Mùi hương của dục vọng – Update Chương 35
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mùi hương của dục vọng – Update Chương 35
Tác Giả: Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan
Ngày Cập Nhật : 21/08/2026
Chương 34
Những ngày gần đây tiền về liên tục. Chỉ từ việc cung cấp “hàng” đều đặn cho bên kia, tôi đã đủ sức mua vài thứ đắt tiền mà không cần đắn đo. Tôi sắm một số đồ cho ba mẹ, rồi chọn quà riêng cho hai chị. Chị Dương đang đi công tác xa nên chỉ còn chị Duyên ở nhà.
Tôi chủ động đề nghị:
“Chị ơi, em muốn đưa chị đi chơi vài ngày. Chỗ yên tĩnh, xa một chút. Chị cũng mệt vì thực tập nhiều rồi. Em muốn dành thời gian cho chị.”
Chị Duyên ngạc nhiên, mắt nhìn tôi hơi lâu, nhưng rồi cũng cười dịu dàng:
“Em ngoan quá. Được thôi, chị cũng muốn nghỉ ngơi một chút.”
Chúng tôi bay đến một thị trấn biển nhỏ phía Nam. Tôi book một căn villa riêng view biển, rất kín đáo. Tối đầu tiên, sau khi ăn tối trên sân thượng, gió biển thổi nhẹ, tôi lấy hộp quà nhỏ ra đặt trước mặt chị.
“Em tặng chị.”
Chị Duyên mở ra. Bên trong là sợi dây chuyền vàng trắng đính đá nhỏ, đúng kiểu chị hay xem trên mạng nhưng chưa bao giờ dám mua. Chị nhìn tôi, mắt hơi đỏ:
“Em… đắt quá. Chị không cần gì nhiều thế đâu. Em tiêu tiền lung tung.”
Tôi bước tới, tự tay đeo dây chuyền cho chị. Ngón tay tôi chạm vào da cổ chị, cảm nhận hơi nóng. Chị khẽ run.
“Em muốn chị đeo. Chị đeo đẹp lắm. Em nhìn chị mãi không chán.”
Tôi ôm chị từ phía sau, cằm đặt lên vai chị, giọng thấp và chậm:
“Chị biết không, em nhớ chị nhiều. Những ngày chị không ở nhà em ngồi không yên. Em làm gì cũng nghĩ đến chị. Chị có nhớ em không?”
Chị Duyên im lặng một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu. Tôi quay chị lại, nhìn thẳng vào mắt chị. Tôi hôn lên trán trước, rồi xuống má, cuối cùng mới đến môi. Chị hơi ngại, môi mím lại, nhưng không đẩy tôi ra. Tôi kiên nhẫn hôn nhẹ nhiều lần, rồi dùng lưỡi liếm nhẹ môi dưới của chị. Chị thở run, cuối cùng há miệng cho tôi. Lưỡi hai chúng tôi quấn vào nhau. Nụ hôn dần trở nên cuồng nhiệt. Chị Duyên dù vẫn còn chút ngại nhưng đã đáp lại, tay vô thức nắm áo tôi, rồi ôm lấy cổ tôi.
Tôi đẩy chị nằm xuống giường lớn. Chị nhìn tôi, mặt đỏ bừng, thở nhanh, nhưng không nói câu nào phản đối. Tôi cởi từng món đồ của chị một cách chậm rãi. Áo, rồi váy, rồi cuối cùng là đồ lót. Cơ thể chị hiện ra dưới ánh đèn vàng: da trắng mịn, vòng một vừa phải nhưng săn chắc, núm vú hồng nhạt đang dần cứng lên, eo thon, đôi chân thẳng và mịn.
Tôi bắt đầu từ cổ. Lưỡi tôi liếm chậm xuống xương đòn, rồi đến ngực. Tôi không vội ngậm núm. Tôi chỉ liếm vòng quanh bầu ngực, thỉnh thoảng thổi nhẹ vào núm vú. Chị rên khẽ:
“Ư… em… làm gì vậy… lạ quá…”
Tôi chuyển sang nách chị. Vì vừa đi ngoài nắng về, mùi cơ thể chị hơi mặn và ấm. Tôi hít sâu một hơi, rồi thè lưỡi liếm từng đường từ trên xuống dưới. Chị giật mình, muốn khép tay lại nhưng tôi giữ chặt cổ tay chị.
“Đừng khép. Chị để em liếm. Chị thơm. Em thích mùi này của chị.”
Tôi liếm kỹ cả hai bên nách, đến khi da chị ướt nhẹp và chị rên thành tiếng rõ hơn. Sau đó tôi quay lại ngực, ngậm lấy một bên núm vú, mút chậm rồi mạnh dần. Lưỡi tôi xoay vòng, thỉnh thoảng cắn nhẹ khiến chị bật tiếng.
