Người chồng bất lực – Update Chương 15

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Người chồng bất lực – Update Chương 15

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 08/09/2026

Chương 12: Roi và kẹp

Ba ngày sau bài tập chịu đựng, Tân lại nhắn tin. Lần này ngắn và rõ ràng: “Tối nay 8 giờ. Cả hai quỳ sẵn. Hôm nay có roi và kẹp. Chuẩn bị.” Hạ Vy đọc xong, cảm giác vừa sợ vừa nóng ran dưới bụng. Cô đã từng bị tát mông, nhưng roi thì chưa. Cô gọi Bảo vào và đọc lại. Bảo im lặng, nhưng ánh mắt có chút lo lắng lẫn kích thích.

Đúng giờ, chuông cửa reo. Hai vợ chồng đã trần trụi, quỳ sau cánh cửa. Tân bước vào, tay cầm một chiếc túi da nhỏ. Anh nhìn hai người, gật đầu. “Vào phòng khách. Đứng giữa phòng.” Cả hai tuân lệnh. Tân đặt túi lên bàn, mở ra. Bên trong có một chiếc roi da mỏng, hai chiếc kẹp đầu ti nhỏ, và dây thừng.

“Hạ Vy, lại đây.” Cô bước tới. Tân cầm roi, vuốt nhẹ lên đùi cô. “Hôm nay tao dạy mày chịu đau. Bảo sẽ đếm. Mỗi nhát roi mày phải cảm ơn. Nếu quên hoặc đếm sai, cả hai đều bị phạt thêm. Hiểu chưa?”

“Vâng ạ, chủ nhân.” Hạ Vy đáp, giọng hơi run.

Tân bảo cô đứng cúi người, hai tay chống lên thành ghế sofa, mông hướng ra ngoài. Anh dùng hai chiếc kẹp kẹp vào hai đầu ti đã cứng. Hạ Vy rên lên vì đau nhói. Tân chỉnh lại cho chắc. “Đau không?” “Đau ạ…” “Chịu đi. Đây mới chỉ là bắt đầu.”

Anh bước ra sau, vung roi. Tiếng “phựt” vang lên, một vệt đỏ hiện ngay trên mông trái Hạ Vy. Cô giật mình, rên. “Một. Cảm ơn chủ nhân.” Tân gật đầu. “Bảo, đếm to.” Bảo ngồi trên ghế đối diện, cặc đã cứng, đếm: “Một.”

Roi tiếp tục. Phựt. Phựt. Phựt. Mỗi nhát đều để lại vệt đỏ rõ. Hạ Vy rên, đôi khi khóc nhẹ, nhưng vẫn nói “Cảm ơn chủ nhân” sau mỗi nhát. Bảo đếm run run: “Hai… ba… bốn…” Đến nhát thứ mười, mông Hạ Vy đã đỏ ửng cả hai bên. Tân dừng, dùng tay xoa nhẹ. “Nóng chưa?” “Nóng ạ…”

Anh không dừng ở đó. Roi tiếp tục thêm mười nhát nữa. Hạ Vy bắt đầu khóc thật, nước mắt rơi, nhưng vẫn cố giữ tư thế và cảm ơn. Bảo đếm đến hai mươi, giọng khàn. Cặc anh cứng đến mức đau, hai tay nắm chặt thành ghế.

Tân ném roi xuống. “Quỳ xuống. Liếm vết roi.” Hạ Vy quỳ, nhưng Tân chỉ vào Bảo. “Mày liếm. Liếm sạch từng vệt đỏ. Hôn và xin lỗi vì đã để vợ mày bị đánh.” Bảo bò đến, đưa lưỡi liếm từng vệt đỏ trên mông Hạ Vy. Da nóng và hơi mặn. Anh hôn, liếm, vừa làm vừa nghe vợ rên vì vừa đau vừa kích thích.

Trong khi Bảo liếm, Tân tháo kẹp đầu ti. Hạ Vy rên to vì máu huyết trở lại. Anh nắm hai đầu ti, kéo nhẹ. “Đau không?” “Đau… nhưng em chịu được ạ.” Tân cười. “Tốt. Nằm xuống sàn.”

