Người thiết kế
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Người thiết kế
Tác Giả: Knight
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 04/09/2026
Chương 1
Người Quan Sát
Gia Bảo ngồi ở hàng ghế cuối giảng đường lớn của khoa Kinh tế, lưng tựa nhẹ vào thành ghế, một tay chống cằm, mắt lim dim nhìn xuống phía dưới. Tiếng nói chuyện râm ran của gần hai trăm sinh viên năm nhất đang chờ giảng viên chưa đủ sức kéo sự chú ý của anh ra khỏi mục tiêu đang ngồi ở giữa giảng đường.
Minh Nhật đang khoe với đám bạn cùng bàn về chiếc xe máy mới bố mẹ vừa mua cho. Giọng nói của hắn to hơn mức cần thiết, tay chân huênh hoang, khuôn mặt thì cố tình giữ vẻ ta đây khi kể về chuyến đi Đà Nẵng cuối tuần trước. Mỗi lần có cô gái nào đó liếc nhìn, Nhật lại cười toe toét và cố tình nói lớn hơn.
Bảo nhìn rất kỹ.
Không phải nhìn bằng ánh mắt tò mò thông thường. Anh nhìn như đang mổ xẻ từng lớp.
Minh Nhật cao khoảng một mét bảy mươi lăm, da hơi ngăm, khuôn mặt sáng sủa nhưng thiếu chiều sâu. Đôi mắt luôn kiếm tìm sự công nhận từ người xung quanh. Khi nói về tiền bạc, về xe cộ, về những nơi từng đến chơi, giọng hắn có sự phấn khích thật. Nhưng khi có người hỏi sâu hơn về cách kiếm tiền hay kế hoạch tương lai, ánh mắt hắn lập tức lảng tránh trong tích tắc rồi chuyển chủ đề sang chuyện khác.
Bảo nhận ra rất rõ.
Đây là kiểu người sống bằng sĩ diện. Hắn cần người khác phải công nhận rằng mình hơn, rằng mình có giá trị. Gia đình chỉ ở mức khá giả, đủ để nuôi hắn ăn học và thỉnh thoảng cho tiền tiêu vặt khá rộng rãi, nhưng không đủ để hắn thật sự trở thành thiếu gia. Chính vì vậy Nhật càng phải cố gắng phông bạt. Càng phông bạt, càng dễ bị dẫn dắt bằng đúng thứ hắn muốn thể hiện.
Bảo nhẹ nhàng ghi nhận trong đầu.
Anh không khinh thường kiểu người như vậy. Ngược lại, anh thấy họ rất hữu dụng. Những kẻ sống vì sĩ diện thường sẵn sàng chấp nhận rủi ro lớn chỉ để giữ thể diện. Và khi đã sa lầy, họ lại càng dễ bị kiểm soát bằng chính nỗi sợ mất mặt đó.
Lý do Bảo nhìn người sắc đến vậy không phải bẩm sinh hoàn toàn.
Gia đình anh thuộc hàng có tiếng ở khu vực phía Nam. Công ty của bố mẹ hoạt động trong lĩnh vực bất động sản và logistics, quy mô đủ lớn để mỗi quyết định sai đều có thể khiến hàng chục tỷ bốc hơi chỉ trong vài ngày. Từ năm Bảo còn học cấp hai, bố đã bắt đầu đưa anh vào những buổi họp nhỏ. Không phải để anh phát biểu, mà để anh ngồi im và quan sát.
“Nhìn cách người ta nói. Nhìn cách họ né tránh. Nhìn ánh mắt khi họ nhắc đến tiền.”
Đó là những câu bố thường nói.
Đến cấp ba, Bảo đã được giao những công việc giấy tờ đơn giản rồi dần dần được cho tham gia vào các cuộc đàm phán ở mức độ thấp. Có lần anh tự đưa ra quyết định sai trong một hợp đồng nhỏ, khiến công ty lỗ vài trăm triệu. Bố không đánh, không chửi. Bố chỉ bắt anh tự viết báo cáo phân tích nguyên nhân, rồi đứng trước ban lãnh đạo nhỏ để nhận trách nhiệm. Cảm giác ấy khắc sâu hơn bất kỳ trận đòn nào.
