Nghiệt ngã – Update Chương 15

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nghiệt ngã – Update Chương 15

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 21/08/2026

Chương 9

Sáng sớm điện thoại rung khi Bích đang đánh răng. Tin nhắn của Tuấn kèm một hình ảnh nhỏ.

“Em đến lấy cái này trước khi đi dạy. Để trong người cả ngày. Anh điều khiển. Không được lấy ra.”

Bích nhìn hình chiếc máy rung nhỏ màu hồng, có dây điều khiển từ xa. Lòng cô lạnh toát. Cô muốn ném điện thoại. Nhưng clip vẫn còn. Cô gõ hai chữ.

“Ở đâu?”

“Dưới ghế đá công viên trước trường. Hộp giấy nâu. Lấy rồi vào nhà vệ sinh đút vào.”

Cô đến sớm. Hộp nằm đúng chỗ. Bên trong là chiếc máy và tờ giấy ngắn: “Đút sâu. Để chế độ chờ. Anh sẽ bật”. Bích vào nhà vệ sinh giáo viên, khóa cửa. Tay run khi kéo quần. Cô ngồi trên bồn, đẩy từ từ cái máy vào trong. Cảm giác lạ lạnh làm cô nhíu mày. Cô kéo quần lên, nhìn mình trong gương. Bên ngoài vẫn là giáo viên nghiêm túc. Bên trong đang chứa một thứ sẽ hành hạ cô cả ngày.

Tiết một bắt đầu. Bích đứng trên bục, viết bảng. Giọng cô đều. Học sinh chăm chú. Đột nhiên cái máy trong người rung nhẹ. Cô khựng tay một giây. Phấn gãy. Cô lấy viên khác, tiếp tục viết. Rung tăng dần. Cô phải vịn bàn. Giọng giảng hơi run nhưng vẫn nói được.

“Các em mở sách trang bốn mươi hai…”

Rung mạnh hơn. Cô phải dừng lại, giả vờ uống nước. Học sinh nhìn. Cô mỉm cười.

“Cô hơi khát. Các em đọc trước đoạn văn giúp cô.”

Rung liên tục. Cảm giác lan từ bên trong ra đùi. Cô phải đứng nghiêng người, hai chân khép. Mồ hôi ướt lưng áo. Tiết học dài như vô tận. Khi hết giờ cô suýt chạy vào nhà vệ sinh nhưng tin nhắn đến.

“Không được lấy ra. Tiết sau anh bật mạnh hơn.”

Tiết hai. Rung đúng lúc cô đang giải thích ngữ pháp. Cô phải viết bảng để che mặt. Chữ viết nguệch ngoạc. Một học sinh hỏi. Cô trả lời chậm, giọng nghẹn. Rung đột ngột tăng cao. Cô phải ngồi xuống ghế, giả vờ xem sổ điểm. Hai tay nắm mép bàn trắng khớp. Cảm giác dâng lên. Cô cắn lưỡi bên trong. Không được ra. Không được. Cô thở bằng miệng, đếm số. Rung giảm đúng lúc cô sắp không giữ nổi.

Giờ ra chơi cô ngồi trong phòng giáo viên, giả vờ chấm bài. Máy vẫn rung nhẹ từng đợt. Đồng nghiệp hỏi sao mặt đỏ. Cô bảo hơi sốt. Họ tin. Bên trong cô đang hỗn loạn. Cơ thể nóng, ướt, nhạy đến mức chỉ cần rung nhẹ cũng khiến đùi giật. Lý trí thì gào lên rằng đây là nhục nhã. Cô là giáo viên. Cô đang ngồi giữa đồng nghiệp với một cái máy rung trong người.

Buổi chiều còn hai tiết. Tuấn bật liên tục gần như không nghỉ. Bích phải giảng bài trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Cô viết bảng, nói, mỉm cười, nhưng dưới lớp váy nước đã thấm. Khi tan học cô suýt khóc vì được tắt. Tin nhắn đến ngay.

“Ra cổng. Xe anh đợi. Đi ăn.”

Xe đen dừng. Bích lên. Tuấn lái, không nhìn cô.

“Em chịu được cả ngày. Giỏi. Bây giờ anh thưởng.”

Anh đưa cô đến một nhà hàng nhỏ ở ngoại ô, góc tối, ít người. Họ ngồi bàn cuối. Tuấn gọi đồ. Khi thức ăn đến, anh đưa tay dưới bàn, kéo váy cô lên, tìm đến cái máy. Anh rút ra chậm. Bích khẽ rùng mình. Ngón tay anh thay vào chỗ vừa rút, xoa trực tiếp.

“Em ngồi im. Ăn đi. Mỉm cười.”

Bích gắp thức ăn. Tay run. Ngón tay Tuấn xoa hạt đậu theo vòng, rồi đẩy hai ngón vào trong. Cô phải nhai chậm, nuốt khó. Anh móc đúng điểm. Cô suýt rơi đũa.

“Anh… đây là nhà hàng…”

“Em giữ mặt. Không ai nhìn dưới bàn.”

Ngón tay tăng tốc. Bích phải đưa khăn lên miệng giả vờ lau. Cảm giác dâng nhanh vì cả ngày bị hành hạ. Cô nhắm mắt một giây. Toàn thân cứng. Cơn co thắt đến trong im lặng. Đùi siết chặt tay anh. Nước chảy ướt ghế. Cô phải thở bằng mũi, mắt đỏ. Tuấn rút tay ra, liếm ngón tay trước mặt cô.

