Nghiệt ngã – Update Chương 15

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nghiệt ngã – Update Chương 15

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 21/08/2026

Chương 2

Bích về nhà lúc đúng năm giờ bốn mươi chiều. Cô đặt túi xách xuống ghế sofa, cởi giày cao gót, đi chân trần vào bếp. Tủ lạnh còn dư thịt heo và rau. Cô rửa tay, lấy thớt ra, bắt đầu thái hành, thái tỏi. Nước từ vòi chảy đều. Cô mở bếp gas, đặt nồi lên, cho dầu vào. Mùi hành tỏi xào dậy lên rất nhanh.

Cô nấu canh chua và thịt kho trứng. Đây là món Minh thích. Cô nhớ anh từng nói hồi còn độc thân anh hay ăn cơm quán, vị nhà làm vẫn khác. Cô mỉm cười nhẹ khi nghĩ đến câu đó. Nồi canh sôi lăn tăn. Cô vặn nhỏ lửa, lau tay, rồi ngồi xuống ghế ăn chờ.

Đồng hồ chỉ sáu giờ rưỡi. Điện thoại im lặng. Cô mở tin nhắn, gõ:

“Anh về chưa?”

Ba phút sau Minh trả lời.

“Em ơi, hôm nay có đối tác từ Đà Nẵng. Anh phải đi nhậu với họ một chút. Về muộn em thông cảm nha.”

Bích nhìn màn hình. Ngón tay cô dừng trên bàn phím một lúc. Rồi cô gõ:

“Lại nhậu nữa à. Anh nhớ ăn gì đó kẻo đau dạ dày.”

“Ừ. Anh sẽ về sớm nhất có thể. Em ăn trước đi.”

Cô không trả lời thêm. Cô đứng dậy, tắt bếp, múc cơm ra tô, ngồi ăn một mình. Canh chua vẫn còn nóng. Thịt kho mềm. Cô ăn chậm, mỗi miếng đều nhai kỹ. Sau khi rửa bát, cô vào phòng tắm, tắm nhanh, thay bộ đồ ngủ mỏng màu hồng nhạt. Áo hai dây, quần đùi ngắn. Cô ngồi xem tivi, chân gác lên ghế, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ.

Mười giờ kém. Tiếng khóa cửa. Minh bước vào, hơi lảo đảo. Mùi rượu và khói thuốc bám trên áo. Cô đứng dậy, đón anh.

“Anh về rồi.”

“Ừ. Mệt quá em.”

Minh cởi áo khoác, ném lên ghế. Bích đưa cho anh ly nước. Anh uống một hơi dài. Cô đứng gần, nhìn anh. Áo sơ mi của anh nhăn, cổ áo hơi mở. Khuôn mặt phong độ vẫn còn, chỉ hơi đỏ vì rượu.

“Anh có đói không? Em để cơm.”

“No rồi. Họ ép ăn nhiều quá.”

Minh ngồi xuống sofa. Bích ngồi cạnh, tựa đầu vào vai anh. Cô đưa tay vuốt nhẹ ngực anh qua lớp áo.

“Anh đi tắm đi. Rồi mình nằm.”

“Để anh nghỉ một chút đã.”

Anh nhắm mắt. Bích hôn nhẹ lên má anh, rồi xuống cổ. Môi cô chạm da nóng. Cô leo lên đùi anh, ngồi ngang, hai tay ôm cổ anh. Ngực cô ép sát vào anh. Áo ngủ mỏng làm hai đầu vú lộ rõ.

“Anh ơi…”

Minh mở mắt, cười mệt.

“Em muốn gì vậy?”

“Muốn anh.”

Cô hôn môi anh. Lưỡi cô liếm nhẹ. Minh đáp lại một lúc rồi nghiêng đầu.

“Hôm nay anh mệt lắm. Rượu vào người nặng.”

“Chỉ một chút thôi. Em làm cho anh.”

Bích đưa tay xuống, xoa nhẹ giữa hai chân anh qua quần. Dương vật anh mềm, không phản ứng. Cô cố gắng thêm, hôn tai anh, thì thầm.

