Nghiệt ngã – Update Chương 15

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nghiệt ngã – Update Chương 15

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 21/08/2026

Chương 6
Minh đi công tác Đà Nẵng hai ngày. Anh hôn Bích trước khi ra sân bay, dặn dò ăn uống đầy đủ, nhớ khóa cửa cẩn thận. Bích gật đầu, mỉm cười dịu dàng như mọi lần. Cô đứng nhìn xe taxi rời đi rồi khép cửa lại. Căn hộ đột nhiên rộng và im ắng.
Chiều hôm đó điện thoại rung. Số của Tuấn.
“Minh đi công tác rồi phải không?”
Bích đứng im trong bếp, tay còn cầm khăn lau.
“Anh muốn gì?”
“Anh muốn gặp em. Tối nay.”
“Không. Em đã nói rồi. Không còn nữa.”
“Em nói thế nhưng cơ thể em nhớ. Anh biết.”
Giọng Tuấn thấp, chậm, không đe dọa. Chỉ khẳng định.
“Em đừng gọi nữa.”
“Anh sẽ đến lúc tám giờ. Em mở cửa hay để anh đứng ngoài hành lang cũng được.”
Cúp máy. Bích đặt điện thoại xuống, hai tay chống bàn. Cô hít thở sâu. Lý trí bảo cô không mở cửa. Đạo đức bảo cô phải giữ mình. Nhưng hình ảnh những đêm trước ùa về: lưỡi anh trên da, dương vật anh đâm sâu, cảm giác lên đỉnh liên tục đến mức chân mềm. Cô lắc đầu mạnh như muốn xua đi.
Tám giờ kém năm. Tiếng chuông cửa. Bích đứng sau cửa nhìn qua mắt thần. Tuấn đứng đó, áo sơ mi xám, một tay trong túi quần. Cô không mở. Anh nhấn chuông lần nữa, rồi lần nữa. Cuối cùng cô gạt then.
Tuấn bước vào, đóng cửa, không nói gì ngay. Anh nhìn cô từ đầu đến chân. Bích mặc áo thun rộng và quần đùi, tóc buông. Cô khoanh tay.
“Anh vào làm gì? Em không đồng ý.”
“Em không đồng ý bằng miệng. Nhưng tuần trước em đã nhún theo anh. Em đã ra năm lần.”
“Đó là vì anh ép.”
“Anh ép thì em vẫn ướt. Em vẫn siết chặt. Em vẫn rên.”
Tuấn bước lại gần. Bích lùi nhưng lưng chạm tường. Anh không đụng vào cô ngay. Chỉ nói sát bên tai.
“Chồng em làm em được như thế bao giờ chưa? Anh hỏi thật. Em có từng được bú đến mức chân run không? Có từng bị đâm đến mức phải cầu xin chậm lại không?”
Bích cắn môi. Cô muốn nói có. Cô muốn nói Minh cũng làm được. Nhưng sự thật là không. Sự thật ấy làm lồng ngực cô thắt lại.
“Em là vợ người khác. Anh đừng…”
“Anh biết. Chính vì thế mới thú vị. Em càng nhắc đến chồng thì anh càng muốn xem em phản ứng thế nào.”
Anh đưa tay nâng cằm cô. Bích ngoảnh mặt nhưng anh giữ nhẹ.
“Chỉ lần này. Sau đó anh không đến nữa. Em đồng ý không?”
“Không.”
“Vậy anh để clip bú cặc lên nhóm phụ huynh trường em. Hoặc gửi cho Minh.”
Bích im lặng rất lâu. Vai cô run nhẹ. Cuối cùng cô nói khẽ:
“Chỉ lần này. Không để lại dấu. Không quay gì hết.”
Tuấn gật đầu. Anh cúi xuống hôn môi cô. Không mạnh. Chỉ môi chạm môi, rồi lưỡi liếm nhẹ đường viền. Bích đứng cứng. Anh hôn xuống cằm, xuống cổ. Lưỡi anh kéo dài trên da, để lại vệt ướt. Tiếng liếm rõ ràng trong căn phòng im ắng: “xợt… xợt…”.
