Mỹ Mẫu Hương Diễm Đánh Cược – Update Chương 9
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mỹ Mẫu Hương Diễm Đánh Cược – Update Chương 9
Tác Giả: Tele: @goetia125
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, Khẩu Dâm, Loan.luan, tập thể, truyện sex ngoại tình, truyen sex nguoi lon
Ngày Cập Nhật : 07/09/2026
Mn muốn lấy full truyện ib tele: @goetia125 nha
Chương 9: Bí Mật Cùng Chân Tướng
Lưu Vũ chậm rãi rảo bước trên con đường về nhà. Một mặt, hắn hồi tưởng lại toàn bộ chuỗi sự việc bắt đầu từ vụ cá cược hoang đường kia, mặt khác lại không ngừng ngẫm nghĩ về những biểu hiện kỳ lạ của mẹ mà Triệu Dũng đã nhắc tới. Đi ngang qua một cửa hàng kim khí, Lưu Vũ bỗng dừng bước. Đắn đo một lát, hắn quyết định bước vào trong mua một cuộn dây dù thô chắc chắn.
Về đến nhà, hắn giấu cuộn dây thừng ra sân sau rồi mới mở cửa bước vào phòng. Chỉ thấy mẹ đang diện một chiếc váy liền thân màu xanh lam nhạt, dáng vẻ lười biếng nép mình trên ghế sofa lướt điện thoại. Thấy Lưu Vũ về, bà chỉ hờ hững hỏi một câu xem Triệu Dũng có đến không. Lưu Vũ đáp: “Bố mẹ cậu ấy vừa đi công tác về, dù sao cậu ấy cũng phải ở nhà tiếp chuyện một chút.” Ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng Lưu Vũ lại thầm nghĩ: Chẳng lẽ mình lại bảo với mẹ nguyên văn lời Triệu Dũng là lồn của mẹ sưng vù lên không địt được nên cậu ta không thèm tới?
Trên gương mặt mẹ lộ ra vẻ thất vọng khoa trương: “Ôi chao, tiếc quá đi mất. Mẹ còn đang định tăng thêm lực dụ dỗ, kích thích toàn bộ sự can đảm của thằng bé ra nữa cơ, ai ngờ nó lại bỏ lỡ mất. Tiếc thật, đúng là tiếc quá đi.”
Lưu Vũ thầm nghĩ: Giả vờ, mẹ cứ tiếp tục giả vờ đi. Hai mẹ con không tiếp tục đề tài này nữa, cứ thế bình lặng trải qua buổi tối như thường nhật. Nhân lúc mẹ đi tắm, Lưu Vũ đã lén mang cuộn dây thừng về phòng ngủ của mình.
Ngày thứ Ba cũng trôi qua trong sự êm đềm tương tự. Hai ngày yên bình liên tiếp khiến Lưu Vũ nảy sinh một loại ảo giác, ngỡ như mọi chuyện dâm loạn trước đó chưa từng xảy ra, cuộc sống gia đình hắn vẫn nguyên vẹn như những chuỗi ngày xưa cũ.
Thế nhưng sự tĩnh lặng ấy đã hoàn toàn bị phá vỡ vào giờ tan học chiều thứ Tư. Triệu Dũng nhân cơ hội bố mẹ phải ra ngoài xã giao liền bám theo Lưu Vũ về nhà ăn cơm tối.
Cả hai cùng sánh bước trên con đường nhỏ dẫn vào khu biệt thự. Thấy xung quanh vắng vẻ không một bóng người, Triệu Dũng rút điện thoại ra bảo với Lưu Vũ: “Tao gọi điện cho mẹ mày trước, hỏi thăm xem thân thể nàng thế nào đã.” Dứt lời, gã bấm số gọi đi. Lưu Vũ đứng bên cạnh không nói một lời, cũng chẳng hề bất ngờ trước việc mẹ đã cho Triệu Dũng số điện thoại cá nhân. Hắn chỉ lặng lẽ xích lại gần, bày tỏ ý muốn nghe lén. Triệu Dũng cười hì hì đầy ngầm hiểu, giữa hai người bọn họ vốn dĩ có rất nhiều sự ăn ý ngầm.
“Alo, Tiểu Dũng đấy à?” Điện thoại vừa kết nối, giọng nói của mẹ đã truyền ra từ ống nghe.
“Là em đây, chị Phóng Túng. Hai hôm nay có nhớ em không?” Cách xưng hô của Triệu Dũng khiến cả hai mẹ con ở hai đầu dây đều có chút giật mình. Lưu Vũ trừng mắt lườm gã một cái, trong khi phía bên kia, mẹ cất giọng nũng nịu hờn dỗi: “Đáng ghét, cái thằng nhóc háo sắc này, đã bảo là đừng gọi người ta như thế rồi mà. Em đang ở đâu đấy?”
