Người thiết kế – Update Chương 16

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Người thiết kế – Update Chương 16

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 08/09/2026

Chương 2

Lập Kế Hoạch

Tối hôm sau, căn penthouse của Gia Bảo lại có khách.

Khoa đến trước, Minh Tuấn đi cùng hai thằng bạn khác. Một đứa tên Phong, cao lớn, gia đình làm ăn ở miền Tây, tính chịu chi và thích thử đồ mới. Đứa còn lại là Việt, ít nói hơn nhưng mắt rất nhanh, từng chơi chung với Bảo vài lần từ thời cấp ba và chưa bao giờ để lộ chuyện ra ngoài.

Cả bốn người ngồi xuống bộ sofa da trong phòng khách. Bảo tự tay pha whisky, đặt ly trước mặt từng người, rồi mới ngồi đối diện.

“Chuyện là thế này,” Bảo mở lời, giọng bình thường như đang bàn một món đầu tư. “Tao gặp lại Thanh Tuyền ở họp lớp hôm qua. Đứa mặt đẹp, ngực lép hồi cấp 3 ấy.”

Phong cười khẩy.

“Tao nhớ. Hồi đó nhìn ngực nó như con trai. Giờ sao?”

“Giờ khác. Đẻ được một năm. Đang cho con bú. Ngực nở rõ, căng lắm. Eo vẫn thon vì nó vẫn tập. Nhìn tổng thể ngon hơn ngày xưa nhiều.”

Minh Tuấn nhướn mày.

“Mày để ý kỹ vậy à? Nó đang sống sao?”

“Khó. Lấy chồng vì chạy bầu. Chồng đi làm cả ngày, nó ở nhà chăm con. Bé bú mẹ hoàn toàn nên nó chưa đi làm lại được. Hai vợ chồng đang vay nợ. Nó bảo muốn tìm việc phụ nhưng vì cho con bú nên không thu xếp nổi.”

Không khí trong phòng hơi lặng một nhịp. Khoa gõ nhẹ ngón tay lên thành ly.

“Mày định làm gì?”

Bảo nhìn lần lượt từng người.

“Tao định tạo ra một công việc cho nó. Thu nhập cao, thời gian ngắn, linh hoạt. Ban đầu chỉ cần nó dùng tay hoặc miệng làm cho đàn ông xuất tinh, mỗi lần xuất được tính tiền. Dễ chấp nhận hơn. Sau đó mới đổi luật. Đến giai đoạn sau, chỉ khi nó lên đỉnh thì mới được nhận tiền.”

Phong huýt sáo nhỏ.

“Hay đấy. Để nó tưởng mình chỉ đang phục vụ lấy tiền, rồi từ từ đẩy đến chỗ muốn có tiền thì phải sướng. Tâm lý sẽ nát dần.”

Việt hỏi thẳng:

“Có bao nhiêu người chơi? Chỉ tụi mình hay thêm?”

“Tụi mày muốn rủ thêm thì được. Nhưng phải là đứa biết giữ miệng và chịu chi. Lần này tao cho trải nghiệm gái đang cho con bú, ngực đầy sữa, đẻ một đứa mà vẫn khít. Nếu mấy đứa muốn tham gia thì phải bỏ tiền. Tao không làm miễn phí.”

Phong gật ngay.

“Tao chơi. Tiền không thành vấn đề. Chỉ cần hàng ngon và biết giữ bí mật.”

Việt cũng gật.

“Tao cũng vào. Lâu rồi không gặp loại mới.”

Khoa cười khẩy, nhìn Bảo.

“Mày vẫn thích thiết kế kiểu này. Từ từ, có lớp lang, để con bé tự bước vào chứ không phải bị đẩy.”

Bảo không phủ nhận. Hắn đặt ly xuống, nói tiếp:

“Cách tiếp cận phải nhẹ. Tao sẽ đóng vai bạn cũ thành đạt, có mối làm thêm phù hợp với hoàn cảnh của nó. Không nói thẳng là quan hệ ngay từ đầu. Chỉ nói công việc đặc biệt, cần sự riêng tư cao, thù lao theo hiệu quả. Để nó tự liên hệ số tiền với những gì phải làm.”

