Người chồng bất lực – Update Chương 15
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Người chồng bất lực – Update Chương 15
Tác Giả: Aloha
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 08/09/2026
Người chồng bất lực
Chương 14: Thói quen đêm
Hai ngày sau trò chơi chó, Tân nhắn tin vào buổi chiều: “Tối nay tao đến lúc 7 giờ. Cả hai quỳ sẵn. Hôm nay xây dựng thói quen đêm. Dài.” Hạ Vy đọc xong, cảm giác vừa quen thuộc vừa hồi hộp. Cô đã thuộc lòng nghi thức chào, nhưng “thói quen đêm” thì chưa rõ sẽ như thế nào. Cô bảo Bảo chuẩn bị, cả hai cởi hết đồ và quỳ sau cửa đúng giờ.
Chuông reo. Tân bước vào, nhìn hai người quỳ dưới chân, gật đầu hài lòng. “Đứng dậy. Vào phòng khách trước.” Cả hai đứng lên, đi theo. Tân ngồi vào ghế sofa lớn, chân gác lên bàn. “Hạ Vy, quỳ bên chân tao. Bảo, quỳ bên kia. Từ giờ mỗi khi tao ngồi, các mày phải như thế.”
Hạ Vy quỳ bên phải, Bảo quỳ bên trái. Tân mở điện thoại xem tin nhắn, thỉnh thoảng đưa tay xuống xoa đầu Hạ Vy như xoa một con thú cưng. “Hạ Vy, cởi hết nếu còn gì. Rồi nằm xuống, gối đầu lên chân tao.” Cô làm theo. Má cô tựa vào đùi Tân, mặt hướng vào chỗ cặc đang nằm gọn trong quần jean. Tân không cởi ngay. Anh chỉ để cô nằm đó, thỉnh thoảng vuốt tóc.
“Bảo, lấy nước. Rồi quỳ im.” Bảo đi lấy chai nước, đặt lên bàn, rồi quỳ lại. Tân uống một ngụm, đưa chai xuống. “Hạ Vy, mở miệng.” Cô há. Anh đổ một ít nước vào miệng cô. “Nuốt. Rồi tiếp tục nằm.” Cô nuốt, nằm im. Cảm giác bị đối xử như thú cưng khiến lồn cô bắt đầu ướt.
Sau khoảng nửa tiếng, Tân cởi dây kéo. Cặc anh đã hơi cứng, dài và to. “Liếm. Không được ngậm sâu. Chỉ liếm.” Hạ Vy thè lưỡi, liếm từ dưới gốc lên đầu cặc, chậm rãi. Tân ngồi nhìn điện thoại, thỉnh thoảng khen “Ngoan” hoặc kéo tóc cô khi cô liếm mạnh quá. Bảo quỳ bên cạnh, nhìn vợ liếm cặc tình nhân, cặc mình cứng ngắc nhưng không được đụng.
Tân để Hạ Vy liếm gần hai mươi phút. Khi cặc đã bóng loáng vì nước bọt và nước nhờn, anh mới bảo: “Ngậm. Sâu.” Cô ngậm lấy, cố đưa vào sâu. Tân nắm tóc, đụ miệng chậm. “Bảo, liếm tinh hoàn.” Bảo cúi xuống, lưỡi liếm phía dưới trong khi vợ đang mút. Tân vừa hưởng thụ vừa quan sát cả hai. Cảm giác thống trị hoàn toàn khiến anh khoái chí.
Khi sắp ra, Tân rút ra. “Không được nuốt hôm nay. Nhổ ra tay. Rồi đưa cho Bảo liếm.” Hạ Vy ho nhẹ, nhổ tinh trùng trắng đặc vào lòng bàn tay. Bảo được lệnh liếm sạch từ tay vợ. Anh làm theo, nuốt từng ngụm. Tân cười. “Tốt. Từ nay có thể sẽ như thế.”
Anh đứng dậy. “Vào phòng ngủ. Xây dựng thói quen đêm.” Cả hai bò theo anh vào phòng. Tân nằm giữa giường, tựa lưng vào đầu giường. “Hạ Vy, nằm bên phải, gối đầu lên đùi tao. Bảo, dưới sàn bên trái, đầu hướng vào giường. Đây sẽ là chỗ ngủ cố định.”
