Người thiết kế
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Người thiết kế
Tác Giả: Knight
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 04/09/2026
Chương 2
Thỏa Thuận
Ba ngày sau buổi học hôm ấy, Gia Bảo chủ động nhắn tin cho Minh Nhật.
Tin nhắn rất ngắn và thân thiện:
“Mày rảnh không? Tối nay tao mời đi ăn. Có chỗ mới, ngon.”
Nhật vốn thích được người khác để ý, đặc biệt là những người có vẻ ngoài thành công như Bảo. Chỉ sau vài phút, hắn đã trả lời đồng ý.
Buổi tối hôm đó, Bảo đưa Nhật đến một nhà hàng Nhật Bản sang trọng ở quận Một. Không gian yên tĩnh, ánh đèn vàng ấm, nhạc nhẹ. Bảo gọi rượu và vài món đắt tiền, thái độ thoải mái như đang tiếp đãi một người bạn lâu năm.
Trong lúc ăn, Bảo khéo léo dẫn chuyện sang hướng kiếm tiền nhanh. Anh kể về vài khoản đầu tư nhỏ mình từng làm, về những trò chơi có rủi ro cao nhưng nếu tính toán đúng thì sinh lời rất mạnh. Nhật nghe đến đâu mắt sáng đến đó. Hắn vốn luôn muốn có tiền riêng để không phải phụ thuộc bố mẹ, và càng muốn có thứ gì đó để khoe với Mai.
Bảo nhìn thấy rõ sự háo hức ấy.
Sau bữa ăn, Bảo rủ Nhật đến một nơi riêng tư hơn. Đó là một căn phòng VIP trong khách sạn cao cấp, nơi có bàn chơi được bố trí sẵn. Không phải sòng bạc công khai, mà là kiểu chơi kín giữa nhóm người quen biết. Bảo đã sắp xếp từ trước. Khoa và Minh Tuấn cũng có mặt, đóng vai những người chơi khác.
Ban đầu, Bảo cố ý để Nhật thắng liên tục.
Những ván đầu, Nhật hăng máu đặt cược, và gần như ván nào cũng thắng. Tiền mặt chất thành chồng trước mặt hắn. Mặt Nhật đỏ bừng vì kích động, giọng nói càng lúc càng to.
“Thấy chưa! Tao bảo rồi, tính toán của tao không sai được!”
Bảo cười nhẹ, vỗ vai Nhật.
“Mày tính nhanh thật. Vừa rồi nếu tao không rút sớm thì chắc lỗ.”
Lời khen ấy khiến cái tôi của Nhật phồng to hơn nữa. Hắn bắt đầu đặt lớn hơn, chơi liều hơn. Bảo vẫn giữ thái độ bình thản, thỉnh thoảng còn giả vờ thua nhẹ để Nhật càng thêm tự tin.
Đến gần nửa đêm, cục diện đảo chiều.
Những ván thắng dần trở thành thua. Lúc đầu chỉ là thua nhỏ, rồi thua lớn dần. Tiền thắng được trước đó bốc hơi nhanh chóng. Nhật bắt đầu nóng mặt. Hắn cắn môi, mắt đỏ, tay run run khi đặt cược tiếp.
Bảo lúc này giả vờ ngạc nhiên.
“Lạ thật. Mấy ván trước mày tính chuẩn mà. Chắc hôm nay xui thôi. Cách tính của mày không sai đâu.”
Câu nói ấy như đổ thêm dầu vào lửa. Cái tôi của Nhật bị kích động mạnh. Hắn không muốn thừa nhận mình sai. Hắn tin rằng chỉ cần thêm vài ván nữa là sẽ gỡ được. Khi tiền túi hết, Bảo kịp thời lên tiếng:
“Mày cần thêm vốn không? Tao cho mày vay trước. Coi như anh em. Gỡ xong trả cũng được.”
Nhật do dự chỉ trong vài giây. Cái tôi và nỗi sợ mất mặt đã thắng. Hắn gật đầu.
Chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ sau đó, khoản vay tăng lên nhanh chóng. Khi mọi thứ kết thúc, Minh Nhật ngồi sụp xuống ghế, mặt trắng bệch. Số tiền hắn nợ Bảo không phải nhỏ với một sinh viên năm nhất sống bằng tiền bố mẹ chu cấp.
Bảo không hề tỏ ra ép buộc. Anh chỉ vỗ vai Nhật, giọng vẫn nhẹ nhàng.
“Không sao. Từ từ trả. Anh em mình mà. Mai mày tính lại rồi chơi tiếp cũng được.”
Nhật gật đầu máy móc, lòng thì đã rối như tơ vò.
Những ngày tiếp theo, Nhật bắt đầu trốn.