“Haha, vừa tan học xong, em đang chuẩn bị cùng Lưu Vũ về nhà chị đây. Chị có đang đợi em không thế?” Sự trêu chọc của Triệu Dũng khiến Lưu Vũ có chút căng thẳng ngó nghiêng xung quanh, may mà con đường này khá yên tĩnh.
“Em đang đi cùng Tiểu Vũ à? Thế mà còn dám ăn nói với chị kiểu đó, muốn chết hả! Bị Tiểu Vũ nghe thấy thì làm sao bây giờ?”
Giọng mẹ bắt đầu lộ vẻ bối rối.
“Không sao đâu, nó ghé vào nhà vệ sinh rồi, em đang đứng ngoài đợi, nó không nghe thấy đâu. Nói mau, có phải chị đang đợi em không?”
Lúc này mẹ dường như đã an tâm, giọng điệu lại khôi phục vẻ kiều mị: “Đúng rồi đó, chị Phóng Túng đang đợi anh chồng nhỏ của chị đây.”
“Hiện tại trên người chị đang mặc quần áo gì thế?” Sự đùa cợt của Triệu Dũng bắt đầu lấn sâu hơn.
“Ừm, người ta đang mặc áo sơ mi trắng với chân váy bò.” Lưu Vũ cảm giác dường như mẹ đang rất tận hưởng cảm giác bị Triệu Dũng dùng lời lẽ dâm đãng trêu chọc.
“Mặc thế thì đâu có giống dáng vẻ đang đợi em chứ.”
“Thế phải đợi như thế nào mới đúng hả, anh chồng nhỏ của chị…” Dường như không cam lòng chịu lép vế ở thế bị trêu đùa, mẹ lập tức phản kích.
“Chị Phóng Túng à, nếu chị đã tên là Phóng Túng thì phải để cái lồn nhỏ ướt sũng ra mà đợi em chứ. Mặc chỉnh tề như thế thì làm sao mà ướt nổi đây?” Lưu Vũ vội vàng đảo mắt nhìn quanh bốn phía, tình cảnh này chẳng khác nào hắn đang đứng canh chừng cho kẻ trộm hành sự.
“Ai bảo mặc quần áo thì không thể làm ướt lồn nhỏ chứ? Người ta hiện tại đang ướt đẫm rồi đây này, chỉ tiếc là em không nhìn thấy, không chứng minh được nên chỉ có thể tin lời người ta thôi, ha ha ha…” Giọng điệu nũng nịu như thiếu nữ hòa lẫn với tiếng cười đắc ý trong trẻo như chuông bạc.
“Tuy bây giờ em không thể tận mắt nhìn thấy, nhưng chị có thể cởi váy với quần lót ra chụp một tấm ảnh gửi qua cho em mà. Như thế chẳng phải là thấy được rồi sao?” Triệu Dũng đâu dễ dàng bị đuổi khéo như vậy.
“Như thế sao được chứ, vạn nhất lúc em xem ảnh mà Tiểu Vũ đi ra thì tính sao?” Phía bên kia đầu dây, dù mẹ nói vậy nhưng trong giọng điệu chẳng hề có chút lo lắng thực sự nào.
“Làm sao mà thấy được, nó còn chưa ra đâu. Chị tranh thủ thời gian nhanh lên thì sẽ không bị nó phát hiện, mau cởi váy ra đi.”
Triệu Dũng ngẩng đầu nhìn Lưu Vũ. Lưu Vũ cạn lời, mày nhìn tao làm cái quái gì, định bắt tao chứng minh là tao vẫn đang ở trong nhà vệ sinh chắc?
“Thôi được rồi… Ừm, váy đã cởi xong rồi nhé.” Phải một lát sau phía bên kia mới lên tiếng đáp lại. Xem ra mẹ rất có cảm giác với trò kích dục qua điện thoại này, chắc chắn là đang cởi thật.
“Tốt, tiếp theo là quần lót, cởi ra mau.” Triệu Dũng bắt đầu có cảm giác của một người dạy dỗ đang ra lệnh từ xa.
“Quần lót thì không được đâu, không cởi được.” Câu nói này khiến Lưu Vũ và Triệu Dũng đưa mắt nhìn nhau. Lưu Vũ nhớ lại những điều kỳ quặc mà Triệu Dũng đã nói lúc trưa, thầm nghĩ chẳng lẽ chuyện này thực sự có vấn đề gì mờ ám?
“Tại sao lại không cởi được? Không cởi thì làm sao chụp được lồn nhỏ hả?” Triệu Dũng cũng bắt đầu sốt ruột. Dù trước đó đã từng tâm sự với Lưu Vũ, nhưng gã vẫn cảm thấy mất mặt khi để lộ sự thất bại của mình trước mặt bạn thân.