Hạ Vy nằm vào vị trí, má tựa vào đùi Tân. Bảo nằm dưới sàn với một chiếc gối mỏng. Tân tắt đèn, chỉ để một ngọn đèn ngủ mờ. “Hạ Vy, nếu tao cần thì mút. Bảo, nếu tao gọi thì bò lên liếm sạch. Không được lên giường nếu tao chưa bảo. Hiểu chưa?”
Cả hai đáp “Vâng ạ.” Tân khép mắt. Trong bóng tối, Hạ Vy nằm im, thỉnh thoảng Tân đưa tay xuống xoa đầu hoặc đẩy nhẹ đầu cô vào chỗ cặc. Cô mút khi được lệnh, rồi nằm lại. Bảo nằm dưới sàn, nghe rõ từng tiếng thở, từng tiếng mút nhẹ. Cặc anh cứng suốt, nhưng không được giải quyết.
Khoảng nửa đêm, Tân dậy. Anh kéo Hạ Vy nằm sấp, chổng mông. Không nói nhiều, anh đút cặc vào từ phía sau. Lồn Hạ Vy đã ướt sẵn vì nằm gần và mút trước đó. Tân địt chậm, sâu, mỗi nhịp đều làm giường kêu nhẹ. “Bảo, nhìn. Không được đụng.” Bảo ngồi dậy trên sàn, nhìn vợ bị địt trong bóng tối mờ. Cặc anh chảy nước nhờn.
Tân địt đến khi Hạ Vy lên đỉnh, lồn co thắt mạnh. Anh không dừng, tiếp tục đến khi cô lên đỉnh lần hai, rồi mới phun đầy vào trong. Khi rút ra, tinh trùng trắng đặc chảy ra thành dòng từ lỗ lồn há rộng, nhỏ xuống ga giường. Lồn sưng, môi ngoài mở, lỗ giữa co thắt từng nhịp, đẩy thêm tinh dịch ra ngoài.
“Bảo, bò lên. Liếm sạch.” Bảo bò lên mép giường, đưa lưỡi vào liếm. Anh hút từng dòng tinh trùng đang chảy từ lồn vợ, nuốt. Tân nằm nhìn, một tay xoa đầu Hạ Vy. “Từ nay mỗi đêm nếu tao địt thì mày dọn như thế. Không được bỏ sót.”
Sau khi sạch, Bảo trở xuống sàn. Tân kéo Hạ Vy nằm lại bên cạnh, cho cô gối đầu lên cánh tay. “Ngủ. Mai còn tiếp.” Cả phòng im ắng. Hạ Vy nằm trong vòng tay Tân, lồn vẫn còn đầy và ê. Bảo nằm dưới sàn, cặc vẫn cứng, tâm trí đầy ắp hình ảnh vừa rồi.
Sáng sớm, Tân dậy trước. Anh không gọi ngay. Anh chỉ nằm, để Hạ Vy tự động mút khi thấy cặc anh cứng. Cô mút chậm, thành thạo. Tân hưởng thụ một lúc, rồi đẩy cô nằm ngửa, đút vào. Lần này anh địt nhanh hơn, làm cô lên đỉnh một lần trước khi phun. Tinh trùng lại chảy ra. Bảo được gọi lên liếm sạch lần nữa.
Trước khi về, Tân ngồi trên mép giường, hai chân dang. “Hạ Vy, quỳ liếm sạch cặc. Bảo, quỳ bên cạnh nhìn. Đây sẽ là thói quen sáng. Mỗi lần tao ở lại là phải như thế.” Cả hai tuân theo. Khi xong, Tân mặc đồ, nhìn hai người vẫn quỳ. “Nhớ. Thói quen đêm và sáng đã được lập. Lần sau tao đến, các mày phải tự vào vị trí.”
Cửa đóng lại. Hạ Vy nằm trên giường, lồn còn dấu vết. Bảo ngồi dưới sàn. Cả hai đều biết rằng từ nay, mỗi khi Tân ở lại, đêm sẽ diễn ra như vậy: Hạ Vy hầu bên giường, Bảo hầu dưới sàn, và mọi thứ kết thúc bằng việc liếm sạch. Thói quen đã được khắc vào. Sự thống trị đã trở thành nhịp sống hàng ngày.