“A… em… nhẹ… ư… sướng… nhưng ngại…”
Tôi đổi bên, làm y như vậy. Mỗi lần lưỡi tôi chạm vào đâu, chị lại rên đến đó. Tôi liếm xuống bụng, quanh rốn, rồi đến mặt trong đùi. Chị đã ướt rõ. Tôi không đụng vào chỗ đó ngay. Tôi chỉ liếm xung quanh, cố ý né hột le, thỉnh thoảng thổi nhẹ. Chị bắt đầu khó chịu, hông khẽ đẩy lên, giọng nghẹn:
“Em… đừng trêu chị… chị chịu không nổi…”
Cuối cùng tôi đặt ngón tay lên hột le, xoa nhẹ theo vòng tròn. Chị rên dài hơn. Tôi tăng tốc dần, vừa xoa vừa nhìn mặt chị không chớp mắt.
“Chị sắp ra rồi đúng không? Chị nhìn em này. Chị đừng nhắm mắt.”
“Ư… a… em… chị ra… chị ra thật rồi… aaaa…”
Chị lên đỉnh, đùi siết chặt tay tôi, nước chảy ra ướt cả lòng bàn tay. Tôi chưa dừng. Tôi ngồi dậy, kéo quần mình xuống, đưa cậu nhỏ đã cứng gần miệng chị.
“Chị giúp em. Chị há miệng ra.”
Chị Duyên nhìn, mặt đỏ bừng đến tận tai, hơi ngại, nhưng vẫn há miệng theo lời tôi. Tôi đút vào từ từ. Chị ngậm lấy, lưỡi vẫn còn vụng về nhưng biết liếm quanh đầu. Tôi giữ tóc chị, nhịp nhẹ, miệng không ngớt khen:
“Dùng lưỡi nhiều hơn. Đúng rồi… chị liếm tốt lắm. Chị ngậm sâu thêm một chút… ừ, sướng…”
Sau một lúc tôi rút ra, đẩy chị nằm xuống trở lại, rồi vùi mặt vào giữa hai chân chị. Lần này tôi bú thật sự. Lưỡi tôi liếm mạnh hột le, thỉnh thoảng đút sâu vào trong, hút mạnh. Chị Duyên co giật liên tục, hai tay nắm chặt ga giường đến trắng tay:
“Em… không… ư a… mạnh quá… chị chịu không nổi… aaaa… em chậm lại…!”
Tôi không giảm tốc. Tôi bú đến khi chị lên đỉnh lần hai, người giật mạnh, nước bắn nhẹ vào miệng tôi. Chị thở hổn hển, mắt lim dim, giọng đứt quãng:
“Em… chị hết sức rồi… để chị thở…”
Tôi không để chị nghỉ lâu. Tôi leo lên, đặt cậu nhỏ vào cửa mình chị, đẩy từ từ đến hết. Chị Duyên ôm lấy lưng tôi, móng tay khẽ cào:
“Chị siết ghê. Chị nhìn em này. Em đang ở trong chị. Chị cảm thấy rõ không?”
Tôi bắt đầu nhịp. Mỗi lần đâm sâu tôi đều nói:
“Chị rên to lên. Đừng nhịn. Chị muốn rên thì rên. Em thích nghe chị rên vì em. Chị rên đi.”
Chị Duyên ban đầu còn cố nuốt tiếng, nhưng càng về sau càng không giữ được. Tiếng rên của chị vang trong phòng, ngày càng lớn:
“Ư… a… em… sâu… sướng… aaaa… em đừng dừng…”
Tôi đổi tư thế, kéo chị nằm nghiêng, đâm từ phía sau. Một tay tôi nắm ngực chị bóp nhẹ, tay kia xoa hột le theo nhịp đâm.
“Chị ra nữa đi. Chị ra trên cặc em. Chị rên lớn lên cho em nghe. Chị sắp ra rồi đúng không?”
Chị lên đỉnh lần ba, người run bần bật, tiếng rên gần như gào:
“Ra… em… chị ra… aaaa…!”
Tôi không dừng. Tôi đụ chị thêm khá lâu, đến khi cảm thấy sắp ra thì mới nói, giọng thấp và khàn:
“Chị muốn em bắn vào trong hay ra ngoài? Chị nói đi. Em muốn nghe chị nói.”
Chị Duyên ôm chặt tôi, mặt vùi vào cổ tôi, giọng nghẹn nhưng rõ:
“Vào trong… em… bắn vào trong chị… chị muốn nhận…”
Tôi đâm sâu lần cuối và xuất tinh. Chị siết chặt lấy tôi đến tận khi hết nhịp, hơi thở nóng phả vào da tôi.
Sau khi xong, tôi rút ra, nằm bên cạnh. Chị Duyên quay vào lòng tôi, thở đều, dần ngủ vì mệt. Tôi nhìn khuôn mặt chị đang ngủ, tóc dính vào má vì mồ hôi, dây chuyền mới vẫn còn trên cổ trắng. Trong bóng tối, tôi mỉm cười. Nụ cười ấy không còn dịu dàng như lúc tặng quà.
Lần này tôi không dùng thuốc, cũng không thôi miên. Chị Duyên vẫn để tôi làm tất cả, từ hôn đến liếm, đến việc để tôi xuất vào trong. Sự đồng thuận của chị đã đi đến mức nào, tôi vừa kiểm tra xong. Và kết quả khiến tôi hài lòng hơn những gì tôi nghĩ trước khi bắt đầu chuyến đi.
Bước tiếp theo sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Hết chương 34