“Anh cứ để em. Em muốn.”

Minh nắm tay cô, kéo ra.

“Thôi em. Anh không cử động nổi. Mai anh bù cho.”

Anh hôn trán cô, đứng dậy đi vào phòng tắm. Tiếng nước chảy. Bích ngồi im trên sofa, nhìn xuống bàn tay mình. Cô không nói gì thêm. Khi Minh ra, mặc quần đùi, nằm xuống giường, cô nằm bên cạnh, ôm lưng anh. Anh ngủ rất nhanh. Cô nhìn bóng tối một lúc lâu trước khi nhắm mắt.

Những ngày sau cũng tương tự. Bích về trước, nấu cơm, chờ. Có hôm Minh về đúng giờ, hai người ăn cùng nhau, nói chuyện về học sinh của cô, về công trình của anh. Có hôm anh nhắn tin muộn. Bích vẫn khó chịu, nhưng mỗi lần anh mang về một món quà nhỏ. Có lần là hộp bánh ngọt cô thích. Có lần là bó hoa nhỏ. Có lần là một chiếc vòng tay bạc mỏng. Anh luôn biết cách làm cô nguôi.

“Em đừng giận nữa. Anh biết lỗi rồi.”

Minh nói, ôm cô từ phía sau khi cô đang rửa bát.

“Lần sau nhớ nói trước.”

“Ừ. Anh hứa.”

Cô quay lại, hôn anh. Rồi như mọi lần, cô chủ động. Cô kéo anh vào phòng ngủ, cởi áo anh, ngồi lên người anh. Nhưng anh đã uống rượu, hoặc quá mệt sau ngày dài ở công trường. Dương vật anh chỉ cứng được một lúc rồi mềm. Cô dùng miệng, dùng tay, cố gắng. Anh rên nhẹ, khen cô đẹp, rồi lắc đầu.

“Em ơi, hôm nay không được. Anh xin lỗi.”

Bích nằm xuống bên cạnh, thở dài nhẹ. Cô không trách. Cô chỉ ôm anh, nói:

“Không sao. Ngủ đi.”

Ban ngày, khi Minh ở cơ quan, Bích hay gửi tin nhắn trêu. Có hôm cô vào nhà tắm, đứng trước gương, kéo áo lên, chụp ảnh ngực, gửi cho anh kèm dòng chữ:

“Đang nhớ anh đây.”

Minh trả lời rất nhanh.

“Em làm anh đang họp mà cứng mất rồi. Xấu tính quá.”

“Vậy anh tính sao?”

“Chờ tối anh về xử.”

Có hôm cô quay đoạn video ngắn. Cô nằm trên giường, chỉ mặc quần lót, hai tay xoa nhẹ lên ngực, hông khẽ nhún. Cô gửi kèm tin:

“Muốn anh vào đây.”

Minh thường trả lời bằng ảnh. Anh trốn vào nhà vệ sinh công ty, kéo khóa quần xuống, chụp dương vật đang cứng, gửi lại.

“Nhìn đi. Chỉ vì em thôi.”

Bích nhìn ảnh, cười một mình. Cô trả lời:

“Ngắn mà ngoan. Về nhà em thưởng.”

Họ hay trêu nhau như thế. Minh thích sự chủ động của vợ. Bích thích được anh đáp lại dù chỉ bằng tin nhắn. Những buổi trưa như vậy làm khoảng cách giữa hai người có vẻ gần hơn, dù đêm về nhiều khi vẫn chỉ là ôm nhau ngủ.

Chiều thứ sáu tuần đó, Minh nhắn tin về nhà lúc bốn giờ.

“Hôm nay anh nhậu với mấy thằng bạn cũ. Tuấn cũng có. Về khoảng mười giờ em nha.”

Bích đọc tin, gõ lại:

“Lại nữa. Anh nhớ đừng uống nhiều.”

“Ừ. Anh sẽ về sớm.”