“Người ta có mặc quần lót đâu mà cởi chứ, làm sao mà không chụp được lồn nhỏ nào.” Câu trả lời truyền ra từ ống nghe khiến cả hai thiếu niên hoàn toàn hóa đá. Thái độ này rõ ràng là đang trêu đùa con nít mà! Quả nhiên, người phụ nữ kiều diễm quý phái này không hề dễ dàng bị khống chế như vậy.
Nuốt một ngụm nước bọt, Triệu Dũng quyết định tạm thời gạt bỏ vấn đề thái độ sang một bên, chú trọng vào kết quả thực tế trước đã: “Thế… thế thì được rồi. Chị mau chụp đi, để cái lồn nhỏ của chị đích thân nói cho em biết nó đang đợi em như thế nào.”
“Chị chụp đây, tắt máy trước nhé.” Cúp điện thoại xong, Triệu Dũng quay sang nhìn Lưu Vũ: “Thấy chưa? Dù tao bảo nàng làm gì nàng cũng không từ chối, nhưng rõ ràng thái độ đó tuyệt đối không phải là sự phục tùng thực sự. Cái kiểu này phải gọi là… ặc, phải gọi là…”
“Dỗ trẻ con.” Lưu Vũ hả hê bồi thêm một nhát dao vào vết thương lòng của Triệu Dũng, tiện thể ước lượng luôn diện tích bóng ma tâm lý đang bao trùm lấy gã bạn thân.
Chỉ một lát sau, WeChat của Triệu Dũng rung lên nhận được tin nhắn. Mở ra xem, quả nhiên là một bức ảnh chụp cận cảnh bộ phận sinh dục của một người phụ nữ. Lưu Vũ tuy đã từng rình xem cả đêm cảnh Triệu Dũng và mẹ ân ái, nhưng chưa bao giờ được nhìn cận cảnh hang thịt của mẹ ở khoảng cách gần như thế này. Trong ảnh, hai cặp đùi trắng nõn của người phụ nữ mở rộng hoàn toàn sang hai bên, hai cánh môi lớn màu sắc nhạt khẽ hé mở, để lộ môi bé màu hồng phấn hơi sung huyết. Lỗ tiểu dường như đang co bóp nhẹ, cửa âm đạo về cơ bản vẫn khép kín, trông không giống dáng vẻ động tình tột độ như người ta vẫn thường nói. Thế nhưng hạt le tươi tắn óng ánh màng nước lại lấp ló hé đầu ra khỏi bao quy đầu, e thẹn đối diện với ống kính máy ảnh, tận cùng phía dưới khe thịt thậm chí còn vương một vệt dâm thủy ướt át kéo dài.
Lưu Vũ nhìn sang Triệu Dũng, chờ đợi sự xác nhận từ gã. Triệu Dũng gật đầu: “Đúng rồi, là lồn của mẹ mày… ặc, là… cái lồn nhỏ của mẹ mày.” Triệu Dũng có chút ngượng ngùng, gã thực sự không có ý chửi thề trước mặt Lưu Vũ: “Nhìn trong ảnh thế này chứng minh mẹ mày quả thực đang ướt, nhưng môi bé hai bên đều chưa hề sung huyết, chứng tỏ không phải do dùng tay tự kích thích mà ra. Đại khái là chỉ cần nghĩ đến thôi đã ướt rồi. Lần này thì mày tin lời tao nói mẹ mày dâm đãng đến mức nào rồi chứ?”
Hai người đi bộ về đến nhà Lưu Vũ đã là hai mươi phút sau. Bước vào nhà, họ không thấy bóng dáng Ngọc Thi ở phòng khách. Lưu Vũ cất tiếng gọi, liền nghe thấy giọng nói của mẹ từ trên tầng vọng xuống: “Các con về rồi à.” Một thân ảnh kiều diễm xuất hiện nơi đầu cầu thang. Chiếc áo sơ mi lụa màu trắng kết hợp cùng chân váy bò khiến bà toát lên vẻ tràn trề sức sống thanh xuân, dường như năm tháng trôi qua đã hoàn toàn lãng quên người phụ nữ này.
“Tiểu Dũng đến rồi đấy à, để dì xem nào, mấy ngày không gặp lại đẹp trai ra rồi đấy.” Giọng điệu của Ngọc Thi lộ rõ vẻ tươi vui, bước chân nhẹ nhàng bước xuống lầu.
“Vâng ạ, cháu lại sang quấy rầy đây. Dì càng ngày càng trẻ đẹp ra, đi ra đường người ta khéo lại tưởng là hoa khôi trường nào ấy chứ.” Nói về khoản dẻo miệng nịnh nọt thì thằng nhóc Triệu Dũng này xưa nay chưa bao giờ chịu thua ai.
