Người chồng bất lực – Update Chương 15
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Người chồng bất lực – Update Chương 15
Tác Giả: Aloha
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 08/09/2026
Chương 1: Những đêm không thỏa mãn
Căn hộ chung cư tầng mười hai nằm trong một khu đô thị mới ở quận Cầu Giấy, Hà Nội. Ban ngày, ánh nắng chiếu qua khung cửa kính lớn, chiếu xuống bộ bàn ghế gỗ óc chó và chiếc sofa da màu xám tro. Ban đêm, đèn vàng ấm áp tạo nên không gian yên tĩnh, tưởng chừng như hạnh phúc của một gia đình trẻ trung lưu. Nhưng bên trong những bức tường ấy, luôn tồn tại một khoảng trống mà không ai dám nói thành lời. Không khí trong nhà lúc nào cũng sạch sẽ, gọn gàng, nhưng thiếu đi thứ nhiệt huyết mà lẽ ra một đôi vợ chồng trẻ phải có.
Bảo năm nay ba mươi hai tuổi. Anh cao mét bảy mươi hai, da trắng, khuôn mặt vuông vức với sống mũi cao và đôi mắt một mí sâu. Tóc anh cắt ngắn gọn gàng, luôn vuốt keo trước khi ra ngoài tiếp khách. Là chủ một doanh nghiệp vận tải nhỏ với hơn mười chiếc xe tải chạy tuyến Bắc – Trung, Bảo ngày nào cũng phải tiếp khách, đi nhậu, cười nói xã giao đến khan cả cổ. Anh mặc áo sơ mi trắng, quần âu đen, đeo đồng hồ đắt tiền, nhìn bề ngoài rất đàng hoàng, có địa vị. Nhưng khi cởi hết quần áo ra, thân hình anh chỉ ở mức trung bình. Ngực không cơ bắp, bụng hơi mềm vì ngồi nhiều và uống rượu, đùi thon nhưng không săn chắc. Và bộ phận đàn ông của anh chính là nỗi mặc cảm lớn nhất trong cuộc đời.
Cặc Bảo chỉ dài khoảng mười hai centimet khi cương cứng, chu vi nhỏ, đầu bao quy đầu nhọn và cực kỳ nhạy cảm. Chỉ cần Hạ Vy chạm nhẹ bằng đầu ngón tay, nó đã giật bắn và chảy nước nhờn. Anh xuất tinh nhanh kinh khủng. Trung bình chỉ được hai phút, đôi khi chưa đầy chín mươi giây. Mỗi lần quan hệ, Bảo luôn cố gắng nghĩ đến chuyện làm ăn, nghĩ đến hóa đơn, nghĩ đến bất cứ thứ gì để trì hoãn, nhưng cơ thể phản bội anh một cách phũ phàng. Cặc anh giật mạnh, phun ra từng đợt trắng đục rồi xẹp xuống ngay lập tức, để lại Hạ Vy nằm đó với đôi mắt thất vọng và lồn vẫn đang co thắt đói khát. Anh biết rõ nhược điểm của mình, nhưng càng cố gắng thì càng thất bại.
Hạ Vy, vợ anh, năm nay hai mươi chín tuổi. Cô cao mét sáu mươi lăm, da trắng hồng tự nhiên, khuôn mặt trái xoan với đôi mắt một mí dài và hàng mi cong. Môi cô dày, đỏ tự nhiên, cười lên là lộ hai lúm đồng tiền duyên dáng. Thân hình Hạ Vy chuẩn đến mức nhiều người phải liếc nhìn hai lần. Vòng một căng tròn cỡ C, đầu ti hồng nhạt, luôn dựng đứng mỗi khi bị kích thích. Eo nhỏ vừa đủ để một bàn tay đàn ông ôm trọn, hông nở nang, mông tròn căng như quả đào chín. Đùi cô thon dài, săn chắc nhờ đi gym đều đặn năm buổi một tuần. Lồn Hạ Vy cũng đẹp một cách khiêu khích. Môi ngoài mỏng, màu hồng nhạt, khép chặt khi chưa bị kích thích. Khi ướt, hai mép môi tách ra, để lộ lớp môi trong màu đỏ thẫm và cái lỗ nhỏ xíu đang co thắt, chảy nước trong veo. Cô giữ gìn cơ thể rất kỹ, da lúc nào cũng mịn màng, không một vết thâm.
