Nghiệt ngã – Update Chương 15

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nghiệt ngã – Update Chương 15

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 21/08/2026

Chương 1

Căn phòng ngủ chỉ còn ánh đèn bàn vàng nhạt. Ngọc Bích nằm ngửa trên giường, hai chân dạng rộng, váy ngủ đã bị kéo lên đến eo. Minh đang phủ lên người cô, lưng cong, hông nhún đều. Dương vật ngắn của anh đang đâm vào bên trong cô với nhịp gấp.

“Anh… mạnh hơn được không?”

Giọng Bích khẽ, hơi thở nóng trên tai Minh.

“Ừ… em siết lại đi.”

Minh đáp, giọng đã khàn. Anh đẩy mạnh hơn vài cái. Cô cảm nhận rõ từng nhịp, nhưng chiều dài không đủ để chạm sâu. Vòng eo thon gọn của cô ưỡn nhẹ theo mỗi lần anh đâm vào. Bộ ngực căng tròn nảy lên xuống, đầu vú đã cứng, cọ vào ngực anh mỗi khi anh cúi xuống. Mông săn chắc của cô bị hai bàn tay anh nắm chặt, ngón tay ấn vào da trắng.

“Nhún nhiều lên… anh ơi.”

Bích thì thầm, hai tay ôm lấy lưng Minh, móng tay cào nhẹ.

“Em… em sướng không?”

Minh hỏi, nhịp hông đã nhanh hơn. Hơi thở anh đứt đoạn.

“Sướng… cứ thế.”

Cô nói dối. Cơ thể cô nóng, ẩm ướt, nhưng điểm khoái cảm vẫn còn xa. Đôi môi mỏng quyến rũ hé ra, để lộ tiếng thở dồn. Khuôn mặt xinh đẹp của cô ửng hồng, lông mi dài khẽ run. Minh nhìn xuống, mắt tối lại vì hứng thú. Anh cao ráo, vai rộng, khuôn mặt phong độ, tóc ngắn gọn gàng. Bên ngoài anh là người đàn ông đẹp trai, kỹ sư xây dựng được đồng nghiệp nể vì làm việc chỉn chu. Nhưng bên dưới, dương vật chỉ dài vừa phải, và anh không giữ được lâu.

“Em siết… siết mạnh vào.”

Minh rên, hông đập nhanh hơn. Tiếng da thịt va vào nhau vang nhẹ trong phòng.

“Được… anh cứ làm.”

Bích đáp, giọng mềm. Cô chủ động nâng hông lên đón lấy anh, hai chân quặp quanh eo Minh. Ngực cô ép sát vào anh, da thịt mềm mại. Cô hôn lên vai anh, lưỡi liếm nhẹ. Minh thở mạnh hơn.

“Sắp… em ơi.”

“Chưa… thêm chút nữa.”

Bích cố kéo dài. Cô siết chặt bên trong, cố giữ anh lại. Nhưng Minh đã run. Anh đâm thêm vài cái gấp rồi toàn thân cứng lại.

“Ra… anh ra.”

Anh rên dài, hông giật mạnh vài lần rồi nằm bẹp xuống người cô. Dương vật vẫn còn cứng trong giây lát rồi mềm dần. Tinh trùng ấm chảy ra ngoài khi anh rút ra.

Bích nằm im, hai tay vẫn ôm lưng chồng. Hơi thở anh nặng nề trên cổ cô. Chỉ vài phút sau, nhịp thở Minh đều lại. Anh đã ngủ. Mệt mỏi sau khi xuất tinh khiến anh chìm nhanh.

Cô nhẹ nhàng đẩy anh sang một bên. Minh trở mình, nằm sấp, một cánh tay vẫn vắt ngang bụng cô. Bích kéo váy ngủ xuống, che lại phần dưới. Cơ thể cô vẫn nóng, vẫn ẩm, vẫn chưa đến được. Cô nhìn trần nhà, mắt mở. Ngón tay cô lướt nhẹ trên bụng mình, rồi dừng lại.

Không sao cả.

Cô tự nói trong đầu. Anh yêu em. Anh luôn cố gắng. Chỉ là anh ra sớm thôi. Nhiều người còn không được như thế này. Cô xoay người, ôm lấy lưng Minh từ phía sau. Má cô áp vào vai anh. Mùi cơ thể quen thuộc làm cô dịu lại một chút. Cô nhắm mắt, cố thở đều. Sự trống rỗng dưới bụng vẫn còn, nhưng cô không làm gì thêm. Không phải đêm nay.

Ánh đèn bàn vẫn sáng. Bên ngoài cửa sổ, thành phố ồn ào xa xa. Bích nằm im rất lâu trước khi giấc ngủ đến.

Họ gặp nhau vào mùa hè năm Bích hai mươi hai tuổi. Lúc ấy cô vừa tốt nghiệp đại học sư phạm, đang dạy thử tại một trường cấp ba ở quận trung tâm. Minh lúc đó hai mươi tám, kỹ sư xây dựng tại một công ty tư vấn lớn. Họ gặp nhau trong đám cưới của bạn chung. Bích mặc váy xanh nhạt, tóc buông dài. Minh đứng gần bàn tiệc, áo sơ mi trắng, tay cầm ly rượu. Anh nhìn cô lần đầu và mỉm cười. Cô cũng nhìn lại.

“Em dạy môn gì?”

Anh hỏi khi có người giới thiệu.

“Tiếng Anh.”

“Khó không?”

“Cũng bình thường. Học sinh ngoan thì dễ.”

