Người đàn ông cuối cùng

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Người đàn ông cuối cùng

Tác Giả:

Danh Mục: Truyện Gay

Ngày Cập Nhật : 20/08/2026

Chiều muộn tháng tám, nắng Hà Nội còn sót lại trên những tán phượng vĩ già. Kiên bước vào căn hộ tầng bốn với cặp sách nặng trĩu trên vai, mồ hôi thấm ướt lưng áo sơ mi trắng. Cậu vừa tròn mười tám, sinh viên năm nhất, thân hình còn thanh mảnh, khuôn mặt góc cạnh chưa hết nét trẻ con. Cửa chính hé mở. Trong không khí oi nồng, một thứ âm thanh lạ lùng len lỏi ra từ phòng mẹ.

Không phải tiếng TV. Không phải tiếng nói chuyện. Mà là hơi thở đứt quãng, tiếng giường kẽo kẹt đều đều, và những tiếng rên khẽ, sâu, như sóng vỗ vào bờ cát mềm.

Kiên đứng sững ở hành lang hẹp. Tim cậu đập loạn. Cậu biết lẽ ra phải gọi to, phải quay đi, nhưng đôi chân như bị neo chặt. Cửa phòng mẹ khép hờ. Một khe sáng vàng ấm từ đèn bàn tràn ra, đủ để cậu nhìn thấy.

Trên giường, mẹ đang nằm ngửa, mái tóc dài xõa rối trên gối. Thân hình mềm mại của mẹ bị đè chặt bởi một người đàn ông lực lưỡng. Chú Cường. Người đàn ông mà mẹ thỉnh thoảng nhắc đến như một người bạn cũ của bố. Vai chú rộng, lưng phủ lớp cơ săn chắc, lông ngực đen dày mọc từ ức xuống tới rốn. Râu quai nón cứng cáp, đang cọ vào da cổ mẹ mỗi khi chú cúi xuống hôn.

Chú Cường không vội. Mỗi động tác đều chậm rãi, sâu, như đang nâng niu chứ không chỉ chiếm đoạt. Tay chú nâng đùi mẹ lên, khẽ ấn vào, rồi rút ra gần hết trước khi đẩy vào lại, đều đặn. Tiếng da thịt va chạm ướt át hòa cùng hơi thở nặng nề. Mẹ ngoảnh mặt sang bên, môi hé, mắt lim dim, cánh tay ôm chặt lấy lưng chú, móng tay cào nhẹ trên da.

Ánh đèn bàn soi lên những giọt mồ hôi lóng lánh trên vai chú, trên đường cong eo mẹ. Không gian phòng đầy mùi cơ thể nóng hổi, mùi da thịt, mùi tình ái trần trụi mà lại mang một vẻ đẹp kỳ lạ, gần như thiêng liêng. Chú Cường cúi xuống, hôn lên môi mẹ một cái dài, rồi thì thầm gì đó khiến mẹ cười khẽ, tiếng cười rung lên trong cổ họng rồi tan thành tiếng rên dài hơn.

Kiên đứng sau khe cửa, máu trong người như sôi lên. Cậu không hiểu vì sao mình không thể rời mắt. Hình ảnh chú Cường – thân thể mạnh mẽ, râu quai nón cọ sát, lông ngực dày đen – đè lên mẹ, di chuyển chậm rãi và chắc chắn, khắc sâu vào tâm trí cậu một cách lạ lùng. Không phải chỉ là sự sốc. Có gì đó khác, một thứ cảm giác mơ hồ, nóng ran dưới da, khiến cậu phải tựa lưng vào tường, nuốt nước bọt.

Chú Cường nâng hông mẹ cao hơn một chút, nhịp điệu sâu hơn. Mẹ ôm chặt lấy chú, chân quặp lấy eo chú, tiếng rên của mẹ lúc này đã không còn kìm nén. Giường kêu ken két theo từng nhịp. Ánh sáng vàng chiếu lên đường cong cơ thể hai người, tạo thành những mảng sáng tối lung linh như một bức tranh sống.

Kiên cuối cùng cũng quay đi. Đôi chân cậu run. Cậu bước nhẹ về phòng mình, đóng cửa, ngồi xuống giường. Tim vẫn đập thình thịch. Trong đầu vẫn hiện rõ hình ảnh chú Cường – người đàn ông lực lưỡng, râu quai nón, lông ngực dày – đang ôm lấy mẹ với tất cả sự nồng nhiệt và chậm rãi.