Ban ngày, Hạ Vy là cô giáo dạy Văn tại một trường cấp hai công lập. Cô mặc áo dài hoặc váy công sở kín đáo, nói năng dịu dàng, luôn mỉm cười với học sinh và đồng nghiệp. Không ai có thể tưởng tượng được rằng người phụ nữ ấy, khi lên giường, lại dâm đãng đến mức rên rỉ, bấu chặt lấy lưng chồng và thì thầm những lời tục tĩu. Và sâu thẳm bên trong tâm hồn Hạ Vy, còn tồn tại một khao khát mà chính cô cũng chưa dám thừa nhận hoàn toàn: cô thích bị sở hữu, bị khống chế, bị đối xử thô bạo. Cô thích cảm giác bị một người đàn ông mạnh mẽ đè chặt xuống giường, bị nắm tóc, bị tát mông, bị bắt phải lắng nghe và phục tùng. Mỗi lần Bảo xuất tinh nhanh rồi lăn ra ngủ, Hạ Vy đều nằm im trong bóng tối, hai chân khép lại, lồn vẫn còn ướt át, và thầm ước có ai đó mạnh mẽ hơn, to lớn hơn, biết cách khiến cô khóc vì sướng.
Con gái họ, Bảo Hân, đang học lớp năm. Bé xinh xắn, da trắng, mắt to, tính tình tinh nghịch. Mỗi sáng Hạ Vy phải dậy sớm chuẩn bị đồ, nhưng vì phải đi gym trước khi đến trường nên thường nhờ người đưa đón. Mấy tháng gần đây, họ thuê một anh tài xế taxi công nghệ tên Tân. Anh ta trung niên, xăm trổ, mặt vuông vức nam tính, giọng trầm. Bảo không để ý nhiều, chỉ biết anh ta đưa đón con đúng giờ và giá cả hợp lý. Hạ Vy cũng chỉ gặp anh ta vài lần khi đưa con, chưa có ấn tượng gì đặc biệt ngoài việc anh ta nhìn cô hơi lâu.
Đêm nay, như bao đêm khác, Bảo về nhà lúc gần mười một giờ. Hơi men còn nồng trong hơi thở. Anh cởi giày, cởi áo sơ mi ngay tại phòng khách, chỉ mặc mỗi chiếc quần lót đen. Hạ Vy đang ngồi trên giường trong bộ đồ ngủ lụa mỏng màu kem, tóc xõa dài, đang xem điện thoại. Nghe tiếng cửa, cô ngẩng lên, ánh mắt không mấy nhiệt tình.
“Anh về rồi à?” Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng không có chút nhiệt tình nào.
“Ừ. Hôm nay tiếp khách hơi lâu. Mấy ông chủ hàng ở tỉnh về, phải ngồi đến giờ này.” Bảo bước vào phòng ngủ, ngồi xuống mép giường, đưa tay vuốt ve đùi vợ qua lớp lụa mỏng. “Em chờ anh à? Hay em mệt rồi?”
Hạ Vy không trả lời ngay. Cô đặt điện thoại xuống, nhìn chồng. Ánh mắt cô lướt từ khuôn mặt xuống ngực, rồi dừng lại ở chỗ cái lều đang hơi nhô lên trong quần lót của Bảo. Cô biết rõ anh muốn gì. Và cô cũng biết rõ kết quả sẽ như thế nào. Nhưng cơ thể cô vẫn phản ứng. Lồn cô hơi se lại, một chút ẩm ướt bắt đầu xuất hiện giữa hai mép môi. Cô thở ra nhẹ.
“Anh có muốn không?” Hạ Vy hỏi thẳng, giọng vẫn dịu nhưng ánh mắt thì lạnh lẽo. “Nếu muốn thì làm nhanh. Em phải dậy sớm.”
Bảo gật đầu, kéo vợ lại gần. Anh hôn lên môi Hạ Vy, lưỡi thè ra tìm lưỡi cô. Hạ Vy đáp lại cho có lệ, không đẩy cũng không chủ động. Tay Bảo luồn vào trong áo ngủ, nắm lấy bầu vú mềm mại, ngón tay véo nhẹ đầu ti đang dần cứng lại. Hạ Vy khẽ rên một tiếng nhỏ từ cổ họng. Cô cởi áo ngủ, để lộ thân hình trần trụi dưới ánh đèn vàng. Hai bầu vú căng tròn, đầu ti hồng dựng đứng. Mông cô khi nằm nghiêng tạo thành đường cong quyến rũ, da mịn đến mức Bảo chỉ muốn cắn vào.