Tân cố ý kéo dài phần hầu hạ ở phòng khách. Anh không chỉ để Hạ Vy liếm. Có lúc anh bảo cô dùng hai tay nâng cặc, liếm quanh đầu, rồi ngậm nhẹ mà không được mút mạnh. Mỗi lần cô làm đúng, anh khen. Mỗi lần cô vội, anh kéo tóc và bảo làm lại. Bảo quỳ bên cạnh phải nhìn toàn bộ, không được liếc đi chỗ khác. Sự kiểm soát chi tiết ấy khiến cả hai càng thêm phục tùng.
Khi Tân đụ miệng Hạ Vy, anh thay đổi nhịp độ liên tục: lúc chậm, lúc sâu, lúc dừng lại để cô chỉ ngậm. Bảo phải liếm tinh hoàn theo đúng nhịp. Nếu Bảo liếm lệch, Tân chỉ cần nhìn một cái là anh ta chỉnh lại ngay. Cảm giác bị điều khiển bằng ánh mắt khiến Bảo vừa sợ vừa kích thích đến mức cặc đau.
Phần nhổ tinh trùng vào tay rồi cho Bảo liếm là chủ đích của Tân. Anh muốn cả hai quen với việc chia sẻ mọi thứ, kể cả tinh dịch. Hạ Vy lúc đầu hơi ngại, nhưng khi thấy Bảo ngoan ngoãn liếm từ tay mình, cô lại thấy một luồng khoái cảm lạ. Bảo thì nuốt trong sự nhục nhã ngọt ngào.
Trong phòng ngủ, Tân dành thời gian giải thích rõ từng vị trí. ‘Hạ Vy, đây là chỗ của mày. Mỗi khi tao nằm, mày phải gối đầu lên đùi hoặc ngực tao, sẵn sàng mút khi được lệnh. Bảo, đây là chỗ của mày. Đầu hướng vào giường để tao gọi là bò lên ngay. Không được xoay hướng khác.’ Cả hai lặp lại để nhớ.
Đêm đó Tân không địt ngay. Anh để Hạ Vy nằm hầu, thỉnh thoảng đẩy đầu cô vào cặc để cô mút vài phút rồi thôi. Bảo nằm dưới sàn nghe rõ từng tiếng. Sự chờ đợi trong bóng tối khiến cả hai càng thèm. Khi Tân cuối cùng kéo Hạ Vy ra và đụ, khoái cảm của cô mạnh hơn bình thường vì đã bị dồn nén cả đêm.
Cảnh Bảo liếm sạch trong đêm được Tân quan sát kỹ. Anh bắt Bảo mô tả vị và cảm giác trong khi liếm. ‘Nói đi. Tinh trùng tao như thế nào?’ Bảo phải vừa liếm vừa nói: ‘Nồng… đặc… em nuốt hết ạ.’ Tân hài lòng với sự thành thật ấy.
Sáng hôm sau, thói quen được củng cố thêm một lần. Tân để Hạ Vy mút đến khi sắp ra, rồi đụ cô trên giường trong tư thế truyền thống, nhìn thẳng vào mắt. ‘Nhìn tao. Nhớ đây là chủ nhân của mày.’ Hạ Vy nhìn, rên, lên đỉnh trong ánh mắt ấy. Khi tinh trùng chảy ra, Bảo lại được gọi lên dọn như đã thành phản xạ.
Sau khi Tân về, Hạ Vy nằm trên giường lâu hơn. Cô cảm nhận rõ vị trí gối đầu lên đùi anh vẫn còn in dấu. Lồn cô vẫn còn đầy và ê ẩm. Cô nhớ từng lệnh, từng cách Tân đặt tay lên đầu mình. Thói quen đêm đã bắt đầu hình thành, và cô thấy mình không chỉ chấp nhận mà còn mong chờ nó.