Hạ Vy nằm ngửa trên sàn nhà. Tân dang chân cô, nhìn lồn đã ướt át. “Bị đánh mà ướt. Đúng là đồ đĩ.” Anh đút cặc vào một cái mạnh. Lồn há ra đón nhận. Tân địt mạnh, mỗi nhịp đều làm mông đang đau của Hạ Vy chạm sàn. Cô rên khóc vừa vì đau vừa vì sướng. “Chủ nhân… mạnh quá… em sắp…”

Tân không cho cô ra ngay. Anh địt thêm một lúc, rồi rút ra, bắn tinh trùng lên bụng và ngực cô. Một phần chảy xuống lồn. “Bảo, liếm sạch. Từ bụng xuống lồn.” Bảo cúi xuống, liếm từng dòng tinh trùng trên da vợ, rồi xuống dưới, hút sạch những gì còn sót trong lồn. Hạ Vy nằm chịu trận, mông vẫn còn nóng rát.

Tân ngồi lên ghế, nhìn hai người. “Hôm nay cả hai đều tốt. Hạ Vy chịu được roi. Bảo biết liếm vết và dọn sạch. Từ nay roi sẽ là hình phạt chính nếu ai sai nghi thức. Nhớ chưa?”

Cả hai đồng thanh: “Nhớ ạ.”

Tân ở lại đêm đó. Anh cho Hạ Vy nằm sấp trên giường để mông được mát, còn Bảo vẫn dưới sàn. Nửa đêm Tân dậy, đụ Hạ Vy từ phía sau một cách nhẹ hơn vì mông đang đau, rồi gọi Bảo lên liếm sạch lần nữa. Bảo làm theo. Khi trời sáng, Tân kiểm tra vết roi một lần trước khi về. “Vài ngày nữa sẽ hết. Nhưng nhớ cảm giác này.”

Sau khi Tân đi, Hạ Vy nằm sấp, mông vẫn còn đỏ và nóng. Cô nhớ từng nhát roi, nhớ cảm giác bị kẹp, nhớ việc Bảo phải liếm vết đau của mình. Khoái cảm lẫn với đau đớn tạo thành một thứ nghiện mới. Bảo thì ngồi dưới sàn, nhìn vết đỏ trên mông vợ, cặc vẫn còn phản ứng. Anh đã tham gia vào hình phạt, và sự tham gia ấy khiến anh càng chìm sâu.

Tân không vội vàng đánh liên tục. Anh để mỗi nhát roi cách nhau vài giây, để Hạ Vy kịp cảm nhận và kịp nói lời cảm ơn. Đôi khi anh dừng lại, dùng tay xoa nhẹ vệt đỏ, hỏi ‘Còn chịu được không?’ Khi Hạ Vy gật đầu, anh lại tiếp tục. Sự kiểm soát nhịp độ ấy khiến cơn đau trở thành một phần của khoái cảm.

Bảo ngồi đếm, mỗi con số đều khiến cặc anh giật mạnh. Đến nhát thứ mười lăm, Hạ Vy bắt đầu run chân. Tân không dừng. Anh cố ý đánh xen kẽ hai bên mông để cả hai đều đỏ đều. Khi đến nhát thứ hai mươi, Hạ Vy khóc thành tiếng nhưng vẫn giữ tư thế và vẫn nói cảm ơn. Bảo đếm giọng khàn đặc.

Sau khi kết thúc phần roi, Tân bắt Bảo liếm rất kỹ. Không chỉ liếm vệt đỏ, mà còn hôn, thổi nhẹ, xin lỗi thay vợ. Hạ Vy vừa đau vừa kích thích vì bị chồng liếm vết roi. Lồn cô ướt đến mức nước nhờn chảy xuống đùi.

Khi Tân đụ, anh cố ý chọn tư thế để mông đang đau của Hạ Vy chạm vào sàn hoặc vào đùi anh mỗi lần đâm vào. Cơn đau hòa với khoái cảm khiến cô lên đỉnh mạnh hơn bình thường. Tân cảm nhận rõ lồn co thắt dữ dội quanh cặc mình trước khi phun.

Tinh trùng chảy ra nhiều, một phần vì Hạ Vy lên đỉnh mạnh. Bảo phải liếm từ bụng xuống lồn, hút sạch từng giọt. Tân đứng nhìn, thỉnh thoảng chỉ đạo ‘Sâu hơn’ hoặc ‘Đừng bỏ sót’. Khi xong, cả hai đều thở dốc.