Bảo cởi quần lót, cặc anh đã cương cứng hoàn toàn, đứng thẳng nhưng vẫn ngắn và nhỏ. Đầu cặc bóng loáng vì nước nhờn, mạch máu nổi rõ trên thân. Anh nằm đè lên vợ, hôn từ cổ xuống ngực, ngậm lấy một bên đầu ti mà mút mạnh. Lưỡi anh liếm vòng quanh quầng ti, rồi cắn nhẹ. Hạ Vy khép mắt, tay đặt lên đầu chồng, nhưng tâm trí cô đang nghĩ đến việc ngày mai phải soạn giáo án, nghĩ đến việc liệu tối nay có được sướng không. Cô đã quá quen với kết cục này.
“Em ướt chưa?” Bảo hỏi, giọng khàn, tay đã luồn xuống giữa hai đùi vợ.
Ngón giữa anh chạm vào khe lồn. Môi ngoài mềm mại, hơi khép. Anh tách nhẹ hai mép ra, thấy lớp trong đã ướt, dính nhớt vào đầu ngón tay. Lỗ lồn nhỏ xíu đang co thắt, nước nhờn trong veo chảy ra một ít, dính thành sợi khi anh rút ngón tay ra. Bảo đưa ngón tay vào sâu hơn, khều nhẹ điểm G. Hạ Vy rên to hơn một chút, hông khẽ nâng lên theo nhịp tay chồng.
“Ướt rồi… anh đút vào đi.” Giọng Hạ Vy hơi khàn, nhưng vẫn còn chút thờ ơ. “Đừng có rề rà nữa.”
Bảo không chờ thêm. Anh quỳ giữa hai chân vợ, cầm cặc mình đưa đầu vào khe. Lồn Hạ Vy nóng và ẩm. Anh đẩy nhẹ, cả thân cặc ngắn ngủn biến mất trong cái lỗ chặt chẽ. Cảm giác bị bao bọc khiến Bảo rùng mình từ sống lưng. Anh bắt đầu thúc. Những nhịp đầu còn chậm, cố gắng kiểm soát, nhưng chỉ sau hơn một phút, nhịp điệu đã trở nên hỗn loạn. Cặc anh giật liên tục bên trong, đầu cặc cọ xát mạnh vào thành lồn. Tiếng da thịt va chạm phát ra loạt loạt trong phòng.
“Chậm lại… anh…” Hạ Vy thì thầm, tay bấu vào vai chồng đến trắng cả móng. “Em chưa… chưa kịp cảm giác gì cả…”
Nhưng Bảo không nghe thấy rõ. Anh đang cố kiểm soát, cố nghĩ đến chuyện khác – nghĩ đến chuyến hàng ngày mai, nghĩ đến số tiền phải thu – nhưng cặc quá nhạy cảm. Mỗi lần rút ra rồi đâm vào, cảm giác sướng lan từ đầu cặc xuống tận xương sống, làm anh không thể nào giữ được. Mặt anh đỏ bừng, hơi thở dốc, mồ hôi bắt đầu rịn trên trán.
“Em ơi… anh sắp… sắp ra rồi…” Bảo rên lên, giọng đứt quãng. “Anh… anh không giữ được…”
“Chưa được… giữ lại đi anh… chỉ thêm một lúc nữa thôi…” Hạ Vy nâng hông lên, cố siết lồn lại thật chặt để kéo dài khoảnh khắc. Cô thậm chí dùng cả tay ấn vào mông chồng, muốn anh đâm sâu hơn, mạnh hơn. Nhưng vô ích.
Bảo rên lên một tiếng dài, toàn thân cứng đờ như bị điện giật. Cặc anh giật mạnh từng nhịp, phun ra những dòng tinh trùng nóng hổi sâu bên trong lồn vợ. Anh thúc thêm vài cái yếu ớt, mỗi cái đều kèm theo một đợt tinh trùng nữa, rồi nằm đè lên người Hạ Vy, thở hổn hển như vừa chạy bộ. Thời gian từ lúc đút vào đến lúc xuất tinh: một phút bốn mươi giây. Nhanh hơn cả lần trước.
Hạ Vy nằm im. Lồn cô vẫn đang co thắt quanh cái cặc đang xẹp dần của chồng. Cảm giác đầy đặn chỉ kéo dài được vài giây rồi biến mất. Cô cảm nhận rõ từng đợt tinh trùng nóng chảy vào sâu bên trong, nhưng không có lấy một chút khoái cảm nào đủ để đẩy cô lên đỉnh. Cô thậm chí còn chưa kịp ướt hoàn toàn, chưa kịp đạt đến trạng thái dâm đãng như những lần hiếm hoi trước đây. Sự thất vọng dâng lên trong ngực, lẫn với một chút tức giận.
