Nghiệt ngã – Update Chương 15

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nghiệt ngã – Update Chương 15

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 21/08/2026

Chương 12

Ba ngày trôi qua mà điện thoại không có tin nhắn nào từ Tuấn.

Bích để ý từng tiếng rung. Mỗi lần màn hình sáng lên cô đều giật mình, rồi thất vọng khi chỉ là tin từ phụ huynh hoặc đồng nghiệp. Cô tự nhắc nhở mình rằng đây là điều tốt. Không bị đe dọa. Không bị gọi đi. Không bị bắt phải làm những việc nhục nhã. Đáng lẽ cô phải thở phào. Đáng lẽ cô phải vui.

Nhưng không.

Ban ngày trên lớp, khi học sinh đang làm bài tập, đầu óc cô lại bất giác trôi về những cảm giác cũ. Cảm giác bị đè trên sàn nhà trước mặt chồng say. Cảm giác máy rung chạy liên tục trong người lúc đang giảng bài. Cảm giác bị bú đến mức phải nín thở khi nói chuyện với Minh qua điện thoại. Cảm giác bị nắm tóc, bị tát mông, bị khẩu dâm như một con đĩ. Những hình ảnh ấy hiện lên không cần mời. Cô phải cầm phấn viết bảng thật mạnh để xua đi.

Giờ ra chơi thứ hai, cô không chịu nổi nữa. Cô xin phép vào nhà vệ sinh giáo viên, khóa cửa thật chặt. Cô kéo váy lên, tụt quần lót xuống, ngồi trên nắp bồn. Ngón tay run nhưng vẫn tìm đến chỗ đã ẩm từ lúc nào không hay. Cô xoa chậm trước, rồi nhanh. Mắt nhắm. Trong đầu lúc ấy không còn là Minh. Mà là những bàn tay thô, những lời nói bẩn, những cú đâm mạnh không thương tiếc. Cô phải cắn khăn để không thành tiếng. Khi khoái lạc đến, chân cô duỗi cứng, lưng cong, nước chảy xuống men sứ. Cô ngồi thở dốc rất lâu.

Rồi cô lấy điện thoại, bật camera, quay lại đoạn vừa rồi từ góc nhìn từ trên xuống. Cô không gửi. Chỉ lưu vào thư mục ẩn. Việc quay lại làm cô thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ. Như thể đang giữ bằng chứng rằng mình vẫn còn bị điều khiển, vẫn còn thuộc về thứ dục vọng ấy.

Nhưng ngay sau đó lý trí lên tiếng. Dai dẳng. Rõ ràng.

Mày đang làm gì vậy? Mày là vợ Minh. Mày là giáo viên. Mày vừa tự móc trong nhà vệ sinh trường rồi còn quay lại. Mày đang trở thành thứ gì vậy?

Cô lau sạch, kéo quần lên, rửa tay rất kỹ. Nhìn mình trong gương. Khuôn mặt vẫn dịu dàng, mắt vẫn sáng. Không ai nhìn ra được bên trong đang hỗn loạn đến mức nào.

Những ngày tiếp theo cũng vậy. Tuấn vẫn im lặng. Bích vẫn chờ, vẫn sợ, vẫn thèm, rồi lại tự thủ dâm trong nhà vệ sinh và quay video. Mỗi lần xong cô đều tự nhủ lần này là lần cuối. Nhưng hôm sau lại lặp lại. Cảm giác tội lỗi không giảm. Nó chỉ bị dục vọng đè xuống tạm thời, rồi lại nổi lên mạnh hơn.

Tối thứ sáu, Minh về nhà sớm hơn thường lệ. Anh mang theo một túi nhỏ. Bên trong là vài hộp thuốc tăng cường sinh lực và một chai rượu ba kích rừng. Anh cười hơi ngại khi đưa cho Bích xem.

“Anh mua thử. Nghe bảo uống trước thì tốt hơn. Em đừng cười anh.”

Bích nhìn chồng, lòng mềm. Cô bước tới ôm anh thật chặt.

“Em không cười. Em cảm ơn anh.”

Cô quyết định đêm nay sẽ dùng toàn bộ lý trí và đạo đức của một người vợ để quay về với chồng. Cô tắm lâu, thoa kem, chọn bộ đồ ngủ ren mỏng nhất. Khi Minh uống thuốc và rượu xong, cô đẩy anh nằm xuống giường, cởi hết đồ anh, rồi cởi hết đồ mình. Cô hôn từ trán xuống môi, xuống cổ, xuống ngực. Lưỡi cô liếm chậm. Tay cô vuốt ve khắp nơi.

“Anh ơi… tối nay em muốn anh nhiều.”

Giọng cô khẽ nhưng chân thành. Cô ngồi lên người anh, dẫn dương vật vào, nhún chậm trước rồi nhanh dần. Minh nắm hông cô, cố đẩy lên theo. Nhờ thuốc, anh cứng lâu hơn một chút so với mọi lần. Cô nhún mạnh, cố tìm cảm giác bị đầy, bị đâm sâu. Ngực cô nảy, tóc rơi xuống che mặt. Cô rên thật.

“Mạnh hơn anh… em cần…”

Minh trở mình, đè cô xuống, đâm theo nhịp của mình. Anh hôn cô, sờ soạng ngực, cố gắng. Được khoảng vài phút, lâu hơn trước rõ rệt. Bích ưỡn người, siết lại, cố níu. Nhưng rồi anh vẫn run. Dương vật giật mạnh. Anh xuất trong tiếng thở dốc.

“Em… anh cố rồi. Được hơn trước không?”

Bích ôm anh, hôn vai anh, nói khẽ.

“Được hơn. Em cảm ơn anh.”

Cô nói thật lòng. Nó hơn thật. Nhưng vẫn không đủ. Vẫn nông. Vẫn nhanh. Vẫn thiếu cái cảm giác bị chiếm đoạt hoàn toàn, bị dùng đến mức mất kiểm soát. Cô nằm im dưới người chồng, nghe anh thở dần đều rồi chìm vào giấc ngủ vì mệt và tác dụng của rượu thuốc.

Bích nhẹ nhàng đẩy anh sang một bên. Cô nằm ngửa, một tay vắt lên trán, mắt nhìn trần nhà tối. Bên cạnh, Minh ngủ say, một cánh tay vẫn vắt ngang bụng cô. Cô không thủ dâm. Cô chỉ nằm im, trầm ngâm.

Những hình ảnh Tuấn im lặng hiện về. Những video cô tự quay trong nhà vệ sinh hiện về. Cảm giác bị hiếp, bị chơi như đĩ, bị ép đeo máy rung hiện về. Rồi cảm giác vừa rồi với chồng cũng hiện về. Cô so sánh trong im lặng. Một bên là sự an toàn, tình yêu, đạo đức. Một bên là sự tê dại, bị chiếm đoạt, bị đẩy đến tận cùng.

Cô tự hỏi mình đang đứng ở đâu. Cô còn giữ được bao nhiêu phần lý trí. Cô còn muốn giữ đến khi nào. Và nếu Tuấn vẫn tiếp tục im lặng, liệu cô có chịu được việc chỉ nằm cạnh người chồng mà cô yêu nhưng không bao giờ thỏa mãn được mình.

Đêm ấy Bích không ngủ. Cô nằm nhìn bóng tối đến tận khi trời ửng sáng, tay vẫn vắt trên trán, đầu óc thì trĩu nặng những suy nghĩ không lời giải.