“Ngọt. Em ra rồi. Đi.”

Anh thanh toán, kéo cô ra xe. Lái đến một bãi đất trống sau khu công nghiệp, tối và vắng. Anh tắt đèn, kéo ghế lùi.

“Cởi quần. Ngồi lên.”

Bích làm theo. Váy được vén. Anh hạ ghế, để cô ngồi lên dương vật đã cứng. Không bao. Cảm giác da thịt nóng làm cô há miệng. Tuấn nắm hông cô, nhưng không nhún. Chỉ nói.

“Em tự làm. Nhún. Nhưng không được rên thành tiếng. Ai nghe thấy thì cả hai đi tong.”

Bích nhún. Ban đầu chậm. Mỗi lần hạ xuống đều chạm sâu. Cô phải cắn môi. Tiếng da thịt vẫn phát ra nhẹ. Tuấn tăng áp lực bằng cách đẩy hông lên đón.

“Nhanh hơn. Em muốn ra thì phải im.”

Cô nhún nhanh. Cảm giác bị kìm tiếng làm mọi thứ mạnh gấp bội. Cơ thể vốn đã nhạy sau cả ngày rung. Chỉ ít phút sau cô giật mạnh lần thứ nhất. Miệng há nhưng không thành tiếng. Chỉ có hơi thở phụt ra. Nước chảy xuống gốc anh.

Tuấn không cho nghỉ. Anh đẩy cô nằm xuống ghế phụ, kê một chân lên táp lô. Anh đâm mạnh từ trên. Mỗi nhịp đều sâu. Bích phải lấy tay bịt miệng.

“Im. Em im mới được ra.”

Anh đâm nhanh. Bích bịt miệng chặt đến mức nước mắt chảy. Lần thứ hai đến khi anh nhấn sâu và xoay. Cơ thể co giật. Cô không kêu được. Chỉ có lưng ưỡn và chân run không kiểm soát.

Tuấn kéo cô ra ngoài xe. Đêm tối, gió lạnh. Anh đẩy cô áp vào thành xe, kéo váy lên, đâm từ phía sau. Một tay bịt miệng cô, tay kia giữ hông.

“Đẩy lại. Nhưng đừng kêu.”

Bích đẩy lại. Mỗi va chạm đều làm cô muốn rên. Việc phải im khiến cảm giác dồn nén đến mức chịu không nổi. Lần thứ ba cô ra khi đang bị bịt miệng, nước mắt ướt cả bàn tay anh. Cơ thể giật liên tục.

Anh không dừng. Anh đâm thêm rất nhiều. Bích chỉ còn biết đứng run, miệng bị bịt, nước mắt chảy. Lần thứ tư đến gần như liên tiếp vì sự nhạy cảm quá mức. Cô suýt khuỵu xuống. Tuấn giữ cô dậy, đâm đến khi chính anh cũng thở gấp. Anh rút ra, quay cô lại, giật nhanh. Tinh trùng phun lên bụng và đùi cô trong đêm tối.

Anh thở dốc, nhìn cô đang dựa xe, váy vén cao, tinh trùng trắng chảy xuống chân.

“Em im được đến cùng. Cơ thể em lại ra liên tục. Em thấy chưa? Càng bị kìm thì càng sướng.”

Bích không nói. Chỉ thở. Hai chân vẫn run. Trong đầu lúc ấy hỗn loạn đến mức không thành câu. Cả ngày bị rung. Bị móc dưới bàn ăn. Bị đụ trong xe và ngoài trời mà phải im. Cơ thể đã đạt đến giới hạn. Lý trí thì chỉ còn biết lặp lại rằng cô đã sai quá nhiều.

Tuấn đưa khăn.

“Lau đi. Về nhà. Ngày mai anh còn bài mới.”

Bích lau trong im lặng. Mặc lại đồ. Lên xe. Anh chở đến gần nhà rồi dừng.

“Xuống đi. Đi bộ vào. Đừng để Minh nghi.”

Cô xuống xe. Chân vẫn mềm. Cô đi vào nhà. Minh đang ngồi sofa, ngẩng lên cười.

“Em về rồi. Mệt lắm hả? Mặt đỏ thế.”

“Hôm nay hơi mệt. Em đi tắm đây.”

Giọng cô cố dịu. Cô vào nhà tắm, khóa cửa, ngồi dưới vòi nước lạnh. Nước chảy nhưng không làm dịu được. Cơ thể vẫn còn giật nhẹ từng cơn. Cô đưa tay che mặt. Hỗn loạn bên trong lúc ấy lớn đến mức cô không biết mình còn nhận ra đâu là lý trí, đâu là dục vọng nữa.

Buổi tối những ngày gần đây với Bích không khác gì nhà tù trong tâm trí khi cô không thể khóc, chỉ nằm im, hai chân khẽ cọ vào nhau vì vẫn còn dư chấn. Cảm giác phải giữ im lặng khi lên đỉnh vẫn còn in đậm. Cô nhắm mắt, cố ngủ, nhưng hình ảnh cả ngày cứ hiện lại. Máy rung. Ngón tay dưới bàn. Dương vật trong đêm tối. Và tiếng cô không được phép phát ra.