“Nghe này. Tiếng lưỡi anh trên da em.”
Anh thì thầm. Rồi liếm tiếp xuống xương đòn. Áo thun bị kéo lên từ từ. Ngực cô lộ ra. Tuấn há miệng, ngậm lấy bầu ngực trái, lưỡi xoay quanh đầu ti đã nổi. Tiếng mút ướt “chụt… chụt…” vang lên mỗi khi anh hút. Bích cắn chặt môi nhưng vẫn phát ra tiếng thở dồn.
Anh chuyển sang bầu bên kia. Lưỡi đi vòng, liếm từ dưới bầu lên đến đầu ti, rồi ngậm chặt. Một tay anh luồn vào sau lưng cô, kéo cô sát hơn. Mũi anh hít sâu vào khe ngực.
“Mùi em. Mồ hôi nhẹ và sữa tắm. Anh thích.”
Lưỡi anh đi ngang sang nách. Bích giật mình. Chỗ ấy nhạy đến mức cô phải khép vai. Nhưng anh dùng tay giữ, lưỡi liếm kỹ từng nếp da. Tiếng “xợt xợt” rõ hơn vì da ẩm. Cô rùng mình mạnh.
“Em rùng mình rồi. Thích bị liếm nách hả?”
“Không… anh đừng…”
Anh không nghe. Lưỡi đi xuống sườn, xuống bụng. Anh quỳ một chân, hôn quanh rốn, rồi kéo quần đùi xuống. Quần lót ren cũng bị kéo theo. Bích chỉ còn đứng với áo thun vén cao. Tuấn đưa mặt vào giữa hai chân, hít sâu.
“Em đã ướt. Chỉ mới liếm ngoài thôi.”
Lưỡi anh liếm dọc khe từ dưới lên trên. Tiếng ướt “xợt…” dài. Anh tập trung vào hạt đậu, dùng đầu lưỡi điểm liên tục: “tách… tách… tách…”. Bích phải vịn tường. Hai chân run. Anh há miệng rộng hơn, ngậm cả vùng, hút nhẹ rồi thả, hút lại. Tiếng “chụt… ụt…” vang đều.
“Nghe tiếng anh bú em này. Ướt quá.”
Bích đưa tay xuống, định đẩy đầu anh ra nhưng chỉ nắm được tóc. Lưỡi anh đẩy vào trong lỗ, thở nóng. Cô cắn môi đến mức gần chảy máu. Cảm giác tội lỗi và khoái cảm đang giằng xé. Cô nhớ Minh đang ở Đà Nẵng. Cô nhớ lời hứa hôn nhân. Nhưng lưỡi đang liếm điêu luyện quá. Chỉ vài phút sau hông cô đẩy về phía trước. Cô rên dài, nước chảy ra ướt cằm anh.
Tuấn đứng dậy, lau miệng bằng mu bàn tay. Anh lấy từ túi ra một chiếc bao cao su màu trong suốt, bề mặt có nhiều gai nhỏ li ti. Anh xé bao, từ từ liên lên dương vật đã cứng.
“Hôm nay anh dùng cái này. Em sẽ khác.”
Anh đẩy Bích nằm lên ghế sofa. Hai chân cô bị tách rộng. Đầu dương vật có gai đặt sát lỗ. Anh đẩy vào chậm. Gai nhỏ cọ vào thành trong từng chút một. Bích há miệng, mắt mở to.
“Ư… cái gì… tê…”
“Gai. Em cảm nhận đi.”
Anh đâm hết. Gai cọ khắp nơi. Cảm giác tê dại lan từ bên trong ra ngoài. Bích siết chặt ga ghế. Tuấn bắt đầu nhún. Mỗi nhịp gai lại cào nhẹ lên điểm nhạy. Cô không giữ được tiếng rên.