Hắn không trả lời tin nhắn của Bảo, không nghe điện thoại, thậm chí xin nghỉ học vài buổi. Hắn nghĩ chỉ cần cắt liên lạc một thời gian thì mọi chuyện sẽ lắng xuống. Nhưng Bảo không phải người dễ bị cắt liên lạc đến thế.
Chỉ sau bốn ngày, Bảo đã xuất hiện đúng lúc Nhật đang ngồi một mình trong quán cà phê gần ký túc xá.
Bảo kéo ghế ngồi đối diện, thái độ không hề căng thẳng. Ngược lại, anh nhìn Nhật bằng ánh mắt đồng cảm.
“Mày trốn làm gì. Anh em mình chứ không phải chủ nợ với con nợ.”
Nhật giật mình, định đứng dậy nhưng Bảo đã kéo nhẹ tay áo hắn ngồi xuống.
“Tao hiểu. Số tiền đó với mày không nhỏ. Mày đang sợ. Bình thường thôi.”
Bảo nói chậm rãi, giọng trầm và ấm. Hắn kể chuyện mình từng thua lỗ khi mới bắt đầu, từng mất ngủ vì những khoản tiền lớn. Mỗi câu đều khiến Nhật cảm thấy được thấu hiểu. Cái tôi bị tổn thương của hắn dần dịu lại một chút.
Khi thấy Nhật đã bớt phòng thủ, Bảo mới đưa ra hướng giải quyết.
“Gần đây tao biết một quỹ trải nghiệm mới. Họ tổ chức tour ngắn ngày trên đảo, trả thù lao khá cao nếu hoàn thành một số thử thách đơn giản. Chỉ cần tham gia đúng luật là có tiền ngay. Đủ để mày trả nợ còn thừa.”
Nhật ngẩng lên, mắt lộ vẻ nghi ngờ nhưng cũng chứa hy vọng.
“Thật không?”
“Tao kiểm tra rồi. Họ cần đúng năm người. Tao sẽ đi cùng mày. Khoa với Minh Tuấn cũng đi. Còn thiếu một nữ. Mày rủ Mai đi cùng đi. Có cặp thì hợp lý hơn.”
Nhật do dự. Hắn biết Mai sẽ không dễ đồng ý. Nhưng áp lực khoản nợ và lời hứa có tiền ngay khiến hắn gật đầu.
“Để tao về thuyết phục nó.”
Bảo chỉ cười nhẹ.
“Cứ từ từ. Đừng ép. Nói rõ là có tao đi cùng, an toàn.”
Hai ngày sau, Minh Nhật đã thuyết phục được Ngọc Mai.
Cách hắn nói với Mai khéo léo hơn bình thường. Hắn kể về khoản đầu tư thua lỗ nhưng không nói hết sự thật, chỉ bảo rằng đây là cơ hội cả nhóm đi chơi vừa có trải nghiệm vừa có thêm thu nhập. Mai vốn tin Nhật, lại thấy Bảo và hai người bạn khác cùng đi nên dần đồng ý.
Sáng hôm khởi hành, cả năm người họp mặt tại bến tàu.
Ngọc Mai hôm ấy mặc một bộ đồ cực kỳ gợi cảm. Áo bikini màu đỏ đô kết hợp với một chiếc áo khoác denim mỏng để hở, quần short jean ngắn cũn đến tận gốc đùi. Khi gió biển thổi nhẹ, tà áo khoác bay lên, để lộ vòng một đầy đặn căng tròn đang được chiếc áo bikini ôm chặt. Đường cong vòng eo thon nhỏ nối liền xuống vòng ba tròn lẳn, săn chắc. Đôi chân dài trắng nõn, đùi tròn trịa mỗi bước đi đều tạo nên những đường nét quyến rũ đến mức Khoa và Minh Tuấn phải liếc nhau một cái rất nhanh. Ngay cả Bảo cũng nhìn lâu hơn một giây trước khi thu ánh mắt lại.
Mai đứng cạnh Nhật, cười tươi khi cả nhóm chụp ảnh kỷ niệm. Cô còn chủ động tạo dáng, nghiêng người, để lộ rõ hơn đường cong cơ thể dưới nắng sớm. Không khí lúc ấy vẫn còn vui vẻ. Nhật thì liên tục nói chuyện lớn, cố tỏ ra mình là người nắm quyền chủ động trong chuyến đi.
Tàu chạy hơn hai tiếng đồng hồ mới đến hòn đảo nhỏ. Nơi đây vắng vẻ, chỉ có vài căn nhà gỗ được xây kiên cố nằm sâu bên trong. Cả nhóm xuống tàu, vẫn còn cười nói rôm rả. Mai còn chạy ra phía bãi biển nhỏ, để gió thổi bay mái tóc dài, thân hình đầy đặn hiện rõ dưới lớp đồ mỏng.
Mọi thứ diễn ra quá bất ngờ.