Họ nói chuyện thêm một lúc. Minh không tán tỉnh ồn ào. Anh chỉ hỏi về công việc, về sở thích đọc sách của cô. Bích thấy dễ chịu. Ba tuần sau họ hẹn cà phê. Rồi xem phim. Rồi đi ăn tối. Minh luôn đúng giờ, luôn lịch sự, luôn lắng nghe khi cô nói. Cô thích cách anh kể về các công trình đang thi công, về bản vẽ, về những đêm thức khuya để kiểm tra kết cấu. Anh thích cách cô giảng bài, cách cô kiên nhẫn với học sinh yếu.

Sau sáu tháng họ quyết định về chung một nhà. Cưới hỏi đơn giản. Không có lễ lớn. Chỉ gia đình hai bên và vài người bạn thân. Bích mặc váy trắng ngắn, tóc búi thấp. Minh cầm tay cô khi họ đứng trước bàn thờ. Cô nhìn anh lúc ấy và nghĩ mình may mắn. Anh cao, đẹp trai, có công việc ổn định, đối xử với cô rất tốt. Cô yêu anh thật lòng.

Những tháng đầu hôn nhân êm đềm. Ban ngày Bích đi dạy, Minh đi công trường hoặc ngồi văn phòng xem bản vẽ. Tối về họ nấu ăn cùng nhau, xem phim, nói chuyện. Trên giường, Bích luôn chủ động. Cô thích mặc đồ mỏng, thích ngồi lên đùi anh, thích hôn anh thật lâu trước khi mọi thứ bắt đầu. Minh luôn hứng thú nhanh. Nhưng cũng luôn kết thúc nhanh. Lần đầu cô nghĩ đó chỉ là vì hồi hộp. Lần thứ hai, thứ ba, cô vẫn nghĩ vậy. Đến tháng thứ sáu cô bắt đầu hiểu. Dương vật anh không dài. Và anh không giữ được quá năm phút khi đã vào trong.

Cô không nói ra. Cô chỉ cố gắng nhiều hơn. Đêm nào cũng vậy. Cô thay đồ lót ren, thoa kem dưỡng da, ngồi lên người anh, dùng miệng trước, dùng tay, dùng mọi cách để kéo dài. Minh rên, khen cô, ôm cô chặt. Rồi anh lại run và xuất. Cô ôm anh sau đó, hôn trán anh, nói:

“Không sao. Em thích được ở bên anh.”

Minh hôn lại má cô, thì thầm cảm ơn. Anh không biết cô nằm im rất lâu sau khi anh ngủ. Cô nhìn bóng tối và cảm nhận sự trống rỗng vẫn còn đó.

Bây giờ đã ba năm kể từ ngày cưới. Bích hai mươi lăm tuổi. Cơ thể cô vẫn giữ được đường nét săn chắc nhờ thói quen tập nhẹ mỗi sáng. Vòng eo thon, ngực đầy, mông tròn. Học sinh và đồng nghiệp vẫn thường khen cô trẻ. Minh vẫn yêu cô, vẫn mang hoa về nhà vào ngày kỷ niệm, vẫn nhớ ngày sinh nhật cô. Công việc của anh ngày càng bận. Có những tuần anh đi công trình tỉnh, chỉ về nhà cuối tuần. Những đêm ấy căn hộ trống trải.

Chỉ những đêm ấy Bích mới làm điều mà cô không bao giờ làm khi Minh ở nhà.

Cô khóa cửa phòng ngủ, kéo rèm, tắt hết đèn trừ một ngọn đèn bàn nhỏ. Cô cởi hết quần áo, nằm xuống giường. Hai tay cô bắt đầu từ ngực, vuốt nhẹ, bóp nhẹ. Ngón tay lướt xuống bụng, xuống giữa hai chân. Cô nhắm mắt, tưởng tượng một ai đó mạnh hơn, sâu hơn, bền hơn. Ngón tay cô trượt vào trong, nhịp chậm rồi nhanh. Tiếng rên của cô vang trong phòng trống. Cô không kìm. Cô rên lớn, gọi tên không ai, nói những câu cô không bao giờ nói với Minh.

“Mạnh hơn… đừng dừng…”

Cô thì thầm rồi thành tiếng. Hông cô nhún theo ngón tay. Ngực căng tròn nảy nhẹ. Mông săn chắc nâng lên khỏi mặt giường. Đôi môi mỏng hé ra, nước bọt bóng trên đó. Cô làm đến khi toàn thân run, đến khi nước chảy ra ướt cả đùi, đến khi cô phải cắn môi để không hét lên quá to. Sau đó cô nằm thở dốc, mồ hôi trên trán, giữa hai chân vẫn còn co thắt nhẹ.

Chỉ những lúc ấy cô mới cảm thấy mình đang sống thật. Chỉ những lúc ấy cô mới cảm thấy mình giống một người phụ nữ.

Rồi cô đứng dậy, vào nhà tắm, rửa sạch, mặc lại đồ ngủ, mở cửa phòng. Nếu Minh về sớm hơn dự kiến, cô sẽ nằm cạnh anh như không có gì xảy ra. Cô sẽ hôn anh, hỏi anh ăn gì chưa, và mỉm cười dịu dàng như mọi ngày.

Đêm nay Minh ngủ say bên cạnh. Bích vẫn còn ôm lưng anh. Cô mở mắt trong bóng tối, lắng nghe hơi thở đều của chồng. Ngón tay cô vô thức lướt trên tấm ga giường. Sự trống rỗng vẫn còn đó, nhưng cô không làm gì. Không phải đêm nay. Không khi anh đang nằm đây.

Cô nhắm mắt lại, cố tìm giấc ngủ. Bên ngoài, thành phố vẫn sáng đèn. Bên trong căn phòng, hai vợ chồng nằm cạnh nhau, một người đã yên giấc, một người vẫn còn tỉnh với những suy nghĩ không nói ra thành lời.