Cô nấu cơm như thường. Ăn một mình. Tắm. Thay đồ ngủ. Rồi ngồi sofa xem phim. Tám giờ rưỡi cô lấy điện thoại, mở camera. Cô kéo dây áo ngủ xuống một bên vai, để lộ nửa bầu ngực. Cô quay đoạn video ngắn, môi hé, thì thầm:

“Anh đang nhậu vui không? Em đợi đây này.”

Cô gửi. Không thấy trả lời ngay. Cô đặt điện thoại xuống, tiếp tục xem phim.

Ở quán nhậu gần công ty, bàn của Minh và đám bạn đã có vài chai bia trống. Tuấn ngồi cạnh Minh, vừa cười vừa kể chuyện công trình cũ. Minh mặt đỏ, cười nhiều. Một lúc sau anh đứng dậy, mặt hơi xanh.

“Tao đi vệ sinh một chút. Mày giữ điện thoại dùm.”

Anh đưa máy cho Tuấn. Tuấn cầm, gật đầu.

“Ok. Đi đi.”

Minh lảo đảo đi về phía nhà vệ sinh. Chỉ vài giây sau màn hình điện thoại sáng lên. Tin nhắn mới từ “Vợ yêu”. Tuấn liếc. Anh mở ra vì tò mò. Video tự động phát. Hình ảnh Bích hiện ra rõ. Áo ngủ tụt, nửa bầu ngực trắng tròn lộ ra, đầu vú hồng. Môi cô hé, giọng thì thầm rõ ràng.

Tuấn dual lại nhanh. Ngón tay anh nhấn nút lưu. Anh lưu vào thư mục ẩn, rồi xóa thông báo xem. Anh đặt điện thoại xuống bàn đúng như lúc Minh đưa. Khi Minh trở lại, mặt vẫn xanh, Tuấn đưa máy lại.

“Cầm đi. Không có ai gọi.”

Minh nhận, mở khóa xem. Không thấy gì lạ. Anh ngồi xuống, tiếp tục uống. Đám bạn cười nói ầm ĩ. Tuấn cũng cười theo, nhưng mắt anh thỉnh thoảng liếc sang Minh.

Mười một giờ Minh về đến nhà. Bích đã ngủ trên sofa, tivi vẫn sáng. Anh đánh thức cô nhẹ.

“Em ơi, anh về rồi.”

Bích mở mắt, ngồi dậy, ôm anh.

“Anh có say lắm không?”

“Có một chút. Đi ngủ thôi.”

Họ vào phòng. Minh nằm xuống và ngủ ngay. Bích nằm bên cạnh, nhìn anh một lúc. Cô không hỏi về video. Có lẽ anh chưa xem. Cô nhắm mắt.

Đêm đó, trong căn phòng trọ của Tuấn, đèn chỉ sáng một góc. Anh nằm trên giường, điện thoại cầm trên tay. Video của Bích được mở đi mở lại. Hình ảnh cô kéo áo, để lộ ngực, môi thì thầm. Tuấn kéo quần đùi xuống. Dương vật đã cứng. Anh xem chậm, từng khung hình. Một tay anh nắm lấy mình, nhịp chậm rồi nhanh.

“Body đẹp thật.”

Anh thì thầm một mình. Ngón tay anh tăng tốc. Hình ảnh vòng eo thon, ngực căng, da trắng của Bích hiện rõ trong đầu. Anh nhớ lại những lần gặp vợ bạn trong các buổi tụ tập. Lúc ấy cô luôn đứng cạnh Minh, cười dịu dàng. Bây giờ anh nhìn cô khác.

Anh xuất ra tay, thở dốc. Màn hình vẫn sáng. Video chạy lại từ đầu. Tuấn lau tay, nằm nhìn trần nhà. Trong đầu anh bắt đầu hiện lên từng bước. Làm thế nào để giữ video này. Làm thế nào để gặp riêng cô. Làm thế nào để cô không thể từ chối.

Anh mỉm cười trong bóng tối. Kế hoạch còn đang mơ hồ, nhưng nó đã bắt đầu.