ngồi đối diện nhau, cố gắng tạo không khí. Mai cởi áo khoác denim, chỉ còn bộ bikini đỏ đô. Thân hình đầy đặn của cô hiện ra rõ hơn dưới ánh đèn trắng. Vòng một căng tròn, eo thon, vòng ba tròn lẳn. Nhưng không khí lúc ấy không hề có chút gợi tình nào.

Nhật cố gắng hôn Mai, tay run run đặt lên ngực cô. Nhưng càng cố, hắn càng mềm. Nỗi sợ bị điện, nỗi xấu hổ khi biết ba người đàn ông khác đang ở gần, cộng với áp lực phải xuất tinh đã khiến hắn hoàn toàn không thể cương cứng.

Mai lo lắng thì thầm.

“Anh làm sao vậy? Cố lên một chút… em ngại lắm nhưng mình phải làm…”

Nhật cắn răng, mặt đỏ như lửa, nhưng càng cố thì càng thất bại. Hắn ngồi sụp xuống, ôm đầu.

“Tao… tao không được… sợ quá… không lên được…”

Lúc này ba người bên kia đã xong. Họ thu tinh dịch vào ống nghiệm nhỏ (mỗi người khoảng năm mililít), rồi trở ra. Bảo cầm ống nghiệm, giọng vẫn bình tĩnh.

“Tụi anh xong rồi. Bên này sao rồi?”

Nhìn thấy Nhật vẫn còn mềm và Mai đang đỏ mặt xấu hổ, Khoa lên tiếng, giọng hơi mỉa mai.

“Thằng này yếu quá ha. Có mỗi chuyện đó mà cũng không xong.”

Minh Tuấn cũng phụ họa.

“Ở ngoài khoe khoang đủ thứ, vào đây thì mềm nhũn. Chả trách.”

Nhật tức giận, đứng phắt dậy.

“Mày nói gì hả? Tao đánh chết mẹ mày bây giờ!”

Hắn lao tới định đấm Khoa, nhưng Bảo kịp giữ lại, còn Mai thì ôm lấy eo Nhật khóc.

“Đừng đánh nhau! Giờ đánh nhau có ích gì? Mình đang bị nhốt ở đây, đánh nhau chỉ tổ bị điện thêm thôi!”

Bảo lên tiếng, giọng nghiêm nhưng vẫn giữ vẻ đồng cảm.

“Nhật, bình tĩnh. Chúng nó nói vậy là sai. Nhưng giờ quan trọng nhất là tìm cách thoát ra. Mày càng nổi nóng càng mất thời gian. Thử lại một lần nữa. Mai cũng đang sợ. Mày phải cố vì nó.”

Nhật cắn răng, ngồi xuống lại. Lần này dưới sự động viên của Bảo và ánh mắt lo lắng của Mai, hắn cố gắng hết sức. Cuối cùng cũng cương được một phần. Hai người nhanh chóng làm. Mai nằm xuống, mặt quay đi vì xấu hổ, còn Nhật thì hụt hơi, chỉ sau khoảng ba mươi giây đã xuất tinh.

Khi đo lại, chỉ được đúng một mililít.

Cả nhóm nhìn ống nghiệm, không khí trở nên nặng nề. Ba người kia mỗi người năm mililít, cộng với một mililít của Nhật, tổng cộng mới chỉ mười sáu mililít. Với chỉ tiêu một trăm, tiến độ này gần như vô vọng.

Mai ngồi thu mình vào một góc, ôm đầu gối, khóc nức nở. Bộ bikini đỏ đô giờ đã hơi lệch, để lộ thêm đường cong của vòng một và vòng ba. Cô vừa khóc vừa nói trong nước mắt.

“Mình sẽ chết ở đây mất… làm sao đủ được…”

Nhật thì ngồi ôm đầu, hoảng loạn đến mức không còn để ý gì đến xung quanh nữa. Hắn liên tục lẩm bẩm.

“Không thể nào… không thể nào đủ… tao làm sao đây…”

Chớp lấy thời cơ khi Nhật đang rối loạn và Mai đang yếu ớt nhất, Bảo gật nhẹ về phía Khoa và Minh Tuấn. Ba người cùng tiến lại gần góc tường nơi Mai đang ngồi khóc.

Bảo ngồi xuống trước mặt cô, giọng nhẹ nhàng và đầy quan tâm.

“Mai, đừng khóc nữa. Khóc không giải quyết được gì đâu.”

Khoa ngồi bên trái, Minh Tuấn bên phải. Họ không chạm vào cô ngay, chỉ đủ gần để tạo cảm giác bị bao vây bởi sự “an ủi”.

Bảo tiếp tục, ánh mắt nhìn thẳng vào Mai.

“Em thấy rồi đó. Nếu chỉ dựa vào Nhật thì không bao giờ đủ. Chúng ta phải nghĩ cách khác. Em muốn sống sót mà đúng không?”

Mai ngẩng lên, mắt đỏ hoe, giọng run.

“Em… em không biết nữa… em sợ lắm…”

Ba người đàn ông nhìn nhau rất nhanh một cái. Ý đồ xấu xa đã bắt đầu. Họ tiếp tục nói những lời an ủi ngọt ngào, xen lẫn gợi ý về việc “hỗ trợ thêm”, trong khi Nhật vẫn ngồi cách đó không xa, hoàn toàn chìm trong nỗi hoảng loạn của riêng mình, không nhận ra rằng người yêu đang dần bị bao vây bởi những ánh mắt đầy tính toán.