“Nghịch ngợm. Đi chơi đi, dì phải chuẩn bị nấu cơm đây.” Ngọc Thi xua tay đuổi hai đứa trẻ vào thư phòng. Triệu Dũng há hốc mồm định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn cùng Lưu Vũ bước vào phòng đọc sách, còn Ngọc Thi thì đã xuống bếp chuẩn bị nhặt rau.
Vào đến thư phòng, hai thiếu niên cởi áo khoác rồi ngồi xuống. Thế nhưng chỉ ngồi chưa đầy một phút, Triệu Dũng đã bồn chồn đứng ngồi không yên: “Mày mở máy tính trước đi, tao xuống bếp xem mẹ mày thế nào.”
“Mày liệu mà kiềm chế đấy nhé, bây giờ là ban ngày, tao không có cách nào giả vờ ngủ đâu.” Lưu Vũ có chút lo lắng hai kẻ này lại nổi hứng dâm loạn làm ra động tĩnh quá lớn, đến lúc đó hắn có muốn giả mù giả điếc cũng không xong.
“Không sao đâu.” Triệu Dũng chẳng mảy may lo nghĩ, sải bước đi thẳng ra ngoài.
Lưu Vũ một mình mở máy tính, nhưng ngồi được chừng hai phút cũng chẳng thể nào ngồi yên nổi. Suy nghĩ một lát, hắn rón rén bước ra khỏi thư phòng, nghiêng tai lắng nghe. Phía dưới bếp, hai người họ đang nói chuyện phiếm về mấy việc lặt vặt trong hai ngày qua, dường như chẳng có nội dung gì đặc biệt. Muốn thò đầu ra nhìn trộm nhưng lại không dám, Lưu Vũ đành lặng lẽ lùi bước, không phát ra tiếng động nào rồi đi lên lầu trở về phòng ngủ của mình. Hắn nhẹ nhàng đẩy cánh cửa ban công ra. Cuộn dây thừng mua từ hôm kia vẫn đang cuộn tròn nằm ở đó, một đầu đã được buộc chặt vào lan can bên hông, toàn bộ cuộn dây được che đậy khéo léo dưới một chiếc ghế đẩu tròn nhỏ. Đây chính là lối đi bí mật mà Lưu Vũ đã tự chuẩn bị cho mình sau lần bị điều đi mua muối trúng ngay lúc gay cấn trước đó.
Men theo sợi dây thừng tụt xuống, vị trí tiếp đất vừa vặn nằm ngay ngoài cửa sổ thư phòng, sát bên cạnh chính là cửa sổ phòng bếp. Lưu Vũ quan sát kỹ lưỡng, xác định vị trí dây thừng sẽ không bị ai nhìn thấy, sau đó xoay người bê một chiếc thùng gỗ lại. Đây vốn là chiếc hòm dùng để đựng các dụng cụ tạm thời chưa dùng tới, hắn đặt nó ngay sát cạnh mép cửa sổ nhà bếp.
Phía dưới cửa sổ bếp nhà Lưu Vũ có hai phần ba diện tích được dán decal mờ, chỉ có một phần ba phía trên là kính trong suốt. Khi mẹ nấu cơm tuyệt đối không thể nào ngửa cổ nhìn lên vị trí này, vì vậy đây là một chỗ nấp tương đối an toàn.
“Ưm… Tiểu Dũng, em đừng chỉ biết sờ mông người ta như thế chứ, phía trên cũng phải sờ nữa chứ. Nhanh lên một chút, chúng ta không có nhiều thời gian đâu, cứ làm thế này đi mà.” Lưu Vũ chăm chú lắng nghe. Tiếng nói chuyện bên trong không quá lớn, chỉ có thể nghe lõm bõm đại khái, nhưng nội dung thì đã hoàn toàn khác hẳn lúc nãy. Hắn khẽ nhón người nhìn qua khe kính trong suốt, phát hiện trong bếp mẹ đang đứng nhặt rau. Ngoài bộ quần áo ban nãy, trên người bà có đeo thêm một chiếc tạp dề. Triệu Dũng đang đứng ngay phía sau lưng mẹ, cơ thể không áp sát hoàn toàn mà một bàn tay đã luồn từ phía sau vén bổng chiếc váy ngắn lên, để lộ cặp mông trắng nõn nà đẫy đà. Bàn tay kia của gã không ngừng nắn bóp, vỗ về bờ mông tròn trịa, trong khi mẹ thì cố gắng uốn éo thân mình, nói là né tránh nhưng thực chất lại giống như đang cố tình kích thích ngọn lửa dục vọng của Triệu Dũng hơn.