Cậu không biết mình vừa chứng kiến điều gì. Chỉ biết rằng từ khoảnh khắc ấy, thế giới quen thuộc của cậu đã bắt đầu nghiêng lệch, và một thứ gì đó mới mẻ, hỗn loạn, đang âm thầm lớn dậy trong lồng ngực.​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​

Kiên bước vào phòng tắm, khép cửa nhưng không khóa. Nước nóng xối xuống lưng, gột sạch mồ hôi chiều hè và cả cái dư vị hỗn loạn còn đọng trong ngực. Cậu nghiêng đầu ra dưới vòi sen, để dòng nước chảy dọc xương sống, len qua khe mông, rồi tràn xuống đùi. Cơ thể cậu còn trắng nõn, da căng mịn như vừa mới bước ra khỏi tuổi thiếu niên, vai hẹp, eo thon, chỉ mới bắt đầu có những đường cơ nhẹ trên bụng.

Cậu đang xoa xà phòng thì cửa phòng tắm bị đẩy nhẹ. Không có tiếng gõ. Chú Cường bước vào, chỉ mặc một chiếc quần lót trắng mỏng dính ướt, vẫn còn những vệt nước rỉ từ lúc tắm vội. Vải ướt dính sát vào da, phác rõ đường nét bên dưới – phần giữa hơi nặng, đường viền cơ đùi săn chắc, lông thưa quanh háng. Ngực chú còn lóng lánh vài giọt nước, lông ngực đen dày dính sát, râu quai nón còn hơi ẩm.

Kiên giật mình, vội lấy tay che. Nhưng chú Cường chỉ mỉm cười bình thản, như không có gì xảy ra.

“Tắm xong chưa, Kiên?” giọng chú trầm, ấm. “Chú vào lấy khăn thôi.”

Kiên đứng dưới vòi nước, không trả lời ngay. Mắt cậu không thể nào rời khỏi vùng quần lót trắng ướt át của chú. Vải mỏng dính sát, mỗi khi chú cử động, hình dáng bên trong lại lộ rõ hơn một chút – to, nặng, hơi nghiêng sang bên. Tim cậu đập nhanh.

Chú Cường với tay lấy khăn trên giá, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng liếc qua cơ thể cậu. Từ vai trắng nõn, xuống ngực phẳng, eo thon, rồi đùi dài còn bóng nước. Nhìn không vội vàng, chỉ lướt nhẹ như vô tình, rồi lại quay về phía Kiên với vẻ thân thiện.

“Học hành thế nào rồi?” chú hỏi, giọng bình thường. “Năm nhất đại học chắc bận lắm nhỉ? Môn nào khó nhất?”

Kiên nuốt nước bọt. “Dạ… bình thường ạ. Toán cao cấp hơi nặng.” Mắt cậu vẫn dán chặt vào vùng giữa hai đùi chú. Chiếc quần lót trắng ướt khiến mọi thứ hiện rõ dưới lớp vải mỏng, đường gân nhẹ, phần đầu hơi nhô lên vì nước.

Chú Cường lau ngực, lông đen xù lên dưới khăn. “Chăm chỉ là được. Mẹ mày bảo tuần sau mẹ đi công tác Đà Nẵng mấy ngày. Chú sẽ ở lại trông nhà giúp.”

Kiên ngẩng lên, gặp ngay ánh mắt chú đang lướt qua eo cậu một lần nữa. “Dạ… mẹ đi bao lâu ạ?”

“Khoảng năm ngày.” Chú Cường gật đầu, vẫn đứng đó, không vội ra. “Hai chú cháu ở nhà. Có gì cần giúp học thì bảo chú. Chú rảnh.”

Nước vẫn chảy. Kiên cảm thấy da mình nóng hơn cả hơi nước. Chú Cường bước gần thêm một bước, đưa khăn cho cậu, nhưng tay chú lướt nhẹ qua cánh tay trắng nõn của Kiên khi đưa khăn. Chỉ một cái chạm rất nhẹ, nhưng đủ để cậu rùng mình.

“Tắm xong nhớ lau khô người.” Chú nói, giọng vẫn bình thản. “Đêm nay trời oi. Ngủ không cẩn thận dễ cảm.”

