Nàng dâu tôi thật sự rất xinh đẹp – Update Chương 12

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nàng dâu tôi thật sự rất xinh đẹp – Update Chương 12

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 24/08/2026

Chương 11:

Khi Kiều Trang bước ra khỏi phòng tắm, một làn sóng tội lỗi ập đến khi cô nhìn thấy người chồng đang ngủ say.

Đối tượng của khoái cảm tưởng tượng của cô ấy thực chất lại là bố chồng cô ấy.

Kiều Trang cảm thấy vô cùng tội lỗi vào lúc này.

Lần đầu tiên, cô ấy căm ghét chính thân thể phóng túng của mình.

Để tránh gặp bố chồng, Kiều Trang đã thức dậy muộn lần đầu tiên.Cô ấy đã lên kế hoạch chuẩn bị một bữa sáng đầy yêu thương cho chồng, nhưng cô ấy không thể thực hiện được.

Cô ấy mãi đến gần mười một giờ trưa mới thức dậy, vì lúc đó cô ấy đã đói.

Đúng như dự đoán, phòng khách khá yên tĩnh.

Trái tim của Kiều Trang, vốn luôn trong trạng thái hồi hộp, cuối cùng cũng đã ổn định trở lại.

Cô thực sự hy vọng bố chồng mình sẽ rời khỏi đây và không bao giờ quay lại nữa.

Cô ấy thực sự không thể đối xử với chồng một cách bình thường nữa.

Kiều Trang có linh cảm rằng nếu cô ấy ở lại với bố chồng lâu hơn nữa…

Sớm muộn gì, một sai lầm không thể sửa chữa cũng sẽ xảy ra.

“Thưa ngài , lễ tân đã gọi điện và nói rằng cô Tiểu Vi đang tìm ngài. Cô ấy nói rằng mẹ cô đã cử cô ấy đến.”

Thư ký nói với ông Vinh.

Ông Vinh đang xử lý giấy tờ thì nghe thấy điều này. Ông ngẩng đầu lên và cau mày.

“Có chuyện gì vậy?”

Thư ký: “Bên kia nói rằng bà ấy có chuyện muốn trao đổi với ngài, nhưng bà ấy không nói rõ đó là chuyện gì.”

Ông Vinh gõ nhẹ lên mặt bàn vài lần bằng ngón tay.

“Hãy bảo cô ấy vào phòng họp.”

“Vâng thưa ngài ,”

Cô thư ký quay người và rời đi.

Thời gian trôi qua thật chậm, và đến sáu giờ chiều, khi thư ký thấy ông Vinh đứng dậy định ra về, cô vội nhắc nhở ông, và ông lúc đó mới nhớ ra rằng vẫn còn người ông chưa gặp.

Khi ông bước vào, anh thấy một người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa.

Người kia quay lại khi nghe thấy tiếng động, trên khuôn mặt hiện lên vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Khi nào ngài Vinh sẽ đến?”

Vừa thấy ông Vinh xuất hiện, cô ấy lập tức nở một nụ cười.

“Ngài Vinh.”

Hoàng Tiểu Vi lập tức đứng dậy và chào hỏi ông Vinh bằng giọng nói nhẹ nhàng.

“Ừm.”

Ông Vinh gật đầu.

“Cô cần gì từ tôi?”

Mặc dù Tiểu Vi đã xem ảnh của ông, nhưng cô không ngờ ngoài đời anh ta còn trẻ hơn cả trong ảnh.

Nghe thấy ông Vinh hỏi, cô nhanh chóng cầm hộp cơm trưa trên bàn lên.

“Dì của tôi sai tôi mang đồ ăn đến, nhưng tiếc là ngài đến muộn quá. Tôi

không biết đồ ăn đã nguội chưa.”Giọng điệu của Tiểu vi phảng phất chút than phiền, ánh mắt cũng ánh lên vẻ buồn rầu. Cô ấy không có vẻ tức giận; ngược lại, trông cô ấy có vẻ đang nũng nịu.

“Cảm ơn.”

Sau khi ông Vinh nói xong, thư ký của ông, với sự tinh ý, đã lấy tài liệu đi.

“Còn gì nữa không?”

Tiểu vi sững sờ, không ngờ đối phương lại lạnh lùng với mình đến vậy.

Người kia thực sự ngốc nghếch hay chỉ đang giả vờ? Họ không hiểu mục đích chuyến đi của cô ấy sao?

Nếu bất kỳ người đàn ông nào khác đối xử với cô ấy như vậy, Tiểu Vi hẳn đã quay lưng bỏ đi rồi.

Tuy nhiên, nàng liếc nhìn ông Vinh, và nàng rất thích anh ta, nên nàng kìm nén cảm xúc.

Cô ấy mỉm cười và nói, “Tôi đói rồi, hay là mình đi ăn cùng nhau nhé!”

Lo sợ ông Vinh sẽ từ chối, cô nói: “Tôi đã ân cần mang đồ ăn đến cho anh thay mặt dì, nhưng anh vẫn chưa ăn. Ngài Vinh, anh không thấy đối xử với phụ nữ như vậy có hơi tàn nhẫn sao?”