Tân ngồi xuống ghế, kéo Hạ Vy đến quỳ giữa hai chân. ‘Hôm nay mày chịu tốt. Lần sau nếu sai nghi thức, số roi sẽ nhiều hơn. Nhớ.’ Hạ Vy cúi đầu nhận. Rồi anh nhìn Bảo. ‘Mày cũng tốt. Biết đếm, biết liếm. Giữ cái tính ấy.’

Đêm đó Hạ Vy nằm sấp, mông vẫn nóng rát. Bảo được phép nằm gần hơn một chút để thỉnh thoảng thổi mát cho vợ, nhưng vẫn không được lên giường. Tân ngủ giữa, một tay đặt trên lưng Hạ Vy. Cả phòng ngủ im ắng, chỉ còn tiếng thở và cảm giác còn lại của những nhát roi.

Sáng hôm sau, Tân kiểm tra vết roi lần cuối trước khi về. Mông Hạ Vy vẫn còn đỏ rõ, một số chỗ hơi sưng. Anh xoa nhẹ và nói: ‘Vài ngày nữa sẽ tím rồi hết. Nhưng cảm giác thì nhớ lâu.’ Hạ Vy gật đầu. Bảo được lệnh thoa thuốc dịu nhẹ lên vết thương, vừa thoa vừa hôn.

Sau khi Tân đi, Hạ Vy nằm sấp trên giường, cảm nhận từng vệt đau. Cô nhớ rõ từng nhát, nhớ giọng Bảo đếm, nhớ cảm giác bị kẹp đầu ti. Sự kết hợp giữa đau và khoái cảm tạo thành một thứ nghiện mới. Cô bắt đầu mong lần bị đánh tiếp theo.

Bảo thì ngồi dưới sàn, nhìn vợ. Anh vừa tham gia vào việc hành hạ vợ, vừa là người dọn dẹp sau đó. Vai trò kép ấy khiến anh vừa nhục vừa kích thích. Cặc anh vẫn phản ứng mỗi khi nhớ lại tiếng roi và tiếng rên của Hạ Vy.

Những ngày sau, vết roi dần chuyển sang màu tím rồi nâu. Hạ Vy vẫn đi dạy bình thường, nhưng mỗi lần ngồi xuống đều cảm nhận được. Bảo thoa thuốc mỗi tối theo lệnh Tân. Cả hai đều sống trong dư âm của buổi hình phạt, và đều mong chờ lần Tân mang roi đến tiếp theo.

Tân cố ý để họ chờ. Anh không nhắn tin ngay. Sự chờ đợi khiến Hạ Vy và Bảo ngày càng nhớ cảm giác roi da. Hạ Vy thậm chí chủ động nhắn xin được đánh thêm, nhưng Tân chỉ trả lời ‘Chờ đến khi mày sai’. Sự từ chối ấy bản thân nó đã là một hình thức kiểm soát.

Bảo thì ngày càng quen với việc phải đếm và liếm vết roi. Anh phát hiện ra mình thích vai trò ấy. Thích được tham gia vào hình phạt của vợ theo cách bị động. Cặc anh cứng mỗi khi nghĩ đến lần tới.

Cuối cùng, sau gần một tuần, Tân nhắn: ‘Tối nay tao đến. Kiểm tra vết. Nếu đã hết thì có bài mới.’ Hạ Vy và Bảo nhìn nhau. Họ biết lần tới sẽ không chỉ là roi nữa. Có thể sẽ nặng hơn. Và cả hai đều sẵn sàng.

Đêm trước ngày Tân đến kiểm tra, Hạ Vy nằm sấp, Bảo được phép thoa thuốc lần cuối. Trong lúc thoa, Bảo hôn nhẹ lên những chỗ đã gần hết vết. Hạ Vy rên khẽ. Cả hai đều biết rằng cảm giác roi da đã ăn sâu vào họ. Lần tới, dù là hình phạt hay phần thưởng, họ đều sẽ đón nhận.

Tân ngồi ở nhà mình, nhìn chiếc roi da nằm trên bàn. Anh hài lòng với phản ứng của cả hai. Roi đã được chấp nhận. Kẹp đã được chấp nhận. Chỉ cần thêm vài buổi nữa là công cụ này sẽ trở thành một phần tự nhiên trong nghi thức. Lúc đó, anh có thể sử dụng nó bất cứ khi nào muốn mà không cần giải thích.