Rồi chú quay đi, bước ra ngoài, để lại sau lưng hình ảnh chiếc quần lót trắng ướt dính sát, mông săn chắc chuyển động theo từng bước chân. Cửa khép nhẹ.

Kiên đứng dưới vòi sen, tay nắm chặt khăn, tim đập loạn nhịp. Trong đầu vẫn hiện rõ hình ảnh chú Cường – thân hình lực lưỡng, lông ngực dày, và chiếc quần lót trắng còn rỉ nước – cùng câu nói “hai chú cháu ở nhà”. Cậu biết, từ đêm nay trở đi, căn hộ này sẽ không còn chỉ là nơi ở.​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​

Hai ngày sau khi mẹ lên đường công tác, cơn bão số 3 ập tới. Mưa rả rích từ sáng đến chiều, gió rít ngoài cửa sổ như muốn xé toạc những tấm rèm mỏng. Căn hộ tối om dù mới gần năm giờ. Kiên ngồi trên ghế sofa, mắt dán vào màn hình TV đang phát bản tin thời tiết, nhưng tâm trí cậu lại lang thang nơi khác.

Tiếng khóa cửa xoay nhẹ. Chú Cường bước vào, mang theo cả mùi mưa và hơi lạnh từ ngoài đường. Áo sơ mi trắng mỏng dính ướt sát người, vải trong suốt đến mức lộ rõ từng đường cơ ngực, lông đen dày dính chặt vào da, núm vú hơi sẫm màu nổi lên dưới lớp vải ướt. Vai chú rộng, nước mưa còn nhỏ giọt từ tóc xuống gáy. Quần tây màu xám đậm cũng ướt sũng, vải mỏng căng sát lấy hông và đùi. Đường viền quần lót tam giác trắng in hằn rõ mồn một – hai bên hông kéo cao, phần giữa ôm khít lấy chỗ nhạy cảm, tạo thành một đường cong rõ nét, nặng nề, hơi lệch sang trái vì nước mưa làm vải dính chặt. Mỗi bước chân, lớp vải ướt lại dính sát hơn, phác thảo rõ ràng hình dáng bên trong: to, dài, hơi nghiêng, và phần đáy quần lót ướt làm cho đường nét ấy càng thêm rõ ràng, gợi cảm một cách trần trụi.

Chú Cường đứng sững một lúc ở cửa, nước nhỏ xuống sàn. “Mưa to quá,” giọng chú trầm, hơi mệt. “Chú ướt hết rồi.”

Kiên đứng dậy, tim đập nhanh. “Chú… vào thay đồ đi ạ.”

Chú Cường gật đầu, bước thẳng vào phòng tắm. Một lát sau, tiếng máy giặt khởi động. Cậu nghe thấy tiếng cởi nút áo, kéo khóa quần, rồi tiếng vải ướt bị ném vào lồng giặt. Khi chú bước ra, chỉ còn mặc một chiếc quần short mỏng, ngực trần, lông đen còn ẩm, cơ thể lực lưỡng tỏa hơi nóng sau cơn mưa lạnh.

“Chú giặt luôn cho tiện,” chú nói, lau tóc bằng khăn. “Mai phơi.”

Kiên gật đầu, nhưng mắt cậu không rời khỏi cánh cửa phòng giặt. Khi chú Cường quay vào bếp pha trà, cậu lặng lẽ đứng dậy, bước nhẹ về phía máy giặt đang quay ầm ầm. Cửa máy còn hé. Bên trong, đống quần áo ướt đang xoay vòng. Cậu với tay vào, tìm thấy chiếc quần lót tam giác trắng – vẫn còn ẩm, hơi ấm từ cơ thể chú.

Kiên rút ra, đưa lên mũi. Mùi đàn ông ập tới ngay lập tức. Không phải mùi nước hoa, cũng chẳng phải mùi xà phòng. Mà là mùi da thịt nóng hổi, mùi mồ hôi nhẹ còn sót lại sau cả ngày, mùi hăng hắc của vùng kín, pha lẫn chút tanh mặn của nước mưa và hơi thở ấm áp. Mùi ấy đậm đặc, nam tính, gợi dục đến mức cậu phải nhắm mắt, hít sâu một hơi dài. Nó len vào mũi, xuống họng, khiến máu trong người dồn về hạ bộ. Mùi của một người đàn ông trưởng thành, khỏe mạnh, vừa mới cởi ra từ thân thể lực lưỡng, còn giữ nguyên hơi nóng và sự sống động của da thịt.

