Người thiết kế – Update Chương 16

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Người thiết kế – Update Chương 16

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 08/09/2026

Chương 3

Đề Nghị

Ba ngày sau buổi họp lớp, Gia Bảo gửi tin nhắn cho Thanh Tuyền.

Nội dung rất ngắn và lịch sự:

“Tuyền à, tao là Bảo. Hôm họp lớp nghe mày kể về chuyện đang muốn tìm việc phụ. Tao có một mối khá phù hợp với hoàn cảnh hiện tại của mày. Nếu rảnh, chiều nay gặp nhau nói chuyện một chút được không?”

Tuyền trả lời sau gần hai mươi phút.

“Được. Chiều nay tao tranh thủ nhờ mẹ chồng trông bé một lúc. Mày chọn chỗ đi.”

Bảo chọn một quán cà phê yên tĩnh ở quận Bình Thạnh, không quá sang nhưng cũng không ồn ào. Hắn đến trước mười lăm phút, ngồi ở góc trong, lưng tựa ghế, mắt thỉnh thoảng liếc ra phía cửa.

Tuyền đến đúng giờ. Cô mặc một chiếc áo sơ mi mỏng màu kem, bên trong vẫn là áo lót có đệm nhẹ, nhưng vòng một đầy đặn vẫn hiện rõ dưới lớp vải mỗi khi cô cử động. Quần jean ống đứng, tóc buộc cao, mặt hơi mệt vì thiếu ngủ. Khi nhìn thấy Bảo, cô khẽ cười và kéo ghế ngồi đối diện.

“Lâu quá không nói chuyện riêng với mày,” Tuyền mở lời. “Hôm họp lớp mày ngồi xa quá.”

Bảo đẩy ly nước ép sang phía cô.

“Tao cũng mới để ý đến chuyện của mày hôm đó. Nghe bảo đang muốn tìm việc phụ?”

Tuyền gật đầu, vẻ hơi ngại.

“Ừ. Đức nó làm một mình hơi nặng. Bé vẫn bú mẹ hoàn toàn nên tao chưa dám gửi đâu cả ngày. Công việc online thì thu nhập không ổn định. Tao cũng đang tìm hướng nào đó linh hoạt hơn.”

Bảo nhìn cô một lúc ngắn, rồi nói thẳng vào vấn đề, giọng vẫn nhẹ.

“Tao có một công việc đặc biệt. Thời gian ngắn, khoảng hai đến ba ngày liên tục. Làm xong nhận tiền một lần. Mức thù lao cao hơn nhiều so với việc làm thêm thông thường. Nhưng yêu cầu sự riêng tư tuyệt đối, và người làm phải chấp nhận môi trường hơi khác so với công việc bình thường.”

Tuyền nhíu mày.

“Khác kiểu gì?”

“Không cần bằng cấp, không cần kinh nghiệm. Chủ yếu dựa vào sự hợp tác và khả năng hoàn thành chỉ tiêu. Có thể sẽ có những yêu cầu mang tính cá nhân và riêng tư hơn so với công việc văn phòng. Nhưng mọi thứ đều được thỏa thuận rõ ràng trước, và thù lao tính theo hiệu quả.”

Tuyền im lặng khá lâu. Cô quay ly nước trong tay, ánh mắt lộ rõ sự do dự.

“Mày nói cụ thể hơn được không? Tao đang nuôi con nhỏ, không muốn dính vào chuyện gì rủi ro.”

Bảo gật đầu, không tỏ ra nóng vội.

“Tao hiểu. Nên tao không ép mày quyết định ngay. Chỉ muốn mày biết là có một lựa chọn như vậy. Nếu mày đồng ý tìm hiểu thêm, tao sẽ sắp xếp buổi làm việc thử. Lúc đó mọi thứ sẽ được nói rõ hơn. Còn nếu mày cảm thấy không phù hợp thì thôi, không sao cả.”

Hắn đưa điện thoại sang, mở sẵn một dòng số tiền dự kiến cho hai ngày làm việc. Không phải số quá cao đến mức phi lý, nhưng đủ để một bà mẹ đang nợ phải giật mình.

Tuyền nhìn con số ấy khá lâu. Cô không nói gì, nhưng cổ họng khẽ cử động như đang nuốt nước bọt. Áp lực kinh tế những tháng vừa qua hiện lên rõ trên khuôn mặt mệt mỏi của cô.

“Số này… thật à?”

“Thật. Nếu hoàn thành chỉ tiêu thì còn có thêm thưởng.”

Tuyền cắn nhẹ môi dưới. Cô nghĩ đến chồng đang làm việc từ sáng đến tối, nghĩ đến khoản nợ vẫn còn treo, nghĩ đến việc mỗi tháng tiền sữa và tã vẫn là gánh nặng dù bé đang bú mẹ. Cô cũng nghĩ đến việc mình đã rất lâu không đóng góp được gì về mặt tài chính.

“Nếu… nếu tao đồng ý tìm hiểu thêm, thì phải làm gì?”

Bảo thu điện thoại lại, giọng vẫn bình tĩnh.

“Chỉ cần đến một nơi riêng tư vào cuối tuần này. Tao sẽ giải thích rõ luật và cách tính thù lao. Mày được quyền từ chối bất cứ lúc nào trước khi bắt đầu. Nhưng một khi đã đồng ý làm thì phải hoàn thành theo thỏa thuận.”

Tuyền ngồi im thêm một lúc nữa. Cuối cùng cô thở ra dài, như vừa đưa ra một quyết định nặng nề.

“Thôi được. Tao sẽ đến nghe. Nhưng nếu thấy không ổn, tao bỏ về ngay.”

Bảo gật đầu.

“Được. Đó là quyền của mày.”

Hắn gửi địa chỉ biệt thự và thời gian qua tin nhắn. Tuyền lưu lại, rồi đứng dậy cáo từ vì phải về sớm với con. Trước khi đi, cô nhìn Bảo một lần nữa, ánh mắt vừa biết ơn vừa đầy lo lắng.

“Cảm ơn mày đã nghĩ đến tao. Dù sao thì… cũng là một cơ hội.”

Bảo chỉ cười nhẹ.

“Không có gì. Cuối tuần gặp lại.”

Sau khi Tuyền rời đi, Bảo ngồi thêm vài phút trong quán. Hắn nhìn ra đường, ánh mắt không có gì đặc biệt, nhưng trong đầu đã tính toán sẵn các bước tiếp theo.

Con mồi đã tự đồng ý bước đến gần.

Chỉ còn thiếu việc mở cửa và để cô ấy tự đi vào.