Bảo rút ra. Cặc anh đã mềm nhũn, bóng loáng vì hỗn hợp nước lồn và tinh trùng. Từ lỗ lồn Hạ Vy, một dòng trắng đục từ từ chảy ra, len qua khe mông, nhỏ xuống ga giường thành một vệt dài. Lồn cô há ra một chút, môi ngoài sưng hồng, lỗ giữa vẫn còn mở rộng vì vừa bị lấp đầy, từ từ khép lại nhưng vẫn để lộ một ít tinh trùng đặc sánh đang từ từ rỉ ra theo từng nhịp co thắt. Cảnh tượng ấy vừa dâm đãng vừa đáng thất vọng.
“Em… em sướng không?” Bảo hỏi, giọng còn mệt, mắt nhìn vợ với vẻ mong chờ.
Hạ Vy không trả lời ngay. Cô đưa tay xuống, dùng hai ngón tay tách nhẹ hai mép lồn ra, nhìn cái lỗ đang từ từ khép lại và dòng tinh trùng vẫn còn chảy. Ánh mắt cô phức tạp. Có thất vọng, có quen thuộc, và có một chút gì đó giống như sự khinh bỉ nhẹ. Cô thấy rõ ràng sự khác biệt giữa mong muốn của mình và khả năng của chồng.
“Anh ra nhanh quá.” Cô nói khẽ, giọng đều đều. “Như mọi lần. Em còn chưa kịp cảm giác gì cả.”
Bảo im lặng. Anh biết. Anh luôn biết. Mỗi lần như thế này, một phần trong anh cảm thấy xấu hổ, cảm thấy mình vô dụng trên giường. Nhưng còn một phần khác, phần sâu thẳm hơn, lại thấy một cảm giác kỳ lạ. Cảm giác bị vợ nhìn bằng ánh mắt thất vọng ấy… lại khiến cặc anh hơi giật giật, dù vừa xuất tinh xong. Anh thích bị Hạ Vy coi thường. Anh thích cảm giác mình nhỏ bé trước mặt vợ. Nhưng anh không dám nói ra. Anh chỉ biết cúi đầu.
“Anh… anh xin lỗi.” Bảo thì thầm. “Lần sau anh sẽ cố hơn. Anh sẽ… sẽ nghĩ cách.”
Hạ Vy thở dài. Cô ngồi dậy, lấy khăn giấy lau sạch dòng tinh trùng đang chảy dọc theo đùi trong. Lồn cô vẫn còn há nhẹ, môi sưng, lỗ giữa co thắt từng nhịp như muốn nuốt thêm gì đó. Cô nhìn xuống chỗ cặc mềm nhũn của chồng, rồi nhìn lại chỗ mình vừa bị địt. Sự so sánh dù chưa có đối tượng cụ thể nào, cũng đã hình thành trong đầu cô. Cô muốn một cái gì đó lớn hơn, lâu hơn, mạnh mẽ hơn.
“Thôi được rồi. Anh đi tắm đi.” Hạ Vy nói, giọng đều đều, không còn chút giận dữ nào, chỉ còn sự mệt mỏi. “Em mệt. Ngày mai còn phải dạy sớm.”
Bảo gật đầu, đứng dậy đi vào nhà tắm. Khi cánh cửa đóng lại, Hạ Vy nằm xuống, hai chân vẫn hơi dạng. Cô đưa tay xuống, ngón giữa lướt nhẹ lên khe lồn còn ướt át và đầy tinh trùng của chồng. Cô khều nhẹ cái lỗ đang từ từ khép lại, cảm nhận sự trống rỗng bên trong. Không có khoái cảm nào đủ lớn. Chỉ có sự thiếu thốn đang gặm nhấm.
Trong bóng tối, Hạ Vy nhắm mắt. Cô tưởng tượng ra một bàn tay khác, lớn hơn, thô ráp hơn, nắm lấy tóc mình mà kéo. Cô tưởng tượng ra một cái cặc to và dài, đâm vào sâu đến mức đau, nhưng đau rồi lại sướng. Cô tưởng tượng mình bị đè chặt, bị bắt phải rên, bị bắt phải xin. Và khi tưởng tượng như thế, lồn cô lại ướt hơn, co thắt mạnh hơn quanh ngón tay của chính mình. Cô rên khẽ một tiếng, rồi nhanh chóng dừng lại, xấu hổ với chính những suy nghĩ ấy.