Cậu đứng đó, ngón tay siết chặt lớp vải mỏng, mũi vẫn vùi vào, hít thêm lần nữa. Mùi ấy khiến cậu thấy khô họng, thấy một thứ nóng ran lan tỏa từ bụng dưới. Trong đầu hiện rõ hình ảnh chú Cường – áo sơ mi ướt dính, đường viền quần lót in hằn trên quần tây, rồi thân thể trần trụi lúc nãy.

Từ phòng bếp, tiếng chú Cường vọng ra: “Kiên, vào uống trà không?”

Cậu giật mình, vội nhét chiếc quần lót trở lại máy giặt, khẽ đóng cửa. Tim vẫn đập thình thịch. Mùi đàn ông ấy còn vương vấn trên đầu ngón tay và trong mũi, như một lời thì thầm không lời, báo hiệu rằng đêm nay, trong căn hộ chỉ còn hai chú cháu, sẽ không còn bình yên như những ngày thường.​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​

Hai chú cháu ngồi bên bàn trà đến tận chín giờ. Ngoài trời mưa vẫn nặng hạt, tiếng nước đổ ầm ầm lên mái tôn, gió quật mạnh vào khung cửa kính. Chú Cường uống hết tách trà cuối cùng, đặt xuống bàn rồi đứng dậy.

“Ngủ sớm đi, Kiên. Mai bão chắc còn kéo dài.”

Kiên gật đầu. Cậu về phòng mình, chú Cường về phòng đối diện. Cửa hai phòng khép lại gần như cùng lúc. Trong căn hộ chỉ còn tiếng mưa và ánh đèn ngủ vàng ấm le lói dưới khe cửa.

Đến khoảng một giờ sáng, sấm chớp bất ngờ ập tới. Một tiếng sét xé ngang bầu trời, sáng trắng cả căn phòng. Kiên giật mình ngồi dậy, tim đập thình thịch. Tiếp theo là những tiếng sấm dội liên hồi, như muốn xé toạc mái nhà. Cậu sợ đến mức chân tay lạnh ngắt. Không kịp suy nghĩ, cậu lao ra khỏi giường, đẩy cửa phòng chú Cường.

Chú Cường đang nằm nghiêng, chỉ mặc quần short mỏng. Ánh chớp lóe lên, chiếu rõ thân hình lực lưỡng, lông ngực đen dày. Chú mở mắt, ngồi dậy ngay.

“Kiên? Sợ à?”

Cậu gật đầu, giọng run run: “Sấm… to quá chú ạ.”

Chú Cường không nói gì thêm. Tay chú đưa lên, xoa nhẹ mái tóc Kiên, rồi kéo cậu vào lòng. Cơ thể chú nóng hổi, vững chãi. Một cánh tay chắc chắn vòng qua lưng cậu, ôm chặt lấy. “Nằm đây với chú. Không sao đâu.”

Kiên nằm sát vào ngực chú. Mùi đàn ông ập tới ngay lập tức, mạnh mẽ hơn mọi lần trước. Hơi thở của chú Cường phả thẳng vào mặt cậu – ấm, sâu, mang theo mùi trà sen còn sót lại pha lẫn mùi da thịt nam giới sau một ngày dài. Mùi ấy không nồng nặc, nhưng đậm đặc và gần gũi đến mức xốn xang. Nó len vào mũi cậu từng hơi một: mùi mồ hôi nhẹ sạch sẽ, mùi da nóng hổi dưới lớp lông ngực, mùi hơi thở trầm ấm của người đàn ông trưởng thành, có chút vị mặn của muối trên môi, và một thứ gì đó rất riêng – mùi của cơ thể khỏe mạnh vừa mới ngủ, chưa kịp bị xà phòng che lấp. Mỗi lần chú thở ra, làn hơi ấm ấy lại xộc thẳng vào mũi Kiên, khiến cậu thấy khô họng, thấy bụng dưới co thắt nhẹ.

Chú Cường vẫn xoa đầu cậu, ngón tay thô ráp nhưng dịu dàng lướt trên tóc. “Ngủ đi. Chú ở đây.”