“Cách một lớp quần áo sờ soạng chẳng có gì thú vị cả, chị Phóng Túng à. Chị cũng đừng có giả bộ đoan trang nữa, hôm nay nấu cơm sớm thế này chẳng phải là để dành nhiều thời gian tính làm một trận kịch chiến với em trong bếp sao? Cứ giữ nguyên quần áo thế này thì làm sao mà chơi cho thỏa mãn được chứ.” Triệu Dũng vừa thong thả xoa nắn cặp mông tuyết trắng vừa cợt nhả buông lời trêu chọc.
“Ưm… Mới… mới không phải đâu. Em ở ngoài này lâu quá Tiểu Vũ sẽ đi tìm đấy. Hơn nữa bây giờ là ban ngày, Tiểu Vũ chỉ cách chúng ta có một bức tường thôi. Em cứ chơi đùa thân thể người ta như thế, người ta… người ta sẽ rên rỉ thành tiếng mất. Nếu… nếu như bị Tiểu Vũ nghe thấy, nó nhất định sẽ chạy vào xem, làm sao mà cởi hết quần áo cho em chơi được chứ. Tiểu Dũng, dì xin em… không, chồng ơi, anh chồng tốt của em, chị Phóng Túng van xin em đấy, cứ vén váy lên đâm vào lồn chị Phóng Túng như thế này được không?”
Đến lúc này Lưu Vũ mới nghe rõ ngọn ngành. Hóa ra hai người họ đang giằng co về việc mẹ có chịu cởi sạch quần áo để cho Triệu Dũng chơi hay không.
Mẹ lo sợ hắn phát hiện nên không muốn cởi hết, chốc chốc lại bất an ngoái đầu nhìn về phía cửa bếp.
“Được rồi mà, chị Dâm Đãng, chị đừng có cố chấp nữa. Chị cởi sạch sớm thì em chơi chị sớm. Nếu chị cứ dùng dằng mãi thế này thì em cũng chỉ đành làm như hiện tại thôi nhé. Thời gian không có nhiều đâu, em đã bảo với Lưu Vũ là em bị đau bụng đi ngoài, nhưng nếu lâu quá thì khéo nó lại lo lắng em xảy ra chuyện gì mà chạy ra tìm đấy.” Triệu Dũng chẳng có chút gì lo lắng, thậm chí gã còn luôn mong chờ Lưu Vũ xuất hiện. Thấy Ngọc Thi liên tục ngoái đầu canh chừng ngoài cửa, Triệu Dũng thuận thế đưa ngón tay nâng cằm bà lên, kéo khuôn mặt kiều diễm ấy lại gần rồi áp miệng hôn chặt lấy đôi môi mọng đỏ.
Ngọc Thi bị hôn đến mức hơi thở trở nên dồn dập không thông. Khi hai bờ môi vừa tách ra, bà liền thở hổn hển từng ngụm lớn. Nụ hôn này khiến toàn thân bà càng thêm ngứa ngáy khó nhịn. Sau một thoáng do dự, bà bắt đầu đưa tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi: “Cái thằng nhóc háo sắc này, chỉ giỏi bắt nạt phụ nữ đoan chính thôi.”
“Hả, nhắc đến chuyện này em lại thấy lạ đấy nhé, chị Phóng Túng. Chị nói xem, trên đời này làm gì có người phụ nữ đoan chính nào lại dâm đãng như chị chứ? Kỹ thuật bú liếm thổi kèn của chị điêu luyện vững vàng như thế, rốt cuộc là ai đã dạy cho chị vậy?” Triệu Dũng đã từng hỏi câu này vài lần, nhưng lần nào cũng bị Ngọc Thi giả ngây giả ngô lảng tránh qua chuyện khác. Lần này gã hỏi lại cũng chỉ thuần túy là muốn sỉ nhục bà một chút mà thôi.
Quả nhiên, Ngọc Thi không hề tiếp lời câu hỏi đó. Bà khom lưng, vươn tay cởi phăng chiếc chân váy ngắn xuống, dùng cơ thể trần truồng trắng nõn như tuyết để thu hút toàn bộ sự chú ý của Triệu Dũng. Sau đó, bà xoay người ôm chầm lấy Triệu Dũng, bắt đầu làm nũng: “Người ta nào có dâm đãng, người ta đây gọi là phong vị đàn bà. Được rồi, cởi hết rồi đấy, em mau tới chơi người ta đi nào.” Vừa nói, Ngọc Thi vừa áp trọn bầu ngực trần căng tròn vào lồng ngực Triệu Dũng, trực tiếp chà xát qua lại trên các múi cơ ngực săn chắc của gã. Cảm giác mịn màng trơn láng quả nhiên khiến Triệu Dũng không còn tâm trí đâu mà truy cứu chuyện cũ, lập tức tập trung toàn bộ tinh thần vào việc chơi đùa thân thể của bà.