Gia đình không yêu cầu Bảo phải sống như một nhà tu. Họ thậm chí khá thoáng với chuyện ăn chơi của anh. Bao nhiêu gái, bao nhiêu cuộc vui, bao nhiêu đêm không về nhà… miễn là không tạo scandal ảnh hưởng đến danh tiếng và công việc của gia đình thì đều được chấp nhận. Điều duy nhất họ siết chặt chính là năng lực. Bảo phải đủ sắc sảo, đủ lạnh lùng, đủ bản lĩnh để một ngày nào đó tiếp quản toàn bộ đế chế.
Áp lực ấy không làm anh gục ngã. Nó hun đúc anh thành một kẻ luôn nhìn mọi thứ dưới góc độ lợi ích và khả năng kiểm soát.
Ngay từ thời cấp ba, Bảo đã không chịu ngồi yên. Trong khi bạn bè còn mải chơi game và tán gái theo kiểu thông thường, anh đã ngầm xây dựng một mạng lưới nhỏ ngay trong trường. Làm bài tập thuê, bao che thi cử, cung cấp tài liệu hiếm, tổ chức các buổi tiệc kín có đồ chơi và rượu mạnh, thậm chí cả dịch vụ “giải quyết” những mối quan hệ rối rắm giúp đám học sinh nhà giàu. Tất cả đều vận hành dưới lớp vỏ của một học sinh giỏi, gương mẫu, luôn đứng đầu bảng điểm.
Thầy cô chưa bao giờ nghi ngờ. Bảo nói năng lịch sự, thành tích học tập xuất sắc, biết cách xuất hiện đúng lúc đúng chỗ. Đến kỳ thi đại học, anh đậu thủ khoa ngành Kinh tế của trường top đầu phía Nam. Vào đại học, chỉ sau vài tuần, anh đã được bầu làm lớp trưởng nhờ thành tích ấn tượng và khả năng nói trước đám đông rất tự tin, rất thuyết phục.
Nhưng những thứ ấy giờ đây đã trở thành nền tảng cũ.
Bảo nghiêng đầu nhẹ, ánh mắt chuyển từ Minh Nhật sang người ngồi bên cạnh hắn.
Ngọc Mai.
Cô gái năm nhất, cùng lớp. Mái tóc dài đen nhánh buông xõa sau lưng, da trắng, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt to và hàng mi dài. Hôm nay cô mặc áo sơ mi trắng mỏng kết hợp chân váy chữ A ngang gối. Khi ngồi, đường cong của vòng một và vòng ba hiện ra rất rõ dù cố gắng giữ tác phong giản dị. Body của Mai thuộc kiểu đầy đặn mà vẫn gọn, eo thon, đùi săn chắc. Bảo đã xem vài bức ảnh Mai đăng trên mạng xã hội khi mặc đồ tập gym. Con số ấy còn ấn tượng hơn ngoài đời.
Điều khiến Bảo thật sự để ý không chỉ nằm ở thân hình.
Mà nằm ở cách Mai nhìn Nhật.
Ánh mắt ấy chứa đầy sự chiều chuộng và lý tưởng hóa. Mai cười mỗi khi Nhật nói, dù câu chuyện của hắn chẳng có gì đặc biệt. Cô chỉnh lại cổ áo cho Nhật, lặng lẽ đẩy sang cho hắn chai nước khi thấy hắn khát, và luôn ngồi ở vị trí dễ để Nhật có thể khoe khoang với người khác rằng mình có một cô bạn gái xinh đẹp và biết điều.
Bảo đọc được rất rõ.
Mai đang yêu cái hình ảnh mà Nhật cố tình dựng lên. Cô yêu phiên bản “thiếu gia trẻ, hào phóng, biết chăm sóc” mà Nhật đóng. Còn bản chất thật của hắn – kẻ chỉ biết dựa vào tiền bố mẹ và sống bằng sĩ diện – thì cô chưa từng nhìn thấy, hoặc cố tình không muốn nhìn thấy.
Loại tình yêu ấy rất dễ bị phá vỡ.
Chỉ cần đặt đúng áp lực, chỉ cần để Mai nhìn thấy sự bất lực thật sự của Nhật trong hoàn cảnh không thể giả tạo, thì mọi thứ sẽ nứt ra từng mảng.
Bảo khẽ cười rất nhẹ trong cổ họng.