Ông Vinh khẽ nhíu mày. “Được rồi.”

Thấy đối phương đồng ý, Tiểu Vi mỉm cười với ông Vinh.

“Em yêu, anh xin lỗi. Dạo này anh bận quá nên không để ý đến cảm xúc của em.”

Bình nhìn Kiều Trang với vẻ mặt áy náy.

Kiều Trang có chút áy náy. Chồng nào lúc nào cũng đi công tác xa, lúc nào cũng vội vã khi về nhà? Nhưng Kiều Trang cũng biết chồng mình vất vả thế nào. Khởi nghiệp một mình không dễ dàng. Chắc hẳn anh ấy đã phải bỏ ra rất nhiều công sức trong giai đoạn đầu.

Cô ấy không phải là kiểu người hay đòi hỏi vô lý.

Nhìn thấy bữa tối mà Bình đã đặc biệt chuẩn bị cho mình, sự oán giận của

Kiều Trang tan biến.

“Em yêu, em đã nhờ đầu bếp làm tất cả những món này. Đây đều là những món em thích nhất. Hãy thử nhé!”

Bình ân cần gắp một miếng sườn heo cho Kiều Trang.

Cô vui vẻ bắt đầu ăn.

Bình kể về những điều thú vị trong chuyến công tác, khiến Kiều Trang mỉm cười suốt.

“em yêu,anh cần đi vệ sinh.”

liên hệ mua truyện tele giá 80k có fex: @nemonoire

Bình đứng dậy và nói.

“Được thôi.” Kiều Trang gật đầu.

Kiều Trang ăn xong con tôm cuối cùng, liếc nhìn giờ rồi cau mày.

Vừa lúc cô định đứng dậy tìm Bình thì anh ta đã quay lại.

“Sao anh lại mất nhiều thời gian thế? Anh bị tiêu chảy à?”

Kiều Trang hỏi với vẻ lo lắng.

“KHÔNG.”Bình tiếp tục, “Tôi gặp một người dì bị lạc đường và nhờ tôi chỉ đường cho bà

ấy.”

Kiều Trang gật đầu, “em no rồi, về nhà thôi!”

“Ừ mình về thôi.”

Bình đứng dậy lau tay.

“Trẻ em ngày nay thật thú vị.”

Kiều Trang đi về chỗ ngồi và cười nói với Bình, “Vừa nãy tôi vào nhà vệ sinh

thì lại bị một đàn em tán tỉnh.”

Một lúc sau, thấy anh không nói gì, Kiều Trang thầm đảo mắt và mất hết hứng

thú nói chuyện hay ăn uống.

Kiều Trang và anh đi về phía cửa và tình cờ gặp một người quen.

“Bố ơi, bố làm gì ở đây vậy?”

Kiều Trang và anh tình cờ gặp ông, cản hai đang rời đi sau bữa tối.

Bình vui vẻ bước về phía ông Vinh.

Kiều Trang không muốn đi, nhưng nàng cũng sợ bình sẽ nghĩ mình bất hiếu,

nên đành đi theo.

Khi Kiều Trang đến gần hơn, cô để ý thấy một người phụ nữ đang đứng cạnh

bố chồng mình.

“Bố ơi, bố đi cùng bạn bè à?”

Ánh mắt của bình thoáng chút vẻ thích buôn chuyện.

Ông không nói gì, mà chỉ liếc nhìn con dâu mình.

Kiều Trang chú ý đến người phụ nữ ngồi cạnh bố chồng, và cô không để

ý đến ánh mắt ông đang nhìn mình.

“Vậy thì bố, Trang và con sẽ về trước đây ạ.”

Sau khi Bình nói xong, anh nắm tay cô và rời đi.

Ánh mắt của ông Vinh vẫn dán chặt vào hai người đang nắm tay nhau.

“Đây có phải là con trai của ông không?”

“Họ thật đẹp đôi .”

Ông Vinh quay người lại và nhìn Tiểu Vi.

Tiểu Vi mỉm cười với ông vinh rồi bỏ đi.

Ông Vinh đứng phía sau cô ta , khẽ cau mày.

“Trong khách sạn… À… Tôi không thể chịu đựng được nữa… Nhanh quá…

Tôi không thể chịu đựng được nữa… À…”

Người đàn ông nằm trên người cô gái liên tục thúc mạnh vào cô, mỗi cú

thúc đều dồn hết sức lực.

Người phụ nữ lắc đầu, rên rỉ và la hét không ngừng.

“Tôi không thể chịu đựng thêm nữa… Ah… Tôi không thể kìm nén được

nữa… Tôi sắp xuất tinh rồi… Ah… Tôi sắp xuất tinh rồi…”

Cậu nhỏ của người đàn ông liên tục thọc sâu vào bên trong người phụ

nữ, càng lúc càng nhanh và mạnh hơn. Hình ảnh khuôn mặt người phụ nữ

thoáng hiện trong tâm trí anh ta trước khi xuất tinh.

Hắn thấp giọng nói: “Kiều Trang.”