Cặp nhũ hoa của Ngọc Thi bắt đầu biến dạng theo từng động tác xoa bóp nhào nặn của Triệu Dũng. Cặp đùi thon cũng run rẩy nhè nhẹ theo từng cái vuốt ve, làn da trắng ngần dần ửng lên sắc hồng rạo rực. “Ưm… phía dưới, phía dưới nữa… Chồng ơi, phía dưới của người ta nóng quá, ngứa ngáy không chịu nổi rồi. Lồn nhỏ của người ta đến tận bây giờ vẫn chưa được chơi, nó đang khóc ròng rồi đây này… Em… em mau đâm vào người ta đi mà…” Mới chỉ âu yếm ve vuốt chừng một phút ngắn ngủi mà Ngọc Thi đã không chịu đựng nổi, tiếng van xin đã mang theo cả tiếng nức nở nghẹn ngào. Hai bàn tay bà từ lúc nào đã tụt phăng chiếc quần đùi của Triệu Dũng xuống, nắm chặt lấy trong tay.
“Được rồi, dạng chân ra, chống hai tay lên bệ bếp để em nếm thử xem mùi vị cái miệng nhỏ đói khát phía dưới của chị thế nào đã nào.” Triệu Dũng bảo Ngọc Thi đứng đối diện với mình, dạng rộng hai chân ra, hai tay chống ra sau bệ bếp để giữ thăng bằng. Còn bản thân gã thì ngồi xổm xuống, vùi hẳn đầu vào giữa hai chân Ngọc Thi, bắt đầu dùng đầu lưỡi liếm mút cái lồn nhỏ ướt đẫm dâm thủy.
“A… Tiểu Dũng liếm lồn cho dì sướng quá… A ưm… A… Đừng, đừng hút mà, hạt le của người ta không chịu nổi đâu… Ô ô ô…” Toàn thân Ngọc Thi run rẩy bần bật, vừa rên rỉ vừa khóc lóc van xin. Hạ bộ của bà không kìm nén được mà ưỡn về phía trước, đuổi theo chiếc lưỡi đầy ma lực của Triệu Dũng. Cửa lồn nhỏ đã bị Triệu Dũng mút mát phát ra những tiếng “chẹp chẹp” ướt át vang dội.
Đến lúc này, Triệu Dũng dường như mới cảm thấy thời cơ đã chín muồi. Gã đứng thẳng dậy, khẽ chùng chân, chen người vào giữa hai chân Ngọc Thi, ép cặp đùi dài trắng nõn của bà dạng rộng thêm một bậc. Sau đó, gã nắm lấy cây dương vật thô dài đã cương cứng từ lâu, nhắm thẳng vào miệng hang thịt hồng hào phấn nộn của Ngọc Thi mà thúc tới.
“Được rồi, đừng khóc nữa. Dì ngoan nào, ngồi xuống, tự cắm lồn mình vào cặc của em đi.” Triệu Dũng đắc ý vô cùng. Từng phản ứng nhỏ nhất trên cơ thể Ngọc Thi đều được gã thu trọn vào tầm mắt, cười thầm trong bụng: Bất kể người đàn bà này có bí mật gì giấu giếm, ít nhất hiện tại nàng đang toàn tâm toàn ý cầu xin, chờ đợi được cây cặc của mình đâm vào.
Lời vừa dứt, Ngọc Thi liền “phập” một tiếng ngồi thụt xuống, hoàn toàn là do nhục dục đã dâng trào không thể nào nhẫn nhịn nổi nữa. Cú hạ người dứt khoát này khiến toàn bộ cây dương vật của Triệu Dũng ngập sâu vào trong, biến mất hoàn toàn trong hang thịt. “A…” Một tiếng thở dài sảng khoái thốt ra, cảm giác lấp đầy trọn vẹn khiến Ngọc Thi thỏa mãn tột cùng. Bà lập tức ngoái đầu nhìn về phía cửa bếp, dường như vẫn còn chút lo sợ Lưu Vũ sẽ nghe thấy tiếng động. Thế nhưng chút lo lắng ấy nhanh chóng bị khoái cảm ma sát mãnh liệt từ những cú lắc hông thúc cặc của Triệu Dũng nhấn chìm hoàn toàn.
“Ưm… a… To quá, dài quá, sướng chết mất… Cặc của chồng cứng quá, đâm chết người ta rồi…” Tiếng rên rỉ tuy đã cố kiềm chế, nhưng trên thực tế Lưu Vũ đứng ngoài cửa sổ vẫn cảm nhận rõ ràng âm lượng đã lớn hơn lúc nói chuyện bình thường rất nhiều, từng thanh âm đều lọt vào tai hắn rành rọt.