Anh không vội. Dự án kiểu này cần sự kiên nhẫn và từng bước một. Trước hết phải khiến Nhật rơi vào thế không còn đường lui. Sau đó mới đưa ra lựa chọn trông có vẻ công bằng. Và cuối cùng, để chính Mai trở thành người chủ động bước sâu hơn vào cuộc chơi vì những lý do của riêng cô.
Chuông báo hết giờ giải lao vang lên. Giảng viên bước vào. Bảo vẫn ngồi yên, mắt vẫn theo dõi cặp đôi ở phía dưới. Trong đầu anh, những nét phác thảo đầu tiên của kế hoạch đã dần hiện rõ.
Buổi học kết thúc lúc mười một giờ hơn. Bảo không ra về ngay. Anh đứng từ xa quan sát Nhật và Mai đi cùng nhau ra cổng trường. Nhật vẫn nói liên tục, tay thỉnh thoảng khoác lên vai Mai. Mai cười, nghiêng đầu lắng nghe, thỉnh thoảng gật gù.
Bảo lấy điện thoại ra, nhắn tin cho hai người.
Khoa và Minh Tuấn.
Hai tên này từng học cùng anh từ cấp ba, cũng là những mắt xích quan trọng trong mạng lưới ngày trước. Khoa lạnh và ít nói, giỏi quan sát. Minh Tuấn thì khéo léo hơn, biết cách nói chuyện khiến người khác hạ thấp cảnh giác. Cả hai đều tuyệt đối trung thành với Bảo, không phải vì tình cảm, mà vì lợi ích và vì họ hiểu rõ hậu quả nếu phản bội.
Tin nhắn chỉ ngắn gọn:
“Tối nay, phòng tao. Có việc.”
Không giải thích thêm. Cả hai đều hiểu.
Tối hôm ấy, trong căn hộ penthouse Bảo đang thuê gần trường, ánh đèn vàng ấm chiếu xuống bộ sofa da màu xám đậm. Khoa ngồi một bên, Minh Tuấn ngồi bên kia. Trước mặt họ là ly whisky và vài tờ giấy Bảo vừa in ra.
Bảo đứng tựa vào thành cửa sổ lớn, nhìn xuống dòng xe cộ phía dưới, giọng nói vẫn nhẹ như thường ngày.
“Tao chọn một cặp. Thằng Minh Nhật cùng lớp. Và con bạn gái nó, Ngọc Mai.”
Khoa nhướn mày. “Thằng hay khoe xe ấy hả?”
“Đúng.” Bảo quay lại, đặt ly xuống bàn. “Nó sống bằng sĩ diện. Gia đình chỉ khá giả, nhưng nó luôn muốn người khác nghĩ mình là thiếu gia. Cái đó chính là điểm yếu lớn nhất.”
Minh Tuấn hỏi: “Còn con kia?”
“Body ngon. Ngoan. Đang yêu thằng Nhật theo kiểu lý tưởng hóa. Nó chưa từng thấy bản chất thật của thằng đó. Khi nào nó nhìn thấy, mọi thứ sẽ thú vị.”
Bảo không cười. Anh chỉ nói đều đều, như đang bàn về một dự án kinh doanh thông thường.
“Tao sẽ làm cho thằng Nhật mắc nợ. Không dùng bạo lực. Không đe dọa. Chỉ cần để nó tự nhảy vào. Cờ bạc một chút, cơ hội đầu tư một chút, rồi cho vay để gỡ. Khi khoản nợ đủ lớn và đủ tuyệt vọng, tao sẽ đưa ra lựa chọn.”
Khoa gật đầu. “Chỉ tiêu gì?”
“Một trăm mililít. Trên đảo. Luật rõ ràng. Xóa nợ nếu hoàn thành. Thêm một khoản tiền lớn nữa để chúng nó cảm thấy đây là cơ hội chứ không phải hình phạt.”
Minh Tuấn cười khẩy. “Mày vẫn thích chơi kiểu này.”
“Vì nó hiệu quả.” Bảo nhìn hai người. “Tao không cần chúng nó sợ. Tao cần chúng nó tin rằng mình vẫn còn lựa chọn. Và khi đã bước vào, chúng nó sẽ tự đi tiếp những bước còn lại.”