Một nhóm năm sáu người đàn ông bịt mặt bất thần xuất hiện từ sau những hàng cây. Họ di chuyển rất nhanh và chuyên nghiệp. Trước khi bất kỳ ai kịp phản ứng, những bình xịt nhỏ đã được nhấn. Khí trắng mù mịt. Nhật vừa định hét lên thì đã cảm thấy chân tay mềm nhũn. Mai chỉ kịp nắm lấy tay Nhật trước khi cả hai cùng ngã xuống.
Bảo cũng bị xịt. Khoa và Minh Tuấn cũng vậy. Tất cả đều bất tỉnh.
Khi Ngọc Mai tỉnh lại, điều đầu tiên cô cảm nhận được là cái lạnh của sàn nhà và cảm giác nặng nề trên cổ.
Cô mở mắt, đầu còn choáng váng. Xung quanh là một căn phòng rộng, tường bê tông, ánh sáng trắng lạnh từ những bóng đèn trên trần. Cả năm người đều đang ngồi trên sàn, mỗi người đều bị đeo một chiếc vòng cổ kim loại mỏng nhưng chắc chắn.
Nhật ngồi ngay bên cạnh, mặt còn xanh mét. Khoa và Minh Tuấn ngồi cách đó vài mét. Bảo thì ngồi tựa lưng vào tường, vẻ mặt bình tĩnh hơn hẳn mọi người.
Một giọng nói từ hệ thống loa vang lên, trầm và không cảm xúc.
“Chào mừng các người đến với trò chơi. Luật rất đơn giản. Các người phải thu thập đủ một trăm mililít tinh dịch vào ống nghiệm được cung cấp. Khi đạt đủ chỉ tiêu, cửa sẽ mở và các người được tự do. Nếu không hoàn thành trong thời gian quy định, sẽ không có thức ăn và nước uống tiếp tế.”
Mai trợn mắt, giọng run rẩy.
“Đây là cái gì vậy? Các người muốn làm gì chúng tôi?”
Giọng loa tiếp tục:
“Ai cãi lệnh hoặc có hành động chống đối sẽ bị chiếc vòng cổ phát ra dòng điện. Mức độ sẽ tăng dần theo số lần vi phạm. Bắt đầu từ bây giờ.”
Nhật bỗng gào lên.
“Các người điên à? Thả chúng tao ra! Tao có tiền, tao trả nhiều gấp đôi cũng được!”
Ngay lập tức, chiếc vòng cổ trên cổ hắn phát ra tiếng rít nhỏ rồi truyền một dòng điện mạnh. Nhật giật bắn người, toàn thân co lại, miệng há ra nhưng không thành tiếng. Cơn đau khiến hắn lăn quay trên sàn, nước mắt ứa ra.
Mai hoảng sợ ôm lấy Nhật, khóc thành tiếng.
“Đừng điện nữa! Xin đừng!”
Bảo lúc này lên tiếng, giọng vẫn điềm tĩnh.
“Mọi người bình tĩnh. Càng la hét càng bị điện. Nghe luật rõ ràng đã.”
Khoa và Minh Tuấn cũng gật đầu, vẻ mặt căng thẳng nhưng không mất kiểm soát như Nhật.
Giọng loa nhắc lại một lần nữa về chỉ tiêu một trăm mililít và thời gian. Sau đó hệ thống im bặt.
Căn phòng chỉ còn tiếng thở dốc của Nhật và tiếng khóc nức nở của Mai. Cô ôm chặt người yêu, thân hình đầy đặn vẫn còn mặc bộ đồ bikini đỏ đô giờ đã nhàu nhĩ, vai và ngực lộ ra nhiều hơn vì áo khoác bị tuột khi bất tỉnh.
Nhật thì liên tục than van, giọng điệu đã mất hết vẻ tự tin ngày thường.
“Sao lại thế này… tao không chơi nữa… thả tụi tao ra…!”
Bảo ngồi cách đó không xa. Anh nhẹ nhàng đưa mắt nhìn sang Khoa, rồi sang Minh Tuấn. Chỉ một cái liếc rất nhanh, rất ẩn ý. Cả hai hiểu ngay.
Con mồi đã vào tròng.
Bảo thu ánh mắt lại, vẻ mặt vẫn giữ sự lo lắng vừa đủ để không ai nghi ngờ. Trong khi đó, Minh Nhật vẫn đang ôm lấy Mai, liên tục la lối và mất bình tĩnh, bản chất thật sự của hắn dần lộ rõ dưới áp lực. Còn Ngọc Mai thì chỉ biết khóc, ôm chặt lấy người yêu, hoàn toàn chưa biết rằng những gì sắp xảy ra sẽ còn tồi tệ hơn rất nhiều so với những gì cô đang sợ hãi lúc này.