Bảo ở trong nhà tắm, để nước nóng chảy xuống người. Anh nhìn xuống cặc mình – nhỏ, mềm, vừa khiến vợ thất vọng thêm một lần nữa. Anh dựa lưng vào tường, nhắm mắt. Trong đầu anh hiện lên ánh mắt của Hạ Vy lúc nãy. Ánh mắt ấy lạnh lẽo, thất vọng, và có chút khinh thường. Và chính ánh mắt ấy lại khiến anh thấy một luồng kích thích kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Anh không hiểu tại sao. Anh chỉ biết rằng, mỗi lần bị vợ nói “anh ra nhanh quá”, cặc anh lại muốn cứng lên ngay lập tức. Cảm giác bị sỉ nhục ấy… lại khiến anh thấy sướng một cách khó hiểu.
Khi Bảo trở ra, Hạ Vy đã nằm nghiêng, quay mặt vào phía tường, giả vờ ngủ. Anh leo lên giường, nằm phía sau vợ, đưa tay ôm lấy eo cô. Hạ Vy không đẩy ra, nhưng cũng không có phản ứng gì. Hai vợ chồng nằm như thế trong căn phòng tối. Bên ngoài, thành phố Hà Nội vẫn ồn ào với tiếng xe cộ. Bên trong, khoảng trống giữa họ ngày một lớn hơn.
Hạ Vy mở mắt trong bóng tối. Cô cảm nhận rõ ràng dòng tinh trùng còn sót lại đang từ từ chảy ra từ lồn, làm ướt cả quần lót mới thay. Cô khẽ siết đùi lại, nhưng cảm giác trống rỗng vẫn còn đó. Ngày mai cô sẽ dậy sớm đi gym, rồi đến trường dạy học, mỉm cười với học sinh như một người vợ, người mẹ, người giáo viên hoàn hảo. Không ai biết rằng đêm nào cô cũng nằm trong sự thiếu thốn, và rằng sâu thẳm bên trong, cô đang chờ đợi một thứ gì đó mạnh mẽ hơn, thô bạo hơn, đủ sức chiếm hữu hoàn toàn.
Còn Bảo, anh nằm sau lưng vợ, mắt mở trừng trừng nhìn vào bóng tối. Anh nghĩ đến việc ngày mai còn phải đi lấy hàng, còn phải tiếp khách, còn phải cười nói. Anh nghĩ đến cái cặc nhỏ bé của mình, đến việc mình mãi không làm vợ sướng được. Và lần nữa, một cảm giác hỗn loạn dâng lên: vừa xấu hổ, vừa… kích thích. Anh siết chặt tay quanh eo Hạ Vy hơn một chút, như thể muốn níu giữ lấy thứ gì đó đang dần tuột khỏi tầm tay.
Đêm Hà Nội trôi qua. Trong căn hộ tầng mười hai, hai vợ chồng khép mắt, mỗi người một giấc mơ khác nhau. Một người mơ về sự mạnh mẽ và thống trị. Một người mơ về sự phục tùng và bị sỉ nhục. Và cả hai đều chưa biết rằng, chỉ vài ngày nữa thôi, một người đàn ông khác sẽ bước vào cuộc đời họ, và thay đổi tất cả.
Bảo Hân đang ngủ trong phòng bên cạnh, thở đều đều. Cô bé chẳng biết gì về những khoảng trống và khao khát đang âm ỉ trong bố mẹ mình. Ngày mai, Tân sẽ đến đón bé đi học như thường lệ. Anh ta sẽ đứng ngoài cổng chung cư, tay chống hông, nhìn lên tầng mười hai với ánh mắt của kẻ đang săn mồi. Nhưng đó là chuyện của ngày mai.
Đêm nay, chỉ có Hạ Vy và Bảo. Chỉ có sự thất vọng quen thuộc, và những khao khát chưa được gọi tên.
Hạ Vy khẽ trở mình. Lồn cô vẫn còn ẩm. Cô đưa tay xuống một lần nữa, ngón tay lướt qua khe, cảm nhận sự sưng nhẹ và dòng tinh trùng loãng đang chảy ra. Cô thở dài, khẽ thì thầm vào bóng tối một câu mà chồng cô không bao giờ nghe thấy:
“Giá như… mạnh hơn một chút. Giá như có ai đó… biết cách làm em sướng thật sự.”
Rồi cô khép mắt, để giấc ngủ nhấn chìm. Bên cạnh, Bảo cũng dần chìm vào giấc ngủ với hình ảnh ánh mắt thất vọng của vợ vẫn còn in sâu trong đầu, và một cảm giác kích thích khó hiểu đang lan tỏa khắp cơ thể. Cặc anh dù đã mềm vẫn hơi căng lên khi nhớ lại ánh mắt ấy.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Nhưng sợi dây mong manh giữa họ đã bắt đầu đứt từng đoạn, dù cả hai đều chưa nhận ra.