Cả hai im lặng một lúc. Họ đã quá quen với cách Bảo làm việc. Không bao giờ hấp tấp. Không bao giờ để lại lỗ hổng dễ bị tấn công. Và luôn giữ đúng những gì đã hứa. Chính chữ tín ấy khiến nhiều người dù biết mình đang bị dẫn dắt vẫn không thể phản kháng mạnh mẽ.
Bảo ngồi xuống, lấy một tập hồ sơ mỏng đã chuẩn bị từ trước. Bên trong là thông tin cơ bản về gia đình Nhật, về các mối quan hệ, về thói quen tiêu tiền của hắn. Anh đã cho người thu thập từ vài tuần nay, ngay khi mới để ý đến cặp đôi này.
“Bắt đầu từ tuần sau,” Bảo nói. “Tao sẽ để thằng Nhật nghe được một cơ hội đầu tư ngon. Mày hai đứa chỉ cần đóng đúng vai khi cần thiết. Đừng lộ. Đừng vội.”
Khoa và Minh Tuấn gật đầu.
Sau khi hai người ra về, Bảo vẫn ngồi một mình trong phòng khách rộng. Anh mở laptop, xem lại vài đoạn video ngắn Mai đăng trên mạng xã hội. Những khoảnh khắc cô mặc đồ thể thao, mồ hôi nhễ nhại sau buổi tập, khuôn mặt ửng hồng, thân hình đầy đặn hiện rõ dưới lớp vải ôm sát.
Bảo nhìn rất lâu.
Không phải vì dục vọng nhất thời. Mà vì anh đang tưởng tượng phản ứng của cô khi bị đặt vào hoàn cảnh không còn đường lui. Khi người yêu mà cô tin tưởng trở thành kẻ bất lực. Khi cơ thể cô bắt đầu phản ứng ngoài ý muốn. Khi những lời kháng cự dần trở thành tiếng rên không thể kiểm soát.
Anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt vẫn lạnh.
Dự án này sẽ không chỉ mang lại thú vui. Nó còn là lần thử nghiệm đầu tiên cho một mô hình lớn hơn. Nếu thành công, Bảo có thể mở rộng quy mô, chọn lọc kỹ hơn, thiết kế tinh vi hơn. Những thú vui thông thường đã không còn đủ với anh từ lâu. Giờ đây anh muốn thứ gì đó có chiều sâu, có sự tha hóa từ bên trong, có cả quá trình người ta tự nguyện bước vào chỗ tối.
Điện thoại trên bàn rung nhẹ. Một tin nhắn từ bố.
“Tuần sau về nhà ăn cơm. Có việc cần bàn.”
Bảo nhìn tin nhắn vài giây rồi khóa máy. Anh biết bố muốn bàn về một thương vụ mới và muốn nghe ý kiến của anh. Gia đình vẫn đang từ từ trao quyền lực nhiều hơn cho anh. Áp lực ấy luôn hiện diện, nhưng Bảo không cảm thấy bị đè nén. Ngược lại, nó khiến anh càng muốn kiểm soát những thứ nằm ngoài phạm vi công việc gia đình một cách tuyệt đối hơn.
Anh đứng dậy, đi ra ban công. Đêm Sài Gòn vẫn ồn ào phía dưới. Gió đêm thổi nhẹ qua lớp sơ mi mỏng.
Trong đầu Bảo, hình ảnh Minh Nhật đang cố gắng cười toe toét và Ngọc Mai đang nhìn hắn bằng ánh mắt tin tưởng hiện lên rất rõ.
Anh thì thầm một mình, giọng rất nhẹ:
“Để coi con nhỏ này ra sao.”
Ánh đèn thành phố phản chiếu trên đôi mắt anh, lạnh và sâu. Kế hoạch đã bắt đầu. Những bước tiếp theo chỉ còn là vấn đề thời gian và sự kiên nhẫn.
Bảo quay vào trong, đóng cửa kính ban công lại. Đêm ấy anh ngủ rất ngon. Như mọi khi trước mỗi dự án lớn.
Và ở một nơi khác trong thành phố, Minh Nhật vẫn đang khoe với Mai về những kế hoạch kiếm tiền trong hè này, hoàn toàn không biết rằng từ lâu đã có người ngồi quan sát và thiết kế từng bước đi cho cả hai.