Minh Tuấn hỏi:

“Thời gian dự kiến bao lâu?”

“Hai đến ba ngày. Đủ để leo thang. Ban đầu chỉ phục vụ. Sau đó cho chạm, hút sữa, kích thích ngực. Rồi mới đến quan hệ thật và đảo luật sang ‘lên đỉnh mới có tiền’. Có thể thêm vài thử thách liên quan đến sữa và tiếng con khóc để tăng áp lực tâm lý.”

Phong gật gù, vẻ hứng thú rõ.

“Nghe đã. Gái đang nuôi con mà còn bị làm kiểu đó thì chắc nát lắm. Tao thích đoạn ngực có sữa.”

Bảo nhìn cả nhóm, giọng vẫn điềm tĩnh.

“Luật chung vẫn như cũ. Không ai được tự ý vượt ranh giới tao đặt ra. Không được để lộ danh tính thật nếu không cần thiết. Và quan trọng nhất, phải để nó cảm thấy mình vẫn còn lựa chọn đến phút cuối. Hiểu chứ?”

Cả bốn người đều gật đầu.

Khoa nghiêng ly, uống một ngụm.

“Vậy giờ tính sao? Mày liên hệ nó khi nào?”

“Hai ba ngày nữa. Để nó kịp nghĩ về chuyện tiền bạc sau buổi họp lớp. Lúc đó tao xuất hiện với tư cách người có giải pháp sẽ hợp lý hơn.”

Bảo đứng dậy, đi lấy một tập giấy nhỏ đã ghi sẵn vài dòng. Hắn đặt lên bàn.

“Đây là mức thù lao dự kiến theo từng giai đoạn. Ban đầu làm xuất tinh thì tính theo lần. Sau khi đảo luật thì tính theo số lần nó lên đỉnh. Có thưởng nếu vượt chỉ tiêu. Số tiền phải đủ hấp dẫn để nó chấp nhận, nhưng không quá cao đến mức nó nghi ngờ ngay.”

Cả nhóm truyền tay nhau xem. Phong huýt sáo lần nữa.

“Mày tính toán kỹ thật. Với số này thì một bà mẹ đang nợ chắc sẽ cân nhắc kỹ.”

Bảo ngồi xuống lại, ánh mắt lạnh và tập trung.

“Tuyền ngày xưa lép đến mức tao không thèm nhìn. Giờ thì khác. Cơ thể đang ở giai đoạn nhạy cảm nhất, lại đang cần tiền. Chỉ cần dẫn đúng cách, nó sẽ tự bước vào.”

Minh Tuấn cười.

“Vậy là dự án mới chính thức bắt đầu?”

Bảo gật đầu rất nhẹ.

“Ừ. Bắt đầu.”

Cả nhóm ngồi lại thêm một lúc, bàn thêm vài chi tiết nhỏ về địa điểm, cách sắp xếp phòng, và những người sẽ xuất hiện trong từng giai đoạn. Khi mọi thứ tạm ổn, Khoa và Minh Tuấn cáo từ trước. Phong và Việt ở lại thêm chút nữa để hỏi rõ hơn về cơ thể hiện tại của Tuyền, rồi mới ra về.

Sau khi cửa đóng, Bảo đứng một mình trước cửa kính lớn nhìn xuống thành phố về đêm. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Thanh Tuyền ngồi ở bàn họp lớp hôm qua, chiếc áo trắng mỏng ôm lấy vòng một đầy đặn, giọng nói mệt mỏi khi nhắc đến chuyện nuôi con và nợ nần.

Hắn không cảm thấy gì giống như thương hại.

Chỉ có sự hứng thú của một người vừa tìm thấy nguyên liệu phù hợp cho dự án tiếp theo.

Bảo quay vào trong, tắt đèn phòng khách. Kế hoạch đã xong. Bước tiếp theo chỉ còn là chọn đúng thời điểm để liên hệ.