“Ưm… Vợ dâm đãng, chị đứng như thế này làm lồn khít hơn hẳn đấy.” Triệu Dũng cũng bắt đầu thở dốc, tư thế này thực ra có chút gượng gạo. Dù chiều cao của Ngọc Thi không hề thấp, nhưng đứng thúc như thế này gã vẫn chưa thể dồn hết toàn lực. Tuy nhiên, cảm giác lần đầu tiên thử tư thế này vô cùng tuyệt vời, nhất là khi eo của Ngọc Thi cũng đang lắc lư phối hợp nhịp nhàng theo từng nhịp ra vào của gã. Cả hai đều dùng lực, khiến cho điểm tiếp xúc nơi hạ bộ phải nhận lấy sự kích thích kịch liệt hơn dự tính rất nhiều. Chỉ sau vài chục cú dập mạnh bạo, Triệu Dũng đã dâng lên cảm giác muốn bắn tinh.
Triệu Dũng vội vàng dùng hai tay giữ chặt lấy eo Ngọc Thi. Gã không muốn phải xả hết tinh hoa ra ngoài ngay lúc này, dù sao sau khi xuất tinh xong thì kiểu gì cũng phải mất một khoảng thời gian dài mới có thể lấy lại hứng thú.
“Ôm lấy cổ em.” Triệu Dũng ra lệnh. Ngọc Thi không chút do dự làm theo ngay. Ngay sau đó, Triệu Dũng bế bổng Ngọc Thi lên, ép hai chân bà quặp chặt lấy hông gã, hai tay nâng đỡ cặp mông mềm mại bắt đầu nhấp lên nhấp xuống liên hồi. Nhờ vậy, Triệu Dũng cuối cùng cũng có thể đứng thẳng lưng mà phát lực.
Triệu Dũng bắt đầu chầm chậm bế Ngọc Thi đi đi lại lại trong bếp. Toàn bộ trọng lượng cơ thể Ngọc Thi chủ yếu dựa vào hai cánh tay đang ôm cổ và cái lồn nhỏ đang bị cây dương vật cắm chặt chống đỡ. Khoái cảm dữ dội ập đến khiến bà rên rỉ không thành câu.
“A, đừng mà, không được đâu…” Bà bỗng kinh hoàng phát hiện Triệu Dũng đang bế bồng mình tiến thẳng ra phía cửa bếp, nhìn bộ dạng này có vẻ như muốn đi thẳng ra phòng khách. Điều này thực sự dọa bà sợ chết khiếp.
Ở tư thế này, mặt Ngọc Thi hướng thẳng về phía cửa sổ, Lưu Vũ sợ bị phát hiện nên đã vội vàng thụt đầu né tránh.
Cảm nhận được thịt mềm bên trong của Ngọc Thi bỗng chốc co thắt siết chặt lấy thân cặc, Triệu Dũng đắc ý đứng sững ngay cửa bếp, tiếp tục nhấc bổng mông bà lên dập xuống: “Dì à, dì bảo cái gì không được cơ chứ?”
“Ưm… Tiểu Dũng, quay… quay lại đi, dì xin em đấy… A… mau bế dì quay lại đi… A a… Đừng mà… sẽ bị Tiểu Vũ nghe thấy mất thôi…” Ngọc Thi vừa cố kìm nén tiếng rên rỉ vừa tha thiết van xin thiếu niên với gương mặt đang cười dâm đãng. Thế nhưng những lời van xin ấy chỉ đổi lấy những cú thúc cặc càng thêm điên cuồng và tàn bạo. Ngọc Thi nghe thấy rất rõ tiếng da thịt va chạm phầm phập phát ra từ nơi gốc đùi, từng tiếng vang dội như tiếng trống trận đập thẳng vào tâm can bà. Dần dần, Ngọc Thi cảm thấy bản thân ngày càng mất đi khả năng khống chế những phản ứng của cơ thể.
“A… Tiểu… Dũng, em nhẹ… nhẹ một chút… sắp không chịu nổi nữa rồi… không được rồi… a… a…” Mang theo một tiếng ngân dài nơi cổ họng, cái lồn nhỏ của Ngọc Thi bị Triệu Dũng đâm đến mức dâm thủy văng tung tóe. Toàn thân bà co giật dữ dội, hai bàn tay siết chặt lấy cổ Triệu Dũng, các thớ cơ trong âm đạo cũng đồng thời bóp nghẹt lấy dị vật thô to đang xâm lấn bên trong, như muốn ngăn cản thứ to lớn gân guốc này tiếp tục quấy phá.