Bảo ngồi dưới sàn, lưng tựa vào chân giường. Anh vừa trải qua đêm đầu tiên theo đúng vị trí quy định. Việc nằm dưới sàn trong khi vợ hầu trên giường khiến anh vừa nhục vừa kích thích. Cặc anh đã xuất tinh trong lúc nhìn vợ bị địt mà không cần đụng vào. Anh biết mình đang nghiện vai trò này.
Hai người không nói nhiều với nhau. Hạ Vy chỉ bảo Bảo đi tắm và chuẩn bị đi làm. Bản thân cô cũng phải đến trường. Nhưng cả hai đều mang theo trong người nhịp thở của đêm vừa rồi. Mỗi khi nghĩ đến chỗ ngủ cố định, họ lại thấy lồn hoặc cặc phản ứng.
Tân ngồi trong xe, hài lòng. Thói quen đêm đã được lập. Chỉ cần lặp lại vài lần nữa là cả hai sẽ tự động vào vị trí mỗi khi anh ở lại, không cần nhắc. Lúc đó, ngôi nhà sẽ vận hành theo đúng ý anh dù anh có mặt hay không.
Những ngày tiếp theo, Hạ Vy và Bảo sống trong sự chờ đợi thói quen ấy được củng cố. Mỗi tối họ đều nhìn về phía giường và sàn nhà, tưởng tượng Tân nằm giữa. Sự mong chờ ấy bản thân nó đã là một phần của huấn luyện. Và cả hai đều sẵn sàng cho lần tiếp theo.
Vào một buổi tối giữa tuần, Tân đột ngột nhắn: “Tao đến lúc 9 giờ. Vào vị trí sẵn.” Hạ Vy và Bảo vội vàng cởi đồ, quỳ sau cửa. Khi Tân vào, cả hai đã ở đúng nghi thức. Anh gật đầu khen, rồi dẫn thẳng vào phòng ngủ. Không cần giải thích nhiều, Hạ Vy tự nằm vào bên phải, Bảo tự nằm dưới sàn. Tân cười. “Giỏi. Đã thành thói quen rồi.”
Đêm ấy diễn ra suôn sẻ hơn. Tân địt Hạ Vy hai lần, mỗi lần Bảo đều tự bò lên liếm sạch mà không cần nhắc. Sáng hôm sau, Hạ Vy tự động mút khi thấy cặc anh cứng, rồi bị đụ và được dọn sạch như đã thuộc lòng. Tân rất hài lòng. “Từ nay không cần nhắc nữa. Các mày tự biết.”
Sau khi anh đi, Hạ Vy và Bảo nhìn nhau. Họ đã chính thức bước vào giai đoạn thói quen. Không còn bỡ ngỡ, không còn do dự. Chỉ còn sự tuân theo tự nhiên. Và cả hai đều cảm thấy điều đó vừa đúng vừa kích thích.
Thói quen đêm đã trở thành xương sống cho sự thống trị của Tân trong ngôi nhà. Mỗi khi anh ở lại, mọi thứ diễn ra theo một kịch bản đã được khắc sâu: Hạ Vy hầu bên giường, Bảo hầu dưới sàn, và kết thúc bằng việc liếm sạch. Không cần lệnh dài dòng. Chỉ cần ánh mắt hoặc cử chỉ nhỏ là cả hai đã hiểu.
Hạ Vy ngày càng thấy bình yên trong vai trò ấy. Cô thích gối đầu lên đùi Tân, thích được mút khi anh muốn, thích bị địt trong đêm và được Bảo dọn sạch. Sự rõ ràng của thói quen khiến cô không còn phải suy nghĩ. Chỉ cần tuân theo.
Bảo cũng vậy. Việc nằm dưới sàn đã trở thành chỗ của anh. Anh thích được gọi lên liếm, thích được nhìn vợ hầu hạ, thích cảm giác nhỏ bé và hữu ích theo cách riêng. Cặc anh phản ứng mạnh mỗi khi nghĩ đến vị trí cố định ấy.
Tân nhìn tất cả với sự hài lòng. Thói quen đã được xây dựng thành công. Từ đây, anh có thể tập trung vào những trò chơi nặng hơn hoặc mang bạn đến nhà mà không lo cả hai bỡ ngỡ. Ngôi nhà tầng mười hai đã vận hành theo đúng ý anh.