“Chậm… anh… tê quá…”
“Không chậm. Em chịu được.”
Anh đâm nhanh hơn. Tiếng da thịt “bạch… bạch…” hòa với tiếng rên của cô. Hai tay anh nắm hông, kéo mạnh mỗi lần đâm. Bích ưỡn lưng. Tội lỗi vẫn còn đó nhưng cơ thể đang tê đến mức gần như mất kiểm soát.
Tuấn rút ra, lật cô nằm sấp trên thành sofa. Anh đâm vào từ phía sau. Góc này gai cọ mạnh hơn. Cô phải cắn vào cánh tay để không kêu to. Anh nắm tóc kéo về sau, vừa đâm vừa nói sát tai:
“Em đang bị bạn của chồng đụ bằng bao gai. Em có nhớ không?”
“Nhớ… xin anh…”
“Xin gì? Xin thêm hay xin dừng?”
Cô không trả lời. Hông vẫn bị anh kéo đón lấy. Chỉ ít phút sau toàn thân cô cứng. Cơn co thắt mạnh đến mức anh phải dừng một giây. Nước chảy ra ướt cả bao.
Anh không cho nghỉ. Anh kéo cô ngồi lên đùi theo tư thế đối diện. Dương vật vẫn nằm trong. Gai cọ khi cô ngồi xuống hết. Anh giữ mông cô nâng lên hạ xuống mạnh. Ngực cô nảy trước mặt anh. Anh cúi bú lấy đầu ti khi đang nhún.
“Tự nhún. Em muốn tê hơn thì nhún mạnh.”
Bích nhún. Ban đầu còn do dự. Rồi cảm giác tê dại khiến cô tăng tốc. Cô tự đâm xuống sâu hơn. Tiếng “bạch bạch” nhanh dần. Lần thứ hai cô ra khi đang ngồi trên anh, người run, đầu gục vào vai anh.
Tuấn đẩy cô nằm ngửa trên thảm. Hai chân gác lên vai. Anh đâm mạnh và sâu nhất. Gai cào liên tục. Cô rên không ngừng, đôi lúc thành tiếng nức.
“Anh… đủ… rồi… em chịu hết nổi…”
“Chưa đủ. Em nhìn chỗ nó vào đi.”
Bích nhìn xuống theo. Dương vật có gai đang ra vào làm cô vừa xấu hổ vừa kích thích. Lần thứ ba cô giật mạnh, nước mắt ứa vì quá tải. Tuấn cuối cùng cũng thở gấp. Anh đâm thêm vài cái rồi giữ sâu, phun vào bao.
Anh nằm đè lên cô một lúc rồi rút ra. Bao cao su được tháo, buộc lại. Bích nằm thở dốc, hai chân vẫn run, giữa hai chân vẫn còn cảm giác tê dại lan tỏa.
Tuấn ngồi dậy, nhìn cô.
“Lần này em đồng ý rồi. Em nhớ cảm giác này. Lần sau em sẽ tự mở cửa sớm hơn.”
Bích quay mặt đi, giọng khàn:
“Chỉ lần này thôi. Anh đừng đến nữa.”
Tuấn cười nhẹ, không đáp. Anh mặc quần áo, mở cửa đi ra. Cửa đóng. Then được gạt từ bên trong bởi chính tay Bích.
Cô nằm lại trên thảm rất lâu. Cơ thể vẫn còn tê. Cảm giác gai cọ bên trong vẫn chưa tan. Cô đưa tay che mặt. Lý trí vẫn còn đó, vẫn nhắc cô đã sai, vẫn nhắc đến Minh. Nhưng bên dưới lý trí ấy, một phần nhỏ đang thì thầm rằng cảm giác vừa rồi không giống bất kỳ lần nào với chồng.
Cô nằm trên giường trống, hai chân khẽ cọ vào nhau, cố quên đi sự tê dại vẫn còn sót lại.