Phát hiện Ngọc Thi đã lên đỉnh cao trào, Triệu Dũng khẽ dừng lại một lát, để mặc cho Ngọc Thi tận hưởng dư vị đê mê sau cơn cực khoái. Mãi đến khi bà lấy lại được chút tỉnh táo, gã mới đặt bà xuống đất, rút cây dương vật ướt đẫm nước nhờn ra ngoài: “Dì à, còn dám bảo mình không dâm đãng nữa không? Dì nhìn xem, nước lồn của con đĩ nhỏ nhà dì chảy lênh láng khắp sàn nhà rồi đây này. Dì cúi xuống ngửi thử xem có nồng mùi dâm không nào.”
“Ưm, không thèm đâu, tất cả là tại em đấy… Người ta bị em đâm cho thành ra cái bộ dạng này, em không được cười nhạo người ta đâu đấy.” Khôi phục lại chút lý trí, Ngọc Thi nhìn bãi dâm thủy lênh láng dưới sàn nhà mà xấu hổ giận dữ không để đâu cho hết. Tất cả chỉ tại cái tên nhóc này cứ cắm cặc vào người bà rồi bế đi lung tung khắp bếp, biến một nơi nấu nướng đàng hoàng thành chốn dâm ô trụy lạc.
“Được rồi, dì sướng xong rồi nhưng em thì vẫn chưa đâu. Nằm sấp qua bên kia đi.” Triệu Dũng cầm lấy cây dương vật cương cứng, quyết định nhanh chóng kết thúc trận chiến. Gã bắt Ngọc Thi khom lưng nằm bò lên trên bàn bếp, chổng cao mông và dạng rộng hai chân dài ra. Bản thân gã áp sát tới, dùng quy đầu đỏ rực thúc thẳng vào miệng hang thịt, “phập” một tiếng đâm lút cán vào trong.
“A… sâu quá… a a… a a… a a…” Theo từng nhịp thúc ra rút vào đều đặn của Triệu Dũng, tiếng rên rỉ của Ngọc Thi cũng chuyển thành từng nhịp thở dốc đầy quy luật. Sau vài chục cú dập mạnh, hai tay Ngọc Thi đã không còn chút sức lực nào để chống đỡ, cả thân trên đổ rạp nằm bẹp lên mặt bàn bếp. Hai bầu vú căng tròn theo từng nhịp va chạm của Triệu Dũng mà chà xát qua lại trên mặt bàn thô ráp, mang lại cho Ngọc Thi khoái cảm càng thêm mãnh liệt. Mặt bà hướng ra phía cửa, khung cảnh phòng khách ngoài kia như một lời nhắc nhở thường trực rằng chốn hoan lạc này nguy hiểm đến nhường nào. Cảm giác căng thẳng tột độ đan xen với sự hưng phấn tột cùng trong tâm trí mang đến cho bà một loại khoái cảm kỳ diệu khôn tả.
Ở tư thế này, toàn bộ lực đạo và độ nông sâu đều do người đàn ông nắm quyền sinh sát. Triệu Dũng dồn hết toàn lực thúc mạnh đến tận đáy tử cung, Ngọc Thi chỉ có thể bất lực chịu trận. Bà cảm thấy mình chẳng khác nào một món đồ chơi tình dục đang bị người ta mặc sức dày vò, không có sức phản kháng, cũng chẳng thốt nên lời. Thể lực chưa kịp hồi phục sau cơn cao trào vừa rồi thậm chí còn tước đi quyền chủ động tìm kiếm khoái lạc của bà, trong lòng chỉ còn biết cầu nguyện: Nhanh lên một chút, nhanh hơn nữa đi, để cho mình lên đỉnh lần nữa… Tiểu Vũ đừng phát hiện ra…
“Lại… lại ra nữa rồi…” Ngọc Thi dồn hết chút tàn lực cuối cùng, khàn cả giọng thét lên một tiếng, hoàn toàn quên bẵng mất chuyện con trai mình đang ở ngay căn phòng sát vách.
“A… Bắn đây, bắn chết mẹ mày này, bắn hết vào trong lồn cho mày…” Những cú thúc dồn dập hết tốc lực cùng sự bùng nổ không thể kìm nén giúp Triệu Dũng cũng đồng thời chạm tới đỉnh cao của sự sướng khoái. Dòng tinh dịch ấm nóng phun trào xối xả, bắn ngập ngụa vào tận sâu bên trong tử cung của Ngọc Thi.
Sau vài đợt co giật run rẩy cuối cùng, hai cơ thể trần truồng đổ ập đè lên nhau trên bàn bếp. Bàn tay Triệu Dũng không ngừng vuốt ve làn da trơn mịn mềm mại của Ngọc Thi, chẳng tiếc lời khen ngợi: “Dì à, thân thể dì mềm mại thật đấy, bất kể là bên trong hay bên ngoài đều tuyệt vời như nhau.”